Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 6] Chuyện gì vậy? Cái gì mà chuyện gì? Em đấy lúc đầu bảo muốn đến nhà xuất bản. Em có biết anh chịu áp lực lớn thế nào để em được vào không? Mà hôm nay
Vì một người không liên quan mà lại muốn nghỉ việc. Đầu óc em có vấn đề à? Sao lại là người không liên quan chứ? Ý em là dù gì cũng là đồng nghiệp làm chung lâu vậy rồi. Hơn nữa bây giờ cô ấy cũng rất cố gắng làm việc. Chuyện hôm nay
Quả thật không phải do lỗi của cô ấy. Em không thể khoanh tay đứng nhìn được. Em biết khi em nói ra câu này rất giống một người không? Ai ạ? Giống boss. Trưởng nhóm cứ luôn dính lấy boss, gần đây boss cũng rất để tâm đến trưởng nhóm.
Còn đây là người có mục đích kẹp ở giữa hai người họ. Từ bỏ đi, coi chừng bị đá ra ngoài. Vậy sao? Anh biết khi đã có tình cảm với người khác thì rất khó lấy lại. Nhưng sớm muộn gì thì cũng phải lấy lại.
Em quên cô ta đã nghĩ mọi cách tiếp cận boss như thế nào rồi à? Hai người họ một người thích tiến, một người thích lùi. Cô ấy từng nói đó là chuyện cô ấy làm khi không khống chế được bản thân. Không phải thật lòng. Em chắc chứ? Chủ tịch,
Tình hình hiện nay của chị nên nghỉ ngơi nhiều. Làm việc cường độ cao sẽ làm bệnh chị nặng thêm. Tôi biết, nhưng mà bây giờ công ty có quá nhiều việc cần tôi xử lý. Tôi cũng không còn cách nào. Lại nữa rồi. Chủ tịch Lý. Vâng, vâng, vâng.
Tôi nói với Thuần Hi rồi, ngày mai trong cuộc họp thường niên, sẽ công bố tin đính hôn của hai đứa. Tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Anh yên tâm đi. Được rồi, được rồi. Ngày mai gặp. Giáo sư Viên, thuốc lần trước cậu kê cho tôi tôi đã uống hết rồi.
Phiền cậu lấy thêm cho tôi một ít. Vâng. Vậy lát nữa tôi bảo người mang cho thư ký của chị. Được. Tôi đi trước đây. Chào trưởng nhóm. Chào. Chào trưởng nhóm. Ngày mai là cuộc họp thường niên của công ty. Tôi cảm thấy… Trưởng nhóm. Đang nói gì vậy?
Cuộc họp thường niên ngày mai đấy. Háo hức quá. Họp thường niên gì vậy? Cô quên rồi à, ngày mai đó. Cuộc họp thường niên hằng năm của công ty, đều mời rất nhiều mỹ nam của các nhóm nhạc đến. Cô chỉ biết ngắm trai đẹp thôi.
Tôi thích nhất là tiết mục rút thăm trúng thưởng, năm nào cũng có rất nhiều giải thưởng lớn. Cuộc họp thường niên lần nào công ty cũng chuẩn bị không dưới 100 món ngon. À trưởng nhóm, mai cô mặc gì thế? Tôi mặc đại thôi. Trưởng nhóm Tiền,
Năm nào cô cũng trang điểm rất xinh đẹp. Đúng đó. Tuy bình thường chúng tôi không thích cô mấy, nhưng đến cuộc họp thường niên cô thật sự đem lại vẻ vang cho nhóm Ký sự chúng ta. Trưởng nhóm, cô còn nhớ không? Bộ năm ngoái cô mặc hở lưng, xẻ cao
Vô cùng gợi cảm. Rất đẹp. Đúng đó. Cho nên lần sau anh nhất định phải mặc bộ vest đó. Bộ đó đẹp chứ? Tôi mua đắt lắm đấy. Cuộc họp thường niên lần này, nhất định phải chuẩn bị một bộ vest. Vậy cô nghĩ sao? Trưởng nhóm, cô tìm tôi à?
Cà phê này. Cảm ơn. Đã có bản quyền tiểu thuyết của Di Sinh, thiết kế bìa của Phương Hoa cũng được duyệt rồi. Anh xem đi. [Tiểu thuyết ”Đợi”] Đợi xuân sang, đợi yến về đợi bốn mùa tiếp theo, đợi tiếng mưa, đợi trăng lặn,
Đợi khi nào em quay đầu nhìn anh. Anh làm sao vậy? Không có gì. Tôi cảm thấy rất hợp. Quả thật rất hợp. Quả nhiên chỉ có Phương Hoa mới là người hiểu Di Sinh nhất. – Giống như tôi hiểu cô. – Giống như anh hiểu tôi. Ừm… trưởng nhóm
Tôi thấy những tài liệu này cô cần in, tôi in hộ cô nhé. Được. Vậy anh đi làm việc đi. Boss. Mời vào. Boss, sao anh lại đến đây? Nghe nói cô đã lấy được bản quyền của Di Sinh rồi.
Việc này chẳng phải là do anh đích thân ký với Phương Hoa sao? Vậy sao? Gần đây công việc thế nào? Thuần Hi có đến làm phiền cô nữa không? Không ạ. Đều rất tốt. Boss, anh tìm tôi có việc gì? Cũng không có việc gì.
Chỉ là mấy hôm trước việc cô nói tôi không có tình người. Lúc đó, tôi nhất thời xúc động nói lung tung, anh đừng để ý. Sau đó tôi suy nghĩ tôi thấy cô nói đúng. Nói bừa thôi ạ. Tôi nên có tình người. Chào boss. Trưởng nhóm,
Đây là tài liệu phô tô mà cô cần. Được rồi, cậu ra ngoài đi. Cứu tôi. Boss, rốt cuộc anh có chuyện gì? Không có chuyện gì cả. Tôi chỉ ngồi chút thôi, cô cứ bận việc của cô. Xin chào, là anh Âu Dương sao? Phiền anh ký tên.
Phiền anh ký tên giúp. Mở ra xem đi. Sao hả, thích không? Đây là… Tặng cô đấy. Cô không thích kiểu dáng hay không hài lòng về số lượng? Nếu như cô không hài lòng về số lượng, tôi có thể mua hết những mẫu thịnh hành trong năm nay cho cô.
Không phải, tôi… Tôi chỉ không hiểu tại sao anh lại tặng tôi đồ đắt như vậy? Cứ xem như phần thưởng cho công việc gần đây. Vậy thì tôi càng không thể nhận. Cũng không phải do một mình tôi cố gắng. Cho nên tôi không thể nhận.
Bảo cô nhận thì cô cứ nhận đi. Tôi… [Đây là một cơ hội tốt] [có thể tiếp cận Âu Dương Thần.] [Nhất định không thể bỏ lỡ.] [Văn phòng trưởng nhóm Ký sự] Được rồi. Lục Ly, đừng lau nữa. Sạch lắm rồi. Anh đi đâu vậy? Tôi có việc gấp. Anh có gấp
Bằng trưởng nhóm và boss trong kia không? Không phải chứ, nhanh vậy ư? Mau nói tôi nghe xem có chuyện gì? Anh béo, tôi đưa hộ anh. Cảm ơn. Trưởng nhóm. Anh có chuyện gì vậy? Trưởng nhóm. Tôi nói này, sao trợ lý như cậu lại làm việc hấp tấp thế chứ?
Ra ngoài. Nghe boss nói chưa, ra ngoài. Cái này… Biến. Vâng. Boss. Xin lỗi boss. Người trợ lý như tôi quả thật quá bất cẩn. Xin lỗi. Thế nào rồi boss? Thế nào rồi? Hai người cứ bận đi, tôi ra ngoài trước. Thế nào rồi boss? Lục Ly, chuyện gì thế?
Là như thế đấy. Sao lại biến hình chứ? Mày không khống chế được mày. Sao trí nhớ lại kém thế chứ? Vào đi. Có chuyện gì? Cô vẫn ổn chứ? Tôi ổn mà. Vậy tôi sắp xếp những thứ này lại giúp cô nhé. Không cần đâu. Tôi tự làm.
Anh mau đi đi, đi đi. Mau đi đi. Đi đi. Rốt cuộc mình phải làm sao? A lô. Boss. Bây giờ đến văn phòng của anh sao? A lô, boss. [Boss] A lô, boss. Chào trưởng nhóm. [Boss] Trưởng nhóm, đã hết giờ làm rồi. Thật à? Dọn đồ mau đi thôi. Nhanh lên.
Không thể bị bắt được. Mau, đi thôi. Nhanh, nhanh, nhanh. Đi mau. Nhóm trưởng. Đi mau. Nhanh lên. Tôi tự do rồi. Trưởng nhóm, tôi đưa cô về nhà nhé. Ngày mai là họp thường niên đúng không? Đi, mua quần áo. Trưởng nhóm.
[Tầng hai: Thời trang nữ Mỹ phẩm – Túi giày cao cấp] Chào mừng quý khách. Tiểu Lục, hôm nay khá đấy. Chào chủ biên. Khá đấy. Chủ biên Ngu tới rồi à? Trưởng nhóm Vi. Chào trưởng nhóm. Hôm nay trưởng nhóm Vi xinh đẹp, khí chất quá. Tốt lắm.
Chủ biên Ngu thật biết nói đùa. Anh có nói đùa đâu, xinh thật mà. Tiền Trăn Trăn, đi theo tôi. Chào cậu. Lại gặp cậu ở đây rồi. Giáo sư Viên. Trưởng nhóm Tiền đâu? Hôm nay trưởng nhóm Tiền trông thật khác với ngày thường. Hôm nay đúng là rất xinh đẹp.
Đúng rồi, giáo sư Viên, sao tối nay anh lại có thời gian đến chỗ chúng tôi vậy? Tôi có thể được mời đến tham dự buổi họp mặt thường niên của tập đoàn Âu Dương đó là vinh hạnh của tôi. Giám đốc Lý. Chúc mừng chủ tịch Trịnh. Cùng vui, cùng vui mà.
Không ngờ con gái mới đó mà đã sắp đi lấy chồng rồi. Anh xem anh than ngắn thở dài kìa. Tôi dõi theo Thuần Hi từ nhỏ tới lớn, coi con bé như là con gái ruột. Hai đứa nó kết hôn, chẳng phải chính là điều mà phụ huynh chúng ta
Muốn nhìn thấy nhất hay sao? Cha mẹ thương con thì phải tính toán về lâu về dài. Lần này lựa chọn Tiểu Thần và tập đoàn Âu Dương là ý của con bé. Còn tôi, nguyên tắc làm việc của tôi là chỉ cần Thuần Hi vui vẻ
Không chịu thiệt thòi thì tôi sẽ không phản đối. Mong rằng lần này lựa chọn của tôi và Thuần Hi là chính xác. Điều này thì anh yên tâm, sau này Tiểu Thần và Thuần Hi kết hợp nhất định sẽ làm cho tập đoàn Âu Dương và doanh nghiệp Lý Thị
Phát triển lên tầm cao mới. Nào. Xem ra mắt thẩm mỹ của tôi không tồi, cô mặc bộ váy này rất đẹp. Thực ra tôi đã chuẩn bị rồi. Nhưng cuối cùng cô vẫn chọn váy dạ hội mà tôi tặng cô. Tôi thực sự rất vui. Mẹ, giới thiệu với mẹ.
Cô gái này chính là Tiền Trăn Trăn, trưởng nhóm Tiền phải không? Chào chủ tịch ạ. Vâng, chính là cô ấy. Nghe nói trưởng nhóm Tiền làm việc rất tốt, cũng đã làm rất nhiều việc cho công ty. Cô vất vả rồi. Không có ạ. Thế này đi,
Lát nữa tôi sẽ bảo Thuần Hi liên hệ với bộ phận tài vụ, phát chô cô chút tiền thưởng gì đó. Không cần đâu chủ tịch. Đây đều là công việc, không cần thưởng đâu ạ. Bỏ sức lao động thì nên được trả thù lao tương xứng. Sao nào?
Cô Tiền không muốn tiền, lẽ nào là muốn thứ khác? Mẹ, mẹ nói gì vậy? Con trai, từ nhỏ mẹ đã dạy con, đối với cấp dưới, nhất là những người không chỉ vì tiền thì phải giữ khoảng cách. Là của con thì rồi sẽ là của con, không phải của con,
Thì mãi mãi không thể nào là của con. Cô Tiền, cô nghĩ sao? Mẹ. Con qua đây với mẹ. Xin lỗi Tiền Trăn Trăn, bình thường mẹ tôi đều nói chuyện như vậy. Tôi đi giải thích với bà ấy một chút, đợi tôi quay lại. Lục Ly, Lục Ly,
Chụp một tấm ảnh đi, hôm nay anh đẹp trai quá. Đẹp trai quá. Mau, mau, mau, chúng ta chụp một tấm. Anh chú ý một chút có được không? Đúng đó. Cùng chụp đi. Nào, chụp thêm một tấm nữa. Được rồi. Tôi thấy tấm này đẹp. Tấm này được đấy.
Cô nhìn tấm này, chụp đẹp quá. Tiểu Thần, lát nữa mẹ sẽ tuyên bố chuyện con và Thuần Hi đính hôn với tất cả mọi người. Không được. Con không đồng ý. Tuyệt đối không được. Con ngồi xuống. Ngồi xuống. Hai con là thanh mai trúc mã từ nhỏ,
Mẹ nhìn các con lớn lên từ nhỏ. Hai đứa đều có tình cảm với nhau, cứ vậy mà tiến tới, mối duyên này tốt biết bao. Mẹ, con vẫn luôn coi Thuần Hi là em gái ruột. Mẹ biết điều đó. Tình cảm có thể vun đắp mà.
Vả lại nhà họ Lý có doanh nghiệp lớn, nếu như kết thông gia thì cũng có lợi cho tập đoàn của chúng ta. Mẹ, tại sao mẹ lại đem hạnh phúc của con và tập đoàn của con gộp chung lại với nhau chứ? Tiểu Thần. Được,
Mẹ coi trọng doanh nghiệp lớn của nhà họ Lý thì có rất nhiều cách hợp tác. Tại sao nhất định phải ràng buộc với chuyện hôn nhân của con chứ? Con đang nói cái gì thế hả? Lẽ nào mẹ làm như thế này
Không phải là lo nghĩ cho hạnh phúc và tương lai của con sao? Tập đoàn Âu Dương sớm muộn gì cũng giao cho con quản lý. Là người thừa kế của tập đoàn Âu Dương, con bắt buộc phải chịu trách nhiệm với cả tập đoàn Âu Dương và nhà họ Âu Dương.
Mẹ. Ngồi đi. Từ từ thôi. Con trai, mẹ làm như vậy đều là vì muốn tốt cho con. Bây giờ con đã lớn rồi, có rất nhiều việc đôi khi không thể làm theo cảm tính được. Mẹ, con biết, con sẽ cố gắng quản lý tập đoàn Âu Dương thật tốt.
Nhưng con và Thuần Hi thực sự không hợp nhau. Hơn nữa con đã thích người khác rồi. Đừng nói gì nữa, bây giờ con, mẹ, công ty, đều cần nhà họ Lý. Việc này con không thể tùy hứng được. Cho dù con có đồng ý hay không, có bằng lòng hay không
Thì mẹ vẫn sẽ tuyên bố. Con trai, đợi sau này khi con tiếp quản tập đoàn Âu Dương, thì con sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của mẹ. Con. Mẹ, con khuyên mẹ nên suy nghĩ kĩ lại việc này. Hôm nay cô Lý thật xinh đẹp. Phải đó,
Hôm nay cô Lý xinh đẹp như cô dâu vậy. Chào chủ tịch ạ. Cô cũng thích chiếc túi xách này à? Nếu trưởng nhóm Tiền đã thích chiếc túi xách này thì tôi có thể tặng chiếc của tôi cho cô. Không cần đâu chủ tịch. Cảm ơn.
Chỉ là một chiếc túi xách mà thôi, cô muốn thì tôi có thể cho cô. Nhưng mà, trưởng nhóm Tiền, muốn nhòm ngó đến thứ khác thì tôi không thể cho cô đâu. Con người ấy mà, không thể lúc nào cũng nghĩ đến trèo cao,
Tốt nhất là cứ đứng vững trên mặt đất đi. Nếu không, không trèo được lên cao, mà lại còn ngã đau, thì mất nhiều hơn được đấy. Cô nghĩ sao? Chủ tịch, tôi nghĩ là bà đã hiểu lầm ý của tôi rồi. Vậy sao? Nếu là do tôi hiểu lầm
Vậy thì làm phiền trưởng nhóm Tiền tiếp tục đặt hết tâm tư vào công việc, tránh xa con trai tôi ra. Chủ tịch Trịnh. Giám đốc Lưu, ông cũng đến rồi à. Phải. Hôm nay là sự kiện lớn của tập đoàn Âu Dương, sao tôi có thể không đến chứ.
Đi thôi, chúng ta đi uống một ly. Gần đây kinh doanh thế nào? Tạm được, tạm được.