Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 9] Anh là ai? Tôi cảnh cáo anh, anh nhanh đi đi. – Không là tôi báo cảnh sát đấy. – Báo cảnh sát? Muốn chết mà. Lục Ly. [Tiền Trăn Trăn, không ngờ]
[cô lại rơi vào tình huống bị trộm vào nhà thế này.] [Mặc kệ thế nào,] [hiện giờ giữ được tính mạng là quan trọng.] Không được, mình phải cứu Lục Ly. Báo cảnh sát, không được, Lục Ly. [Trong lòng Tiền Trăn Trăn nghĩ,] [Lục Ly đã xuất hiện kịp thời.]
[Tuy lúc này Lục Ly gặp nguy hiểm vì cứu mình] [nhưng thấy anh ta nhỏ con như vậy cũng không chống đỡ được bao lâu.] [Thôi kệ đi, vẫn là tính mạng mình quan trọng hơn.] Lục Ly, anh vùng lên đi.
Không vùng lên là hai chúng ta đều mất mạng đấy. Anh đừng liên lụy đến tôi. Không được. Anh ta là vì cứu mình. Lục Ly, cẩn thận. Trong lúc thế này, ai cũng sẽ bảo vệ mình. [Lúc này, Tiền Trăn Trăn đột nhiên nghĩ, phải thoát chết đã,]
[mình không bị thương mới là quan trọng nhất, ai cũng sẽ cố thoát chết, tự cứu mình.] Chạy thoát thân. Báo cảnh sát. Lục Ly, chạy thoát thân, tự cứu mình. Lục Ly, chạy thoát thân, tự cứu mình. Lục Ly, tự cứu mình. Lục Ly. Trăn Trăn. Trăn Trăn. Bác sĩ. Bác sĩ.
Nhanh. Nào, đi mau. [Phòng cấp cứu] Người nhà đợi ở bên ngoài. Đợi ở bên ngoài. [Phòng cấp cứu] [Phòng cấp cứu] Bác sĩ, thế nào rồi? Bệnh nhân bị chấn động não nhẹ, cộng thêm xúc động mạnh, dẫn đến hôn mê. Nhưng không nghiêm trọng, yên tâm đi. Cảm ơn bác sĩ.
Anh này, hiện giờ bệnh nhân cần nghỉ ngơi, đừng nên làm phiền cô ấy. Mong anh hợp tác. Được. A lô. Tôi là Lục Ly. Được, được. [Phòng cấp cứu] Chào cô. Xin hỏi cô có giấy bút không? Của anh đây. Cảm ơn cô. Nếu bệnh nhân có vấn đề gì,
Phiền cô gọi vào số này. Được. Cảm ơn cô. Lão Bàng. Thông tin thu thập ở hiện trường không nhiều lắm. Tổ thu thập chứng cứ đang lấy bằng chứng. Đến các phòng khác xem thử có mất thứ gì không. Vâng. Kẻ hành hung mang theo dao.
Không phải vì tài sản, chỉ muốn hại người. Không có khả năng cướp tài sản. Cậu là Lục Ly? Khoảng tám giờ năm phút tối nay, tôi đến đây đưa tài liệu cho trưởng nhóm, đã nhìn thấy kẻ hành hung. Chiều cao của kẻ hành hung vào khoảng 1m7 đến 1m75.
Quyền cước nhanh nhẹn, ra tay hung ác. Anh ta có lẽ là một người chơi đấm bốc đã lâu. Tôi gợi ý các anh nên đi một vài… Cậu đã đánh nhau với kẻ hành hung? Một trợ lý như cậu đánh nhau với một người chơi đấm bốc thành thạo,
Còn có thể lành lặn đứng ở đây. Đúng rồi, lúc tôi và hung thủ đánh nhau, hắn nhiều lần muốn đẩy tôi ra, đi tấn công người bị hại. Có thể thấy, mục đích của hắn rất rõ ràng. Chính là nhắm đến người bị hại.
Động cơ gây án của hắn, chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng. Động cơ của cậu, chúng tôi cũng sẽ điều tra cẩn thận. Rút. Vâng. Đừng qua đây. Đừng qua đây. Đừng qua đây. Đừng qua đây. Đừng qua đây. Trưởng nhóm. Lục Ly. Không sao rồi. Trưởng nhóm, không sao rồi.
Trưởng nhóm, rốt cuộc cô sao vậy? Trong người khó chịu sao? Có cần tôi đi gọi bác sĩ không? Tôi không sao. Anh thế nào? Có bị thương nặng chỗ nào không? Bị thương ở đâu, mau để tôi xem nào. Tôi không sao. Chỉ là trầy xước da thôi.
Chỉ cần trưởng nhóm không sao là tốt rồi. Lục Ly. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh lại giúp tôi lần nữa. Quá đáng sợ. Thật sự là quá đáng sợ. Trước giờ tôi chưa từng gặp phải người như vậy. Anh ta cầm dao, cười vô cùng đáng sợ với tôi.
Đừng sợ, có tôi ở đây. Đi thôi, trưởng nhóm. Chúng ta nhất định phải đi sớm vậy sao? Tôi đã hỏi bác sĩ rồi. Anh ấy khuyên nên về nhà nghỉ ngơi. Đúng rồi. Về phía công ty, tôi cũng đã xin nghỉ giúp cô rồi.
Cho nên, lần này tôi đưa cô về nhà nghỉ ngơi tử tế. Đi thôi. Chóng mặt quá. Sao vậy, trưởng nhóm? Cô không sao chứ, trưởng nhóm? Lục Ly, tôi thấy có lẽ tôi không đi được rồi. Tôi phải kiểm tra sức khỏe tổng quát. Tôi nhớ lúc nằm viện
Đã kiểm tra rồi. Vậy sao? Bác sĩ nói, không có vấn đề gì. Nhưng mà tôi vẫn còn chóng mặt lắm. trưởng nhóm, có phải cô đói rồi không? Hay là chúng ta đi ăn chút gì đó trước. Vậy được thôi. Đi thôi. Trưởng nhóm, có phải cô ăn chưa no không?
Có cần gọi thêm vài món không? Không cần, không cần. Tôi ăn no rồi, tôi ăn no rồi. Vậy về nhà thôi. Đừng, vẫn còn thừa nhiều mà. Đừng lãng phí, đừng lãng phí. Lục Ly. Hiếm khi có ngày nghỉ ngơi, hay là đi dạo phố đi. Bác sĩ đã nói rồi,
Cô vẫn phải về nhà nghỉ nơi cho tốt. Phục vụ, tính tiền. Vâng. Sao vậy? Không sao. Cô đứng đây làm gì? Sao không vào? Trưởng nhóm. Đồ đạc, tôi đều đã sửa lại như cũ rồi. Hay là vào xem thử xem. Có phải cô thấy hơi sợ không?
Thế này thì phải làm sao đây? Hay là… Hay là tôi qua nhà anh vậy. Nhà tôi? Ừ. Âu Dương. Dưới công ty mới mở một nhà hàng mới, anh có muốn đi ăn thử không? Được. Cô nghe nói về trưởng nhóm Ký sự rồi chứ? Chào boss, chào giám đốc.
Tối qua, trong nhà có kẻ xấu vào, còn cầm dao nữa. Suýt nữa thì xảy ra chuyện. Đáng sợ quá. Âu Dương, đi thôi. Thuần Hi, anh đột nhiên nhớ ra còn vài hợp đồng của Kim Thụy Hoa chưa xử lý. Anh đi làm việc đã. Âu Dương.
Đúng, phòng ngủ ở bên đó. Sau đó. Đây là nhà bếp. Bình thường ăn cơm ở đây. Đây là phòng khách. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh. Đúng rồi, cốc nước tôi để ở đây, tiện uống nước. Được, được, được. Tôi nhất định sẽ uống ở đây.
Vậy tôi thu dọn cái này trước. Vì sao cô cứ đi theo vậy? Lục Ly. Tôi thấy tôi hơi khó rời xa anh rồi. Vậy sao? Ý của tôi là mỗi khi tôi gặp khó khăn, anh liền kịp thời xuất hiện bên cạnh tôi. Tôi có cảm giác rất an toàn.
Tôi liền không sợ nữa. Chính là, thật ra, ý của tôi chính là mối quan hệ của chúng ta rất tốt, tốt như bạn nối khố luôn. Người anh em, phòng ngủ của tôi ở đâu? Phòng ngủ, phòng ngủ ở bên đó. Tôi đi dọn dẹp giúp cô trước. Được. [Bằng khen]
Hóa ra anh học thể dục tốt như vậy. Chẳng trách có thể đánh được kẻ xấu đó. Đây là anh lúc nhỏ sao? Ừ, lúc sáu tuổi. Vậy, cái này thì sao? Đây là anh của tôi. Cũng đẹp trai quá nhỉ. Rất giống anh. Đồ đạc tôi đã chuẩn bị rồi.
Hay là cô đi tắm trước đi, sửa soạn lại một chút. Được. [Boss] Tiền Trăn Trăn. Hôm qua em gặp nguy hiểm có bị thương không? Có bắt được kẻ xấu không? Em đang ở đâu? Cô ấy đang ở nhà tôi. Cậu là ai? Lục Ly đúng không?
Bảo Tiền Trăn Trăn nghe điện thoại đi. Cô ấy đang tắm, không tiện nghe điện thoại. Cái gì? Cô ấy đang ở nhà cậu? Đang tắm? A lô. Nhắn địa chỉ của Lục Ly cho tôi. Ngay lập tức. Âu Dương Thần vừa gọi điện thoại cho cô. Tôi nghe máy rồi.
Cảm ơn anh. Boss, sao anh lại đến đây. Tiền Trăn Trăn, đi với tôi. Boss. Boss. Buông tay ra. Anh buông tay ra. Cậu buông trước. Anh buông trước. Cậu buông trước. Anh buông trước. – Cậu trước. – Đợi đã. Hay là cùng buông ra đi. Vậy tôi đếm một hai ba.
Một hai ba, buông ra. Buông tay. Anh buông tay. Cậu buông trước. Đủ rồi. Tiền Trăn Trăn, em về với tôi, tôi sẽ thuê vệ sĩ, bảo vệ em 24/24. Đi đi. Đi. Ý tôi là anh đi đi. Tiền Trăn Trăn, em thực sự muốn ở một nơi thế này?
Chuyện này… đâu liên quan đến anh. Em định cứ ở đây à? Được. Vậy tôi cũng sẽ ở đây. Boss. Boss. Đừng làm loạn nữa được không? Tiền Trăn Trăn, tôi đang bảo vệ an toàn cho em. Em thà ở một nơi vừa nhỏ vừa tồi tàn thế này,
Cũng không muốn đến một nơi, có vệ sĩ bảo vệ 24/24. Boss. Tôi ở chỗ Lục Ly vô cùng an toàn. Cho dù là những lúc tôi nguy hiểm nhất hay những lúc tôi bất lực nhất thì anh ấy luôn là người có thể bảo vệ tôi tốt nhất.
Vì vậy ở đây an toàn hơn bất cứ đâu. Anh đi đi. Cửa ở bên kia. Bảo vệ trưởng nhóm Tiền của cậu cho tốt vào. Chú ý an toàn. Anh cười cái gì? Thì… Lúc nãy cô nói là thật sao? Buồn ngủ rồi. Đi ngủ thôi, đi ngủ thôi.
Tôi phải đi ngủ rồi. Đúng rồi. Tối nay anh ngủ ở sô pha nhé, không được đi đâu cả. Được, tối nay tôi ngủ ở sô pha không đi đâu cả. Cảm giác an toàn? Tôi không thể đem lại cảm giác an toàn sao?
Một trợ lý quèn có thể đem lại cho cô ấy cảm giác an toàn gì chứ? Tôi không tin cô ấy không thích tôi. Nhìn gì mà nhìn? Cậu thích tôi không? Thích, tôi thích anh rồi. Được. Anh ấy đâu nhỉ? Tối thế rồi còn đi đâu nhỉ?
Không ngờ cuộc sống cũng tinh tế quá. Đừng sợ, có tôi ở đây. Giám đốc, muốn đuổi việc thì đuổi tôi đi. Là lỗi của tôi khi làm việc, không liên quan gì đến trưởng nhóm Tiền. Trưởng nhóm, hình như cô có nếp nhăn ở mắt. Thật sao?
[*Sự thật đồng âm với 40] “Sự thật” đang bày ra trước mắt cô. [Lục Ly.] [Rốt cuộc anh là ai?] Ơ… sao cô lại ở đây? Anh đi đâu vậy? Tôi vừa đi chạy bộ. Đúng vậy, đi chạy bộ. Trăn Trăn. Trăn Trăn. Trăn Trăn. Sao anh lại điều tra tôi?
Anh đến bên cạnh tôi có mục đích gì? Trăn Trăn, xin lỗi. Tôi không cần anh xin lỗi tôi. Tôi cần anh nói tôi biết vì sao. Xin lỗi, tôi không thể nói cho cô biết được. Cái gì mà không thể nói cho tôi biết chứ?
Nhà tôi thì có người cầm dao xông vào tôi. Trong nhà anh thì tường dán đầy ảnh tôi. Bây giờ anh nói với tôi là không thể nói tôi biết. Thật là buồn cười. Tôi còn nói chỗ anh an toàn hơn.
Tôi còn nói Lục Ly cho tôi cảm giác an toàn nhất. Tôi điên rồi sao? Trăn Trăn, xin lỗi. Chuyện này tạm thời tôi không thể giải thích với cô. Nhưng mà cô phải tin tưởng tôi. Tôi tin tưởng anh cái gì?
Tôi tin tưởng một người dán đầy thông tin của mình trên tường sao? Anh khiến tôi thấy quá đáng sợ. Đáng sợ hơn tên cầm dao nhắm vào tôi một nghìn lần, một vạn lần. Trăn Trăn, cô muốn đi đâu? Tôi muốn về nhà. Về nhà cô sẽ sợ đó.
Ở chỗ anh tôi còn sợ hơn. Trăn… Tôi là Lục Ly, trợ lý của cô. Đồ lừa đảo. Đồ lừa đảo. Đồ lừa đảo. Đồ lừa đảo. Tất cả đều là sắp đặt cả, sắp đặt cả. [Trưởng nhóm Tiền Trăn Trăn] [Trăn Trăn.] [Tha thứ cho tôi không thể nói thật.]