Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 20 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Đó là gì thế? Chưa từng thấy. Chưa từng thấy, chưa thấy bao giờ. Chưa từng thấy nhỉ. Xuyên không rồi à. Chưa từng thấy hôn lễ nào thế này. Chưa từng thấy hôn lễ nào thế này. Sao nhiều đồ thú vị thế? Bố, mẹ.

    Chưa thấy nhiều thỏi vàng thế bao giờ. [Thiếp canh hợp hôn] [Mục Vân, Minh Vi, chi lan muôn đời, duyên trời tác hợp] Bác trai, Bác gái. Vốn cháu muốn tìm một người đức cao vọng trọng làm người mai mối đến nhà hỏi hôn.

    Tiếc rằng thực sự không tìm thấy người thích hợp nên chỉ có thể đích thân đến đây. Theo lễ nghi xưa xin cưới công chúa. Sinh lễ bao gồm dê, ngựa, trâu và các loại súc vật khác. Đáng tiếc rằng bây giờ cháu không thể mang những thứ này đến đây.

    Vì thế lễ nghi không đầy đủ, mong hai bác có thể thứ lỗi. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 20] Chuyện đó. Những thứ bên ngoài kia… Bác trai, bác thấy vẫn còn thiếu gì cháu lập tức bảo người bổ sung. Không, không cần, không cần. Chuyện này… Đình Châu à,

    Cháu từ xa đến đây cũng vất vả rồi. Hay là cháu uống chút trà trước, bác và Vi Vi làm chút đồ ăn cho mọi người nhé. Làm phiền bác gái rồi. Mẹ, sao thế? Không phải chúng ta đến… Vi Vi à, con nói thật cho mẹ biết đi.

    Con nghĩ kỹ thật rồi sao? Muốn sống cả đời bên cậu ấy. Bây giờ cậu ấy đang ở trong trạng thái mất trí nhớ. Vốn con chính vì bệnh này mới hiểu rõ phải chia tay với cậu ấy. Tại sao lần này lại đồng ý kết hôn với cậu ấy vậy? Mẹ,

    Con biết mẹ lo lắng điều gì. Nhưng mà con không muốn bởi vì chuyện chưa từng xảy ra mà lãng phí thời gian quý báu ở bên nhau. Thực ra chính là bởi vì trải qua lần chia tay lần trước, con mới biết con nghiêm túc với anh ấy thế nào,

    Yêu anh ấy bao nhiêu. Mẹ hiểu con. Vì thế nên con làm bất cứ chuyện gì mẹ đều ủng hộ con. Nhưng mà mẹ và bố con không thể không lo lắng. Bây giờ hai đứa đang trong lúc bàn chuyện cưới hỏi rồi. Nhỡ cậu ấy khôi phục trí nhớ

    Quên mất mối quan hệ này thì làm sao đây? Mẹ biết Đình Châu không phải đứa trẻ xấu. Nhưng mà chúng ta cũng phải nghĩ đến kết quả xấu nhất chứ. Mẹ, thực ra những điều mẹ nói con đều nghĩ cả rồi. Con tin anh ấy sẽ không vậy đâu.

    Những điều nhỏ nhặt khi ở cùng anh ấy đều khiến con biết rằng anh ấy thật lòng với con. Cho dù sau này anh ấy khôi phục trí nhớ thì những điều trải qua này cũng là từng tồn tại. Vì thế chuyện mẹ lo lắng sẽ không xảy ra đâu.

    Mẹ yên tâm đi. Cháu muốn lấy con gái bác. Phải nói là, khả năng kinh tế, tướng mạo, tấm lòng và nhân phẩm của cháu, bác đều không nghi ngờ. Nhưng mà lần trước hai đứa ồn ào đòi chia tay Vi Vi khóc rất đau lòng.

    Bác thật không yên tâm giao con gái cho cháu. Đều là lỗi của cháu. Là đàn ông không thể khiến người phụ nữ của mình rơi lệ. Vãn bối xin ghi nhớ trong lòng. Nếu kết hôn, cháu là diễn viên sẽ chịu rất nhiều ảnh hưởng.

    Vậy cháu làm thế nào để bảo đảm không bị thế giới bên ngoài chi phối? Bác trai, chờ cháu một lát. Hai họ thành hôn, ký kết hôn ước. [Bài đăng Weibo, Mục Đình Châu] Lương duyên mỹ mãn, xứng đôi vừa lứa. Minh Vi,

    [Mục Đình Châu: Hai họ thành hôn, ký kết hôn ước, lương duyên mỹ mãn, xứng đôi vừa lứa] em mãi là công chúa của anh. [@Minh Vi 1018, em mãi là công chúa của anh] Cháu đã thông báo toàn thiên hạ, cho dù thế giới bên ngoài xoi mói thế nào

    Thì việc cháu lấy công chúa là chuyện đã quyết trong lòng, tuyệt đối không bị bất cứ chuyện gì chi phối. Được. Người con rể này, bác nhận. Nào. Đây là… Đa tạ nhạc phụ đại nhân. Sau này đều là người một nhà rồi. Không cần khách sáo như thế. Tỉnh rồi à.

    Đói rồi chứ? Nấu chút cháo cho em này. Đau đầu đúng không? Nhảy nhót, uống rượu, còn bắt chuyện với người lạ. Anh thấy em đúng là có bản lĩnh đó. Học anh đó. Em học gì không tốt mà cứ học cái này. Tối nay em đã hẹn với Tề Vũ là

    Cùng nhau đến bữa tiệc, trải nghiệm cái tự do mà anh nói. Ai cơ? Thằng nhóc tối hôm qua ấy hả? Em đã thêm WeChat của nó rồi? Không phải chứ, WeChat của loại người nào cũng thêm à. Em xóa… xóa thằng nhóc đó cho anh. Dựa vào đâu mà anh quản em?

    Anh là ai chứ? Em đã nói là chỉ có bạn trai em được quản em thôi. Dựa vào đâu mà quản em chứ? Có thể xóa được rồi chứ? Anh có ý gì? Sao? Không hiểu ý gì hả? Vậy anh đổi ý nhé? Anh… anh thật hay không đó?

    Gì mà thật hay không. Vậy em còn là em gái của bạn anh không? Em nghĩ sao? Anh không quản được nhiều vậy đâu, nếu không hành động thì em sẽ bị người khác cướp đi mất. Bây giờ anh đang lo rằng đến lúc đó anh biết nói với chị em thế nào.

    Đáng đời anh. Ai bảo anh bình thường cứ thích tỏ vẻ mờ ám. Thời niên thiếu là thời kỳ phong lưu nhất mà. Anh còn thiếu niên à, anh thành ông chú rồi. Ông chú đúng là lòng dạ hẹp hòi. Cho anh xem nhé. Con người em

    Trước giờ không thêm WeChat người lạ. Em lừa anh. Vậy anh đổi ý rồi. Thế nào? Đổi ý. Thế nào? Đổi ý. Vào đây đi. Con búp bê này là hồi nhỏ bố tặng cho em. Anh xem, bảo quản tốt chứ? Hồi nhỏ Minh Kiều cứ hỏi em muốn con búp bê này,

    Em không nỡ cho con bé. Nếu như cho nó rồi thì sớm đã mất tay mất chân rồi. Tấm lòng của công chúa đơn thuần, lương thiện, vô cùng cẩn thận. Cái này được chụp lúc em sáu tuổi, bố mẹ đưa em đi công viên. Thế nào? Đáng yêu không?

    Tiểu công chúa vô cùng đáng yêu, là cô bé xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Hồi em còn nhỏ đã được bố mẹ em nuông chiều như công chúa. Bây giờ lại được Thái phó cưng chiều như công chúa. Em đúng là có phúc.

    Công chúa đương nhiên được mọi người cưng chiều rồi. Anh còn sợ rằng không đủ cưng chiều em, khiến công chúa tủi thân nữa. Có Thái phó thì sao em tủi thân được chứ. Công chúa, đây là những cuốn sách em đọc khi học ngoại ngữ trước kia à? Đúng vậy.

    Tất cả chỗ này. Em cho anh xem thứ này. Bởi vì tình yêu như sức mạnh của cái chết. Bắt đầu. [Thái phó nhìn về túi hương, đôi mắt sâu thẳm] Thái phó. Thái phó. Nào. Anh xem này. Những thứ này đều là ảnh hồi nhỏ của em. Bức này được chụp

    Lúc em nhận giải đàn tranh hồi xưa. Anh xem, chỗ này cũng có đàn tranh. Trời ạ, hồi nhỏ em còn niềng răng nữa. Anh xem, trông xấu quá đi. Thế nào? Tay nghề cũng ổn chứ? Nói thật sao? Đặc quá. Bố em còn nấu ngon hơn anh.

    Có phải em nói thẳng quá không? Ngon lắm, ngon lắm. Không phải, không phải. Vừa rồi trong đầu anh đột nhiên hiện lên hình ảnh bố em đánh Đình Châu, đột nhiên thấy lạnh sau lưng. Kiểu người giữ mình trong sạch như Đình Châu mà bố em cũng đánh,

    Thì nói gì đến kiểu người tiếng xấu đầy mình như anh chứ. Đúng rồi, còn cả chị em nữa. Trước kia cô ấy không thích anh, đến Đình Châu cũng nói anh tránh xa em ra, thấy anh không xứng với em. Yên tâm đi. Còn có em mà. Xem gì thế?

    Tôi đang tra xem. Xem kết hôn với người mất trí nhớ thì có cần chú ý gì không. Trên mạng nói thế nào? Trên mạng nói chỉ cần có đủ giấy tờ, hai bên đương sự bằng lòng quốc gia cũng không thể không cho kết hôn. Thực ra nói thật lòng,

    Đồng ý cho Mục Đình Châu kết hôn với Vi Vi, tôi cũng không biết là đúng hay sai. Nhưng mà tôi nhìn ra được thằng bé Đình Châu này thật lòng với Vi Vi. Tôi tin tấm lòng của nó. Nhưng mà nó đang trong tình trạng mất trí nhớ.

    Cho dù tương lai thế nào, có tôi đây. Mục Đình Châu chỉ cần dám bắt nạt Vi Vi, tôi sẽ không bỏ qua cho nó đâu. Tôi sẽ không để con gái nhà ta thiệt thòi được. Minh Cường, Vi Vi nhà chúng ta có người bố như ông là may mắn của nó.

    Cũng là may mắn của tôi. Cảm ơn ông. Đừng nói như vậy. Từ sau khi bà mang theo Vi Vi gả cho tôi, Vi Vi chính là con gái ruột của tôi. Đợi sau khi thành hôn, anh muốn làm theo quy tắc của người hiện đại đưa công chúa đi… tuần trăng mật.

    Tuần trăng mật. Không biết công chúa muốn đi đâu? Nơi có Thái phó thì ở đâu cũng là thắng cảnh nhân gian. Alô, chị Thẩm. Minh Vi, Weibo của Mục Đình Châu là chuyện gì thế? Truyền thông cũng sắp bùng nổ rồi. Chị lập tức đến chỗ các em,

    Gặp mặt rồi nói tiếp. Vâng, em biết rồi. [Thẩm Tố, đến từ Weibo của Mục Đình Châu] [Mục Đình Châu: Hai họ thành hôn, ký kết hôn ước, lương duyên mỹ mãn, xứng đôi vừa lứa] [@Minh Vi 1018, em mãi là công chúa của anh] Đây… Anh xem,

    [Mục Đình Châu: Hai họ thành hôn, ký kết hôn ước, lương duyên mỹ mãn, xứng đôi vừa lứa] [@Minh Vi 1010, em mãi là công chúa của anh] Đây… Vừa rồi ở nhà em, anh cho bố em xem cái này à? Đúng vậy. Muốn có trách nhiệm với công chúa

    Cũng phải có hành động thực tế. Sao anh không bàn bạc với em trước? Chị Thẩm vừa rồi rất tức giận đó. Chuyện hôn sự của anh và em cần gì người khác xen vào. Chị Thẩm nói chị ấy đang ở nhà đợi anh, có chuyện cần bàn. Được.

    Xe đến rồi, có phải là xe của Mục Đình Châu không? – Mau lên. – Đúng vậy. Mau lên, đi. Đến rồi, đến rồi. Mục Đình Châu, Mục Đình Châu. Có phải hai người đã đăng ký kết hôn rồi không? Hai người yêu nhau từ lúc nào vậy?

    Weibo là thông báo chính thức sao? Đừng đi! Mục Đình Châu, hai người đã đăng ký kết hôn rồi sao? Đừng đi. Tiêu Chiếu, cháu vẫn ở bên cạnh Đình Châu bao nhiêu năm như vậy, nghĩ cho nó khắp nơi mọi chốn, giúp nó bày mưu tính kế,

    Sao đến thời điểm quan trọng này lại để mặc nó làm bậy thế? Kết hôn? Tình hình hiện giờ của nó thì sao kết hôn được chứ? Tiêu Chiếu à, chú biết cháu sẽ không hại Đình Châu. Nhưng chuyện kết hôn là chuyện lớn như vậy, cho dù cháu,

    Cháu nói trước với cô chú một tiếng cũng được. Chú, cô. Chuyện này, cháu và Tiêu Chiến thật sự không biết trước chuyện này. Hai đứa làm người quản lý cũng thất trách quá đi. Chuyện này không liên quan đến họ. Đây là chủ ý của mình tôi.

    Mong hai người chớ nên trách móc họ. Con à, nhưng đây là chuyện lớn. Sao con không bàn bạc với bố mẹ vậy? Tôi và công chúa cùng yêu thương nhau, vẫn mong hai người đừng ngang ngược can thiệp nữa. Nhưng mẹ là mẹ con. Cô Minh,

    Ban đầu chúng tôi mời cô đến là giúp con trai tôi khôi phục trí nhớ, chứ không phải đến lừa gạt tình cảm của nó. Bác gái, chuyện này không bàn bạc trước với hai bác là chúng cháu sai. Cháu biết sự lo lắng của bác,

    Nhưng chúng cháu đều đã suy nghĩ cặn kẽ. Nói đi. Đưa cô bao nhiêu tiền cô mới rời khỏi con trai tôi? Không ngờ rằng lúc đầu cô tốt bụng đồng ý với chúng tôi, giúp đỡ chúng tôi là có mục đích không đơn thuần vậy à. Chớ có nói bậy. Bác trai.

    Mặc kệ con có nhớ hay không, có nhận ra bố mẹ hay không, thì chúng ta đều là bố mẹ của con, con không thể đối xử với chúng ta như vậy. Cô Minh, tôi tin cô là một người biết lý lẽ. Đình Châu bởi vì mắc bệnh mà hồ đồ,

    Nhưng cô không thể hồ đồ theo nó. Bác trai, bác gái, hai người bớt giận, thế này không giải quyết được vấn đề đâu. Hay là hai người xem thế này được không. Chuyện này giao cho cháu và Thẩm Tố giải quyết. Cháu và Đình Châu làm bạn bao nhiêu năm vậy rồi,

    Cháu cũng không hại cậu ấy được. Đúng không? Không sao chứ? Làm nhân vật của công chúng, trước khi hai người làm chuyện gì có phải nên nói trước với quản lý không? Xin lỗi, chị Thẩm. Là bọn em làm việc không cẩn thận. Công chúa không làm gì sai.

    Khi công bố quan hệ công chúa cũng không biết chuyện. Nói thật nhé. Tôi không hề tán thành chuyện hai người yêu nhau. Tôi biết tôi nói gì cũng vô dụng nhưng hai người không cần phải làm mọi chuyện trở nên ồn ào huyên náo. Kín tiếng, kín tiếng, có hiểu không?

    Kín tiếng? Như vẻ chúng ta chột dạ vậy. Bất cứ ai đều có thể nhảy ra ngăn cản tôi và công chúa yêu nhau, tạo chướng ngại vật cho chúng tôi. Theo ý tôi, cứ dứt khoát công bố cho mọi người, chiêu cáo toàn thiên hạ.

    Tôi và công chúa đường đường chính chính, lúc đó ván đã đóng thuyền, tin rằng cũng không có ai dám tùy ý xen vào. Cho dù có người nhàm chán nói linh tinh thì tôi và công chúa minh bạch rõ ràng, sao phải sợ gì lời nói của người khác.

    Nhưng cậu có từng nghĩ đến tình cảnh của Minh Vi không? Nếu bây giờ cậu là Mục Đình Châu, tôi tin có rất nhiều người đều sẽ ủng hộ và chúc phúc cho hai người. Dù sao cậu chưa lấy vợ, cô ấy chưa lấy chồng,

    Hai người trai tài gái sắc, rất đẹp đôi. Nhưng bây giờ cậu không có ký ức của Mục Đình Châu nhưng cậu lại có thân phận của ảnh đế, có rất nhiều người sẽ có suy nghĩ giống như bố mẹ cậu. Đó chính là Minh Vi tiếp cận cậu là có mục đích,

    Không có ai làm gì cậu nhưng họ đều sẽ mắng Minh Vi. Tôi có thể đăng thông báo lần nữa. Thông báo toàn thiên hạ là tôi ép công chúa. Cậu đừng tùy tiện đăng Weibo nữa đâu đó. Thế này chỉ khiến mọi việc ngày càng rối tung thôi. Theo tôi thấy

    Hai người tách ra một thời gian trước để mọi chuyện lắng xuống rồi nói tiếp. Hai người có thể nghe em nói vài câu không? Chuyện tình của hai người bọn em người khác không biết, nhưng anh chị biết rõ. Trước kia em và Thái phó chia tay

    Chính là bởi vì những vấn đề mà mọi người vừa nói. Nhưng sau khi bọn em chia tay, đôi bên đều vô cùng đau khổ. Vì thế tại sao không quý trọng hạnh phúc trước mắt, quý trọng thời gian ở bên nhau chứ? Bọn em từng vì bản thân mà cố gắng,

    Mà nỗ lực. Cho dù tương lai gặp phải vấn đề mà mọi người lo lắng, bọn em đều sẽ không hối hận. Vấn đề mà em và Thái phó phải đối mặt quá nhiều. Ít nhất hai người hãy ủng hộ bọn em, được không? Bỏ đi, bỏ đi.

    Dù sao bây giờ mọi chuyện đã vậy rồi, chúng ta nghĩ cách làm thế nào để giảm ảnh hưởng xấu xuống mức thấp nhất. Cậu nói nhẹ nhàng thật đó. Chuyện này gây ra ảnh hưởng như thế nào với nữ diễn viên mới như Minh Vi trong lòng cậu không biết rõ sao?

    Tôi sẽ không đồng ý đâu. Yên tâm đi. Còn có quản lý hàng đầu là tôi ở đây. Cảm ơn anh. Lâm Lâm, Lâm Lâm. Em đừng đi, đừng đi. Để em vào. Bây giờ không thích hợp, thật đó. Em phải nói với Đình Châu, Minh Vi là một kẻ lừa đảo.

    Anh để em vào. Em bình tĩnh lại đi. Em bình tĩnh đi, có được không? Bây giờ em không bình tĩnh nổi. Bây giờ em làm ầm lên thì giải quyết được vấn đề gì? Người ở bên trong kia giờ không phải là Mục Đình Châu. Bây giờ em ồn ào như vậy

    Chỉ khiến cậu ấy ghét em thêm thôi. Rốt cuộc anh là anh của ai? Anh là anh của Minh Vi hay là anh của em? Tại sao lại bảo vệ cô ta như vậy? Anh… Em ghét anh. Lâm… Lâm Lâm. Lâm Lâm, em quay lại. Công chúa vẫn đang

    Lo lắng về lời của Thẩm Tố sao? Có cần anh đi tìm cô ấy nói chuyện không? Không cần. Thực ra em biết chị Thẩm đang nghĩ cho em. Hôm khác em sẽ tìm chị ấy nói chuyện rõ ràng. Mặc dù cô ấy phản đối chuyện hôn sự của chúng ta

    Nhưng cô ấy cũng là nghĩ cho công chúa. Là một quản lý không tồi. Công chúa, những việc lặt vặt này cứ để anh làm là được. Em muốn cùng tham gia, cùng Thái phó cảm nhận niềm vui trong quá trình. Đột nhiên anh nghĩ ra.

    Đợi sau khi công chúa gả về đây, anh sẽ sửa phòng sách ở bên trên thành phòng sách của công chúa. Công chúa có thể đọc kịch bản ở trong đó. Bên trong phòng đặt thêm một cái ghế sofa lười mà trên mạng nói, tiện cho công chúa dùng khi mệt mỏi.

    Anh còn muốn giúp công chúa thu thập các loại phim để công chúa xem. Nghe vậy cảm thấy cũng không tệ. Nằm trên ghế sofa lười xem phim điện ảnh. Thích quá đi. Nhưng mà nếu em dùng phòng sách đó thì Thái phó phải làm sao?

    Vậy anh luôn ở bên cạnh công chúa. Công chúa đọc kịch bản còn anh ngắm công chúa. Công chúa xem phim, anh ngắm công chúa. Anh cũng thấy thích lắm. Thái phó, sao anh ngày càng không nghiêm túc thế? Anh ngắm vợ của mình là chuyện cực kỳ bình thường. Đúng rồi.

    Anh còn phải đích thân đi tìm loại gỗ tốt nhất trên thế giới này, tận tay làm giường trẻ con cho con của chúng ta. Thái phó, anh nghĩ cũng xa quá đi. Hơn nữa, trực tiếp mua là được mà. Con của anh và công chúa nhất định phải dùng đồ tốt

    Độc nhất vô nhị trên đời này. Công chúa, em thích con trai hay con gái. Đáng ghét. Mục Vân. Thái phó, anh làm sao thế? Không sao. Chỉ là vừa rồi có chút chóng mặt, anh nghỉ chút là khỏi. Mục Vân, ngươi nhất định phải giữ vững,

    Đừng để con quỷ trong lòng ở thế giới kỳ lạ quấy rầy. [Hỉ] [Hỉ] Thái phó trong bức ảnh này rất đẹp trai. Công chúa đẹp lắm. [Hỉ] Qua đây. Lên tầng xem đi. [Hỉ] Vâng. [Hỉ] Công chúa, có thích không? Chỉ cần là tâm ý của Thái phó

    Thì em đều thích cả. Tầng ba vẫn không thay đổi, vẫn là khuê phòng của công chúa. Anh nghĩ bất kể vào lúc nào công chúa đều cần một không gian độc lập riêng của mình. Tuy anh sẽ không để cho công chúa có cơ hội ở một mình,

    Anh sẽ dùng quãng đời còn lại của mình chiếm đầy từng giây trong sinh mệnh của công chúa. Em cho anh xem cái này. Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của chúng ta. Lúc đó anh lạnh lùng lắm. Cả người chính là một ảnh đế cao cao tại thượng. Anh xem,

    Em đã khóc thành thế này rồi, muốn chụp một bức ảnh khác với anh mà anh cũng không bằng lòng. Đó là Mục Đình Châu. Thần sẽ không đối xử với công chúa như vậy đâu. Sau này cho dù ở trong nhà hay bên ngoài thì tất cả mọi chuyện

    Đều nghe lời công chúa. Thật à? Một lời đã định. Quân tử nhất ngôn. Tứ mã nan truy. Được rồi, đừng tiễn nữa. Công chúa. Em biết rồi, anh đã dặn dò em bao nhiêu lần rồi. Sáng sớm mai, Cục Dân Chính vừa mở cửa chúng ta đến đó gặp nhau.

    Tối nay em sẽ chuẩn bị tốt mọi giấy tờ, không để sót thứ gì đâu. Yên tâm đi. Công chúa, bắt đầu từ ngày mai, anh và em sẽ trở thành vợ chồng. Cho dù tương lai xảy ra biến cố gì,

    Trong sinh mạng vẫn còn rất nhiều vật cản đang đợi chúng ta. Anh thành khẩn mong công chúa, hãy tin vào tấm lòng chân thành của anh, đừng buông tay anh. Em tin anh. Em mãi mãi tin anh. Em nói với chị em chuyện của hai chúng ta chưa?

    Em vẫn chưa kịp nói nữa. Em nghĩ đợi ngày mai chuyện của chị ấy và Mục Đình Châu làm cho xong, rồi sẽ nói với chị ấy. [Em nói với chị em chuyện của hai chúng ta chưa?] Kiều Kiều, em về rồi à? Em về rồi chị. Axit amin màu xanh của chị

    Có phải ở chỗ em không? Ở chỗ em, em đi lấy cho chị. Không thể chờ đợi được để chuẩn bị cho ngày mai à? Dù sao phải chụp ảnh trước ống kính, trạng thái phải một trăm điểm mới được. Phải dựa vào máy hút bụi lỗ chân lông này rồi.

    Yên tâm đi. Chị có xấu đi nữa thì Thái phó nhà chị cũng sẽ không vứt bỏ chị đâu. Ý gì thế hả? Chị có thế nào thì anh ấy cũng sẽ không chê chị đâu. Ngày mai cần em đi cùng chị không? Không cần đâu.

    Nhiều người quá chị sợ sẽ gây sự chú ý. Được thôi. Thế nào rồi? Ngày mai lấy chồng rồi. Có cảm nghĩ gì? Có chút vui vẻ, một chút kích động, hơi căng thẳng và có phần khó tin. Tại sao lại khó tin? Em thật sự không ngờ đến

    Thậm chí không dám nghĩ chị sẽ gả cho Thái phó. Hơn nữa, Thái phó lại cố chấp như vậy. Bọn chị thật sự đi đến ngày kết hôn. Chị, trong lòng chị Thái phó và Mục Đình Châu có phải vẫn luôn là hai người không? Ban đầu

    Chị cảm thấy họ chính là một người. Nhưng ngày càng tiếp xúc nhiều với Thái phó, chị càng cảm thấy anh ấy và Mục Đình Châu chính là hai người khác biệt. Người mà chị yêu, anh ấy tên là Mục Vân, không phải là Mục Đình Châu.

    Anh ấy thật sự rất hoàn mỹ, cũng đối xử rất tốt với chị. [Mục Vân] Trong lòng, trong mắt duy chỉ có mình chị. Chị, hình như chị thật sự đã yêu rất sâu đậm. Nghe chị nói như vậy, Thái phó chính là nam thần rồi.

    Thái phó có lẽ là món quà mà ông trời tặng cho chị. Chị cảm thấy người được Thái phó yêu thì rất khó yêu người khác nữa. Chị, chị nhất định sẽ hạnh phúc. Nào. Em bôi giúp chị nhé. Hiệu quả làm sạch của cái này tốt lắm. Chị bôi nhiều vào.

    Vậy em cũng bôi đi, Không, không. Em chưa tẩy trang, chị đừng bôi cho em. [Hỉ. Sổ hộ khẩu cư dân] Được rồi, có lẽ cũng xong rồi. Âu phục cũng xong rồi. Thái phó, chúc phúc cho hai người. Cảm ơn cậu. Tiêu tổng quản. Cảm ơn cậu

    Trong thời gian dài như vậy bao dung và cổ vũ cho tôi. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ tôi nhiều như vậy. Với tôi thì cậu cần gì phải cảm ơn. Hai chúng ta quen biết sắp 20 năm rồi, tôi vẫn luôn ở bên cạnh cậu.

    Nay có thể nhìn thấy cậu hạnh phúc, tôi thật sự vui mừng thay cậu. Cho dù cậu là Thái phó hay là Đình Châu. [Cục Dân Chính] Thái phó cũng thật là. Đã tám rưỡi rồi mà sao vẫn chưa đến. Theo tính cách của anh ấy thì sẽ không đến trễ đâu.

    Đây không phải là Minh Vi sao? Minh Vi thì cũng làm sao? Trong lòng anh chỉ có mình em thôi. Tiêu Chiếu. Minh Vi, mau lên xe đến bệnh viện với anh. Thái phó đâu? Lên xe rồi nói. Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi? Sáng nay cậu ấy không tỉnh lại

    Nên anh đi gọi cậu ấy. Kết quả phát hiện gọi thế nào cậu ấy cũng không tỉnh. Anh hết cách rồi nên gọi 120 đưa cậu ấy đến bệnh viện. Sau khi bác sĩ kiểm tra thì nói các mặt của dấu hiệu sống không có vấn đề gì,

    Nhưng sống chết cũng không tỉnh. Có khi nào, có khi nào là do lần ngã ngựa trước kia để lại di chứng không? Đều trách em. Thái phó, xin anh. Anh nhất định đừng xảy ra chuyện gì. Sao vẫn chưa tỉnh vậy? Anh đi tìm bác sĩ hỏi xem sao. Thái phó.

    Anh tỉnh rồi.