Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 11 | iQiyi Vietnam
Mọi người đừng bao giờ tin vào lời bịa đặt trên mạng, mỹ phẩm của chúng tôi chắc chắn không có vấn đề gì. Cô là Đại diện phát ngôn, đương nhiên phải nói thế rồi. Các người cùng một giuộc với nhau cả. Tẩy chay những kẻ làm ăn gian dối.
Trả hàng đi, không trả hàng thì chúng tôi không đi. Trả hàng! Trả hàng! Trả hàng! Cô đang làm gì vậy? Không có gì, không có gì. Tôi chỉ muốn xác nhận xem có phải anh ngủ rồi không. Chúng ta nói chuyện đi. Được. Gặp ở chỗ cũ. Làm sao đây?
Chắc chắn anh ấy hiểu lầm rồi. Cô nghĩ đến cái gì mà quan trọng hơn mạng sống vậy? Nghĩ đến anh. Còn “nghĩ đến anh” nữa. Trắng trợn quá đi mất. Tại sao tim đập nhanh như vậy? Nghĩ đến anh. Chuyện hôm nay anh đừng hiểu lầm nhé,
Tôi thật sự chỉ đang nghĩ anh có tìm ra cách giải quyết hay chưa thôi. Cũng muộn rồi, tôi phải ngủ đây. Ngủ ngon. Hiểu lầm? Ai chứ? Chắc mấy hôm nay anh ra vất vả lắm. Mình không thể gây thêm phiền phức cho anh ta nữa.
Xem có cách nào giúp được anh ta không. Âm nhạc, thức ăn ngon. Trời mưa rồi làm sao đây? Em nhớ anh lắm, nhưng không dám gọi cho anh. Em không tìm được nguyên nhân. Nhưng cuối cùng anh và em đã hiểu cảm giác của sự cô đơn. Một mình cầm chiếc dù.
Cứ chiên tiếp là khét đấy. Tôi bảo khét rồi. Anh đi xem nồi canh cà rốt kiểu Tây đi. Tôi không ăn cà rốt. Không sao, anh không ăn thì tôi ăn, mau đi đi. Đói rồi à? À không, không phải. Tôi thấy gần đây anh hơi vất vả
Nên lên mạng tra thử. Trên mạng nói thức ăn ngon sẽ giúp xoa dịu áp lực. Thật ra tôi cũng đói rồi. Nhưng tôi cũng thật lòng vì anh nên mới… Ăn cơm đi. Không sao, tôi tự xử được. Hôm qua sau khi tan làm cô đã đi đâu?
Không đi đâu hết, dạo chút thôi. Trên đường nghe điện thoại với ai? Mẹ tôi. Bác gái nói gì khiến cô mất hồn xông ra giữa đường? Không nói gì cả. Bà ấy nói tiết trời nóng, bảo tôi cẩn thận kẻo bị cảm nắng. Anh cười gì?
Sau này qua đường đừng nghe điện thoại nữa. Không an toàn. Nếu là anh gọi đến thì sao? Tôi sẽ ở đầu bên kia điện thoại chờ cô qua đường xong. Lúc nãy anh ta làm gì vậy? Đang thả thính à? Lên xe. Thôi đi, bây giờ đang là giai đoạn đặc biệt,
Hai chúng ta cùng xuất hiện sẽ bị phóng viên đuổi đánh nữa đó. Tôi ngồi xe buýt vậy. Tôi đưa cô đến trạm xe buýt. Không cần đâu. Khoan đã. Sắp muộn rồi, lên xe đi. Ừ. Sao anh không dừng xe? Đã qua trạm rồi.
Chẳng phải tôi đã nhắc anh rồi đó sao? Chỗ này không cho đậu xe. Vậy tôi làm sao đây? Mười lăm phút mới có một chuyến, chờ đến chuyến kế tôi sẽ… Đến muộn? Vậy anh có thể chở tôi đến trạm kế tiếp để đuổi kịp chuyến xe buýt kia không? Không thể.
Đã đến trước cửa rồi, hơn nữa cũng không bị muộn. Anh đừng tiễn nữa. Ai nói muốn tiễn cô? Tôi vào mua bữa sáng thôi. Cô nghĩ nhiều quá rồi. Ồ. Chuyện hàng giả, mình phải làm gì mới giúp được anh ta đây? Tiểu Lộc, em không sao chứ?
Không sao, anh không cần lo lắng cho em quá đâu. Lúc nãy hơi ngẩn người. Có phải tối qua nghỉ ngơi không tốt? Alo. Tốt quá, không thành vấn đề! Mười hai giờ trưa mai, tôi chắc chắn sẽ đến, không gặp không về. Sao vậy Tiểu Lộc? Anh Lương biết không?
Cô khách hàng đòi trả hàng lúc trước cuối cùng cũng chịu gặp em rồi. Hơn nữa cô ấy cũng đồng ý sẽ làm chứng cho Hoán Trăn chúng ta. Vậy à? Vậy thì tốt quá. Khi nào đi gặp cô ấy? Anh đi cùng em. Không cần đâu, em đi một mình là được.
Em đừng quên, anh là cửa hàng trưởng. Những lúc thế này lẽ ra phải để anh ra mặt. Được, vậy chúng ta cùng đi. Cuối cùng em cũng giúp được. Thật ra chuyện này ít nhiều gì cũng có một phần trách nhiệm của anh. Cũng không biết vì sao
Kể từ khi anh vào Hoán Trăn làm cửa hàng trưởng, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Hơn nữa nhiều cửa hàng mà chỉ cửa hàng chúng ta có hàng giả. Chẳng lẽ ý của anh là có người muốn cướp vị trí cửa hàng trưởng của anh? Có khi nào là Cindy không?
Em nghĩ gì đó? Ý anh là có khi nào là nội bộ Hoán Trăn… Hoán Trăn chắc chắn không sản xuất hàng giả đâu. Thời Liễm Sâm chắc chắn sẽ không làm chuyện như vậy. Anh tin em đi, anh Lương. Trưa mai có rảnh không? Muốn chào tạm biệt anh. Cô đi đâu?
Yên tâm. Em chỉ ra ngoài giải khuây thôi. Trước khi đi muốn ăn bữa cơm cùng với anh và bác Thời. Chút yêu cầu nhỏ này chắc anh sẽ không nhẫn tâm từ chối chứ. Đặt xong thì gửi thời gian địa điểm cho tôi. Tôi sẽ đến đúng giờ.
Vậy anh cứ làm việc đi, mai gặp. Sếp Thời, đã có báo cáo so sánh. Ừ. Bất kể là thành phần nguyên liệu hay chi tiết bao bì, hoặc mã sản xuất đều không hề khớp với sản phẩm của chúng ta. Cụ thể hãy xem tài liệu.
Bên phía giám sát có phát hiện gì mới không? Trong số những người nhận đợt hàng này, ngoài nhân viên cửa hàng là Cindy, cửa hàng trưởng Lương Thực, thì có thêm cô Lâm. Còn bảo không bán hàng giả à? Cô nhìn mặt của tôi đi.
Đến bây giờ vẫn chưa khỏi kia kìa. Xin lỗi, tôi thay mặt công ty xin lỗi cô. Là như vầy. Sao có thể là cô ấy làm chứ? Cô ấy sốt ruột hơn bất kỳ ai, trả giá nhiều hơn bất kỳ ai. Xét thấy cô biểu hiện khá tốt,
Cô có thể ngủ trong phòng này. Tôi thấy cô ngủ phòng khách tội nghiệp quá, thôi cô cứ ngủ, ngủ chỗ đó đi. Muộn vậy mới về à? Muộn sao? Rõ ràng do anh về sớm quá thôi. Tôi mệt chết mất. Tôi tắm rửa đi ngủ đây. Ủa túi ngủ của tôi đâu?
Vứt rồi. Vứt rồi tôi ngủ ở đâu? Cô ngủ ở kia. Bên trong đồ đạc lung tung, sao tôi ngủ được? Theo tôi. Do anh điên rồi hay do tôi bị ảo giác? Cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ sợ cô tiếp tục ngủ trong phòng khách sẽ làm hư ghế sô pha.
Khẩu xà tâm Phật, đồ dối lòng. Thoải mái quá. House lớn của Tổng giám đốc Thời quả là có khác. Một cái kho bình thường thôi mà dọn dẹp xong lại thoải mái như vậy. Hình như giường này không êm lắm. Có phải do ngủ trên sô pha nhiều chăng?
Sao anh ta đột nhiên đối xử tốt với mình như vậy? Đừng nói là yêu mình rồi nhé? Lâm Lộc ơi Lâm Lộc, có phải mày điên rồi không? Sao lại có suy nghĩ này chứ? Mặt mũi mày bình thường như vậy, không thể nào đâu. Im lặng vậy,
Đừng nói là vui quá hóa khờ rồi nhé. Ban ngày không nói xấu người khác, tối không nói với Thời Liễm Sâm, cái tên người gỗ này, sao bảo đến là đến chứ? Ngủ rồi à? Ngủ rồi. Ngủ rồi mà còn nói chuyện được. Tôi nói mớ không được à?
Anh tìm tôi có việc gì? Có việc tôi cũng không mở cửa cho anh đâu. Anh đứng ngoài cửa nói đi. Không có gì. Cô chưa tắt đèn à? Bây giờ tôi quen ngủ mở đèn. Đúng rồi, chắc tối mai tôi sẽ về hơi muộn, tan làm xong tôi phải đi điều tra…
Tôi phải xử lý chút việc. Chuyện công ty tôi sẽ giải quyết ổn thỏa. Cô cứ yên tâm đi làm là được. Việc này thì anh yên tâm. Tôi lười chõ mũi vào mấy chuyện tồi tệ của anh lắm. Có thời gian chi bằng học vài ba từ vựng. Học từ vựng?
Cô chắc chắn một ngày ba từ? Anh đừng tưởng tôi nghe không hiểu anh đang cười nhạo tôi. Đúng vậy. Tương lai tôi sẽ làm thợ trang điểm quốc tế. Chờ tôi làm thợ trang điểm quốc tế rồi, tôi sẽ… Cô sẽ thế nào? Tôi sẽ… Lúc nãy tôi định nói gì nhỉ?
Mau ngủ đi. Khoan đã. Chuyện gì? Cố lên nhé. Lúc nãy mình muốn nói gì nhỉ? Gặp ma rồi. Sao trong đầu toàn là anh ta không thế này? Không hợp lý chút nào. Mau ngủ thôi. Đừng nói cô Trương cho chúng ta leo cây nhé. Mười phút trước nói sắp đến,
Bảo chúng ta gọi món chờ. Bây giờ thức ăn bưng lên hết rồi, đã một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa đến. Chắc là kẹt xe. Đừng sốt ruột, chờ thêm một lát nữa. Tiểu Lộc, em sốt ruột chuyện công ty như vậy là vì sếp Thời à? Anh Lương.
Sao bây giờ anh lại trở thành bà tám giống Tịnh Tịnh rồi? Vì anh ghen tỵ đó. Tình cảm mười mấy năm của chúng ta mà chưa từng thấy em sốt ruột vì bọn anh đến như vậy. Không dám đâu, đây cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Hơn nữa tình hữu nghị cách mạng của ba chúng ta vững chãi hơn cả sắt thép. Chắc chắn sẽ vượt qua thử thách của thời gian. Nhưng bụng của em không vượt qua được thử thách. Ăn chút gì lót bụng trước đã. Không sao. Chờ cô Trương đến rồi ăn.
Em uống nước là được. Không sao đâu. Anh nhìn gì đó? Không có gì. Bố, mẹ, bác trai, chuyện của con và Liễm Sâm khoảng thời gian qua đã gây không ít rắc rối cho mọi người, mong nó sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của hai nhà Phương – Thời.
Vẫn là Kiều Kiều hiểu chuyện. Nếu Liễm Sâm nhà bác bằng được một nửa của con thì bác yên tâm nhiều rồi. Đâu có. Thằng bé Liễm Sâm tốt lắm. Chín chắn, chững chạc, ít nói. Khoảng thời gian qua vì giải quyết nguy cơ của Hoán Trăn,
Quả thật Liễm Sâm đã vất vả nhiều. Bận đến mức chẳng có thời gian ăn cơm. Đúng rồi, bố, mẹ. Chẳng phải nhà chúng ta có ý định đầu tư vào giới mỹ phẩm thời trang sao? Con thấy Hoán Trăn tốt lắm, lại am hiểu sâu rộng,
Nếu hai nhà Phương – Thời hợp tác với nhau, sẽ có ích rất nhiều cho sản nghiệp của nhà chúng ta. Rồi, dùng bữa nào. Chúng ta vừa uống vừa trò chuyện, nào nào nào. Chẳng phải cô ấy đang đi làm sao? Vì sao lại… Liễm Sâm. Hửm?
Con phải trò chuyện với bác trai bác gái nhiều hơn. Vâng. Chỉ ăn bữa cơm thôi, có cần phải nhích tay nhích chân gần nhau vậy không? Chào, làm phiền cho hỏi, cậu biết phòng của vị khách nào họ Thời hoặc họ Phương không? Phòng vịnh Đông Sơn kia đó. Được, cảm ơn.
Tiểu Lộc, anh thấy cô Trương rồi. Em ra đây chút nhé. Phía thang máy đó. Được. Để tôi tự làm. Liễm Sâm, anh suy nghĩ thế nào về đề nghị lúc nãy của em? Cảm ơn ý tốt của bác trai bác gái với con. Trước đây con không hiểu chuyện
Đã gây ra rất nhiều rắc rối cho mọi người. Nếu bác trai bác gái không để bụng, con cũng sẽ vui lắm. Nếu hai người không muốn rót vốn, con cũng hiểu. Con nghĩ con còn một vài việc cần phải giải quyết, con đi trước đây. Liễm Sâm, có chuyện gì quan trọng
Mà phải đi ngay bây giờ? Con không biết hôm nay… Xin lỗi, con đi trước. Bố, mẹ, bác trai, mọi người trò chuyện trước đi. Con đi xem thử. Thôi, người trẻ tuổi bận việc riêng của chúng. Chúng ta uống của chúng ta, nào. Anh Lương.
Anh có chắc lúc nãy đã nhìn thấy cô Trương không? Vì lúc nãy em luôn gọi điện thoại cho cô ấy, nhưng cô ấy không bắt máy. Ban nãy anh đã nhìn thấy cô ấy trong sảnh, chắc giờ cô ấy tìm đến phòng rồi. Anh đi xem thử.
Vậy chúng ta cùng về xem thử thôi, không thì sẽ lãng phí cả bàn thức ăn mất. Liễm Sâm, chờ một chút. Chuyện của Hoán Trăn tôi đã có cách, cảm ơn nhiều. Ra ngoài cho khuây khỏa tinh thần, chăm sóc bản thân thật tốt. Liễm Sâm. Không sao chứ? Không sao.
Hai nhà đều ở đây. Vậy anh ta và Phương Kiều… Tên khốn Thời Liễm Sâm, sau này tôi không thèm để ý đến anh nữa. Tiểu Lộc. Tiểu Lộc, anh biết bây giờ em rất khó chịu, nhưng em phải đối diện với hiện thực.
Chúng ta và sếp Thời không phải người trong cùng một thế giới. Trong thế giới của anh ta, lợi ích lớn hơn tất cả, anh ta sẽ bỏ mặc tất cả để đạt được lợi ích. Anh mong em đừng càng dấn càng sâu. Hơn nữa em xem chuyện hàng giả lần này
Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng chỉ là chút lông gà vỏ tỏi với họ. Em và anh đều biết thứ Hoán Trăn cần nhất bây giờ là tiền, và cách giải quyết nhanh nhất là kết làm thông gia với nhà họ Phương.
Họ là hai gia đình quen biết nhau nhiều thế hệ, hơn nữa lại là bạn từ nhỏ lớn lên bên nhau, họ mới là người của cùng một thế giới. Anh Lương, anh đừng nói nữa. Tiểu Lộc, anh biết em không muốn nghe những lời anh nói,
Nhưng anh nói như vậy là vì muốn tốt cho em thôi. Họ chỉ ăn bữa cơm với nhau thôi mà, sao mình cứ có cảm giác nghèn nghẹn. Không hợp lý chút nào. Chẳng lẽ mình đang ghen? Lâm Lộc, cô đi theo tôi. Sếp Thời.
Anh làm vậy có hơi làm khó người ta đó. Vả lại bây giờ rõ ràng Tiểu Lộc không muốn đi với anh. Lâm Lộc. Đây là chuyện giữa tôi và cô, cô sẽ không muốn để người thứ ba xen vào chứ? Đi thì đi. Anh Lương, em về trước đây.
Có lời gì muốn nói không? Không. Cô đang xem tôi như người vô hình à? Không nói chuyện, quả nhiên cô ấy rất để tâm chuyện lúc nãy. Không phải chứ, mình ghen rồi sao? Chẳng lẽ mình thật sự thích anh ta sao? Không, không đời nào.
Vậy cô có gì muốn hỏi không? Tôi và Phương Kiều… Sếp Thời, thật ra anh không cần giải thích. Tôi không quên thân phận của mình. Nếu có một ngày anh thích người khác, chúng ta có thể hủy hợp đồng bất cứ lúc nào. Cô nghĩ nhiều quá rồi đấy.
Tại sao tôi phải giải thích với cô? Đúng vậy. Anh quả thật không cần giải thích với người bạn gái hợp đồng như tôi. Phản ứng khi thích một ai đó, thấy người đó ở bên cạnh cô gái khác, trong lòng sẽ khó chịu, sẽ ghen tỵ. Trò chuyện với người đó,
Tốc độ trả lời của bạn sẽ rất nhanh. Đây chắc chắn là ngoài ý muốn. Mình trả lời tin của Tịnh Tịnh và anh Lương cũng nhanh lắm. Thôi, mình giải thích một chút vậy. Kẻo tối nay cô ấy cứ nghẹn trong lòng không ngủ được.
Giải thích cái gì? Mình không cần mặt mũi nữa à? Cô ấy và Lương Thực có hành động thân thiết với nhau như vậy, đi đâu cũng có nhau. Mình còn chưa nói cô ấy vi phạm hợp đồng. Nội dung cuộc nói chuyện của bạn và người đó rất phong phú.
Mình vốn dĩ nói nhiều mà. Điều này không chứng minh được gì. Thi thoảng bạn sẽ nhìn lén người đó. Khi gặp người đó bạn sẽ rất vui. Điểm này cũng không chính xác. Ai cũng sẽ liếc mắt nhìn vài lần những thứ đẹp đẽ mà, anh ta đẹp trai như vậy,
Mình nhìn nhiều chút có sao đâu chứ? Mình nói mà. Sao mình lại thích anh ta được? Sao mình lại vui khi nhìn thấy chủ nợ chứ? Vừa nhìn thấy anh ta mình đã… Nhưng hình như mình cũng không ghét anh ta. Đừng nói là mình thích anh ta rồi nhé? Lâm Lộc.
May mà sáng nay chạy nhanh, lỡ như chạm mặt thì lúng túng lắm. Tiểu Lộc, cô sao vậy? Tôi thấy cô lau hết nửa tiếng rồi. Chắc tôi còn phải lau thêm nửa tiếng. Hả? Sếp Thời, đây là báo cáo điều tra.
Chúng tôi đã hẹn từng người kiểm kê hàng hóa hôm ấy lần lượt ra trò chuyện, người rời khỏi cuối cùng là cửa hàng trưởng Lương Thực và cô Lương. Ba trang đầu là so sánh mẫu hàng giả sau khi nhận về,
Những trang sau là số liệu thống kê ý kiến của những khách hàng đến trả hàng giả. Mọi số liệu đều cho thấy nguồn gốc xuất hiện hàng giả chủ yếu tập trung ở chỗ cửa hàng trưởng Lương Thực và cô Lâm. Ngoài ra, chúng ta có một vài phát hiện mới.
Trước đây cửa hàng trưởng Lương từng gặp riêng với bên Sally. Tiểu Lộc, đừng lau nữa, mau qua đây xem tin tức này. Kể từ khi xảy ra chuyện Hoán Trăn dùng hàng giả, cổ phần của Hoán Trăn đã nhiều lần rớt giá.
Hoán Trăn không đưa ra cách giải quyết hiệu quả nào cho việc này, chuyện hàng giả vẫn còn ầm ĩ, áp lực dư luận ngày một tăng, nếu cứ tiếp tục như vậy, Hoán Trăn sẽ gặp nguy cơ lớn hơn nữa. Theo tiết lộ của người liên quan,
Tập đoàn Phương thị vốn hợp tác sâu rộng với tập đoàn Hoán Trăng, đối với nguy cơ lần này của Hoán Trăng, Phương thị có dốc sức giúp đỡ nữa không? Điều này đã trở thành tiêu điểm quan tâm của mọi người.
Cô Lâm, phiền cô đến văn phòng Tổng giám đốc một lát. Được, tôi đến ngay. Sếp Thời, cô Lâm đến rồi. Ừ. Ngồi đi. Không cần đâu. Có chuyện gì anh cứ nói đi. Tôi đứng đây nghe. Ngày mai cô đến chỗ quầy bên Hoa Tây đi. Ý gì?
Không có ý gì cả. Điều động nhân sự bình thường thôi. Cũng để tránh những rắc rối không cần thiết. Rắc rối gì? Rắc rối từ đâu? Anh cảm thấy tôi rắc rối lắm à? Chẳng lẽ không phải sao? Kể từ khi ký hợp đồng đến nay,
Có bao giờ cô để tôi bớt lo chưa? Nếu không phải tôi bảo cô dọn đến nhà tôi, quan hệ của chúng ta đã bị lộ tẩy từ lâu rồi. Còn nữa, cô lúc nào cũng gây ra một đống tai tiếng để tôi dọn bãi chiến trường giúp cô.
Rốt cuộc cô có nghiêm túc với mối quan hệ của chúng ta không? Tôi không có. Rốt cuộc là ai không nghiêm túc với quan hệ của chúng ta? Tôi và Phương Kiều không có gì cả. Ai quan tâm anh và Phương Kiều có hay không có gì.
Tôi làm ở đây rất tốt, sao tôi phải đi chứ? Tôi không đi. Vì Lương Thực phải không? Chuyện giữa chúng ta đừng kéo anh Lương vào. Anh Lương? Từ bao giờ cô gọi anh ta thân thiết như vậy. Ai không biết còn tưởng hai người là một đôi đấy. Cô Lâm.
Cần tôi nhắc nhở lần nữa nguyên nhân ban đầu chúng ta ký hợp đồng này không? Hợp đồng. Hợp đồng có bảo anh can thiệp vào đời tư của tôi không? Tôi không hứng thú can thiệp đời tư của cô. Nhưng cô và anh Lương quá thân thiết,
Sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta. Do đó Hoán Trăn cũng sẽ gặp rắc rối. Tôi mong cô chú ý kỹ việc này. Nói trắng ra là anh chỉ quan tâm đến lợi ích của Hoán Trăn thôi, anh chưa bao giờ quan tâm tôi nghĩ gì.
Tôi và anh Lương lớn lên bên nhau. Tôi không có hứng thú nghe. Việc điều động chức vị của cô là quyết định của công ty. Công ty? Anh cứ nói thẳng đó là quyết định của anh là được rồi. Đúng. Vô cớ gây sự. Sếp Thời, chuyện hàng giả…
Khoan để lộ gì cả, tôi sẽ giải quyết. Vâng. Anh Lương, em tan làm đây. Em về trước nhé. Cùng ăn đi Tiểu Lộc. Không cần đâu, hôm nay em có việc, phải về trước, tạm biệt nhé. Alo. Tổng giám đốc bảo anh tan làm thì đến văn phòng anh ấy.
Được, tôi biết rồi. Có gì muốn nói không? Ý anh là gì? Vẫn chưa đủ rõ ràng à? Bên được lợi lớn nhất trong chuyện này là Sally. Và quan hệ giữa anh và nhà họ Lê có lẽ tôi không cần nói rõ nhỉ? Anh muốn vu khống tôi. Vu khống?
Tôi không đê tiện như anh nghĩ. Rốt cuộc chuyện này là thế nào trong lòng chúng ta đều rõ ràng. Anh làm vậy là vì Tiểu Lộc nhỉ? Anh ra ngoài được rồi. Rốt cuộc anh có ý gì? Chuyện này chấm dứt tại đây. Thời Liễm Sâm. Nếu anh đã nói vậy,
Cũng đã làm vậy, thì tôi cũng không muốn giải thích thêm nữa. Rốt cuộc anh muốn xử lý tôi thế nào, nói đi. Đơn giản thôi. Tôi không muốn khiến bạn gái tôi đau lòng.