Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 17 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Anh ơi, xin hỏi làm thế nào mới có thể quay lại đường lớn vậy? Anh có thể nói lại lần nữa không? Xin hỏi làm sao mới quay lại đường lớn được vậy? Tôi biết. Từ đây đi thẳng, sau đó rẽ phải.
Con đường đầu tiên chính là nó. Được, tôi hiểu rồi. Cảm ơn. Đừng khách sáo. Chúc anh có một ngày tốt lành. Anh cũng thế. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 17] Anh dạy em. Được. Nào. Thế này đi, [Mục Vân] [Vô Thượng – ART] Bố. Bố. Mẹ. Mẹ. [Mục Vân]
Em gọi điện thoại cho anh rất nhiều lần, anh nói anh bận liên tục. Đúng vậy, đúng là anh đang bận. Rốt cuộc em gái anh và Mục Đình Châu có quan hệ gì vậy? Có lẽ Đình Châu chỉ coi Lâm Lâm là em gái thôi. Nhưng nói thật là
Anh cũng không dám khẳng định một trăm phần trăm. Không phải ngày nào anh cũng ở bên cạnh Mục Đình Châu sao? Tại sao bây giờ không dám khẳng định? Bọn anh ở bên nhau nhiều năm như thế, chuyện gì cũng biết rõ đầu đuôi, nhưng duy nhất chuyện tình cảm này,
Chỉ có bản thân người trong cuộc mới có thể biết rõ nhất. Hơn nữa thái độ với tình cảm của anh và cậu ấy hoàn toàn không giống nhau. Khác nhau như nào? Anh theo đuổi sự tự do. Anh cho rằng chuyện tình cảm, chỉ có sau khi thử rồi
Mới biết được có hợp hay không. Nhưng tính cách của Đình Châu khá là cẩn thận. Cậu ấy nhất định phải xác nhận đi xác nhận lại là người này sau đó mới tiến hành bước tiếp theo. Vậy thì, anh Tiêu Chiếu.
Kết quả của quá trình không ngừng thử của anh là gì? Kết quả chính là bây giờ anh vẫn chưa tìm được người thích hợp với anh. Tạm thời cũng không có suy nghĩ muốn kết hôn. Em là một người tôn trọng thứ bản thân nhìn thấy và cảm nhận được.
Có lẽ người thích hợp với anh ở ngay bên cạnh anh đó. Anh có muốn tìm một cách nghiêm túc không? Alô. Mục Đình Châu, Minh Vi có ở chỗ anh không? Mấy hôm nay Minh Vi nghỉ phép, tôi không có đi quấy rầy bọn họ. Họ không ở nhà sao? Không.
Tôi gọi điện thoại cũng tắt máy hết. Gọi điện thoại đều tắt máy? Thế này đi, anh liên lạc với Mục Đình Châu đi. Liên lạc được thì nói với tôi. Được. Thẩm Tố nói cô ấy không tìm thấy chị em và Đình Châu. Em gọi điện thoại cho chị em thử xem.
Xin chào, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy. Đúng vậy, bây giờ không tìm thấy người đâu. Bây giờ tôi đang ở trước cửa nhà anh ấy đây. Có… Anh biết được chuyện gì thì nói với tôi nhé. Được, được, được. Được, được, được, tôi không nói với anh nữa.
Thế nhé, tạm biệt. Bây giờ chuyện là thế nào vậy? Vào trong xem chuyện là thế nào đã rồi hãy nói. Đi thôi. Đình Châu. Thái phó. Vừa nãy tôi đã liên lạc với dì Triệu. Dì Triệu nói là Đình Châu cho dì ấy nghỉ một kỳ nghỉ dài,
Nhưng không nói kỳ nghỉ dài này nghỉ đến lúc nào. Phim còn chưa đóng máy nữa, Minh Vi có thể chạy đi đâu được chứ? Hai người bọn họ không phải là bỏ trốn đó chứ? Công chúa. Chỉ đem chút hành lý thế này là đủ rồi sao? Thái phó.
Anh đã hỏi bao nhiêu lần rồi đó. Thật sự đủ rồi. Nếu thật sự thiếu thứ gì chúng ta cũng có thể mua bất cứ lúc nào mà. Công chúa nói đúng. Đi thôi. Đợi đã. [Tắt máy] Như này, là chúng ta có thể đi rồi. Đi thôi.
Anh ơi, xin hỏi làm thế nào mới có thể quay lại đường lớn vậy? Anh có thể nói lại lần nữa không? Xin hỏi làm sao mới quay lại đường lớn được vậy? Tôi biết. Từ đây đi thẳng, sau đó rẽ phải. Con đường đầu tiên chính là nó. Cảm ơn.
Đừng khách sáo. Chúc anh có một ngày tốt lành. Ai vậy? Người hỏi đường. Công chúa, chúng ta vào trong đi. Được. Chúng ta trốn đến đây đã bốn ngày rồi. Thái phó còn nhớ ngày tháng không? Ngày tháng có thời hạn mới cần phải đếm.
Những ngày tháng trong tương lai của chúng ta còn rất dài, tại sao phải nhớ? Công chúa. Công chúa. Em đang nấu bữa sáng à? Công chúa. Mục Đình Châu. Cậu chơi trò mất tích với tôi à? Cậu biết mấy hôm nay bọn tôi tìm cậu vất vả thế nào không?
Tại sao cậu biết chúng tôi ở đây? Minh Vi gửi địa chỉ cho tôi bảo tôi đến đón cậu. Hai người đúng là làm xằng làm bậy. Đình Châu. [Hỷ] Đang quay đó. Ta cùng thế tử Bình Tây Hầu lưỡng tình lương duyệt, mong Thái phó [Minh Đức Duy Hinh]
Thay ta bẩm báo với Hoàng thượng và Thái hậu mong muốn được gả của ta. [Hỷ] Về ngày thành hôn, hãy định cùng ngày đại hôn của Thái phó đi. Không sao chứ? Cắt. Cảnh quay được rồi. Đóng máy đi. – Đóng máy rồi. – Đóng máy rồi. Đóng máy đi.
Vất vả rồi. Đạo diễn vất vả rồi. Đợi anh khỏi bệnh, có lẽ anh sẽ phủ nhận quan hệ của chúng ta. Đợi anh quay trở lại là ảnh đế, nếu anh thật sự quên mất em, em vẫn còn nhớ anh của hiện tại, vậy chẳng phải sẽ giống với thất tình sao?
Công chúa quay lại quay phim, sao không nói với anh một tiếng? Đi vội vàng như thế, em xem, quên đeo cả nhẫn này. Thái phó. Chúng ta dừng lại tại đây đi. Tại sao? [Mục Đình Châu – Mục Vân] Anh chỉ là Thái phó của một mình em. Trong mắt người khác,
Anh vẫn là Mục Đình Châu. Mục Đình Châu có cuộc đời của bản thân. Trong cuộc đời của anh ấy, có lẽ em chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng kể thôi. Đeo chiếc nhẫn này lên em làm sao đối mặt với Mục Đình Châu đã tỉnh táo lại đây?
Công chúa chỉ kiêng dè ảnh đế, có từng suy nghĩ đến cảm nhận của thần không? Nếu cuối cùng thần sẽ ngủ say, mãi mãi không tỉnh lại, vậy công chúa có từng suy xét đến việc trước khi thần ngủ say liệu trái tim có còn vướng vấn,
Có còn nuối tiếc hay không? Nhưng thần không cam lòng. Nếu thần có thể sống đến lúc bạc đầu, vậy tại sao phải từ bỏ công chúa? Nếu cuối cùng thần sẽ biến mất, tại sao không trân trọng khoảng thời gian có hạn có thể ở bên công chúa?
Thái phó cầu hôn em, là vội vã muốn cho em một lời hứa sao? Anh đang sợ hãi điều gì? Chiếc trâm cài này rất quý giá. Em cảm thấy phải tận tay trả lại anh. Giữa thần và công chúa thật sự không còn chút chỗ trống nào sao? Thái phó.
Em nghĩ thông suốt rồi. Trong tim anh, người anh quan tâm nhất là công chúa Minh Hoa. Từ lúc tỉnh lại sau tai nạn, tất cả những điều tốt đẹp anh dành cho em đều chỉ là coi em là công chúa. Nếu em cùng anh diễn tiếp,
Không đạt được mong muốn ban đầu là giúp anh phục hồi trí nhớ. Đến người bình thường như em, cũng bị truyền nhiễm, bị bệnh. Nhiễm bệnh công chúa do anh chiều chuộng mà ra. Đau dài không bằng đau ngắn. Kết thúc sớm tốt cho cả hai chúng ta.
Thần khiến công chúa đau khổ như thế, khiến không chúa đau lòng rơi lệ là lỗi của thần. Nhưng có một chuyện thần bắt buộc phải làm sáng tỏ. Thần coi người là công chúa, tôn kính người, lúc ban đầu không hề có suy nghĩ gì khác.
Công chúa ngây thơ trong sáng, chăm chỉ chịu khó. Trái tim thần liền rung động. Công chúa chất vấn, rốt cuộc thần có tình cảm với ai, thần cũng không biết. Thần chỉ biết, đời này của thần chỉ rung động một lần. Người thần đặt trong tim
Tuyệt đối không phải danh hiệu công chúa. Sau này thần không ở bên chăm sóc công chúa được nữa, mong công chúa bảo trọng. Chỉ có chỗ hành lý này thôi à chị? Chúng ta đi thôi. Tất cả những đồ ở đây đều là thứ Thái phó sắp xếp cho công chúa.
Mình không có lý do đem đi. Có những lúc không do bản thân chúng ta quyết định. Những chuyện nên xảy ra đều sẽ xảy ra thôi. [Mẹ] Alô. Vi Vi à, hôm nay làm gì đó? Quay phim có mệt không? Con… quay rất tốt. Ở… ở trong đoàn phim rất vui.
Có chuyện gì vậy? Giọng nói của con không đúng lắm. Giọng mũi nặng như thế. Có phải bị cúm rồi không? Con vừa ngủ dậy. Có lẽ là vì vừa mới ngủ dậy. Xem ra hôm nay mệt quá rồi. Không có chuyện gì. Mẹ chỉ nhớ con, muốn nói chuyện với con thôi.
Vậy được rồi, vậy con ngủ đi nhé. Đợi chút nhé. Bố con muốn nói chuyện với con. Vi Vi, khi nào con về? Bố nhớ con rồi. Con… chắc là Tết sẽ về. Tốt quá rồi. Cách Tết cũng không còn mấy ngày nữa. Mẹ và bố con đã mua rất nhiều
Món con và Kiều Kiều thích ăn. Quay về đoàn tụ cho vui nhé. Được ạ. Đến Tết con sẽ về. Vậy đến lúc đó gặp nhé. Mẹ ơi, con đi ngủ trước đây. Tạm biệt. Được, được, được, mau nghỉ ngơi đi. Công chúa chỉ kiêng dè ảnh đế,
Có từng suy nghĩ đến cảm nhận của thần không? Nếu cuối cùng thần sẽ ngủ say, mãi mãi không tỉnh lại, vậy công chúa có từng suy xét đến việc trước khi thần ngủ say liệu trái tim có còn vướng vấn, có còn nuối tiếc hay không? Thái phó. Em xin lỗi.
Bên em vẫn luôn ở trong phòng không ra ngoài. Bên anh cũng vậy. Chị em là lần đầu tiên yêu một người như thế. Em thật sự lo lắng chị ấy không vượt qua được. Nhưng em lại không có cách gì. Chuyện tình cảm chỉ có thể dựa vào bản thân họ.
Người đứng xem như chúng ta muốn giúp cũng không giúp được. Rõ ràng là hai người yêu nhau như thế, tại sao lại không thể ở bên nhau? Những người yêu nhau không nhất định đều có thể ở bên nhau. Có lẽ đây chính là trò đùa ác của ông trời.
Hiện giờ Minh Vi rời đi là vì anh Mục đã phục hồi trí nhớ rồi sao? Trước mắt vẫn chưa phục hồi hoàn toàn. Nhưng đúng là đã có chuyển biến tốt rồi. Đình Châu bắt đầu từ từ nhớ lại chuyện trước đây.
Tiếp theo chúng tôi cũng sẽ tiếp tục phối hợp điều trị, cố gắng khỏe lại sớm. Nếu việc điều trị vẫn luôn không có tiến triển, vậy thì anh Mục sẽ còn tiếp tục làm trợ lý cho Minh Vi sao? Khi nào Đình Châu có thể hoàn toàn khỏi bệnh,
Bây giờ ai cũng không nói chắc được. Bây giờ tình hình có chuyển biến tốt vẫn là nhờ vào sự giúp đỡ và bầu bạn một cách kiên nhẫn của cô Minh. Dù không biết là Đình Châu sau khi khỏe lại liệu có nhớ được tất cả những gì đã làm
Trong khoảng thời gian cậu ấy là Thái phó này không, nhưng chúng tôi sẽ không quên ân tình này của cô Minh đâu. Cũng hy vọng sau này sẽ có nhiều… – nhiều cơ hội hợp tác hơn. – Nhiều cơ hội hợp tác hơn. Sau này còn có cơ hội không?
Em làm gì vậy? Chị à, chị có thể lấy lại tinh thần chút không? Chúng ta chui ra từ một bụng mẹ, hơn 20 năm rồi, em chưa từng thấy chị nản lòng sa sút như thế. Hay là em xin nghỉ, cùng chị ra ngoài giải tỏa tâm trạng?
Hai chúng ta rời khỏi nơi này, nói không chừng chị có thể vui lên nhanh hơn. Không cần. Chị Thẩm đã giúp chị nhận quảng cáo rồi. Chị phải biến thất tình thành năng lượng. Đặt tất cả tinh thần vào công việc, dùng công việc làm tê liệt bản thân. Thôi đi.
Trạng thái này của chị nào giống đi làm việc? Cả người chị giống như đi thăm mộ. À đúng rồi. Lần trước em nói em có người mình thích rồi. Bây giờ thế nào rồi? Chị, em nghĩ kỹ rồi. Em thật sự thích anh ấy. Vậy em có từng nghĩ đến chuyện
Anh ấy, liệu có thích em không? Ngộ nhỡ anh ấy chỉ coi em là bạn hoặc là anh ấy đối với tất cả cô gái đều như thế. Anh ấy có thích em không em vẫn chưa làm rõ được. Nhưng mà không sao, em thích anh ấy mà.
Chỉ cần em thích anh ấy vậy em nhất định sẽ cố gắng. Kiều Kiều. Thật ngưỡng mộ em, dám yêu dám hận như thế. Nhưng mà, ngộ nhỡ kết quả không phải như em mong muốn, em sẽ bị tổn thương thì phải làm sao? Đã yêu thì có thể sẽ bị tổn thưởng.
Không yêu thì nhất định sẽ bị tổn thương. Chị, chị à. Không nghĩ nữa nhé. Không nghĩ nữa. Alô. Anh Tiêu Chiếu, anh có thời gian không? Em có vài lời muốn nói với anh. Lời gì mà không thể nói qua điện thoại? Không thể. Nhất định phải nói trước mặt.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tâm trạng của chị em tốt lên chưa? Vẫn cứ chán nản. Cứ luôn nói là muốn dùng công việc để làm tê liệt bản thân. Anh Mục thì sao? Anh ấy thế nào rồi? Không thế nào cả. Từ sau khi Minh Vi rời đi,
Cậu ấy cũng không nói năng gì. Thường nhốt bản thân ở trong phòng. Em nói xem mới có mấy ngày cậu ấy đã gầy đi một vòng, râu ria xồm xoàm. Mục Đình Châu đẹp trai phóng khoáng trước đây bây giờ đã trở thành ông chú sa sút rồi.
Anh ấy cũng là một người si tình. Nếu không phải cảm thấy Đình Châu có thể sẽ tỉnh táo lại bất cứ lúc nào, sau này sẽ làm tổn thương Minh Vi, anh còn thật sự muốn khuyên cậu ấy mau chóng theo đuổi Minh Vi quay lại.
Đời người không phải chỉ mong được vui vẻ thôi sao? Em nói xem, vì một ngày mai không biết lúc nào sẽ đến mà làm khổ bản thân, khó chịu biết bao nhiêu. Đúng vậy. Vậy nên, có những chuyện lúc nên nắm lấy thì phải nắm cho thật chắc,
Nhất định không được làm khổ bản thân. Phải mạnh dạn một chút. Ngộ nhỡ sau này hối hận thì sao, đúng không? Tôi muốn hát một bài cho người tôi thích nghe, cho tôi mượn đàn guitar một chút. Được. Tôi muốn hát một bài hát. Có lẽ hát không được hay lắm.
Mọi người thông cảm. Bài hát này muốn hát cho người tôi thích. – Hay, hay thật đó! – Đúng. – Hay quá! – Hay quá! Cố lên, Minh Vi. Bắt đầu từ ngày mai là phải làm việc rồi. Sao em về muộn thế? Không phải hôm nay em được nghỉ sao?
Đã đi làm gì vậy? Đi tỏ tình rồi. Tiêu Chiếu à? Chị biết à? Chị đoán thôi. Thế nào rồi? Anh ấy đồng ý với em rồi à?