Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 12 | iQiyi Vietnam
Không sao, tôi tự xử được. Ủa túi ngủ của tôi đâu? Vứt rồi. Vứt rồi tôi ngủ ở đâu? Cô ngủ ở kia. Vậy anh ta và Phương Kiều… Tên khốn Thời Liễm Sâm, sau này tôi không thèm để ý đến anh nữa. Đơn giản thôi.
Tôi không muốn khiến bạn gái tôi đau lòng. Được, tôi đi! Nhưng Thời Liễm Sâm, tôi cảnh cáo anh! Đừng có giả vờ khi đối diện với Tiểu Lộc nữa. Nếu anh còn tiếp tục lợi dụng cô ấy để thực hiện mục đích của mình, tôi sẽ không tha cho anh đâu. Maggie!
Ngày mai cô hãy đăng toàn bộ những chứng cứ về Sally này lên mạng, chứng minh chuyện Sally có xích mích với công ty. Ý anh là sẽ chuyển mũi nhọn qua phía Sally? Ừm. Được ạ, tôi đi làm ngay. Chờ đã! Chuyện này đừng để liên lụy đến Lương Thực. Được ạ.
Bố, đợt này Hoán Trăn thảm rồi. Nếu cứ như vầy, e rằng sẽ phải phá sản thôi. Nói cái gì ta chưa biết đi. Bố nghĩ Lương Thực sẽ đến tìm bố chứ? Nó không còn sự lựa chọn đâu, e là bên Hoán Trăn nó cũng chẳng còn chỗ đứng.
Vẫn là bố cao tay hơn. Chỉ cần có bố, sớm muộn gì Hoán Trăn cũng bị chúng ta đạp đổ. Để cái tên Thời Liễm Sâm suốt ngày xem thường con kia biết được sự lợi hại. Nhìn bộ dạng không có tương lai của con đi. Cái thằng ngốc này
Đến khi nào mới có thể thông minh lên được hả? Ngốc cũng là do bố sinh ra cơ mà. Biến đi, ta không muốn nhìn thấy con nữa. Sao vẫn còn chưa về nữa? Thôi đi ngủ, chờ gì nữa. Đừng có quên là bọn mày còn đang cãi nhau đấy. Thôi vậy,
Chờ anh ấy chờ một tí vậy. Đồ đầu gỗ đáng ghét. Con nít thật. Kiều Kiều, có phải cậu có tâm sự gì không? Cậu nhìn như thế làm tôi hơi sợ đấy. Thật ra tôi thấy tôi đối với cậu… Thú vị? Hơi tệ Kiều Kiều, cậu nói vậy là sao?
Bao nhiêu năm rồi, tôi không hiểu sao cậu vẫn có thể chịu đựng được tôi. Tính tình tôi kém, còn thích ra lệnh, khiến cậu chẳng có nổi một cô bạn gái. Cậu đừng nói thế, cậu nói vậy làm tôi sợ đấy. Chẳng sao, cậu sắp không phải chịu khổ nữa.
Ý gì đây? Cậu không biết tôi cực thích bị người khách hành, có máu M đó. Cậu mà không làm khổ tôi, tôi không tìm thấy ý nghĩa để tồn tại nữa. Tôi sắp phải đi rồi. Cậu đi đâu chứ? Không vấn đề gì, cậu đi đâu tôi theo đấy.
Cậu đừng uống nữa. Kiều Kiều! Cậu cứ để tôi uống đi, uống xong tôi mới dễ chịu được. Kiều Kiều, cậu nói xem cậu đi rồi thì tôi phải làm sao? Cậu uống nhiều rồi đấy. Tôi không uống nhiều. Tôi không quan tâm, nếu cậu đi thì kéo tôi theo luôn đi.
Tôi không cho phép cậu đi đâu! Khó khăn lắm cậu mới chịu từ bỏ anh Sâm, lần này dù thế nào đi nữa tôi cũng không cho cậu đi đâu. Kiều Kiều, cậu biết không? Tôi thích cậu hơn hai mươi năm nay rồi, tôi không thể sống thiếu cậu.
Ngôn Tử Thần, cậu nói bậy bạ gì thế? Tỉnh táo lại đi! Sao chẳng có thứ gì đọng lại? Đầu óc trống rỗng, những manh mối của đôi ba câu nói cứ lần lượt hiện lên. Khi anh dần đến gần, em dường như lại càng bước ra xa. Anh có trong đó không?
Đã dậy chưa vậy? Chị Cindy, anh Lương đâu rồi ạ? Em không biết sao? Anh ấy bị đuổi việc rồi. Đuổi việc? Chuyện gì cơ ạ? Cindy đang nói gì vậy? Sao mà anh Lương bị đuổi việc được? Anh ấy là cửa hàng trưởng lớn nhất ở đây mà.
Hôm nay chắc là Cá tháng tư quá. Đúng rồi, chắc chắn là Cindy đang lừa mình. Không được hoảng loạn, phải đi hỏi anh Lương xem sao. Nhưng làm sao hỏi anh ấy đây? Lỡ mà… không đâu. Anh Lương, Cindy nói thật sao? Tiểu Lộc, biểu hiện gì thế kia?
Chẳng phải chỉ bị đuổi việc thôi sao? Thật ra nếu như không có chuyện hàng giả, anh cũng định sẽ đi, từ lâu anh đã muốn từ chức rồi. Anh Lương của em xuất sắc như vậy, dù là ở đâu nhất định cũng sẽ tỏa sáng thôi, em cứ yên tâm.
Với lại em cũng đừng có nghĩ nhiều, chuyện này không liên quan đến ai đâu. Thật ra trước kia khi anh muốn đi, thì cảm thấy không yên tâm khi để em một mình ở Hoán Trăn. Nhưng bây giờ đã có sếp Thời, anh ấy sẽ không để ai ăn hiếp em đâu.
Được rồi, đừng nghĩ nhiều nhé. Nếu như em thấy không nỡ thì về nhà ở mấy ngày đi, Tịnh Tịnh cứ nhắc em suốt đấy. Làm việc thật tốt nhé. Đời tư của cô tôi không có hứng thú can thiệp. Nhưng nếu cô quá gần gũi với anh Lương
Sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa chúng ta. Tôi nói mà, tự nhiên đang bình thường sao bỗng dưng lại bị đuổi việc cơ chứ? Hóa ra là có người nào đó ghen rồi. Cũng may tôi không phải đàn ông, chứ không kết cục đó cũng là của tôi rồi.
Cửa hàng trưởng đáng thương quá, trước khi đi còn phải nói tốt cho người ta. Người đàn ông tốt như vậy nếu mà tôi chưa có bạn trai… Cô sẽ trao hết tình cảm cho anh ấy sao? Thôi đừng nói thế. Tại sao anh lại đuổi việc anh Lương?
Đây là quyết định của công ty, tôi không cần phải giải thích với cô. Lại là quyết định của công ty. Thời Liễm Sâm, tại sao anh cứ như vậy thế? Nếu như vì chuyện hàng giả, tôi cũng có trách nhiệm, anh dựa vào đâu mà đuổi việc anh ấy chứ?
Nếu không phải anh ta làm, lẽ nào là cô sao? Đương nhiên không phải là tôi. Nhưng anh Lương cũng sẽ không làm chuyện như vậy. Thế sao? Cô tin tưởng anh Lương của mình như thế à? Cô có hiểu cái đạo lý biết mặt biết người không biết lòng không?
Tôi không hiểu, cũng không muốn hiểu. Tôi không nghĩ nhiều giống như các người. Tôi chỉ biết đối tượng tình nghi là hai người chúng tôi thì hai người chúng tôi phải cùng gánh vác. Chứ không như anh, lặng lẽ đuổi việc người ta.
Chẳng trách hôm qua anh muốn đưa tôi đi chỗ khác, hóa ra là anh đã lên kế hoạch hết rồi. Quả nhiên tôi vẫn quá ngốc nghếch, là do tôi hại anh Lương. Chúng ta không phải là người cùng một thế giới. Ra ngoài ngay!
Thời gian làm việc không phải để cô đến mắng sếp. Tôi vẫn còn chưa nói xong. Anh cứ luôn tự cho mình là đúng, không hề hiểu cho cảm xúc của người khác. Kẻ lạnh lùng vô tình, tự cao tự đại giống như anh mới là đáng thương nhất.
Anh không hề có trái tim. Trong thế giới của anh chỉ có… Đủ rồi! Ra ngoài cho tôi. Anh… Được! Để mình giúp cậu. Không cần. Anh Lương đâu rồi? Cậu còn dám hỏi. Mình biết cậu vẫn còn giận mình vì chuyện anh Lương bị đuổi việc. Mình cũng rất tức giận.
Lần này mình đến để xin lỗi anh ấy. Xin lỗi có tác dụng không? Cậu nghĩ xin lỗi xong anh Lương Thực sẽ không bị đuổi việc nữa sao? Sao cậu không ngoan ngoãn hẹn hò với ông sếp của cậu đi?
Tại sao lần nào cũng làm liên lụy đến anh Lương Thực vậy? Không phải lúc nãy mình đã nói rồi sao? Chuyện này mình hoàn toàn không biết, hơn nữa cũng không phải do mình khiến anh Lương Thực bị đuổi việc. Cậu không muốn thế thì tránh xa anh ấy ra đi.
Một người đã có bạn trai rồi, mà cứ dính vào anh Lương Thực mãi không buông, cậu không thấy làm vậy đê tiện lắm sao? Tịnh Tịnh, cậu nói hơi quá rồi đấy. Cậu dựa vào đâu mà nói mình như thế? Quá đáng ư? Mình nói thế là còn nhẹ đấy.
Lâm Lộc, cuối cùng mình cũng nhìn rõ con người cậu rồi. Hóa ra cậu là loại người chân đạp hai thuyền, đứng núi này trông núi nọ. Có một tổng giám đốc rồi vẫn chưa đủ, còn muốn chiếm cả một người làm công bình thường.
Cả thế giới đều là của cậu đúng chứ? Mình không hề dính lấy anh Lương Thực, cũng không có quan hệ gì với Thời Liễm Sâm hết. Vậy tin đồn là sao? Đại diện phát ngôn lại sao nữa? Được, cho dù những chuyện đó là thật, vậy cậu nói mình biết
Chuyện hai người hiện tại đang sống chung là sao? Mình với anh ấy chỉ là quan hệ trên hợp đồng thôi. Lâm Lộc, cậu đang đóng phim thần tượng với mình đấy à? Hợp đồng? Trước đây mình cứ nghĩ mãi, sếp Thời thích cậu ở điểm nào? Giờ mình hiểu rồi,
Thì ra cậu là một diễn viên rất giỏi. Cậu lừa mình bao nhiêu năm nay… Mình không có. Mình luôn xem cậu là chị em tốt, cậu biết điều đó không? Tịnh Tịnh! Đủ rồi, từ giờ về sau, chúng ta đừng liên hệ với nhau,
Cậu cũng đừng làm phiền đến cuộc sống của bọn mình nữa. Không tiễn. Anh à, anh không thể vào được đâu. Sếp Lê, anh này cứ đòi vào trong. Cô ra ngoài đi. Cơn gió nào thổi con tới đây thế? Trong lòng ông tự hiểu rõ. Là vì chuyện hàng giả à?
Tại sao ông đổ oan cho tôi? Nếu bố không làm thế con có đến tìm bố không? Tiểu Thực à, ta biết con hận bố, nhưng dù gì bố cũng là bố của con, nên bố sẽ không hại con đâu. Bố ư? Nói ra cũng khiến người ta cảm động thật.
Những lời trước đây ông nói còn tính không? Đương nhiên rồi, chỉ cần con chịu đến Sally, bố sẽ sẵn sàng ủng hộ để con cạnh tranh với Thời Liễm Sâm. Điều kiện là gì? Làm gì có điều kiện? Chúng ta đều là người một nhà, cùng khiến cho Sally phát triển,
Đạp đổ Hoán Trăn. Đây chẳng phải là mục tiêu chung của chúng ta sao? Ông yên tâm, tôi sẽ không lấy lương chùa đâu, chuyện cần làm tôi đều sẽ làm. Tự tin như vậy à? Lẽ nào ông không có lòng tin với tôi sao? Con là con trai bố,
Bố đương nhiên phải tin tưởng rồi. Kiều Kiều, chuyện tối qua… Không đúng. Kiều Kiều! Hôm đó tôi… Cũng không đúng. Kiều Kiều! Tối hôm đó là do tôi uống… Lần này phiền phức lớn rồi, làm sao giải thích bây giờ? Kiều Kiều, cậu tha thứ cho tôi đi mà!
Ngàn vạn lần sai đều là lỗi của tôi. Tôi đã không kiềm chế được con tim mình, đã hôn cậu khi chưa có sự đồng ý. Tôi sai rồi, thật sự sai rồi. Cậu hãy rộng lượng bỏ qua cho tôi đi. Cứ làm vậy đi. Ôi sao lại là cô thế này?
Nãy giờ cô nghe hết rồi ạ? Nghe được một chút thôi, không rõ ràng lắm. Nhưng mấy câu quan trọng thì nghe được hết rồi. Thế Kiều Kiều đâu ạ? Nó ra nước ngoài rồi. Nó không nói với con sao? Cô ấy đi nước nào vậy ạ?
Hình như là nước nào ở châu Âu đấy. Cụ thể thì cô cũng không nhớ rõ. Đúng, cô ấy có nói với con, nhưng con quên mất rồi. À cô ơi, con còn bận việc, con đi trước nhé! Bó hoa này con tặng cô luôn đó, tạm biệt cô.
Thật sự là ngượng chết đi được. Ông nhà lâu lắm rồi chưa tặng mình hoa, được đấy chứ. Mười hai giờ rồi còn chưa về, không phải cô ấy giận rồi chứ? Cô đang ở đâu thế? Sao trễ rồi vẫn còn chưa về? Có cần tôi đến đón không?
Không thể chiều cô ấy miết được, lớn to đầu rồi, mà vẫn quên đường về nhà. Vẫn chưa về nữa. Xem ra sau này phải đặt giờ giới nghiêm rồi. Không được, phải đi tìm cô ấy thôi. Lỡ mà xảy ra chuyện gì… Sau này ra ngoài không mang chìa khóa,
Thì ngủ ở ngoài đường đi nhé. Sao lại là cậu? Kiều Kiều đi đâu rồi? Tôi không biết. Cậu không biết ư? Cô ấy thích cậu như vậy, nhất định đã nói cậu nghe rồi. Ngôn Tử Thần, cậu bình tĩnh đi. Cậu kêu tôi bình tĩnh thế nào được?
Không nói một lời mà đã bỏ đi rồi, tôi còn chưa đồng ý nữa. Cậu cho cô ấy chút không gian đi. Sao cậu không hề nóng lòng chút nào vậy? Lỡ như cô ấy gặp chuyện gì thì sao? Cô ấy không phải kiểu người đó. Thế cô ấy là người thế nào?
Thời Liễm Sâm, vì cậu cô ấy đã không còn giống bản thân mình nữa rồi. Rõ ràng không quen ăn lẩu cay, vẫn phải tỏ ra ăn rất ngon miệng. Rõ ràng đã quen mặc hàng hiệu, vậy mà vẫn can tâm đi mua hàng vỉa hè. Rõ ràng bị thương,
Mà vẫn cố chấp tự an ủi mình giả bộ mạnh mẽ. Tại sao chứ? Vì cô ấy thích cậu. Cô ấy hy sinh vì cậu nhiều như thế lẽ nào cậu không hề cảm nhận được sao? Xin lỗi. Điều tôi ghét nhìn thấy nhất
Là thái độ không hề liên quan đến mình này của cậu. Nếu không phải vì cậu, cô ấy sẽ không bỏ đi. Anh Sâm, cậu có yêu Lâm Lộc không? Chuyện gì ra chuyện đó, chuyện này không liên quan đến cô ấy, đừng kéo cô ấy vào. Nếu cậu nói như vậy,
Có phải tôi có thể xem cô ấy là người ngoài cuộc không? Vậy sao cậu cứ phải ở bên cô ấy để chọc tức Phương Kiều? Anh Sâm, tôi quá thất vọng về cậu rồi. Cậu không hề hiểu thế nào là tình yêu, cậu cũng không có trái tim. Tiểu Lộc!
Lời chào hỏi lễ phép, nụ cười tự nhiên, phải hợp đến mức nào mới không để lại tiếc nuối? Thời gian không phân biệt, tự cười nhạo bản thân thậm tệ. Yêu phải biết nắm giữ chừng mực. Kí ức khẽ thì thầm bên tai, người cô độc đang lắng nghe.
Phải nghe khúc nhạc thế nào mới được coi là đã từng yêu em? Là do anh tự cho mình thông minh, đã yêu em một cách thỏa đáng. Chủ nghĩa hoàn mỹ lại khiến anh quên đi khoảng cách thân mật giữa hai trái tim. Nước mắt rơi phía sau lưng em,
Không cần hiểu cũng chẳng cần an ủi. Cố giấu nước mắt cũng là một sự dũng cảm, quay lưng lại với em rồi mới bật khóc. Không muốn em phải khó xử, bởi vì anh muốn em khi nghĩ về anh, chỉ nhớ về những điều vui vẻ.
Kí ức khẽ thì thầm bên tai, người cô độc đang lắng nghe. Phải nghe khúc nhạc thế nào mới được coi là đã từng yêu em? Là do anh tự cho mình thông minh, đã yêu em một cách thỏa đáng. Càng muốn làm em hài lòng, ngược lại càng khiến em cô đơn.
Nước mắt rơi phía sau lưng em, không cần hiểu cũng chẳng cần an ủi. Không được, tuyệt đối không được. Lâm Lộc, cô đi với tôi. Tôi vẫn còn chưa nói xong. Anh cứ luôn cho là mình đúng, không hề nghĩ cho cảm xúc của người khác, hoàn toàn không có trái tim.
Đủ rồi! Chỉ để lại hình ảnh tốt đẹp nhất trong lòng em, nên anh tự tạo ra một con người phóng khoáng. Chỉ là càng buồn bã càng phóng khoáng lại càng nặng nề và sâu sắc hơn. Nước mắt rơi phía sau lưng em. Lương Thực… Phương Kiều… Cô nói trước đi.
Thời Liễm Sâm! Chúng ta vốn dĩ là hai đường thẳng song song, vì một hợp đồng mà giao nhau. Nhưng dù gì đi nữa, chúng ta cũng là người của hai thế giới khác nhau. Dạo gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, những người bên cạnh chúng ta đều bị tổn thương.
Tôi nghĩ… chúng ta vẫn nên quay về điểm xuất phát thôi. Trở về cuộc sống riêng của bản thân, đừng làm phiền nhau nữa. Cô đang nói gì vậy? Chúng ta kết thúc hợp đồng thôi. Chị ơi, có chuyện lớn rồi. Nghe nói anh rể vì quá nhớ thương chị,
Lúc lái xe không tập trung nên gặp tai nạn rồi. Bây giờ vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện đây. Cứ đảm bảo không ai biết chuyện chúng ta chia tay, nhất định sẽ không ảnh hưởng gì đến Cinderella đâu. Cô muốn kết thúc hợp đồng? Đúng vậy.
Nửa đêm rồi, bên kia có một cô gái. Hay là để tao qua đó… Anh à, để tao tự đi. Em gái à, nửa đêm ngồi một mình ở đây à, để anh ngồi với em. Cực kì sến sẩm, thiếu nữ thanh xuân. Đưa tiền đây! Tôi khuyên các người mau chạy đi,
Anh ấy không có ăn chay đâu. Ông đây ăn tạp đây này. Chỗ của tôi vừa hay có phòng trống, cô có thể chuyển đến đây. Hợp đồng của chúng ta đã chấm dứt rồi, tôi không phải là người phù hợp với anh. Cũng không còn sớm nữa,
Đợi băng bó cho anh xong tôi sẽ đi. Cô cũng biết tình hình gần đây của Hoán Trăn, lợi nhuận ngày càng ít, không chừng một thời gian nữa sẽ sụp đổ. Không nói chuyện này, đi thôi! Ấy, tiền thuê nhà là bao nhiêu? Cầu hôn mình bên bờ biển Aegean.
Nắm tay mình chạy hết sân marathon. Mua cho mình chín mươi chín đóa hoa hồng. Cô không thích hả? Đưa mình đi châu Âu chơi nhân dịp sinh nhật. Nếu cô không thích, tôi có thể dẫn cô đi du lịch ở châu Âu. Mình cảm thấy chuyện lãng mạn nhất
Là anh ấy để dành miếng gà rán cuối cùng lại cho mình. Hoặc là tôi có thể để dành miếng gà rán cuối cùng cho cô. Anh thích em! Anh rất thích em. Anh… thích em. Lâm Lộc! Em có bằng lòng làm bạn gái của anh không?
Em phải suy nghĩ thật kĩ đã. Nếu anh có thể vượt qua thử thách trong vòng ba ngày, em sẽ đồng ý. Quyết định thế nhé. Đi nào, chúng ta đi siêu thị thôi. Làm gì đấy? Thả em ra đi, biết bao nhiêu người nhìn này. Chuẩn bị xong chưa?
Cậu là một người đàn ông, cậu nên biết rằng trên đời này vẫn còn chuyện còn quan trọng hơn tình yêu. Danh tiếng của một cô gái quan trọng biết bao nhiêu. Tôi đã lợi dụng sự yếu ớt để kéo cô ấy đến trước mặt mọi người.
Cũng chính là tôi đã lợi dụng cô ấy để giúp Hoán Trăn vượt qua cửa ải khó khăn này. Sếp Thời! Sếp Thời, nói vài câu đi. Đừng đi, nói thêm mấy câu đi. Sếp Thời, sếp Thời! Alan nói thế là ý gì vậy? Anh ấy nói lựa chọn của em
Chính là lựa chọn của tập đoàn Nhuận Nghiên. Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không? Thời Liễm Sâm, chúng ta đã từng ở bên nhau sao? Bây giờ tôi không cần anh nữa rồi.