Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 02] Bị kẹt rồi. Lái xe ngựa điêu luyện thật, chỗ nào có hố là lao vào. Huynh! Đúng vậy. Kẹt khá là sâu đấy. Các huynh! Các huynh có ý gì vậy? Tình hình này chắc hết cách rồi.
– Có được không vậy? – Đúng vậy. Cô nương. Các cô cứ ở đây đi. Các huynh đệ, đi thôi. Các huynh xem náo nhiệt gì chứ. Huynh… mau đứng lại! Khoan đã! Ta khuyên các huynh nhân lúc Thẩm đại nhân và Quận chúa chưa về, tốt nhất là mau chóng
Xử lý cỗ xe ngựa này cho ta. Nếu bọn ta không xử lý thì sao? Thẩm đại nhân sẽ trừng trị các huynh. Cô nương. Việc này không phiền cô nhọc lòng. Ta thấy Quận chúa nhà cô vội vội vàng vàng theo đuổi đại nhân nhà chúng ta. Liệu có phải
Đã để ý tới ngài ấy rồi hay không? Huynh đừng ăn nói lung tung! Huynh hủy hoại thanh danh của Quận chúa nhà ta. Ngươi cười cái gì! Yên phận chút đi! Các huynh. Cô muốn đại nhân của chúng ta đưa Quận chúa nhà cô vào kinh thành ư?
Ta chỉ có thể trả lời cô bốn chữ, đúng là nằm mơ! Tài cưỡi ngựa của ta có thể được Thẩm đại nhân để mắt tới sao? Thẩm đại nhân vì muốn ở riêng với ta đúng là tốn bao tâm huyết. Nếu ta đây không chịu phối hợp,
Há chẳng phải sẽ có lỗi với ngài sao. Chúng ta trao đổi đi. Cô muốn trao đổi gì? Nếu ngài đồng ý hộ tống ta cho đến khi tới Nghiệp Kinh, ta sẽ trả lại lệnh bài cho ngài. Nếu ta không đồng ý thì sao?
Vậy thì ta đành cầm theo lệnh bài này chạy đến khóc lóc trước mặt thuộc hạ của ngài vậy. Cô thực sự cho rằng ta sẽ không cướp nó về sao? Nếu Thẩm đại nhân muốn dùng vũ lực, thì một nữ tử yếu đuối như ta làm sao có thể ngăn cản được.
Bản Quận chúa hơi mất kiên nhẫn rồi. Thẩm đại nhân, ngài đã nghĩ xong chưa? Chúng ta không cùng đường. Đều phải về Nghiệp Kinh mà. Sao lại không cùng đường? Ta đi đường tắt qua núi. Quận chúa đi đường chính. Đường núi yên tĩnh. Ta bằng lòng đi cùng ngài.
Đường đi trắc trở. E là khiến Quận chúa chịu thiệt thòi. Ta không để tâm. Vậy được. Ngài đồng ý rồi? Đợi về đến Nghiệp Kinh, sẽ trả lại lệnh bài. Lời Quận chúa đã nói, mong hãy nhớ kĩ. Thẩm Yến! Ngài mau đứng lại! Số 128! “Vu dĩ cầu chi.”
“Vu lâm chi hạ.” “Sinh tử khế khoát.” “Dữ tử thành thuyết.” “Chấp tử chi thủ.” “Dữ tử giai lão.” Đại nhân. Thuộc hạ làm việc cho ngài suốt bao năm nay, chưa từng thấy ngài bị ai khuất phục như vậy. Sao lần này
Lại để cho một nha đầu ngông cuồng khống chế vậy? Dù ta có đồng ý hay không, cô ấy vẫn sẽ đi theo ta. Nhưng đường chúng ta đi vốn đã nguy hiểm trùng trùng, lại phải áp giải Vân Dịch nữa, vậy có ổn thỏa không?
Bây giờ lại có thêm một Quận chúa. Nếu cô ấy gặp bất trắc gì, chúng ta còn phải phái người đi bảo vệ. Quả thật đúng là phiền phức. Có điều phiền phức ắt có cái lợi riêng của nó. [Trạm dừng] Kẻ nào! Thẩm đại nhân! Kẻ này tự tiện xông vào đây
Không rõ nguyên nhân. Quận chúa. Dương thị vệ đến rồi. Thẩm mỗ còn có một việc chưa rõ mong Quận chúa chỉ giáo. Huynh cứ nói. Thị vệ của cô sao lại biết nơi dừng chân của chúng ta? Dương Diệp. Mau trả lời Thẩm đại nhân.
Lần này Thẩm đại nhân đến Giang Châu là để truy bắt phạm nhân Vân Dịch. Vân dịch lẩn trốn trong thành, vì vậy ngài đã cố ý tạo lỗ hổng trong thành để dụ hắn ra khỏi thành, sau đó mai phục ở ngoài thành. Sau khi bắt được phạm nhân,
Ngài chọn đi đường núi. Sau đó chọn điểm dừng chân của Kim Lân Vệ làm nơi dừng chân. Thị vệ của Quận chúa đúng là thân thủ phi phàm. Không ngờ có thể điều tra tình báo của Kim Lân Vệ bọn ta một cách tường tận như vậy.
Ta coi trọng Thẩm đại nhân như vậy, nhất cử nhất động của huynh, ta đương nhiên phải để tâm chứ. Vậy ở ngoài thành Giang Tây, việc Quận chúa ngồi xe ngựa đến đó, chắc không phải tình cờ đâu nhỉ. Tuy không phải tình cờ nhưng mà…
Trên đời này có rất nhiều chuyện vốn không nằm trong dự đoán mà. Thẩm đại nhân nói có phải không? Quận chúa dốc bao tâm sức để đi cùng với Kim Lân Vệ, rốt cuộc có mục đích gì? Mục đích ấy à, đương nhiên là vì Thẩm Yến Thẩm đại nhân ngài rồi.
Vì Thẩm đại nhân mà làm đến nước này ư. Còn ngây ra đó làm gì! Mau thu xếp hành lý! Tuân lệnh! Đại nhân. Ngài về phòng nghỉ ngơi đi ạ. Chờ đã. Quận chúa nhà ta thích căn phòng này. Đây sẽ là phòng của chúng ta. Căn phòng này
Vốn dĩ là của Thẩm đại nhân. Căn phòng đó là của ta. Còn căn lớn đằng kia, là nơi các huynh đệ bọn ta lui tới phá án và nghỉ ngơi. Nếu các cô muốn ở lại thì ở căn phòng đó đi. Ta mặc kệ! Quận chúa thích căn phòng này.
Bọn ta chỉ cần phòng này. Cô! Đại nhân. Cô ấy không nói lý lẽ. Chúng ta đi thôi. Chúng ta cũng đi nào. Đại nhân. Ban nãy Trường Lạc Quận chúa… Cô ấy chẳng qua chỉ là một tiểu thư nhà quý tộc rảnh rỗi không có gì làm nên giết thời gian thôi.
Không cần để ý. Không bận tâm là một chuyện. Nhưng ngài nhìn cô ấy xem ban nãy còn ngông cuồng không nói lý lẽ. Chuyến đi này không biết phải trì hoãn bao lâu đây. Trì hoãn vừa hay hợp ý ta. Mau thông báo cho các huynh đệ
Đi chuẩn bị chút lương thực, nước và củi khô. Chúng ta phải nán lại vài ngày. Nán lại. Vào rọ. Đại nhân ngài… [Vào rọ] Lấy Vân Dịch làm mồi nhử thuận theo tình hình. Ngài định “câu cá” sao? Đại nhân. Muốn cá cắn câu, cần phải cho nó
Cơ hội mở miệng đớp mồi. Trên đường áp giải trọng phạm về kinh, lại gặp phải một Quận chúa ác ma cứ bám lấy không buông bắt ta hộ tống. Tin tức này một khi truyền đến kinh thành, những con cá đói thèm khát thức ăn kia
Chẳng lẽ lại không mảy may dao động. Đây không phải cơ hội trời cho sao? Đại nhân anh minh! [Lục phủ] [Lục Minh Sơn, con vợ lẽ Lục gia] E là người giận quá hóa hồ đồ rồi. Điện hạ phụng chỉ giám quốc, thứ ngài ấy cần là công lao,
Là lập công trong triều. Mà truy tìm được số ngân lượng ở Giang Châu, lại chính là công trạng lớn nhất. Nữ quan Từ gia biết nhìn nhận thời thế, thuận theo tình hình, quả nhiên là một người có đầu óc. Con thì hiểu cái gì.
Tiện tì đó không có gì phải sợ. Kẻ lão phu e ngại là tên “Diêm Vương mặt lạnh” Thẩm Yến đó. Nếu hắn thực sự bắt được Vân Dịch về quy án, vậy thì Lục thị ta sẽ gặp nguy. Tổ phụ xin đừng lo lắng. Hãy giao việc này cho con.
Con thì có cách gì? Tổ phụ. Tên Thẩm Yến dù có giỏi giang đến đâu thì hắn cũng chỉ là một kẻ thầm thường. Nếu đã là người thì ắt hẳn phải có nhược điểm. Linh Bích. Muội xem. Không khí thật trong lành. Tình cờ thật, lại gặp nhau rồi.
Xem ra Thẩm đại nhân với bản Quận chúa có nhân duyên trời định. Không để ngăn cản. Ta còn có việc, xin phép đi trước. Quận chúa. Người xem. Cứ lén lén lút lút. Khẳng định không phải việc gì tốt đẹp. Đừng nói linh tinh. Thẩm đại nhân đối với bản Quận chúa
Nhất định là nhất kiến chung tình. Ngài ấy nói như vậy là vì ngại đó. Trường Lạc Quận chúa này quả là không giống người thường. La Tiểu Kì! Ban nãy ngươi mới nói gì? Gan to tày trời. Dám bất kính với bản Quận chúa, bất kính với bề trên.
Ngươi biết tội chưa? Đó là do ta nói. Mong Quận chúa đừng làm khó người khác. Quận chúa. Lời đó không phải đại nhân nói. Là ta nói. Nhưng đó là sự thật. Thế thì sao? Không sao. Đại nhân khác người. Lời nói bất kính kẻ khác không nói được, ngài thì được.
Chỉ có điều lần sau có gì ngài cứ việc nói riêng với ta. Quận chúa. Đừng có ngây ra nữa. Cần làm gì thì làm đi. Quận chúa. Thẩm Yến đó vừa rồi rõ ràng cố ý bao che cho thuộc hạ. Ngài ấy không coi người ra gì,
Sao người không truy cứu chứ? Ban nãy, muội có thấy, biểu cảm của ngài ấy không? Biểu cảm gì vậy? Ngài ấy cười đó. Cười ư? Một nụ cười đáng giá ngàn vàng. Bản Quận chúa còn cần gì phải so đo nữa. Không so đo, không so đo. Căn phòng này
Vừa nhỏ vừa mục nát. Sao người có thể không so đo? Chiếc giường này vừa cứng lại vừa bẩn, hơn nữa còn ẩm mốc, vậy mà người không so đo. Cánh cửa này nữa bị hở khiến gió lùa cả vào. Người cũng không so đo. Quận chúa,
Sao người phải khiến bản thân chịu thiệt như vậy? Thẩm Yến đó thì hay rồi. Lần nào gặp chúng ta cũng tỏ vẻ chúng ta liên lụy họ. Ngài ấy còn chẳng buồn để chúng ta vào mắt. Linh Bích. Linh Bích thật sự không hiểu. Tại sao người
Phải đi theo Thẩm đại nhân chạy đến nơi hoang vu này, để bị người ta coi thường? Nha đầu ngốc. Muội tức giận làm gì. Nếu ta đã đến đây thì đương nhiên phải có tính toán. Muội có biết mấy câu chuyện tình yêu của các giai nhân tài tử không?
Dù tình tiết có viết phong phú đặc sắc đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong ba chiêu. Linh Bích không rõ lắm. Thiên thời. Địa lợi. Nhân hòa. Bây giờ ta đi chung ở chung với Thẩm đại nhân, vậy là đã nắm được địa lợi.
Nhất cự ly nhì tốc độ, phải ở cạnh ngài ấy mới có hi vọng. Bản Quận chúa phải tính toán thật chu toàn để có thể thu phục Thẩm đại nhân. Gặp kẻ nguy hiểm không đáng sợ chỉ sợ bị kẻ rắc rối bám lấy không buông. Bồ câu ơi bồ câu,
Ngươi nói xem sao chúng ta lại dính phải bà cô đó chứ. Thẩm đại nhân của chúng ta phải chịu khổ dài dài rồi. [Nam Điển Chính ty] [Vào rọ] Coi Thẩm nhị công tử này xem. Người cũng đã rời Nghiệp Kinh rồi mà vẫn truyền bồ câu tới [Thẩm Dục]
[Nam Điển Chính ty. Chỉ huy sứ] sai khiến huynh trưởng giúp đệ ấy chạy việc. – Báo. – Báo. Việc bình thường không cần báo cáo. Nói đi. Trương lão gia, phú hộ trong thành đã bày tiệc tùng ba ngày nay khoản đãi Lục Công. Cả ngày thịt cá rượu chè
Bọn họ ăn không thấy ngấy, ta nghe thôi cũng thấy ngán rồi. Họ nói những gì? Trương lão gia có ý định theo phe Lục gia, để nhờ vả việc trong triều. Nói rõ xem. Yến tiệc tối nay, Thái tử đã ăn những gì? Thái tử điện hạ đêm qua uống say,
Ban đầu vốn không động đũa bao nhiêu, là Từ nữ quan đã đích thân hầu hạ ngài ấy. Dựa vào phương pháp cổ truyền làm món Ngu Công Đoạn Tỉnh kèm thêm món canh Ngũ Đậu để giải nhiệt. Điện hạ lúc ấy mới thưởng thức. Ngu Công Đoạn Tỉnh và canh Ngũ Đậu.
Có hai món thôi mà cần đến bốn năm canh giờ. Từ nữ quan quả là tâm tư khó lường. Được rồi, các ngươi mau lui đi. – Vâng. – Vâng. Lý công tử tốn kém rồi. [Thi Hoa Các] Hôm nào lại đến nhé. Nói đến “Diêm Vương mặt lạnh”
Ở chốn kinh đô này, Thập Tứ Thiên Hộ, Thẩm Yến tới Giang Châu bắt phạm nhân. Nhưng trên đường về kinh lại gặp phải “Quận chúa ác ma” Lưu Linh đất Giang Châu. Cứ như vậy rồi… Rồi sao nữa? Rồi… Vướng phải món nợ tình duyên. Nợ tình duyên.
Tin tức này của Thẩm đại công tử là thật sao? Đây cũng là một lời đồn thú vị. Chỉ có điều mọi người nghe thì vui, chứ thật giả lẫn lộn, người này truyền người nọ, việc này đâu có quan trọng. Các cô đang nói chuyện gì mà phấn khởi như vậy?
Xem ai tới kìa. Nhân vật chính đến rồi. Chúng ta còn nán lại làm gì. Mau đi thôi. Đi mau. ♫ Cỏ lau còn xanh tốt, móc trắng thành sương ♫ ♫ Người y nhân ấy ở một phương trời mênh mông ♫ ♫ Đường ngược dòng vừa hiểm trở lại xa xôi ♫
♫ Đường xuôi dòng phảng phất nằm giữa dòng nước ♫ Ngoài phố người đông đúc. Trong phòng giai nhân nở nụ cười. Nụ cười dần át đi tiếng huyên náo bên ngoài. Kẻ đa tình bị vô tình làm cho sầu não. Nghiệp Kinh ai cũng nói
Thẩm đại công tử phong lưu đa tình thích chốn hoa cỏ ong bướm. Nhưng gặp được Thẩm đại công tử, Như Ngọc đã trở thành kẻ si tình nhất thế gian. Cô nương vừa nói gì? Không có gì. [Trạm dừng] Quận chúa. Trên núi đêm lạnh giá,
Người có thể bị cảm lạnh rồi. Chúng ta uống chút nước đi. Không sao. Ta vẫn ổn. Quận chúa. Sức khỏe quan trọng. Chúng ta về phòng nghỉ một lát nhé. Quận…Quận chúa người không sao chứ? Ta không về. Ta phải chờ Thẩm đại nhân. La Phàm. Nhớ kĩ việc ta đã dặn.
Thẩm đại nhân về rồi. Quận chúa. Đại nhân. Đã mấy ngày trôi qua rồi, Trường Lạc quận chúa này sao vẫn âm hồn bất tán vậy? Ngài nói xem cô ấy đã sinh bệnh rồi, còn chạy theo chúng ta. Có điều, đại nhân. Ngài nói xem,
Tuy tính cách cô ấy hơi tệ xíu, – nhưng lại xinh đẹp như hoa. – Quận chúa. người cảm lạnh rồi. Đường núi này cũng khó đi, chúng ta về đi. Ta nói rồi, không về. Mau lên. Ngài nói ngày nào đó, ngộ nhỡ ngài không kiểm soát được, ngài vừa sảy chân
Liền thành mối hận nghìn đời. Ngài nói đến lúc đó các huynh đệ… Mời Quận chúa trở về đi. Sao thế? Ngài không nỡ để ta đi rồi hả? Bệnh cảm sẽ lây đó. Bản Quận chúa ta có chân, ta muốn đi đâu, ngài quản được sao? Tùy cô. La Phàm.
Đi thôi. Quận chúa, người xem đó là gì? Đừng hỏi ta, ta chẳng biết gì cả. Đuổi theo không? Đuổi theo. Tuân lệnh! Quận chúa, chúng ta đi trong núi năm canh giờ rồi. Chúng ta đừng đi nữa. Cứ đi tiếp thế này sẽ ngã bệnh thật đó.
Ta không yếu ớt đến vậy đâu. Cơ duyên trùng hợp là thứ con người có thể đạt được. Nhưng nếu như Thẩm Yến kia không muốn gặp Quận chúa, chúng ta có hàng ngàn cách tạo sự trùng hợp thì cũng không không có cơ hội. Vì thế nên
Ta càng phải tìm thấy ngài ấy. Cho dù ta có ngã cũng phải ngã trước mắt Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân gì chứ. Muội thấy ngài ấy chính là hồng nhan họa thủy. Người nói xem Quận chúa, chúng ta tìm ngài ấy như vậy rồi
Mà ngài ấy vẫn không muốn gặp chúng ta. Ta thấy ngài ấy chính là lòng dạ sắt đá. Người nói Kim Lân Vệ kia của họ tiếng xấu đồn xa, người đời tránh như tránh tà vậy. Đặc biệt là Thẩm Yến kia, ngài ấy sống như một Diêm vương mặt lạnh.
Còn về Quận chúa, người hao tâm tốn sức vì ngài ấy như thế. Ngài ấy chính là hung tinh. Linh Bích. Bách tính Giang Châu nói về ta thế nào? Trường Lạc Quận chúa không biết tôn ti trật tự, hay ức hiếp kẻ khác bất kể nam nữ,
Không biết lễ nghĩa phép tắc là gì, tham lam háo sắc, vô cùng xấu xa, có thể nói là người phụ nữ ác độc nhất Giang Châu. Nói như vậy bản Quận chúa chẳng phải cũng là hung tinh sao? Không phải, không phải. Quận chúa, họ nói linh tinh đó.
Người đừng nghĩ nhiều. Muội phải biết muốn hiểu rõ một người, đầu tiên phải xem thái độ và hành động của họ với người và vật. Ta thấy sự lạnh nhạt mà thẳng thắn còn đáng quý hơn so với những nụ cười giả dối kia. Hiểu không? Bỏ đi.
Thẩm đại nhân có sự hấp dẫn của ngài ấy, nha đầu muội không hiểu được. Bản Quận chúa vô cùng hâm mộ. Rắn! Quận… Quận chúa. Rắn, rắn kìa. Quận chúa, làm sao đây? Thẩm Yến. Ngài đè phải ta rồi. Ta chóng mặt quá. Bản Quận chúa
Vừa rồi nhất định đã bị rắn độc làm bị thương. Sợ rằng chẳng sống được bao lâu nữa. Quận chúa vô cùng dũng mãnh. Cần gì phải vu hại một con rắn cỏ chứ. Ngài đi theo ta? Nhìn thấy rồi? Bản Quận chúa tìm ngài rất lâu, bây giờ chẳng có
Chút sức lực nào nữa cả. Nếu ngài còn dám chạy trốn, ta sẽ đến chợ bày sạp bán lệnh bài của ngài. Lệnh bài của Thiên hộ đại nhân, chắc cũng có giá lắm. Quận chúa không sợ vi phạm luật pháp, chịu tội như thường dân sao? Ngài nói có lý.
Vậy ta đổi cách khác. Ta sai người khắc thêm vài cái lệnh bài số 128 rồi vứt ở chợ. Đến lúc đó Kim Lân đi tuần đêm nhiều như chó săn, Thiên Hộ đại nhân đi khắp nơi. Chẳng phải rất thú vị sao? Nói xong rồi? Không có. Nếu cô không ngoan ngoãn
Ta sẽ vứt cô xuống. Thẩm đại nhân. Nào. Lời ta vừa nói với Linh Bích ngài nghe trộm được bao nhiêu? “Thẩm đại nhân có sự hấp dẫn của ngài ấy, tuy muội không nhìn ra nhưng ta lại bị thu hút.” Cô yêu thích cũng dễ dàng nhỉ? Chuẩn bị canh gừng
Giải cảm cho Quận chúa. Vâng. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân dừng bước. Mưa núi lạnh buốt, vẫn nên che ô tránh đi. Nhưng hình như cái ô này hỏng rồi. Nếu Quận chúa đã biết mưa núi lạnh giá thì vào trong nghỉ ngơi đi. Thẩm mỗ có việc đi trước đây.
Cầm lấy. Quận chúa. Quận chúa. Muội vẫn chưa nấu xong canh, sao người đã ra ngoài rồi? Chúng ta mau về đi. Trời mưa rồi. Linh Bích, ta hỏi muội. Vừa rồi muội có cảm thấy thái độ của Thẩm đại nhân với ta khác hẳn trước kia không?
Linh Bích cảm thấy vẫn vậy. Muội chưa trải sự đời, ta hỏi muội cũng như không. Ta nói muội nghe này. Thẩm đại nhân vừa cười với ta. Đường Bác Hổ và Thu Hương ba nụ cười định tình, vì thế ta thấy trái tim của Thẩm đại nhân rất nhanh thôi
Sẽ đến chỗ này. Được, được rồi. Quận chúa, vậy nếu người muốn xuất chiêu thì chúng ta phải đợi ngài ấy trở về chứ. Mưa to thế này, chúng ta phải về thật rồi. Nếu không cơ thể của người sẽ không chịu nổi đâu. Không, không được. Ba chiêu của bản Quận chúa
Đã dùng hết hai chiêu rồi. Cơn mưa đúng lúc này chính là thời cơ tốt nhất. Bản Quận chúa hôm nay phải tạo cơ hội mưa đêm gặp giai nhân, ba nụ cười chiếm trọn tim của chàng. Chiếm trọn tim chàng gì chứ. Mưa to gió lớn,
Chi bằng về điểm liên lạc cùng ta uống một ly. Cánh rừng này sao đi thế nào cũng như nhau vậy? Cũng không biết Thẩm Yến chạy đi đâu rồi? Còn mưa đêm gặp giai nhân nữa. Nếu không phải bản Quận chúa mạng lớn thì đã sớm lên đường rồi.
Quận chúa nói gì cơ? Nói ngài đẹp. Cơn mưa vừa rồi, Quận chúa vẫn chưa dầm mưa đủ, còn cần ra ngoài bình tĩnh lại à? Bỏ tay ra. Thẩm Yến, ta thấy ngài cả người ngấm mưa, thế này dễ bị cảm lạnh, giảm thân nhiệt. Thế nên đều là tốt cho ngài.
Quận chúa còn từng học y thuật à? Sơ sơ mà thôi, không đáng nhắc đến. Trước kia lúc ta nhàn rỗi ở Giang Châu cũng tùy tiện bái mấy vị sư phụ. Dù sao con đường này ngày tháng còn dài, chỗ hơn người của bản Quận chúa
Thẩm đại nhân có thể từ từ tìm hiểu. Căn phòng trúc này tuy nhỏ, nhưng cũng không đến mức chen chúc đến mức độ này. Giường đệm ở đây, Quận chúa vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi. Yên phận chút đi. Ta là người bệnh. Bị bệnh rồi thì ngủ sớm đi.
Ta ở ngay đây. Thẩm đại nhân, ngài vừa họ Thẩm vừa là người trong Kim Lân Vệ, cũng thân quen với Thẩm gia ở Nghiệp Kinh sao? Đúng vậy. Vậy Thẩm Công là gì của ngài? Là cha của ta. Nhưng lúc ta còn nhỏ thường đến Thẩm phủ,
Sao chưa từng gặp ngài nhỉ? Thẩm mỗ từ nhỏ đã không thích tiếp xúc với người lạ. Quận chúa không nhớ ta cũng là chuyện thường tình. [Lưu Linh hồi nhỏ] [Thẩm Yến hồi nhỏ] Thẩm đại nhân. Tỉnh rồi? Đi thôi. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân dừng bước.
Tối qua ta và ngài cùng trải qua một đêm tuyệt vời. Trước kia trở về, có phải Thẩm đại nhân nên nói rõ với bản Quận chúa không? La Phàm. Các người không đi tìm Quận chúa nhà ta mà ở đây làm gì? Đừng nói chuyện, đừng nói chuyện. Suỵt cái gì?
Các người đang làm gì vậy? Quận… Tối qua nghỉ tại căn phòng nhỏ trong rừng là do sự việc xảy ra đột ngột. Thẩm mỗ không hề làm chuyện gì mạo phạm đến Quận chúa cả. Quận chúa trách ngược lại ta như vậy, có phải đang hiểu lầm gì không? Hiểu lầm?
A Linh. Lục Minh Sơn. A Linh. Ngươi làm trò gì vậy? Khuê danh của bản Quận chúa là thứ ngươi có thể gọi sao? A Linh. Muội vẫn trên đường đi, có lẽ vẫn chưa nhận được tin tức. Tổ phụ đã có lời với Quảng Bình Vương.
Được sự cho phép của Vương gia. Giờ đây Lục Minh Sơn ta đã là vị hôn phu tương lai của muội. Vị hôn phu tương lai gì chứ? Ngươi nói phải là phải à. A Linh. Nhiều năm vậy không gặp muội vẫn trẻ con như thế. Hôn nhân đại sự,
Không phải trò đùa. Đây là thiệp đỏ của muội. A Linh. Muội đang làm gì vậy? A Linh. Biết muội rời khỏi Giang Châu ta liền vội vàng đến tìm muội. Muội nhìn muội đi, tiều tụy đi nhiều rồi. Quãng đường này đã chịu khổ không ít rồi. Lục công tử,
Nếu như không có chuyện gì thì trở về sớm đi. Tội danh thăm dò tin tình báo của Kim Lân Vệ, ta sợ ngươi không gánh nổi. Đúng không? La Phàm. – Đều là chuyện tốt mà ngươi làm. – Thót cả tim. Còn cười, đi thôi. Đi thôi. Quận chúa.
Đại nhân, đại nhân. Vị hôn phu tương lai của Quận chúa đến rồi. Chuẩn bị một phòng khách cho vị Lục công tử này. Đi đi. Vâng. Đại nhân. Có một Trường Lạc Quận chúa thôi đã đủ phiền phức rồi. Đến nay lại có thêm Lục Minh Sơn. Coi chỗ chúng ta
Là nơi dạo chơi tiết thanh minh à. Hắn chạy đến điểm liên lạc vào thời điểm quan trọng này, chắc hẳn chuyện này không đơn giản như vậy. Vậy sao ngài còn cho hắn ở đây? Đại nhân. Hắn là hôn phu tương lai của Quận chúa, ta có thể làm được gì?
Tiểu nhân phái người giám sát hắn. Không cần. Nếu Lục công tử đã đến rồi thì thành toàn cho hắn. Quận chúa. Xin dừng bước. La Phàm to gan. Một tên binh cỏn con mà dám cản đường của Quận chúa. Xin lỗi. Chỗ này vẫn là doanh địa của Kim Lân Vệ,
Phòng của Thẩm đại nhân chúng ta vẫn là chỗ quân mật. Tội danh thăm dò tin tình báo của Kim Lân Vệ đừng nói là hôn phu tương lai của Quận chúa cũng không gánh nổi. Sợ rằng ngay cả Quận chúa người cũng không gánh nổi. Bản Quận chúa
Không phải người gây sự vô cớ. Ta biết Thẩm đại nhân rất bận rộn. Nhưng không biết ngài ấy bận đến mức không có thời gian nói với ta một câu. Thứ cho bản Quận chúa hỏi một câu. Nếu ngài ấy đã hủy hoại danh dự của con gái nhà người ta
Trốn tránh không gặp thế này là định bội bạc tình nghĩa sao? Cái gì? Danh dự? Quận chúa người… Đúng vậy. Chính là bản Quận chúa. Quận chúa. Còn ngây ra đó làm gì? Hỏi đi. Đại nhân. Quận chúa bảo tiểu nhân đến… Ta nghe thấy cả rồi.
Ngươi thay ta nói lại với Quận chúa, danh dự của Quận chúa có trong sạch hay không không liên quan đến Thẩm mỗ ta. Thẩm mỗ không hiểu lời của Quận chúa có ý gì. Giữa ta và Quận chúa chưa từng bắt đầu thì nói gì đến bội tình bạc nghĩa. Quận chúa.
Đại nhân chúng ta vừa nói rồi… Quay lại. Hỏi ngài ấy. Cái gì là chưa từng bắt đầu? Chưa từng bắt đầu… Cái này cần gì phải giải thích chứ. Chưa từng bắt đầu chẳng phải chính là chưa từng bắt đầu sao? Nếu đã là hiểu lầm. A Linh. Muội rộng lượng,
Xí xóa từ đây đi. Đi thôi. Chưa từng bắt đầu? Vậy bản Quận chúa phải hỏi Thẩm đại nhân đêm tối qua, ở căn phòng nhỏ trong rừng Thẩm đại nhân và ta cùng làm những chuyện đó là chưa từng bắt đầu sao? Là sao? Những… những chuyện gì? Đi hỏi đi.
Không phải, Quận chúa, người… Vâng. Đại nhân. Chuyện này… Ngươi đi nói với cô ấy. Thẩm mỗ vô cùng trong sạch. Quận chúa cứ khăng khăng đổi trắng thay đen như vậy. Cùng lắm đến Nghiệp Kinh trước bẩm báo Thánh Thượng. Giết hay phạt, Thẩm mỗ đều nghe Thánh Thượng định đoạt.
A Linh. Thẩm Yến. A Linh. Ngài muốn đuổi ta đi sao? Đi hay ở lại quyền quyết định thuộc về Quận chúa. Đến thời gian dùng bữa tối rồi nhỉ? Mời Quận chúa về đi. Đừng ảnh hưởng đến bữa tối của Thẩm mỗ. Vị này là Thẩm đại nhân? Vào giờ này
Chắc các vị vừa dùng bữa trưa xong. Thẩm đại nhân nhiều cớ. Đây rõ ràng là cố ý lừa gạt trêu đùa Quận chúa của chúng ta. Không đến mức lừa gạt trêu đùa, lấy lệ thì đúng là thật. Nhưng Thẩm đại nhân vừa rồi còn cùng bản Quận chúa
Chuyện trò vui vẻ. Lục công tử vừa đến sao lại lạnh nhạt thờ ơ rồi? Lẽ nào là ngài ghen rồi?