Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 18 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Các ngươi đi pha cho ta tách trà, ta muốn ở đây một mình một lúc. Vâng. Công chúa với phò mã nhìn có vẻ thương yêu nhau, nhưng thực ra lại bằng mặt không bằng lòng. Quả là cực khổ cho công chúa của chúng ta.
Đúng vậy. Nếu tiên hoàng vẫn còn, nhìn thấy công chúa mang thai mà còn phải chịu ấm ức như thế, không biết sẽ đau lòng biết bao. [Ngoạ Lan Các] Vi thần Mục Vân tham kiến công chúa. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 18] Sao trễ thế này em mới về?
Không phải hôm nay em được nghỉ sao? Đã đi làm gì vậy? Đi tỏ tình. Tiêu Chiếu à? Chị biết à? Chị đoán thôi. Thế nào rồi? Anh ấy đồng ý với em rồi hả? Nếu anh ấy đồng ý với em, thì em còn có bộ mặt như bây giờ sao, chị?
Tiêu Chiếu, em muốn làm bạn gái của anh? Em quậy đủ chưa? Minh Kiều, anh có thể xem như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì. Chúng ta không thích hợp. Chẳng phải anh nói cái gì cũng có thể thử sao? Anh chưa từng thử sao biết được chúng ta không hợp?
Anh vẫn luôn coi em là em gái. Nhưng em không cần anh trai. Anh… Anh không thích em. Chị có ý gì vậy? Kiều Kiều, chị thấy em và Tiêu Chiếu không hợp nhau. Em thật sự hiểu anh ấy sao? Anh ấy… Anh ấy vẫn luôn độc thân,
Nhưng bên cạnh anh ấy trước giờ không thiếu các cô gái. Mặc dù anh ấy là bạn tốt của chị, nhưng chị là chị của em. Chị hy vọng em và anh ấy có thể giữ khoảng cách. Em cho rằng,
Sở dĩ trước đây anh ấy như thế là vì anh ấy chưa gặp được người mà mình thật sự thích. Nhận thức về hai chữ tình yêu khá mơ hồ mà thôi. Nhưng hôm nay anh ấy đã từ chối em rồi mà. Vấn đề nằm ở đây.
Trước giờ anh ấy đều không từ chối ai cả, tại sao lại từ chối em? Chứng tỏ em rất đặc biệt với anh ấy. Anh ấy càng từ chối em thì chứng tỏ anh ấy càng quý trọng em. Em cảm thấy như vậy đấy. Nhưng… Suỵt. Em lớn rồi.
Chuyện này để em tự giải quyết, được không? [Trung tâm Thượng Gia] [Đẩy] Xin hỏi. Đây có phải là studio chụp ảnh của Mỹ Lệ Comestic không? Đúng vậy. Phòng trang điểm ở đâu vậy? Phòng trang điểm ở bên đó, bên đó kìa. Cảm ơn. Bộ quần áo này hợp với em quá.
Em đẹp quá đi mất. Cảm ơn. – Vương Doanh Doanh, hôm nay vất vả cho em rồi. – Vất vả rồi. Vất vả rồi, vất vả rồi. Cố lên. Nào, mời ngồi bên này. Cầm sản phẩm của chúng tôi lên. Sản phẩm, đúng rồi. Nào, cười lên, nào. Tốt lắm. Nào, đúng rồi.
Cằm thấp xuống một chút, thấp xuống. Tốt lắm, tốt lắm. Chân hướng ra ngoài một chút. Đi theo chị. Chị Thẩm, xảy ra chuyện gì vậy? Ra ngoài chị sẽ nói cho em biết. Chị Thẩm. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chị vừa bàn bạc với bên A,
Bọn họ sát giờ đổi thành Vương Doanh Doanh. Tại sao? Em biết rồi. Suy cho cùng là vấn đề của bản thân em. Em đừng nghĩ như thế. Những chuyện như thế này sau này sẽ rất nhiều. Đây chỉ là một trở ngại nho nhỏ, đừng giữ trong lòng. Không được,
Nhất định phải nhớ kỹ trong lòng. Hào quang của người khác từ đầu đến cuối đều không phải là thực lực của bản thân. Muốn vững bước trên con đường biểu diễn nghệ thuật bắt buộc phải dựa vào chính mình. Đi thôi. Có phải vẫn nuối tiếc cô ta,
Đau lòng cho cô ta không? Làm gì mà nói mấy lời chua xót như thế? Cướp được tài nguyên từ tay Minh Vi có hài lòng không? Hài lòng chứ. Chỉ cần là anh cho em, em đều hài lòng. Hài lòng thì tốt. Đình Châu. Đình Châu.
Loại chuyện dọn dẹp vệ sinh thế này không cần anh đích thân làm, anh bảo dì Triệu đến làm giúp đã được mà. Chị. Không vui thì cứ trút ra ngoài. Hay là em đi đánh quyền anh với chị, trò đó giải toả căng thẳng tốt lắm. Thật đó.
Chẳng phải mọi người đều nói tình yêu không được như ý, công việc sẽ như ý muốn sao? Sao chị lại xui xẻo đến thế? Bây giờ chị chỉ có thể dựa vào dọn dẹp vệ sinh để trút giận thôi, nếu không thật sự chị sẽ bị nghẹn đến chết mất.
Bác gái nói với em, muốn em đi cùng anh đến nước Anh chữa trị. Đúng lúc, bạn bè em ở Anh cũng có quen biết với các bác sĩ hàng đầu của Khoa Thần kinh. Tôi không đi. Tại sao? Không tại sao cả? Nói thật ra. Đình Châu,
Có phải anh rất sợ mình nhớ ra điều gì đó, không thể làm Thái phó được nữa hay không? Không sao cả. Nếu anh đã không bằng lòng đi, vậy em sẽ đợi anh quay trở lại. Vậy để em lau cùng chị. Dù sao tình yêu của em cũng không được như ý.
Cậu đang làm gì thế? Trong nhà cũng không phải không có người dọn dẹp. Mục Đình Châu, cậu đừng như thế được không? Bây giờ đầu tôi đang rất rối loạn, cậu có thể nói chuyện cùng tôi không? Minh Kiều tỏ tình với tôi, rốt cuộc tôi nên làm gì đây?
Quả nhiên chỉ có chuyện liên quan đến Minh Vi, cậu mới có phản ứng. Công chúa nói cậu không xứng với Minh Kiều. Lời này là sao chứ? Tôi có chỗ nào không xứng với cô ấy? Có điều đúng là tôi đã đồng ý với Minh Vi rồi. Cho nên tôi
Đã từ chối Minh Kiều. Xem ra cậu vẫn còn nhân tính. Cậu! Em đi đâu đó? Rốt cuộc Tiêu Chiếu bị sao thế? Tại sao cứ trốn tránh mình? [Anh Tiêu Chiếu. Bận xong chưa? Anh Tiêu Chiếu. Tối nay cùng nhau ăn cơm không?] Không được,
Nhất định hôm nay phải làm cho rõ. Cậu chủ. Cậu chủ, cô Minh đến rồi. Là cô Minh Kiều. Anh Mục, anh có thể giúp em liên lạc với Tiêu Chiếu được không? Anh ấy không nghe điện thoại của em, cũng không trả lời tin nhắn của em.
Em vốn tưởng là anh ấy sẽ trốn ở chỗ anh. Cô vì cậu ấy nên mới đến đây? Nếu không thì sao? Anh Mục cho rằng, em đến đây là vì chị em sao? Quả thật tâm trạng của chị em rất tệ, có điều… em cũng sẽ không vượt quá bổn phận
Thay chị ấy cứu vãn chuyện tình cảm. Tình cảm tôi dành cho công chúa chưa từng thay đổi. Vậy tại sao lại buông tay? Nếu đã yêu thương nhau, tại sao mỗi người lại tự trốn ở nhà lãng phí cuộc sống một cách buồn chán như thế? Anh Mục,
Em thấy anh vẫn có cơ hội đó. Cô dùng điện thoại của tôi gọi cho cậu ấy. Cậu ấy sẽ nghe máy. Cảm ơn anh. Cảm ơn. Mười lăm, tám, mười, mười lăm. Anh uống đi, anh uống đi. Được, tôi uống, tôi uống, tôi uống. Không được từ chối, nhanh nào.
Uống nhanh đi. Nào, nào, nào. Vẫn còn một ly nữa. Để tôi uống. Em là người tôn trọng những gì mình nhìn thấy, và cảm nhận được. Có lẽ người thích hợp với anh đang ở bên cạnh anh đấy. Cho nên có những chuyện lúc cần nắm chặt vẫn nên nắm thật chặt,
Tuyệt đối đừng khiến bản thân mình chịu ấm ức. Anh Tiêu Chiếu. Trong lòng em, anh là người lợi hại nhất. Em muốn làm bạn gái của anh. [Thái phó] Alô, Thái phó. Là em, Minh Kiều. Anh đang ở đâu? Em có chuyện muốn nói với anh. Bây giờ anh rất bận.
Anh có thể đừng trốn tránh em được không? Chạy trốn không giải quyết được vấn đề gì cả. Xin lỗi, Minh Kiều. Anh nghĩ mình đã nói rất rõ ràng rồi. Lý do đâu? Em muốn biết lý do tại sao anh không thích em.
Bởi vì em không phải kiểu con gái mà anh thích. Anh thích những người xinh đẹp lộng lẫy, thân hình gợi cảm. Anh thích đi quán bar, anh thích đi nhảy nhót, anh thích cảm giác mới lạ. Em nghe rõ rồi chứ? Em căn bản không biết anh là người như thế nào.
Anh đang ở đâu? Em muốn anh nói trước mặt em một lần. Vi Vi ơi, là bố đây. Bố. Sao thế con gái? Mục Đình Châu. Cái đồ vong ơn bội nghĩa. Lúc đầu thề chắc chắn với bố bảo sẽ đối tốt với con cả đời. Không hổ là kỹ năng diễn xuất,
Kỹ năng diễn xuất số một. Không được, bố phải đi tìm cậu ta. Trút giận cho con. Đừng mà bố. Anh ấy không có gạt bố. Vậy… Anh ấy cũng không làm gì có lỗi với con. Là con vứt bỏ anh ấy. Được rồi. Vậy thì đừng khóc nữa nhé.
Về nhà với bố. Bố đón con về nhà ăn Tết. Minh Kiều đâu? [Rẽ phải] Em điên rồi hả? Còn mặc thành thế này. Em có biết ở đây toàn những người như thế nào không? Có anh mà. Chẳng phải anh nói thích người đẹp lộng lẫy, thích thân hình gợi cảm sao?
Em như thế này còn chưa phù hợp sao? Anh Tiêu. Lộ Lộ cùng nhau uống rượu nào. Anh đã nói với em rồi, em không phải là kiểu anh thích. Anh Tiêu thế này là gặp phải phiền phức rồi, có cần em giúp đỡ không? Không cần đâu. Xin lỗi nhé.
Lấy cho tôi chai bia. Thôi bỏ đi, cho tôi chai nước lọc đi. Chị gái nhỏ, làm quen chút nhé. Tôi tên là Tề Vũ. Thật xin lỗi, tôi vốn không thích những người con trai nhỏ tuổi hơn tôi cho lắm.
Sao chị phải kiên trì với những tiêu chuẩn cứng nhắc như thế? Hơn nữa tôi chỉ là trông có vẻ nhỏ hơn chị thôi, vẫn chưa chắc đâu. Nào, kết bạn WeChat nhé. Thật ngại quá, cô ấy không kết bạn đâu. Làm gì đấy? Em không mặc.
Kết bạn WeChat đi rồi hãy đi mà. Bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho chị em. Đang làm gì thế? Đừng quậy nữa. Em đừng quậy nữa. Anh đưa em về nhà. Anh lấy thân phận gì mà đòi quản em? Em không cần anh trai, em cần bạn trai. Minh Kiều, em…
Em nghe thấy rồi. Nghe… nghe… nghe thấy gì? Nghe thấy tiếng tim đập nhanh của anh. Có… có sao? Người con trai miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo. Cậu chủ. Tối qua thật sự bị cậu hại thê thảm rồi. Vật liệu gỗ cao cấp mà cậu cần.
Chỉ có mấy khối sao mà đắt thế? Rốt cuộc cậu lấy nó để làm gì? Lát nữa cậu giúp tôi chuyển mấy khối gỗ còn lại lên. Còn nữa, ngoại trừ ăn cơm ra, thời gian còn lại đừng làm phiền tôi. Nếu đã yêu thương nhau như thế,
Tại sao mỗi người lại tự trốn ở nhà lãng phí cuộc sống một cách buồn chán như thế? Anh Mục, em thấy anh vẫn có cơ hội đó. Vi Vi à, mau ngồi đi con. Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi. Được ạ. Kiều Kiều. Bà xã. Uống nước đi. Đẹp lắm.
[Xuân – Phúc] [Xuân – Phúc] Mực đó đừng miết mạnh quá. [Anh Tiêu Chiếu, em với chị về quê rồi] Anh Tiêu Chiếu, em về quê cùng với chị rồi. Hôm nay anh định ăn Tết ở đâu? Ở cùng với anh Mục sao? Thái phó à.
Hôm nay giao thừa, tôi về nhà đây. Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi. Nếu cậu thật sự không buông được cô ấy, thì cậu đi tìm cô ấy đi. Biến bản thân thành người không ra người, quỷ không ra quỷ, cô ấy lại không nhìn thấy,
Thì có tác dụng gì chứ? Trả cho tôi. Quả thật tôi nghĩ không ra. Tại sao tôi phải hầu hạ cậu, một ông lớn lạnh lùng khác người như thế chứ? Rõ ràng bên ngoài có nhiều công ty chấp nhận bỏ số tiền lớn mời tôi qua đó làm người quản lý.
Thấy cậu tự làm tổn thương mình như thế, tôi thật sự chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Tôi thế này chẳng phải rẻ mạt quá sao? Cậu tự biết được thì tốt. Có hai chuyện. Thứ nhất, hôm nay là giao thừa. Bác trai bác gái đã lo lắng nhiều cho cậu,
Cậu hãy ở nhà vui vẻ đón năm mới với họ. Đừng gây thêm phiền phức nữa. Việc thứ hai, ngày 14 tháng 2 là lễ tình nhân, các cô gái đều thích ngày này. Nếu cậu vẫn muốn níu kéo công chúa, thì nhớ phải chuẩn bị quà tặng cho tốt.
Đừng lỡ mất cơ hội. [Ngũ phúc lâm môn] Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của Vi Vi. Xem ra, chia tay với Mục Đình Châu đã gây tổn thương rất lớn cho con bé. Thật khiến người khác đau lòng mà.
Hay là chúng ta giới thiệu đối tượng cho Vi Vi đi. Anh thấy trên một tài khoản chính thức về tình yêu có nói, nếu muốn thoát khỏi trạng thái thất tình thì bắt buộc phải bắt đầu một cuộc tình mới một cách nhanh nhất. Anh đang nói nhảm gì vậy?
Trạng thái hiện tại của Vi Vi sao có thể chấp nhận người khác chứ? Chuyện gì vậy hả? Theo dõi loại tài khoản chính thức này từ khi nào vậy? Anh… Có phải muốn bắt đầu lại cuộc đời đúng không? Không có! Anh, anh chỉ là rảnh rỗi lướt xem thôi. Hơn nữa,
Có một bà vợ đẹp như em ở nhà, có cho anh 100 lá gan anh cũng không dám đâu. Đi. Dán lên trên. Dán lên trên. Đúng rồi, đúng rồi. Xoay ngược lại. Xoay ngược lại, phúc mới đến mà. Đúng, đúng rồi. Tốt lắm. Lên trên, hướng lên trên. Được rồi.
Nghiêng một chút, nghiêng một chút. Được rồi. Được rồi. Thái phó, anh biến thành chú mèo hoa rồi. Vi Vi à, con đang cười gì vậy? Mẹ. Mẹ khéo tay thật đấy. Con đó, gói thêm nhiều nhân vào. Buổi tối ăn nhiều chút. Nào, bố.
Con và Lâm Lâm chúc bố năm mới vui vẻ, sức khoẻ dồi dào, vạn sự như ý. Càng ngày càng trẻ trung. Được. Bố cũng chúc hai con, mỗi ngày đều vui vẻ. Cảm ơn bố. Nhuận Nhuận, Lâm Lâm, các con có phát hiện ra không? Mấy năm nay,
Một nhà ba người chúng ta rất khó để tụ họp cùng nhau. Bố vẫn giống như lúc nhỏ, thích gọi tên cúng cơm của anh trai, Nhuận Nhuận. Anh, lúc nào đó anh sửa lại tên của mình luôn đi. Em thấy bây giờ bố cũng không phản đối
Anh làm bên ngành phim ảnh nữa rồi. Anh hà tất phải lấy tên khác chứ? Có phải không bố? Anh tên gì không quan trọng, vì trong lòng anh biết rõ, tên của anh là Từ Nhuận. Anh vẫn luôn là con cháu của Từ gia, điều này vẫn chưa đủ sao? Đúng.
Nhuận Nhuận nói rất đúng. Nhưng mà, nếu con đã biết bản thân mình là con cháu của Từ gia, thì con cũng nên biết đây mới là nhà của con. Mẹ của các con mất sớm. Những năm gần đây bố phát hiện bản thân thật sự đã già rồi. Có chuyện gì
Cũng đều lo lắng nhớ nhung hai anh em các con. Nhuận Nhuận, đồng ý với bố. Nếu có thời gian rảnh, thì về nhà thăm bố. Được, bố, con đồng ý với bố, nhất định sẽ về nhà thường xuyên. Đình Châu. Đình Châu. Đình, Đình Châu, ăn…
– Không có ai sao? – Không có. Có phải ở thư phòng không? Đình Châu? Con ra ngoài ăn bữa cơm tất niên cùng bố mẹ đi. Con có đang nghe không? Mẹ có thể vào không? Thôi bỏ đi. Đi thôi. [Phúc] Chúc mừng năm mới. Bố, mẹ.
Con và Kiều Kiều chúc bố mẹ năm mới vui vẻ mỗi ngày. Chúc bố mẹ sống lâu trăm tuổi, sức khoẻ dồi dào. Cảm ơn con. Cảm ơn con. Nào. Bố. Bố đừng uống nhanh vậy chứ. Hôm nay vui mà, hơn nữa con còn không biết tửu lượng của bố sao?
Không sao đâu. Được rồi, đừng chỉ uống rượu không, ăn đồ ăn đi. Những món này đều là bố con đặc biệt xuống bếp nấu cho hai con đấy. Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy. Bố đặc biệt long trọng đề cử,
Món cá này là do bố học từ đầu bếp của khách sạn, phải học mấy ngày trời mới học xong đó. Nào, ăn thử xem mùi vị thế nào? Nào, nếm thử đi nào. Ngon lắm. Ngon thì ăn nhiều một chút. Không chỉ ngon, mà trình bày cũng đẹp mắt.
[Ngày 24 tháng 1] [WeChat] [Anh Tiêu Chiếu, em với chị về nhà rồi. Hôm nay anh định đón giao thừa ở đâu? Cùng anh Mục sao?] Không ở cùng. Kiều Kiều. Kiều Kiều. Mẹ. Gửi WeChat cho ai thế? Đến cơm cũng không ăn. Cả nhà ăn trước đi, đừng để ý đến con.
Con gái lớn không thể giữ trong nhà mà. [Thái phó] [Thái phó: Công chúa bảo trọng] [Công chúa bảo trọng] [Công chúa] [Công chúa bảo trọng] [Công chúa] Alô. Vi Vi, là anh. Trình Diệu. [Công chúa] Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau.
Không biết Giám đốc Trình gọi điện thoại cho tôi có việc gì không? Vi Vi, anh không có việc gì cả, chỉ là chúng ta lâu quá không liên lạc rồi. Anh nhớ em. Tôi thật sự không biết bản thân mình có tài cán gì,
Mà lại khiến cho Giám đốc Trình nhớ mãi không quên như thế. Vi Vi, em biết không? Ở trong lòng anh từ trước đến giờ chỉ có mỗi mình em. Anh biết, bây giờ Mục Đình Châu không cần em nữa. Nhưng anh cần em. Về lại bên anh đi, Vi Vi.
Anh thật sự khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Đúng thật là nhẹ nhàng hay cứng rắn đều không chịu. Vậy chúng ta cứ chờ xem, Minh Vi. Tôi thật sự không còn gì để nói với anh nữa, anh đừng gọi cho tôi nữa, được không? Thần… chỉ muốn chúc Tết công chúa.