Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 05] – Nó đang làm gì thế? – Ngươi đang làm gì thế? Đừng chạy nữa. Đang đi đâu thế này? Tiểu Đại Nhân. Đang đào bới gì thế? Nó đang làm gì thế? Ai để đồ ăn ở đây à?
Tiểu Đại Nhân ngoan nào. Nào. Tiểu Đại Nhân. Thuốc nổ. Ngoan nào. Đây là thuốc nổ. Mà còn là thật nữa. Quả nhiên hổ phụ không sinh ra khuyển tử. Đại nhân. Có phát hiện. Thẩm Yến. Mọi việc hãy cẩn thận. Hãy nhớ việc mà cô đã đồng ý với ta. Dương Diệp.
Đêm nay ngươi ở lại đây giúp Thẩm đại nhân canh giữ doanh trại. Vâng. Đại nhân. Thuốc nổ này là Tiểu Đại Nhân tìm thấy ở bên ngoài phòng của Quận chúa. Có thể làm chuyện này ngay dưới mắt của chúng ta, thuộc hạ nghĩ cũng chỉ có thể
Là vị Lục công tử đó thôi. Liều lượng của thuốc nổ này cũng ít quá đi, thứ mà vị công tử này chôn chắc không phải là một quả pháo đốt đó chứ. Đại nhân, ngài thấy sao? Giương Đông kích Tây, là kế giả vờ tiến công. – Lão Thất. – Vâng.
Mang bản đồ đến đây. Vâng. Điểm liên lạc của chúng ta, dựa lưng vào vách đá, phòng thủ dễ tấn công khó. Người đến nếu muốn xông vào doanh trại, buộc phải tấn công từ cổng chính. Thuốc nổ này được chôn bên ngoài phòng của Quận chúa. Liều lượng tuy ít,
Nhưng trong lúc loạn lạc, một khi đã châm lửa… Địch nhiều ta ít, thêm vào đó không biết thực hư, chắc hẳn khó giữ vẹn toàn. Lúc nhà lao thiếu người canh gác chính là thời cơ tốt nhất để kẻ tấn công xông vào giết người. Đừng quên,
Mục đích của người đến chỉ có một, lấy tính mạng của Vân Dịch. ♫ Nước sông chảy tự nhiên ♫ Giọng như tiếng chuông, – Sắc mặt hồng hào. – Thẩm đại nhân. Thiết nghĩ mấy ngày nay chắc huynh đài sống rất tốt. ♫ Dạy làm sao? ♫ Mấy người phía sau ngươi,
Đêm nay sẽ động thủ. Có di ngôn gì không? Bây giờ nói ra ngay đi. Thẩm Yến, ngươi yên tâm đi. Cho dù ngươi cùng mấy tên chó mèo bên ngoài chết hết đi nữa, lão tử cũng sẽ không mất một sợi lông tơ nào. Huynh đài nhắc tới chuyện sống chết này
Cũng có thể bình tĩnh như thế. Thứ ngươi cược chắc chắn không phải là nghĩa khí giang hồ, mà trong tay ngươi đang có thứ mà bọn chúng cần. Nếu Thẩm mỗ không đoán sai, tư cách để đàm phán của ngươi không chỉ là số ngân lượng bị mất ở Giang Châu,
Mà còn là chứng cứ phạm tội của kẻ chủ mưu đứng phía sau. Diêm Vương mặt lạnh quả nhiên thông minh như quỷ. Nếu đã như thế, ngươi còn cho rằng ta sẽ bỏ mạng tại đây sao? Đúng vậy. Ngân lượng, chứng cứ. Đều là vật chết, sẽ không thể nói chuyện.
Giết ngươi diệt khẩu, bọn chúng có thể từ từ tìm kiếm các vật chết đó. Chỉ duy nhất có ngươi. Chỉ cần ngươi còn lưu lại trên thế gian này, sẽ trở thành tai hoạ ngầm lớn nhất với bọn chúng. Lão tử rõ rồi. Trước tiên ngươi nhốt lão tử ở chỗ này,
Sau đó khiến cho chủ mưu của vụ án Giang Châu ló đầu ra hành hung. Ngươi chắp tay sau lưng, lại lợi dụng thế cục này ép lão tử giao chứng cứ cho ngươi. Hay cho một liên hoàn kế! Thẩm Yến, ngươi đã đi một nước cờ hay đấy. Huynh đài.
Khách khí rồi. Nếu ta giúp ngươi, có thể bảo toàn mạng sống cho ta không? Thứ cho Thẩm mỗ nói thẳng, cướp bóc ngân lượng nhà quan chính là tội phải chết. Cho dù ngươi có sống qua được hôm nay, thì khi về đến Nghiệp Kinh
Ngươi cũng khó thoát cảnh chịu cực hình. Nhưng điều Thẩm mỗ có thể hứa với ngươi là chỉ cần bắt được chủ mưu đứng phía sau vụ án này, cho dù huynh đài có chết đi cũng không cần thay kẻ khác gánh ô danh cả đời này. Hay cho tội phải chết.
Nếu đã như vậy, lão tử cũng không muốn ngươi thắng. Chẳng phải ngươi muốn giúp lão tử rửa sạch tội danh sau lưng sao? Được thôi. Vậy ngươi đợi lão tử chết sạch sẽ rồi thì lại giúp lão tử một tay nhé. Được không nào? Đặt ở đây. Chó săn Kim Lân Vệ!
Chỉ cần lão tử còn sống, thì ngươi đừng hòng cạy miệng lão tử. Chẳng phải ngươi muốn chứng cứ sao? Được thôi. Đi nói chuyện với xác chết của lão tử đi. Chẳng qua công tử chỉ đến sớm vài ngày, mà đã điều tra rõ ràng như vậy về tình hình trong ngoài
Của điểm liên lạc. Hổ Khiếu bái phục. Chỉ đáng tiếc Trường Lạc quận chúa mới vừa hứa hôn với công tử liền cấu kết làm việc xấu với tên Thẩm Yến đó. Quả thật công tử đã chịu thiệt thòi trong mối hôn sự này.
Lưu Linh có chừng mực hay không đều không quan trọng. Chỉ là một mối hôn sự mà thôi. Chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của Lục gia ta thì tất cả đều đáng giá. Theo tiểu nhân được biết, tên Thẩm Yến này cũng là một kẻ mạnh
Xuất thân từ gió tanh mưa máu. Lỡ như hắn ta nhìn thấu kế giả vờ tiến công của công tử, dẫn dắt đám đông thủ chết không ra, thì phải làm sao? Không biết Hổ Khiếu huynh có từng nghe qua bốn chữ này. Thật giả khó phân. Lão Thất. Căng thẳng gì chứ?
Nói nhảm. Ta không có căng thẳng. Ta nhớ nương tử của ta rồi. Quận chúa, chắc họ sẽ không có chuyện gì đâu nhỉ? Có Thẩm đại nhân ở đây, không cần lo lắng. Giết! Quận chúa. Có Thẩm Yến ở đây tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Khi kẻ địch mạnh đến, ngươi phụ trách gian phòng của Vân Dịch yên lặng đợi cá lớn cắn câu. Chết tiệt! Trúng chiêu của Diêm Vương mặt lạnh rồi. Quận chúa không cần việc gì cũng khoe tài khoe sức, nếu ngày đó có ai bắt nạt cô,
Cô có thể nói cho ta biết. Thẩm… Thẩm Yến. Thả cô ấy ra. Bây giờ ngươi nói gì cũng vô ích. Ta bảo ngươi thả cô ấy ra. Bỏ đao xuống! Thẩm Yến. Đừng quan tâm đến ta. Mau đi đi! Bỏ xuống! Nếu ngươi là một nam nhân
Thì không nên làm khó một nữ nhân. Thẩm Yến, nếu ngươi muốn cứu cô ta thì lấy mạng của mình ra đổi đi. Được thôi. Dùng mạng của ta để đổi lấy mạng của cô ấy. Thẩm Yến. Ai cần huynh cứu chứ? Đi đi. Cút! Đứng lại!
Đường đường là Diêm Vương mặt lạnh lại vì một nữ nhân mà đến mạng sống cũng không cần. Bây giờ ta đổi ý rồi. Nếu ngươi muốn cứu cô ta, thì quỳ xuống. Không được. ♫ Đêm chưa hết, tâm tư gặp gỡ, đường dài dẵng ♫ Không được. Thẩm Yến. Không được.
Không được. ♫ Chưa từng nghĩ, mùi vị nhân gian nếm được mấy lần ♫ Ta bảo ngươi quỳ xuống! Thả cô ấy ra. Thẩm Yến. ♫ May mà có nàng bầu bạn, cần gì nay đây mai đó nữa? ♫ Thẩm Yến.
♫ Bên nhau sớm chiều, núi non không dịch chuyển, đừng quên nhau ♫ Thẩm Yến. Chẳng phải ngươi là Thập Tứ Thiên Hộ của Kim Lân Vệ sao? Chẳng phải việc gì cũng làm được sao? Ta nói cho ngươi biết, ♫ Nửa cây nến đỏ, chiếu sáng con đường đến đây ♫
Nếu ngươi chết đi thì cũng do chính ngươi tự tìm. Ngươi chính là một kẻ vô dụng. Ngươi chính là một kẻ vô dụng không hơn không kém. Ngươi đi chết đi! ♫ Đếm hết quãng đời còn lại, nguyện bên nàng suốt kiếp ♫ Đi đi.
♫ Dù có đi đến nơi nào, nếu không gặp được nàng ♫ ♫ Ta tình nguyện chấm dứt tất cả ♫ ♫ Chúc khanh bình an, đời này quyết không phụ nàng ♫ Lưu Linh! Mẹ ơi, câu “nắm lấy tay người, nguyện bên người đến già”
Mà mẹ hát có ý nghĩa gì vậy? Lời bài hát này nói về chuyện mà tất cả nữ tử trên thế gian này đều hướng về. Đợi đến một ngày, A Linh nhỏ bé của mẹ lớn lên rồi nhất định sẽ gặp được một nam tử anh tuấn, oai phong.
Người ấy sẽ yêu con, bảo vệ con, xem con quan trọng hơn cả sinh mệnh của người ấy. Người ấy sẽ nắm lấy tay con đi cùng con hết một đời một kiếp, khiến con không bao giờ cảm thấy cô đơn. La ca, đều đã xem cả rồi.
Ngoại trừ những người chết này ra, không hề lưu lại manh mối gì cho chúng ta cả. Được rồi. Đúng là gọn gàng sạch sẽ. La ca, đám giặc này chết rồi, chúng ta biết ăn nói thế nào với Thánh thượng, và Thái tử đây? Niêm phong căn nhà này lại cho ta,
Để thi thể lại đây. Các ngươi nghe kĩ cho ta. Không được phép của ta thì không được truyền tin tức có người chết này ra ngoài, cho dù chỉ là mùi của người chết cũng không được truyền ra. Tất cả đợi Thẩm đại nhân trở về rồi quyết định sau.
– Vâng. – Vâng. Trong doanh trại vừa xảy ra loạn lạc, lúc này ngài không ở phòng của mình, chạy đến đây làm gì? Ta đang đợi. Đợi? Xem ra Lục công tử rất quan tâm đến tình hình trong này nhỉ. Chẳng lẽ là biết Vân Dịch vẫn chưa chết, ngủ không ngon
Nên ra đây đứng đợi hắn tắt thở? Chỉ là một vài tên đạo tặc giang hồ, sống hay chết thì có liên quan gì đến ta. Thứ khiến ta thấp thỏm chính là an nguy của Trường Lạc quận chúa, vị thê tử chưa gả vào nhà của ta. An nguy của Quận chúa
Có Thẩm đại nhân lo lắng, tự nhiên sẽ bình an. Lục công tử vẫn nên bỏ đi mối quan tâm không đáng có này. Cũng đúng. Dù sao so với La Tiểu Kì, những phiền não này của bản công tử quả thực không là gì cả. Ngài có ý gì?
Kim Lân Vệ các ngươi phụ trách bảo vệ an nguy của Quận chúa, vậy nếu Thẩm Yến có thể đưa Quận chúa quay về một cách nguyên vẹn an toàn thì cũng ổn đấy. Sợ là sợ hắn hành sự hấp tấp, có đi mà không có về. Náo loạn đến cuối cùng,
Người khổ chính là La Tiểu Kì ngươi đấy. Ngài nói nhảm! Ngươi nghĩ thử xem. Không bảo vệ an toàn cho Quận chúa, mà tên phạm nhân này lại không canh chừng chặt chẽ. Nếu làm lớn chuyện đến Nghiệp Kinh, chết là xong chuyện thôi. Đáng sợ nhất chính là những
Con kiến còn sống sót như các ngươi. Có mấy cái đầu để mà hứng chịu cơn giận lôi đình của Thánh thượng chứ? Lục Minh Sơn, ngài bớt nói xằng nói bậy ở đây đi. Bản công tử cũng chỉ là có chút ý tốt, La Tiểu Kì không cảm kích cũng không sao.
Tục ngữ có câu, người không hợp ý nói nửa câu cũng là nhiều. Ta vẫn nên về phòng chờ tin tức thì hơn. Thẩm Yến. nếu ngươi muốn cứu cô ta thì lấy mạng của mình ra đổi đi. Được thôi. Dùng mạng của ta để đổi lấy mạng của cô ấy.
Bây giờ ta lại đổi ý rồi. Nếu ngươi muốn cứu cô ta, thì quỳ xuống đi! Cô tỉnh rồi? Vết thương của huynh. Không cần lo lắng. Ta nhìn thấy phía trước có một sơn động, vừa hay có thể dùng làm nơi nghỉ ngơi tạm thời. Chúng ta đi thôi. Đừng sợ.
Có ta ở đây. Cẩn thận dưới chân. Cẩn thận. Tạm thời cô cứ nghỉ ngơi ở đây đi. Vậy huynh thì sao? Huynh nghỉ cùng ta chứ? Ta canh chừng ở bên ngoài. Thẩm Yến, huynh đứng lại. Huynh cứu ta, lại chăm sóc cho ta. Nhưng lại đối xử
Lúc nóng lúc lạnh với ta, là ta đã làm sai điều gì đắc tội với huynh, khiến huynh không vui sao? Quận chúa và ta chỉ là bèo nước gặp nhau, làm gì có chuyện đắc tội như cô nói. Huynh dùng cả tính mạng để bảo vệ ta
Mà gọi là bèo nước gặp nhau? Trách nhiệm nên làm, không nhất thiết phải để tâm đâu. Huynh cứu ta thật sự chỉ là trách nhiệm nên làm thôi sao? Thẩm Yến. Thẩm mỗ đi tìm đường lên núi trước đây. Huynh đang bị thương trong người, để ta đi.
Ta nói cho huynh biết. Ta không tin những gì huynh vừa nói. Nhưng huynh đối xử tốt với ta, ta đều sẽ ghi nhớ từng chút một trong lòng. Bây giờ bản Quận chúa muốn huynh ở lại đây nghỉ ngơi cho tốt. Ta ra ngoài canh chừng cho huynh. Đồ ngốc. La ca,
Trong lòng mọi người đều sốt ruột lắm rồi, huynh đừng xoay qua xoay lại nữa. La ca. Huynh đừng có đi qua đi lại nữa, đi mãi khiến ta phát hoảng trong lòng rồi đấy. Các ngươi nói xem, với tốc độ di chuyển của Thẩm đại nhân của chúng ta
Đáng lẽ đêm qua đã quay về rồi. Bây giờ trông ngóng gần cả một ngày rồi, cũng không nhìn thấy bóng dáng đâu cả. Các huynh nói xem, có phải xảy ra chuyện rồi không? Ngươi im miệng! Ngươi nói gì thế hả? Được, được rồi, coi như ta chưa nói.
Hai ngươi ở lại canh chừng doanh trại. Những người khác theo ta đi tìm người. Đi thôi. Vậy Dương thị vệ, chúng ta… Đi. Dương thị vệ? Tham kiến công tử. Không cần đa lễ. Đêm qua quả là một trận chiến ác liệt, các vị vất vả rồi. Tốt lắm.
Nếu công tử đã không sao, vậy Diêm Vương mặt lạnh Thẩm Yến ắt hẳn đã bị trừ khử rồi. Cái gì mà Diêm Vương mặt lạnh? Chỉ là cái danh hão mà thôi. Đêm qua, đầu tiên hắn trúng một kiếm của ta, sau đó lại cùng ma nữ đó
Cùng nhau rơi xuống vách núi. Thuộc hạ lập tức phái hai huynh đệ đi xuống vách núi sâu, đợi sau khi tìm được thi thể sẽ báo cáo với công tử. Cứu ta với! Cứu ta với! Cứu ta với! Cứu với! Cứu ta với! Thẩm đại nhân, là huynh à.
Trời sắp tối rồi, quay về sớm nào. Không về. Cảnh đẹp như thế này, lại có đại nhân bầu bạn. Thần tiên quyến lữ cũng chỉ thế này mà thôi. Ta chưa từng nhìn thấy thần tiên quyến lữ, nhưng lang sói hổ báo trong núi thì lại có đủ cả.
Quận chúa không sợ sao? Ta không sợ. Có huynh ở đây, ta không sợ gì cả. Nhưng ta sợ. Thẩm đại nhân, ta đã nhặt một vài loại hoa quả. Trên người huynh có vết thương, loại hoa quả này có thể cầm máu.
Không chừng cũng có lợi cho miệng vết thương của huynh. Lát nữa, ta đi nhóm một đống lửa, sau đó xử lý mấy loại hoa quả này. Thẩm đại nhân thưởng thức cảnh đẹp, thử tay nghề của bản Quận chúa cũng xem như là đã thành toàn
Cho một phen dụng tâm của ta rồi. Không ngờ, Quận chúa cũng biết nhóm lửa nấu cơm. Đương nhiên rồi. Ta là đặc biệt học từ đầu bếp của Định Bắc Hầu phủ đấy. Đây là kỹ thuật bí mật mà bọn họ dạy ta. Hoa quả nướng lửa. Nhưng trước khi nhóm lửa,
Ta còn phải mượn Thẩm đại nhân một món đồ nữa. Tìm cái gì thế? Tìm đồ đánh lửa. Ở đây này. Ta thấy y phục bên ngoài của Thẩm đại nhân được mặc chỉnh tề như vậy, trong lòng liền tò mò là đã dùng cái gì để băng vết thương lại?
Lúc nãy mượn đồ đánh lửa mới phát hiện thì ra là đã xé y phục bên trong để băng lại à. [Từ phủ] Nào. Lão gia. [Vân Dịch đã chết, Lưu Thẩm mất tích.] Quỷ Diện vừa mới trình lên đấy. Xem xem.
Vụ án ở Giang Châu đã sinh ra biến số như vậy, con vẫn nên nhanh chóng nhập cung, báo việc này cho Thái tử điện hạ biết. Xem xem liệu có chỗ nào để cứu vãn hay không? Ta sẽ cho người chuẩn bị xe cho con. Ông à, chuyện này
Người cho Tiểu Cẩm kéo dài thêm một lát đã. Chẳng lẽ con… Chẳng lẽ con muốn đè chuyện này xuống? Đúng vậy. Nha đầu à. Tình hình bây giờ, sự tín nhiệm của Đông cung đối với con đã là lá bài cuối cùng của con rồi, nhất định không được đánh mất nó.
Từ gia đã bị oan nhiều năm rồi, lần này không phá được án, chung quy vẫn còn có lần sau. Từ gia kiên nhẫn, nhưng bên phía Đông cung lại không hề kiên nhẫn nữa rồi. Từ gia bị oan, Thái tử gia ngoài mặt thì quan tâm, nhưng suy cho cùng
Cũng chỉ là dùng nó để mưu lợi cho mình mà thôi. Ông có con mắt tinh tường như thế, sao lại nhìn không ra chứ. Nếu chuyện phá án cũng chỉ có người của Từ gia quan tâm, thứ trong lòng Đông cung muốn chỉ là số ngân lượng không biết tung tích
Ở Giang Châu mà thôi. Chuyện này, trong lòng ông biết rõ chứ. Nhưng mà nha đầu à, Vân Dịch bị hại là chuyện giấy không gói được lửa đấy. Con muốn tạm thời đè xuống thì có thể che giấu được mấy ngày chứ? Nói thật thì Tiểu Cẩm cũng không biết.
Trước mắt chỉ có thể giấu được ngày nào hay ngày đó, đi một bước tính một bước thôi. Cho dù chuyện này có bại lộ đi nữa, có thể muộn được một giờ nửa khắc thì đều có thể đợi được một bước ngoặt. Con tuổi còn nhỏ
Mà có thể giữ được bình tĩnh như thế, đúng là rất giống với người cha vô tội bị chết oan của con. Đáng hận là ông trời này không có mắt, luôn khiến người tốt phải trả giá, nhưng lại cho kẻ ác được ung dung.
Nếu A Linh thật sự mất mạng như thế, món nợ này con nhất định phải tìm Lục gia để đòi lại hết. Thẩm Yến. Ta không đốt được cái này, huynh làm giúp ta đi. Tự mình làm. Đồ nhỏ nhen. Bắt lửa rồi. Muội nhìn ta như thế này có phải trong lòng
Lại suy nghĩ chủ ý xấu xa gì đúng không? ♫ Thời gian trôi qua vội vàng ♫ Vâng. ♫ Đôi khi mỉm cười, đôi khi thở dài ♫ Một đời một kiếp, hình bóng không rời. Có được xem là suy nghĩ xấu xa không?
♫ Dường như không có bất kỳ nỗi băn khoăn nào ♫ ♫ Nhưng lại khó thoát số phận định trước ♫ ♫ Mây thưa thớt gió nhẹ nhàng bao nhiêu? ♫ ♫ Nhưng cầu xin trái tim chàng để có được hạnh phúc ♫ Nghĩ nhiều rồi.
♫ Cho dù chân trời góc bể cũng không thể tách rời ♫ ♫ Là niềm tin duy nhất của ta ♫ ♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh chút thời gian ngắn ngủi ♫ ♫ Chỉ nguyện có chàng, đời này không sợ hãi ♫
♫ Ý cười nơi khoé mắt, có được vài câu tương tư ♫ ♫ Đã hiểu rõ tâm ý từ lâu ♫ ♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh chút thời gian ngắn ngủi ♫ ♫ Mặc ngăn cách giữa núi và biển, ta vẫn lao về phía chàng ♫
♫ Không cần lời nói, cũng không cần nói rõ ràng ♫ ♫ Ta hiểu được câu nói ấy mà chàng chưa nói ra ♫ Tránh ra. Ta không tránh. Muội đè lên vết thương của ta rồi.