Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 17 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 17] Tôi nói lần cuối, cô xuống cho tôi. Rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi bí rồi, tôi thật sự không thể viết tiếp nữa. Tôi không làm được. Không sao, đây là tạm thời thôi.

Chúng ta cùng nhau nghĩ cách. Cô xuống trước đi có được không. Thế này rất tốt mà. Đàn anh Âu Dương mà cô thầm mến là nam chính tuyệt đối. Cùng sánh vai với mối duyên trời ban Lý Thuần Hi,

Đánh bại chuyên gia chăm sóc sức khoẻ che giấu thân phận lâu nay. Tác phẩm cô viết đúng là tác phẩm tình cảm ly kỳ hiện đại gay cấn. Lý Xuân Hỷ, cô cứ viết tiếp là được rồi. Mau xuống đây, mau mau mau, cô làm được mà.

Cô cứ viết tiếp đi. [Trinh Thám Tổng Tài] Nhưng theo sự phát triển tình tiết, Viên Mạc Bắc lợi dụng thuốc để giết chết Trịnh Viên. [Trinh Thám Tổng Tài] [Chương 36] Sau đó anh ta muốn bảo Thẩm Dịch Giai trộm số thuốc còn lại về để tiêu hủy.

Không ngờ Tiền Trăn Trăn đã lấy nhầm túi của Trịnh Viên, vậy nên bây giờ Viên Mạc Bắc muốn giết Tiền Trăn Trăn. Rồi sao? Sao đó thì không có sau đó nữa. Tôi thật sự không biết phải sắp xếp cái chết của Trịnh Viên ra sao,

Để Âu Dương Thần của mình biết rồi nghi ngờ Viên Mạc Bắc. Chị xem. Tôi viết đến chương 36, Tiền Trăn Trăn thầm nghĩ Lục Ly xuất hiện kịp thời. Tuy lúc này Lục Ly vì cứu mình mà có chút nguy hiểm,

Nhưng mình thấy vóc dáng bé nhỏ của anh ta cũng không cầm cự được bao lâu. Vẫn nên tự tìm cách thoát thân. Trong lòng Tiền Trăn Trăn rất rõ bản thân không bị sao mới là quan trọng nhất. Tiền Trăn Trăn đột nhiên…

Sau đó cô ta chết ở tập này luôn. Rồi tôi thật sự không biết nên viết Âu Dương Thần thế nào. Thế nên cô viết đến đoạn này thì bí rồi? Biên tập hay là chúng ta viết cái khác đi. Tôi có cảm hứng mới rất hay,

Là câu chuyện về vị tướng quân vĩ đại thời Hy Lạp xa xưa xuyên không đến thời chiến quốc, đem lòng yêu Vương hậu. Tình yêu thê lương tuyệt đẹp, sự giao thoa của hai nền văn hóa, thật sự rất hay. Xuân Hỷ, là thế này. Là một tác giả,

Cô buộc phải chịu trách nhiệm với hai điều này. Thứ nhất, vì những người mê sách ngày đêm đợi cô ra tập mới, cô phải hoàn thành hết những tác phẩm cô đã viết cho tôi. Thứ hai, là người khai sinh ra nhân vật,

Cô phải chịu trách nhiệm với những nhân vật dưới ngòi bút của cô. Cô phải để nhân vật của cô đạt đến sự trưởng thành của mình. Hơn nữa cô nhẫn tâm để đàn anh cô yêu thầm nhiều năm bị một tên biến thái như Viên Mạc Bắc đánh bại ư?

Lương tâm của cô không cắn rứt ư? Cô không thấy có lỗi với những năm tháng tuổi trẻ bao năm nay ư? [Lý do ban đầu cô viết quyển sách này] [là muốn nam chính Âu Dương Thần đánh bại đối thủ] [giành thắng lợi cuối cùng.]

[Cô là tác giả, cô phải giúp anh ấy đi về phía thành công.] [Chỉ khi cô liên kết với Âu Dương Thần] [quyển sách này mới có thể hoàn thành.] Xin chào. Cô có gặp một bệnh nhân tên Tiền Trăn Trăn không? Không biết. Trăn Trăn. Em đi đâu vậy.

Làm anh sợ muốn chết. [Xuân Hỷ,] [tôi rất hiểu cô là một tác giả,] [cảm hứng thường có lúc bế tắc.] [Giống như nam số ba Lục Ly] [không phải trong dàn ý viết rất tốt sao?] [Để anh ta mất mạng trong lúc bảo vệ Tiền Trăn Trăn,]

[như vậy thì cái chết của anh ta] [có thể làm chứng cứ chứng minh Viên Mạc Bắc phạm pháp.] [Còn về việc khi nào anh ta chết,] [khi nào cần anh ta chết…] [Thì để anh ta chết là được,] [tóm lại kiểu gì anh ta cũng phải chết.]

Sau này không được chạy lung tung nữa. Em biết anh lo lắng nhường nào không. [Xuân Hỷ,] [cô phải giúp Âu Dương Thần.] [Cũng chỉ có Âu Dương Thần mới có thể đánh bại Viên Mạc Bắc.] [Còn về Lục Ly,]

[vai trò của anh ta là bị Viên Mạc Bắc giết chết khi bảo vệ Tiền Trăn Trăn.] [Chuyện này không quan trọng mà.] [Xin lỗi Lục Ly.] [Nhưng anh không thể chết.] [Tuyệt đối không được.] Trăn Trăn. Trăn Trăn. Tên của tôi là để anh tùy tiện gọi thế ư?

Trăn Trăn, không đúng. Xuân Hỷ, Xuân Hỷ. Em muốn đi đâu vậy. Liên quan gì đến anh? Rốt cuộc làm sao vậy? Có phải em lại nghe thấy tiếng đó không? Lục Ly, chúng ta là người của hai thế giới. Nên sau này xin anh hãy biến đi càng xa càng tốt.

Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi. [Tiền Trăn Trăn] A lô. Cái chết của mẹ anh có nguyên nhân khác. Cái gì? Viên Mạc Bắc vì ngăn cản chuyện anh và Lý Thuần Hi đính hôn, đã lợi dụng vai trò là chuyên gia quản lý sức khỏe cá nhân của mình

Để giết chết mẹ anh. Sao có thể chứ? Giáo sư Viên anh ấy… Trong túi của mẹ anh có một lọ thuốc, đó chính là chứng cứ. Không tin anh hãy đem đi xét nghiệm, xem nó có phải thuốc trị bệnh tim hay không. A lô, tôi đây.

Cậu qua đây ngay nhé. Chỗ tôi có một lọ thuốc, cần cậu ngay lập tức xét nghiệm thành phần của nó. Nhưng sao em biết? [Trịnh Viên] Nhân vật Viên Mạc Bắc vì khi còn nhỏ từng được Lý Thuần Hi cứu một lần

Mà nhớ nhung cô ấy mãi không quên và luôn âm thầm yêu cô ấy sâu sắc. [Viên Mạc Bắc] Khi anh ta biết Trịnh Viên muốn cố tình ép buộc [Lý Thuần Hi] Lý Thuần Hi đính hôn với Âu Dương Thần, Viên Mạc Bắc không cam lòng, quyết tâm ngăn cản.

Là bác sĩ tâm lý của Trịnh Viên, anh ta biết rất rõ thói quen mang theo thuốc an thần bên mình của Trịnh Viên. Thế là anh ta bày cách đổi thuốc, cuối cùng khiến Trịnh Viên phát bệnh tim mà chết. Đúng, chính là ở buổi tiệc thường niên lần ấy.

Tôi biết được… từ chỗ một sát thủ tên là Thẩm Dịch Giai. Hôm diễn ra buổi tiệc, tôi đã cầm nhầm túi xách của mẹ anh. Vì muốn tiêu hủy chứng cứ, Viên Mạc Bắc đã phái Thẩm Dịch Giai đến giết tôi. Qua nhiều lần như thế

Tôi đã biết được trình tự câu chuyện. Vậy tên sát thủ này… Đã chết rồi. Chết không đối chứng. Nếu Viên Mạc Bắc thật sự là hung thủ giết mẹ tôi, tôi nhất định bắt hắn ta chịu sự trừng phạt của pháp luật. Âu Dương Thần, bây giờ chỉ có anh

Mới có thể kết thục mọi chuyện. Tôi sẽ dốc sức hết lòng giúp đỡ anh. Anh đến làm gì? Chúng ta có thể nói chuyện không? Giữa chúng ta có gì để nói chứ. Anh có thể vào trong không? Nói đi, rốt cuộc anh muốn nói gì?

Em vẫn không nhớ được gì ư? Có phải tôi và anh đã yêu nhau không? Tôi đúng là điên rồi. Thế này là gì? Đói quá nên ăn bừa à? Chắc chắn đầu óc của tôi có vấn đề rồi. Được rồi, Lục Ly. Anh nghe rõ cho tôi.

Lúc trước đầu óc tôi bị chập cheng, làm mấy chuyện vớ vẩn với anh, nhưng mà chuyện đó đã qua rồi, hai chúng ta đã kết thúc rồi, được chưa? Nghe như ý anh muốn nói, hình như trong nhà tôi vẫn còn nhiều kỷ niệm phải không?

Cái thứ giẻ rách này là anh tặng phải không? Còn gì nữa. Đúng rồi, còn mấy thứ này. Mấy cái túi vừa xấu vừa rẻ tiền này cũng là anh tặng phải không? Tôi thật sự, tôi thật sự điên rồi.

Sao tôi lại nhận những thứ rác rưởi này của anh cơ chứ. Em thật sự không cần gì nữa ư? Mau đi đi. Cũng đừng đến lằng nhằng với tôi nữa. Chỉ cần bắt được Viên Mạc Bắc, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhất định phải bắt được Viên Mạc Bắc.

Đúng. Nhất định phải bắt được Viên Mạc Bắc. Đây là báo cáo xét nghiệm thuốc. Đúng như em nói, đây vốn không phải thuốc trị bệnh tim, chỉ là một loại thuốc có thành phần an thần. Không chỉ như vậy, thậm chí bên trong còn có thành phần thuốc

Có thể làm phát bệnh tim. Từ từ thôi. Bây giờ chỉ dựa vào lọ thuốc này thì không thể định tội Viên Mạc Bắc. Tôi đã sai người đi tra nguồn gốc thuốc, chỉ biết đây là một loại thuốc uống rất hiếm gặp, ngoài ra không có chút manh mối nào hết.

Hiếm gặp? Tốt lắm. Càng như vậy càng dễ tìm thấy mối liên hệ giữa Viên Mạc Bắc và nó. Tiền Trăn Trăn, cảm ơn em đã nói cho tôi biết những điều này. Nếu không nhờ em nói cho tôi biết chuyện này,

– có thể tôi… – Bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Nhất định phải bắt được Viên Mạc Bắc. Tôi lo là sẽ có thêm nhiều người bị liên lụy. Đúng vậy. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra chứng cứ. Anh nhất định có thể làm được. Em…

Em thật sự tin tưởng tôi ư? Tôi tin anh. [Tập đoàn Âu Dương] Em thật sự định làm như vậy ư? Không phải anh cũng đã làm vậy rồi sao? Hơn nữa trước đây tôi vốn là loại người đó, không phải sao? Tôi không thích em trước đây lắm.

Nhưng đều không sao rồi. Nếu có gì cần giúp đỡ nhất định phải nói với tôi. Chúng ta tiến hành theo kế hoạch là được. Trăn Trăn. Cố lên. Được, vâng. [Khu vực in tài liệu] Trăn Trăn, cô vẫn ổn chứ? Sao không nghỉ ngơi thêm mấy ngày.

Ý của trưởng nhóm Vi là mong tôi mãi mãi đừng khỏe lại, cứ ở nhà mãi, thế thì cả nhóm Ký sự đều là của cô rồi, phải không? Xin lỗi nhé trưởng nhóm Vi, tôi khỏe lắm. Muốn cướp vị trí của tôi e là phải đợi thêm mấy năm nữa.

Tiền Trăn Trăn, có phải cô bị điên không? Tôi đang quan tâm cô. Cảm ơn cô đã quan tâm. – Trưởng nhóm. – Không cần làm việc à? Thế này là sao vậy? Xem ra lần này bị bệnh thật rồi.

Vậy nên lần sau chị có thể đừng hối thúc tôi như vậy không. Lần trước là ai vỗ ngực thề thốt chỉ cần không phải ngày tận thế chắc chắn sẽ không nộp bản thảo muộn nữa. Được rồi. Cho cô thêm hai ngày để nghỉ ngơi. Cảm ơn biên tập.

Sao thế này? Là ai bắt nạt tiểu tiên nữ nhà chúng ta thế này? Nào, nào, nào. Cô ấy, cô ấy bắt nạt em. Đi tìm cô ta tính sổ. Đến giờ xuất phát rồi. Sao vậy? Tôi không biết rốt cuộc làm vậy là đúng hay là sai nữa.

Thật ra tôi cũng thấy rất rối. Thuần Hi cô ấy rất tốt, huống hồ cô ấy cũng thật lòng thích anh. Tôi biết. Vậy nên tôi mới không muốn liên lụy đến cô ấy. Có điều… Đi thôi. Cà vạt lệch rồi. Em có nguyên tắc thật đấy.

Em thế này anh ta sẽ tin chứ? Phải khiến anh ta tin tưởng hoàn toàn mới được. Đi thôi. Có chuyện gì vậy? Sao thế? Em không biết à? Tiền Trăn Trăn lại quay lại bộ dáng kiêu căng hống hách như trước rồi.

Mắng xong cái kia lại quát cái này, mắng xong cái này lại quát cái kia. Anh khó hiểu quá, tính cách cô ta sao cứ thay đổi liên tục, đổi tới đổi lui thế? Âu Dương. Em làm gì vậy? Đừng quay đầu lại. Em đang lợi dụng tôi? Xin lỗi, tôi…

Không phải muốn cậu ta tin sao? Vậy thì làm thật một chút. Vậy tôi đi trước đây. [Tập đoàn Lý Thị Giám đốc Lý Thuần Hi] Hôm nay anh đến tìm em là có chuyện gì muốn nói với em à?

Lúc trước không phải em bảo trong vòng hai ngày phải trả lời em sao? Thuần Hi, anh mong em quay về tập đoàn Âu Dương. Thật ư? A lô, tôi đây. Bữa tiệc tối nay bắt đầu lúc mấy giờ? Được, tôi biết rồi. Đi thôi. Đi đâu?

Hôm nay chủ tịch tập đoàn Chúng Thành sẽ tổ chức một buổi tiệc rượu. Em vốn không định đi, nhưng em thấy bữa tiệc này có thể sẽ giúp được anh. Được. [Thuần Hi,] [anh chỉ mong một ngày nào đó em sẽ không hận anh.] Thuần Hi.

A lô, giáo sư Viên. Chủ tịch Âu Dương, Thuần Hi đâu? Bây giờ Thuần Hi đã ngủ rồi. Nếu anh có việc gì lát nữa đợi cô ấy dậy sẽ gọi lại cho anh. Được. Vậy thì làm phiền anh rồi. Tạm biệt. Âu Dương Thần.

Được, có tin tức tôi sẽ báo cho anh. [Cửu Thiên Kim Phú] Em gái đến rồi à. Hôm nay kín chỗ rồi, xem tìm ai ghép bàn thử đi. Được. Bên này. Nào. Xin chào, cho hỏi có thể ghép… Khi cậu ấy đến chị đã hỏi cậu ấy, đi một mình à.

Chị thấy tâm trạng cậu ấy không tốt. Nếu là cãi nhau, thì mau làm lành đi. Hai đứa nói chuyện đi. Sao em lại biết nơi này. Đi ngang qua, thấy buôn bán rất khá, nên ghé vào. Vậy ư? Đồ ở đây vừa bình dân vừa khó ăn,

Anh ăn đi, tôi đi trước đây. Anh làm gì vậy? Đây là gì? Mở ra xem thử đi. Anh có ý gì? Em còn nhớ cái cốc này không? Đây là chúng ta cùng làm vào lần hẹn hò chính thức đầu tiên. Anh còn nhớ hôm ấy

Anh còn ghen vì ông chủ sờ vào tay em. Chúng ta đã cùng nhau chơi gắp thú, ăn kem, chúng ta đã làm rất nhiều rất nhiều việc. Trăn Trăn, anh nhớ trước đây em từng nói với anh

Một khi em nghe thấy âm thanh kì quái đó em sẽ mất kiểm soát. Anh nghĩ, lần này cũng như vậy. Có điều thời gian hơi lâu một chút thôi. Nhưng mà không sao, anh có thể đợi em. Anh có thể đợi em trở lại như bình thường.

Anh biết tất cả những chuyện em đang làm bây giờ đều không xuất phát từ ý của em. Em bị mất kiểm soát. Tôi biết mình đang làm gì. Tôi biết rõ mình là ai, tôi rõ đến mức không thể rõ hơn. Xem ra đúng là tôi đã cùng anh làm

Rất nhiều chuyện trong khi mất kiểm soát. Nghe mà tôi cũng thấy hơi cảm động. Kết thúc cả rồi. Tất cả đã kết thúc từ khi tôi tỉnh lại rồi. Anh nói xem sao anh cứ dây dưa không dứt thế hả.

Chúng ta mãi mãi không thể thành đôi đâu. Anh hiểu chưa? Nhưng sự thật là chúng ta đã cùng trải qua nhiều chuyện như vậy. Từng câu từng chữ đều khắc sâu trong lòng anh, Trăn Trăn. Anh yêu em.

Lục Ly, câu chuyện tình yêu của anh thật sự rất cảm động. Nhưng bây giờ không liên quan gì đến tôi hết. Anh đã trân trọng thứ vớ vẩn này như vậy, thì hãy giữ lại làm kỷ niệm đi. Chào mừng em quay về. Giáo sư Viên, đã lâu không gặp.

Tôi lại quay về rồi.