Thế Giới Phỏng Sinh Tập 02 | Phim Khoa Học Viễn Tưởng Bí Ẩn Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] An Thu. An Thu. An Thu. Phần kiểm tra của cô xong rồi. Cô chờ chút nhé. Kết quả sao rồi? Không có vấn đề gì. [Sát hạch nhân viên điều tra Đánh thức nỗi sợ hãi trong tim]

    Vậy để tôi bảo cô ấy chuẩn bị cho bài kiểm tra tiếp theo. Được. Tôi đã xem hết tư liệu về xuất thân và giấy khám sức khỏe của mọi người rồi. Tất cả đều rất ưu tú. Tiếp theo là một vụ án thực tế. Con trai của người đàn ông này

    Là người phỏng sinh học do Mắt Sáng điều tra ra vào tuần trước. Công việc của người đàn ông đó rất bận, quanh năm ở bên ngoài, ngay cả khi con trai ra đời cũng không có thời gian có mặt khi vợ đẻ. Anh ta cảm thấy rất áy náy

    Thế nên rất yêu thương người vợ và đứa con trai duy nhất của mình. Trưởng bộ phận Vạn, anh vừa nói là đến cả lúc con trai ra đời anh ta cũng không thể có mặt khi vợ đẻ, nhưng con trai anh ta đã bị điều tra ra

    Là người phỏng sinh học rồi mà. Thực chất con trai anh ta đã chết ngay khi vừa ra đời. Mà chuyện này lại là do sơ suất của vợ anh ta gây nên. Vợ anh ta đã giấu những chuyện này, mua một người phỏng sinh học làm con trai.

    Vậy chuyện con trai anh ta là người phỏng sinh học được giám định ra bằng cách nào thế? Tuần trước người vợ dẫn con ra ngoài đã bị tai nạn xe nên chuyện này mới bị phát hiện. Mọi người đều là những nhân tài ưu tú đã vượt qua

    Vòng sát hạch đầu tiên. Chuyện bây giờ chúng ta phải làm là khiến anh ta hiểu được tất cả mọi chuyện nhưng phải cố gắng hết sức không làm anh ta kích động. Mọi người có cách gì hay không? Bây giờ vợ anh ta đang ở đâu thế? Ở bệnh viện.

    Đã hôn mê mấy ngày rồi. Tối qua vừa tỉnh lại. Chuẩn bị xong thì có thể bắt đầu được rồi. Trưởng bộ phận Vạn, để tôi trước cho. Đi đi! Anh Phương. Tôi nghĩ phải dùng cách kích thích hơn một chút. Cô đã làm thế nào thế? Tôi chỉ nghĩ là

    Nếu tôi là anh ta thì bây giờ tôi sẽ nghĩ gì. Phản ứng đầu tiên của người bình thường thường là phẫn nộ, hận người vợ đã hại chết con trai mình còn mua về một người phỏng sinh học muốn giấu giếm lỗi lầm. Tôi nói với anh ta

    So với nỗi hận của anh ta thì có lẽ vợ anh ta còn hận bản thân hơn. Cô ấy sống trong nỗi đau đớn mất đi con trai, sống trong cảm giác tội lỗi vì lừa dối chồng. Không có ai đau khổ hơn người mẹ mất đi con.

    Nhưng cô ấy lựa chọn chịu đựng tất cả, cô ấy không muốn khiến gia đình này tan vỡ, thế nên cô ấy mới đi mua người phỏng sinh học. Tuy anh ta đã mất đi con trai nhưng anh ta vẫn có một người vợ vô cùng yêu thương anh ta. Chỉ thế thôi.

    An Thu! Hôm nay cô thể hiện xuất sắc lắm. Tôi rất ngạc nhiên tại sao cô có thể hiểu được tâm lý của người bị tổn thương thế? Tôi chỉ thử đổi góc nhìn thôi. Không giấu gì cô, mấy năm trước gia đình tôi cũng xảy ra một vài biến cố.

    Cho đến bây giờ tôi vẫn đang phải học cách đối diện thế nào. Những lời vừa rồi của cô đã khiến tôi vỡ ra rất nhiều điều. Cảm ơn cô. Chào mừng cô gia nhập Mắt Sáng. [Thế Giới Phỏng Sinh Học] [Tập 2] Sao không bật đèn lên thế?

    Đang điều tra vụ án. Nào. Đây là chỗ của cô. Giới thiệu chút nhé. An Thu. Hai người đã từng gặp nhau rồi đấy. Từ hôm nay trở đi cô ấy chính là cộng sự mới của cậu. Chào anh. Hai người làm quen với nhau, nhanh chóng bắt đầu công việc đi.

    Trưởng bộ phận, tôi nghĩ vụ Trần Tâm Tuệ vẫn còn rất nhiều điểm đáng nghi. Là sao? Sau khi giết Trần Tâm Tuệ, hung thủ đã bố trí hiện trường rất tỉ mỉ. Cảm giác trang trọng này giống như một cách ký tên vậy. Tôi nghĩ hắn ta không chỉ nhằm thỏa mãn

    Khoái cảm giết người mà giống nhu cầu về tâm lý hơn. Thế nên tôi cho rằng chắc chắn sẽ có lần mưu sát tiếp theo. Vụ án giết người hàng loạt? Hắn ta để lại hình vẽ thế này ở hiện trường chắc chắn là muốn thể hiện điều gì đó. Trình Nặc,

    Cậu thấy sao? Cái này thì liên quan gì đến chúng ta? Vụ án giết người hàng loạt dĩ nhiên không liên quan đến chúng ta. Nhưng nếu hung thủ chỉ giết người phỏng sinh học thì tính chất lại khác. Tên hung thủ này

    Hại Thẩm Lập bây giờ vẫn còn nằm trên giường bệnh. Anh không muốn bắt hắn sao? Tôi quên mất, anh hại Thẩm Lập phải nằm giường bệnh mà nhỉ. Vụ án giết người hàng loạt ít nhất phải thỏa mãn điều kiện có ba nạn nhân. Chứng cứ đâu? Tôi sẽ tìm được.

    Thế à? Bao giờ thế? Được rồi, tất nhiên là phải tìm chứng cứ nhưng cũng không được lơ là những vụ án đang làm đâu đấy. Đối tốt với cộng sự mới của cậu vào. Đây là đối tượng điều tra mới à? Liên quan gì đến cô? Tự tôi giải quyết.

    Chắc anh phải biết chứ nhỉ. Trên báo cáo giám định cần hai nhân viên điều tra ký tên. Cũng có nghĩa là nếu tôi không ký thì anh không làm được gì đâu. Muốn điều tra mà, đi điều tra đi. Kim Diệm, điêu khắc, vỡ nát.

    Đây là đối tượng tình nghi mới của Trình Nặc sao? ♫Ngôi sao lấp lánh trong màn đêm cô độc♫ ♫Nhìn em ngủ ngon bên cạnh anh♫ ♫Yên giấc không một nỗi đau khổ trong lòng♫ ♫Cảm thấy như anh đang ở bên cạnh em♫

    ♫Gió thổi nhè nhẹ thì thầm vào một ngày đẹp trời♫ ♫Em đã soi sáng anh bằng nụ cười♫ ♫Em là ánh nắng của anh♫ Xin lỗi nhé, tôi không thấy có người đến. Chắc tại tôi đến sớm quá à? Không đâu, không đâu. Để tôi rót cho cô cốc nước. Cảm ơn anh.

    Đây, menu rượu. Tôi muốn cái này. Bài hát vừa xong hát hay lắm. Thế à, cảm ơn nhé. Thực ra đó là bài hát vợ tôi thích nhất. Lúc rảnh rỗi thì tôi lén tập thử xem khi nào có cơ hội hát cho cô ấy nghe. Lãng mạn thật đấy.

    Bức tượng điêu khắc này là tác phẩm của Kim Diệm à? Cô biết cô ấy à? Tôi rất thích cô ấy. Một nghệ thuật gia rất xuất sắc. Thế à? Trong cửa hàng tôi có đến mấy bức tượng điêu khắc của cô ấy. Cái này. Cái kia, cái kia nữa.

    Cách nhìn nhận của mỗi người về tượng điêu khắc lại khác nhau. Cô thấy cái này thế nào? Tôi nghĩ là nhìn nó giống như một người đang giãy giụa. Thế à? Sao tôi lại thấy nhìn nó như đang thả lỏng vậy. Ông chủ, anh quen Kim Diệm à? Quen.

    Cửa hàng này cũng có cổ phần của cô ấy. Vậy cô ấy là người như thế nào? Cô ấy là… Cô ấy là người tốt. Nếu cô còn muốn gọi gì thì nói với tôi nhé. Đây, đây, xe đến rồi, để tôi. Tôi không đi đâu, tôi không đi thật mà.

    Không sao, để tôi đưa cô đi. Không sao mà. Tôi đã nói với anh rồi mà, tôi mệt lắm. – Tôi muốn về nhà. – Vậy để tôi tiễn cô. Không cần đâu, tôi tự về được rồi. Đây là bạn tôi. Để tôi tiễn cô ấy là được rồi. Cảm ơn nhé.

    Bạn… bạn cậu à? Đúng, đúng, đúng. Đúng, đúng, đúng, bạn tôi đấy. Tạm biệt. Lần sau nếu có một mình thì cẩn thận nhé. Cảm ơn anh. [Chúng tôi] [Chúng tôi, nhẫn] [Anh và em vốn là người bình thường, chỉ vì tình yêu của chúng ta đã mạ lên một tầng ánh sáng]

    Cô ấy là… Cô ấy là người tốt. [Kết tinh của muối bao phủ nhành cây] [Che lấp đi sự thô ráp của nó, phát sáng lấp lánh như kim cương] [Học viện Mỹ thuật Tây Nguyên] Cô ơi. Xin lỗi, ngày mai chúng tôi mới bắt đầu cơ. Ngày mai à? Đúng thế.

    Vậy tôi nhớ nhầm ngày mất rồi. Nhưng tôi rất thích cô Kim Diệm. Tôi đã cố tình chạy từ một nơi khác đến tận đây. Có thể cho tôi xem trước một tí thôi được không? Xin anh đấy. Được, được, được.

    – Cảm ơn nhé. – Để tôi dẫn cô đi tham quan một vòng. Trước kia cô Kim Diệm còn vẽ tranh nữa à? Đúng thế, nhưng đó là từ hồi đầu thôi. Đã lâu lắm rồi cô ấy không vẽ nữa. Đây, cho cô xem cái này. Bức này gọi là “Đấu Tranh”.

    Khi cô Kim Diệm thiết kế nó thì đang nghĩ gì nhỉ? Tôi nghĩ là theo đuổi nét đẹp không trọn vẹn. Tôi cho rằng “Yêu” và “Thành” có quan hệ mật thiết không thể tách rời. “Thành” thể hiện cho chân thực, chân thành, trung thành và chân thật.

    Cũng thể hiện cho tấm lòng của chúng ta. Đây là ai thế? Đây là chồng của chị Kim, Quan Tự. Nhìn họ xứng đôi quá. Chỉ là nhìn thôi. Cô qua đây, cho cô xem cái này. [Quan X có tiền án năm lần bạo lực gia đình]

    [Người báo án bị người chồng họ Quan đánh đập khi say rượu, gây thương tích ở nhiều nơi] [Số 77, đường Hoa Viên, quận Hoành Xuyên, thành phố Tây Nguyên] Đều là chuyện xảy ra từ hai năm trước. Chào cậu, cậu muốn gọi gì? Một ly Americano. Vâng. Trùng hợp quá.

    Hôm qua cảm ơn anh nhé. Không có gì. Tôi mời anh uống rượu. Chào anh, hai ly rượu vang. Sao lần nào cô cũng uống nhiều thế? Cứ hết ly này đến ly khác. Chỉ khi uống say thì mới không còn muộn phiền. Cô thì có muộn phiền gì? Cuộc sống, công việc,

    Hôn nhân. Hôn nhân? Cô kết hôn rồi à? Chán đến mức không thèm đeo nhẫn luôn à? Đúng thế. Không muốn đeo. Ràng buộc. Hiểu. Cô ghét anh ta thế thì sao không ly hôn đi? Anh có hứng thú với chồng tôi quá nhỉ? Đâu có. Tôi chỉ

    Muốn biết vì sao anh ta lại chọc tức cô để tránh cho mình cũng giẫm phải mìn thôi. Thôi, không nói về tôi nữa. Nói chuyện của anh đi. Anh làm nghề gì thế? Cẩn thận. Cẩn thận. Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà. Hôm nay tôi vui lắm.

    Tôi cũng vui lắm. Đây chính là nhà tôi. Đến rồi đây. Ừ. Anh phải nhớ nhé. Tôi sẽ nhớ. Cẩn thận nhé. Chào. Lại đến à? Nào, nào, chào mừng, chào mừng. Uống gì đây? Giống anh đi. Tôi đã đi xem triển lãm của Kim Diệm

    Và nhìn thấy ảnh chụp chung của hai người. Cô ấy là vợ anh à? Tối qua không nói với cô là vì cô ấy không thích tôi kể chuyện của chúng tôi cho người khác lắm. Hiểu rồi, nghệ thuật gia mà. Có phải cách sống của cô ấy

    Rất khác với người bình thường không? Chẳng có gì khác cả. Tôi rất thích cảm giác bí hiểm cô ấy đem lại cho tôi khi cô ấy làm việc. Nhẫn của anh… Đẹp nhỉ. Cô ấy làm đấy. Chắc anh quan tâm cô ấy lắm nhỉ? A lô, là tôi đây. Nào.

    Đừng nói chuyện của tôi nữa. Hôm nay tính hết cho tôi đi. Xin lỗi, tôi phải đi đây. Cứ ngồi tự nhiên. Căn phòng vừa đi qua ở tầng hai là phòng làm việc của cô à? Tôi thấy khá hứng thú đấy, hay chúng ta đi xem đi.

    Anh đến để uống rượu mà. Hơn nữa tôi không thích người khác vào phòng làm việc của tôi. [Sao anh lại ở nhà Kim Diệm thế, chồng chị ta thấy trên camera, đang về rồi đấy] Chúng ta uống rượu đã. Làm gì thế? Anh mau đi đi. Tôi vẫn cảm thấy

    Anh kỳ lạ thật. Anh cũng hiền quá đấy. Anh không giận thật hay là không thể giận? Anh biết không, phản ứng của anh rất giống với… với cái gì ấy nhỉ? Người phỏng sinh học. Anh đang nói gì thế? Anh ấy là chồng tôi. Hôn nhân là thế đấy,

    Lâu rồi thì không còn cảm xúc mạnh mẽ nữa. Thế nên chúng tôi mới cần đi tìm sự kích thích ở bên ngoài. Đúng không hả chồng? Đúng thế. Cô không thấy anh ta rất nghe lời à? Có phải là không thể làm trái với nỗi ám ảnh ban đầu của mình không?

    Tôi không hiểu anh đang nói gì, anh mau… Quan Tự thật ở đâu? Anh làm gì thế, anh làm đau tôi đấy. Bỏ cô ấy ra! Trình Nặc. Hai người là ai? Vẫn không đi thì tôi báo cảnh sát đấy. Trình Nặc.

    Ngay từ đầu anh đã biết người có vấn đề là Quan Tự, tại sao không nói với tôi? Cho cô cơ hội còn gì. Cô nghĩ xem vì sao lại để lại danh thiếp quán rượu. Kết quả thì sao? Điều tra được gì rồi?

    Anh cũng phí không ít công sức hẹn hò với Kim Diệm rồi cũng có ích gì đâu. Cũng không hoàn toàn. Nhìn một người phỏng sinh học lú lẫn đầu óc vì tình yêu bị kích thích không phải cũng rất thú vị sao? Rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì

    Mà lại thù địch người phỏng sinh học tới vậy chứ? Cho dù thế nào thì chuyện Quan Tự là người phỏng sinh học đã chắc như đinh đóng cột rồi. Bằng chứng đâu? Không có bằng chứng mà anh đã để lộ ý đồ của mình

    Thì anh đã rút dây động rừng rồi đấy. Gà mờ. Anh nói cái gì cơ? A lô, đội trưởng Cố. Vâng, nhờ chị hãy xuất quân tới đây. Địa chỉ là số 77 đường Hoa Viên. Tình huống cấp bách. Về tôi sẽ bổ sung báo cáo xin điều động sau. Được.

    Anh muốn làm gì vậy? Anh đừng động chạm bừa bãi. Đau à? Không đau. Cảm ơn. Anh đừng nói gì cả. Lát nữa chúng ta thu dọn đồ đạc. Đi đâu? Mua vé tàu. Giờ vẫn còn kịp. Anh làm vậy là tự ý xông vào nhà dân đấy biết không hả?

    Cô nhìn xem, quả nhiên là họ muốn bỏ đi. Đi! Không cần đâu, tới lúc đó mua sau. Vừa nãy tôi tới đây thì ánh mắt cô ta cứ luôn né tránh chứng tỏ nơi này chắc chắn có điều mờ ám. Chỉ một ánh mắt mà anh đã chắc cú vậy rồi.

    Anh hiểu phụ nữ thế cơ à? Tôi là dân chuyên mà. Công việc hay là phụ nữ? Anh đợi một lát. Tôi lên tầng hai lấy ít đồ. Lại đây! Chuyên nghiệp. Lại đây! Gấp gáp như vậy là muốn đi đâu hả? Quan Tự, chồng cô đâu? Anh ta đang ở đâu?

    Tôi không biết. Hai năm trước chúng tôi đã chia tay nhau rồi. Chia tay vì lý do gì? Thời gian lâu rồi, tình cảm nhạt dần. Nếu tình cảm đã nhạt rồi thì tại sao lại mua một người phỏng sinh học trông giống Quan Tự? Do bản thân tôi mù quáng,

    Vẫn chưa dứt tình với anh ta. Lúc nãy hai người vội vã muốn đi đâu thế? Vợ tôi muốn đi du lịch. Chuyến bay đêm khá là rẻ mà. Vợ? Anh chẳng qua chỉ là một người phỏng sinh học được cô ta mua về, anh tưởng mình là chồng cô ta thật sao?

    Vết máu trong phòng làm việc của cô là như thế nào? Tôi không biết. Đây là cơ hội cuối cùng cho cô nói sự thật. Rốt cuộc hai năm trước đã xảy ra chuyện gì? Theo điều tra của chúng tôi thì trước khi Quan Tự thật mất tích

    Đã bạo hành Kim Diệm một thời gian dài. Chúng tôi nghi ngờ cô ta không chịu nổi nữa nên đã ra tay với chồng của mình. Để che giấu chuyện mình đã làm nên cô ta mới mua anh về đóng giả chồng cô ta. Các anh không có bằng chứng hả?

    Phía cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ tìm ra bằng chứng mà anh nói. Cho dù thế nào thì hiện tại vợ anh chính là nghi phạm lớn nhất. Một nữ nghệ thuật gia đầy triển vọng lại giết chồng rồi vứt xác

    Thì tôi nghĩ đây nhất định sẽ là một tin nóng hổi đấy. Anh nghĩ cô ta còn có thể tiếp tục lăn lộn trong giới này được nữa không? Kim Diệm và Quan Tự sống riêng từ lâu rồi. Hôm đó lúc tôi tới nhà thì anh ta cũng ở đó.

    Anh về rồi đây. Ai đấy? Kim Diệm thật sự là đã làm ra một thứ giống y hệt mình. Cho hỏi tao nên xưng hô với mày thế nào đây? Nào, để tao xem nào. Làm cũng giống thật ra phết! Có giống tao không? Chẳng giống tí nào. Anh làm gì vậy hả?

    Mày có được coi là đàn ông không? Mày là cái thá gì chứ? Tao nói cho mày biết, mày chỉ là một sản phẩm đặt làm riêng được Kim Diệm tạo ra dựa theo hình dạng của chủ nhân mày là tao thôi. Mày sẽ không bao giờ thay thế được tao đâu.

    Mày làm gì đấy? Đứng yên đấy! Tao là con người. Mày chỉ là một con chó. Anh nói bậy. Kim Diệm chơi chán mày rồi thì sẽ vứt mày đi thôi. Đến lúc đó mày chính là một con chó lang thang. Chó sủa như thế nào nhỉ?

    Sủa một tiếng cho chủ nhân nghe nào. Kim Diệm, cô xuống đây cho tôi! Cùng tôi chơi đùa với con chó của cô đi. Đồ hèn hạ! Kim Diệm, cùng tôi chơi đùa với con chó của cô đi. Kim Diệm, cô xuống đây cho tôi. Cô là một con đàn bà thảm hại.

    Con đàn bà xấu xa! Cô mà yêu đương gì với một con búp bê bơm hơi chứ? Kim Diệm, cô ra đây cho tôi! Kim Diệm! Kim Diệm! Kim Diệm! Ra đây! Kim Diệm! Người phỏng sinh học đã tự thú rồi. Được, tôi biết rồi. Cô có thể đi được rồi.

    Tạm thời cô không được rời khỏi thành phố Tây Nguyên. Trưởng bộ phận Vạn, về anh nhớ dạy bảo lại thằng nhóc này cho đàng hoàng đi, có được không? Được, vậy đi nhé. Chị. Cậu rảnh rỗi đi trèo tường mà không rảnh mời tôi ăn cơm có phải không?

    Cậu còn dẫn theo cô… – An Thu, An Thu. – An Thu. An Thu, tự ý xông vào nhà dân nữa. Giờ cậu giỏi quá nhỉ. An Thu, sau này bớt đi theo Trình Nặc làm mấy chuyện vi phạm kỷ cương phép tắc nhớ chưa? Xin lỗi ạ. Đi, đi, mau đi đi.

    Cảm ơn đội trưởng Cố. Đi nhé. Vâng ạ. – Của cô này. – Anh thân với chị ấy lắm hả? Chị gái này là đội trưởng Cố của chi đội Quản lý trị an. Tất cả những vụ án của người phỏng sinh học liên quan đến Mắt Sáng

    Đều phải kết nối với chị ấy. Người là do tôi giết. Kim Diệm không biết gì cả. Xác đâu rồi? Xác ở bên dưới bức tượng. Đợi tôi một lát. Cô chờ đã. Quan Tự nhờ tôi đưa cho cô cái này. Anh ấy nói anh ấy luôn giữ giùm cho cô,

    Bây giờ trả lại cho cô. Nếu anh ấy đã nhận tội rồi thì vụ án cũng coi như đã kết thúc. Kết quả như hiện giờ chắc cô cũng không dễ chịu gì đâu nhỉ. Buồn vì một người phỏng sinh học còn chẳng phải người thật thì không hợp lý cho lắm.

    Còn chẳng phải người thật? Từ trước đến nay cô đều nghĩ Quan Tự của hiện tại là một sự tồn tại không có thật cho nên cô mới nghi ngờ rốt cuộc anh ấy có yêu cô thật lòng hay không. Vậy thì tôi muốn hỏi cô rằng cô dùng tiêu chuẩn gì

    Để đánh giá anh ấy là thật hay giả? Anh ấy có phải là Quan Tự thật hay không? Hay là anh ấy có yêu cô thật lòng hay không? Rốt cuộc cô có cảm giác như thế nào với anh ấy? Cô có yêu anh ấy không? Cô Kim,

    Tôi không có tư cách đánh giá tình cảm giữa hai người, nhưng tôi cho rằng chỉ có người làm sai mới cần phải chịu trách nhiệm. Giữ gìn sức khỏe. Cô Kim, cảm ơn sự hợp tác của cô. Chúng tôi đi đây. Từ trước đến nay

    Cô đều nghĩ Quan Tự của hiện tại là một sự tồn tại không có thật cho nên cô mới nghi ngờ rốt cuộc anh ấy có yêu cô thật lòng hay không. Anh có biết anh càng đối xử tốt với tôi thì tôi càng cảm thấy thở không ra hơi không?

    Tôi rất cảm ơn mọi chuyện anh đã làm cho tôi, nhưng sao anh lại không hiểu tôi không thể nào yêu anh được vậy nên tôi cũng rất khó chịu. Anh cần một người cũng có thể yêu anh, chứ không phải tôi. Thế nào, một người không đủ à?

    Tôi muốn trả lại anh ta. Tôi có thể không cần lấy lại tiền nhưng anh phải giúp tôi tìm cho anh ta một nơi ở tốt. Ơ kìa, đây là hàng cô đặt làm, tôi biết trả lại cho ai bây giờ. Hơn nữa, cũng chẳng có ai tiếp nhận loại hàng này đâu.

    Ít nhiều gì thì cô cũng đưa tôi ít phí xử lý chứ. Thế anh muốn bao nhiêu? Quà sinh nhật này. Tặng anh hả? Ừ. Ông chủ, anh bán anh ta đi đâu rồi? Sao điều kiện lại tệ thế này? Điều kiện có hạn cô ơi.

    Giờ còn ai mua mấy người phỏng sinh học không phải đặt làm nữa chứ. Cậu ta được làm theo yêu cầu của cô mà. Cô còn muốn lấy không? Anh đếm tiền đi. Em làm sao thế? Có phải anh lại làm sai chuyện gì rồi không?

    Anh nhận lỗi với em, anh xin lỗi. Anh thật sự có thể đi theo em sao? Nếu anh đi theo em, em sẽ thấy dễ chịu hơn chứ? Anh không đi tôi đi đấy. Cái này là làm cho hai chúng ta à? ♫Ngôi sao lấp lánh trong màn đêm cô độc♫

    Anh có thể làm thử được không? Được. Tôi làm xong, anh đánh bóng đi. ♫Nhìn em ngủ ngon bên cạnh anh♫ Đúng thế. ♫Yên giấc không một nỗi đau khổ trong lòng♫ Anh có thể mạnh tay hơn một chút ở chỗ này. Anh ta là người như thế nào vậy?

    Anh ta là một người vừa làm tổn thương tôi lại vừa không tin tôi. Anh làm gì vậy? Muộn thế này rồi em đừng về nữa. Lỡ bị chị ta phát hiện thì làm thế nào? Anh đã nói với em là cô ta đi công tác rồi. Đẹp quá! Không đẹp

    Thì sao làm người mẫu khỏa thân cho vợ anh được. Nhưng anh thấy tranh của cô ta vẫn chưa vẽ hết được vẻ đẹp của em. Vợ. Sao em đã về rồi? Em nghe anh nói. Không phải như em nhìn thấy đâu. Là do cô ấy chủ động, thật đấy.

    Anh xin lỗi em. Xin lỗi, xin lỗi. Anh đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Em đừng vậy mà, anh xin lỗi em. Anh đừng đụng vào tôi. Em nghe anh giải thích đi. Tôi thấy anh thật đáng ghê tởm. Thật sự không phải như em nhìn thấy đâu.

    – Có được không? – Anh không đi có phải không? Anh không đi thì tôi đi. Được, được, được. Được, anh đáng ghê tởm. Anh nhận lỗi với em mà còn không được à? Em đừng đi. Nào, nào, em vào đây nói chuyện với anh.

    Em nghĩ đây là vấn đề của một mình anh thôi sao? Ngày nào em cũng chỉ biết có vẽ vời, đúc tượng của em. Em có từng nghĩ là anh muốn cái gì không? Anh buông tôi ra! Anh buông tôi ra! Được rồi chứ gì?

    Lần này coi như hai chúng ta huề rồi nhé. Đừng giận nữa có được không? Anh yêu em. – Anh chỉ yêu có mình em thôi. – Anh buông tôi ra. – Em đừng đánh nữa có được không? – Anh buông tôi ra. Em có thôi đi không?

    Em có thôi đi không hả? Nể mặt em thì em làm tới hả? Anh yêu em. Anh xin em, em đừng làm ầm lên nữa. Vợ à. [Bạn thật sự cần sự bao dung và ấm áp không giới hạn sao?] [Chúng ta hãy từ chối người phỏng sinh học]

    Anh không giống anh ta. Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương em. Người là do tôi giết. Kim Diệm không biết gì cả. Xin lỗi. Tôi vẫn luôn nợ anh một lời xin lỗi. Hai năm nay giờ nào phút nào tôi cũng cảm thấy bất an.

    Anh càng muốn làm cho tôi vui thì tôi lại càng cảm thấy mình tội lỗi, càng cảm thấy mình bất hạnh. Nhưng tôi càng sợ mình sẽ yêu anh. Tôi sợ anh chỉ đang thực hiện nỗi ám ảnh ban đầu của mình, nhưng tôi lại có tình cảm với anh mất rồi.

    Cảm ơn mọi chuyện anh đã làm vì tôi. Đang tiến hành làm thủ tục thu hồi Quan Tự rồi. Cảm ơn anh. Cảm ơn gì chứ? Cảm ơn anh đã cho hai người họ gặp nhau lần cuối. Thật ra tôi không ngờ rằng anh lại giúp đỡ người phỏng sinh học.

    Cô hiểu lầm rồi. Tôi… Tôi đang giúp Kim Diệm thôi. [Bệnh viện Số một Tây Nguyên] Bình phục đến đâu rồi? Cũng khá ổn. Anh đã nghe họ nói rồi. Em làm rất tốt. Không ngờ lần đầu nhận việc mà đã gặp phải vụ án phức tạp đến vậy.

    Nhưng cũng may là đã thuận lợi giải quyết xong rồi. Cảm thấy rất là kỳ lạ. Em cứ nghĩ là do mình can thiệp vào nên mới phá hỏng cuộc sống của người khác. Rất khó để cân bằng có phải không? Chúng ta suy đoán một mục tiêu

    Có nỗi ám ảnh ban đầu hay không, có phải là người phỏng sinh học hay không. Một khi đã xác định thì họ buộc phải chia cắt với xã hội này. Chỉ có như vậy thì xã hội này mới có thể ổn định hơn. Đây là điều đau khổ nhất

    Khi làm công việc này. Tại sao ban đầu họ lại muốn tạo ra người phỏng sinh học chứ? Họ nói là công nghệ thay đổi cuộc sống, nhưng lại bỏ qua sự phức tạp của nhân tính. Tự cho là đúng. Bây giờ khiến cho cả thế giới phải trả giá cho chuyện này.

    Sao rồi? Quan tâm anh ấy thế tại sao không tự vào thăm đi? Anh ấy tỉnh lại rồi mà. Tôi vào đó làm gì nữa? Trái cây là anh tặng phải không? Tôi đã điều tra ra được địa chỉ mua người phỏng sinh học rồi. Ở phố cũ. Đi thôi!

    Ngây ra đó làm gì? Không muốn đi à? Đi chứ. Sao thế? Anh từng tới đây rồi hả? Trình Nặc. Lữ Ngôn! Trình Nặc!