Full | Phim Ngôn Tình Lãng Mạn Siêu Hay | Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 10 | iQiyi Vietnam
Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 10 Cứ chờ đó. Làm đại khái là được. Trả lời email này bằng lối nói của tôi. Bảo bọn họ nhất định phải điều tra rõ ràng tài liệu của bên mua. Lại muốn sử dụng sức lao động miễn phí à? Cô nói cái gì?
Không có gì. Will, không phải trước kia các anh thu mua công ty đó thất bại sao? Tôi đang điều tra họ. Rốt cuộc là ai đã mua được họ? Sao vậy? Có vấn đề gì sao? Tôi trước kia từng đọc qua một số tài liệu về công ty họ.
Phong Thượng muốn thu mua họ không phải vì mở rộng thị trường hải ngoại sao? Cho nên tôi cũng cảm thấy Những công ty khác cùng đấu thầu với các anh chắc là do họ thuê. Vì đấu thầu mà cùng chạy đua. Nhưng mà, cuối cùng thu mua được
Lại là một công ty nhỏ của châu Âu. Hơn nữa mức giá đưa ra lại cao gấp đôi giá thị trường. Anh không thấy chuyện này cực kỳ không đáng tin sao? Cho nên tôi cảm thấy, có phải công ty thu mua đó đã bị lừa không?
Tôi cũng cảm thấy chuyện này kỳ lạ nên mới phái người điều tra họ. Rốt cuộc là ai đã thu mua họ. Nói không chừng công ty nhỏ kia đã không thể gánh chịu nổi tổn thất này. Họ sẽ chiêu mộ đối tác hợp tác. Các anh vẫn còn cơ hội.
Bây giờ vẫn chỉ là điều tra. Được thôi. Bây giờ ở châu Âu là ban ngày. Nếu gửi email đi tôi cảm thấy chậm nhất là hai ngày có lẽ có kết quả. Xong. Ông chủ. Ông chủ. Anh định làm việc tới khi nào? Khi nào tôi mới có thể về nhà?
Đợi đi. Làm xong tự nhiên sẽ gọi cô. Nếu chán thì ra đằng kia lấy sách đọc đi. Được thôi. Tuân lệnh. Anh mắc bệnh à? Anh đánh tôi làm gì? Cô là heo à? Đọc sách cũng có thể ngủ được. Tôi làm việc xong rồi. Dìu tôi đi nghỉ ngơi.
Anh không thể dịu dàng một chút sao? Tôi ngủ còn không phải vì anh làm việc quá lâu sao? Tôi mệ tôi buồn ngủ. Đau chết tôi rồi. Chỗ này có phải sưng lên rồi không? Anh xem chút đi. Có phải đỏ rồi không? Ra tay cũng ác quá rồi. Từ từ thôi.
Tối nay ở lại đi. Vậy không hay lắm. Chúng ta thế này có phải nhanh quá không? Cô nghĩ gì vậy? Tôi chỉ bảo cô ở lại chăm sóc tôi. Tôi không nghĩ gì cả. Tôi…tôi muốn về nhà. Cô đi rồi. Buổi tối tôi muốn uống nước phải làm thế nào?
Không phải còn Tom sao? Tom và người làm đều được tôi cho nghỉ phép rồi. Tại sao? Sai khiến một mình tôi? Quy tắc cũ. Tôi ngủ trên giường. Cô ngủ dưới đất. Không phải chứ. Anh là vua chiêu trò à? Hao Tử. Tốt. Được rồi.
Bình thường anh đều ngủ với nó à? Nếu không thì thế nào? Ti vi sao vẫn còn mở thế? Tiểu Trạch. Tiểu Trạch. Tôi…tôi…tôi… Không phải, không phải, không phải. Nhị thiếu gia. Nửa đêm tôi tuần tra trong vườn vừa hay gặp cậu ta. Là ai?
Tôi…tôi đã giải thích cả buổi tối rồi. Tôi không phải trộm. Nói mà không hiểu à? Cậu đã đi rồi tại sao phải quay lại lúc nửa đêm? Tôi rơi đồ ở đây nên tôi quay lại xem. Đồ gì? Thiếu gia. Khuyên cậu nên kiểm tra nghiêm túc
Văn kiện và vật phẩm quan trọng trong nhà. Xem xem có cần tôi báo cảnh sát không? Tôi nói ông nghe không hiểu à? Tôi không phải trộm. Tôi không lấy đồ gì cả. Không phải ông cũng kiểm tra qua rồi sao? Không có chuyện gì thì tôi phải về nhà đây.
Em nhìn xem, Đây là một con thỏ nửa đen nửa trắng. Đã sờ được nó chưa? Cái này thì… Chờ chút. Là một con thỏ đốm vân báo. Lợi hại không? Cái này mới lợi hại nè. Đây là một con ếch. Em sờ thử đi. Chơi vui không? Chơi vui chứ?
Cậu qua đây. Sao thế? Tôi không cần biết cậu là ai, cũng không quan tâm trước kia cậu vì chuyện gì lại thường xuyên làm phiền tôi. Nhưng bắt đầu từ bây giờ trở đi, chuyện này tới đây kết thúc. Nói sớm không phải xong rồi sao?
Vậy không còn chuyện gì nữa thì tôi đi đây. Đứng lại. Ai cho phép cậu có thể đi? Tôi bảo cậu ở lại. Không phải anh nói không sao rồi à? Sao vẫn chưa tha cho tôi? Ra giá đi. Chỉ cần có thể ở lại chăm sóc Trí Nhã
Bao nhiêu tiền tôi cũng trả. Tôi nói này các anh mắc bệnh gì vậy? Sao mà thích người khác chăm sóc thế? Lại chỉ thuê một mình tôi. Trí Nhã, con bé là một người bệnh. Con bé không có phản ứng với bất cứ ai. Nhưng vừa nãy cậu cũng thấy rồi.
Con bé hy vọng cậu ở cùng. Con thỏ này nó chạy rất nhanh. Chạy nhanh nên nó lơ là. Nó nhìn thấy một cái cây lớn. Nó liền ngủ khò khò. Dựa vào gốc cây. Con ếch nhìn thấy thỏ ngủ say liền vội vã nhảy. Chân nó ngắn.
Nó tranh thủ thời gian nhảy, tranh thủ nhảy, tranh thủ nhảy. Cuối cùng, nó đã nhảy tới đích. Nó đã thắng cuộc thi. Được rồi. câu chuyện kể xong rồi. Bây giờ có phải đến lượt em kể chuyện cho anh không? Trí Nhã. Em kể cho anh nghe một câu chuyện
Liên quan tới Tiểu Trạch đi. Được không? Tiểu Trạch này. Cậu ấy là ai? Khưu Trạch? Thôi Trạch? Tiêu Bạch Vũ này đúng là lúc nào cũng đơ cái mặt. Nhưng anh ta lúc nhỏ sao nhìn quen thế nhỉ? Nhị thiếu gia gọi cậu. Anh tìm tôi à?
Hao Tử hình như bị bệnh rồi. Cậu lái xe, tôi phải đưa nó đi tiệm thú cưng Đồng Thú. Cái này… Chủ tịch Tiêu. Hao Tử nhìn có vẻ tâm tình có chút sa sút. Có phải ăn thứ gì không sạch sẽ không? Không thể nào.
Đồ ăn không có bất cứ thay đổi nào. Này thì kỳ quái rồi. Cũng có thể là thời tiết thay đổi nên bị cảm lạnh. Không sao. Tôi kê ít thuốc cậu mang về cho nó uống hai ngày. Nó sẽ lại chạy nhảy hoạt bát thôi. Được. Làm phiền rồi. Cậu đợi chút.
Tôi đi lấy thuốc cho cậu. Dượng nói này sao cháu lại ở đây? Cháu ở đây làm gì? Không phải chủ tịch Tiêu đang bị thương ở chân sao? Cháu phải chăm sóc anh ấy vài ngày. Dượng à. Mấy ngày nay cháu không về nhà ngủ đâu. Không về nhà à?
Cái gì? Không về nhà ngủ á? À…không về nhà ngủ à? Không phải. Chủ tịch Tiêu bị thương rồi, cũng phải để Đồng Đồng chăm sóc chứ. Cháu một tên đàn ông con trai tới đó làm gì? Đồng Đồng không phải bị bệnh rồi sao? Bị…bị bệnh rồi? Bị bệnh.
Hôm qua tôi mới gặp cô ấy. Cô ấy bị bệnh gì? Bị bệnh gì? Dượng. Dượng không phải biết rồi sao? Dượng…dượng biết. Dượng biết… bị bệnh gì. Đồng Đồng bị…cái đó… Không phải. Đồng Đồng đi làm rất vất vả. Cả ngày đều viết bản thảo thì…thì là bị cái kiểu rất…
Đúng không? Không tốt lắm. Cậu biết đấy, chính là cái bệnh ngồi lâu thì rất đau ấy. Tôi biết rồi. Vậy nếu Đồng Đồng đã bị ốm, nhờ chú chuyển lời cho Đồng Đồng trở về nghỉ ngơi cho khỏe. Bên chỗ cháu tạm thời đã có Hà Kha chăm sóc.
Bảo cô ấy đừng lo lắng. Vậy được. cậu đợi…đợi một chút. Tôi đi lấy thuốc cho cậu. Đi lấy thuốc với dượng. Con giày vò bố con rồi. Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Con nói bố nghe. Chuyện này con cứ nói là thấy tức.
Nếu không phải Đồng Nhan là con trai ruột của bố, con tuyệt đối sẽ đánh chết nó. Liên quan gì đến Đồng Nhan? Liên quan lớn nữa là đằng khác. Giờ con không muốn nhắc đến nữa. Cứ nghĩ đến là tức. Vậy con thì sao? Con thật sự muốn ở…ở…
Đừng kích động, đừng kích động. Con thật sự muốn ở nhà họ Tiêu? Con mở đôi ngày thôi rồi về. Không phải, ông Đồng. Lát nữa con còn có chuyện phải ra ngoài xử lý. Bố để ý Tiêu Bạch Vũ giùm con. Bố để ý đấy nhé. Mèo mặt to còn không?
Vẫn chỗ cũ. Quần áo của con có ở đây không? Con…con đi nhé. Bố để ý vào đấy. Để ý nhé. Chị, nhanh lên đi. Nhanh chút. Tiêu Bạch Vũ đang đợi mình ở bệnh viện thú cưng. Giục cái gì mà giục chứ, chị. Giờ muốn tìm được
Một lý do mới mẻ để xin nghỉ, đã khiến mình bạc trắng tóc rồi. Tài liệu mình cần đều đầy đủ rồi chứ? Mình nói cậu nghe, chỉ mỗi tài liệu rách này của cậu thôi mà phải vận dụng tất cả mối quan hệ của mình đấy.
Đến nhân tình ở trường mầm non cũng nợ rồi. Cậu bồi thường thế nào cho mình đây. Nhân tình của cậu bồi thường bằng thịt Đồng Nhan. Sau này có chuyện cứ tới tìm chị em. Được rồi, mình phải đi trước đây. Đi luôn à?
Với kiểu kiến trúc có tính ký hiệu này, việc vệ sinh buổi tối nhất định phải làm tốt. Ngày thứ hai… Các cậu về trước đi. Đồng Đồng. Đại Tiêu. Tôi đang muốn tìm anh đây. Tôi đến tòa soạn, đồng nghiệp của cô nói cô xin nghỉ phép rồi.
Anh tìm…tìm tôi làm gì? Có chuyện này, dự án thu mua lần này của Bạch Vũ thất bại. Các cổ đông rất không hài lòng. Giờ áp lực của cậu ấy rất lớn. Chuyện này đều trách tôi đã làm hỏng chuyện. Cô cũng đừng tự trách quá.
Tôi nghĩ ra một cách giúp cậu ấy, nhưng cần tới sự giúp đỡ của cô. Tôi sao? Giúp thế nào? Tình hình có hơi phức tạp. Ngày mai cô có thời gian không? Cùng nhau ăn bữa cơm, rồi nói chi tiết hơn. Ngày mai à?
Việc lần này rất quan trọng với Bạch Vũ. Chúng ta phải cố gắng hết sức giúp cậu ấy. Được. Vậy ngày mai nhé. Được. Vậy tôi còn việc phải đi trước… Được. Đi đi. Bye bye, bye bye. Có điều bộ quần áo này của anh coi như bồi thường đi. Cậu…
Ai ở đó? Đứng lại. Xin chào. Cô là… Ông chủ. Tối nay tôi có chút chuyện, có thể xin nghỉ phép không? Vừa hay buổi tối tôi cũng có khách tới. Cậu ở đây cũng không tiện lắm. Thế, thế tốt quá rồi. Vậy, vậy tôi không ở đây cản trở nữa.
Tôi…tôi đi thu dọn chút rồi về trước. Ngày mai nhớ quay lại. Trí Nhã còn ở đây đợi cậu. Biết rồi. Trí Nhã ngoan nhé. Ngày mai anh quay lại. Ngoan nhé. Đi đây, bye bye. Đi thôi, đi thôi. Không…cái đó… Không phải anh nói đi ăn sao? Sao lại đến đây?
Nếu đã muốn giúp cậu ấy, đương nhiên phải gặp mặt nhau nói chuyện rồi. Chân của cậu đỡ hơn chưa? Cảm ơn anh quan tâm. Đã không sao rồi. Ba chúng ta hiếm khi cùng ngồi ăn với nhau. Cạn một ly nào. Bệnh trĩ của cô khỏi rồi hả? Bệnh trĩ?
Bệnh trĩ gì? Bệnh giàu sang. Cái đó…cái đó…Đồng Đồng đi làm rất vất vả. Cả ngày nó ngồi viết bản thảo thế nên rất dễ bị cái đó. Ngồi lâu thì sẽ đau. Đau… Có lúc vẫn không thoải mái lắm. Không thoải mái thì nên ở nhà,
Đừng đi lung tung với người khác. Bạch Vũ, cậu đừng giận. Chúng tôi chỉ là muốn giúp cậu an ủi hội đồng quản trị nên tới đây. Các anh có thể giúp tôi như thế nào? Bạn bè ở Thụy Sĩ của tôi có nghe được tin công ty đó là bị một
Công ty nhỏ của thành phố thông minh mua. Bụng nhỏ nhưng bánh lớn. Họ đang tìm đối tác hợp tác. Nếu chúng ta có thể giành được cơ hội trở thành đối tác của họ, thì bên phía hội đồng quản trị tôi nghĩ có lẽ sẽ không truy cứu nữa.
Nếu họ có thể thành công giành được quyền kinh doanh, thì tuyệt đối sẽ không đơn giản giống như thể hiện trên tài liệu. Làm không cẩn thận lại còn là một cái bẫy. Hay là thử đi. Không thử làm sao biết được? Nói không chừng đấy cũng là
Một cơ hội cứu vãn tổn thất. Giờ cô đang ở lập trường giúp đỡ ai để nói chuyện vậy? Tôi đương nhiên là đứng trên lập trường muốn giúp anh để nói rồi. Tôi không cần. Bạch Vũ! Náo nhiệt vậy? Xem ra hôm nay tôi đến là đúng rồi.
Rượu hôm nay được lắm. Anh vào thư phòng với tôi. Phiền cô đưa đĩa bít tết của Bạch Vũ cho tôi được không? Ồ, cảm ơn. Sao anh lại tới vậy? Tôi? Tôi đương nhiên là đến uống rượu ngon mà Bạch Vũ cất giấu rồi. Rốt cuộc anh muốn thế nào?
Rất đơn giản. Lấy lại từng thứ một mà cậu đã đoạt đi của tôi. Những thứ đó vốn dĩ không thuộc về anh. Đúng thế. Không có cái gì mãi mãi thuộc về một người cả. Bây giờ phong thủy xoay chuyển rồi. Phong Thượng và tình yêu, cậu chỉ có thể chọn một.
Con người không thể quá tham lam được, nếu không cậu thua chắc. Anh đừng tưởng tôi không biết chuyện ở Thụy Sĩ là do anh gây cản trở. Tôi có thể nói rõ ràng cho cậu biết bên mua của Will không đơn giản. Nhưng đây cũng là đường lui duy nhất của cậu.
Muốn hạ tự tôn của mình xuống và đi gặp bên mua hay không? Chủ tịch Tiêu, cậu tự quyết định đi. Cô Trí Nhã phát bệnh rồi. Lập tức thông báo cho Doãn Hạo Hy. Bảo Đồng Đồng đi tìm Hà Kha. Được. Cô Đồng. Cô Trí Nhã phát bệnh rồi.
Nhị thiếu gia nói, cậu ấy không có phương thức liên lạc của Hà Kha. Xin cô hãy lập tức gọi Hà Kha tới nhanh. Tôi… Được! Doãn. Doãn! Cậu Doãn! Doãn. Tôi lập tức đây. Giờ mình biến thành Hà Kha kiểu gì đây? Thỏ. Thỏ của tôi đâu? Thỏ. Thỏ. Thỏ đâu?
Thỏ của tôi đâu? Trong nhà không có nuôi thỏ. Hà Kha khi nào quay lại? Cô Đồng đã đi tìm người rồi. Trí Nhã! Trí Nhã! Trí Nhã! Anh ở đây, anh ở đây. Nào, nào, nào. Thỏ ở đây này. Thỏ ở đây này. Cầm lấy, cầm lấy. Thỏ không bị mất đâu.
Đừng lo lắng, đừng lo lắng. Anh cũng ở đây. Không sao, không sao, không sao. Không phải thỏ ở đây sao? Em xem, có phải con thỏ này không? Không sao, không sao. Ngoan, ngoan nào. Không sao.