Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 09 | iQiyi Vietnam

    Cà phê của anh đây. Mẹ, hôm nay con không đi làm. Thức dậy. Thức dậy! Thôi, tôi không chấp nhặt với anh, không tranh cãi với người nông cạn như anh. Không sao, không sao, cô cứ tiếp tục. Mở màn thật sự thật sự rất vui vẻ.

    Một chai vang đỏ giá hơn một triệu. Đúng là con nhà nghèo khó, ra ngoài chỉ tổ mất mặt. Con có thể diện là được, cô ấy chỉ cần vui vẻ thôi. Anh đứng đây từ bao giờ? Bây giờ mới biết không còn mặt mũi gặp người khác

    Có phải hơi muộn rồi không? Tôi tình cờ thấy hết từ đầu tới cuối. Muộn vậy rồi sao cô còn chưa ngủ? Tại sao tôi phải ngủ? Ban ngày tôi ngủ rồi. Còn anh, đêm hôm khuya khoắt không ngủ đứng đây dọa người. Tôi làm cô sợ à? Xin lỗi nhé.

    Sao tự dưng anh lại quan tâm tôi ngủ hay chưa vậy? Đừng nói anh muốn nhân lúc tôi ngủ để… Cô nghĩ nhiều rồi đấy. Tôi vẫn chưa ngủ, anh tắt đèn làm gì? Anh Sâm, đừng trách người anh em này không nghĩa khí.

    Cô vợ ngốc của cậu lại chạy ra ngoài rồi, cứ quấy rầy chỗ hẹn hò của tôi và Kiều Kiều, mau đến dẫn cô ấy đi đi. Cậu đứng đó làm gì? Kiều Kiều. Mau qua đây. Hôm nay cậu theo style gì vậy? Phong cách miền quê đó.

    Không phải, sao cậu ăn mặc giống Lâm Lộc quá. Chẳng lẽ… Ai cần cậu quan tâm. Mau đi theo tôi. Đi đâu? Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi à. Chờ sau khi tôi dọn đến đây, cậu cùng tôi đến chào hỏi. Tôi còn tưởng cậu đang nói đùa.

    Cậu thật sự muốn dọn đến sao? Dọn khi nào? Dọn đến gần nhà tôi không? Thứ nhất, tôi không đùa với cậu, tôi nói rất nghiêm túc. Thứ hai, tối qua tôi vừa dọn đến, cùng một con đường với cậu. Thứ ba, tôi dọn đến

    Ở đối diện của nhà bên trái của bên trái của bên trái nhà cậu. Đối diện của nhà bên trái của bên trái của bên trái nhà tôi. Đó chẳng phải kế bên nhà anh Sâm sao? Tôi không đồng ý. Ý tôi là nhà họ yên tĩnh quá, hơn nữa lại rất tối,

    Không có hơi người gì cả. Hay là dọn sang phía nhà tôi, bên nhà tôi vừa sáng, lại còn náo nhiệt, quan trọng nhất là tôi dương khí thịnh. Tôi bảo vệ cậu. Cứ quyết định vậy nhé. Đi thôi, chúng ta về dọn đồ. Đi đâu chứ? Bao giờ

    Cậu sửa được cái tật tối mang theo hai cây đèn pin, thì lúc đó tôi sẽ suy nghĩ lại. Đi thôi, mau cùng tôi nhấn chuông cửa. Tôi cầm đèn pin là vì bị quáng gà. Kiều Kiều, Tử Thần. Sao hai người đến đây? Vào rồi nói.

    Bộ đồ của cô giống của tôi ghê. Báo cho cô một tin tốt, hôm nay tôi dọn đến đây, sau này chúng ta là hàng xóm rồi đó. Tốt quá. Nhưng đồ cô đang mặc nhìn giống tôi… Sau này chúng ta là hàng xóm của nhau rồi, chăm sóc nhiều nhé.

    Không để bụng tôi đến gõ cửa thường xuyên chứ? Tất nhiên là không rồi. Cực kỳ hoan nghiênh. Tôi nói cô nghe, trang mạng lần trước cực kỳ tốt luôn. Vì sao cậu cam chịu học người khác mà không chịu quay đầu lại nhìn tôi? Cô thường mua quần ở đâu vậy?

    Gửi link cho tôi với. Được. Tôi cho cô xem. Cửa hàng này tốt lắm. Còn cửa hàng này nữa. Cái quần này đẹp quá. Cửa hàng này, cửa hàng này cũng được. Chào Liễm Sâm. Sao hôm nay anh về sớm thế? Đừng cứ nhìn di động mãi,

    Đừng chơi di động từ sáng đến tối, không tốt cho mắt đâu. Người ra làm gì? Sao tự dưng anh quan tâm tôi vậy? Hôm nay lại gọi thức ăn ngoài à? Phối hợp với tôi một chút là được. Chiều nay làm gì đó? Ngủ thôi.

    Hôm nay là ngày mừng tân gia của tôi, trùng hợp là gần đây tôi thích ăn lẩu, hay tôi mua gia vị và thức ăn về nhé. Khỏi làm phần của tôi. Tôi đi trước đây. Mặc kệ cậu ấy, chúng ta tự ăn. Xin lỗi, tôi ăn rồi.

    Dạo này cổ họng cô ấy không được khỏe, nên bây giờ không ăn lẩu được. Đúng vậy, mấy hôm nay tôi nóng trong người, chúng ta hẹn lần sau nhé. Nếu vậy thì thôi. Tôi về trước đây. Nhớ đến thăm tôi đấy. Được. Anh, anh vi phạm hợp đồng! Tình huống đặc biệt.

    Tôi, tôi không ở đây, mấy hôm nay cô đừng gặp riêng Phương Kiều. Tại sao? Anh không thấy cô ấy đã thay đổi rất nhiều sao? Bây giờ gặp cô ấy tôi thấy rất thân thiết, cứ như chúng tôi đã quen biết nhau nhiều năm lắm rồi. Tôi còn hẹn với cô ấy.

    Hẹn cái gì? Hẹn khi nào nói chuyện của chúng ta cho cô ấy à? Anh hiểu lầm ý tôi rồi. Anh yên tâm. Tôi không nói đâu. Tôi đâu có ngốc. Yên tâm IQ của cô à? Khó lắm. IQ của tôi… Anh đừng tưởng tôi nghe không hiểu.

    Chẳng phải anh muốn nói tôi ngốc à? Đúng rồi, quên nói với cô, Phương Kiều có nuôi một con chó bull hung dữ lắm, nếu cô thích thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến nhà cô ấy xem thử. Xem thì xem. Tôi, tôi đâu có sợ.

    Chẳng phải chỉ là một con chó thôi sao? Gâu gâu gâu. Không đi thì không đi. Nhảy nào. Anh Sâm. Cậu thả lỏng chút, đừng cứng nhắc quá. Nào. Cạn ly. Nhảy nào. Chẳng phải cậu nói tâm trạng cậu không tốt à? Tôi thấy bây giờ cậu vui vẻ lắm.

    Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây. Anh Sâm, đừng đi mà. Ở cạnh tôi thêm một lát đi. Anh Sâm. Trong lòng tôi có nhiều câu hỏi, nghẹn lâu lắm rồi. Hôm nay tôi muốn hỏi cậu. Rốt cuộc tôi và cậu ai đẹp trai hơn? Tôi phải không?

    Tôi và cậu ai tốt tính hơn? Vẫn là tôi. Tôi và cậu ai có mắt chọn đồ hơn? Vẫn là tôi. Nhưng tại sao? Tại sao cô ấy lại thích cậu? Cô ấy không thích tôi? Không thể nào. Vì cô ấy vẫn chưa nhìn thấu. Thấu? Do tôi mặc nhiều quá à?

    Vậy tôi cởi đây. Nếu tôi cởi rồi có phải họ sẽ đối xử tốt với tôi không? Mặc vào. Anh Sâm. Nếu trong tim cô ấy không có tôi, dù tôi có cởi sạch đồ đứng trước mặt cô ấy, cô ấy cũng không nhìn thấy sự tồn tại của tôi. Maggie.

    Lái xe đến trước cửa, bây giờ chúng tôi đi. Đi thôi, chúng ta về nào. Tôi chưa uống đủ mà. Đi thôi. Đây là điểm đột phá của cậu. Điểm đột phá? Sao vẫn chưa lên? Chưa dậy vì nóng à? Chẳng lẽ cô ấy không sợ nóng? Sao vẫn chưa lên chứ?

    Sao anh chưa ngủ? Câu này phải hỏi cô mới đúng. À. Chuyện là thế này. Lúc nãy tôi thấy hơi nóng sợ đổ mồ hôi sẽ làm lem lớp trang điểm, may mà hơi lạnh của tủ lạnh rất tốt, hơn nữa cũng mở ra được, tính chung tiền điện với máy lạnh luôn,

    Không lãng phí chút nào. Tối vậy rồi còn luyện tập, cô không mệt à? Tất nhiên không mệt rồi. Trước đây tôi làm rất nhiều công việc, về nhà là ngả đầu ngủ. Nhưng kể từ khi gặp Tổng giám đốc Thời, một “sugar daddy” như anh, tôi còn sung sức lắm,

    Muốn ngủ cũng khó. Vả lại tôi cũng sợ giống mấy lần trước, mộng du quấy rầy anh. Nên đã quyết tâm thay đổi ngày đêm. An toàn. Chẳng phải lúc trước cô nói muốn uống rượu à? Qua đây. Anh với tôi à? Anh không ngủ à? Có đèn.

    Đèn tủ lạnh chắc không chiếu được đến phòng anh nhỉ? Hơn nữa, chẳng phải anh lúc nào cũng mở đèn ngủ à? Cô ý kiến gì? Không có không có. Anh thích ngủ sao thì ngủ. Hay tôi vào nhà vệ sinh vậy. Sắp hết hạn rồi,

    Định để lãng phí rượu cô mua à? Rượu này tôi mua lúc nó giảm giá trong siêu thị, tôi sợ lãng phí rượu vang của anh thôi, nên mới cố tình mua bia về để luyện tập. Anh nhìn tư thế rót rượu của tôi, đã đạt chuẩn chưa?

    Nên không thể để lãng phí rượu này được. Tay cầm giữa chai rượu, hướng nhãn chai về phía khách hàng, rót rượu nho vào một phần ba ly của khách, hoàn hảo. Ly này để chúc mừng cô cuối cùng cũng biết rót rượu. Khoan đã.

    Bước đầu tiên đánh giá một loại rượu nho… để quan sát mức độ sóng sánh trên thành ly. Sớm vậy? Em đến tìm Tiểu Lộc rủ cô ấy đi tập gym chung. Đêm qua cô ấy phấn khích quá, dằn vặt cả đêm, giờ vẫn chưa dậy. Vậy em không quấy rầy nữa.

    Muộn chút nữa mới đến tìm cô ấy vậy. Sao anh chưa đi? Muốn tôi đi đến vậy à? Không phải. Thì chẳng phải anh là nhân viên gương mẫu đó sao? Đâu thể đi trễ được. Chẳng phải hôm qua cô nói sung sức quá ngủ không được à? Tôi cho cô mười phút

    Sửa soạn cho đàng hoàng rồi theo tôi đến Hoán Trăn làm việc. Hả? Sao đột nhiên vậy? Thật ra bây giờ tôi cảm thấy ở nhà cũng tốt lắm. Ở nhà không an toàn. Chủ yếu là cứ luôn nhốt cô trong nhà tôi cũng không nỡ. Tôi sợ cô buồn.

    Ở nhà an toàn lắm mà. Vả lại bây giờ tôi không cô đơn nữa. Chẳng phải Phương Kiều đã dọn đến đây rồi sao? Có cô ấy làm bạn anh cứ yên tâm, không có gì không nỡ hết. Cũng chính vì có Phương Kiều nên tôi mới cảm thấy cô không an toàn.

    Với IQ của cô, chắc chắn sẽ bị cô ấy gài bẫy. Ba phút, sửa soạn xong đi với tôi. Thì ra anh đang gài tôi. Anh yên tâm. Tôi chắc chắn sẽ không nói lung tung đâu. Lúc nãy tôi đùa anh thôi. Vậy à, tôi cũng nghiêm túc đấy. Có đi không?

    Không đi. Không đi thật à? Không đi. Alo. Maggie, tối nay mang một con chó đến đây. Cho tôi ba phút, xong ngay đây. Chào cô Lâm. Chào . Anh dẫn tôi đến đây làm gì? Tôi vốn là ở… Maggie, kể từ hôm nay cô ấy là thư ký của tôi.

    Lát nữa cô lấy đồ dùng văn phòng của cô ấy dọn lên cái bàn kia. Cô ấy sẽ làm việc trong văn phòng của tôi. Tôi làm thư ký của anh? Nhưng Maggie chẳng phải đã là thư ký của anh rồi à? Chức năng của hai người khác nhau.

    Maggie chủ yếu phụ trách động não, cô phụ trách ngồi cạnh tôi để tôi bớt lo. Tôi đi chuẩn bị đồ dùng văn phòng cho cô Lâm ngay. Đúng rồi sếp Thời. Đây là chút lòng thành của Ban giám đốc tặng cho anh. Cảm ơn.

    Hèn gì hai bố con giống nhau như vậy, thì ra là cùng một chòm sao. Sếp Thời. Rốt cuộc anh gọi tôi đến làm gì? Đến để nghe tiếng anh gõ bàn phím, và ra lệnh à? Cô thấy mình rảnh quá à? Đúng vậy.

    Tôi ở nhà ít ra còn có thể tốn thể lực vào việc quét dọn vệ sinh. Còn ở chỗ anh còn chẳng có cơ hội tốn thể lực nữa. Cô mang những tài liệu không dùng nữa này cho vào máy hủy giấy để cắt vụn cho tôi. Trước khi tôi họp

    Phải làm xong. Chút chuyện cỏn con, cứ giao cho tôi. Các cục cưng ơi chị đến đây. Chuyện gì đây? Đại công cáo thành ! Xong cả rồi à? Anh cứ kiểm tra đi. Ừ. Có phải lúc nãy Giám đốc Marketing vào đưa một bản báo cáo không? Chắc là không.

    Tôi không thấy đâu. Báo cáo bán hàng gì? Báo cáo bán hàng tháng này của Cinderella. Báo cáo! Đừng nói là bị mình… Đừng nói là cô đã ném nó vào trong rồi nhé? Chắc là không đâu. Mấy tờ giấy đó toàn là màu trắng, chữ thì ngay ngắn vuông vức,

    Nhìn cứ giống giống nhau. Quan trọng lắm à? Hay tôi về nhé, không ở đây làm phiền nữa. Khoan đã. Chiều nay đi gặp khách với tôi. Đây là thông tin về người đó, cô xem kỹ đi. Khách gì? Nam hay nữ? Có đẹp không? Chuyện này quan trọng lắm à?

    Vậy thì không. Tôi chỉ tò mò nên hỏi bừa thôi. Lâm Lộc, cô không sao chứ? Tay tôi không điều khiển được nữa. Nó cứ nhúc nhích mãi, không điều khiển được. Chắc cô uống nhiều cà phê quá rồi, uống chút nước để làm loãng. Sếp Mã, bạn gái tôi không được khỏe,

    Tôi phải đưa cô ấy đến bệnh viện trước. Xin lỗi không tiếp ông được. Không sao. Cậu mau đi đi. Ghi chép chuyển phát nhanh ngày hôm qua ở đây hết rồi. Cô xem, chắc là có của cô đó. Đừng gọi điện thoại cho tôi nữa. Tôi sẽ không về đâu.

    Mong ông hãy tự trọng. Đừng xúc động. Con còn trẻ, hãy nghĩ cho kỹ, nghĩ kỹ rồi mới về gặp bố. Tôi đã nghĩ kỹ lắm rồi. Cũng mong ông nghĩ cho rõ. Sao sắc mặt khó coi vậy? Đừng nói là… Bố, lúc nãy con bị xem như vô hình.

    Từ nhỏ đến giờ toàn là con xem người khác như vô hình, tại sao anh ta lại có thể huênh hoang như vậy? Ai cho phép con gọi điện cho nó? Thì con cũng muốn san sẻ nỗi lo của bố thôi. Con không chuốc thêm phiền phức cho bố

    Đã xem như giúp bố rồi. Con đừng nhúng tay vào chuyện này nữa. Bố tự có cách. Khi đến lúc thì nó sẽ tự về thôi. Bố muốn xem thử xem nó chịu được đến mức độ nào. Hại anh không bàn được chuyện làm ăn, rất xin lỗi.

    Sau này đừng uống cà phê bậy bạ nữa. Quả nhiên tốc độ rất nhanh. Chuyển phát nhanh của cô Lâm đây. Cảm ơn. Cô ký nhận nhé. Quả nhiên chuyển phát nhanh nội thành rất tốt, nói tối đến là tối đến thật. Chắc chắn sẽ vote năm sao cho anh. Cảm ơn.

    Rõ ràng mình mua con gấu, tại sao lại gửi con heo? Trả hàng, vote một sao. Nhưng hôm nay là sinh nhật của anh ta, nhìn vậy cũng thấy đáng yêu lắm. Hay cứ chọn mi vậy. Vào đi. Xin lỗi sếp tổng ngang ngược của tôi, sinh nhật vui vẻ.

    Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Xấu quá. Xấu chỗ nào chứ. Bé heo đáng yêu biết bao. Tôi biết anh chê bé gấu lúc trước tôi mua cho anh, chất lượng kém quá. Nên tôi đã tìm một lượt trên mạng, vốn định tìm con giống như kia,

    Định mua nó để xin lỗi anh. Nhưng cửa hàng gửi nhầm hàng. Xin lỗi thì không cần, cô ngoan ngoãn ở trong nhà bớt gây chuyện cho tôi là được. Cô gái tự lập thời đại mới như tôi có ước mơ sự nghiệp riêng của bản thân.

    Anh nhìn cô Phương người ta đi, rồi nhìn Maggie người ta đi. Cô không làm trợ lý được. Ai nói muốn làm trợ lý của anh? Vậy cô muốn làm gì? Tôi muốn làm thợ trang điểm quốc tế. Mấy năm nữa tôi sẽ ra nước ngoài học trang điểm. Đúng rồi.

    Tôi đã đăng kí cuộc thi trang điểm, tiền thưởng là một trăm nghìn. Cuộc thi trang điểm quốc tế? Cuộc thi trang điểm quốc tế. Không chỉ cung cấp việc làm mà còn kiếm được tiền nữa. Là cơ hội tốt lắm đúng không? Cô ấy hả? Thôi quên đi cho rồi.

    Tôi có thể cho cô đi cửa sau, để cô đến Hoán Trăn làm cố vấn trang điểm, nhờ cô Kevin dạy cô. Kevin! Là Kevin chuyên viên trang điểm quốc tế, Kevin đã hợp tác với rất nhiều người thành công? Vậy được. Không tham gia thi trang điểm cũng được,

    Chỉ cần anh để Kevin dạy tôi thôi. Cảm ơn. Cũng giống chủ của mi đấy. Nhìn quen rồi sẽ cảm thấy ngốc nghếch đến mức đáng yêu một cách khó hiểu. Chào cô Kevin. Tôi là Lâm Lộc. Tôi là fan trung thành của cô, tôi…

    Trước đây cô từng trang điểm cho bao nhiêu người? Tôi trang điểm cho Tịnh Tịnh, Phương Kiều, khách hàng, tổng cộng năm người. Không đúng, thêm bản thân tôi vào nữa. Ngày nào tôi cũng tự trang điểm cho mình. Khởi đầu của cô ấy hơi kém, nhưng cũng xem như có tài.

    Sau này cô phải tốn nhiều công sức rồi. Tất nhiên. Nhưng cậu cũng hiểu tôi, tôi sẽ không vì cậu giới thiệu cô ấy cho tôi mà chăm sóc đặc biệt cho cô ấy. Không cần đâu. Đúng vậy đúng vậy, không cần đâu. Tôi chịu áp lực giỏi lắm,

    Có chuyện gì thì cô Kevin cứ dặn dò bất cứ lúc nào cũng được. Một thợ trang điểm đúng chuẩn, ít nhất phải trang điểm cho mười nghìn người. Cô nghĩ mình làm được không? Không thành vấn đề! Mười nghìn người thôi mà. Mười nghìn người.

    Mình đi đâu tìm nhiều khách hàng như vậy chứ? Cô đến quầy trưng bày của Hoán Trăn đi. Cảm ơn Tổng giám đốc Thời. Cảm ơn cô Kevin. Vậy tôi đi tìm quân đội mười nghìn người của tôi đây. Tiểu Lộc. Anh có tìm vài tài liệu cho em,

    Em xem thử xem, chắc cũng có ích với em đó. Cảm ơn anh Lương. Có điện thoại, anh nhận một lát nhé. Cô bé. Gọi cửa hàng trưởng của các cô ra đây cho tôi. Cửa hàng trưởng có việc ra ngoài rồi, cô có việc gì cứ nói với tôi trước.

    Chuyện gì à? Cô nhìn đi. Sáng nay mới vừa mua đồ trong cửa hàng các cô về nhà dùng thử, mà mặt đã thành như vậy, khuôn mặt suýt bị phá hủy rồi. Cô à, cô bình tĩnh trước đã. Có bất kỳ vấn đề hậu mãi gì,

    Hoán Trăn chúng tôi đều sẽ giải quyết giúp cô. Được, gọi quản lý của các cô ra đây. Không thì không xong đâu. Vậy đi, cô uống ly nước trước, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Thôi khỏi, chị đây không thèm. Mọi người mau đến mà xem mặt của tôi.

    Chính cửa hàng này, nhãn hàng thâm độc chuyên lừa đảo người tiêu dùng. Uổng cho tôi là khách hàng lâu năm của các người, các người lại đối xử với tôi như vậy. Cô uống ly trà hạ hỏa đã. Tôi không uống! Gọi giám đốc của các người xuống đây. Người đâu rồi?

    Tôi còn đang chờ ăn khuya đây. Là vầy. Giám đốc của chúng tôi có việc đột xuất, bây giờ không đến được. Có chuyện gì cô cứ nói trước với tôi, tôi chắc chắn sẽ giúp cô giải quyết. Chột dạ rồi à? Cũng đúng.

    Hoán Trăn các người luôn theo dòng nhãn hàng cao cấp. Bây giờ tự dưng ra dòng bình dân, còn hình tượng thương hiệu của vợ chồng Sâm – Lâm nữa. Tôi thấy các người chuyên lừa tiền của chúng tôi, lấy thiện cảm của chúng tôi để kiếm những đồng tiền hiểm độc.

    Cô khoan ầm ĩ đã, có gì từ từ nói. Hoán Trăn chúng tôi chắc chắn sẽ giúp cô giải quyết mọi vấn đề. Bớt giở trò này với tôi đi. Tôi nhận ra cô rồi. Cô chính là người Đại diện phát ngôn này. Tuổi còn trẻ đã làm chuyện như vậy,

    Cô cũng được chia phần số tiền hiểm độc đó chứ gì? Loại người như các cô sẽ gặp quả báo thôi. Cô có gì từ từ nói, la lối không giải quyết được vấn đề đâu. Tôi tin cô cũng đến đây với thái độ muốn giải quyết vấn đề.

    Chúng ta vẫn nên thảo luận vấn đề. Chúng ta… Cô bình tĩnh một chút.