[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 30 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV
♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪
♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪
♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 30= Động đậy đi, động đậy đi nào. Phụ hoàng cứu con với.
Ngươi tránh ra. Phụ hoàng, mau cứu con với. Phụ hoàng. Tuấn Nhi, mau đứng dậy, mau đứng dậy. Chuyện… chuyện… chuyện gì thế này? Tần Vương muốn giết con. Bệ hạ. Có chuyện gì? Tần Vương đang ở bên ngoài cửa cung xin được yết kiến. Phụ hoàng, người xem đi,
Hắn không chịu bỏ qua còn đuổi theo vào tận trong cung, hắn muốn giết con. Phụ hoàng, người phải cứu con, cứu con với. Không, không, không được để Tần Vương vào đây, để hắn quỳ trước ngự điện đi. Không có ý chỉ của trẫm, không được đứng dậy. Vâng.
Đa tạ phụ hoàng, đa tạ phụ hoàng. Tiểu thư, Tai truyền lời rằng, Tiểu Bùi tướng quân thật sự đã cản được Tần Vương lại. Nhưng hiện giờ Tần Vương vẫn muốn xông vào trong cung, Tiểu Bùi tướng quân vẫn đang vất vả khuyên nhủ. Nhưng cũng may
Đại tướng quân Bùi Hiền đã dẫn người đến cửa cung rồi. Thiết nghĩ dù thế nào đi chăng nữa, Tần Vương cũng sẽ bị cản lại thôi, không đến mức cầm kiếm vào cung đâu. Xem ra lần này, huynh ấy thật sự rất đau lòng. Tiểu thư, làm sao cô biết
Dạy Tiểu Bùi tướng quân nói câu đó, thì ngài ấy chắc chắn có thể khuyên được Tần Vương vậy? Huynh ấy trọng tình trọng nghĩa nhất. Đến khi đau đớn tột cùng rồi, huynh ấy chắc chắn sẽ không luyến tiếc tất cả mọi thứ của mình. Thế nhưng huynh ấy
Chắc chắn sẽ không bỏ mặc Bùi Nguyên và cả chiến hữu trong quân Trấn Tây. Chỉ cần nói với huynh ấy, nếu như giết Tín Vương, Hoàng đế nhất định sẽ lôi Bùi Nguyên và quân Trấn Tây ra trút giận, thì huynh ấy sẽ bình tĩnh lại. Tiểu thư, cô thật sự là
Người hiểu Tần Vương nhất rồi. Chuyện đến nước này, cho dù có hiểu thì cũng có thể làm được gì. Thì ra nhũ mẫu không phải tự dưng bị bệnh, mà là bị trúng độc. Tín Vương muốn hạ độc Tần Vương, không ngờ lại nhầm vào xe sau. Trời ạ,
Lúc nhũ mẫu ngã xuống ở ngay trước mặt ta, làm ta hết hồn. Tiểu thư, nguy hiểm quá, loại độc đó chẳng phải đã bỏ vào măng tây khô sao? Suýt chút nữa cô đã ăn bánh bao có độc đó rồi. Đúng vậy, chỉ suýt chút nữa thôi
Có lẽ ta cũng bị hạ độc chết rồi. Tiểu thư, chuyện này thật sự nguy hiểm quá. Sau này, người đừng đi gặp Tần Vương nữa thì hơn. Tục ngữ có nói, muốn giàu sang phải liều lĩnh. Sao ta có thể vì thế mà không gặp lại Tần Vương điện hạ nữa chứ.
Nói hay lắm, không hổ là con gái của ta. Phụ thân, mời người ngồi. Con biết hết rồi à? Nghe nói trước đó, Tần Vương có được nhân chứng vật chứng, nên đích thân đến Tín Vương Phủ. Cũng may Tiểu Bùi tướng quân đến kịp lúc, Tín Vương mới vào cung được.
Đây là sự ngay thẳng của Tần Vương, cũng là điểm khiến cậu ấy chịu thiệt nhiều. Rõ ràng là Tín Vương hạ độc cậu ấy, bệ hạ lại yêu thương Tín Vương hơn, hiển nhiên sẽ bao che cho Tín Vương. Hành động này của Tần Vương không khôn ngoan chút nào.
Ý của phụ thân là… Tần Vương nên tỏ ra yếu đuối. Nếu như ta biết sớm hơn, chắc chắn ta sẽ dạy cậu ấy, nắm nhân chứng vật chứng trước đã, rồi đi thẳng vào cung, quỳ trước mặt bệ hạ khóc lóc cáo trạng, rằng cậu ấy không dám tin rằng,
Tín Vương vì tranh đoạt vị trí thái tử mà hạ độc cậu ấy. Nhưng lại không thể không tin, chỉ xin bệ hạ có thể nể tình cha con, bãi miễn tước vị của cậu ấy, rồi đày đến biên cương để giữ mạng mà không nhắc chữ nào
Đến chuyện của Tín Vương cả. Bệ hạ chắc chắn sẽ thấy áy náy trong lòng, các quan văn võ đại thần đều ở đó. Ta, còn có Bùi Hiền, và cả vị Thôi đại tướng quân ở biên cương kia, ắt sẽ giúp cậu ấy lên án Tín Vương.
Tần Vương chắc chắn sẽ không làm như vậy. Đúng thế, một ván cờ hay như vậy, rõ ràng có thể hạ một nước cờ hiểm hóc, thậm chí có thể nhổ cỏ tận gốc Tín Vương. Thế nhưng cậu ấy lại hành động theo cảm tính,
Gây ra cục diện căng thẳng như bây giờ. Vậy giờ phụ thân tính làm thế nào? Kẻ làm thần tử như chúng ta nhìn Tần Vương bị bức hại, dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Tần Vương vô cùng coi trọng người nhũ mẫu đó của cậu ấy,
Chắc chắn là cậu ấy rất buồn. Nhũ mẫu của cậu ấy là con tìm về, lúc cậu ấy gặp con nhất định sẽ thương cảm. Con phải chịu khó khuyên nhủ cậu ấy phải biết giữ gìn sức khỏe. Con hiểu rồi. Uyển Nương đã chuẩn bị sẵn đồ cúng tế,
Lát nữa sẽ qua Tần Vương Phủ thắp hương. Không thể nào ngờ đại ca này của ta vẫn không đủ may mắn. Chỉ có thể đầu độc chết nhũ mẫu của Tần Vương. Điện hạ, thực ra kế hoạch của chúng ta đã thành công một nửa. Một nửa còn lại
Thì ta vẫn phải đi khuyên người đại ca vẫn chưa hoàn hồn này của ta, để huynh ấy mạnh tay hơn chút nữa. (Tần Vương Phủ) Cố tiểu thư. Tần Vương điện hạ không có trong phủ, điện hạ vào cung rồi, vẫn chưa về. Không sao. Ta đến thắp hương cho nhũ mẫu.
Điện hạ, nếu không vào cung thì chúng ta về phủ đi, huynh đã cả ngày chưa ăn gì rồi. Những lời nói ở Tín Vương Phủ khi nãy là ai dạy huynh? Là ta tự nghĩ. Là Thôi tiểu thư cố tình dạy ta nói thế. Cô ấy bảo phải nói như vậy
Thì mới ngăn được huynh. Hơn nữa ta cũng đã hỏi cô ấy tại sao không tự nói với huynh thì cô ấy bảo huynh không hề muốn gặp cô ấy. Hơn nữa nếu là cô ấy nói thì huynh chưa chắc đã chịu nghe, nên phải là ta nói. Thập Thất lang,
Thực ra lúc mới đầu, ta cũng rất có thành kiến với Thôi tiểu thư, nhưng sau nhiều ngày quan sát, ta nhận ra cô ấy đích thị có điểm hơn người, suy nghĩ chu đáo, hơn nữa chuyện gì cũng nghĩ cho huynh. Đáng quý nhất là
Cô ấy không ỷ có công mà ngạo mạn. Thập Thất lang, hai người tâm đầu ý hợp, thực ra cũng đẹp đôi lắm mà. Cái gì? Ý Bùi khanh là phải lưu đày Tín Vương, phải không? Bệ hạ, đây cũng chỉ là ý của thần. Đó là con trai của trẫm đó.
Dù cho cái gọi là nhân chứng vật chứng đó là thật, là Tín Vương muốn hạ độc Tần Vương, nhưng Lý Nghi cũng đâu có chết, tại sao phải tước đi vương tước của Tín Vương, rồi còn lưu đày? Bệ hạ, Tần Vương cũng là con trai của người mà,
Hơn nữa Tần Vương thu phục hai kinh đô, có công với xã tắc. Còn Tín Vương thì sao? Mưu hại Tín vương phi, chuyện này cả triều đều biết, mà lại không bị phạt nặng, vừa được xá tội thả ra thì lại mưu hại huynh đệ. Kiểu người mất hết nhân tính,
Vô cùng độc ác này, lẽ nào bệ hạ còn muốn cố chấp mặc kệ quốc pháp mà thiên vị, che chở sao? Cố khanh, không nghiêm trọng vậy đâu, không nghiêm trọng vậy đâu, chuyện này chỉ là hai huynh đệ chúng nó xích mích với nhau chút thôi mà.
Chẳng phải Tần Vương cũng dùng kiếm chém Tín Vương bị thương sao? Hơn nữa nó cũng đã xả giận rồi, tại sao lại không thể tha cho ca ca của nó chứ? Đó là ca ca ruột của nó đó. Bệ hạ. Bùi… Bùi khanh, sao khanh lại hành lễ lớn vậy? Bệ hạ,
Tần Vương tự dẫn dắt quân Trấn Tây cứu giúp triều đình, thu phục hai kinh đô, có công lớn với xã tắc, nhưng hôm nay người mưu hại ngài ấy lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chẳng lẽ sau này bất cứ ai cũng có thể mưu hại thần tử có công sao?
Ở quân Trấn Tây, phàm là đồng bào chịu oan, thì từ thần trở xuống đều sẽ lên tiếng bất bình cho người đó, đó là tinh thần của quân Trấn Tây. Nếu bệ hạ làm trái pháp luật vì tình riêng, khăng khăng bênh vực Tín Vương
Thì thần chỉ đành dẫn quân Trấn Tây hộ tống Tần Vương tránh xa triều đình để bảo toàn tính mạng Tần Vương. Bệ hạ, nếu bệ hạ không chịu lưu đày Tín Vương, chấn chỉnh quốc pháp thì thần cũng chỉ đành dẫn đầu các quan của Trung Thư Tỉnh
Xin từ chức trung thư. Cố khanh, Bùi khanh, việc gì phải làm đến mức đó? Việc gì phải làm đến mức đó chứ? Chẳng lẽ không thể tha cho… cho Tín Vương một đường sống sao? Chuyện này… Bệ hạ, Tín Vương mưu hại thê tử kết tóc rồi lại mưu hại huynh đệ
Là đã phạm vào tội nặng không thể tha thứ rồi, bây giờ tước vương tước rồi lưu đày đã là cho ngài ấy một con đường sống rồi. Tuấn Nhi của ta, sao mà con chịu nổi nỗi khổ lưu đày chứ? Thần cáo lui. Hai vị ái khanh. Khoan đã, khoan đi đã.
Lưu đày cũng được, nhưng… nhưng phải đày đi bao xa? Theo luật lệ triều ta, tước đi vương tước, lưu đày ba ngàn dặm, đến Toái Diệp ở cực Bắc. Không thể gần hơn chút sao? Vài ngày nữa là ngày giỗ của Đổng Hoàng hậu, có thể để Tín Vương cùng trẫm
Đi bái tế mẫu hậu của nó đã không? Đến lúc đó ta sẽ bảo cả Tần Vương đi cùng, để Tín Vương tạ tội ngay trước mặt nó, như vậy thì được chứ? Liệu có thể lưu đày một ngàn dặm, đến Cung Châu, được không? Bệ hạ, Đổng Hoàng hậu
Không phải mẹ ruột của Tần Vương, mẹ ruột của Tần Vương là Lưu Hiền phi. Trước kia lúc truy phong mẹ ruột đã bắt Tần Vương phải chịu thiệt thòi rồi, bây giờ còn bắt ngài ấy đi thắp hương e là không ổn. Trước kia trẫm
Nên truy phong cả Lưu thị làm Hoàng hậu, thật không nên giận dỗi hơn thua nhất thời. Thế này đi, đến lúc đó sẽ thắp hương cho Đổng Hoàng hậu trước rồi sẽ thắp hương cho Lưu Hiền phi. Ta gọi cả Tín Vương tới, tạ tội với Tần Vương
Ngay trước linh vị của Lưu Hiền phi, như vậy thì được rồi chứ? Nếu Tín Vương có thể tạ tội trước linh vị của Lưu Hiền phi, vậy thì lưu đày một ngàn dặm đến Cung Châu, đây cũng là tình thương con tha thiết của bệ hạ. Có điều mức phạt này
Không thể giảm thêm được nữa. Trẫm hiểu hết lời hai vị ái khanh nói rồi. Trẫm biết, sau này trẫm không thể bênh vực nó thêm được nữa. Tiểu thư, phía đại tướng quân gửi thư đến nói phía Yết Thạc cử một đội quân theo Liễu Thừa Phong tiến sâu vào Trung Nguyên.
Sau đó đại tướng quân tiếp tục bám theo điều tra, phát hiện đội quân này vào đến gần Tễ Châu thì mất dấu. Thiết nghĩ là ẩn náu rồi. Phụ soái hành quân đến đâu rồi? Cách Tấn Châu không xa. Dẫn theo một đội quân, chúng ta lên phía Bắc đón phụ soái,
Tránh để đám người Yết Thạc kia ngấm ngầm giở trò. Vâng. Phụ hoàng, phụ hoàng, nhi thần bị oan mà, vậy mà còn bắt nhi thần đi đày, thế có khác nào lấy mạng nhi thần đâu. Phụ hoàng. Tuấn Nhi, trẫm và Cố tướng đã bàn bạc rất lâu,
Ông ấy mới đồng ý đổi từ lưu đày ba ngàn dặm thành lưu đày một ngàn dặm. Cung Châu cũng không đến nỗi nào, chủ yếu là phải đề phòng khí độc. Không thể không lưu đày được sao? Nhi thần… nhi thần không nỡ xa người, sợ nhi thần mà đi
Sẽ không thể sống mà về đây gặp người nữa. Tuấn Nhi. Phụ hoàng, phụ hoàng. Phụ hoàng. Tuấn Nhi. Con thực sự không nỡ xa người. Trẫm không còn cách nào khác. Trẫm phải xét đến quần thần trong triều. Nhi thần không nỡ… không nỡ… Nhi thần không nỡ đi…
Không nỡ xa người… Nhi thần không nỡ xa người… Nhi thần không nỡ xa người mà. Phụ hoàng, người bảo trọng. Tìm nơi quái quỷ gì thế này? Xe ngựa không vào được, cưỡi ngựa cũng không xong. Điện hạ đã lên kế hoạch chuyện cướp ngôi rồi, sao có thể
Không chọn nơi bí mật thế này mà bàn bạc. Liễu Thừa Phong, ngươi đang nói bậy gì thế? Kẻ ngấm ngầm mua chuộc cấm quân, ý đồ cướp ngôi là đại ca ta. Ta không hề có ý giết cha, chỉ cần hai huynh đệ kia của ta chết
Thì ngôi vị tự khắc là của ta. Phải rồi. Điện hạ chỉ muốn đứng sau làm ngư ông đắc lợi thôi. Nhưng điện hạ yên tâm, bọn ta nhất định sẽ cho điện hạ được toại nguyện. Dù sao ta và điện hạ cũng đều không muốn để Lý Nghi được sống thêm nữa.
Giúp ta chuyển lời tới thủ lĩnh Ô Lạc, chỉ cần các người có thể giúp ta thành công lên ngôi thái tử thì ta sẽ cắt hết Nhạn Châu và Trạc Châu phía Bắc sông Mang cho Yết Thạc như giao ước, quyết không nuốt lời. (Tần Vương Phủ) Thập Thất lang.
Nếu đã đồng ý là đi bái tế Đổng Hoàng hậu và mẫu phi ta, còn bắt Tín Vương tạ tội trước linh vị của mẫu phi ta, thì huynh yên tâm, ta sẽ không gây rối đâu. Thập Thất lang, Tín Vương sắp bị cách chức lưu đày,
Đây đã là mức phạt nặng nhất rồi. Hôm nay là ngày đưa tang nhũ mẫu ta, ta sẽ bảo hội Lão Bào giả vờ như ta vẫn đang trong đội ngũ, đợi đến khi ra khỏi thành, ta sẽ đi đưa tang nhũ mẫu ta trước, sau đó sẽ đến Hưng Lăng.
Như vậy không ổn đâu. Nếu để người khác biết… Thường thì rời thành đều ngồi trong xe, ai biết được ta có trong xe hay không chứ. Được rồi, về đi, đừng để cha huynh lo lắng. Vâng. Vậy các huynh đệ chú ý an toàn. Bảo trọng.
Lát nữa đến trước linh vị Lưu Hiền phi con phải tạ lỗi với Tần Vương cho tử tế vào, đừng có giở thói gì nữa đấy. Phụ hoàng, con biết rồi. Bình tĩnh đi. Giờ còn sớm. Người Yết Thạc? Bọn chúng đều là người Yết Thạc. Ngươi về nói với Bùi Nguyên, bảo huynh ấy dẫn quân ra khỏi thành hộ giá. Ta đi dụ bọn chúng, ngươi mau quay về trước. Vâng. Mau. Cẩn thận. Lão Nhị, ta phát hiện hơi bất thường. Ta cũng thấy có hơi bất thường.
Rõ ràng theo Hoàng đế ra ngoài mà lại không cho chúng ta mang binh khí. Mọi người cảnh giác vào. Có thích khách. Xảy ra chuyện gì vậy? Phụ hoàng đừng sợ. Phụ hoàng, có nhi thần hộ giá, có nhi thần hộ giá. Có thích khách. Hộ giá! Bắt Lý Nghi.
Không ngờ người Yết Thạc lại cử đội thần tiễn đáng gờm nhất bên cạnh Ô Lạc đi. Không biết hôm nay chúng ta có kịp tới Tây Trường Kinh không. Truyền lệnh, cận vệ bỏ trang bị nặng, đổi ngựa, hành quân gấp cùng bọn ta. Cận vệ bỏ trang bị nặng, đổi ngựa,
Lập tức hành quân cấp tốc. Rõ! Phụ hoàng. Người đừng sợ, đừng sợ. Hộ giá, hộ giá. Hộ giá. Hoàng thượng. Hộ giá. Điện hạ, xe trống không, Tần Vương không có ở đó. Tuấn Nhi, sao… sao thích khách lại gọi con là điện hạ? Phụ hoàng. Bảo vệ Hoàng thượng.
Người đã không chịu giết Tần Vương thì hãy để con làm thay đi. Ai bảo con sinh ra trong hoàng thất chứ. Đám… đám… đám thích khách này đều là con tìm tới à? Con là con trai ruột của người, vậy mà người lại muốn lưu đày con. Người nhường ngôi cho con,
Người thoái vị đến Tây Nội chờ, yên ổn làm Thái thượng hoàng, có tốt hơn không? Tuấn Nhi, con… con muốn tạo phản sao? Tín Vương giết vua mưu phản, hộ giá! Hay cho tên Lý Lai nhà ngươi. Vậy mà ta lại không nhận ra ngươi là
Kẻ ăn cây táo rào cây sung như thế. Giết Tề Vương cho ta! Hoàng thượng. Ta thưởng vạn lượng vàng, phong hầu vạn hộ. Tuấn Nhi, con… con muốn tạo phản sao? Vậy mà con lại muốn giết đệ đệ ruột của con. Bệ hạ, chúng ta trốn đi trước đã. Lý Lai.
Tên ăn cây táo rào cây sung nhà ngươi. Đừng giãy giụa nữa đại ca, huynh chết đi! Ngươi mới là kẻ đâm bị thóc chọc bị gạo, ngư ông đắc lợi. Uổng công ta tin tưởng ngươi bao nhiêu năm nay như vậy. Ai bảo chúng ta sinh ra trong hoàng thất chứ.
Thập Thất lang! Lão Bào! Sao rồi? Ta không sao, Thập Thất lang. Thập Thất lang. Sao rồi? Ta không sao. Nhị ca, huynh sao rồi? Phụ hoàng đâu? Tần Vương và Tín Vương cùng mưu nghịch, bảo vệ bệ hạ, giết Tần Vương cho ta! Không sao cả chứ? Không sao.
Đám nhãi ranh, tới đây! Tới đây! Đám nhãi ranh, tới đây! Bắn chết hắn cho ta! Có cung thủ, các ngươi mau rút lui. Nhị ca! Lão Nhị! Nhị ca! Nhị ca! Đi. Đi mau! Đi! Nhị ca. Lão Nhị! Nhị ca! Lão Nhị! Chúng ta… kiếp sau tiếp tục làm… huynh đệ.
Nhị ca! Triệu nhị ca! Nhị ca! Lão Tam, thế nào rồi? Lão Tứ, đệ bảo vệ Thập Thất lang đi trước, ta chặn hậu. Lão Tam! ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc đầu là ghềnh Ngân Tùng♪ ♪Cá ở ghềnh Ngân Tùng rất béo♪
♪Không sánh được với đôi mắt đẹp của cô nương♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ hai là ghềnh Tích Ngọc♪ ♪Linh dương ở ghềnh Tích Ngọc rất to♪ ♪Không sánh được với cô nương mở cửa sổ♪ ♪Khúc thứ ba là ghềnh Kim Sa♪ ♪Đãi cát vàng ở ghềnh Kim Sa♪
♪Đổi thành trâm vàng cho cô nương♪ ♪Cô nương cài trâm vàng♪ ♪Khúc thứ tư là ghềnh Minh Nguyệt♪ ♪Trăng sáng rọi soi ghềnh Minh Nguyệt♪ ♪Trăng sáng như khuôn mặt cô nương♪ ♪Ta đi qua nhà cô nương♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ năm là ghềnh Tẩy Cốt♪
♪Nước ghềnh Tẩy Cốt lạnh thấu xương♪ Thập Thất lang! ♪Tướng sĩ, tướng sĩ sắp ra trận♪ Đi! ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ sáu là ghềnh Thúc Đề♪ ♪Vó ngựa ung dung ở ghềnh Thúc Đề♪ ♪Ta mang theo cung tên, khi nào về?♪
♪Ta mặc chiến bào, thời chiến oai hùng♪ ♪Chiến trường ngàn tầm, lập công phong hầu♪ ♪Ta cầm đao kiếm, như rừng sâu thẳm♪ ♪Chiến tranh vạn lý, đạp tan quân thù♪ Lão Bào. Lão Bào. Lão Bào. Lão Bào. Lão Bào. Lão Bào. Lão Bào. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪
♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪
♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪
♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪