Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | Công Chúa Của Ảnh Đế Trailer | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Bác sĩ. Tôi có nỗi niềm khó nói, nhưng tôi không biết nên mở lời thế nào. Đó là… tôi cũng không biết làm sao nữa, tôi chưa bao giờ gặp tình huống nào như này. Đó là cơ thể tôi… Anh hiểu không? Anh Mục.

    Rốt cuộc anh có vấn đề gì? Anh đã nói cả buổi tôi vẫn không biết anh có vấn đề gì. Không phải là bệnh tình của anh nghiêm trọng hơn chứ? Không phải. Anh lại đây. Bác sĩ. Hôm nay tôi tới tìm anh, anh nhất định phải giữ bí mật giúp tôi.

    Được không? Đó là một người, mỗi khi tôi gặp người ấy, con gái, con gái nhé. Tôi sẽ có… Anh hiểu chưa? Không hiểu lắm. Căng thẳng? Lo lắng? Đổ mồ hôi? Hay là chóng mặt hoa mắt? Đều không phải. Anh Mục. Anh yên tâm. Đạo đức nghề nghiệp của tôi

    Là giữ bí mật thay bệnh nhân. Anh có chuyện gì anh cứ yên tâm nói ra, tôi mới bắt đúng bệnh mà bốc thuốc được. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 23] Vì sao anh lại báo cảnh sát bắt bố em? Nếu anh thấy em ngứa mắt,

    Anh cứ nhắm vào em đây này. Sao anh phải bắt bố em? Rốt cuộc bố em đã làm gì sai? Minh Vi. Em bình tĩnh lại đã. Bố em đã bị bắt rồi, sao em bình tĩnh được hả? Em nói cho anh biết, Mục Đình Châu, nếu bố em có chuyện gì,

    Anh không xong với em đâu. Đúng là lần đầu tôi thấy đó. Bác, bác đi từ từ thôi. Kẻ hành hung lại lý lẽ hùng hồn đến vậy. Hành hung? Không thể nào. Tuy tính tình bố tôi không tốt, nhưng ông ấy sẽ không ra tay đánh người. Vậy ý của cô là…

    Chúng tôi cố tình lừa gạt cô? Cô tự xem đi. Vết thương của bác gái là giả vờ ư? Mọi người đều nhìn thấy, là bố cô đẩy ngã bác gái. Được rồi, đừng nói nữa. Vốn là thế mà. Rõ ràng chúng ta là nạn nhân,

    Hà cớ gì cô ta lý lẽ hùng hồn như vậy? Đủ rồi. Chuyện của tôi, tôi tự giải quyết. Mẹ, mẹ vào nhà nghỉ ngơi đi. Hai đứa từ từ nói chuyện. Vâng. Thật sự là bố em làm bác gái bị thương sao? Chỉ là ngoài ý muốn thôi. Anh Mục.

    Em xin lỗi. Em xin lỗi anh và bác gái. Anh có thể thả bố em ra được không? Bố em tuổi tác đã cao, chưa bao giờ trải qua việc như này. Em sợ sức khỏe của bố em không chịu nổi. Anh Mục. Em xin anh đó. Tiền điều trị của mẹ anh,

    Nhà em có thể bồi thường hoàn toàn. Em thay bố mình xin lỗi cả nhà anh. Chỉ cần anh đồng ý bỏ qua cho bố em, em đảm bảo từ nay về sau em sẽ không bước vào cửa nhà anh nửa bước, cũng không còn qua lại gì với anh nữa.

    Từ giờ trở đi, em không gây phiền phức cho nhà anh nữa. Được không? Xin anh đó. Em yên tâm. Chuyện lần này anh sẽ không truy cứu. Dẫu sao tình hình như vậy, chúng ta đều có trách nhiệm. Phải. Là lỗi của em. Em sai ở chỗ

    Không nên mềm lòng ở lại bên anh khi anh nói mình là Thái phó. Em sai ở chỗ biết rõ Thái phó chỉ là một nhân vật trong phim, em vẫn không kìm nổi lòng mình yêu anh ấy. Nhưng em không hối hận, vì anh ấy xứng đáng.

    Cảm ơn anh Mục khoan dung độ lượng. Hy vọng sau này đường anh anh đi, đường em em đi, không bao giờ liên quan tới nhau nữa. Bà đừng buồn nữa, tôi không sao. Tôi ở đó chưa bao lâu cảnh sát đã thả tôi ra rồi, có phải chịu khổ gì đâu.

    Được rồi, ổn rồi. Bố. Đều tại con mới khiến bố chịu khổ nhiều như vậy. Là con cố chấp muốn gả cho Thái phó mới thành ra nông nỗi này. Con xin lỗi, con sai rồi. Con bé ngốc, nói gì vậy hả? Người một nhà có gì phải xin lỗi. Hơn nữa

    Sao bố mẹ lại trách con cái của mình được. Bố mẹ mãi mãi là nơi chắn giông bão của các con. Được rồi chị à. Đừng buồn nữa nhé. Dù gì chuyện này cũng qua rồi, nếu bọn họ còn dám gây chuyện nữa em nhất định sẽ không tha cho họ.

    Theo tôi thấy, Vi Vi rút lui khỏi giới giải trí thì hơn. Bà xem, tuy giới giải trí rất được, nhưng vẫn có khuyết điểm của nó. Đó là một chút chuyện nhỏ xíu đều sẽ bị khui ra trước mắt bàn dân thiên hạ, không có chút cuộc sống riêng tư nào,

    Vậy nên mới xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy. Chúng ta cách xa Mục Đình Châu ra, cách xa giới giải trí ra. Đừng để các con lại chịu thêm nỗi khổ này. Vi Vi, bố mẹ nuôi con cả đời. Con sẽ không rút lui khỏi giới giải trí đâu. Bố, mẹ.

    Bố mẹ đã dạy con từ bé là gặp khó khăn không được lùi bước, phải dũng cảm chiến thắng nó. Tuy bây giờ con gặp phải khó khăn, nhưng con nhất quyết không từ bỏ như vậy, nếu không con không phải con gái nhà họ Minh nữa. Còn con nữa.

    Chúng ta là một gia đình hạnh phúc. [Anh Tiêu Chiếu] Kiều Kiều, ra ngoài gặp nhau đi. [Anh Tiêu Chiếu] Cảm ơn. Bây giờ tâm trạng của bác trai, bác gái và Minh Vi thế nào? Chẳng thế nào cả. Bố em ưa thể diện như vậy, một người mạnh mẽ như thế,

    Suýt nữa đã bị con rể hụt của mình đích thân tống vào trại tạm giam. Đây không phải điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất là ông ấy luôn đặt vợ con ở vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Giờ chị em chịu uất ức, mẹ em cũng lo lắng theo,

    Ông ấy lại chẳng thể làm được gì. Miệng thì nói không sao, còn luôn an ủi chúng em nhưng em biết trong lòng bố em đang tự trách vô cùng. Xin lỗi em, Kiều Kiều. Anh thay mặt bản thân và Từ Lâm xin lỗi cả nhà em một câu.

    Anh xin lỗi gì chứ. Có oán trách cũng không oán trách anh. Muốn trách phải trách Mục Đình Châu. Anh ấy mới là kẻ đầu têu. Kiều Kiều. Thực ra hôm nay trước khi Minh Vi tới nhà Đình Châu, Đình Châu đã bảo anh tới trại tạm giam hòa giải,

    Thả bác trai ra rồi. Vậy nên dù Minh Vi không tới, bác trai cũng sẽ về nhà sớm thôi. Hơn nữa báo cảnh sát không phải ý của Đình Châu, là Từ Lâm báo cảnh sát. Anh không bênh Mục Đình Châu đấy chứ? Anh không có,

    Anh chỉ trần thuật lại sự thật thôi. Vậy em gái anh cũng thật là! Liên quan gì đến cô ấy? Sao thích lo chuyện bao đồng như vậy? Đúng, chuyện này… để sau này anh sẽ trò chuyện rõ ràng với con bé. Nhưng chuyện này nghĩ theo một góc độ khác

    Chưa chắc đã không phải chuyện tốt. Đây vẫn là chuyện tốt? Anh biết từ sau khi Mục Đình Châu khôi phục trí nhớ, Minh Vi đã rơi vào tâm trạng hụt hẫng, mãi vẫn không thể thoát ra. Mà lần này tuy Đình Châu làm hơi ác

    Nhưng có khi có thể khiến Minh Vi hết hẳn hy vọng, thoát khỏi bóng đen thất tình. Dẫu sao Thái phó mãi mãi không thể nào trở lại. Có thể anh nói có lý. Được rồi. Anh sẽ để ý Đình Châu và Từ Lâm. Minh Vi sẽ từ từ nguôi ngoai thôi.

    Sau này tất cả sẽ tốt thôi. Còn để ý gì nữa? E là chị em cả đời này sẽ không gặp lại Mục Đình Châu nữa. Nhà họ Minh chúng em với nhà họ Mục từ nay sẽ là người dưng, không còn bất cứ mối liên quan nào. Trời lạnh thế này

    Còn đứng đây làm gì? Em muốn trò chuyện với anh. Được thôi, anh cũng muốn trò chuyện với em. Tình huống như hôm nay sao em không ngăn cản? Sao cứ phải báo cảnh sát? Em đoán anh sẽ hỏi em chuyện này. Khi đó bác gái ngã ra đất,

    Bà ấy đau đến nỗi không đứng thẳng lưng được. Cơn giận của Đình Châu đã lên tới đỉnh điểm, em cũng không hiểu bố Minh Vi. Bố cô ta hung dữ như thế, rõ ràng là tới để gây gổ. Nếu em không báo cảnh sát

    Có trời mới biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì. Để tránh sự việc phát triển theo hướng tệ hơn, em chỉ đành chọn báo cảnh sát thôi. Anh biết chuyện gì qua miệng em cũng có thể biến thành một đống đạo lý. Anh có thể không chấp nhận cách nghĩ của em

    Nhưng em vẫn phải nói. Minh Vi, cô ta có thể dung túng bố mình đến nhà hỏi tội, chuyện này vốn đã không đúng rồi. Chẳng lẽ chuyện gì cũng phải giải quyết bằng cách cãi cọ sao? Em không thể nào hiểu nổi điều này. Anh cũng không thể hiểu logic của em.

    Anh. Em là em gái anh. Em là em gái ruột của anh, sao anh lại nói em như vậy? Chẳng lẽ mọi thứ em làm đều mang ý đồ xấu sao? Em thấy giờ anh bị cô nàng Minh Kiều kia hớp hồn rồi. Lời anh nói bây giờ

    Câu nào cũng hướng về nhà họ Minh. Em không hiểu nổi, trước đây anh hẹn hò với bao nhiêu cô, có ai không xuất sắc hơn Minh Kiều đâu? Sao anh lại phải lòng cô ta? Chẳng lẽ anh ăn nhiều ẩm thực cao cấp Michelin

    Nên muốn thử mùi vị quán ven đường sao? Từ Lâm. Em nói cô ấy một lần nữa thử xem. Em lo cho bản thân mình là được, đừng chen vào chuyện của anh nữa. Em biết, từ sau lần trở về này của em,

    Anh và Mục Đình Châu đều hơi bất mãn với em. Lúc trước ba người chúng ta tốt biết mấy. Chúng ta có biết bao kỷ niệm đẹp. Anh và Mục Đình Châu coi em là cô em gái ruột duy nhất, yêu thương em, chiều chuộng em như thế.

    Vì sao từ khi Minh Vi xuất hiện tất cả mọi thứ đều thay đổi vậy hả? Em biết anh sẽ cho rằng em hẹp hòi, nghĩ rằng em ích kỷ nhưng mà… nhưng là do em quá yêu Đình Châu, không muốn mất đi anh ấy. Anh. Anh đừng trách em.

    Được rồi, được rồi. Được rồi, anh biết cả rồi. Đừng khóc, đừng khóc nữa. Được rồi, con gái lớn tướng rồi còn khóc nhè. Trời lạnh rồi, chúng ta vào nhà đi. Vào nhà. Đi. Thái phó. Em biết anh sẽ không quay về nữa, em càng biết Mục Đình Châu không phải anh.

    Trước đây em từng mong ngóng Mục Đình Châu có thể nhớ lại gì đó. Bây giờ nghĩ lại, đúng là hoang đường vô cùng. Còn anh là anh, sao có thể có người thay thế được. Từ giờ phút này trở đi, em sẽ chôn giấu anh tận sâu nơi đáy lòng,

    Tạm biệt quá khứ. Anh là ký ức quý báu của em. Không một ai cướp đi được. Em sẽ nghe lời anh. Sẽ sống thật tốt như anh mong muốn, sẽ đứng dậy lần nữa. Cậu tìm tôi? Sao thế? Tôi biết chuyện hôm nay tôi cư xử không thỏa đáng.

    Tôi nên ngăn Từ Lâm báo cảnh sát, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, cậu xem tôi nên bù đắp thế nào? Tôi biết Minh Vi sẽ cảm thấy hai chữ “bù đắp” này là một sự sỉ nhục với cô ấy, nhưng quả thực tôi không nghĩ được cách nào tốt hơn.

    Ông anh ơi. Cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi. Minh Vi không phải là cô gái dễ bị dụ dỗ, xoa dịu bằng tiền tài gì đó đâu. Bồi thường vật chất là một sự sỉ nhục với người ta. Vậy rốt cuộc tôi nên làm thế nào? Theo tôi thấy cứ chờ đi.

    Dù sao giới này chỉ lớn như vậy, hai người sẽ có lúc chạm mặt nhau tiếp. Đến lúc đó cậu hãy thật lòng xin lỗi Minh Vi một lời. Tôi nghĩ một cô gái lương thiện như Minh Vi nhất định sẽ tha thứ cho cậu. [Em chính là công chúa của tôi]

    Xin chào, em là Minh Vi. Anh Mục. [Em chính là công chúa của tôi] Anh có thể ký giúp em một chữ không? Minh Vi. Sao mình lại mơ thấy cô ấy? Mấy hôm nay sao cứ hay nhớ đến cô ấy. [Em chính là công chúa của tôi]

    [Em chính là công chúa của tôi] [Chuyện cũ Đại Đường – Ánh dương ấm áp – Câu chuyện ấm áp] [Lương Chúc] [Nhất Đại Thủ Phụ] Nào, nghỉ một lát. Nào. Uống từ từ. Uống từ từ, từ từ thôi. Không ai cướp của em đâu.

    Từ sau khi chị em gặp phải mấy chuyện này, ngày nào em cũng rầu rĩ theo. Lâu lắm rồi chưa đổ nhiều mồ hôi, thoải mái như thế này. Tâm trạng chị gái em đã khá lên chưa? Khá nhiều rồi. Hiện giờ có thể làm việc bình thường rồi.

    Lúc rảnh cũng có thể cười cười, nói nói với em. Tất cả chuyện này cuối cùng đã qua rồi. Tất cả mọi người cũng đi trên quỹ đạo đúng rồi. Em hy vọng chị em sau này mãi mãi bước trên con đường trải hoa, không bao giờ có gập ghềnh. Tiêu Chiếu.

    Trùng hợp thật, anh cũng ở đây à? Xin chào. Bạn chơi cùng em có việc không thể tới. Em không biết chơi bóng rổ lắm, anh dạy em đi. Xin lỗi. Anh chỉ chơi với bạn gái mình thôi. Anh có bạn gái từ khi nào thế? Bạn gái anh nhiều như thế,

    Sao em biết cô ấy là ai? Chuyện này tại anh, anh vẫn luôn thấy chưa được bạn gái và người nhà cô ấy chính thức công nhận, anh không dám công khai, sợ bị bạn gái đá sẽ rất mất mặt. Bây giờ xem ra

    Quả thực anh nên chấp nhận lời nhắc nhở của em, tuyên bố với tất cả bạn bè xung quanh anh về chuyện này, giữ chặt cô ấy trong tay. Đúng không? Được thôi. Được đấy. Vận đào hoa của anh ở bên ngoài được đấy nhỉ. Đâu có. Bạn gái anh nhiều như vậy,

    Cô ban nãy là từ khi nào hả? Không phải từ khi nào, anh quen từ lâu lắm rồi. Từ sau khi anh gắn bó với em, anh chỉ quen một người con gái là em. Anh nói năng không thành thật, em không tin. Giờ em có thể không tin anh,

    Nhưng ngày tháng tương lai về sau em có thể từ từ kiểm tra anh. Đến khi đó em sẽ biết anh có thành thật hay không. Đi thôi, chơi thêm ván nữa. Cho em cơ hội thắng anh. Em không đi, mệt lắm rồi. Đi thôi.

    Lần này em định làm cho anh một bộ đồ Tây kiểu dáng vintage. Em đã vẽ xong hình rồi, có thêm một vài thiết kế khác biệt trên chi tiết. Anh xem xong nhất định sẽ thích. Anh tin ánh mắt của em. À. Chẳng phải trước em nói

    Em vẫn chưa học xong chuyên ngành ở Anh sao? Em định khi nào quay lại đó? Em còn chưa định quay lại. Trước đây xa cách anh lâu quá, bây giờ em chỉ muốn bên anh nhiều hơn. Em không cần ở cạnh anh đâu. Anh thấy

    Khó lắm em mới về nước một lần, em nên dành nhiều thời gian ở bên bác trai. Ông ấy toàn một mình. Tiêu Chiếu ngày nào cũng ở cạnh anh, không lo được cho ông ấy. Em cứ chuyển thẳng về đó sống. Ông ấy cần có em ở bên. Đình Châu.

    Anh đang đuổi em đi sao? Dĩ nhiên là không. Vậy… Em sẽ về ở với bố mấy hôm trước. Bên này nếu anh có chuyện gì em có thể đến bất cứ lúc nào. Em cứ yên tâm về nhà đi. Anh ở đây không sao đâu. [Nhất Đại Thủ Phụ]

    Nhất Đại Thủ Phụ phát sóng được đó. Giờ cộng đồng mạng đều nói hình tượng của em tốt, diễn hay. Chị cảm thấy nhân cơ hội này, chúng ta phải đóng nhiều phim hơn, chiếm một vai vế trên thị trường điện ảnh. Chị Thẩm. Tuy thời gian này không có công việc mới

    Nhưng em đã đọc rất nhiều sách chuyên ngành khi ở nhà, để bổ sung kiến thức. Em đã sẵn sàng rồi. Minh Vi, em biết không? Chị thấy trải qua chuyện giữa em và Mục Đình Châu, em thành thục, trưởng thành rồi. Em hiểu cái ngành này

    Điều quan trọng nhất là kỹ năng diễn xuất và thực lực. Bây giờ em chỉ muốn nghiêm túc đóng phim, nâng cao nghiệp vụ của mình. Những chuyện khác không liên quan gì tới em. Thế nào? Nhìn những thứ này đã nhớ ra gì chưa? Đây là cậu đóng, không dùng thế thân.

    Tôi chẳng nhớ ra gì cả. Nhưng tôi cảm thấy trạng thái thể hiện trong cảnh phim này không phải cách thể hiện mọi khi của tôi. Cảnh phim này không nhất thiết phải hôn. Điều này chứng tỏ diễn viên đóng cặp của cậu ưu tú.

    Cô ấy đã kích thích phong cách biểu diễn khác của cậu, cậu mới chấp nhận cách biểu đạt như này. Cách lý giải này của cậu cũng độc đáo đấy. Sự thật là như thế mà. Trước đây cậu luôn không nhận đóng cảnh hôn. Sở dĩ lần này chịu nhận,

    Một mặt chứng tỏ tình tiết phim yêu cầu, một mặt khác chứng tỏ sự công nhận của cậu với kỹ năng diễn xuất của diễn viên đóng cùng, cũng chính là Minh Vi. Được rồi, từ từ xem nhé. À, tôi đưa cho cậu mấy quyển kịch bản. Cậu xem thế nào,

    Cố gắng quyết định sớm. Cậu cũng nên làm việc rồi. Vẫn đang chọn, nhưng trong đó có một kịch bản quả thực rất tuyệt. Tốt lắm, từ từ đọc. [Minh Vi] [Minh Vi: Nơi chụp ảnh xịn nhất là hành lang.] [Minh Vi: Hôm nay thời tiết đẹp quá, tôi lại về chơi rồi.]

    Thế nào, Đình Châu? Cậu chọn kịch bản nào? [Lương Chúc] Quyển này viết được lắm. Tôi muốn nhận. Không thành vấn đề, để tôi trao đổi. [Lương Chúc] [Lương Chúc] Minh Vi. Có chuyện này chị buộc phải nói cho em biết. Sao thế chị Thẩm? Nhìn bộ dạng nghiêm túc của chị kìa.

    Mục Đình Châu quyết định đóng Lương Chúc. Đình Châu. Tôi thấy bộ phim Lương Chúc này cậu đừng nhận nữa. Vì sao? Tôi đến trao đổi với nhà sản xuất mới biết hóa ra nữ chính đã chốt là Minh Vi. Cậu đừng nhận phim này nữa, tránh đôi bên khó xử.

    Tôi là một diễn viên, gặp được kịch bản hay không thể vì nguyên nhân cá nhân mà ảnh hưởng công việc. Đúng không? Được, là cậu khăng khăng muốn nhận nhé. Nhưng tôi không dám đảm bảo Minh Vi sẽ không từ chối vì điều này. Nếu cô ấy đủ chuyên nghiệp

    Sẽ không bỏ lỡ một kịch bản tốt như thế vì tôi. Khá có lý. Được, vậy cậu tập tiếp đi. Mục Đình Châu muốn hợp tác với chị em? Đúng thế. Anh cũng không biết cậu ta nghĩ thế nào. Nhưng cậu ta là tên nghiện phim. Anh đoán

    Chắc là cậu ta thấy kịch bản hay. Anh khuyên anh ta đi, được không? Em xin anh ta buông tha cho chị em. Có thù có oán gì vậy? Anh không khuyên được. Chuyện Mục Đình Châu quyết định mười con trâu cũng không kéo lại được.

    Liệu em có thể khuyên chị gái mình không? Đừng vì Mục Đình Châu mà ảnh hưởng tới tâm trạng. Chúng ta làm việc thì cứ làm việc. Mục Đình Châu cùng lắm là đồng nghiệp bình thường. Sao anh cứ nghiêng về Mục Đình Châu thế? Anh…

    Dựa vào đâu mà bắt chị em nhẫn nhịn hết. Chị ấy làm việc suốt ngày không mệt ư? Còn phải nghĩ cách điều chỉnh tâm trạng. Chuyện quá khứ đã qua cả rồi, hiện giờ sống bình yên qua ngày không được ư? Anh không nghiêng về Mục Đình Châu.

    Em đừng tức giận, được không? Anh cũng không còn cách nào thật mà. Em xem mâu thuẫn giữa hai người họ, chúng ta cứ suốt ngày lo lắng theo gì chứ? Theo anh thấy, hai người họ là nghiệt duyên kiếp trước, kiếp này định sẵn phải dây dưa không rõ. Đừng giận nữa.

    Vào đi. Chị đang làm gì vậy? Chị đang đọc sách, sao thế? Tự thân tu dưỡng của diễn viên. Thế nào? Bộ phim lần này rốt cuộc chị đi hay không đi? Chị nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nên nhận. Suốt ngày làm việc cùng một người nhìn giống hệt

    Bạn trai của mình, chị không có cách nào để nội tâm tĩnh lặng. Buông tha cho bản thân thôi. Tìm một kịch bản khác phù hợp vậy. Mục Đình Châu này đúng là đồ gây họa. Tiêu Chiếu cũng là đồ vô dụng, chẳng khuyên nổi anh ấy.

    Em đừng tức giận vì chuyện này. Mục Đình Châu có quyền lựa chọn phim, chị cũng không có cớ để oán trách. Vả lại đừng vì chuyện của cá nhân chị ảnh hưởng đến tình cảm của em và Tiêu Chiếu. Như vậy không đáng đâu. Được thôi.

    Vậy nếu lần này chị vào đoàn phim em chắc chắn phải đi cùng chị. Tới giờ chị vẫn chưa nói cần tuyển một trợ lý. Lần này để em làm trợ lý cho chị. Được thôi. Chỉ cần không ảnh hưởng chuyện học hành của em, em làm trợ lý cho chị,

    Dĩ nhiên chị bằng lòng. Vậy chị mau nằm xuống đi. Em để chị trải nghiệm dịch vụ hạng sang của trợ lý cao cấp. Dịch vụ hạng sang? Vậy đắt lắm đúng không? Vô giá. À, chị ơi. Bố mẹ bảo mấy hôm nữa sẽ tới thăm chúng ta

    Vì không yên tâm hai đứa suốt ngày đặt đồ ăn ngoài, bảo là muốn nấu cơm mấy hôm cho chúng ta ăn. Được thôi. Chị không nhận bộ phim Lương Chúc này là có thể có thời gian ở bên bố mẹ. Tốt lắm. Nào. Chị nhắm mắt lại.

    Nhà sản xuất Lưu, tôi xin lỗi. Chúng tôi đã suy nghĩ kỹ càng, vẫn chưa nên để Minh Vi đóng vai nữ chính trong Lương Chúc. Đây là vấn đề của chúng tôi. Nếu phải bồi thường tiền hủy hợp đồng, chúng tôi sẽ thanh toán theo hợp đồng cho anh.

    Chị Thẩm, em xin lỗi. Không sao. Tiền vi phạm hợp đồng không cần các cô bỏ ra. Ban nãy phía Mục Đình Châu đã cử Tiêu Chiếu liên lạc với tôi. Cậu ấy nói nếu Minh Vi đề nghị rút ra, vậy bên họ sẽ bồi thường tiền vi phạm

    Thay Minh Vi bất cứ lúc nào. Vậy nên chuyện này không cần các cô phải lo. Như vậy chắc chắn không được. Đây là chuyện của riêng tôi. Hậu quả gây ra nên để tự tôi gánh vác, không nên làm phiền người khác. Nhà sản xuất Lưu.

    Phiền chú chuyển lời đến anh Mục, tâm ý của anh ấy chúng tôi xin nhận, nhưng số tiền này vẫn cứ để tôi trả. Anh nói đi. Được, tôi biết rồi. Đúng như ta dự đoán. Minh Vi từ chối diễn Lương Chúc rồi, đồng thời cô ấy còn từ chối chấp nhận

    Cậu thanh toán tiền vi phạm giúp mình. Cô ấy còn nhờ nhà sản xuất chuyển lời cảm ơn tới cậu. Cậu nói xem chuyện lần này náo loạn, tôi thấy trái tim Minh Vi đã bị chuyện lúc trước tổn thương sâu sắc rồi. Vậy nên gặp một kịch bản tốt như vậy,

    Cô ấy thà chọn từ bỏ. Từ đáy lòng, em thích công việc này. Vậy nên em sẽ tiếp tục kiên trì. Nếu em đã lựa chọn kiên trì với nghề này, muốn trở thành một diễn viên chuyên nghiệp, vậy em không thấy cách làm ngày hôm nay của em

    Rất không chuyên nghiệp ư?