Full | Phim Ngôn Tình Lãng Mạn Siêu Hay | Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 18 | iQiyi Vietnam

Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 18 Đồng Đồng Cô có mong ước gì? Sao đột nhiên lại hỏi cái này? Không có gì. Anh chỉ muốn hiểu thêm về em thôi. Em luôn cảm thấy chuyện ước mơ này với em mà nói là rất xa xỉ. Vì bố em nói với em

Trên thế giới này có hai loại người, một loại là đến đòi nợ, còn một loại là đến trả nợ. Em cảm thấy em là đến để trả nợ, cho nên phải chịu khổ một chút. Vì em cảm thấy cuộc đời em rất đặc biệt. Những người bên cạnh em

Luôn phải chịu một vài thử thách cùng em. Cho nên, mục tiêu lớn nhất hiện nay của em, chính là hy vọng người có thể chịu thủ thách với tôi mau chóng xuất hiện. Nếu nói ước mơ thì chính là cái này. Đừng tìm nữa. Bạch Vũ anh ấy không có ở đây.

Anh ấy đi chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Tiêu Trí Nhã rồi. Cô đừng quên đây cũng là nhà tôi. Ngược lại là cô nửa đêm hẹn tôi tới đây làm gì? Có phải gặp trở ngại gì ở chỗ Bạch Vũ nên tìm người bạn cũ này để an ủi không?

Tôi thấy anh đáng thương, nên đặc biệt nhắc nhở anh。 Tiêu Bạch Vũ đã hoàn thành dự án thu mua của anh ấy. Chuyện anh ép anh ấy rời khỏi chức chủ tịch lại xa thêm một bước rồi. Cô là muốn nhắc nhở tôi hay là lợi dụng tôi tự cô hiểu rõ.

Tôi có thể cho cô biết, Tiêu Bạch Vũ cậu ta không đắc ý được bao lâu nữa đâu. Rất nhanh thôi, tôi có thể khiến cho cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi Phong Thượng. Chỉ dựa vào anh? Cô đừng quên, không chỉ là Phong Thượng

Mà ngay cả cô cũng là tôi nhường cho Tiêu Bạch Vũ. Tôi đã có thể nhường cô cho cậu ta thì cũng có thể cướp cô lại. Đừng ôm ảo tưởng với những thứ mà mình không xứng. Câu này chắc là Tiêu Bạch Vũ nói với cô đúng không?

Trong lòng Tiêu Bạch Vũ chỉ có Đồng Đồng, cô biết rất rõ. Mà cô mới là đang ảo tưởng với Tiêu Bạch Vũ đấy. Anh câm miệng cho tôi. Hathaway tôi từ nhỏ tới lớn đều dùng thứ tốt nhất. Chỉ cần là thứ tôi muốn tôi lấy không được,

Thì bất kỳ ai cũng đừng mong lấy được. Đồng Đồng, cô ta không xứng. Rất tốt! Đây mới là Hathaway mà tôi quen biết. Nếu Tiêu Bạch Vũ cậu ta đã có thể hủy bỏ hôn ước ở cùng với người khác, cô tại sao lại không thể chứ? Tôi có thể giúp cô.

Anh? Chỉ cần cô gật đầu tôi có thể cho họ cũng nếm thử mùi vị mất đi tất cả mọi thứ. Tôi biết anh muốn cái gì. Em muốn cầu nguyện. Em hy vọng ước nguyện của em nhất định thành hiện thực. Ước nguyện của em là gì?

Em cảm thấy ước nguyện của em đã thực hiện được rồi. Sao chị lại đến đây? Tôi đến thăm cậu. Lần trước không phải cậu chê đồ của đội fan không đẹp sao? Tôi làm cái mới rồi Nhìn xem. Phía sau cũng có. Thế nào? Có phải đơn giản vô cùng không?

Chói mắt. Chói mắt sao? Chị đừng nhìn tôi như thế. Không có mà. Tôi cảm thấy tâm trạng cậu có chút tuột dốc. Tôi nghe đồng nghiệp cậu nói, cậu đã luyện tập cả ngày rồi. Có tâm sự gì à? Chị nói có phải thực lực của tôi rất kém

Nên mãi không nổi tiếng được? Ai nói thế? Cậu đừng nghe mấy tiểu sinh mỗi ngày có lưu lượng lên top search đó. Nói đến thực lực cậu giỏi hơn họ nhiều. Bỏ xa mấy con đường luôn đó, biết không? Vậy tôi làm thế nào mới có thể giống như họ

Nổi tiếng trên top search? Bỏ tiền? Nếu không có tiền? Không có tiền thì phải tạo được chút đề tài. Cậu xem, nằm ở đường ray tàu, treo cổ, tự tử. Không chừng còn có thể lên được tin tức xã hội. Hay tôi với cậu tạo scandal?

Được rồi, tâm trạng cậu đừng có tuột dốc như thế nữa. Cậu xem tôi mang gì đến này. Nếu uống rượu ở phòng luyện tập mà bị phát hiện là tiêu đời đấy. Không sao, mọi người đi hết rồi. Sợ cái gì? không phải tâm trạng cậu không tốt sao? Nào, nào, nào.

Trút ra đi, trút ra đi. Cho cậu. Dừng lại chút, dừng lại chút. Em trai! Hôm nay chị dạy em quy tắc. Lúc uống rượu thì phải cụng với đối phương mới phải phép. Được không? Nào. Cậu uống giao bôi với tôi đi. Chị nói xem có phải tôi yếu đuối lắm không?

Hai ngày nay, ngày nào tôi cũng bị chủ tịch Ngô mắng. Cậu đừng nghe họ nói bậy. Thần tượng của Ngưu Hồng Hoa tôi sẽ không tồi. Biết không? Tôi bắt đầu thích cậu là vì nhan sắc, trung thành là vì tài hoa, chìm đắm là vì nhân phẩm.

Lăn lộn lâu như vậy, mà Đồng Nhan tôi cũng chỉ có một fan là chị. Nghĩ lại trước đây lúc tôi dựa vào tài hoa là một tên vô danh tiểu tốt. Tất cả các ông chủ lớn, nhà chế tác lớn đều không thèm để ý tới tôi. Sau đó,

Tôi có anh rể Tiêu Bạch Vũ chống lưng, thì họ nói tôi đi cửa sau. Cậu đừng nghe họ nói bậy. Bọn họ hiểu cái gì chứ. Cậu đừng để bị bọn họ ảnh hưởng. Chờ tới ngày cậu dùng thực lực chứng minh, dùng hành động thực tế đánh vào mặt họ.

Cậu có thể mà, cậu phải tin tưởng vào bản thân, Đồng Nhan. Vẫn là câu nói đó, đợi tới ngày cậu thật sự nổi tiếng, xem họ nói thế nào. Tôi hy vọng có một ngày, chị gái tôi, anh rể tôi,

Bố tôi, mẹ tôi nhìn thấy tôi đứng trên sân khấu nhận giải thưởng. Đó là lúc tôi có thể chứng minh bản thân. Sẽ được thôi, chắc chắn sẽ có ngày đó. Cố lên! Cạn nào. Chị thực sự cảm thấy tôi sẽ nổi tiếng sao? Đương nhiên rồi.

Cậu chính là tuyệt vời nhất. Hôn trộm mình. Ai ở trong đó đấy? Mở cửa. Mở cửa. Ai đấy? Mới sáng ra mà ồn ào vậy? Làm gì thế? Đồng Nhan sao? Làm gì thế? Mở cửa ra. Anh ấy…anh ấy thấy chúng ta sẽ hiểu lầm đấy.

Chúng ta…chúng ta nhanh ra giải thích đi. Thế nào? Làm gì thế? Không phải đâu. Hai người làm gì thế? Chủ tịch Ngô, anh nghe… Buổi họp fan mini sao? Anh nghe tôi giải thích. Hai chúng tôi không xảy ra chuyện gì cả. Có phải coi đây là khách sạn không?

Tối hôm qua hai chúng tôi luyện tập quá mệt, lại khuya quá rồi, sau đó luyện tập một lúc thì ngủ luôn. Sau đó tôi…cô ấy là tới thăm tôi thôi. Hai chúng tôi thực sự không xảy ra chuyện gì cả, chủ tịch Ngô. Chị…chị nói gì đi.

Hôm qua chúng tôi không có xảy ra chuyện gì cả. Anh xem. Cậu câm miệng. Tôi không cần biết hai người các cậu có quan hệ gì, nhưng đây là phòng tập, không phải là nơi để các cậu uống rượu, yêu đương. Dọn dẹp sạch sẽ chỗ đó cho tôi. Nghe thấy không?

Không thành vấn đề, cứ để tôi. Chủ tịch Ngô, anh tin tôi đi. Hai chúng tôi… Tôi không nghe. Cậu nhìn cậu đi. Cậu nhìn cậu bây giờ là cái dạng gì? Người dư thừa đã đi rồi. Chị, chị, chị, chị đi ra đi. Đều tại chị hết.

Tối qua sao lại dẫn tôi uống rượu chứ? Chị uống rượu xong, sao chị không đi chứ? Tối qua chị hôn trộm tôi à? Rõ ràng là cậu chủ động mà. Xong rồi, xong rồi, xong rồi. Yên tâm đi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu. Chị chịu trách nhiệm nổi không?

Chị hiểu tôi sao? Chị biết tôi là ai sao? Chị căn bản không biết. Về sau bớt làm mấy trò như áo fan hay tiếp ứng gì đó đi. Cậu…sao thế? Vừa nãy không phải cậu vẫn còn rất tốt sao? Chị buông ra. Chị biết vì sao không?

Tôi…chính là bởi vì tôi đặc biệt ghét chị. Chị căn bản không biết tôi là cái dạng gì mà chị còn nói chị thích tôi. Nếu ngày nào đó chị biết sự thực, nhìn thấy dáng vẻ thực sự của tôi, chị sẽ chỉ nhìn tôi giống như nhìn quái vật vậy.

Chị…loại người như chị tôi gặp nhiều rồi. Có ý gì? Cậu…cậu bị sao thế? Chỗ nào giống quái vật? Làm sao thế? Tóm lại về sau chị ít tới công ty tìm tôi đi. Chị đừng có thêm phiền phức cho tôi nữa. Mấy chuyện giống kiểu này,

Về sau tuyệt đối đừng xảy ra với tôi nữa. Chị đi nhanh cho tôi. Không phải. Đi đi, đi đi. Đi đi đi. Cảm ơn chị. Đi nhanh đi, đi nhanh đi. Đi đi đi. Việc dự án thu mua lần này, vận may của cậu không tồi. Yên tâm. Đối phó với anh

Trước giờ tôi đều dựa vào thực lực. Mong là vậy. Anh làm sao thế? Không có gì. Anh mệt mỏi thôi. Anh cần sạc pin. Ăn ngon không? Ngày mai em làm gì? Có muốn đến công ty ăn cơm với anh không? Không muốn. Đã mấy ngày

Em không có mặt ở tòa soạn rồi. Nhưng mà, ăn cơm cùng với ông chủ có được tính là làm việc công không? Được tính làm việc công không thì anh không biết, nhưng bà chủ nếu muốn trốn làm thì không ai dám trừ lương cô ấy đâu.

Sao vừa mới đến thì đã mưa? Buổi chiều anh còn có cuộc họp, anh đưa em về trước. Vào đi. Chủ tịch Tiêu, cà phê của ngài. Có chuyện gì? Không…không có gì. Ngài cứ tiếp tục đi. Chủ tịch Tiêu vừa nãy cười với mình sao? Nhị thiếu gia.

Trí Nhã thế nào rồi? Tôi vừa mới kiểm tra xong cho Trí Nhã. Phát hiện năng lực nhận biết của cô bé tốt hơn rồi. Điều này chứng tỏ bệnh của cô bé có chuyển biến tốt. Tốt quá rồi. Tôi biết con bé nhất định sẽ hồi phục mà.

Con bé sẽ không để chúng ta chờ quá lâu. Bây giờ tôi có hai đề nghị. Thứ nhất là, tiếp tục cho cô bé ở trong hoàn cảnh quen thuộc giao lưu với người khác. Như vậy sẽ giúp cho bệnh của cô bé có chuyển biến tốt hơn. Thứ hai là,

Tôi đề nghị anh suy nghĩ đưa Trí Nhã quay về Mỹ tiếp nhận chữa trị. Tôi quen biết một số chuyên gia ở bên đó. Nói không chừng có thể giúp cô bé hoàn toàn khỏi bệnh. Việc trị bệnh cho Trí Nhã tôi đều nghe theo cậu hết.

Nhưng ngày kia là sinh nhật của Trí Nhã rồi, tôi muốn ăn mừng sinh nhật với con bé trước khi đưa đó đi ra nước ngoài trị bệnh. Được. Vất vả rồi. Mời. Ngài Đại Tiêu. Tuy tòa soạn chúng tôi đã thuộc về công ty Phong Thượng. Nhưng mà,

Từ góc độ quan hệ nghiệp vụ trực thuộc, hình như tòa soạn chúng tôi không thuộc phạm vi quản lý của ngài. Tôi và tổng biên tập Hà cũng xem như bạn tri kỷ đã lâu. Lần trước quý tòa soạn phỏng vấn em trai Tiêu Bạch Vũ của tôi,

Đã khiến cho tôi ký ức hãy còn mới mẻ. Nên rất muốn có cơ hội có thể được làm quen với tổng biên tập Hà. Có việc gì mời ngài Đại Tiêu cứ nói thẳng. Tổng biên tập Hà quả nhiên là người thông minh. Tôi biết, Tiêu Bạch Vũ vì Đồng Đồng

Đã mua lại tạp chí tài chính. Mà tổng biên tập Hà hình như không thích Đồng Đồng. Tôi không thích, chẳng qua chỉ là vì một số thanh niên bây giờ cho rằng bản thân có đường tắt, ăn không ngồi rồi. Tôi đây có một thông tin

Có thể giúp cô lật đổ chỗ dựa của Đồng Đồng, đồng thời cũng có thể giúp ích cho chính tôi. Không biết cô có đồng ý không? Lật đổ chỗ dựa của Đồng Đồng? Ý ngài là muốn mượn tay tôi tung tin về em trai ruột mình? Không phải tung tin,

Mà là hoàn toàn đánh bại cậu ta. Ngài Đại Tiêu, ngài bảo tôi bán đứng cấp trên của mình ư? Việc này rất mạo hiểm. Nếu không thể một chiêu chế địch, thì người bị lật đổ rất có thể là bản thân tôi. Yên tâm.

Tin tức này của tôi chắc chắn có thể khiến cho cậu ta hoàn toàn rơi xuống vực thẳm không cách nào vùng lên được nữa. Tôi cũng đã suy nghĩ xong đường lui cho cô rồi. Chờ đánh xong bàn cờ này, cô có thể đến chỗ tôi.

Tôi sẽ cung cấp một vị trí thoải mái cho cô, hơn nữa còn là vị trí phù hợp với cô hơn.