Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 03] Nhưng mà Thẩm đại nhân. lúc nãy huynh còn cùng với ta nói chuyện rất vui vẻ mà. Sao Lục công tử vừa đến thì huynh lại trở nên lạnh lùng vậy? Hay là… huynh ghen? Đi thôi Linh Bích. Quận chúa,

    Thẩm đại nhân có ý gì vậy? Thẩm đại nhân hời hợt với bản Quận chúa ta, nhưng bản Quận chúa đây không nỡ đối xử hời hợt với huynh ấy. Đối với người mình thích thì phải bỏ công sức tâm huyết. Dương Diệp. Có thuộc hạ. Đi thôi. Này…

    Sao tự nhiên lại bỏ đi rồi? Ta không biết. Huynh nói xem cô Quận chúa này đang tính đi đâu? Thẩm đại nhân. Con trai Lục phủ Lục Minh Sơn, ngươi có quen hay không? Quen thì làm sao? Không quen thì sao nào? Hắn ta đến đây rồi. Theo ta suy đoán

    Người này đến không có ý tốt. Ngươi thấy sao? Ta chưa từng giao du gì với Lục gia. Về việc có ý tốt hay không thì cũng chả liên quan gì đến ta cả. Như thế là tốt nhất. Nếu không tính mạng của ngươi chưa chắc bảo toàn được đến kinh thành.

    Quận chúa à, chúng ta đang làm gì thế? Đợi người. Đơi người? Đợi ai vậy? Quận chúa, Quận chúa, là người đó đúng không? Vừa nhìn một cái là biết hắn ta ăn không đủ no. Không phải hắn ta. Đi cho hắn một thỏi bạc đi. Này,

    Quận chúa nhà ta cho ngươi này. Cảm tạ, cảm tạ. Quận chúa, là người đó sao? Hoa nhài cắm bãi phân trâu. Vừa nhìn một cái là biết hắn ta ngoài ăn ra thì chẳng làm nên trò trống gì. Không phải. Phu nhân. Chính là cửa tiệm này. Đúng rồi. Là hắn ta.

    Bao giờ chàng đưa thiếp đến thưởng thức? Hay để ngày mai? Ta đợi ngài rất lâu rồi. Đợi ta? Ông giỏi lắm, thế mà dám nói không có nuôi tiểu thiếp. Ta chỉ muốn hỏi một câu tiệm ăn ngon nhất chỗ này ở đâu vậy? Tiệm ăn? Phu nhân.

    Đương nhiên phải kể đến Tích Xuân Lâu rồi. Tích Xuân Lâu? Đầu bếp, ông hãy đem tất cả món ngon nhất chỗ ông mang ra đây. Nếu như ông nấu ngon thì Quận chúa chúng ta sẽ có thưởng lớn. Vậy cô chuẩn bị sẵn đi. Một nghìn lá rau chân vịt

    Có tác dụng tăng cảm giác thèm ăn, có lợi cho việc tiêu hóa. Thưởng. Món thịt hấp, thịt tươi và mềm, béo mà không ngấy. Món này ngon. Thưởng tiếp. Cải bắp xối dầu. Gân giòn. Cơ quan nội tạng. Nhiều món thật, lợi hại quá. Thưởng tiếp. Ngon quá. Đầy cả một bàn.

    Cả bàn đầy đồ ăn. Nhiều quá. Trước nay ta chưa từng được ăn những món ngon như này. Ngay cả nhìn cũng chưa nhìn thấy. Nhìn cả bản đầy đồ ăn. Một câu nói muốn ăn bữa tối của đại nhân Quận chúa liền mời đầu bếp ở trấn này đến đây nấu ăn.

    Còn phải nói nữa sao. Thật khiến người khác ghen tị mà. Các huynh đệ, chúng ta nhờ có Thẩm đại nhân nên được hưởng phúc lây. Đúng vậy. La ca. Huynh nhìn món này xem. Nhìn là đã biết là món ngon rồi. Đúng vậy. Nhìn thấy thơm quá. Màu xanh.

    Mọi người nói xem màu xanh này, liệu có ai xanh hơn Lục công tử không? Đứng đó làm gì thế, ngồi xuống cùng ăn đi. Cảm tạ Quận chúa. Linh Bích, đi mời Thẩm đại nhân đến đây. Dạ. Đây là vị trí để dành cho Thẩm đại nhân.

    – Ngồi lùi ra. – Ngồi lùi ra. Ánh mắt Lục công tử thâm độc, tí nữa Thẩm đại nhân đến huynh ấy nhìn thấy sẽ không ăn nổi cơm nữa. La Phàm. Chắn cửa. Đi. Đi nhanh lên. Nhanh lên, đi nhanh lên. Thái tử điện hạ, lão thần gây đây nghe nói

    Ở kinh thành có lan truyền một tin tức nói rằng vụ án cướp kho bạc ở Giang Châu, chủ mưu Vân Dịch đã bị Kim Lăng Vệ do bệ hạ phái đi bắt về quy án. Không biết có chuyện như này không? Trong thư Thẩm Yến gửi cho ta,

    Quả thực có nhắc đến việc này. Hành động của điện hạ thật là nhanh như vũ bão. đó là hạnh phúc bách tính nước Ngụy chúng ta. [Từ công] Lão thần to gan xin kính điện hạ một ly. Chúc điện hạ mã đáo thành công. Chúc điện hạ mã đáo thành công.

    Các vị đều là những đại thần trụ cột. Tối nay mọi người không cần khách sáo. Phụ thân hiểu sự khó nhọc của các đại thần. Các ngài và ta tham gia yến tiệc ở Đông cung. Hôm nay chúng ta không nói việc nước.

    Ta chỉ mong mọi người uống rượu cho thỏa thích, vui vẻ khi trở về. Nâng ly. Cảm tạ điện hạ. Nghe rồi đó lúc nãy điện hạ tự mình nhắc đến tên của Thẩm nhị công tử. Thẩm công sau này có người kế tục rồi. Đúng là tương lai rộng mở. [Thẩm công]

    Lục công, chúng ta đúng là lạc hậu. Nhớ lúc ban đầu vụ án xưa của con ta ở Giang Châu, nó đã phạm tội lớn. Từ gia cũng vì thế mà chịu liên lụy. Hoàng đế anh minh nhân từ đã giữ lại – huyết mạch của Từ thị ta. – Điện hạ.

    Nhưng ta bây giờ trong lòng vẫn bất an. Ngài nói xem vừa nãy điện hạ hạ lệnh nói rằng sẽ điều tra lại vụ án này. Chẳng lẽ trong vụ án cũ này còn có ẩn tình? Thứ điện hạ canh cánh trong lòng đó chính là

    Số bạc không biết tung tích hiện giờ ở đâu. Nếu như vụ án này còn có ẩn tình có thể trả sự trong sạch cho gia tộc Từ công thì đương nhiên là việc tốt. Nhưng chỉ sợ rằng điều tra tới điều tra lui

    Lại không điều tra được bất cứ ẩn tình nào cả. Như thế ngược lại là khơi lên những việc đã đi vào dĩ vãng, lại tái hiện trước mắt hoàng thượng. Đến lúc đó đối với Từ công mà nói không biết là phúc hay họa. Thẩm công thấy sao? Tại hạ cho rằng

    Đây là phúc không phải họa, là họa thì tránh không thoát. So với việc ba lão già chúng ta ngồi đây đoán mò thì chi bằng hôm nay có rượu hôm nay say. Nào, uống rượu. Nào, nào, nào. Vẫn là Lục công suy nghĩ chu toàn. Nhưng việc Vân Dịch

    Đã bị Thẩm gia nhị công tử bắt được đem về quy án. Hiện nay ở kinh thành việc này lan truyền rất xôn xao. Cho dù là phúc hay là họa thì rất nhanh thôi sẽ được làm sáng tỏ. Từ công hà tất phải lo lắng như thế.

    Nếu như lão phu nhớ không nhầm thì hai nhà Từ Thẩm suýt chút nữa đã trở thành thông gia. Sau đó vụ hôn sự này không có kết quả. Chắc là cô nương Từ gia kiêu căng ngạo mạn. Nhưng như thế cũng tốt, mặc dù không kết thông gia với Thẩm gia

    Nhưng từ khi vào Cung Vũ cô ta leo lên được Đông cung. đúng là thủ đoạn cao cường. Sau này Từ gia có thái tử chống lưng thì cho dù có tai họa nào cũng đều có thể biến hung thành lành, trong cái rủi có cái may.

    Chỉ là một nữ quan nhỏ bé làm sao có phúc phần lớn như thế. Nhắc đến việc này, sao hôm nay không nhìn thấy Lục gia tiểu công tử đến tham gia yến tiệc? Một đứa con của vợ lẽ chẳng có tài cán gì cả. Không phải là

    Nghe nói người vợ chưa cưới hỏi của hắn, Trường Lạc Quận chúa vào kinh thành cho nên sắp xếp ổn thỏa từ sáng để ra ngoài thành nghênh đón rồi. Thẩm Dục à Thẩm Dục ngươi đúng là làm việc vô ích. Đám hồ ly già này đấu dũng gay gắt

    Nhưng lại muốn làm liên lụy tới con cá là ngươi đây. Bàn rượu ngon này không uống được nữa rồi. – Sao còn chưa đến? – Sao còn chưa đến? Thẩm đại nhân đâu? Thẩm đại nhân nói không đói nên tối nay không ăn nữa. Nào ăn đi thôi.

    Không được động đũa. Ăn thôi. Lấy hộp cơm đến đây. Món này, món này, còn cả món này nữa. Không phải chứ? Nhanh lên. Cái đó… Không phải chứ Quận chúa. – Không cần nói nhiều – Đại nhân chúng ta… Quận chúa. Làm sao đây? Chúng ta ăn trước

    Hay là đi xem kịch hay trước? Không, huynh bị ngốc à đương nhiên là vừa xem vừa ăn rồi. Nào nào nào. Phải nói sớm chứ. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Huynh có muốn nếm thử không? Đã làm rất nhiều món ngon. Huynh không muốn nếm thử hay sao? Thơm lắm.

    Huynh có muốn nếm thử không? Thơm lắm. Linh Bích muội nhìn xem cửa có mở không? Thẩm đại nhân, ta đem đồ ăn ngon đến cho huynh này. Có mề vịt này, có vi cá đuôi phượng này, sò khô viên này, phật thủ cuộn này. Giật cả mình. Quận chúa,

    Quận chúa vẫn không biết là Thẩm đại nhân và chúng thuộc hạ không giống nhau. Không giống nhau chỗ nào? Nói ta nghe xem. Đại nhân của chúng thuộc hạ bản tính ngài ấy không thích ăn thịt. Ngài ấy ăn chay. Ăn chay à? Con người cao to như thế

    Thế mà lại kén ăn à? Đúng thế đó. Ăn chay. Nhiều thịt cá, thịt gà, thịt gà, thịt ngan như này chỉ có chúng thuộc hạ được lợi thôi. Hay lắm cái tên La Phàm này huynh biết rõ là Thẩm đại nhân không thích ăn thịt

    Thế mà huynh còn cố tình giấu giếm Quận chúa nhà chúng ta. Ta… Quận chúa à, Quận chúa cần gì tốn công sức như thế để đi hầu hạ đại nhân của thuộc hạ? Quận chúa là người đã có hôn sự, cho dù một mình ra ngoài cũng nên kiềm chế một chút.

    Hơn nữa, phu quân tương lai của Quận chúa, Lục công tử, à không phải là Lục công tử mới đúng. Ngài ta đang đứng nhìn kia kìa. Huynh quản được à? A Linh, đi với ta, ta có việc muốn nói với muội. Đi với ta. – Thả ta ra. – Quận chúa.

    Người ta nói chuyện cô can dự vào làm gì. Không phải… huynh… Cô không có mắt nhìn gì cả. Huynh còn ăn cái gì mà ăn hả? Ta… Ngươi bỏ ta ra. Qua đây. Bỏ ta ra. Qua đây. Lưu Linh. Trò chơi làm loạn đến đây là kết thúc được rồi.

    Muội đã không còn là đứa trẻ nữa, muội chắc phải biết rằng hôn nhân của chúng ta có ý nghĩa gì. Ta không biết, ta cũng không muốn biết. Muội không biết không quan trọng nhưng ta phải nói cho muội biết rằng đây không phải là chuyện giữa hai người chúng ta.

    Đây là việc lớn liên quan đến phủ Quảng Bình Vương và Lục gia huynh. Trước mặt mỏi người ta nể muội ba phần đó là vì ta thích muội, cũng là vì ta nể mặt Quảng Bình Vương. Nhưng nếu muội còn tiếp tục không biết kiềm chế thì đừng trách Lục gia ta

    Không khách khí với muội. Đến lúc đó đến huynh cũng không cứu nổi muội đâu. Muội cười cái gì? Ta cười ngươi đó. Trái một câu hôn ước, phải một câu việc lớn. Tính toán giỏi như thế nhưng từ đầu đến cuối ngay cả người phụ nữ bản thân cưới

    Như thế nào ngươi cũng không biết. Không sao cả, ta sẽ nói cho ngươi biết. Trường Lạc Quận chúa Lưu Linh ta việc thường ngày thích làm nhất đó chính là thường ngày khiến cho những kẻ tiểu nhân cố làm ra vẻ không thể xuống nước được. Lưu Linh

    Muội tưởng mình được mọi người yêu thích lắm à? Ta nói cho muội biết những cô nương bằng tuổi muội sớm đã kết hôn rồi. Ta tốt bụng nhắc nhở muội nếu như muội bỏ lỡ hôn sự của Lục gia này thì cho dù muội có dùng cái danh Quận chúa đó

    Cũng sợ là cả đời này không được ra khỏi khuê các. Vậy thì đã sao? Sự đau khổ của phụ nữ trên đời này phần lớn đều bắt nguồn từ hôn nhân. Lưu Linh ta đây nếu như không tìm thấy người mà ta thật lòng yêu thương

    Thì ta thà rằng cả đời không xuất giá. Điện hạ, cơ thể lão thần không được khỏe không thể tiếp tục tham gia tiệc rượu được. Nếu đã như vậy thì Lục công sớm về nghỉ ngơi đi. Cảm tạ điện hạ. Điện hạ, tiểu Cẩm có vẻ bị trúng gió,

    Thuộc hạ thấy đau đầu mong được xin lui về nghỉ ngơi. Thuộc hạ xin cáo lui trước. Tiểu Cẩm, nếu như thật sự muốn quay về thì về nghỉ ngơi trước đi. Nhưng nàng yên tâm ta sẽ để cho Từ công đến thăm nàng sớm. Cảm tạ điện hạ đã thấu hiểu.

    Từ nữ quan. Đi lấy áo choàng điện hạ lại đây. Đêm lạnh uống rượu say, đừng để cho điện hạ bị trúng gió. Dạ. Còn nữa, sau khi lấy áo choàng cho điện hạ thì đi chuẩn bị rượu Thái Thanh Hồng Vân đợi một lát nữa

    Điện hạ có lẽ sẽ mời các vị đại nhân thướng thức một chút rượu nhạt. Tiểu Cẩm, tấm lòng nàng hiểu cho ta khiến ta sao nỡ để cho nàng đi cơ chứ? Nếu thật sự là như vậy sợ rằng thuộc hạ khiến điện hạ thất vọng rồi. Tiểu Cẩm cáo lui.

    Lý công công, đưa Từ công đến Đông Cung. Rõ. Người với người luôn có cơ hội gặp mặt nhau. Từ nữ quan vì không chịu nổi sự ồn ào nên rời khỏi yến tiệc đúng không? Không phải Thẩm đại công tử cũng thế sao? Mặc dù rượu trong cung rất ngon

    Nhưng khi uống vào vẫn khó có thể khiến người khác thấy thỏa thích. Bản tính Thẩm đại công tử điềm tĩnh, uống rượu lại cần tự tại. Sự gò bó trong cung này thì cho dù rượu có ngon đến mấy cũng sợ là uống vào không thấy mùi vị.

    Đúng là một cô nương vừa đẹp lại hiểu lòng người. Khó tránh Từ nữ quan có thể lọt vào mắt xanh ở Đông cung, có thể dễ dàng ngồi lên chức vị cao trong cung. Chỉ là chút tài mọn mà thôi, đã khiến Thẩm đại công tử cười chê rồi.

    Tiểu Cẩm không dám làm phiền nhã hứng của công tử, xin được cáo lui trước. Trời tối khó đi, Từ nữ quan đi đường cẩn thận. Không phiền công tử phải nhọc lòng, đường đêm trong cung này tiểu Cẩm sớm đã đi quen rồi. Đại nhân. Thẩm đại nhân. Đại nhân.

    Bận cả một ngày rồi, ngài ăn chút gì đó đi. Đại nhận. Con cá chúng ta cần bắt đó quả thật có liên quan đến Lục gia à? Trước đây ta vẫn còn chưa chắc chắn, nhưng khi bị Quận chúa dày vò trái lại ta càng vững tin hơn.

    Ngài nói vậy là sao? Lục Minh Sơn kiêu căng ngạo mạn nếu như hắn ta ỷ vào thân phận hôn phu tương lai của Quận chúa để đến đây thì sau khi hắn ta bị Quận chúa xỉ nhục cho dù không dám hủy hôn cũng sớm phất áo bỏ đi rồi.

    Nhưng hắn ta vì giữ lại điểm liên lạc mà không cần mặt mũi. Nói như thế thì hôm nay ngài cố ý đóng cửa không ra à muốn kích động Trường Lạc Quận chúa. Thẩm Yến. Thẩm Yến, huynh ra đây. Thẩm Yến. Huynh… Huynh quả thật không muốn ra gặp ta sao?

    Đại nhân. Hay là ngài… Không để ý đến ta thật. Tốt quá. [Nhà vệ sinh] Quận chúa. Được rồi. Thuộc hạ không nhịn nổi nữa. Quận chúa. La huynh. La huynh. Ta sắp không nhịn nỗi nữa rồi. Huynh đi cầu xin Quận chúa đi. Không phải chứ, sao lúc nào cũng là ta?

    – Ta… – Huynh có kinh nghiệm đối phó với cô ta nhất. La huynh, cầu xin huynh đấy. Hơn nữa – Bọn chúng tôi không đi được nữa – Huynh đi nhanh đi. Cô ấy… Quận chúa, thuộc hạ cầu xin người đấy Quận chúa.

    – Làm gì đó? – Cô có bản lĩnh thì người tha cho chúng thuộc hạ đi. Thuộc hạ cầu xin cô đó. Ta làm cái gì nào? Ngươi muốn làm gì? Quận chúa, một nén hương. Đúng một nén hương. Một nén hương giải quyết xong

    Là thuộc hạ bảo bọn họ kịp thời đi ra. Đúng đó. Người muốn chúng thuộc hạ làm gì thì làm nấy. Cầu xin cô đấy Quận chúa. Đi vệ sinh à? Một nén hương, hai nén hương, ngươi có ở trong đó ta cũng không ngăn cản. Tốt quá. Tiền đề là

    Phải để ta nhìn thấy Thẩm đại nhân. Bà cô của ta ơi. Quận chúa cô đừng huýt sáo nữa. Đừng có huýt sáo nữa. Ta không nhịn nổi nữa rồi. Ta không nhịn nổi nữa rồi. Vào đi. Đại nhân. Đại nhân tốt của thuộc hạ. Thuộc hạ cầu xin ngài đó.

    Chúng thuộc hạ quả thật không còn biện pháp nào cả, các huynh đệ đều không nhin nổi nữa rồi. Đừng để ý đến cô ta, cứ đi vệ sinh như bình thường là được. Sao có thể không để ý đến người ta được, đại nhân? Chúng thuộc hạ ở bên trong

    Vừa nghĩ đến Quận chúa ở bên ngoài ai có thể không quan tâm được cơ chứ. Vậy thì đi ra bên ngoài đi vệ sinh đi. Bên ngoài? Ngoài đó chưa hun ngải, trong núi nhiều côn trùng độc lắm. Những côn trùng đó không phải độc bình thường đâu. Đại nhân,

    Cầu xin ngài đấy. Ngài giúp chúng thuộc hạ đi. Không được rồi. Nhanh nhanh nhanh, đại nhân. Ở bên đó, đến rồi. Đại nhân. Đại nhân cứu mạng. Đại nhân. Thẩm đại nhân đến rồi à? Đã chịu gặp ta rồi à? Mong Quận chúa rời khỏi đây,

    Đừng làm khó thuộc hạ ta nữa. Vậy thì không được. Lời nói còn chưa nói rõ thì ta không thể đi. Thật sao? Đúng. Vậy thì đành đắc tội rồi. Quận chúa. Để ta vào trước. Quận chúa. Đừng có chen lấn, để ta vào trước. Đừng có tranh, các người thật là…

    Thật sự không xong rồi. Đừng có tranh giành. Đêm hôm canh ba Thẩm đại nhân, huynh nhốt ta ở trong phòng của ngài là muốn làm gì thế? Để cô không thể làm hại người khác. Ta đến tìm huynh đương nhiên là có chuyện muốn tự mình nói với huynh.

    Hôn ước của ta và Lục Minh Sơn là do Quảng Bình Vương tự mình quyết định. Ta không thích hắn ta, cũng sẽ không gả cho hắn ta đâu. Nói như vậy thì huynh yên tâm rồi chứ? Yên tâm? Việc cô gả hay không là việc của các người,

    Liên quan gì đến ta? Ta có gì mà không yên tâm hay không cơ chứ. Thẩm Yến, huynh… Huynh không tin ta. Ta nói cho huynh biết Quận chúa ngày nào chưa đi thì chúng ta không có một ngày yên ổn. Đúng thế thật. Được rồi Quận chúa, cô về đi,

    Đem những thủ đoạn của cô giữ lại cho đến kinh thành rồi sử dụng với Lục công tử đi. Thủ đoạn của ta không giữ được cho đến kinh thành đâu. Người đâu, thả ta ra. Thẩm đại nhân. Huynh làm gì thế? Thẩm đại nhân. Sao thế?

    – Thả ta ra. – Thẩm đại nhân. Ngài quá đáng đối với Quận chúa. Ta đường đường là một Quận chúa sao huynh có thể nhốt ta ở trong phòng cơ chứ? – Quận chúa. – Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Sao huynh lại thổi tắt nến? Người đâu? Người đâu?

    Dương thị vệ. Đừng hét nữa. Chuyện gì thế? Đại nhân nhà các huynh vô lễ với Quận chúa nhà ta. Cô đừng có ăn nói lung tung. – Không được nói linh tinh. – Đúng đó. Sao ta lại ăn nói lung tung cơ chứ?

    Sao cô có thể ăn nói bừa bãi như thế? – Đại nhân bọn ta là loại người đó sao? – Thẩm đại nhân huynh làm gì thế? Đại nhân các huynh sao không thể là loại người đó? Các huynh ức hiếp người ta. Thẩm đại nhân.

    Huynh nói đi, huynh nhốt ta ở đây để làm gì? Thẩm đại nhân. Đừng qua đây. Thẩm đại nhân. Lưu Linh, cô điên đủ chưa? Huynh không tin ta, ta đương nhiên phải chứng minh cho huynh thấy. Miệng lưỡi thế gian, không cần đợi cho đến kinh thành

    Thì huynh đã là người của ta rồi. Cô uy hiếp ta? Thế thì đã sao? Cứu mạng. Có người hay không? Người đâu? Thẩm Yến. Sao Quận chúa không kêu tiếp đi? Kêu thì kêu. Quận chúa nếu như đã hạ quyết tâm muốn dây dưa với ta vậy ta đành nói thẳng

    Ta và cô không phải người cùng đương. Quận chúa trước mắt ta có thể là có ý làm khó hoặc là cảm thấy hứng thú nên muốn chơi đùa. Nhưng ta không phải người tùy tiện. Một khi xác định rõ là Quận chúa thì là cả một đời một kiếp,

    Mãi mãi không chia lìa. Đến lúc đó cô cảm thấy phiền phức, cảm thấy chán rồi, chơi đủ rồi thì ta cũng sẽ theo sát như hình với bóng, không vứt bỏ được đâu. Chi bằng Quận chúa suy nghĩ cho kỹ liệu có thể như vậy mà giác ngộ hay không? Lưu Linh,

    Cô nghe cho rõ, ta không phải người cô có thể chọc vào. Mặc quần áo vào rồi cút đi cho ta. Quận chúa. Sao không có động tĩnh gì nữa? Quận chúa. Quận chúa. Quận chúa sao rồi? Quận chúa không sao chứ? Quận chúa sao thế? Quận chúa. Quận chúa.

    Có phải Quận chúa khóc rồi không? Không chỉ có vậy thôi đâu. Đúng đó. Cô ấy y phục không chỉnh tề, khóc lóc chạy ra từ trong phòng của đại nhân chúng ta. La huynh, La huynh. Đây không phải là xảy ra chuyện rồi hay sao? Xảy ra chuyện lớn rồi.

    Có đúng thế không La huynh? Đợi ta vào do thám. Vậy huynh đi đi. Đi nhanh lên. Đi nhanh. Đại nhân, Quận chúa cô ấy vừa mới… Sao thế? Cô ấy về phòng rồi. Bên ngoài gió lớn, để thuộc hạ… Thuộc hạ đi đóng cửa lại cho ngài. Từ nữ quan.

    Từ cung dẫn theo ngự y đến rồi. Vào đi. Nha đầu. Nha đầu à. Vừa nãy điện hạ có nói trong buổi tiệc con thấy không khỏe nên ta mời đến một ngự y đến khám bệnh cho con. Không sao đâu ông ạ, con nghỉ một chút là khỏe ngay.

    Từ nữ quan không có gì đáng ngại chỉ là suy nghĩ quá độ, có chút suy nhược. Cộng thêm buổi tối có lẽ là bị trúng gió lạnh nên liền bị đau đầu. Uống một chút thuốc điều trị là khỏi. Ta sẽ kê đơn thuốc cho Từ nữ quan. Người con cần

    Ta đã đưa đến rồi. Vào đây đi. Hắn ta tên Quỷ diện, là một tên câm. Bởi vì mặt hắn bị thương không muốn người khác thấy mặt thật của mình. Người này có chút cổ quái nhưng lại rất trung thành, thân thủ người này cũng không tệ. con cứ yên tâm.

    Việc Vân Dịch bị Thẩm Yến bắt về đã bị lan truyền trong kinh thành nhanh chóng như vậy quả thật vượt quá tưởng tượng của ta. Sau buổi tiệc rượu hôm nay người của Lục gia sợ là ngồi không vững nữa rồi. Quỷ diện, mấy ngày này

    Ngươi hãy để ý theo dõi chặt chẽ động tĩnh bên phía Lục gia. Một khi phát hiện bọn họ có hành động gì nhất định phải kịp thời hồi báo. [Lục phủ] Hổ Khiếu bái kiến đại nhân. Sơn nhi lúc này đã đến nơi chưa? Mong đại nhân yên tâm,

    Công tử hôm nay có truyền tin, công tử nói rằng đã sử dụng thân phận hôn phu của Quận chúa đã đến điểm liên lạc. Hổ Dực doanh thì sao? Chuẩn bị ra sao rồi? Trước khi công tử đi đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi.

    Ba ngày sau ở Hổ Dực doanh hội họp với công tử. Không thể đợi được nữa. Ngày kia… Không… Ngày mai liền hành động. Giúp ta chuyển lời cho Sơn nhi nhanh chóng ra tay để tránh đêm dài lắm mộng. Dạ. Quận chúa trước mắt ta có thể là có ý làm khó

    Hoặc là cảm thấy hứng thú nên muốn chơi đùa với ta. Nhưng ta không phải loại người tùy tiện. Một khi xác định rõ là Quận chúa thì là cả một đời một kiếp, mãi mãi không chia lìa. Cô nghe cho rõ ta không phải người cô có thể chọc vào.

    Mặc quần áo vào rồi cút đi cho ta. Vào đi. Đại nhân, đây là thư truyền bồ câu mới nhất. Mời ngài xem qua. Tiểu nhân cáo lui. Thẩm nhị, thấy chữ như thấy người. Thế cục đã định mọi việc phải thận trọng, con mồi đa nghi xảo quyệt

    Cẩn thận không câu được cá lại bị mất cả mồi, không chiếm được lợi lại bị tổn thất. Quận chúa, nước đến rồi. Quận chúa. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Không thấy Quận chúa đâu nữa. Thuộc hạ đã tìm kiếm xung quanh rồi nhưng vẫn không tìm thấy Quận chúa.

    [Ta cút rồi] Ta cút rồi. Trước mắt là quân địch hùng mạnh mà quân chúa lại tự mình ra ngoài. Ta tự mình đi tìm Quận chúa về. Chỉ là… Ngươi lại đây. Nô tì có làm được không? Ngươi yên tâm, sáng sớm mai chỉ cần ngươi làm theo lời ta dặn.

    An nguy của Quận chúa hãy giao cho ta. Thẩm đại nhân vậy ngài nhất định phải đưa công chúa về đây đấy. Khởi hành. Vào đi. Tình hình sao rồi? Hổ Khiếu. Ngươi phải kỹ rồi à? nếu như loại kẻ cướp như Hổ Khiếu cũng quy thuận dưới trướng bọn họ

    Thì lực lượng của Lục gia rất lớn mạnh. Trò giết người cướp của này Lục gia bọn họ thực hiện đúng là thuận buồm xuôi gió. Quỷ diện, ngươi nhanh chóng đi hội họp với Thẩm Yến giúp đỡ Kim Lăng Vệ bảo vệ doanh trại. Tính mạng ta trong cung không đáng lo

    Nhưng A Linh lại khác. Giúp ta chăm sóc tốt cho muội ấy. Nếu như có tình hình nguy hiểm gì chỉ cần bảo toàn tính mạng của A Linh. Đừng sợ, những thức khác đều có thể bỏ hy sinh. A Linh à A Linh muội đi đâu không tốt chứ

    Sao lại nhảy vào vũng lầy này. Muội mà có mệnh hệ gì thì bảo ta phải làm sao đây?