Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 07 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 07] -Thẩm đại nhân, Thẩm đại nhân. – Quận chúa – Quận chúa. – Thẩm đại nhân. Quận chúa. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân, Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Quận chúa. Thẩm đại nhân, Thẩm đại nhân. Muội cười cái gì?
Ta cười vì hóa ra trên thế gian này có một nam tử anh dũng như thế này thật. Hơn nữa còn rơi vào trong tay của bản Quận chúa. Bản Quận chúa được hời lớn như vậy, trong lòng vui vẻ, đương nhiên muốn cười rồi. Không biết xấu hổ.
Chuyện biết xấu hổ này để lại cho nữ nhân khác là được rồi. Ta ấy à… Thẩm đại nhân. không biết xấu hổ đâu. Quận chúa. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Là đại nhân. Đại nhân, đại nhân. Sao lại đến nhanh đến thế? Đại nhân, đại nhân, đại nhân. Đại nhân.
Cuối cùng cũng tìm được ngài. Vết thương của ngài không sao chứ? Ta không sao. Các huynh đệ thế nào? Ngài yên tâm, đại nhân. Mạng của mấy thuộc hạ chúng tôi cứng lắm. Chỉ là đã mấy ngày rồi hai người không về, trong lòng chúng tôi đều sốt ruột lắm. Đúng vậy.
Ngày nào chúng tôi cũng lên núi tìm kiếm đại nhân và Quận chúa. Sắp lật tung cả ngọn núi này rồi. Đến hôm nay cuối cùng cũng coi như tìm được hai người. Đúng thế, đại nhân. [Dịch trạm] Đại nhân. Chúng tôi đều đã kiểm tra rồi.
Đám sát thủ này ra tay rất gọn gàng, lập tức làm nghẹt thở và tử vong. Không có manh mối nào để lại cho chúng ta cả. Lúc giao đấu, có tìm thấy bất kỳ manh mối nào không? Thưa đại nhân, những người này giống như cố ý làm vậy.
Chiêu thức dùng rất phức tạp. Nhưng khi giao đấu kịch liệt, thuộc hạ thấy mấy chiêu giống như là Lục gia Nghiệp Kinh. Quả nhiên là Lục gia. Quận chúa. Người khó khăn lắm mới trở về, cũng không về phòng nghỉ ngơi một chút. Sao cứ xem xử án thế?
Ta không phải tới xem xử án. Ta… là tới xem Thẩm đại nhân. Thứ gì vậy? Thần kỳ lắm, đại nhân. Sao ngài biết có giấu huyền cơ trong miệng của Vân Dịch chứ? Hay cho tội phải chết. Nếu như thế này, ông đây cũng không muốn để ngươi thắng.
Vậy thì ngươi cứ đợi ông đây sau khi chết giúp đỡ ngươi một tay sau đi. Ta và Vân Dịch trước kia từng có giao hẹn. Hắn tuy là người có tội ác tày đình, nhưng trước khi chết, lại nghĩ thông suốt rồi. Giữ cho kỹ. Sau khi hồi kinh,
Kiểm tra miếng ngọc này, còn cả lai lịch của Lỗ Liên Sơn. Vâng. Quận chúa này hôm nay có phải có chút kỳ lạ không? Huynh nói như vậy quả thật là thế. Quận chúa. Hai người ở dưới núi vài ngày nay có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Trước kia lúc Quận chúa có mặt, – Chúng ta chưa từng yên ổn. – Có chuyện gì vậy? Bây giờ thế này. Sao muội lại đến rồi? Giống… Chúng ta lúc xuống núi, chúng ta… Đều giải tán đi. Quận chúa mệt rồi, cần nghỉ ngơi. Sao lại đột ngột như vậy?
Nắm tay nhau luôn rồi kìa. Tình hình gì thế? Nắm tay nhau luôn rồi kìa. Thẩm Yến. Huynh vội vàng kéo ta ra ngoài như thế lẽ nào sợ… Sợ cái gì? Sợ người khác biết quan hệ của chúng ta, có phải không? Ta và muội có quan hệ gì?
Không có quan hệ gì. Nếu như huynh đã không bằng lòng cùng ta bái đường thành thân dưới núi, đương nhiên là không có quan hệ gì. Bây giờ nghĩ lại huynh chỉ một lòng vội vã hồi kinh. E là ngay từ lúc đầu chưa từng nghĩ tới
Chuyện ở bên cạnh ta dài lâu. Huynh hôn ta, ôm ta đều là hiểu lầm. Trên vách đá, khi rơi khỏi vách đá, huynh bảo vệ ta chỉ là làm hết trách nhiệm của huynh. Vậy… trên dây xích sắt, khi ngàn chim bay hết, những lời huynh nói đó
Không hề có chút thật lòng nào sao? Thẩm đại nhân không trả lời, bản Quận chúa cũng không cưỡng ép. Nam nhân trên thế gian bạc tình vốn chẳng phải là chuyện mới mẻ gì. Mấy ngày này, cứ coi như ta đã mơ một giấc mơ đi. Sao vậy? Sốt ruột rồi sao?
Thẩm Yến. Huynh ức hiếp ta. Ức hiếp muội. Nếu như muội còn dám nói linh tinh bên ngoài, muội có tin là bây giờ ta sẽ chứng minh cho họ thấy không? Ta không tin. Huynh muốn thế nào? Không tin? không tin thì bỏ đi. Huynh… Nghe lời chút đi.
Thẩm… Thẩm đại nhân. Quận… Quận chúa. Người không sao chứ? Không có. Ta rất ổn. Tập hợp nghe lệnh. – Đại nhân. – Đại nhân. Sáng ngày mai, dỡ trại về kinh. – Vâng. – Vâng. Có chuyện thì vào đi. Đại nhân. Đây là tên trộm mà chúng ta cần bắt.
Mặc dù đã thoát khỏi được câu, nhưng chuỗi thiết kế này của ngài moi từ trong miệng của Vân Dịch, có, có được chút manh mối. Vụ án này của chúng ta vẫn có thể tiếp tục điều tra. Bên Đông Cung hỏi tội, chúng ta không đến nỗi phải rơi đầu chứ?
Vậy nói như vậy, thần sắc này của đại nhân e là không phải gặp phải chuyện gì khó khăn sao? Vụ án của Quảng Bình Vương phi trước Trương Vân ngươi có biết điều gì không? Đại nhân. Ngài coi như hỏi đúng người rồi. Vụ án đó tuyên bố chính thức là
Quảng Bình Vương phi trượt chân ngã xuống nước chết đuối. Nhưng mà theo ti chức điều tra, rõ ràng là Quảng Bình Vương đó bạc tình bội nghĩa. Sau đó, Quảng Bình Vương phi đó không nghĩ thoáng mới nhảy xuống hồ. Được. Vậy ta hỏi ngươi, Quảng Bình Vương này
Sau này tái giá vị kia lại là ai? Điều này ai mà không biết chứ, đó chẳng phải là người nhà Lục gia sao? Lục gia? Sao lại là Lục gia vậy? Ngươi cũng phát hiện bất ổn? Ngài có phát hiện gì không? Theo như ta được biết,
Đây là nhà Từ thị ở Nghiệp Kinh, và họ Trương thị của phủ Định Bắc Hầu được coi là kết giao mấy đời. Con trai trưởng họ Từ lại kết nghĩa huynh muội khác họ với Quảng Bình Vương Phi trước Trương Vân. Nếu như theo lời Quận chúa,
Vụ án Giang Châu xảy ra, sau khi vợ chồng Từ thị chết, Vương phi trước và Quảng Bình Vương từng có một lần xung đột. Không lâu sau, Vương phi trước nhảy xuống nước mà chết. Nhưng lại vào chính lúc này, Lục gia lại kết thân với phủ Quảng Bình Vương.
Thời cơ đến quá là trùng hợp. Lẽ nào… có sự trùng hợp đó thật sao? Ti chức điều tra vụ án cùng đại nhân cũng chỉ vài năm. Nhưng ti chức cũng biết chuyện này bất thường, nhất định là có điều kỳ lạ. Sự trùng hợp này
Nghe trong câu chuyện của người kể chuyện nhiều vô kể. Nhưng thực sự rơi vào thế gian này nó có nổi mấy vụ chứ. Chỉ đáng thương cho Quận chúa. Nếu đại nhân đoán không lầm, chỉ sợ vụ án Giang Châu này điều tra đến cuối cùng
Lại tiếp tục thêm một nhát dao tàn nhẫn lên vết sẹo mất mẹ hồi nhỏ cho Quận chúa. [Nghiệp Kinh] Quận chúa Trường Lạc Lưu Linh thỉnh an Thái tử điện hạ. Thần muội có chuyện muốn khởi tấu. Mong điện hạ cho phép bẩm tấu. Đường muội à, mấy năm không lộ diện
Nay vừa mới vào cửa đã có chuyện bẩm tấu. Thú vị lắm. Nói nghe xem nào. Cái chết của tù nhân Vân Dịch tội không nằm ở Kim Lân Vệ, là do A Linh ngoan cố, làm hỏng chuyện lớn của Hoàng thượng và hoàng huynh. Được.
Quả nhân còn chưa từng làm khó muội, muội ngược lại còn bịt luôn miệng quả nhân. Hoàng huynh quả nhiên vẫn là người thông minh như thế. Được rồi. Quốc sự của quả nhân chưa cần phải để muội lo. Nghe nói hôn sự giữa muội và Lục gia đã định rồi. Hôn sự
Đó chẳng qua là Quảng Bình Vương tự nói thôi sao? Không có liên quan gì đến bản Quận chúa. Nếu quả nhân nhớ không lầm, Lục Minh Sơn này xuất thân là con của thiếp. Đường muội thân là Quận chúa hạ mình gả cho hắn quả thật là có chút thiệt thòi.
Nhưng mà người nhà Lục gia ít ỏi, tương lai người tiếp nhận chức vị Bá Tước Lục Công không ai khác ngoài hắn. So với cái tên Thẩm Yến đó, muội và Lục Minh Sơn khá là xứng đôi. Người và súc sinh xứng đôi thế nào được? Súc sinh? Đường muội à,
Muội nói chuyện vẫn thú vị như vậy. Quả nhân đâu có phải không hy vọng muội có thể tìm được đức lang quân mong muốn đâu. Chỉ là trên thế gian này, người có thể làm bất cứ điều mình muốn e là chưa có một ai.
Cộng với người vừa sinh ra đã cao quý thì còn khó hơn nhiều. Hy vọng mong muốn này của đường muội sẽ không là hoa trong gương, trăng trong nước, thoảng qua như mây khói. Được rồi. Vải thiều Tuế Cống này hôm qua vừa vào cung. Hôm nay
Quả nhân có bày tiệc trong triều mời các lão thần cùng nhau thưởng thức. Muội vừa mới hồi kinh cùng đến tham gia vào cuộc vui đi. Quả nhân còn có chuyện cần nói với Thẩm Yến. Muội về trước đi. [Trên thế gian này, người có thể làm bất cứ điều mình muốn
E là chưa có một ai.] Quận chúa. Người đi chậm chút, cẩn thận chút. [Hy vọng mong muốn này của đường muội sẽ không là hoa trong gương, trăng trong nước, thoảng qua như mây khói.] Thẩm Yến. Điện hạ. Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến đã đến. Truyền đi.
Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến Kim Lân Vệ khấu kiến Thái tử điện hạ. Thẩm khanh của quả nhân à, cuối cùng ngươi cũng trở về rồi. Vi thần làm việc không cật lực, không hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, mong điện hạ giáng tội. Điều này phụ hoàng và quả nhân
Đều gửi gắm hy vọng lớn vào Thẩm khanh. Thẩm khanh có biết quả nhân vì ngươi đi điều tra vụ trọng án này gây ra biết bao lời ra tiếng vào ở trong triều không? Quả nhân đã vì ngươi gạt bỏ tất cả ý kiến nhưng đổi lại chỉ là một câu
Làm việc không cật lực, không hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao của ngươi sao? Thần đáng chết muôn lần. Thông tin Kim Lân Vệ hộ tống Quận chúa hồi kinh này là do ngươi để Thẩm Dục phát tán ra ngoài sao? Điện hạ anh minh. Ngươi muốn mượn
Thông tin Quận chúa hồi kinh để dụ thủ phạm chính ra. Nhưng đối với quả nhân mà nói, chỉ là tự chui đầu vào rọ. Trên triều đình này, Lục Công năm lần bảy lượt làm khó ta. Nói ngươi không phân công tư, lỡ chuyện quốc sự.
Quận chúa thì đã trở về rồi, nhưng Vân Dịch lại chết. Thẩm khanh, quả nhân muốn hỏi ngươi. Ngươi muốn quả nhân phải nói thế nào với quần thần đây? Nên trừng phạt ngươi như thế nào nữa? Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến, làm việc thất trách, phụ kỳ vọng của thánh thượng.
Nhưng điện hạ thưởng phạt phân minh, niệm tình có công hộ giá Quận chúa miễn tội chết, đình chỉ chức vị, giữ lại làm việc, chờ xem hiệu quả sau này ra sao. Đứng dậy đi. Tạ ơn điện hạ. Thẩm khanh dâng lên vật này là có dụng ý gì? Vật này
Là vật trước khi Vân Dịch chết đặc biệt giấu trong miệng. Nếu thần nghĩ không lầm miếng ngọc ghép này không những có thể thành đôi, còn có liên quan mật thiết với ngân khố bị cướp của Giang Châu nữa. Đây chỉ có một chữ “Càn”
Có thể nhìn ra sự liên quan gì chứ? Điện hạ tuệ nhãn như đuốc. Chữ “Càn” trên miếng ngọc ghép này chỉ là một phần của nó. Phần thứ hai của nó chính là Vân Dịch. Con người này bản tính gian xảo, đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành.
Chủ mưu của vụ án Kim Lân Vệ và Giang Châu đều muốn tìm lại ngân khố, lại đều là kẻ thù của hắn. Hắn tự biết khó thoát cái chết. Vì thế, liền mang miếng ngọc ghép “Càn Khôn” chia làm hai nơi, khiến cho cả hai, mỗi bên có một phần,
Đấu đá không ngừng, cả hai cùng bị tổn thất, hắn mới có thể toại nguyện. Mồi nhử cá đã rơi, nhưng dây câu này lại chưa đứt. Điện hạ. Đình chỉ chức vị, giữ thần lại làm việc. Một là có thể chặn miệng mọi người khiến chủ mưu lơ là cảnh giác.
Hai là cũng có thể khiến thần hành sự dễ dàng, mang tội lập công. Nói như ngươi vậy, lần này, ngươi vẫn hết lòng làm việc rồi sao? Thẩm Nhị. Nhìn thấy đại ca cũng không biết hành lễ. Tuổi tác này của đệ lớn từng ngày sao quy tắc
Lại trả hết cho cha mẹ vậy? Hai vị đại nhân lâu ngày gặp lại Tiểu Cẩm không tiện làm phiền, xin cáo từ trước. Bộ dạng ham mê tửu sắc của huynh này nếu bị người trong cung truyền ra ngoài thì thành ra thể thống gì chứ? Cũng giống như đệ và
Quận chúa Trường Lạc thôi. Chuyện tình yêu của hai người cách nhiều núi nhiều sông đều đến tai của cha mẹ rồi. Củi khô lửa bốc, nỗi sầu triền miên quả thật không ra làm sao cả. Chuyện hoàn toàn bịa đặt, thêm mắm thêm muối. Chuyện tốt huynh làm
Đệ còn chưa tính sổ với huynh kìa. Thằng nhóc con này. Được hời lại còn vô lại. Đi nhanh như vậy là muốn gặp Quận chúa của đệ sao? Quận chúa, mời. Quận chúa. Xin mời. Từ Nữ quan. – A Linh. – Tiểu Cẩm. Đi đi. Chúng ta ngồi đã. A Linh.
Cách biệt đã nhiều năm, bức thư đó ta viết cho muội, muội có từng xem chưa? Bức thư nào? Tức là ta nói với muội phu quân tương lai của muội là Lục Minh Sơn ấy có quan hệ bất chính với nha hoàn thân cận Nhạc Linh. Còn chưa lấy thê
Đã lập ả làm thiếp trước. Từ Nữ quan giỏi quá. Bây giờ nói chuyện càng ngày càng không khoan nhượng rồi. So với Quận chúa Trường Lạc của chúng ta, Tiểu Cẩm tự thấy xấu hổ không bằng. Tên Lục Minh Sơn đó tuy không đứng đắn, nhưng muội cũng không hàm hồ.
Chỉ có thời gian mấy ngày thôi đã quyến rũ Thập Tứ Thiên Hộ Kim Lân Vệ rồi. Nếu không giống như tỷ ấy à, đến giờ vẫn còn đơn bóng lẻ chiếc. A Linh vẫn là A Linh. Không thay đổi chút nào cả. Nhưng nhìn thấy muội an toàn trở về
Ta rất vui. Nhưng ta thấy tỷ ấy lại thấy buồn lòng. Nói như vậy, là muội không muốn gặp ta rồi? Không phải, không phải. Là không dám. Trong Nghiệp Kinh này ai mà không biết Từ Nữ quan thủ đoạn tài giỏi, không dễ động vào chứ. Ai ai cũng nói
Từ Nữ quan là tâm phúc của Đông Cung, tiền đồ vô lượng. Nhưng chỉ có ta cảm thấy Tiểu Cẩm thay đổi rồi. Tiểu Cẩm. Lúc đầu, ta giúp tỷ vào cung có phải là đã sai rồi không? Người xưa có câu, lấy người khác làm gương có thể rõ cái được mất.
A Linh có biết muội chính là tấm gương đó của ta không? Trả lại cho ta. Không trả thì đã sao? Cướp đồ rồi. Trả lại cho ta. Tại sao lại bắt ta chứ? Có phải ngươi là một tên quốc tặc không? Kẻ nào đá ta? Ngươi… Tỷ chính là Từ Thời Cẩm?
Vậy thì đúng rồi, chúng ta đi thôi. Cứ đợi đó cho ta. Đợi ta về nhà tìm cha xử lý ngươi. Muội… Ta tên là Lưu Linh. Định Bắc Hầu là ông ngoại của ta, Trương Vân là mẹ ruột của ta. Còn có điều gì muốn hỏi không?
Vừa nãy tại sao lại giúp đỡ ta? Họ ức hiếp tỷ, nên ta giúp đỡ tỷ. Ông ngoại ta nói, mẹ ta và cha tỷ là huynh muội từng đốt giấy vàng, từng bái tứ phương. Vậy thì ta và tỷ cũng coi như là tỷ muội rồi. Cha mẹ tỷ đã chết.
Mẹ của ta cũng đã chết. Chúng ta nếu như đã là tỷ muội vậy thì nên nương tựa vào nhau mà sống, đúng chứ? Vậy thì phải rồi. Tiểu Cẩm, tỷ không cần sợ. Sau này, ai còn dám ức hiếp tỷ, bản Quận chúa sẽ giúp tỷ cùng ức hiếp lại.
Dù là vui hay buồn, là đúng hay sai, tự ta không muốn nhìn trực diện vào nỗi đau, cũng không muốn nhớ lại quá khứ. Dường như trước mặt A Linh mọi thứ đều hiển hiện hết lại. Đồ vật nhiều năm này vẫn còn giữ lại à? Vật quý vô giá
Sao ta có thể lỡ vứt đi chứ. Nếu không có sự che chở của muội và lão Hầu gia, e rằng ta không còn sống đến ngày nay. Khi đó toàn bộ Nghiệp Kinh chỉ có muội tin tưởng lời ta nói. Chỉ có muội tin tưởng
Cha mẹ của ta không phải kẻ đoạt quyền, mà là bị người ta hãm hại chết oan. Muội có còn nhớ khi đó ta hỏi muội có tin lời của ta không, muội trả lời ta như thế nào không? Tỷ là tỷ tỷ, lời tỷ nói ta đương nhiên tin rồi.
Nếu như muội đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ, vậy ta muốn hỏi muội. Chuyện giữa muội và Lục Minh Sơn dự định như thế nào? Có thể có dự định gì chứ, để hắn biết khó mà rút thôi. Muội nói nhẹ nhàng lắm. Cuộc hôn nhân của nữ tử thế gia này
Có mấy người có thể tự quyết định theo lòng mình chứ? Theo ta thấy, Lục gia đó quyết tâm muốn kết thân với phủ Quảng Bình Vương của muội ấy. Thấy khó mà rút e là không dễ dàng như muội nói đâu. Hắn cố chấp như vậy,
Vậy thì đừng trách ta không khách sáo. Dù sao thì từ khi ta trở lại Nghiệp Kinh này, lòng ta buồn chán vô cùng. Từ Nữ quan. Cung yến đã chuẩn bị thỏa đáng, mong hai vị di chuyển tới Đông Cung nhập tiệc. Ta biết rồi. Xin mời, Quận chúa.
Vải thiều này ấy mặc dù quý nhưng lại không thể no bụng. Chúng ái khanh hiếm khi vào điện một lần. Nếu như quả nhân khiến các khanh đói bụng khi hồi phủ, e là ra khỏi điện này các khanh lại bắt đầu mắng mỏ ta rồi. Trong Tây Viện này của ta
Tiếp đãi đều là con cháu của nước Đại Ngụy ta. Các khanh hôm nay không cần phải gò bó, cứ nói thoả thích. Dạ tiệc hôm nay cũng vừa hay là ngày hồi kinh của Quận chúa Trường Lạc của ta. Nào. Hãy cùng quả nhân kính Quận chúa một ly
Cũng coi như giúp muội ấy gột rửa bụi trần. Nào. Tiện nhân này mạng lớn lại khiến người của ta thêm nhiều rắc rối. Quận chúa Trường Lạc này khá là thú vị đó. Cứ luôn nhìn chằm chằm vào đệ, nóng lòng mong muốn chiếu cáo thiên hạ
Chuyện giữa hai người các đệ đó. Thẩm Yến. Thành thật nói với đại ca đệ đi, bọn đệ đến bước nào rồi? A Linh. Có thể thấy muội quay lại ta thực sự rất vui. A Linh. Có phải muội vẫn đang giận ta không? Ta biết
Đường về kinh của muội rất nguy hiểm. Ta không thể ở bên cạnh, ta cũng rất tự trách. A Linh. Ta tự phạt một ly. Ta đền tội với muội. Quận chúa đây là… Ngài nhìn Quận chúa kìa. Quận chúa đến chỗ Thẩm mỗ đây là có chuyện gì sao?
Chỉ là có một vài người vô vị qua lại trước mặt ta. Nào. Cả đoạn đường vào kinh này bản Quận chúa may mắn được Thẩm đại nhân ngày đêm bên cạnh mới có thể bình an vô sự. Ly này theo lẽ cần kính Thẩm đại nhân.
Đó là chức trách của Thẩm mỗ, không dám đòi công. Thẩm đại nhân không cần khiêm tốn. Nếu không phải Thẩm đại nhân tự mình hộ tống, thê tử chưa qua cửa của ta, sao có thể trở về lành lặn chứ. Nghe nói Thẩm đại nhân
Bởi vì hộ tống Quận chúa làm hỏng đại sự, vì thế còn phải chịu tội của Thái tử điện hạ. Lục mỗ trong lòng rất bất an. Ly này ta cùng Quận chúa cùng nhau kính đại nhân. Bây giờ A Linh trở về cách thời gian thành hôn của chúng ta
Ngày càng gần rồi. Vẫn mong Thẩm đại nhân trong ngày đại hôn của chúng ta có thể cùng đón tiếp các vị có mặt ở đây cùng thêm không khí vui vẻ cho chúng ta. Thế nào? Đề nghị này không tồi. Thẩm đại nhân. Xin mời. Lục công tử quả là thú vị.
Chuyện thành hôn của ngươi thu xếp một lượt sao lại không hỏi xem bản Quận chúa có bằng lòng không? Rượu hôm nay có chút mạnh, Quận chúa e là say rồi. Thẩm đại nhân nói ta say rồi vậy thì ta say rồi. Rượu dạ yến của cung đình này
Ta không uống nữa. Ta ở đây không vui, đi trước đây. Thẩm Yến. Ly rượu này là ngươi nợ ta. Tim bay đi rồi đệ còn ngồi ở đây làm gì? Nếu không đuổi theo cô ấy, thật không biết là nha đầu điên này còn làm ra chuyện dở người nào nữa.
Tiểu Cẩm à. Tiểu Cẩm. Đường muội của ta vừa mới trở về, e là trong kinh thành lại rộn rã rồi. Quận chúa vừa nãy đã quậy đủ chưa? Ta sớm đã nói là đừng trở về rồi. Huynh cứ nằng nặc trở về. Huynh xem, vừa mới trở về được nửa ngày
Đã gây ra biết bao nhiêu chuyện thế này. Vậy Thẩm đại nhân nói xem dự định khi nào cưới ta vậy? Trong lòng ta có tính toán. Muội chỉ cần an phận một chút thôi. Tính toán là mấy ngày? Hôm nay? Ngày mai? Huynh nói như vậy
Trong lòng ta không hề bình thản. Vậy ta sao có thể… ♫ Hai người yêu nhau, đời này nguyện ý một lòng ♫ ♫ Mắc kẹt mũi tên thời gian ♫ ♫ Vận mệnh trong nháy mắt ♫ ♫ Có tình yêu trong mỗi giọt nước mắt ♫
♫ Hai người yêu nhau, đời này nguyện ý một lòng ♫ Bây giờ có thể bình thản hơn rồi. ♫ Khóa nó trong tầm mắt ♫ Được rồi. ♫ Mặc cho hội ngộ bao xa ♫ Ở đây ẩm ướt và lạnh. Muội vừa nãy mới uống rượu.
♫ Trái tim ta cùng chàng trùng nhịp ♫ Về nghỉ ngơi sớm đi. Chuyện Lục Minh Sơn ta sẽ xử lý. Nhưng mà Thẩm Yến. Huynh phải nhanh lên chút, đừng để ta đợi quá lâu. Ta biết rồi.