Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 12 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Lần này công chúa phải nhớ kỹ đấy. Không thành vấn đề. Công chúa, mời dùng. Nào. Công chúa, mời. Công chúa nhớ kỹ, thưởng trà với thường dân kính trà từ xa là được, không được tự ý cụng ly. Tại sao? Ở triều ta
Chỉ có giữa phu thê với nhau mới được hành lễ này. Sao… Sao thế? Là em làm không đúng sao? Không có gì, nhập gia tùy tục. Cũng không nhất thiết chuyện gì cũng phải tuân theo lễ nghi của triều ta. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 12] Thái phó.
Em phát hiện anh ngày càng tùy hứng rồi. Anh từ triều Ninh tới hiện đại cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, cũng đã xem không ít bộ phim truyền hình rồi. Sao lại không thể chấp nhận một diễn viên chuyên nghiệp quay cảnh hôn chứ?
Diễn viên thì có thể, nhưng công chúa thì không được. Thân phận của công chúa cao quý, không cho phép ai vấy bẩn nó. Thái phó, anh nói nặng lời rồi. Sao lại còn thăng cấp lên thành “vấy bẩn” chứ? Thái phó. Giờ em lấy thân phận công chúa
Lệnh cho anh ăn cơm. Anh không ăn, chính là kháng chỉ. Đồ ăn em đặt ở cửa. Em còn có việc. Ăn hay không tùy anh. Bất luận là Mục Đình Châu hay là Thái phó, tôi cũng chưa từng nhìn thấy cậu ăn thiếu nhã nhặn như vậy. Nói chứ,
Cậu diễn có hơi quá rồi đấy. Ngon tới vậy sao? Tôi nói cậu nghe, tôi tự có chừng mực. Nếu như lần này không giải quyết chuyện này triệt để sau này công chúa sẽ còn có khả năng bị Trần Chương lừa dối, mê hoặc. Nói thật nhé, Thái phó.
Cậu và công chúa đều không thể trở về triều nhà Ninh được. Nếu đã không thể trở về, vậy hà cớ gì lại cứ khăng khăng làm theo lễ pháp cổ đại chứ? Được. Cậu có thể nói chỉ là cậu muốn bảo vệ công chúa,
Nhưng sớm muộn gì công chúa cũng phải gả đi. Trước mắt cậu có thể ngăn cản được công chúa không quay cảnh hôn. Nhưng mà cậu đâu thể ngăn cản công chúa cả đời không gả cho ai. Cậu dựa vào thân phận gì để ngăn cản chứ?
Sao tôi lại ngăn cản công chúa gặp được người phù hợp? Trần Chương chính là người phù hợp. Ở trong phim, Trần Chương chính là phò mã, vốn dĩ chính là phu thê với công chúa. Ở trong cuộc sống thực, Trần Chương có danh tiếng, có tiền bạc. Điều đáng nói hơn cả,
Là cậu ấy rất quan tâm chăm sóc công chúa. Tôi biết Thái phó cậu coi thường Trần Chương. Lại thấy “Nhất Đại Thủ Phụ” là câu chuyện vô căn cứ. Nhưng tôi lại cảm thấy công chúa có cảm tình với Trần Chương. Thái phó, cậu đừng lấy danh quản giáo
Để can thiệp vào tự do hôn nhân của công chúa chứ. Nếu như cậu thấy duyên phận của công chúa và Trần Chương có triển vọng như vậy. Vậy tại sao cậu lại nói với tôi chuyện bọn họ quay cảnh hôn? Chỉ là tôi muốn xem phản ứng của cậu.
Cậu nói thật đi. Lúc cậu nhìn thấy Trần Chương hôn công chúa, ngoại trừ sự phẫn nộ trong lòng, có còn tâm trạng nào khác không? Ví dụ như đố kị hoặc là muốn giành lấy. Nói năng xằng bậy. Thái phó. Cậu thật sự không có chút rung động nào
Với công chúa sao? Thái phó. Sao anh lại đứng ở đây? Hôm nay đã ăn cơm chưa? Công chúa đã mệt cả ngày trời rồi, mau nghỉ ngơi một lát đi. Thần đã hầm xong canh gà nhân sâm, chút nữa là có thể dùng rồi. Vâng. Thái phó.
Anh cứ nhìn em mãi như vậy, có chuyện gì sao? Có chuyện gì anh cứ nói đi. Anh cứ nhìn chằm chằm em như vậy, em căng thẳng lắm. Có phải công chúa đã thích Trần Chương rồi không? Không thích. Khi diễn viên đóng phim không thể nghĩ đến tình cảm cá nhân.
Trước đây anh từng nói với em, chỉ khi diễn viên hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật, khán giả mới có thể hòa mình vào phim. Cũng giống như em với Vương Doanh Doanh, cô ấy diễn vai mẹ kế của em ở trong phim.
Tuy rằng tuổi tác của bọn em không chênh nhau là mấy, nhưng ở trong phim, em cũng phải coi cô ấy như mẹ kế. Ngoài đời, lại là người bạn cùng nghề bình thường. Nếu công chúa đã không thích vậy sao công chúa có thể chịu đựng
Mà tiếp xúc thân thể với anh ta? Sao anh lại quan tâm chuyện tiếp xúc thân thể như vậy? Trong quan niệm của một số những người đàn ông thời cổ đại phụ nữ là tài sản của đàn ông. Cơ thể của họ cũng thuộc về người đàn ông đó.
Chỉ có người chồng có thể chạm vào. Người đàn ông khác chạm vào thì người phụ nữ đó sẽ không còn sạch sẽ nữa. Thái phó kiên quyết phản đối em quay cảnh hôn, chẳng lẽ cũng là nghĩ sau khi em quay cảnh hôn em sẽ không còn sạch sẽ nữa?
Không còn cao quý như ngày xưa nữa? Công chúa lá ngọc cành vàng, thần tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai lợi dụng công chúa. Trần Chương người ta cũng là anh chàng đẹp trai được hàng ngàn, hàng vạn người hâm mộ yêu thích, tán tụng.
Thái phó nghĩ người ta hưởng lợi từ em. Người hâm mộ anh ấy còn nghĩ em hưởng lợi từ anh ấy nữa kìa. Nói năng vô căn cứ. Cả nước có hơn một tỉ dân. Ngoại trừ bố mẹ em ra, chỉ có Thái phó coi em như công chúa.
Thực ra, em trong mắt người khác, bao gồm Tiêu Chiếu, em chỉ là một người mới nhỏ bé trong giới giải trí mà thôi. Công chúa đừng lo lắng. Công chúa diễn xuất tài tình, rồi sẽ có một ngày nhận được sự yêu mến của hàng vạn người.
Đến cảnh hôn còn không dám quay, diễn xuất tài tình cái gì chứ? Thái phó. Em thật sự rất thích đóng phim. Ở trong phim, em có thể diễn các vai diễn khác nhau, trải nghiệm những cuộc đời khác nhau. Đây là trải nghiệm đáng quý biết bao.
Em thật sự rất muốn nâng cao diễn xuất của bản thân, trở thành một diễn viên giỏi. Mà một trong những tiêu chuẩn của diễn viên giỏi chính là không thể bởi vì sự yêu thích cá nhân mà tự ý thay đổi kịch bản. Đây là sự không tôn trọng với tác phẩm.
Nếu như công chúa đã khăng khăng như thế thì sau này thần sẽ không ngăn cản nữa. Thái phó. Anh… anh thật sự đồng ý rồi? Tốt quá rồi, Thái phó. Thái phó, cơ bắp như ông già của anh sao lại căng như vậy chứ? Hệt như Tiêu Chiếu,
Tay chân đều già yếu rồi. Cơ thể này của thần đều là bị Mục Đình Châu làm liên lụy. Thần đã xem qua lý lịch của hắn ta, sự nghiệp diễn xuất mười mấy năm đã bị thương biết bao nhiêu lần. Nếu không phải vì hắn không chịu giữ gìn sức khỏe
Thì thần cũng sẽ không có chuyện mới ngã một cái liền bị trẹo lưng. Quả thực lúc đóng phim anh Mục rất hết mình. Danh xưng ảnh đế, danh xứng với thực. Tuy thần không quen biết Mục Đình Châu,
Nhưng từ những gì hắn trải qua và thành tựu hắn đã đạt được mà nói, là một người đáng để người ta kính phục. Công chúa, người đứng lên trước đã. Tuy rằng thần chưa từng được cảm nhận qua kỹ thuật xoa bóp hiện đại,
Nhưng ban nãy sau khi người giúp thần mát xa vài cái cơ thể của thần quả thật đã thoải mái hơn rất nhiều. Lưng cũng không còn đau nữa. Công chúa, sao người học được bí thuật này? Cái này có là gì đâu chứ. Nhà bọn em mở võ quán.
Từ nhỏ em và Minh Kiều đã biết những thứ này rồi. Mọi chuyện có phải đều là tại thần không? Thái phó, chuyện… chuyện này thì có liên quan gì tới anh? Nếu như thần có thể tỉnh dậy sớm hơn để trùng phùng cùng công chúa,
Vậy thì công chúa cũng sẽ không phải đi ăn nhờ ở đậu, chịu đựng những khổ sở này. Thái phó, anh nói nặng lời rồi. Em và Minh Kiều là người một nhà, bọn em lớn lên trong sự yêu thương, chiều chuộng của bố mẹ,
Sao lại có thể liên quan tới “ăn nhờ ở đậu”chứ? Được rồi, Thái phó. Xoay người qua đây. Khoanh chân vào. Đợi một chút. Được rồi. Sắp tới thời điểm quan trọng rồi. Ba, hai, một, thở ra. Đau. Đau! Công chúa. Thái phó, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Mau ngồi xuống.
Nhiều món ngon tới vậy sao? Nào, thần gắp cho người. Dì Triệu. Chiếc bánh ngọt này dì làm ngon quá đi. Những món này đều là cậu Mục dậy từ 4 giờ sáng để làm. Từ lúc nào Thái phó học được cách làm nhiều món ngon như vậy?
Những món này đều là Thái phó học từ dì. Cậu ấy nói sau này ấy à, học được hết các món của dì rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể làm cho công chúa ăn. Công chúa. Có ngon không? Rất ngon. [Thụ Đức Lý] Đạo diễn. Minh Vi.
Sao anh lại tới đây? Ban nãy chúng tôi đã thương lượng một lúc. Trời hôm nay mưa, mà còn mưa rất dai dẳng, cũng phù hợp với không khí của cảnh quay trận mưa lúc nhà họ Du gặp biến cố. Nếu như không có vấn đề gì
Vậy thì chút nữa tôi sẽ quay cảnh quay đó, cũng bớt được một trận mưa nhân tạo. Sao thế? Không tiện sao? Không có, không có. Mới nãy là tôi đang lo lắng chưa thuộc thoại. Có điều, nếu quay buổi chiều, buổi sáng đã đủ để tôi chuẩn bị rồi. Được,
Cô chuẩn bị đi. Lát nữa chúng ta sẽ quay. – Vâng. – Được chứ? Vâng. Công chúa. Thật sự không sao? Không sao. Được rồi Minh Vi, có thể thay quần áo rồi. Được. Công chúa. Nào, thần giúp người. Cảm ơn.
Sao ngày khác không quay cảnh mưa mà lại cứ phải là hôm nay chứ? Uống viên thuốc giảm đau đã. [Thuốc Piroxicam] [Khu vực nghỉ ngơi của diễn viên] [“Nam Thành”] Được, bảng đạo diễn. Bắt đầu. Dừng. Vương Doanh Doanh, lần đầu cô đóng phim à.
Cô hành động lung tung gì vậy hả? Xin lỗi đạo diễn. Ban nãy thật sự là tôi đã nhập tâm quá. Nhưng mà tôi cảm thấy lúc này nhất định phải bước lên một bước, đem tới cảm giác dồn ép. Anh thấy sao? Được, được, được. Nhiếp ảnh gia à,
Chú ý vị trí của diễn viên chứ, đừng đứng chắn. Lại một lần nữa. – Vâng. – Vâng, đạo diễn. Thật ngại quá, làm phiền rồi. Làm phiền rồi. Đạo diễn. Anh nói về phim đi. Cảnh quay này, trước mắt là đang thiếu đi sự gay cấn. Vấn đề chủ yếu
Vẫn nằm ở Minh Vi. Minh Vi, vai Du Uyển Âm mà cô đóng, cô ấy ở trong giai đoạn này, vừa hay là một đại tiểu thư không màng thế sự, rất ngây thơ, cũng rất non trẻ. Cô ấy không phải là một người phụ nữ chín chắn. Tuy nói
Cô ấy có phản kháng, nhưng sức phản kháng lại không được quyết liệt. Tôi cảm thấy trên người cô ấy có thêm cảm giác chịu đựng, bất lực hơn một chút thì sẽ càng hay hơn. Có thể khiến cho khán giả càng thêm đồng cảm với cô ấy. [Phòng phục trang] Đạo diễn.
Tôi có một số ý kiến. Vậy cậu… cậu nói xem. Ban nãy anh nói muốn tạo ra một nhân vật nữ chính ngọt ngào nhưng lại ngốc nghếch và phải chịu đựng bất công. Nhưng thực ra kiểu tạo hình này bây giờ đã lỗi thời rồi.
Mà khán giả bây giờ càng thích những cô gái có sức mạnh, có chủ kiến, phải thấy đã. Có phải là chúng ta cũng nên nắm bắt xu hướng thời đại không? Tôi đồng tình với cách nghĩ này của Trần Chương. Theo tôi thấy, cảnh quay tiếp,
Nữ chính nên báo thù ngay tại chỗ, để cho người mẹ kế cao cao tại thượng đó khốn đốn không xong, khán giả mới thấy thoải mái, dễ chịu. Phải đó đạo diễn, tỉ lệ người xem nhất định sẽ tăng vọt ở điểm này. Không ngờ Đình Châu còn có
Tầm nhìn rất sâu rộng đối với tác phẩm điện ảnh. Đi chung đi. Không ngờ trong mắt anh Trần, ngoài Minh Vi ra còn có tôi cơ à? Tôi khuyên cô một vừa hai phải thôi. Anh nói gì thế? Tôi nghe không hiểu. Nghe không hiểu cũng không sao.
Nếu như cô còn giở thủ đoạn với Minh Vi vậy thì đừng trách lần sau khi tôi diễn tương tác với cô sẽ cho cô trả đủ. Minh Vi đã cho các người uống thuốc gì à? Hai người các anh, người nào người nấy đều tôn cô ta như công chúa vậy.
Nhưng mà tôi vẫn muốn khuyên anh, sớm dẹp bỏ ý nghĩ này đi. Mục Đình Châu ở vị trí nào, còn anh thì ở vị trí nào. Anh giành nổi sao? Không cần cô phải bận tâm. [Tên phim:”Nam Thành” – Đạo diễn: Cao Dũng – Nhiếp ảnh gia: Nặc Á]
Được rồi. Nào, chuẩn bị. Bảng đạo diễn. Bắt đầu. Việc làm ăn của nhà họ Du bị người ta hãm hại rồi. Nói lụi bại liền lụi bại. Cha cô cũng nôn ra máu mà chết. Tôi không nuôi được cô, chúng ta hãy tự mình tìm đường sống đi.
Cô đừng nghĩ mình vẫn còn là đại tiểu thư của nhà họ Du. Ngoan ngoãn đi theo ma ma của Hỉ Hồng lầu, có khi còn nhiều ích lợi nữa là đằng khác. Tốt. Qua! Đây, đây, đây. Bên này, bên này, bên này. Nào, lên xe. Nào.
Tôi đi thu dọn đồ của Minh Vi. Công chúa. Đây là nước đường đỏ. Biết công chúa đau bụng, thần đã bảo Tiêu Chiếu chuẩn bị trước. Công chúa. Công chúa, uống thêm ngụm nữa. Công chúa. Đã ấm hơn chưa? Cậu chủ… ban nãy lúc bế cô Minh vào
Đến quần áo của bản thân bị ướt cũng không kịp thay thì đã bận trước bận sau rồi. Với dáng vẻ này, dì cảm thấy hai người họ có thể thành đôi. Đây nếu như là Mục Đình Châu rơi vào chuyện này, cháu thật sự không thấy khả quan.
Cậu ấy chính là một tên đầu gỗ. Nhưng hiện giờ cậu ấy là Thái phó, Thái phó chủ động hơn Mục Đình Châu nhiều. Cháu cũng thấy hai người họ có triển vọng. Bất kể là cậu chủ, hay là Thái phó, tính cách hai người họ có điểm nào khác nhau không?
Không hề có. Dì thấy hai người họ từ đầu tới cuối chính là một. Lúc cậu chủ còn đang đóng phim thì đã thích cô Minh rồi. Còn về chuyện mất trí nhớ, là vì sâu trong não của cậu chủ luyến tiếc cô Minh nên mới nghĩ mình là Thái phó,
Lúc nào cũng muốn bảo vệ công chúa. Hai người họ ấy à, đã được định trước là một đôi rồi. Ông nguyệt lão sớm đã buộc dây duyên của hai người họ vào với nhau rồi. Có lý. Dì Triệu là người từng trải, có gì mà không nhìn ra chứ?
Chúng ta ấy à, đợi rượu mừng của bọn họ thôi. Có chuyện gì vậy? Triệu cô cô. Mau chóng hầm chút canh bổ dưỡng làm ấm cơ thể, công chúa muốn uống. Được. Hầm xong cô sẽ bưng lên ngay. Phiền cô rồi.
Có phải cậu chủ đã nghe thấy chúng ta nói chuyện rồi không? Theo lý mà nói, với tính cách của Thái phó, nếu như cậu ta thật sự nghe được điều gì cậu ta nhất định sẽ bác bỏ lời đồn ngay tại chỗ.
Tính cách của cậu ta xưa nay chẳng khác nào con vịt bị luộc chín, thịt nát, mỏ còn nguyên. Trừ phi… đây không phải là lời đồn. Vì vậy vốn không cần bác bỏ lời đồn. Công chúa, hãy mau chóng lên giường, cẩn thận khéo cảm lạnh. Công chúa.
Hãy ăn canh trước đã. Cảm ơn Thái phó. Thái phó. Anh cũng mau sấy tóc, thay quần áo đi. Thần không sao. Công chúa hãy cẩn thận, có lẽ sẽ hơi nóng. Công chúa, sau khi uống xong canh thần giúp người sấy tóc. Thần giúp công chúa.
Thần có cần xin tổ làm phim cho nghỉ phép, để ngày mai công chúa nghỉ ngơi không? Thái phó. Em đã khỏe lên nhiều rồi. Trong lòng em tự biết. Yên tâm. Được. – Công chúa. – Anh. Sao anh lại quỳ xuống? Thần bạo gan xin công chúa gả cho thần.
Tuổi của thần lớn hơn công chúa 15 tuổi. Căn cứ theo luật lệ của triều ta, thần định tuyển chọn cho công chúa phu quân có tuổi tác, tài năng phù hợp với công chúa nhất, tuyệt đối sẽ không vượt quá bổn phận xin cưới.
Nhưng mà thần và công chúa lại mắc kẹt ở đây, không biết tới lúc nào mới có thể thoát được. Thần không tin tưởng được bất kỳ ai, cố ý xin công chúa gả cho thần, tiện cho thần ở bên cạnh chăm sóc người. Vì vậy, anh xin lấy em
Là vì để thuận tiện chăm sóc em? Công chúa và thần đã có danh nghĩa phu thê, sau này nếu gặp phải chuyện như hôm nay, thần chăm sóc công chúa, người ngoài mới không thể dị nghị. Thái phó nghĩ nhiều rồi. Sáng mai em sẽ gọi điện thoại cho chị Thẩm
Để chị ấy tìm một nữ trợ lý tin cậy cho em. Như vậy, những chuyện Thái phó không làm được, nữ trợ lý có thể làm giúp em. Ban nãy thần đã mạo phạm công chúa, thần đại bất kính với công chúa, thần muốn chịu tội.
Anh là đang nói tới chuyện bế em, lau chân cho em sao? Cái này thì có là gì đâu. Cốt truyện phía sau Trần Chương cũng sẽ ôm em, cũng sẽ hôn em, còn cùng em bái đường thành thân, còn cùng em đóng cảnh thân mật trên giường. Lẽ nào
Em phải vì những phép tắc thời cổ đại này mà gả cho anh ấy sao? Em sẽ không vì những phép tắc mà gả đi, người mà em muốn gả nhất định phải thật lòng yêu em. Nếu như em bị ướt mưa, anh ấy cũng sẽ sưởi ấm cho em,
Lau chân cho em. Nhưng điều mà trong lòng anh ấy nghĩ tới không phải là giữa thần tử và công chúa. Chỉ là anh ấy yêu thương em, muốn để em thoải mái chút. Em muốn ngủ rồi, anh đi đi. Vậy công chúa nghỉ ngơi trước, thần xin cáo lui.
Rốt cuộc anh ấy có thích mình không? Cảm thấy giống như là thích, lại cảm thấy, giống như chỉ là xuất phát từ trách nhiệm. Minh Vi ơi là Minh Vi, sao mày lại ngốc như vậy chứ? Sao lại nảy sinh tình cảm với một người bị rối loạn trí nhớ chứ?
Bệnh này sớm muộn cũng sẽ khỏi. Tới lúc đó anh ấy lại trở thành ảnh đế cao cao tại thượng đó. Còn mày, chỉ có thể ở trong góc để âm thầm theo dõi anh ấy. Tất cả mọi thứ đều giống như một giấc mơ. Mày,
Sẽ không còn là công chúa của ai nữa. Anh ấy cũng không còn là Thái phó của ai nữa. Trông ánh mắt của công chúa, đến nhìn thôi cũng chẳng buồn nhìn ta. Có phải là vốn dĩ đã không thích ta không? Cũng phải. Công chúa như hoa như ngọc,
Vừa hay tới tuổi trăng tròn. Dùng ngôn ngữ hiện đại mà nói, đối với công chúa mà nói ta chính là một lão già vô dụng rồi. Bất luận là từ thân phận, địa vị, tuổi tác, mọi mặt đều không xứng với công chúa. Thật là làm công chúa tủi thân rồi.
Mới bước vào đã ngửi thấy mùi thơm rồi. Sao hai người không nói gì hết vậy? Cãi nhau rồi? Ăn không nói chuyện. Công chúa, nên đi thôi. Đi. Tiêu Chiếu đâu? Kể từ ngày hôm nay, nhiệm vụ lái xe đưa đón công chúa sẽ do thần đảm nhiệm.
Mục Đình Châu có bằng lái xe, mà thần cũng đã luyện tập trong một khoảng thời gian rồi. Kỹ năng không thành vấn đề. Xin công chúa hãy cứ yên tâm.