Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 5] Lục Ly, anh đứng lại cho tôi. Tôi ra lệnh cho anh với tư cách là trưởng nhóm phải tham gia. Anh làm gì vậy? [Lục Ly.]
[Anh có thể tìm giúp tôi đoạn miêu tả cảnh sống chung với nam chính] [trong quyển sách kia không?] [Trưởng nhóm, trang năm, trang 21.] [Tìm được nhanh thế?] [Giỏi quá, giỏi quá.] [Xem trang 78 đi.] [Cuối cùng cũng tìm thấy.] [Hai chúng ta đúng là ăn ý thật đấy.]
Mùi hoa quế bay khắp ngõ. Làm cho căn nhà số 32 ở trong ngõ tràn ngập không khí mùa xuân. Trời ạ. Nếu nói về công việc, thì người ăn ý với mình nhất chính là Lục Ly. Đúng là đồng đội tốt trong công việc, người bạn tốt trong cuộc sống mà.
[Vậy là sao?] [Tiền Trăn Trăn.] [Chẳng lẽ muốn mình ngồi ở phía trước với một trợ lý quèn sao?] [Tuyệt đối không thể ngồi cùng boss.] [Lỡ biến hình nữa là tiêu luôn.] [Lục Ly, cứu tôi với.] [Khó khăn lắm mới cùng nhau ra ngoài,]
[không thể để cậu trợ lý này phá hỏng được.] Trưởng nhóm, tôi kiểm tra rồi. Từ chỗ chúng ta đến chỗ Phương Hoa ở có lẽ sẽ đi mất 15 tiếng, giữa đường chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở trạm dừng. Được. Boss. Thật sự không biết mang theo trợ lý làm gì.
Cơ hội ở riêng tốt như vậy mà bị phá hỏng mất rồi. [Nhà hàng khách sạn Hưng Vượng] Gì cơ? Không có phòng tổng thống? Không có. Vậy phòng deluxe suite thì sao? Không có. Phòng deluxe king thì sao? Cũng không có. Phòng deluxe có không? Không có.
Chúng tôi chỉ là khách sạn nhỏ. Không có gì hết thì tại sao lại ở đây? – Đi. – Boss… chỗ này cũng khá hẻo lánh. Mấy chục cây số quanh đây chỉ có khách sạn này. Anh ở tạm một đêm đi. Không ở tạm được. Boss. Phòng giường đôi thì có chứ?
Có. Vậy cho tôi ba phòng. Xin lỗi. Giờ chỉ còn hai phòng giường đôi. Cô biết tôi là ai không? Tôi là Âu Dương Thần, tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương. Cô phải lập tức… Tôi còn là Âu Dương Phong đây này. Chỉ có hai phòng, ở hay không thì tùy.
Được, ở tạm một đêm vậy. Như thế này thì ngủ kiểu gì? Boss, anh ngủ giường, tôi ngủ sô pha. Cậu ngủ giường, tôi ngủ sô pha. Giường này tôi không ngủ nổi. Trợ lý, đóng cửa. Boss, vậy anh cần chăn không? [Hôm nay lái xe vất vả rồi.]
[Không có gì, chuyện nên làm mà.] [Không biết bây giờ Phương Hoa sống thế nào?] [Chẳng biết mai có tìm được cô ấy không?] [Đừng nghĩ nhiều quá, yên tâm đi.] [Tên nhóc này nhắn tin với ai vậy?] [Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.] Trợ lý, tắt đèn. Vâng, thưa boss.
[Nhà hàng khách sạn Hưng Vượng] Boss? Tôi đi vệ sinh cứ nghĩ là đang ở nhà. Cậu ngủ giường, tôi ngủ sô pha. [Nhà hàng khách sạn Hưng Vượng] Nhóm trưởng, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Boss, hôm nay anh không ngồi phía trước à? Cô ngồi phía trước đi.
Tôi cần ngủ bù. Được. Tối qua làm sao thế? Ông ơi. Ông biết nhà số 32 ngõ này ở đâu không ạ? Tôi không biết. Ông ơi, là nơi này ạ, ông nhìn thử xem. – Đúng, đúng, đúng. – Tôi không biết thật mà. Cháu cảm ơn ạ. Trợ lý.
Cậu đi bên kia đi. Trưởng nhóm Tiền và tôi đi bên này. Đi thôi. [Sân viên Mỹ Lệ] Hình như là chỗ này. Chào cô. Cô cho cháu hỏi, cô có biết Di Sinh không ạ? Không biết. Thầy ấy vốn tên là Cao Thư Nhân. Là ông Cao à? Tốt quá rồi.
Cuối cùng cũng tìm được cô. Hai người là… Là như thế này. Di Sinh mắc bệnh ung thư sắp qua đời rồi. Chúng cháu tìm được đến chỗ cô nhờ đọc sách của ông ấy. Biết được cô là người ông ấy không thể quên. Cô đi cùng bọn cháu một chuyến đi.
Có phải hai người nhầm người rồi không? Sao lại nhầm được ạ? Địa chỉ của cô giống hệt địa chỉ trong sách. Hơn nữa cô cũng phù hợp với miêu tả của thầy ấy. Sao nhầm được chứ? Xin lỗi. Tôi không phải người cô cậu muốn tìm.
Tiền Trăn Trăn, Di Sinh ông ấy… Thầy Di Sinh. Thầy có gì muốn nói sao? Ngăn kéo. [Tiểu thuyết ”Đợi”] Trong quyển sách này đã viết câu chuyện giữa tôi và cô ấy. Nếu có một ngày, cô gặp cô ấy, có thể đưa quyển sách này cho cô ấy không?
Tôi trốn tránh cô ấy nửa đời người. Vì cô ấy mà sống độc thân. Tôi rất nhớ cô ấy. Bây giờ e là… không thể gặp cô ấy lần cuối. Thầy Di Sinh. Thầy có thể kể chuyện của hai người cho em nghe không? [Lúc tôi và cô ấy mới quen nhau,]
[Nhật ký] [cô ấy luôn muốn trở thành] [nhà thiết kế hàng đầu.] [Tôi muốn làm tác giả viết tiểu thuyết hàng đầu.] [Hai chúng tôi cổ vũ cho nhau] [rồi ở bên nhau.] [Nhưng lúc đó tôi không gặp thời.] [Cuối cùng không tác phẩm nào được xuất bản.]
[Tôi cũng dần dần phát hiện] [tôi vốn không thể cho cô ấy điều cô ấy muốn.] Từ đó về sau, tôi cũng không về đó nữa. Vậy thầy không muốn quay về thăm cô ấy sao? Sau đó, tác phẩm của tôi dần dần được ra mắt, tôi cũng có được chút thành tựu.
Một ngày nọ, tôi cầm sách của mình đi tìm cô ấy. [Tôi phát hiện sau khi tôi đi,] [cô ấy đã xóa hết] [dấu vết của tôi trong cuộc sống cô ấy.] Từ đó về sau, tôi điên cuồng sáng tác. Nhưng không biết vì sao trong mỗi quyển sách của tôi
Đều có hình bóng của cô ấy. Em nghĩ có lẽ em có thể hiểu được cảm giác của thầy. Nhưng mà chúng em không tìm được cô ấy nữa. Sao cơ? Chúng em tìm được căn nhà số 32 theo địa chỉ trong sách của thầy. Nhưng…
Cô ấy đã dọn đi từ lâu rồi. Tôi từng đến nơi cô ấy sống bây giờ. Rất tốt. Thầy biết địa chỉ hiện giờ của cô ấy ư? Vậy thầy có thể cho em biết không? Em đi tìm cô ấy để cô ấy đến gặp thầy lần cuối.
Bộ dạng tôi giờ thế này, cô ấy gặp rồi sẽ sợ đấy. Quyển sách này viết câu chuyện tình yêu của hai người. Em hy vọng… thầy sẽ tận tay đưa cho cô ấy. [Quầy y tá] Vì sao chỉ một người được vào? Tôi cũng không biết nữa boss.
Nói gì mà nói lâu thế. Tôi không biết đâu boss. Xin chào, Phương Hoa. Tôi vốn định tự tay viết cho em một lá thư. [Nhưng tay của tôi] [thật sự không cầm nổi bút nữa.] [Tôi có rất nhiều điều] [muốn nói với em.] [Nhưng bây giờ] [tôi không nhớ được câu nào.]
[Trước đây,] [tôi còn trẻ bốc đồng] [thường hay giận dỗi em.] [Đánh cược rằng em có thích tôi hơn không?] [Đánh cược em chọn người khác] [thì em có hối hận không?] Nhưng sau này người thua lại là chính tôi. [Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn nói với em] [tôi yêu em]
[từ đầu] [đến cuối.] [Phương Hoa.] Hai người lưu luyến nhau cả đời khiến người khác ngưỡng mộ. Hai người yêu nhau như vậy lại ngăn cách bởi hai thế giới. Tôi cảm thấy đáng tiếc quá. Vậy nên chúng ta phải trân trọng hiện tại không để mình phải nuối tiếc.
Không được để những chướng ngại ngăn cản con đường dẫn đến hạnh phúc của chúng ta. Boss anh cũng chiêm nghiệm được nhiều điều quá. Nhưng cũng đừng chiêm nghiệm nữa. Tác giả Di Sinh qua đời rồi. Cuối cùng chúng ta vẫn không lấy được bản quyền. Boss
Anh còn tình người không vậy? Ai bảo tôi không có tình người? Đi, đưa cô đi ăn đồ ngon. Không cần đâu. Hôm nay tôi hơi mệt tôi muốn về nghỉ ngơi. Được. Sáng mai tôi cho phép cô đi làm muộn một chút. Vâng, cảm ơn boss. Ừ.
Trưởng nhóm, để tôi đưa cô về. Lục Ly đi ăn với tôi đi. Tôi đói rồi. Đi ăn đi. Vâng. Lục Ly, xin lỗi nhé lần trước tôi không cố ý cho anh leo cây đâu. Tôi biết. Thực ra nếu tác giả Di Sinh có thể nhận sai
Bỏ đi tính bướng bỉnh kia đi tìm cô Phương Hoa sớm hơn một chút. Cô Phương Hoa có thể đến tìm tác giả Di Sinh trước khi ông ấy xuất bản sách có lẽ kết quả sẽ khác. Anh nói xem có đúng không? Nào, nào, nào, ăn từ từ. Cảm ơn. Cảm ơn.
Món này ngon lắm, anh ăn nhiều một chút. Được, ăn nhiều một chút. Thế nên hiểu lầm trước đây của chúng ta có thể xóa bỏ được chưa? Anh đừng hiểu lầm. Tôi chỉ lấy ví dụ thôi không hẳn là có ý như các cặp đôi. Với quan hệ của chúng ta
Tôi với anh dù là trong công việc hay là trong cuộc sống cũng đều là đối tác ăn ý. Chuyện lần trước tôi thấy hình như anh hơi để bụng việc này. Tôi không mong quan hệ giữa chúng ta vì hiểu lầm đó mà xa cách. Tôi biết anh thấy
Tôi và boss… đêm đó tôi cũng thấy hộp đựng thức ăn. Thực ra chuyện này luôn khiến tôi đau đầu. Tôi không biết tại sao sau khi bị tai nạn trí nhớ của tôi không những không phục hồi có lúc còn không khống chế được bản thân mà ở trước mặt boss…
Biến thành kiểu như anh đã thấy đấy. Tôi mong anh có thể hiểu cho tôi. Nhưng anh không hiểu cũng được tôi cũng không hiểu nổi chính mình bác sĩ cũng vậy. Đó thực sự là chuyện khá khó hiểu. Nhưng… tôi mong anh đừng hiểu lầm tôi là loại người đó.
Dù sao tôi cũng chỉ có mỗi anh là bạn. Trưởng nhóm. Để tôi giúp cô. Ý tôi là lần sau nếu cô gặp Âu Dương Thần xong không khống chế được mình thì tôi sẽ giúp cô tránh gượng gạo. Thật sao? Cạn xiên. Đúng là anh em tốt của tôi.
Anh em tốt. Mẹ ạ. Tiểu Thần về rồi à? Không gọi cho con thì con không biết đường về đúng không? Xem mẹ nói kìa, con bận việc mà. Bận việc. Nhiều món ngon thế ạ? Có phải cô Hạ bận lắm không? Đi rửa tay đi. Thuần Hi, ra ăn cơm.
Cháu đây ạ. Âu Dương. Thuần Hi. Âu Dương. – Sao em lại đến đây? – Con nói kiểu gì đấy? Lâu lắm mẹ không gặp Thuần Hi mẹ nhớ con bé, đâu giống con. Suốt ngày ở bên ngoài, không biết bận gì mà không về nhà với mẹ.
Âu Dương vẫn thoải mái không chú ý đến những chuyện này đâu ạ. Thuần Hi gần đây công việc của cháu có trôi chảy không? Vẫn ổn ạ. Vẫn ổn? Cháu không cần giấu bác. Có phải Tiểu Thần lại gây chuyện gì rồi không? Mẹ. Không có đâu ạ.
Thực ra là cháu khiến Âu Dương không vui. Có chuyện gì vậy? Có lẽ là do hiểu lầm ạ. Nhóm Ký sự có nhân viên tên Tiền Trăn Trăn. Cháu luôn thấy năng lực làm việc của cô ấy không tốt lắm. Thế nên cháu muốn cho cô ấy thôi việc.
Nhưng Âu Dương rất coi trọng cô ấy nên luôn bảo vệ cô ấy. Nhưng bác ạ đây không phải là chuyện gì to tát đâu. Dù sao cô ấy cũng chỉ là một biên tập nhỏ mà thôi. Sẽ không gây tổn thất lớn gì cho công ty đâu.
Tiểu Thần à, thế là con không đúng rồi. Năng lực làm việc của cô ấy không có vấn đề gì. Con thấy nên giữ lại nhân viên tốt như vậy. Vậy có phải cô Tiền Trăn Trăn kia khá là thân thiết với con không? Vâng ạ. Gần đây bọn con khá thân nhau.
Năng lực làm việc tốt đương nhiên là phải giữ lại. Nhưng con cũng phải để ý đến thân phận của mình làm việc phải có chừng mực. Không thể vì xử lý những chuyện này không tốt mà khiến Thuần Hi buồn, đúng không? Với cả Âu Dương
Anh thực sự thấy năng lực làm việc của Tiền Trăn Trăn tốt sao? Bác ơi, cô ấy tự ý nhúng tay vào việc của nhóm Ngôn tình. Mặc dù là do anh chỉ đạo cô ấy mới nhúng tay vào việc của nhóm Ngôn tình. Nhưng như vậy
Cô ấy làm chậm trễ công việc của nhóm Ký sự thì cũng thôi đi mà đến bản quyền sách của tác giả Di Sinh cũng không xin được, đúng không? Thuần Hi, nào cháu quen Tiểu Thần bao năm như vậy. Nó là người như thế nào cháu còn không rõ sao?
Nếu Tiền Trăn Trăn sơ xuất trong công việc lại không an phận thì cháu cứ xem thế nào rồi xử lý đi. Mẹ. Ăn cơm đi. Con no rồi. Âu Dương. Âu Dương. Ăn cơm đi. Thuần Hi à, bao năm rồi tính Tiểu Thần vẫn vậy.
Sau này bất kể là trong công việc hay trong cuộc sống thì cháu hãy giúp nó nhiều nhé. Bác yên tâm ạ. Chắc chắn cháu sẽ giúp đỡ anh ấy về mặt công việc nhưng về cuộc sống thì… bọn cháu… Bác đã bàn với bố cháu rồi.
Bác sẽ công bố tin cháu với Tiểu Thần đính hôn tại cuộc họp thường niên của công ty. Như vậy nó cũng biết nên ý tứ hơn rồi. Thật hả bác? Sau này cháu là người của nhà Âu Dương rồi. Giám đốc tìm tôi ạ? Đây là báo cáo của nhóm Ký sự.
Không hoàn thành việc của mình [Bảng báo cáo công việc] không xin được bản quyền của tác giả Di Sinh. Tiền Trăn Trăn, tôi cho cô cơ hội tự nhận lỗi và xin từ chức. Đừng nói tôi không nể mặt cô. Giám đốc cô nghe tôi giải thích đã.
Tác giả Di Sinh vì… Giám đốc là do tôi gây ra. Cô có thể phạt tôi. Đây là chỗ cho cậu tự ý ra vào sao? Anh mau đi đi. Giám đốc, cô muốn đuổi việc thì đuổi việc tôi đi. Là do tôi không liên quan gì đến nhóm trưởng Tiền.
Được rồi, đuổi việc cả hai cô cậu. Anh không đồng ý. Ba người bọn anh cùng đi với nhau. Em muốn đuổi việc cả anh à? Âu Dương. Tại sao anh luôn bảo vệ cô ta vậy? Bây giờ công ty tổn thất bao nhiêu vì cô ta
Anh có thể đừng tùy hứng như vậy được không? – Tối qua bác gái còn nói với em… – Anh đã nói rồi không lấy được bản quyền không phải trách nhiệm của mình cô ấy. Không đuổi việc cô ta thì khó khiến mọi người phục được.
Anh chắc chắn giữ cô ấy lại. Chuyện gì? Xin lỗi boss, giám đốc. Ban nãy có một cô tên Phương Hoa gọi điện thoại đến nói đồng ý giao bản quyền tiểu thuyết của tác giả Di Sinh cho chúng ta.