Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 1 Tập 8 Nào, kéo như thế này. Đúng rồi. Như thế này à? Thông minh quá. Muội không sao chứ? Giang Thanh Vận. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân, có việc gì? Giang Thanh Vận,

    Cô đang làm gì vậy? Dược Vương đại nhân, trùng hợp thật đấy. Giang Thanh Vận, cô che mình lại như vậy là có ý gì? Không… không có gì. Dược Vương đại nhân. Tiêu tiểu thư, có chuyện gì? Dược Vương đại nhân, chuyện lần trước là do Tiểu Nhã nhất thời lỡ tay.

    Cha đã phạt ta tự mình kiểm điểm rồi. Tiểu Nhã bảo đảm sau này sẽ không thế nữa. Rõ ràng là cô vô ý làm ta bị thương. Cô xin lỗi Dược Vương đại nhân làm gì chứ. Tiêu tiểu thư không giỏi bắn tên dễ làm người khác bị thương,

    Càng dễ làm bản thân bị thương. Dược Vương đại nhân nói đúng. Tiểu Nhã bảo đảm sau này nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập hơn. Vậy chi bằng để tại hạ dạy cô bắn tên đi. Dược Vương đại nhân, Tiểu Nhã không nghe nhầm chứ?

    Ngài muốn đích thân dạy ta bắn tên à? Khi nào chúng ta bắt đầu vậy? Hay là ngay bây giờ luôn đi. Dược Vương đại nhân lợi hại quá. Dược Vương đại nhân giỏi quá. Lại bắn trúng rồi. Có gì ghê gớm chứ. Đồ keo kiệt.

    Không hút được dược khí của ta thì không thèm để ý tới ta nữa. Tay nhất định phải giữ chắc. Ở bên Tiêu Nhã vui đến thế sao? Ta cũng không thèm để ý tới ngài nữa. Ta… Ta xin lỗi. Xin lỗi Tiêu công tử. Vừa nãy ta không chú ý.

    Huynh không sao chứ? Không sao. Không đau chút nào. Thật sao? Huynh còn nói không đau nữa. Để ta thổi cho huynh. Thổi thì sẽ không đau nữa. Vậy mà Dược Vương đại nhân không hắt hơi. Ngày trước mới cách ngài ấy hơn hai bước, ngài ấy đã hắt xì liên tục.

    Bây giờ dựa sát như vậy, mà ngài ấy không phản ứng gì cả. Có phải chứng tỏ rằng ngài ấy bằng lòng chấp nhận ta rồi không? Có phải không? Người xem, Dược Vương đại nhân cũng có vận đào hoa đấy chứ. Không phải bảo là Dược Vương không gần nữ sắc sao?

    Sao giờ lại đứng gần cô nương nhà người ta vậy? Càng đứng sát con gái ngoan của người hơn. Ngươi nói cái gì thế? Cứ lẩm bà lẩm bẩm. Không có gì, không có gì. Sở Chi Mặc này bây giờ đến gần nữ nhân cũng không hắt hơi nữa nhỉ. Đúng vậy.

    Mấy hôm trước, chứng hắt hơi của huynh ấy đỡ hơn một chút. Bây giờ xem ra khỏi hoàn toàn thật rồi. Lấy vợ được rồi. Sư phụ, người… người muốn lấy ai ạ? Ta nói Dược Vương ấy. Người nói Dược Vương có thể lấy Thanh Vận muội muội của con rồi sao?

    Nghiệt đồ. Ngươi nói bậy cái gì đấy. Con lại nói sai gì rồi ạ? Dược Vương có thể lấy vợ. Thì chẳng phải con gái ta được an toàn rồi sao. Thanh Vận tuy nghịch ngợm, nhưng quyết không phá hoại hôn nhân của người khác, càng không làm tiểu thiếp của người khác.

    Đợi đã, đợi đã. Sư phụ, sao con càng nghe càng không hiểu thế ạ? Chuyện không thể chậm trễ. Ta phải mau chóng tìm thành chủ bàn chuyện hôn sự của Dược Vương. Tranh thủ trong thời gian đi săn quyết định chuyện hôn sự của Dược Vương. Đi thôi. Sư phụ, sư phụ.

    Đúng là chỉ biết yêu chiều con gái. Xem mắt sao? Đúng vậy. Thúc phụ ta cứ lại gần nữ tử là sẽ hắt hơi. Cái bệnh lạ này đeo bám thúc ấy thì xem mắt kiểu gì? Vừa hay. Bệnh này của Dược Vương hình như mấy ngày trước đã khỏi rồi.

    Vừa nãy ta với Dật Nhiên đã xác nhận rồi. Đích thực là khỏi rồi. Thật sao? Thật trăm phần trăm. Thành chủ, ngài là cháu ruột của Dược Vương, lại là người thân duy nhất của Dược Vương. Ngài không thay Dược Vương lo chuyện hôn nhân đại sự,

    Thì ai lo nghĩ chuyện này thay cho ngài ấy nữa. Giang đại nhân, chẳng phải ông đang lo nghĩ thay thúc phụ sao? Lão phu ư. Chuyện… Chuyện… chuyện… chuyện này… Ta biết rồi, ta biết rồi. Giang đại nhân muốn ta ban hôn cho Giang tiểu thư với thúc phụ.

    Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Không, không… hiểu lầm rồi. Hiểu lầm lớn rồi. Lão phu tuyệt đối không có ý này. Huống hồ, bây giờ ba gia tộc lớn đang cùng nhau đưa ra thế cân bằng. Giang gia ta tuyệt đối sẽ không làm hỏng cục diện hiện giờ.

    Việc này thành chủ cứ yên tâm. Giang đại nhân nặng lời rồi. Ta rất rõ cách đối nhân xử thế của ông. Chỉ có điều, nếu Giang tiểu thư với thúc phụ ta thật sự tình đầu ý hợp, vậy thì tất nhiên ta sẽ không… Không, không, không. Thành chủ đại nhân.

    Thành chủ đại nhân. Trước đây, quả thực là do lão phu không biết cách dạy con. Thái độ của Dược Vương đại nhân ngài cũng thấy rồi đấy. Ngài đừng tin mấy lời bịa đặt ngoài đường ngoài chợ. Nhưng ta lại thấy

    Thúc phụ ta với Giang tiểu thư rất xứng đôi đó chứ. Làm thím nhỏ của ta… làm thím nhỏ của ta, hay là cứ xem xét lại xem. Không cần xem xét. Không có cửa đâu. Vậy ý của Giang đại nhân là? Thành chủ, chuyến đi săn lần này,

    Các danh môn khuê nữ của thành Đại Hưng đều có mặt. Chi bằng nhân cơ hội này sắp xếp xem mắt thay Dược Vương đại nhân. Để hai người phát triển tình cảm trong lúc đi săn. Vậy thì chuyện tiếp theo liền nước chảy thành sông, thuận theo tự nhiên rồi.

    Chưa biết chừng đến đầu xuân năm sau, thành chủ lại có một tiểu đệ đệ rồi. Không phải. Đa tạ thành chủ tín nhiệm. Giờ lão phu sẽ bắt tay vào làm ngay. Giang đại nhân. Chuyện tốt. Đáng vui đáng mừng. Giơ cao. Dược Vương đại nhân,

    Chúng ta đã luyện lâu lắm rồi. Nghỉ ngơi một chút được không? Giơ cao. Đúng rồi, ngắm chuẩn nó. Tay kéo về phía sau. Dược Vương đại nhân, bây giờ ngài không hắt hơi nữa rồi. Có thể… Có thể lại gần tiểu nữ hơn một chút, tay nắm tay dạy tiểu nữ không?

    Được đó. Muội đúng là có năng khiếu. Như thế này à? Không sai. Sao Tiêu Nhã lại tựa sát vào ngài ấy như vậy? Không phải muốn giành dược khí với ta đấy chứ. Vậy họ cũng… cũng hút dược khí bằng miệng sao? Thanh Vận muội muội. Muội sao vậy? Không sao.

    Tiêu công tử. Tiểu Nhã. Tiêu tiểu thư tập luyện quá lâu, thể lực không đủ, nên hơi cảm nắng. Tiểu Nhã. Tiêu công tử, huynh yên tâm đi. Tiêu tiểu thư chỉ bị cảm nắng thôi. Uống mấy bát canh đậu xanh là không sao đâu. Nếu như huynh vẫn lo lắng,

    Thì bảo cha ta đến khám cho cô ấy. Cảm ơn muội nhé, Thanh Vận muội muội. Thanh Vận, ta đi trước đây. Mai ta lại tới tìm muội. Không phải cô không thích Tiêu Nhã sao? Đúng là không thích cô ấy. Nhưng cô ấy là muội muội của Tiêu công tử.

    Ta vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ. Thể diện của Tiêu Tử Minh cũng lớn đó nhỉ. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân, sao ngài không để ý tới ta? Ngài nói gì đi chứ. Ngài đừng đi nhanh như vậy mà. Đúng rồi. Chuyện lần trước ngài cắn ta,

    Ta không nói với ai cả. Chẳng phải ngài nói đó là bí mật giữa chúng ta sao. Vậy nên, cả cha với sư huynh, ta đều không nói. Đến Lục La ta cũng không nói. Dược Vương đại nhân, ngài đừng lờ ta đi nữa được không? Thôi vậy. Ngài cắn ta cũng được,

    Ngài đừng có cắn Tiêu Nhã đó được không? Nếu ngài không đồng ý, thì chúng ta vẫn có thể thương lượng. Giang Thanh Vận, cô được lắm. Dược Vương đại nhân, ngài… ngài đợi ta với. Ta xin lỗi ngài. Sao ngài vẫn còn giận vậy? Sở Chi Mặc.

    Ngài nói cho dứt điểm đi chứ. Được. Vậy thì ta nói rõ ràng với cô. Người trong cả thành Đại Hưng này đều biết Sở Chi Mặc ta trước giờ không gần nữ sắc. Trong phủ Thanh Hà của ta đến một bà lão để sai vặt cũng không có.

    Cô nói ta cắn cô. Phải. Ta thừa nhận. Nhưng sao ta có thể cắn người khác chứ. Rốt cuộc cô coi Sở Chi Mặc ta là loại người gì? Ta… Dược Vương đại nhân, ta chỉ là… Được rồi. Không cần nhiều lời thừa thãi như vậy nữa. Tự cô suy nghĩ kỹ đi.

    Ta biết rồi. Nếu như vậy, thì ta… Dược Vương đại nhân. Bọn họ… đều đến để cắn ngài à? Thanh Vận. Cô… Nghe ta giải thích. Ngài là đồ lừa đảo. Thanh Vận. Thanh Vận. Thanh Vận muội muội, muội đi đâu vậy? Thanh Vận. Kỳ lạ. Hai người này lại làm sao vậy?

    Còn muốn tìm được ta, nằm mơ đi. Giang Thanh Vận, rốt cuộc cô muốn trốn lung tung ở đâu? Ta không cần ngài quan tâm. Dược Vương đại nhân có nhiều kim ốc tàng kiều như vậy, [Ý chỉ nhiều thê thiếp] còn tìm ta làm gì. Đó đều là hiểu lầm. Hiểu lầm?

    Ngài nói trong phủ Thanh Hà không có nữ nhân. Nhưng ở trạm dịch, ta nhìn thấy trong phòng toàn là nữ nhân. Váy áo đủ màu, váy trắng, váy xanh lam, váy xanh lục. Mấy người phàm các ngươi giỏi nhất là nói dối. Cô… Không phải ghen đấy chứ?

    Sao ta ngửi thấy cô có mùi chua chua nhỉ? Ta không thèm. Đừng chạy vào rừng nữa. Dược Vương đại nhân có nữ nhân bầu bạn. Ta còn phải đi hái thảo dược. Bận lắm. Trong rừng này, có nhiều yêu quái ăn thịt người lắm đấy. Cô không sợ à? Dọa ai chứ.

    Là ta muốn ăn thịt ngài đấy. Dược Vương đại nhân, nếu như ngài sợ yêu quái, thì đi trước đi. Ta dũng cảm lắm. Dược Vương đại nhân, ngài không lấy ta thì ngài cũng đừng giết ta chứ. Cái cây này xem ra có linh trí rồi,

    Cõ lẽ cũng là đến vì dược khí. Không được. Sở Chi Mặc bệnh cũ chưa khỏi, chắc chắn không đánh lại được loại tiên cây cỏ này. Cứ tiếp tục như vậy, ấm sắc thuốc của ta sẽ bị người khác cướp đi mất. Làm thế nào, làm thế nào đây?

    Có chuyện gì vậy? Không có gì. Nhìn gì nữa, mau đi thôi. Nghỉ một lát đi. Ta thật sự không chạy nổi nữa. Không ngờ một cô nương như cô cũng lợi hại lắm. Sao thế? Vẫn còn giận ta à? Mùi dược khí thơm quá. Không được, không được.

    Tùng Lam, có khí phách chút đi. Ngài tránh xa ta ra một chút. Chuyện lần trước, ta thực sự chưa từng để bất cứ nữ thân quyến nào đến phòng của ta, ngoại trừ cô. Dược khí. Muốn hút quá. Muốn hút quá đi. Cô tin ta đi, được không?

    Những gì ta nói với cô đều là thật. Ta không chịu nổi nữa rồi. Rốt cuộc cô có đang nghe không đấy? Dược Vương đại nhân, ngài đừng mê hoặc ta nữa được không? Ta sắp không chịu nổi nữa rồi. Ta còn tưởng rằng chỉ có mình ta không chịu nổi nữa chứ.

    Thần y, thần y, ngài mau xem giúp ta đi. Xem cho ta đi mà, ta đang đợi này. Bao giờ mới đến lượt ta chứ? Thần y. Thần y, xem cho ta trước đi. Ngài xem cho ta đi. Thần y, thần y. Nào, đưa tay cho ta. Ta bắt mạch cho cô trước.

    Thần y. Thần y, xem cho ta đi. Được, được, được. Lát nữa ta xem cho cô. Sư phụ. Sao người lại đến đây ạ? Sở Chi Mặc đâu? Huynh ấy… Huynh ấy với Thanh Vận muội muội lên núi hái thảo dược rồi ạ. Cái gì? Tên nghiệt đồ nhà ngươi. Ta…

    Sư phụ, sư phụ. Sư phụ, người bình tĩnh đi ạ. Sư phụ. Sư phụ. Ta bình tĩnh cái con khỉ. Sư phụ, người bình tĩnh đi. Đi chép y thư cho ta. Chép 100 lần. Thanh Vận, bây giờ… vẫn chưa được. Cái này…cái này… Sao lại ở đây? Cái này của cô à?

    Đương nhiên không phải rồi. Xấu như thế này, sao có thể là của ta được chứ. Vậy sao? Đương nhiên rồi. Túi thơm này xấu như vậy. Sao có thể là của ta được chứ. Phải rồi. Dược Vương đại nhân, ngài đừng mang thứ xấu xí này bên mình nữa.

    Không hợp với khí chất của Dược Vương đại nhân. Sau này ta sẽ thêu cho ngài một cái khác đẹp hơn. Được thôi. Vậy thì cô nhất định phải thêu một cái thật đẹp, không được xấu như cái này đâu. Xấu đến thế sao? Đúng rồi.

    Lần trước ta nói với ngài chuyện Dược Vương Cốc, ngài còn nhớ chứ? Cô nói chuyện Dược Vương Cốc bị người ta trồng cỏ độc khắp nơi à. Đúng rồi. Nhưng ta không tìm được vị trí cụ thể nữa. Yên tâm đi. Sau khi chuyến đi săn kết thúc,

    Ta sẽ cùng với Giang đại nhân đến đó, điều tra rõ ràng. Được. Thành chủ đại nhân, vừa nãy… Sở huynh, nhiều đồ ăn ngon vậy à. Thuộc hạ ra ngoài trước. Cô cũng thật không khách sáo nhỉ? Ta gọi cô đến đâu phải để ăn.

    Đúng rồi, sức khỏe của ngài thế nào rồi? Làm khó cho Giang đại tiểu thư vẫn còn nhớ đến người bệnh là ta đây. Nghe nói gần đây cô bận lắm. Không phải cùng Tiêu Tử Minh luyện bắn cung, thì là cùng thúc phụ ta hái thảo dược.

    Trăm bề bận rộn như vậy sao vẫn còn thời gian đến thăm ta chứ? Cô vẫn xem ta là huynh đệ của cô chứ? Đương nhiên rồi. Ta có quên ai cũng không thể quên Sở huynh được. Đây là thảo dược cha ta điều chế cho ngài. Có ích lắm.

    Chúc ngài sớm bình phục. Lần này tạm tha cho cô. Không có lần sau đâu đấy. Vâng, vâng, vâng. Cô đừng có chỉ biết ăn thôi. Ta hỏi cô nghiêm túc. Tiêu Tử Minh với thúc phụ ta, rốt cuộc cô chọn ai?

    Đương nhiên là ta muốn gả cho Dược Vương đại nhân rồi. Vậy thì cô phải nắm chắc vào. Ngài yên tâm đi. Hai chúng ta bây giờ quan hệ thân thiết hơn một bước rồi. Bây giờ ta còn đang thêu túi thơm cho ngài ấy nữa.

    Thế này thì gọi gì là tiến triển. Người muốn thêu túi thơm cho thúc phụ ta trong cả thành Đại Hưng này nhiều vô kể. Ta nói là tiến triển thực sự ấy. Như thế này. Như thế này. Cả như thế này nữa. Có không? Ta nói cho cô biết.

    Cha cô sắp bố trí cho Dược Vương đại nhân đi xem mắt rồi kìa. Chưa biết chừng kết thúc đi săn thì cũng bàn xong hôn sự luôn rồi. Cô còn ngồi ngẩn ra ở đây nữa. Gì cơ? Vậy thì ta phải làm sao? Cô làm gì được nữa.

    Cô về thêu cho xong túi thơm của cô đi. Đợi đến lúc thúc phụ ta kết hôn rồi tặng cho thúc ấy. Xem như đặt một dấu chấm hết cho mối tình trọn vẹn này của cô. Thúc phụ ta sẽ cảm ơn cô lắm. Không được.

    Dược Vương đại nhân chỉ được phép lấy một mình ta. Sở huynh, mau nghĩ cách giúp ta đi. Giúp ta nghĩ cách đi. Cô thật sự muốn làm thím nhỏ của ta đến vậy sao? Mục tiêu lớn nhất của đời ta chính là làm thím nhỏ của ngài.

    Vậy thì chỉ còn một cách thôi. Muốn chinh phục được thúc phụ của ta. Chỉ có một cách, đó chính là gạo nấu thành cơm. Đừng nhìn con người thúc phụ ta bề ngoài có vẻ không gần nữ nhi, những cũng là một chính nhân quân tử.

    Đến lúc đó, không lấy cô cũng không được. Dược Vương đại nhân, chúng ta gạo nấu thành cơm đi. Sao thế? Đi thôi, đi nấu cơm. Đi thôi. Chép xong y thư chưa? Vẫn chưa ạ. Nhưng mà… Ngồi xuống. Chép tiếp đi. Sư phụ, con ngồi chép ở đây. Lục La,

    Sao tiểu thư không qua ăn cơm? Lão gia, tiểu thư ra ngoài rồi ạ. Ra ngoài rồi? Đi đâu rồi? Tiểu thư không nói. Chỉ ôm theo một túi gạo rồi chạy đi mất. Nói là, muốn đi tìm Dược Vương đại nhân. Lại đi tìm Dược Vương. Nô tì đã ngăn lại rồi.

    Nhưng tiểu thư nói, nhất định phải mau chóng đi tìm Dược Vương đại nhân nấu cơm ạ, bằng không sẽ… Nghiệt đồ, ngươi nói ngươi, có ăn cũng không nên hồn. Ngươi nói cái gì? Tiểu thư muốn đi tìm Dược Vương đại nhân nấu cơm ư?

    Nghe cứ như là gạo nấu thành cơm. Nghiệt đồ, ngươi nói rõ ràng cho ta. Nấu cơm là… là ý gì? Sư phụ. Chuyện này thật sự không thể trách con được. Buổi chiều, Thanh Vận muội muội đến tìm con. Muội ấy nói… Làm ta giật cả mình.

    Ta vừa mới bị cha muội phạt chép y thư. Bây giờ muội muốn dọa chết ta sao. Ta xin lỗi, ta xin lỗi. Đại sư huynh, huynh ngồi đi. Huynh ngồi đi. Ta chỉ muốn hỏi huynh một câu hỏi thôi. Không mất nhiều thời gian của huynh đâu. Muội nói đi. Chính là

    Thế nào gọi là gạo nấu thành cơm? Muội nói cái gì cơ? Ngươi… Ngươi nói như thế nào với nó? Con… Con… nói đúng sự thật ạ. Rốt cuộc ngươi nói như thế nào? Sư…sư phụ. Thanh… Thanh Vận muội muội, con… Con… con dạy… Con… Tên nghiệt đồ này. Ngươi, ngươi, ngươi…

    Tên nghiệt đồ nhà ngươi. Sư phụ, sư phụ. Bình tĩnh đi ạ. Thanh Vận muội muội hỏi con, con cũng không thể gạt Thanh Vận muội muội được. Ngươi còn dám ngụy biện. Còn dám ngụy biện à, tên nghiệt đồ. Dược Vương đại nhân, ngài cẩn thận một chút.

    Sao hồn vía cứ đi đâu thế? Có phải ngài cũng muốn cùng ta nấu cơm không? Rốt cuộc cô muốn làm gì? Gạo nấu thành cơm. Ở đây sao? Phải rồi. Ngay tại đây. Đây là nhà bếp đấy. Nấu cơm chẳng phải nấu ở trong bếp sao?

    Vậy ngài còn nấu ở đâu được? Cô… Cô nói là nấu cơm đó à? Nếu không thì còn kiểu nấu cơm nào nữa? Ngài xem, ta chuẩn bị xong cả gạo rồi. Còn chuẩn bị cả gạo nữa. Xem ra nấu cơm mà cô ấy nói chắc chắn là nấu cơm thật.

    Tự cô nấu đi. Giờ ta đã đuổi hết người trong bếp đi rồi. Bây giờ ngài gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa. Rốt cuộc cô muốn làm gì? Thì nấu cơm đó, ta đã nói với ngài rồi. Bước đầu tiên, cởi y phục. Cởi y phục á? Gạo này

    Phải cởi y phục. Vỏ này vẫn chưa tách hết. Những chiếc vỏ này giống như y phục của gạo. Ngài phải xát chúng, thì gạo mới trắng. Cô… Cô nói cởi y phục này à? Có… Có cách tốt hơn. Bước tiếp theo là gì? Bước tiếp theo, rất quan trọng.

    Nhất định phải làm chủ được mức lửa. Đó chính là, đốt củi nhóm lửa. Có củi khô rồi. Còn phải châm lửa nữa. Giỏi thật. Hoàn hảo. Tiếp theo sẽ cho ngài thấy gạo nước giao… Dược Vương đại nhân, ngài phun hết lên người ta rồi. Dược Vương đại nhân,

    Thì ra ngài biết nấu cơm à? Không. Đây là lần đầu tiên của ta. Vậy thì sau này ngài chỉ được nấu cơm với mỗi mình ta thôi. Hơn nữa chỉ được lấy một mình ta. Đợi gạo nấu thành cơm rồi, ngài không muốn lấy ta, thì cũng phải lấy ta.

    Là ai nói với cô làm như vậy thì ta sẽ lấy cô? Thành chủ đại nhân. Dạo này nó rảnh nhỉ. Nhưng mà ngài ấy cũng không nói tại sao. Kệ đi. Dù sao thì ngài có thể lấy ta là được rồi. Bây giờ chỉ thiếu một bước cuối cùng nữa thôi.

    Ngồi đợi cơm chín. Đây… Cũng là Sở Khải Hiền dạy cô à? Đại sư huynh nói. Ta đoán là Cảnh Dật Nhiên mà. Cơm này lâu chín quá đi mất. Xong rồi, chắc giờ chín rồi chứ. Sở Chi Mặc, ngài thả con gái ta xuống. Cha. Sao cha lại đến đây ạ?

    Nha đầu ngốc, con bị ngài ấy lừa rồi. Không có, không có. Dược Vương đại nhân không lừa con. Là con chủ động đến tìm ngài ấy để gạo nấu thành cơm. Với lại, bọn con đều làm theo từng bước. An toàn lắm, cha yên tâm đi ạ. Theo bước gì? Thì…

    Thì là… Ngài… Quay người lại. Con, nói rõ ràng xem nào. Bước đầu tiên, cởi y phục. Bước thứ hai, đốt củi nhóm lửa. Bước thứ ba… Sở Chi Mặc, tên dâm tặc này. Lão tử liều với ngài. Cha, đừng mà. Giang Thanh Vận, lúc nào rồi

    Mà con còn bảo vệ cho tên khốn này. Giang đại nhân, các bước mà cô ấy nói, chỉ là xát vỏ, châm lửa, nấu cơm thôi. Ngài còn dám nói nữa. Thật đấy. Cơm sắp nấu chín rồi. Không tin thì ông nhìn xem. Đúng rồi, cha. Con cho cha xem. Cha nhìn đi.

    Cha nhìn đi. Nấu chín rồi. Hai người, thật sự… thật sự nấu cơm sao? Vậy con không chịu thiệt chứ? Không ạ. Cha, con vẫn chưa ăn tí nào đâu. Nha đầu này. Lát nữa ta dặn dò gia nhân làm vài món, rồi ngài ở lại cùng với bọn ta.

    Khói quá, ta ra ngoài hít thở. Cha, cha từ từ thôi. Dược Vương đại nhân, cơm cũng nấu chín rồi. Khi nào thì ngài lấy ta? Ăn cơm trước đã.