Phim Truyền Hình Trung Quốc Về Hiện Đại Gia Đình | Tâm Cư Tập 33 | iQiyi Vietnam

    Trong tủ lạnh còn có tôm. Thế này. Làm một cái. Tôm xào dầu. Hổ nhỏ thích. Được. Sau đó, Hiểu Cầm. Ngày mai gọi cả Tết về. cùng tụ tập. Hiểu Cầm. Sao không lên? Cứ phải xuống nói, sao thế? Chị cũng ở đây à? Không phải Phương sư phụ phải đi sao?

    Phải về nhà mấy ngày sao? Vậy… Cơm phải làm sao, không ai nấu nữa. Chuyện nhỏ như vậy Vậy, đặt bên ngoài đi. Em biết. Nhưng tôi sợ bên ngoài đặt lỡ như không vệ sinh thì sao? Anh đặt đắt quá, thì vệ sinh chắc chắn qua ải. Được. Không sao chứ?

    Bố chồng tôi bảo tôi hỏi cậu, thích ăn món gì. Anh ấy xếp thực đơn ở nhà. Đừng khách sáo như vậy, đều là người nhà cả. Con người tôi không kén ăn, đều được. Tốt xấu gì anh cũng báo đáp mà. Tôi về sẽ báo cáo tử tế.

    Anh đăng ký đi, anh đăng ký đi. Người ta hỏi cậu muốn ăn gì. Anh bảo tôi báo cái gì? Được. Để tôi nghĩ đã, để tôi nghĩ đã. Cá quế hấp. Năm nào cũng dư thừa, thế nào? Được. Quyết định như vậy nhé. Chị muốn về sao? Em vẫn chưa quyết định.

    Em có muốn đi xem phim này không? Muốn, muốn. Em thích xem, em thích xem. Đi, đi, đi. Hiểu Cầm. Có phải cậu có chuyện gì muốn nói riêng với Triển Tường không? Hay là để tôi tránh đi. Đừng, đừng, đừng. Vậy nói xong chưa? Còn có việc, vậy em nói đi.

    Không sao, đều là người một nhà, sợ gì chứ? Nói đi, có chuyện gì? Hiểu Cầm. Anh biết em muốn nói gì. Có phải em muốn nói với anh chuyện tăng lương không? Anh đoán là biết em muốn tăng lương. Anh vốn định tăng cho em mà.

    Vậy tôi sẽ nói trước với anh. Bắt đầu từ tháng sau, hoa hồng mỗi tháng không thay đổi. Lương gốc tôi tăng cho cậu 1000 tệ, thế nào? Anh còn không vui, không vui. Tăng thêm một nghìn nữa. Hai nghìn đủ chưa? Vui rồi. Đi. Xem phim. Ba nghìn à? Một giá.

    Nhất định phải tăng cho tôi ba nghìn. Nếu anh không tăng cho tôi 3000, ta sẽ làm bóng đèn của ngươi. Anh đừng hòng đi xem phim với chị tôi. Phùng Hiểu Cầm. Chốt. Cậu nông cạn nhỉ, đoán là biết ngay. Con người cô ấy không có tâm địa xấu.

    Chỉ muốn kiếm nhiều tiền thôi, tôi hiểu cô ấy. Dù sao kiếm cho người ngoài cũng có chút tiền này. Cho cô ấy luôn đi. Tránh xa ra, không cần mắt nữa. Mẹ, có phải mẹ không vui không? Đâu có. Hổ à, tôi hỏi cậu nhé.

    Nếu bạn thân nhất của cậu Trương Tử Thụy cậu ấy không muốn làm bạn tốt với cậu nữa, Anh ấy muốn làm bạn tốt với Hà Duệ Hàng. Vậy cậu phải làm sao? Không thể nào. Tôi đã nói với anh ấy rồi. muốn làm bạn tốt cả đời.

    Ngộ nhỡ cậu ấy thay lòng thì sao? Mẹ chỉ lấy ví dụ thôi. Vậy ngộ nhỡ thì sao? Con phải làm sao? Vậy em viết thư cho anh ấy. Trong thư tôi nói tôi rất thích anh ấy. muốn làm bạn tốt cả đời với anh ấy.

    Như vậy nếu anh ấy nhìn thấy thư, sẽ không mặc kệ ta nữa. Hiểu Cầm. Đã hầm canh chưa? Nấu lên rồi. Bố. Con cá này bố giúp con thu dọn đi. Gan bên trong lần nào tôi cũng làm vỡ. Được, chuyện này anh không cần quan tâm.

    Để tôi làm, để tôi làm. Em đi lấy kính. Con hổ nhỏ này. Cứ cầm kính của tôi mãi. Sao thế? Cắt một cái. Không sao, không sao, tôi đi gói lại. Lau chút rượu đi. Cô cô về rồi, Ssen đến rồi. Đến rồi, đến rồi, đến rồi. Nào, nào, nào.

    Nhóc con đâu? Anh ấy ngủ rồi, mau ngồi đi, mau ngồi đi. Nào, uống trà. Nhị ca. Chân lông vẫn chưa đến à? Vẫn chưa. Nhân vật quan trọng cuối cùng mới đến. Mẹ ơi, mẹ ơi. Từ từ thôi, cẩn thận chút. Mẹ. Chạy chậm thôi.

    Anh ta lại cướp gậy sơn tra của tôi. Phùng Đại Niên, hôm nay có khách quan trọng đến nhà. Cậu ngoan ngoãn chút đi. Được, tôi biết rồi. Tôi cầm giúp anh một cái nhé. Được, được. Em có cần mua thêm chút đồ không? Bỏ đi. Tôi sợ không đủ.

    Chân em sao thế? Em thấy căng thẳng quá. chân hơi chuột rút. Căng thẳng. Căng thẳng gì chứ? Chỉ là rất căng thẳng. Ông chủ Triển đã gặp bao nhiêu cảnh lớn như vậy. Cảnh nhỏ hôm nay mà anh còn căng thẳng à? Không giống. Hôm nay con rể đến nhà,

    Thân phận khác nhau mà. Cậu cứ coi như mình đến chơi mạt chược đi. Đúng vậy. Bộ quần áo hôm nay của bà rất có tinh thần. Từ trước đến giờ mẹ luôn đẹp như vậy. Bọn con về rồi đây. Về rồi. Chào bà. Chào cô chú. Chào các anh chị em.

    Ông chủ Triển, hôm nay anh đẹp trai quá. Vậy sao? Rất thoải mái. Chào bà, chào bà, sức khỏe tốt. Chỉ ăn bữa cơm thôi. Còn mua nhiều đồ như vậy. Không sao, lần đầu mà. Chị hai. Chị hai. Sao thế? Ngũ quân cờ đâu? Tây Tây, đưa tôi. Ngồi đi, ngồi đi.

    Hoan nghênh anh thường xuyên đến. Được, cảm ơn anh, cảm ơn anh. Tôi không sao, tôi thường đến mà. Ngũ quân cờ thì sao, ông chủ Triển? Mời uống trà. Chính là ở đó. Được, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn Cát Nguyệt. Vậy tôi không có việc gì thì đến nhé. Được.

    Tôi không khách sáo đâu. Đi, chơi cờ Chú Cố, chú nuôi nhiều hoa thế à Bình thường không có việc gì để nuôi Em cũng thích trồng hoa. Hôm khác tôi sẽ thỉnh giáo chú. Lãnh đạo thị sát. Hôm qua anh tìm tôi à? Ngoài việc tăng lương ra,

    Còn chuyện gì khác không? Không có gì. Mỗi lần ở nhà có nhiều khách như vậy, đều là anh nấu cơm. Nếu không thì sao? Anh vất vả quá. Ông chủ Triển. Nhà bếp có nhiều dầu mỡ. Mau, mau về ngồi đi, về ngồi đi. Được. Đừng khách sáo.

    Nhà các cậu có khí pháo thật đấy. Đừng khách sáo, tự làm. Được, được, được. Còn thức ăn nữa à? Người cũng ngồi đủ cả rồi. Mẹ. Vậy ăn đi. Được, nào. Nào, nào, nào, nào, nào. Cảm ơn thầy Cố, cảm ơn các vị. Bà nội khỏe mạnh nhé. Ông chủ Triển.

    Dạo này mua nhà ở đâu? Gần đây sau khi có chính sách giới hạn mua tôi chưa từng mua nhà. Vậy thì bảo bố mẹ con mua đi. Họ đứng tên đã có hai bộ rồi, không mua được. Ông chủ Triển. Nghe nói anh mở viện dưỡng lão à? Đúng.

    Phùng Hiểu Cầm nhà anh đề nghị tôi mở đấy. Bây giờ cô ấy đang giúp tôi quản lý. Bây giờ kinh doanh rất tốt. Vậy mở viện dưỡng lão Không kiếm được nhiều tiền xào nhà chứ? Nói thế nào nhỉ? Không thể so sánh được. Viện dưỡng lão thì sao?

    Nó có ý nghĩa xã hội nhất định. Ông chủ Triển, Bây giờ cảnh giới của anh khác rồi. Tôi rất cảm ơn Thanh Du. Mọi người cũng biết trước đây con người tôi không biết tiến thủ, Từ sau khi con và Thanh Du ở bên nhau Từ tư tưởng, bố cục

    Đều có sự nâng cao rất lớn. Anh xem. Hai hôm trước phòng phố tìm tôi, nói muốn đánh giá ai tiên tiến cá nhân năm nay. Tôi nói này, vẫn nên khiêm tốn một chút. Sau đó liên lạc công nghiệp thành phố lại tìm tôi. nói muốn tôi tham gia.

    Được rồi, được rồi. Anh bảo em thả lỏng một chút. Không để em thả lỏng bản thân. Hạ cánh, hạ cánh. Thanh Du à. Hai người khi nào làm việc vậy? Cô cô, làm gì có nhanh như vậy. Hai đứa cái gì cũng có sẵn.

    Sao kết hôn không thể nhanh một chút chứ? Thanh Du của chúng ta đúng là lợi hại. Con gái người ta càng lớn càng khó tìm. Thanh Du của chúng ta ngược lại. Bác gái, không thể nói như vậy được. Thanh Du à

    Là người xuất sắc nhất trong số những cô gái tôi từng gặp. Cảnh giới đó cao hơn tôi nhiều. Cô ấy tốt nhất, tốt nhất. Nào, nào, nào. Cái anh cần năm nào cũng dư thừa. Nào, đồ ăn đầy đủ rồi, đồ ăn đầy đủ rồi. Cô Phùng vất vả rồi.

    Cố Hân, cậu có nhìn thấy nhẫn của tôi không Gắp cá cho bà đi. Tôi không tìm thấy nhẫn. Em để ở đâu vậy? Lúc nãy lúc đi vệ sinh để trong nhà vệ sinh. Vậy, vừa nãy lúc em ra ngoài, Đằng sau ai vào vậy? Đại Niên.

    Không sao, không sao, đừng lo. Ở nhà chắc chắn không mất đâu. Ăn cơm trước đã, ăn cơm trước đã. Được, được, được, ăn cơm trước đã, làm gì vậy? Đều là người nhà cả. Mất đồ thì chúng ta phải tìm mà. Mất gì vậy? Đại Niên à.

    Lúc nãy cô có nhìn thấy nhẫn của Cát Nguyệt không? Bác gái, ở đây nhiều người như vậy. Cô dựa vào đâu mà chỉ nghi ngờ em trai tôi? Cát Nguyệt bước ra, bước sau hắn bước vào. Tôi không hỏi thì hỏi ai chứ? Chị dâu. Quá đáng rồi đấy. Mẹ.

    Sao lại quá đáng thế? Nhẫn không phải của các cậu. Mọi người đương nhiên không sao rồi. Được rồi, được rồi. Chiếc nhẫn này có thể mọc cánh bay ra ngoài. Em nói cho anh biết. Chiếc nhẫn đó đắt lắm đấy. Được rồi. Có mất mặt không? Thế này đi.

    Bây giờ anh sẽ chứng minh cho em thấy. Đại Niên, lật túi đi. Chị. Đại Niên. Hiểu Cầm, Đại Niên. Sao có thể chứ? Đừng, đừng. Không cần đâu. Đại Niên. Đứa bé không thể nào trộm nhẫn. Nó còn nhỏ như vậy,

    Có thể lấy nhẫn làm gì chứ, Đại Niên, đừng lục nữa. Không ai nghi ngờ cậu cả. Có phải cái này không? Nhưng mà, mẹ à. Con, con không cầm. Không phải em lấy đâu chị. Nhẫn là của em. Nhẫn là của ta. A Ca. Chuyện này huynh biết đúng không?

    Tôi có một người bạn. Chồng cô ấy làm kiểu buôn bán đồ xa xỉ hàng nhái. Cô ấy luôn đăng những mẫu đó lên khoảnh khắc. Có một ngày tôi thấy thích, nên mua một con thôi. Hôm đó tan làm tôi tình cờ gặp A Ca.

    Anh ấy bảo tôi mang giúp một con,còn bảo tôi giữ bí mật. Vừa nãy tôi làm việc nhà. Em đeo nhẫn không tiện. nên tiện tay để vào túi em trai. Tôi không nói với em trai, nên nó không biết. Anh không tin thì hỏi con trai anh đi. Tây Tây nói đúng.

    Là tôi bảo cô ấy mua. Tìm thấy rồi. Tìm thấy rồi. Tôi tìm thấy chiếc nhẫn đó rồi. Cát Nguyệt, em nhìn xem. Cái này có phải của cậu không? Đúng không? Vâng, vâng, vâng. Mẹ, hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi. Chị xem đi, chị dâu. Mọi người đều là người một nhà.

    Cậu không nên nghi ngờ Đại Niên. Được rồi, Đại Niên, xin lỗi nhé. Tôi thay mặt bác gái xin lỗi cậu. Thanh Du, con về đi. Thật ngại quá. Hôm nay em không ngờ bầu không khí nhà chúng ta tệ như vậy. Không sao. Ai mà không như vậy chứ?

    Từng nhà từng nhà đều sống ồn ào mà. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên em đến nhà. Cơm cũng không cho em ăn ngon. Chúng ta ra ngoài ăn. Không, không, không. Em ăn xong rồi. Lần sau em lại đến ăn là được mà. Em cảm thấy

    Phùng Hiểu Cầm rất đáng thương. Tuy mỗi nhà đều có một kinh khó niệm, Người một nhà mà. vẫn nên thông cảm cho nhau. Thực ra cô ấy không dễ dàng gì. Hình như anh rất hiểu cô ấy. Cũng không hẳn. Quen nhau lâu rồi.

    Cộng thêm gần đây mở viện dưỡng lão này ít nhiều cũng có chút hiểu biết. Em đi đây, anh mau lên đi. Không được, em đừng đi. Bye bye. Tôi không sao. Alo. Alo, Hiểu Cầm à, chưa ngủ chứ? Có phải cậu vẫn chưa muộn không? Đi thăm Tết à?

    Anh nói em nghe, em đừng lo cho anh ấy. Tôi vừa chơi cờ với anh ấy. Huynh ấy rất tốt. A Ca, huynh có nhà không? Có tiện ta qua tìm huynh một chuyến không? Tôi tưởng nửa đêm anh tìm tôi làm gì chứ. Vì chút chuyện này Con đó,

    Đừng để trong lòng. Đừng nói là Tết không lấy chiếc nhẫn đó, Cho dù lấy đi cũng là chuyện của anh ấy. Không liên quan đến cậu, hiểu không? Không cần phải gánh hết mọi chuyệnlên người mình. Đúng không? Anh không hiểu. Vâng, tôi không hiểu. Tôi ấy à,

    Chính là không thể nhìn thấy em tủi thân. Nào. Không sao rồi. Anh gọi điện cho chị chưa? Gọi rồi. Cầu hôn cô ấy chưa? Chưa. Nhẫn đã mua mấy năm rồi. Không biết mở miệng thế nào. Chỉ mua nhẫn thôi cũng vô dụng. Chuyện này phải có cảm giác nghi thức.

    Trong lòng có rõ hơn nữa em cũng phải nói. Hơn nữa phải chính thức một chút. Không thể giống như lần trước được. Làm mấy quả bóng bay gì đó. Gà bay chó sủa, khiến người ta cười nhạo. Gà bay chó sủa. Cứ như nói cậu rất hiểu vậy.

    Anh hiểu, anh dạy em đi. Được, anh dạy em. Anh thích em. Dậy mạnh thế. Anh đợi chút, đợi chút. Được được, tôi phải quay lại, quay lại. Cậu nói tử tế nhé. Nào, chuẩn bị. Bắt đầu. Em thích anh. Thật sự rất thích em. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào.

    Hình như đột nhiên có một ngày trong lòng cảm thấy em không giống người khác. Cứ nghĩ đến việc muốn tỏ tình với em, anh liền rất căng thẳng. nên tỏ tình với em thế nào đây? Cái gì cũng không xứng với em. địa vị cũng không xứng với em.

    Gia đình cũng không xứng với em. Xuất thân cũng không xứng với em. Nhưng không nhịn được muốn nói với em. Thực ra, Thực ra em là một người rất tốt. Em không đáng tin như bề ngoài em thấy đâu. Có lúc em sẽ cảm thấy

    Em đi theo anh như một con chó ghẻ. Nhưng anh cũng hết cách. Chỉ là trong lòng rất quan tâm đến em. Có lúc cố ý gây chuyện với em. Chọc anh. Sau đó cố ý nói cậu. còn mắng cậu, nói cậu không đáng tin.

    Nhưng trong lòng anh cảm thấy em là người tốt. Anh cảm thấy con người em là người lương thiện nhất mà tôi từng gặp. đáng tin nhất. có trách nhiệm nhất. Cậu có rất nhiều khuyết điểm, bản thân cậu không biết. Ngốc mà, ngốc muốn chết. Bị người ta bắt nạt rồi.

    Còn giúp người ta nghĩ cách. Một sợi dây. Có lúc anh rất thương em. cũng rất thương em. Nhìn thấy em có người mình thích, anh lại vui như em. Nhưng em cũng đừng có áp lực. Em muốn nói với anh, em… Anh cảm thấy em là người đáng yêu nhất

    Đáng được người yêu nhất mà tôi từng gặp. chính là muốn cho em biết anh thích em. Không có ý gì khác. Nếu em hạnh phúc, anh cũng sẽ rất vui. Thế nào? Nói không tệ chứ? Tuyệt quá. Suýt nữa tôi lừa được cậu rồi. Tôi… Tôi sẽ…

    Nói với cô ấy như vậy. chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý với tôi. Có chứ. Cảm ơn nhé. Cảm ơn. Mau dậy đi, con hổ nhỏ. Mau dậy đi. Tây Tây mau dậy đi. Hôm nay chị dậy muộn rồi. Đại Niên, dậy thôi. Từ từ thôi. Không được ngồi bên này.

    Mau, mau đi vệ sinh. Đi vệ sinh xong thì thay quần áo. Thu dọn cặp sách đi. Đại Niên, mau dậy đi. Còn không dậy, tôi sẽ lật chăn đấy. Em không cần đi làm, cũng không cần đi học. Không đi làm, không đi học, em không cần dậy sớm.

    Cậu dậy sớm còn có thể học thuộc một chút từ tiếng Anh à? Đúng vậy. Anh dậy làm mấy cái pha chế cũng được. còn có thể bù đắp cho gia đình. Bây giờ chúng ta ra ngoài ở chi tiêu còn nhiều hơn trước. Anh là nam tử hán mà.

    Sau này chuyện nuôi gia đình, phiền chết đi được. Nhờ cả vào cậu đấy. Vì thế sao lại bảo tôi chuyển qua đây? Anh không chuyển qua đây được không? Ở đó ăn không ở. Người ta không muộn, dựa vào đâu mà nuôi con chứ? Tự cởi quần áo đi.

    Có chuyện gì vậy? Tỉnh lại đi Mẹ Cố Dần. Nghe nói tiền ăn ở trường họ lại tăng rồi Lại tăng rồi. Đồ ăn cũng không ngon, sao lại tăng lên thế? Đúng vậy. Hổ nhỏ. Ông ơi. Ông ơi, ông ơi. Hổ con. Hổ. Đi học rồi. Hẹn gặp lại sau.

    Nào, con hổ nhỏ lớn lên. Dinh dưỡng nhất định phải theo kịp. Mau đi đi. Tạm biệt ông. Ông, ông không cần ngày nào cũng đến. Lỡ như chúng ta đến sớm, thì không phải cậu uổng công đi một chuyến sao? Không sao đâu. Vậy được, vậy tôi đi đây. Cái đó…

    Hôm nay tôi đến đón con hổ nhỏ được không? Muốn đón nó về nhà chơi một chút. Ăn tối xong tôi sẽ đưa anh ấy về. Được. Ăn tối xong để tôi đón. Được, được. Có sao không? Bây giờ vẫn chưa chắc. Bên thẩm định điều tra ra chuyện dựng cầu.

    Có chút phiền phức. Vậy phải làm sao? Ý của cậu và sở trưởng Vương là tìm một con dê chịu tội thay. đẩy mọi chuyện đổ hết lên người anh ấy. Tìm ai vậy? Cuối cùng anh cũng đến rồi. Chuyện đó rốt cuộc thế nào rồi? Làm sao đây? Anh yên tâm.

    Chuyện này, khoan hãy sốt ruột. Đừng vội. Tôi có thể không vội sao? Thẩm phán ngày nào cũng vây quanh tôi. Kiểm tra xong cái này, kiểm tra cái kia. Kiểm tra cái đó, kiểm tra cái này. Hỏi đến mức tôi sắp sụp đổ rồi. Em biết không?

    Lúc đầu là các cậu nói Tuyệt đối an toàn, tôi mới đồng ý, đúng không? Bây giờ thành ra thế này, Mọi người không thể bỏ mặc tôi được. Anh yên tâm, đang nghĩ cách đây. Chuyện này không được vội. Phải giải quyết từng chút một.

    Bây giờ cậu có thể giả ngốc thì giả ngốc,có thể kéo dài thì kéo dài. Anh cứ coi như không biết gì đi. Mọi chuyện sẽ qua thôi. Thật hay giả vậy? Anh lừa em làm gì? Anh về trước đi. Gần đây tin tức gấp gáp, Ta cũng đang phiền đây.

    Cậu ở đây lại thêm phiền phức. Đại Niên. Ăn cơm xong cậu cũng không biết. Giúp dọn dẹp bàn đi. Anh xem giường cũng không trải. Ngay đây. Hổ con đâu? Lại đến chỗ ông nó rồi. Ăn xong em đi đón. Chị, em ăn xong rồi. Ăn thêm cà chua đi. Chị.

    Chị đừng mềm lòng. Sao thế? Bây giờ chúng ta đều dọn ra ngoài rồi. Vậy thì sống cuộc sống của mình đi. Không liên quan gì đến họ cả. Sao có thể chứ? Hổ nhỏ họ Cố. Cố Lỗi lại mất rồi. Người ta chỉ có một đứa con trai duy nhất,

    Cũng không thể không để người già gặp con được. Tôi sợ sợi dây này cứ nối mãi, cuối cùng kéo cũng không thoát. Người vất vả là con. Cuối cùng con cũng phải thành gia. Bài này Cố gia phải lật qua rồi. Tuy bây giờ chúng ta đã vất vả một chút

    Nhưng đợi chúng ta có nhà riêng, mọi thứ sẽ tốt lên thôi. Đúng rồi. Có phải anh định mua nhà không? Một khách hàng làm bất động sản như tôi bán giá nội bộ cho tôi. Thật sao? Vậy giá nội bộ là bao nhiêu? 800 nghìn. 800 nghìn.

    Hai phòng một phòng tám trăm nghìn. Người ta điên rồi. Mấy triệu đó tặng không cho cậu. Anh ấy không vay ngân hàng được. Tôi giúp anh ấy giải quyết. Vậy một dự án có mấy trăm triệu đấy. Cho tôi chút tiền hoa hồng thì sao?

    Đây là một chút tiền hoa hồng sao? Tiền hoa hồng mấy triệu. Em đùa gì vậy? Chị. Giới của chúng ta chính là như vậy. Em yên tâm đi. Tôi không yên tâm. Phùng Tây Tây. Chị đừng có giở trò gì sau lưng em. Không đâu chị. Không sao thật mà.

    Từ từ thôi. Có phải mẹ không nấu món ngon cho con không? Mẹ cứ nấu mỳ suốt. Vì cậu nhỏ thích ăn mỳ. Nào, ăn một đùi gà. Nào. Anh xem đi. Chậm chạp. Con nhanh lên được không? Ông nội, con không muốn về. Hiểu Cầm.

    Không được thì để con hổ nhỏ ở thêm một đêm đi. Ngày mai còn phải lên lớp nữa. Mau đi thôi. Tạm biệt bà cố nội và ông nội. Tạm biệt bà cố nội. Tạm biệt ông. Con hổ nhỏ, tạm biệt. Tạm biệt. Hai ngày nữa sẽ đưa anh ấy đến. Được.

    Đi nhé, đi đường cẩn thận nhé. Ánh sáng của căn nhà này và cả tầng này đều rất hợp với cô. Cô ơi. Cô vẫn chưa bán nhà à? Vốn đã bán rồi. Anh xem hợp đồng đã ký rồi, Kết quả nhà dưới xảy ra chút chuyện. lại không mua nữa.

    Nhà của anh bây giờ bao nhiêu tiền? Ba triệu tám trăm nghìn. Sao thế? Anh muốn mua à? Em muốn mua cũng không mua nổi. Làm gì có nhiều tiền như vậy? Đi đây. Được, bye bye. Dạo này Không muộn, kinh doanh thế nào rồi? Cũng được, rất tốt.

    Nhiều người không ít đâu. Có một công ty bảo hiểm còn gọi điện cho tôi. nói muốn hợp tác với chúng tôi không muộn. Anh thấy có muốn hợp tác không? Thực ra nói thật, mấy ngày nay cứ nhận được điện thoại từ công ty bảo hiểm.

    Đều là quảng bá loại bảo hiểm dưỡng lão này. Người thế hệ này của chúng ta sau này có tám chín phần. phải vào viện dưỡng lão. Cho nên phải nghĩ ra đường lui. Tôi cũng cảm thấy đây là một xu thế. Xem ra đầu tư vào viện dưỡng lão đúng rồi.

    Nhưng Phùng Hiểu Cầm đó rất kỳ lạ, anh biết không? Cô ấy nói với tôi, một khi hợp tác với công ty bảo hiểm này, thì bậc cửa sẽ tăng lên. Rất nhiều người già trong khu chúng ta không vào được. Nói, đừng, đừng quên

    Tâm nguyện ban đầu chúng ta mở viện dưỡng lão. Phùng Hiểu Cầm đúng là kỳ lạ. Có lúc anh cảm thấy cô ấy làm ăn rất thông minh. Nhưng có lúc cô ấy lại vô cùng ngây thơ. Tôi thật sự khâm phục cô ấy. Nghĩa lực của cô ấy đáng được tôn trọng.

    Học hỏi cô ấy. Tôi, tôi chỉ nói chuyện thôi. Không, không có ý gì khác. Tôi biết mà. Em cũng biết con người anh mà. Tốt là tốt mà. Không tốt thì không tốt. Cậu, cậu không nghĩ nhiều chứ? Em không có, sao có thể chứ? Phải như vậy chứ.

    Nếu em thật sự có chuyện gì thì sẽ không nói với tôi nữa. Anh có thể thoải mái khen cô ấy, chứng minh trong lòng em rất thẳng thắn. Tôi nghĩ khen cô gái khác trước mặt bạn gái mình. Sợ anh hiểu lầm. Đợi đã. Cô nương. Cô gái khác à?

    Cô là cô gái. Phùng Hiểu Cầm là cô à? Thật tốt. Bạn gái tôi rộng lượng như vậy. Rất tốt. Giờ con mới biết à? Bố. Không phải. Sao em tắt đèn thế? Ngồi một mình ở đây? Không ngủ được. Sao thế? Vẫn không nỡ xa con hổ nhỏ à?

    Không phải hôm nay cậu đã đón cậu ấy đến chơi cả ngày rồi sao? Bố. Chuyện này con thật sự phải tự mình nghĩ thông. Hổ nhỏ là cháu của ông. Cũng đâu phải con trai ông. Cho dù là con trai anh, cũng không thể ngày nào cũng ở bên cạnh con được.

    Đúng không? Cậu phân tích giúp tôi đi. Lần này cô ấy chuyển ra ngoài, là làm bộ làm tịch. hay thật sự muốn dọn ra ngoài? Tôi cảm thấy cô ấy không muốn làm ra vẻ đâu. Không, vậy… Vậy sau này phải làm sao? Vậy cậu còn muốn

    Mời ba chị em họ về sao? Không không, tôi không có ý đó. Vậy anh có ý gì? Dù sao con hổ nhỏ không thể chuyển về một mình được. Vậy Phùng Hiểu Cầm thì sao? Tôi thấy lần này cô ấy cũng quyết tâm muốn dọn ra ngoài ở. Tiểu Tần.

    Tôi có một người bạn. Anh ấy nói lúc anh ấy ở cùng bạn gái, bạn gái anh ấy rất giống một lãnh đạo. Nói chuyện bình thường. Giống như làm báo cáo vậy. Cậu, cậu thấy như vậy có bình thường không? Anh Tường. Cậu ấy như vậy không phải rất tốt sao?

    Anh vẫn thích cô ấy sao? Ngày nào cũng làm trời làm đất làm không khí với anh. Anh lại biết tôi nói ai chứ? Không phải Thanh Du nhà cô sao? Tây Tây. Điện thoại em cứ kêu mãi, có cần nghe không? Lát nữa em ra ngoài nghe. Ai gọi cho em vậy?

    Cứ kêu mãi. Tiểu Tống à. Con nói đi. Bảo Bảo, để cậu xem nào. Trông thật chắc chắn. Làm sao đây? Anh ấy cứ gọi điện cho tôi suốt. Đúng là tôi không nghe máy. Nhưng anh ấy cứ gọi mãi. Tôi sợ anh ấy chó sôi nhảy tường,

    Làm ra chuyện gì quá giới hạn. Đừng đi, đừng đi. Để tôi đi. Tôi không thể để anh ấy làm loạn đến văn phòng được. Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi. Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện. Làm gì, làm gì, làm gì? Ở đây rất tốt.

    Sao không nghe điện thoại của tôi? Sáng nay tôi vẫn đang họp. Không tiện. Vậy anh nói xem, chuyện đó rốt cuộc phải làm sao? Không phải đã nói với em rồi sao? Đang nghĩ cách. Anh nghĩ tôi ngốc à? Nghĩ cách, nghĩ cách. Nghĩ đến bây giờ nghĩ ra chưa?

    Cậu đừng tưởng tôi không biết các cậu nghĩ gì. Các cậu, các cậu muốn muốn qua cầu rút ván đúng không? Chính là muốn đổ bồn phân lên đầu một mình tôi đúng không? Chúng tôi không có. Không có. Anh nói em nghe, Nếu tôi buồn, anh cũng đừng mong được sống yên.

    Cho dù tôi có chết cũng phải coi cô là một người chịu đệm, biết chưa? Cô gái này xấu xa quá. Ngay từ đầu đã đào một cái hố. Bảo em nhảy vào trong đúng không? Đúng không? Anh đào hố cho em lúc nào chứ? Tôi cũng là người làm thêm.

    Em có bản lĩnh lớn vậy sao? Ban đầu cũng là anh tự đồng ý. Rủi ro cao, báo đáp cao. Cũng đều là tự cậu biết. Sao lúc anh chuyển tiền cho em sao anh không nói tôi đào hố cho anh? Bây giờ xảy ra chuyện rồi anh lại trách tôi.

    Tôi có cách gì chứ? Là tôi cầm súng chĩa vào đầu anh. ép anh làm. Bây giờ anh nói những lời này đúng không? Anh đừng đi, anh đừng đi. Anh quay lại đây. Anh lại đây, anh không được đi. Anh đừng đi. Anh quay lại, đừng đi. Anh đợi đã.

    Làm gì vậy? Anh muốn làm gì? Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi. Làm gì vậy? Làm gì vậy? Các người muốn làm gì? Cái gì? Tiền của tôi phải làm sao? Cậu nói gì? Tiền của tôi phải làm sao? Anh nói gì vậy? Ta nói cho ngươi biết, Hai người…

    Sẽ không có đâu, sẽ không có kết cục tốt đâu. Thả tôi ra, không sao chứ? Không sao.