Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 6 Dược Vương đại nhân. Sao cô lại ở đây? Khi nào thì ngài lấy ta vậy? [Chung Linh Dục Tú] Thúc phụ. Thành chủ. Thúc phụ. Sức khoẻ thúc thế nào rồi? Đã không sao rồi.
Vậy chuyến đi săn chiều nay ở núi Vân Đài thúc sẽ đến chứ? Đương nhiên. Vậy cháu sẽ chờ xem thúc phụ thể hiện bản lĩnh. Còn việc gì không? Hết rồi. Dược Vương đại nhân, ngài không thoải mái sao? Không có. Dược Vương đại nhân. Sao mặt ngài lại đỏ như vậy?
Có phải là sốt rồi không? Cô… Cô có việc gì sao? Là chuyện của Dược Vương Cốc. Trước đây ta rơi vào trong cốc, vô tình phát hiện trong đó được trồng rất nhiều cỏ độc. Khí độc tản đi khắp nơi, khiến cho dược khí bị loãng.
Ta cũng đã nói với cha rồi. Cha cũng đã phái người đi tìm. Nhưng không tìm ra điều gì khác thường cả. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Ngài có đang nghe ta nói không vậy? Chuyện của Dược Vương Cốc sao? Ý ta là, Dược Vương Cốc có điều bất thường.
Trước đây ở Dược Vương Cốc… Nếu cô đã nhớ ra trước đây ở Dược Vương Cốc, vậy cô có còn nhớ ca ca ta vì cô suýt chút nữa mất đi tính mạng không? Dược Vương đại nhân. Ta vậy mà lại không hắt hơi nữa.
Căn bệnh kỳ lạ này không chữa mà khỏi. Chẳng lẽ là ta đã ăn gì sao? Dược Vương đại nhân. Đường rộng như vậy cô đẩy ta làm gì? Ta thay ca ca ta đòi lại công bằng. Hai người đã có hôn ước,
Huynh ấy lại đối với cô tình cảm sâu đậm, hết sức nuông chiều cô, ai biết được cô không những không cảm kích còn ở sau lưng huynh ấy quyến rũ Dược Vương đại nhân. Ta… Cô không xứng làm chị dâu của ta.
Ta vốn dĩ cũng không muốn làm chị dâu của cô. Ta muốn gả cho Dược Vương đại nhân. Tiểu Nhã nghe nói Dược Vương đại nhân sẽ tham gia chuyến đi săn ở núi Vân Đài chiều nay, vì vậy mới nghĩ
Liệu có may mắn được đi cùng Dược Vương đại nhân hay không? Cũng là có thêm một người chăm sóc. Cũng không biết là ai chăm sóc ai đây. Ít nhất ta cũng không gây trở ngại. Không giống một số người nào là dầm mưa, nào là rơi xuống vách đá,
Ai biết được lần sau còn gây ra phiền phức thế nào nữa? Ta… Tiêu tiểu thư nói rất đúng. Chuyến đi săn năm nào Tiêu tiểu thư cũng đều vô cùng nổi bật còn Giang Thanh Vận lúc nào cũng vừa ngốc nghếch vừa gây phiền phức. Vì vậy, năm nay
Ta sẽ dạy dỗ, trông chừng cô ấy cẩn thận. Sẽ không để cô ấy tiếp tục gây phiền phức trong chuyến đi săn nữa. Được, được. Vậy ngài phải cẩn thận một chút. Thời gian đã không còn sớm nữa rồi, Tiêu tiểu thư mau chóng quay về chuẩn bị đi.
Đi đi, đi đi. Chuẩn bị kỹ càng đó. [Tấu chương Nội Phủ] Dược Vương đại nhân lợi hại quá. Dược Vương đại nhân lợi hại quá. Thật không hổ là Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Có cỏ ngọc trai sao?
Không ngờ ở đây lại có nhiều dược liệu quý giá thế này. Chẳng trách con người chọn nơi này để đi săn. Xem ra cũng không phải là không có lý do. Ta phải hái nhiều một chút. Nói không chừng sau này rất khó tìm được. Hảo hạng. Dược Vương đại nhân.
Sợ chết đi mất. Đại nhân. [Tiêu] Người đâu. Con gái ngoan. Không sao chứ? – Tiểu Nhã. – Mẹ. Sao rồi? Không bị thương chứ? Chuyện gì? Chuyện gì vậy? Thật sự không sao. Thế nào? Tốt nhất là Tiêu đại nhân hỏi thăm con gái bảo bối của ông đi.
Con…con không làm gì cả. Giang tiểu thư vẫn không sao đó sao? Ai nói ta không sao? Cơ thể ta mặc dù không có bị thương nhưng nội tâm ta đã phải chịu một vết thương rất lớn. Cha. Chính là cô ta. Vừa nãy mũi tên này
Xoẹt một cái liền lao về phía con, dọa con tim đập thình thịch thình thịch. Nhưng mũi tên này viu một cái, thực sự là rất nhanh con hoàn toàn không thể tránh kịp. Nếu không phải là Dược Vương đại nhân bảo vệ con, chặn mũi tên này lại thì con đã
Không thể gặp lại được cha rồi. Con gái ngoan. Con phải cẩn thận đó. Giang Thanh Vận. Cô đừng ở đó mà làm quá nên nữa. Ta làm quá? Cô mưu đồ muốn giết ta, bắn tên ngầm còn dám nói ta làm quá? Cô… Cô đừng có nói bậy. Ai nói bậy chứ?
Ta có chứng cứ đó. Mọi người nhìn đi. Tên của cô ta viết to lù lù như vậy, sợ người khác không nhận ra cô ta sao. Tiêu. Hoá ra là nhà họ Tiêu các người. Con… Con không phải cố ý. Cha. Chuyện đó… Giang tiểu thư, bình tĩnh một chút. Chuyện này…
Nói thế nào thì chúng ta cũng đang ở khu vực đi săn, vẫn sẽ có nguy hiểm đúng không? Bình tĩnh? Ta còn bình tĩnh cái con khỉ gì nữa. Ông dung túng con gái hại người. Lão Giang kia, ta nói cho ông biết,
Chú ý lời nói của ông trước mặt con cái. Nói xằng nói bậy gì vậy? Là lỗi của các người. Tiểu Nhã nhà chúng ta đi săn bình thường, đúng không? Dù có lỡ làm người khác bị thương một chút cũng chỉ là hiểu lầm mà thôi. Đúng, là hiểu lầm. Hiểu lầm?
Hiểu lầm gì mà hiểu lầm. Cô… Đúng vậy, đúng vậy. Ta nhìn thấy có con vật ở đó nên mới bắn tên. Ai biết Giang tiểu thư ở đó chứ. Cô ta đột nhiên nhảy ra, còn dọa ta bị giật mình đó. Vậy xin hỏi Tiêu tiểu thư,
Cô nhìn thấy là con vật gì? Đúng vậy, là con vật gì? Con thỏ. Ngài xem, thỏ chạy rất nhanh, Tiểu Nhã nhất thời nhìn không rõ, cũng có thể tha thứ được mà. Vậy thì dễ rồi. Hư Hoài. Mang con thỏ rừng ta vừa săn được ra đây. Vâng. Đại nhân.
Bây giờ con thỏ đã ở đây rồi, vậy phiền hai vị tiểu thư quay về vị trí ban đầu, diễn lại một lần nữa mọi chuyện vừa xảy ra lúc nãy, chân tướng sẽ rõ ràng ngay. Dược Vương, không cần phải vậy chứ. Mẹ. Thành chủ. Chuyện này…
Chuyện này đương nhiên là cần rồi. Tiêu đại nhân. Ta cũng tin chuyện này có lẽ chỉ là hiểu lầm. Tiêu tiểu thư sao có thể giết người được chứ? Ngài… Thế mới nói, phải để Tiêu tiểu thư diễn lại một lần nữa chuyện vừa rồi ở trước mặt mọi người.
Bổn thành chủ cũng sẽ phán quyết công bằng trả lại sự trong sạch cho nhà họ Tiêu. Đúng, đúng, đúng. Chúng ta diễn lại một lần nữa. Đừng mà, con gái ngoan. Nhỡ lại bị thương nữa thì phải làm sao? Cha, không sao đâu.
Con muốn đích thân vạch trần lời nói dối của Tiêu Nhã. Thanh Vận. Yên tâm đi. Tại hạ sẽ đích thân thay Giang tiểu thư diễn lại chuyện này. Vậy không công bằng. Dược Vương đại nhân cao to hơn Giang Thanh Vận rất nhiều. Nếu Dược Vương đại nhân ngồi trong bụi cỏ
Ta không thể không nhìn thấy được. Cô nghĩ ta sợ cô sao, ta đi cùng cô. Thanh Vận. Cha, không sao, cha yên tâm đi. Vậy cô tin ta không? Ta tin. Yên tâm đi. Ta nhất định sẽ bảo vệ cô an toàn. Ngài là… Đến đây.
Vị trí con thỏ rừng mà trước đó Tiêu tiểu thư nhìn thấy là ở đâu? Ở bên kia. Tiểu… Tiểu Nhã có lẽ là nhớ nhầm rồi. Vị trí có lẽ xa hơn một chút. Hoá ra Tiêu đại nhân lại có năng lực phi thường như vậy.
Vừa nãy ở cùng với bổn thành chủ vậy mà lại có thể không cần căn cứ gì cũng suy đoán ra được vị trí thú săn của Tiêu tiểu thư ở bên đó sao? Thật có bản lĩnh. Vừa nãy là ta nhìn nhầm rồi. Chính là ở vị trí cha ta vừa nói,
Dịch sang bên kia một chút. Dịch sang. Chính là bên đó. Tiêu tiểu thư, lần này phải nhìn chuẩn vào đó. Hay là lại để Tiêu đại nhân bói một quẻ nữa cho cô. Chính là ở đó. Dược Vương. Chuyện này… Giang đại nhân yên tâm.
Tại hạ nhất định sẽ bảo vệ Giang tiểu thư an toàn. Bắn tên đi. Thúc phụ thật lợi hại. Con đó. Dược Vương đại nhân. Cha cứu con. Dược Vương đại nhân à, có gì từ từ nói. Dù sao chuyện này vẫn chưa có điều tra rõ ràng.
Chúng ta đừng làm tổn thương người khác vội. Tiêu đại nhân. Có thể đến vị trí vừa nãy của Tiêu tiểu thư xem xem. Ở bên đó miễn cưỡng có thể nhìn thấy thỏ rừng mà Giang tiểu thư lại ở phía trước thỏ rừng.
Nếu giương cung tất nhiên sẽ nhìn thấy cô ấy trước, lúc đó kéo mũi tên nhất định sẽ làm người bị thương trước. Vì vậy, việc này đã rất rõ ràng. Tiêu Nhã rắp tâm hại người. Người đâu. Mau đưa đi. Vâng. Thành chủ. Dược Vương đại nhân, ta nói…
Đợi đã, đợi đã. Thành chủ đại nhân. Dược Vương đại nhân. Ngài xem, Tiểu Nhã nhà chúng tôi dù sao cũng là thân con gái, lực cánh tay cũng rất yếu sao có thể thực sự làm bị thương người khác chứ? Có lẽ chỉ là hai đứa trẻ này
Chơi đùa với nhau mà thôi. Vậy… Nói như vậy Thanh Vận nhà ta cũng là bệnh nặng mới khỏi yếu đuối không thể tự lo liệu được. Vậy chi bằng để con gái ông đứng sang bên đó để Thanh Vận nhà ta bắn một mũi tên, chơi đùa vui vẻ một trận đi.
Ông… Không cần, không cần đâu. Ngài rốt cuộc là đang giúp ai vậy? Nếu là rắp tâm hại người, đương nhiên là bị xét xử và kết án. Nhưng nếu chỉ là chơi đùa vậy thì không cần chơi lớn như vậy. Chỉ cần đánh 50 gậy, cảnh cáo một chút là được rồi.
Tiêu tiểu thư. Cô thấy thế nào? Thành chủ. Thành chủ. Tử Minh bằng lòng chịu phạt thay cho muội muội. Mong thành chủ đồng ý. Vậy sao được? Sao lại không được? Ca ca thay ta chịu đánh. Là sai lầm của cô, cô đáng bị trừng phạt.
Dựa vào đâu để ca ca cô chịu thay cô chứ? Tiêu công tử, vết thương của huynh còn chưa khỏi, lại bị đánh thêm 50 gậy nữa thì bao nhiêu cỏ tử châu mới có tác dụng chứ? Muội quan tâm ta sao? Đương nhiên. Huynh vì ta mới bị thương,
Vì vậy ta đương nhiên sẽ quan tâm huynh. Có câu này của muội là đủ rồi. Thanh Vận. Chuyện trừng phạt để cho thành chủ phán quyết, con đừng quản nữa. Cha. Giang đại nhân sao lại nói chuyện như vậy? Hai đứa trẻ này đã có hôn ước với nhau. Hơn nữa,
Giang tiểu thư sao có thể nhẫn tâm để Tử Minh chịu phạt được? Dược Vương đại nhân. Vừa nãy ngài đã giúp ta, bây giờ ngài giúp Tiêu công tử đi. Liên quan gì đến ta? Con người ngài… Ngài đã cứu ta rồi Ngài cứu thêm cả Tiêu công tử nữa đi.
Bây giờ ta lại thấy hối hận rồi. Sao vậy? Sao lại ngửi thấy mùi chua chua vậy? Thành chủ. Không trừng phạt là không đúng với quy tắc. Các vị, hôm nay nhất định phải đánh. Nhưng, lỗi nhà họ Tiêu phạm phải đương nhiên là sẽ do người nhà họ Tiêu chịu.
Còn về ai phải chịu, thì để lại người nhà các người tự thương lượng vậy. Thành chủ, Tử Minh bằng lòng chịu phạt. Ca ca. Tiêu công tử. Tiêu Nhã, cái đồ xấu xa này thật là quá đáng. Cô còn dám nói người khác sao. Ít nhất ta dám làm dám chịu.
Ta thấy cô mới là người vô tâm nhất, vừa tỉnh lại liền lật mặt không chịu thừa nhận. Ngài có ý gì? Ngài nói rõ ràng đi. Cha. Tiểu thư, đợi nô tỳ với. Nô tỳ nói với người bao nhiêu lần rồi. Đây là khu vực đi săn,
Khắp nơi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Sao người còn có thể liều lĩnh đi lại khắp nơi vậy? Người cũng quá… Vô tâm. Nô tỳ không có ý đó. Tiểu thư, người đừng chạy nữa. Nhưng tình huống hôm nay người nghĩ xem nguy hiểm biết bao chứ.
Nếu không phải Dược Vương đại nhân ra tay giúp đỡ, hậu quả không thể lường trước được. Không phải ở trong phủ người đã đồng ý với nô tỳ rồi sao? Sao lại…? Lật mặt không chịu thừa nhận. Tiểu thư, nô tỳ thực sự không có ý đó.
Dù nô tỳ thực sự có ý đó, nô tỳ cũng không dám nói. Lục La. Xin lỗi. Không phải ta đang trách ngươi. Là ta đang nghĩ đến chuyện khác. Chuyện của Dược Vương đại nhân sao? Từ lúc bắt đầu đi săn, ngài ấy cứ luôn kỳ lạ.
Những lời ngài ấy nói ta cũng không hiểu. Dược Vương đại nhân đã nói những gì? Ngài ấy nói… Ta thấy cô mới là người vô tâm nhất, vừa tỉnh lại liền lật mặt không chịu thừa nhận. Ngài có ý gì? Ngài nói rõ ràng đi.
Ta rốt cuộc đã làm những gì chứ? Theo nô tỳ thấy, trọng điểm của câu nói này không phải là vô tâm, mà hình như là vừa tỉnh lại. Tiểu thư. Ở phủ Thanh Hà rốt cuộc người đã làm những gì thế? Ta… ta… Có làm gì đâu.
Hôm đó ta đến phủ Thanh Hà tìm Dược Vương đại nhân, sau đó đưa nhân sâm cho đại sư huynh. Đại sư huynh bảo ta đến phòng của Dược Vương đại nhân nghỉ ngơi. Kết quả ta ngủ luôn trên giường của ngài ấy. Người ngủ ở phủ Thanh Hà?
Vậy Dược Vương đại nhân có lẽ nào là vì người ngủ ở giường của ngài ấy, vì vậy… Không đâu, không đâu. Ngài ấy không có ý trách ta. Sau khi ta tỉnh lại, ngài ấy liền yên tĩnh ngồi đó. Có lẽ nào ngài ấy vì chuyện này mà tức giận?
Vậy chi bằng chút nữa người mang một chút đồ ăn và điểm tâm đến cho Dược Vương đại nhân. Cảm ơn ngài ấy. Tiện thể cũng xin lỗi ngài ấy. Giang Thanh Vận. Cô lại làm chuyện gì đắc tội với thúc phụ của ta vậy? Thành chủ đại nhân. Ngài… ngài… ngài…
Sao lại nghe lén bọn ta nói chuyện? Ta đâu có nghe lén. Bổn thành chủ không dễ gì mới thoát khỏi A Hà, muốn đến đây đi dạo một chút, không ngờ hai người nói chuyện ầm ĩ ở đây. Ta không muốn nghe cũng không được.
Cuộc trò chuyện giữa con gái của bọn ta, ngài tránh đi một lát. Đừng mà. Câu chuyện đặc sắc như vậy, ta chưa bao giờ được nghe thúc phụ ta bị mất mặt. Ta đang chán chết đi được đây. Ngài còn ở đó cười nhạo ta. Không phải, không phải.
Ta nói cô biết nếu cô bắt được điểm yếu của thúc phụ ta, dù cho cô phạm lỗi làm gì ta đều bảo đảm cô sẽ bình yên vô sự. Sao cơ? Ngài có cách sao? Đương nhiên. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Đúng là ngài đang ở đây.
Có chuyện gì? Ta đem cho ngài chút điểm tâm, là muốn cảm ơn ngài hôm đó ở khu vực săn bắn đã cứu ta. Cô… Cô không phải cô quan tâm Tiêu Tử Minh hơn sao? Đúng là ta phải đến thăm huynh ấy. Huynh ấy cũng đã chịu rất nhiều khổ cực.
Nhưng Dược Vương đại nhân, sao ngài lại biết chuyện này? Cô… Đồ vô tâm. Sao ngài cứ nói ta như vậy chứ? Trước đây ta quả thực là không tim không phổi. Nhưng bây giờ ta đã có tim phổi đầy đủ. Không tin ngài nghe thử đi. Sở Chi Mặc này,
Sao hôm nay cứ làm mình làm mẩy như vậy? Giống như đứa trẻ con vậy. Không được. Ta không thể thuận theo ngài ấy như vậy. Dược Vương đại nhân. Ta đã làm gì sai thì ngài hãy nói đi. Ngài có thể đừng ngúng nguẩy như vậy được không? Ngài phải biết là,
Ta làm sai ở đâu đều có thể sửa được. Ngài nói đi. Ta chỉ đang giận, cô không nhắc nửa lời tới chuyện hôm đưa nhân sâm đó. Hôm đó? Hôm đó ở phủ Thanh Hà, sau khi cô bước vào phòng của ta liền trực tiếp bổ nhào vào người ta.
Ngài đừng cử động, để ta. Ta sai rồi. Ta hoàn toàn sai rồi. Ta… ta không phải cố ý. Không cố ý? Ta biết chuyện đó là ta làm không tốt, làm phiền Dược Vương đại nhân rồi. Có điều, ta bảo đảm sau này ta sẽ tuyệt đối
Không để chuyện đó xảy ra nữa. Được rồi. Đủ rồi. Cô ra ngoài đi. Dược Vương đại nhân, ngài nghe ta giải thích. Ta… ta… Bỏ tay ra. Lẽ nào thực sự phải dùng đến chiêu đó của Sở Khải Hiền sao? Thúc phụ ta không gần nữ sắc, cô biết chứ?
Cũng chưa từng trải qua chuyện tình cảm, cô có biết không? Vì vậy mới nói, cô chỉ cần một cái ngoắc tay như vậy thúc phụ ta nhất định sẽ hồn xiêu phách lạc. Một cái ngoắc tay? Kệ đi. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân.
Mong Giang tiểu thư tự trọng. Mời về cho. Toàn là mấy thứ lung tung. Những thứ Sở Khải Hiền dạy không hợp với ta một chút nào. Ta cảm thấy, Dược Vương đại nhân, hay là ngài… Ngài đừng đẩy ta. Ngài đừng đẩy ta, ta không đi. Dược Vương đại nhân,
Ngài thực sự chắc chắn muốn như vậy sao? Được. Sở Khải Hiền, ngài hãy đợi đấy cho ta.