Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 01] [Phủ Quảng Bình Vương] Hay lắm! Hay quá! Hay quá! Mời vào trong. Hay lắm! Hay quá! Hay quá! [Lưu Linh] [Trường Lạc quận chúa – Trưởng nữ của Quảng Bình vương] Ồn chết đi được!
Cóc nhái cũng không ồn ào như các người đâu. Quận chúa. Người… người chỉ mặc áo lót, người không được ra ngoài đâu. [Linh Bích] [Tỳ nữ thân cận của Trường Lạc quận chúa] Quận chúa. Người là bề trên có lòng dạ rộng rãi, đừng chấp nhặt với bọn họ làm gì.
Nào, nào, nào. Người ngồi xuống đi! Người nhìn đi. Cái này là vòng cổ san hô đỏ do Binh bộ Thị lang đưa tới. Bỏ ra! Vâng, vâng, vâng. Cái này đẹp này! Đây là dạ minh châu mà cữu cữu của người là thiếu Hầu gia đưa đến. Người nhìn đi.
Một viên to thế này cơ mà. Ban đêm chúng ta cũng không cần đốt đèn nữa. Vẫn là cữu cữu có bản lĩnh. Tặng cái gì cũng tặng cái to nhất. Lát nữa đem đến nhà bếp mài thành bột đưa đến cho Lục Thiên. Lục… Lục Vương phi ạ?
Món đồ quý như thế [Lưu Nhuận Tương – Thứ nữ của Quảng Bình vương] [Lục Bình – Quảng Bình vương phi] đưa cho ngài ấy chẳng phải là phí hoài lắm sao? Ta đang nói đến chú chó ở hậu viện cơ. Thỉnh an Vương phi, tiểu Quận chúa. Để xem
Là ai lại khiến A Linh của chúng ta không vui nào. A Linh, con là Trường Lạc quận chúa do đích thân Hoàng thượng sắc phong. Sao có thể cau mày suốt như thế? Hôm nay là sinh nhật 20 tuổi của con, gia quyến nữ của các phủ đều đến cả rồi.
Chỉ đợi để chúc mừng sinh nhật nhân vật chính là con đó. Nào! Mau cười lên đi! Mau chóng chải đầu trang điểm đi. Con nhìn này! Cái này là do mẹ đặc biệt lệnh cho thợ giỏi khéo tay làm cho con đó. Cả thiên hạ chỉ có một cây này thôi đó.
Xem có thích không? Cảm ơn di nương đã nhọc lòng. Không thích. Lưu Linh, mẹ ta một lòng nghĩ cho cô, sao cô có thể đối xử với mẹ ta như thế chứ? Tương Nhi, im miệng! Mẹ! Con bé là đại tỷ của con đó. Là mẹ đã sơ ý rồi.
Trước giờ con vẫn luôn thích làm đẹp. Mẹ nên hỏi ý kiến của con trước. Hay là thế này, con xem thử có chỗ nào không đúng ý con, con nói với mẹ. Giờ mẹ sẽ mang đi bảo bọn họ sửa lại. Được thôi. Vậy thì làm phiền di nương
Đem đồ qua đó, nhân tiện chuyển lời của bản quận chúa luôn. Cứ nói là món đồ mà di nương của bản quận chúa, Quảng Bình vương phi làm bộ làm tịch đưa đến, bản quận chúa cảm thấy bẩn. Bảo họ nghĩ kỹ xem phải sửa thế nào. Lưu Linh, cô… Được rồi.
Bản vương phi phải đích thân trang điểm cho Quận chúa. Không ai được nói chuyện xảy ra hôm nay với Vương gia. Đã nghe rõ chưa? Vâng. Con biết rồi, mẹ. Lui ra đi! Đi thôi, đi thôi! Lưu Linh. Ta nhận đứa con gái là ngươi là vì nghĩ đến thể diện
Của cha ngươi và phủ Quảng Bình vương. Ngươi đừng có ở đây mà bày ra dáng vẻ Quận chúa khó ưa đó với ta. Như này mới đúng chứ. Ngày nào cũng làm bộ làm tịch mệt lắm đó, Lục di nương. Lưu Linh! Hôm nay vì thể diện của phủ Quảng Bình vương
Ta đã nể mặt ngươi lắm rồi. Hiện giờ các công tử ở khắp Giang Châu đều đang ngồi ở bên ngoài. Nếu ngươi biết điều, thì hãy trang điểm thật xinh đẹp để họ nhìn ngươi với con mắt khác, tìm một người bằng lòng cưới ngươi về
Cũng coi như lối thoát của ngươi rồi. Nếu không ngươi ở lại vương phủ này hai mẹ con ta suốt ngày chạm mặt nhau, người chịu thiệt là bản thân ngươi đó. Mặc nó lên! Ta thay xong rồi, di nương à. Bà nhìn thử đi. Có đẹp không? Đánh hay lắm! Ngươi!
Đang yên đang lành sao bà lại ngã thế? Không phải là lớn tuổi rồi, đứng không vững đó chứ? Ngươi dám đánh ta? Lục di nương, những ngày tháng sau này còn dài lắm. Hai mẹ con ta suốt ngày chạm mặt nhau, xem ai chịu thiệt nhiều hơn ai. Linh Bích! Mẹ,
Mẹ sao thế? Lưu Linh! Mẹ, mẹ mau đứng lên đi! Lưu Linh, đến mẹ mà cô cũng dám đánh. Cô không sợ bị sét đánh sao? Đó là mẹ của cô, có phải mẹ ta đâu. – Mẹ! – Không sao. Lưu Linh! Cô đứng lại cho ta! Lưu Linh,
Đến mẹ mà cô cũng đánh. Cô thật là vô lễ hỗn xược! Mọi người mau lại đây xem đi! Lưu Linh đánh mẹ. Lưu Linh đánh cả mẹ này. Dừng lại làm gì thế? Hôm nay là sinh nhật của bản quận chúa. Hát hò khuấy động không khí lên cho ta!
Tiếp tục đi! Lưu Linh! – Quận chúa. – Cô quay lại đây cho ta. Quận chúa, bây giờ chúng ta đi đâu thế? Chuyện này thì ta vẫn chưa nghĩ ra. Hay là đi Nam Uyển? Nam Uyển? Quận chúa! Là muội cứ nói oang oang lên chứ không phải ta.
Da mỹ nhân, xương mỹ nhân. Trông xinh đẹp nhưng lại là hổ. Đâm cha ruột, hại mẹ ruột. Bắt trẻ con ăn không nhả xương. Hổ đến rồi, mau chạy đi. Thẩm đại nhân, tấm lưới ngài cần đã được giăng ra rồi. Pha một bình trà ngon, đón khách. Dạ vâng.
[Lệnh truy nã] [Thẩm Yến] [Bắc Điển Chính ty – Thập Tứ Thiên Hộ] Huynh đài, uống một ly đi. Đao Kinh Phong? Hóa ra là Kim Lân Vệ à. Ngươi là Diêm Vương mặt lạnh, Thẩm Yến? Khách sáo rồi. Giả thần giả quỷ. Chịu chết đi! Bảo vệ bách tính,
Nhanh chóng dập lửa đi! Rõ! [Nam Uyển] Hai vị, mời vào trong. Đã giữ chỗ cho hai vị rồi đó. Mời! Uống thêm ly nữa đi. Đúng là tửu lượng cao. Lâu lắm rồi không đến đây. Bên này. Ai cho các ngươi đổi bài thế? Ta đã nói là muốn nghe “Kinh Thi”
Thì chính là muốn nghe “Kinh Thi”. Nắm lấy tay người, bên người đến khi bạc đầu. Đều là giả thôi. Quận chúa, người uống say rồi. Có phải là lại nhớ Vương phi rồi không? Càng nhớ mong càng khiến ta trông lẻ loi cô đơn hơn. Quận chúa tốt của muội à,
Người thật sự không thể uống nữa đâu. Người xem, chúng ta nghe hát xong rồi, rượu cũng uống rồi, nên về phủ thôi. Quận chúa, người xem bây giờ người còn chưa xuất giá, quyến luyến chốn trăng hoa này, nếu bị Vương gia biết được thì biết giấu mặt vào đâu chứ?
Mặt mũi của ông ấy thì liên quan gì tới ta? Ta vui hay buồn, trên đời này có ai quan tâm chứ? Ai quan tâm chứ? Thẩm Yến, là tự ngươi tìm đường chết đó. Người khác đều đi hết cả rồi, sao ngươi vẫn còn ở lại đây? Lẽ nào
Biết hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của bản quận chúa, nên cố ý ở lại bầu bạn với ta? Cũng được. Dù sao trên thế gian này ngập tràn tình cảm giả dối. Hiếm lắm mới có một người cô đơn lạc lõng, lẻ loi một mình còn ở lại nơi này.
Chúng ta cũng được coi là nương tựa bầu bạn với nhau. Vết sẹo ở khóe mắt này của ngươi rất giống một nốt ruồi lệ đường. ♫ Chưa từng mong ước nếm thử mùi vị chốn nhân gian ♫ Bản quận chúa rất thích.
♫ May mà có nàng bầu bạn, cần gì nay đây mai đó nữa? ♫ ♫ Bên nhau sớm chiều, núi non không dịch chuyển, đừng quên nhau ♫ ♫ Nửa cây nến đỏ, chiếu sáng con đường đến đây ♫ ♫ Đếm hết quãng đời còn lại, nguyện bên nàng suốt kiếp ♫
♫ Dù có đi đến nơi nào, nếu không gặp được nàng ♫ ♫ Ta tình nguyện chấm dứt tất cả ♫ ♫ Chúc khanh bình an, đời này quyết không phụ nàng ♫ Xảy ra chuyện gì vậy? Còn va vào người ta nữa. Sao lại bất cẩn thế nhỉ?
Người này là ai vậy? Ngươi… [Thẩm Yến – Kim Lân] [Thẩm Yến] [Thập Tứ Sở Thiên Hộ] [Số 128] Thêm rượu châm đèn bày yến tiệc. Khá khen cho một Thiên Hộ tuấn tú. Thẩm Yến. Ngươi trêu ghẹo ta như thế, lại muốn bỏ mặc ta mà đi sao? Thái tử điện hạ,
Trong triều có lời đồn nói rằng điện hạ có ý muốn điều tra lại vụ án cướp Ngân khố Giang Châu, đồng thời phái Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến đi điều tra. Không biết có chuyện này không? Đúng là có chuyện này. Vụ án Giang Châu bỏ ngỏ đã nhiều năm.
Khi phụ hoàng ra lệnh cho cô trông coi việc nước, vụ án này là một tâm bệnh của phụ hoàng. Phu thê Từ thị là thủ phạm chính của vụ án Giang Châu đã sớm tự sát vì sợ tội khi mọi chuyện vỡ lở. Chỉ còn lại một tòng phạm là Vân Dịch
[Lục công] không rõ tung tích. Điện hạ nhắc lại vụ án này có phải là do đã có tung tích của tên Vân Dịch kia không? Đúng như những gì Lục công nói, tên thổ phỉ này ẩn náu nhiều năm, [Lưu Vọng] [Thái tử Giám quốc]
Cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, đã để lộ hành tung. Ở ngay tại Giang Châu. Điện hạ anh minh. Tên Vân Dịch đó cấu kết với con cháu Từ thị, cướp sạch Ngân khố Giang Châu, giết quan binh của Đại Ngụy ta. Tội ác rành rành, tội không thể tha.
Nhưng Thẩm Thiên hộ vẫn còn trẻ tuổi, e là khó đảm đương được nhiệm vụ nặng nề này. Lão thần tự tiến cử, tới Giang Châu chém đám gian tặc tại chỗ. San sẻ nỗi lo cho điện hạ và Thánh thượng. Mong điện hạ ân chuẩn. Ngươi nhìn đi. Người còn chưa tới
Mà hương thơm của trà đã bay tới. Tiểu Cẩm, còn không ra đây đi. Nữ quan Từ Thời Cẩm dâng trà cho Thái tử điện hạ. [Từ Thời Cẩm] [Nữ quan của Thái tử] Đây là Bích Loa Xuân của Minh Tiền à? Ngươi xem hương thơm của trà này
Khiến người ta ngửi vào sảng khoái tinh thần. Bẩm điện hạ, mùi hương có thể khơi thông giác quan. Chén Minh Tiền Bích Loa Xuân này thanh lọc hạ nhiệt. Điện hạ nhấm nháp nhất định có thể giảm mệt mỏi, bức bối trong người. Tay nghề pha trà của Tiểu Cẩm
Càng ngày càng cao siêu rồi. Tạ ơn điện hạ đã ngợi khen. Nếu cô không nhớ nhầm thì tên Vân Dịch này từng là môn khách của Từ gia các ngươi đúng không? Nô tì hoảng sợ. Vậy ngươi nói xem. Thẩm Yến có thể điều tra vụ án này không? Bẩm điện hạ,
Thẩm Thiên hộ tuổi trẻ tài cao, bản lĩnh hơn người. Điều đáng quý nhất là trái tim trung thành với triều đình. Nếu có thể đảm đương trọng trách lớn, nhất định sẽ là phúc của bách tính Đại Ngụy. Được. Vậy ngươi nói tiếp xem, có nên giết tên Vân Dịch này không?
Vân Dịch vi phạm quốc pháp đương nhiên là nên giết. Nhưng vụ án cướp Ngân khố Giang Châu còn nhiều nghi vấn. Nếu giết Vân Dịch vào lúc này, chỉ sợ là vụ án Giang Châu khó mà tra rõ được chân tướng. Nô tì là hậu duệ của Từ thị.
Cha mẹ hàm oan mà chết. Chưa có một ngày nào dám quên chuyện Từ thị bị bách tính phỉ nhổ. Khẩn cầu điện hạ, tạm thời giữ lại tính mạng của Vân Dịch, trả lại sự trong sạch cho Từ thị. Từ Thời Cẩm, ngươi được lắm!
Vụ án Giang Châu có chứng cứ rành rành. Phu thê Từ thị tự biết sự việc đã bại lộ, để lại thư rồi tự vẫn là chuyện đã được kết luận. Ngươi là con gái của tội thần lại dám nói xằng nói bậy ở đây, ngươi có mưu đồ gì?
Tiểu Cẩm chỉ là một nữ tử, lên tiếng cũng không sao cả. Lục công cần gì phải kích động như thế. Lục công à, ngươi là trụ cột của Đại Ngụy ta. Vụ án giang hồ nhỏ nhặt này sao có thể để ngươi đích thân ra tay được.
Ta đã để Thẩm Thiên hộ đi xử lý vụ án này rồi. Ngươi cứ yên tâm ở lại kinh thành chờ tin tốt đi. Điện hạ! Bích Loa Xuân ngon thế này mà nguội mất rồi. Giờ nô tì sẽ thay một tách trà mới cho điện hạ.
– Mong điện hạ nghĩ kỹ lại. – Uống trà thì phải từ từ thưởng thức. Lục công ngươi hãy về đi. Tiểu Cẩm, rót trà. Đại nhân, người thật sự không tìm một lang trung đến khám thử à? Không cần đâu. Thủ đoạn hèn hạ như thế
Cũng chỉ có lũ thổ phỉ giang hồ như Vân Dịch mới dùng được thôi. Tuy Vân Dịch là thổ phỉ nhưng cũng có chút bản lĩnh. Nếu không thì sao có thể tránh thoát được tai mắt của Nam Điển Chính ty, mai danh ẩn tích bao nhiêu năm nay. Là ta
Đã khinh địch rồi. Đại nhân, người không cần trách móc bản thân quá mức đâu. Là tên tiểu nhân kia quá hèn hạ thôi. Đại nhân, người đang tìm gì vậy? Vừa nãy khi ngươi thu dọn quần áo của ta có nhìn thấy lệnh bài của ta không? Lệnh bài? Không có ạ.
Đại nhân. Các huynh đệ đã lục soát trong thành suốt mấy canh giờ, vẫn chưa tìm được tung tích của Vân Dịch. Liệu có phải là tên Vân Dịch đó đã… Không thể nào. Đã gài người của chúng ta vào các trạm gác ở cổng thành rồi.
Hắn có mọc cánh cũng khó mà thoát được. Giờ thuộc hạ sẽ dẫn theo các huynh đệ vào trong thành thăm dò. Nhất định phải bắt được hắn mới thôi. Nhanh lên đó! Rõ! Đại nhân, người đi đâu thế? Đại nhân, [Thẩm Yến] [Thập Tứ Sở Thiên Hộ] [Số 128] Thẩm Yến.
Quận chúa, Vương gia về rồi. Ngài ấy bảo người qua đó. Ta biết rồi. Quỳ xuống! Xin lỗi mẹ con đi! Mẹ con? Mẹ con mất từ lâu rồi. Vương gia, A Linh vẫn còn nhỏ, chàng cần gì phải làm khó con bé chứ? Mẹ à!
Là tỷ ấy ra tay đánh mẹ trước, mẹ còn bảo vệ tỷ ấy làm gì chứ? Là tỷ ấy hỗn xược vô lễ. Tương Nhi, con im miệng! Mẹ bảo con đừng nói với cha, con không chịu nghe. Hại đại tỷ con bị cha quở trách. Con vui rồi chứ? Mẹ à!
– Ta phải cho con một trận… – Đủ rồi! Cha à! Không phải là muốn xem cái này sao? Muộn thêm lúc nữa là bản quận chúa ngủ mất đó. Vương gia. Mẹ! Ta nói lại một lần nữa. Xin lỗi mẹ con. Mẹ con đã mất từ lâu rồi. Quận chúa,
Rõ ràng người biết là Vương gia ra tay nặng, còn cố ý cãi lại ngài ấy. Người tội gì phải làm thế chứ? Được rồi. Đừng buồn nữa. Ta biết muội thương ta. Linh Bích à. Ta muốn ở một mình một lát, muội lui ra trước đi. Từ từ thôi! Nào.
Cẩn thận chút nhé! Nào. Vương gia nhốt Quận chúa ở bên trong, Vương phi mới lại không cho Quận chúa ăn uống. Còn nhỏ tuổi như thế sao chịu được chứ? Thẩm Yến. Thẩm đại nhân quả nhiên là không giống người thường. Ban ngày một mực từ chối người ta,
Nhảy qua cửa sổ bỏ chạy. Đến nửa đêm lại chủ động trèo cửa sổ vào. Thẩm đại nhân cũng hăng hái quá đó! Chắc Quận chúa biết rõ mục đích Thẩm mỗ đến đây chuyến này. Mục đích gì? Đưa đây! Lệnh bài. Lệnh bài? Lệnh bài gì cơ? Ta không biết.
Chưa từng nhìn thấy. Nếu Quận chúa chưa từng nhìn thấy thì sao lại biết được họ tên của tại hạ? Vật được vua ban, mong Quận chúa hãy trả lại. Ta đã nói không có là không có. Nếu Thẩm đại nhân không tin thì có thể khám người. Thật sự không có.
Thẩm Yến, ngươi đang làm gì thế? Lấy cớ khám người để làm việc bất chính với bản Quận chúa sao? Quận chúa lo lắng quá rồi. Ta chỉ muốn khiến Quận chúa không thể cử động thôi. Nếu còn không giao lệnh bài ra, thì đừng trách tại hạ vô lễ.
Ta là Quận chúa, ngươi dám ư? Trả lại lệnh bài cho ta, ta giúp cô giải huyệt. [Dương Diệp] [Thị vệ của Quận chúa] Cứu ta với! Người đâu! Thẩm Yến, ngươi bắt nạt ta. Ta đã nói là không có lệnh bài thì chính là không có lệnh bài.
Có thì ta cũng không đưa. Cứu ta với! Có ai không? Thẩm mỗ không muốn làm lớn chuyện, nếu Quận chúa khăng khăng không chịu trả lại lệnh bài, hôm khác Thẩm mỗ sẽ tự đến lấy. Đây là thuốc uống, có lợi cho vết thương của Quận chúa. Đừng đuổi theo nữa.
Chuyện ta bảo ngươi điều tra đã điều tra đến đâu rồi? Đã tra rõ rồi ạ. Lần này Thẩm Yến đến Giang Châu là để bắt phạm nhân quay về Nghiệp Kinh thẩm vấn. Nghiệp Kinh? Trong thời gian tới theo dõi chặt Kim Lân Vệ sở của Giang Châu cho ta.
Ta muốn biết hết nhất cử nhất động của Thẩm Thiên hộ. Thẩm Yến. Vân Dịch, bước lớn như thế, ngươi không sợ rách đũng quần à? Bọn ta phụng mệnh Thái tử bắt ngươi về quy án. Ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói đi. Đám chó săn Kim Lân,
Nói khoác mà không biết ngượng. Bày trận! Lui hết ra! Chạy đi! Tiếp tục chạy đi! Bắt lấy! Xảy ra chuyện gì vậy? Thẩm đại nhân, lại gặp mặt rồi. Không xong rồi. Xe ngựa bị kẹt lại rồi. Quận chúa, xe ngựa bị kẹt lại rồi. Mang nỏ của ta lại đây!
Thẩm đại nhân, sao lại không đi nữa thế? Sao vậy? Chỉ một câu thôi, sau này Quận chúa đừng dùng nỏ nữa. Sợ ta làm người khác bị thương? Giơ cánh tay thấp quá, thời điểm bắn tên lại muộn quá. Tóm lại là trình độ quá kém, lấy ra để khoe khoang
Chỉ có mất mặt thôi. Thẩm đại nhân áp giải phạm nhân, có phải là muốn về Nghiệp Kinh không? Trùng hợp quá. Ta cũng thế. Ta cảm thấy những lời vừa rồi của Thẩm đại nhân rất có lý. Chốn núi rừng giặc cướp hoành hành,
Trình độ này của ta thật đáng xấu hổ, có lẽ cần Thẩm đại nhân hộ tống dọc đường. Con đường áp giải phạm nhân rất gian khổ, chỉ sợ Quận chúa… Cứu ta với! Thẩm đại nhân, cứu ta với! Hình như ngựa của Quận chúa xảy ra chút vấn đề,
Ta đi xem thử. Cứu ta với, Thẩm đại nhân! Thẩm đại nhân cứu ta với! Thẩm đại nhân! Cứu với! Thẩm đại nhân, cứu ta! Lệnh bài. Cứu ta! Không đưa. Thật sự không đưa sao? Không đưa. Ở đây bốn bề vắng tanh, nếu ta để ngựa của cô tiếp tục phát điên,
Thì cô chỉ có thể tự sinh tự diệt thôi. Vậy sao?