Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 06 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 08] Thẩm Yến. Thẩm Yến! Thẩm… Cô tỉnh rồi sao? Cô ăn đi. Ngọt thật. Ngài cũng ăn đi. Ta đã ăn rồi. Thẩm đại nhân. Vết thương của ngài vẫn chưa lành, vậy thì chúng ta

    Ở lại đây thêm vài ngày nữa nhé. Nếu như Quận chúa đã thích, vậy thì cô ở lại thêm vài ngày nữa đi. Ta còn có việc, ta đi trước đây. Thẩm Yến, chờ ta với. Thẩm Yến. Thẩm Yến, Thẩm… Cô cẩn thận một chút. Đi thôi. Thẩm Yến. Bản Quận chúa

    Cả người thấy khó chịu, ta phải tắm một chút. Quận chúa cố gắng chịu đựng đi. Đi qua hồ nước này là đến con đường lên núi để trở về quân doanh rồi. Về quân doanh ư. Nhanh như vậy à. Đã hai ngày trôi qua rồi. Nếu không vì nghĩ đến Quận chúa

    Chúng ta đã trở về từ hôm qua rồi. Thẩm đại nhân công việc bộn bề, ta không dám làm chậm trễ. Nếu ngài nóng lòng thì ngài cứ đi trước là được. Cô thực sự muốn ở lại đây sao? Đương nhiên rồi. Cả người ta vô cùng nhớp nháp.

    Ta không muốn đi thêm bước nào nữa. Quận chúa cố ý làm khó ta, biết rõ là Thẩm mỗ không dám rời đi. Thẩm đại nhân công chính nghiêm minh, ta nào dám ngạo mạn. Hôm qua người nào đó còn nói như đinh đóng cột là

    Con mồi một khi đã bị nhắm tới chưa chắc đã trốn thoát được. Nhưng giờ xem ra đó chẳng qua chỉ là diễu võ dương oai mồm mép tép nhảy mà thôi. Nói cho cùng thì với ngài mà nói việc công này còn quan trọng hơn thể diện đúng không?

    Vậy được, ngài cứ việc đi đi. Cứ việc để lại ta một mình nơi đây. Quận chúa vì muốn kéo dài thời gian đến cả kế kích tướng cũng dùng. Được thôi. Nếu Quận chúa đã muốn nghịch nước, vậy cô đi đi. Còn ta ấy à ta sẽ ở đây để canh chừng.

    Ngài đã nói như vậy mà ta còn nằng nặc đi tắm vậy thì ta tự mình thừa nhận tội cố tình gây chậm trễ sao. Bản Quận chúa hết hứng rồi, ta không tắm nữa. Cô nói thật chứ? Thật. Vậy được. Thế thì Thẩm mỗ đành đi tắm trước vậy.

    Ngài…trên người ngài còn vết thương không thể tiếp xúc với nước. Ta tránh vết thương ra là được. Quận chúa. Cái gì không nên nhìn thì đừng nhìn, cô hiểu chứ? Ngài yên tâm đi ta sẽ không nhìn lén đâu. Nếu mà ta nhìn lén ta sẽ không tên Lưu Linh nữa. Được.

    Giao kèo thế nhé. Lại đây xem. Không nhìn thì không nhìn. Thẩm đại nhân coi trọng danh tiết như vậy, ngài ấy tắm trong hồ ta đương nhiên không thể nhìn lén. Nhưng nếu ta giúp ngài ấy tuần tra xung quanh chắc là không có vấn đề gì.

    Ban nãy là ai đã nói nếu nhìn lén thì sẽ không tên là Lưu Linh nữa? Ai…Ai nói ta đang nhìn lén? Vậy cô đang làm gì đó? Ta là đang canh chừng xung quanh. Cô đứng ở trên cao như thế có phải là nhìn không được rõ không? Hay là

    Cô xuống đây canh đi. Ta có thể xuống đó sao? Không thể. ♫ Đêm đen chưa tàn, gặp gỡ nhớ mong giữa đường dài vô tận ♫ ♫ Chưa từng nghĩ tới, đã được nếm trải mấy lần mùi vị của thế gian ♫ Vết thương của ngài

    ♫ May mắn được kề bên nhau, còn cần gì phiêu bạt nơi đâu ♫ có đau lắm không? Đừng lên tiếng. ♫ Bên nhau sớm tối, lòng này chẳng đổi, xin người chớ quên ♫ Nín thở đi. ♫ Nửa cây nến đỏ, chiếu sáng con đường phía trước ♫

    ♫ Quãng đời sau này, nguyện cùng nàng trọn kiếp bên nhau ♫ ♫ Ta nên đi về đâu, nếu như không gặp được nàng ♫ ♫ Ta cam tâm kết thúc tất cả ♫ ♫ Chúc nàng an yên, lòng này không thay đổi ♫ Vết thương sâu như vậy

    Sao không nói sớm cho ta? Ta không sao. Ngài cố gắng chịu đựng nhé. Ta đi tìm chút thảo dược để cầm máu cho ngài. Đừng…đừng đi. Cô đừng đi. Đừng đi mà. Đừng đi. Thẩm Yến. Đừng đi. Đừng đi đâu cả. Hãy ở bên cạnh ta. Thẩm đại nhân.

    Thật ra ngài không biết rằng ta có thể bảo vệ ngài. Tất cả những việc có thể làm vì ngài ta đều bằng lòng làm. Được. Vậy cô hãy ở bên nói chuyện với ta. Nói chuyện ư. Từ sau khi gặp được cô trái tim này của ta

    Đã nảy sinh những nghi ngờ. Ở cạnh cô càng lâu nghi ngờ trong lòng ta ngày một lớn. “Quận chúa ác ma” mà bách tính Giang Châu đồn đại và Trường Lạc Quận chúa Lưu Linh mà ta quen biết, rốt cuộc ai là thật ai là giả. Nếu cô không muốn nhắc đến,

    Ta cũng sẽ không làm khó cô. Chỉ cần là thứ mà ngài muốn biết ta đều nói với ngài. Tước hiệu Trường Lạc này, khi ta vừa mới sinh ra thì đã được Hoàng thượng sắc phong. Khi ta còn nhỏ cũng đã từng có một khoảng thời gian

    Xứng đáng với hai chữ Trường Lạc này. Mẹ, cao hơn nữa. Còn muốn cao hơn nữa à. A Linh không thấy sợ sao? Con không sợ. Cha con là đại anh hùng, A Linh chính là tiểu anh hùng. Con không sợ gì cả. Tiểu anh hùng cơ đấy.

    Không biết vị tiểu anh hùng đây cao danh quý tánh, xưng hô sao cho phải nhỉ? Cha! Con gái của ta. Cho cha nhìn con cái nào. Có nhớ cha không? Con nhớ người. Phu nhân. Chúng ta cùng ngồi xích đu nhé. Vâng ạ. Nào. Ta khi ấy

    Thích nhất là được cùng mẹ đến hậu hoa viên ngồi xích đu chờ cha trở về. Cho đến một ngày cha ta trở về nhưng không phải về một mình. Linh Nhi. – Cha! – Phu nhân Lục Thiên, Lục cô nương. Cô ấy sẽ ở lại phủ chúng ta

    Một khoảng thời gian ngắn. Người mà cha ta dẫn về chính là trưởng nữ Lục gia, Lục Thiên. Cha ta nói bà ấy một thân một mình đến đất Giang Châu này lạ nước lạ cái, phải ở lại Vương phủ một thời gian. Bây giờ nghĩ lại có lẽ chính từ lúc đó

    Hai chữ Trường Lạc với ta mà nói chính là một sự châm biếm. Vương phi vạn phúc, Quận chúa vạn phúc. Vương gia có ở chính thất không? Nào đến đây. Mau ngồi xuống đây. Vương gia, thiếp đi lấy vò rượu. Mẹ, cha ở trong phòng. Mẹ, người sao vậy ạ? Tỷ tỷ.

    Tỷ chỉ là hơi lớn tuổi chút mà sao sức khỏe lại kém như vậy? Nếu muội muội đã vào phủ này thì có một số chuyện cũng nên san sẻ với tỷ tỷ. Tỷ về trước đi. Con muốn đi tìm cha. A Linh. Chúng ta về trước thôi. Mẹ.

    Chúng ta không gặp cha nữa sao? Thực ra chuyện trong Vương phủ cũng không có gì mới lạ. Đúng vậy. Với người nghe mà nói thì việc này không có gì mới lạ. Nhưng mà với người trong cuộc mà nói thứ mà họ nhìn thấy được có lẽ là một cảnh tượng khác.

    Khi đó ta còn nhỏ không hiểu gì cả. Người hầu trong Vương phủ coi đó là câu chuyện thú vị để bàn luận, còn mẹ của ta thì lại bị chính câu chuyện đó làm tồn thương, cả ngày khóe mắt đẫm lệ. Không lâu sau đó

    Giang Châu xảy ra vụ án cướp bạc. Phu phụ Từ gia có quan hệ thân thiết với mẹ ta từ nhỏ cũng mất mạng. Tâm trạng của mẹ ta càng trở nên u uất. Ngày hôm đó mẹ ta ngồi khóc bên hồ trong hậu viên của Vương phủ.

    Bà ấy nói với ta rất nhiều điều. Ta chỉ thấy tức giận. Ta căm ghét cha ta, căm ghét Lục Thiên. Ta nói với mẹ hãy đi tìm cha đuổi người phụ đó ra khỏi nhà ta. Nhưng mẹ nói bà ấy sợ. Sợ cha ta thực sự thích người phụ nữ đó.

    Cả đời này ta cũng sẽ nhớ rõ, ngày hôm đó mẹ mỉm cười nói với ta: “A Linh, sau này con không được yếu đuối giống như ta.” Ngày hôm sau, mẹ thức dậy rất sớm để chải đầu trang điểm. Bà ấy vào thư phòng của cha.

    Ta không nghe rõ hai người họ nói chuyện gì, ta chỉ nghe thấy tiếng quát tháo của cha. Khi mẹ trở ra, sắc mặt bà ấy tái nhợt. Thực ra ta vốn dĩ nên đến bên cạnh an ủi bà ấy. Nhưng ta lại giận dỗi trốn bà ấy.

    Sau đó ta thấy nhớ mẹ, ta muốn đi tìm bà ấy. Nhưng lúc đó bà ấy đã… Người đâu! Vương phi nhảy xuống hồ rồi! Người đâu! Vương phi nhảy xuống hồ rồi! Người đâu! Đó là kí ức cuối cùng của ta về mẹ mình. Thẩm Yến, ngài biết không?

    Mẹ ta khi cười rất xinh đẹp, rất động lòng người. Nhưng đến cuối cùng bà ấy lại chìm trong hồ nước, không bao giờ mỉm cười, cùng không bao giờ khóc nữa. Người hầu trong phủ đều nói mẹ bị ta bức chết. Vương phi quá cố Xuất thân danh giá.

    Cái chết của bà ấy sao có thể vì cô không hiểu chuyện chứ? Nhưng nếu khi đó ta chịu đến bên cạnh an ủi, nũng nịu với bà ấy vài câu. Nói không chừng bà ấy sẽ không… Mẹ ta là do cha ta và Lục Thiên bức đến chết.

    Nhưng ta lại là đồng phạm. Mẹ ta mất chưa được bao lâu, Lục Thiên đã bước vào Quảng Bình Vương phủ. Đêm hôm đó, một mình ta đến mộ mẹ. Ta đắp một nắm đất lên mộ phần của mẹ, cũng chôn vùi luôn Trường Lạc Quận chúa vô lo vô nghĩ.

    Thay vào đó chính là “Quận chúa ác ma”, Lưu Linh. Ở đây có ba ám tiễn. Nếu Quận chúa có thể bắn trúng, thì chúng ta có thể trốn thoát khỏi kiếp nạn này. Nếu không may có sơ sót muội chỉ cần bắn hết ba mũi tên này,

    Sau đó chạy càng nhanh càng tốt. Vậy còn huynh thì sao? Ta sẽ dốc sức chiến đấu. Quận chúa không cần lo lắng. Thẩm Yến. Huynh không biết rằng ta có thể bảo vệ huynh. Tính cách cứng đầu này của muội đúng là phải sửa đổi ngay. Ta không cứng đầu.

    Chỉ cần là chuyện có thể làm cho huynh ta đều bằng lòng làm. Những điều quan trọng ta dạy muội đã quên rồi sao? Đưa tay cao lên. Phải thật tỉnh táo. Bắn! Lên tên. Đi thôi. – Mau đi đi – Thẩm Yến! Thẩm Yến. Thẩm Yến. Thẩm Yến. Ta… Ta…

    Không sao rồi. Không có chuyện gì nữa rồi. Ta bảo muội đi sao muội lại không đi vậy? Nếu như huynh chết ta sẽ không thể một mình sống tiếp. Muội đang nghĩ gì vậy? Không có gì. Sinh tử luân hồi là chuyện vô cùng bình thường trên thế gian này.

    Càng nghĩ nhiều thì chỉ khiến bản thân phiền não thêm mà thôi. Quận chúa kể câu chuyện về ác ma đệ nhất Giang Châu. Vừa kể đến chỗ đặc sắc nhất thì bị hai tên ngu ngốc kia quấy rầy. Thế này đi. Muội kể tiếp đi. Con dám giết cha? Đây… A Linh.

    Sao con có thể làm chuyện này với cha mình? Vương gia. A Linh còn nhỏ, không hiểu chuyện. Sao con bé có thể có ý đồ giết ngài chứ? Lần sau còn không có chừng mực như vậy phải nghiêm khắc trừng phạt. Ngươi hại chết mẹ ruột ta. Ta hận ngươi.

    Từ khi Tương Nhi ra… Từ khi Tương Nhi ra đời, người làm mẹ là ta quả thực đã lạnh nhạt với con. Vương gia, chi bằng thế này. Để ta chăm sóc A Linh, về sau khuyên bảo nó là ổn thôi. Vị Quận chúa nhỏ này của chúng ta đúng là tài giỏi.

    Vừa mới hại chết Vương phi, hôm nay muốn giết cả Vương gia. Trời ạ. Đây đúng là Hỗn Thế Ma Vương chuyển thế. Nó mới bảy tuổi thôi mà dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. Đúng đấy. Nó làm ầm ĩ lên, cuối cùng lại hại chúng ta bận rộn,

    Canh giữ ở đây cả ngày lẫn đêm. Cô cũng đừng oán trách nữa. Vương gia nhốt con bé ở trong đây, Vương phi mới lại không cho nó ăn uống. Tuổi còn nhỏ như vậy, làm sao để sống đây? Không ngờ đường đường là Trường Lạc Quận chúa

    Mà lại có cuộc sống như thế này khi còn nhỏ. Nếu không phải muội tự nói ra, sợ rằng người khác nghe được cũng sẽ không ai tin. Muội không biết mình ở trong phòng củi đó mất bao lâu. Ở đó tối đen. Mỗi ngày muội đều mơ màng, cứ nằm mơ suốt.

    Muội mơ thấy mẹ ngồi xích đu cùng muội, cười với muội. Muội vẫn luôn đợi người đến đón muội. Cứ đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng cũng có người đến đón muội. A Linh. A Linh. A Linh. A Linh. A Linh. A Linh. Đứa bé đáng thương của ta.

    Hổ dữ không ăn thịt con. Sao các ngươi có thể như vậy? Đi thôi. Hầu gia, ngài không thể đưa Lưu Linh đi. Người đàn bà đê tiện. Ngươi vẫn còn dám xuất hiện trước mặt Hầu gia. Ngươi phá vỡ hôn nhân của người ta, trước ép chết con gái của ta,

    Còn làm nhục ngược đãi đứa trẻ mồ côi của con bé. Người Lục gia các ngươi thật đúng là không có giáo dục. Ta… Cút ra. Ta biết nếu ta chết đi, rất nhiều người sẽ rất nhẹ nhõm. Nhưng ta nghĩ ông ngoại thương ta như vậy. Ta lại đột nhiên cảm thấy

    Nếu có thể ta cũng rất muốn sống tiếp. Nói ra thì nực cười. Tiếng danh ác ma đệ nhất Giang Châu của bản Quận chúa lan truyền khắp nơi là vào khoảng thời gian ta rời khỏi Giang Châu. Trường Lạc Quận chúa ép chết mẹ lúc năm tuổi,

    Bảy tuổi cầm dao giết cha. Những lời đồn này truyền đi khắp Giang Châu. Tiểu Cẩm nói là bởi vì Lục Thiên sợ chuyện ta được ông ngoại mang đi sẽ khiến bà ta phải hứng chịu sự chê trách của bách tính. Vì thế cố ý truyền chuyện này ra trước.

    Nhưng sau này sao muội lại trở lại Giang Châu? Bởi vì ta thấy so với sự chán ghét của ta với Quảng Bình Vương phủ thì Lục Thiên càng chán ghét ta hơn. Tính toán thế này bản Quận chúa được lời rồi. Hơn nữa ta nhớ mẹ ta rồi.

    Mộ của bà ở Giang Châu. Ta trở về đó sẽ cách bà ấy gần hơn. Bây giờ nghĩ lại, trở về Giang Châu quả thật là một sự lựa chọn chính xác. Nếu không phải ở đó thì ta cũng sẽ không gặp được Thẩm đại nhân. Quận chúa quá khen rồi,

    Thẩm mỗ không gánh nổi. Người khác không gánh nổi nhưng huynh thì thừa sức. mẹ ta dành cả trái tim mình cho cha ta. Nhưng cuối cùng lại bị tổn thương, mất đi sinh mạng mình. Từ lúc đó trở đi, ta liền cảm thấy tình yêu là thứ vô vọng nhất

    Trên thế gian này. Thẩm mỗ cũng không dám gật bừa. Thẩm đại nhân từng nói, bản Quận chúa chẳng qua coi tình yêu là một trò chơi, chưa từng thật lòng. Nay ta muốn hỏi Thẩm đại nhân, nếu ta trao trái tim mình cho huynh, huynh có dám hứa hẹn

    Cả đời cả kiếp này không thay lòng, ở bên một mình ta trọn đời không? Huynh không dám. Ta đang đợi Quận chúa suy nghĩ kĩ. Nếu muội muốn rời xa ta thì lúc này chính là cơ hội cuối cùng của muội. Vậy nếu ta không muốn trốn thì sẽ thế nào?

    Ta đưa muội đến một nơi. Đừng sợ. Mở mắt ra đi. Đẹp quá. Muội có biết tại sao ta lại đưa muội đến đây không? Ta muốn muội biết nếu muốn thật lòng giao phó cho nhau giống như hai người chúng ta đang đứng ở đây vậy. Tuy nguy hiểm

    Nhưng chỉ cần nương tựa vào nhau ♫ Dùng nỗi nhỡ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ thì có thể nhìn thấy cảnh sắc tuyệt đẹp này. ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ Nhưng nếu giữa hai chúng ta

    Có một người buông tay. ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ Điều đang đợi chúng ta

    ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ chỉ có nỗi hận muôn đời dưới chân này. ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫

    ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ Điện hạ. Nói đi.

    Nghe ngóng được gì rồi? Bẩm Điện hạ. Không lâu trước nữ quan nhận được một bức thư truyền. Người truyền thư chính là cao thủ được nữ quan phái đến chỗ liên lạc trợ giúp, Quỷ Diện. Nội dung bức thư truyền không rõ,

    Nhưng nghe cuộc nói chuyện của nữ quan và Từ công, có lẽ là chuyện ở Giang Châu xảy ra biến cố nghiêm trọng. Vốn dĩ Từ Công sai nữ quan nhanh chóng báo tin cho Điện hạ. Nhưng không ngờ nữ quan lại che giấu chuyện này đi. Nói rằng phải suy nghĩ trước.

    Suy nghĩ? Đã làm hỏng việc rồi, mà cô ta còn muốn nghĩ cái gì. Vậy không biết được rồi. Nghe ý của nữ quan là đang đợi thời cơ xoay chuyển. Tiểu Cẩm của ta vẫn luôn thông minh như thế, có tính toán của riêng mình. Một con chim trong lồng

    Vốn là món đồ chơi, nhưng nếu bản thân có quá nhiều ý định, rời xa chủ, lúc cần hót thì không hót. Vậy giữ lại còn có ích gì chứ. Mang đi. Điện hạ. Tìm con mèo hoang, chó hoang, cho nó ăn đi. Vâng. Cẩn thận dưới chân. Không còn sớm nữa.

    Quận chúa, chúng ta phải nhanh lên. Chúng ta phải đi đâu vậy? Trở về. Nên về Nghiệp Kinh rồi. Nhanh vậy đã phải về rồi à. Ý của ta là đường núi gập ghềnh, nếu ta không đi được nữa thì phải làm sao? Hơn nữa ngộ nhỡ ta không theo kịp

    Bị lạc trong cánh rừng này thì phải làm sao đây? Thế này thì không đi lạc nữa rồi. Đột nhiên ta hơi tức ngực, đầu choáng váng, có lẽ vừa rồi bị dọa, cũng có lẽ là trúng gió rồi. Nói trọng điểm. Trọng điểm là ta mệt rồi, ta không đi được nữa.

    Trừ khi Thẩm đại nhân bằng lòng đi ba bước sẽ để bản Quận chúa nghỉ ngơi một lúc. Nói không chừng ta vẫn còn sức lực đi tiếp. Trên người ta có vết thương, muội sẽ không muốn ta khiêng muội đi đấy chứ? Hay là chúng ta ở thêm vài ngày nữa.

    Đợi huynh khỏi rồi, huynh khiêng ta về. Muội không muốn về đến vậy à? Ta và huynh ngã xuống vách núi, chắc chắc họ sẽ cho rằng chúng ta đã mất mạng rồi. Chúng ta lui về ở ẩn từ đây cũng là ý trời. Không khéo. Thẩm mỗ phụng chỉ làm việc,

    Không phải trò đùa. Thẩm Yến, thế giới bên ngoài quan trọng với huynh đến vậy sao? Lẽ nào huynh thật sự không cùng ta rời khỏi chốn hỗn loạn này bên ta trọn đời sao? Không cưới không hỏi mà phải giấu giếm để ở bên nhau.

    Người con gái mà Thẩm mỗ ta muốn lấy sao phải chịu sự tủi thân này? Huynh… huynh thật sự muốn lấy ta? Tam thư lục lễ, kiệu tám người khiêng chiêu cáo thiên hạ. Đợi sau khi về Nghiệp Kinh ta sẽ suy xét. Ta vẫn không muốn trở về.

    Mọi thứ ở Nghiệp Kinh quá phức tạp. Nếu trở về ta sẽ sợ. Hơn nữa nếu như… Có ta ở đây. Đi thôi. Lên đi. Đại nhân dịu dàng như vậy sao lại có biệt danh Diêm Vương mặt lạnh này vậy? Khi ta 16 tuổi gia nhập Bắc Điển Chính Ty.

    Bắc ty khác với Nam ty, chuyên về tra tấn, bắt giết. Mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ đều ôm lấy ý nghĩ một đi không trở lại. Trong hàng ngàn cái chết nắm lấy một tia hi vọng sinh tồn. Thoáng cái bảy năm trôi qua.

    Với danh Hiệu úy của Bắc Điển Chính ty, đến Thập Tứ Thiên Hộ như bây giờ. Nhưng chiến hữu, ân sư và cả chỉ huy sứ tiền nhiệm ngày xưa đều không còn nữa. Nếu trái tim của con người lạnh rồi, thì tướng mạo đương nhiên cũng sẽ lạnh lùng theo.

    Diêm Vương mặt lạnh, nói cũng rất chuẩn xác. Chuẩn chỗ nào chứ? Tuy mặt huynh lạnh lùng nhưng trái tim lại ấm áp. Người khác không biết nhưng ta có thể cảm nhận được. Với tính cách của Thẩm đại nhân, chắc sẽ không thích chuyện xơ xác tiêu điều này.

    Huynh lại là con của Thẩm Công, sao có thể bắt đầu từ Hiệu úy vất vả như vậy chứ? Là ta tự chọn đường đi. Tố chất của ta không bằng Thẩm Dục, nếu muốn thành công thì nhất định phải gian khổ hơn người khác nhiều.

    Thời ấu thơ luyện võ, đọc sách như vậy, sau khi vào Bắc Điển Chính ty cũng như thế. Từng bước chân tiến lên phía trước, dốc hết sức giành được thứ thuộc về mình. Thế này trong lòng ta mới thấy an ổn.