Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 19 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Pháo hoa hôm nay là pháo hoa đẹp nhất mà ta từng thấy. Ba năm trước, lúc thần vừa đến kinh thành, đã nhìn thấy một đại lễ pháo hoa còn hoành tráng hơn thế này. Ba năm trước? Người đi cùng nói với thần.

    Ngày hôm đó chính là sinh nhật của công chúa Minh Hoa. Đợt lễ pháo hoa đó là đại lễ sinh thần mà Bệ hạ dành tặng cho công chúa Minh Hoa. Pháo hoa ngày hôm nay kém hơn không ít so với ngày hôm ấy. Người cùng xem pháo hoa

    Quan trọng hơn nhiều so với pháo hoa. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 19] Tôi thật sự không còn gì để nói với anh nữa, anh đừng gọi cho tôi nữa, được không? Thần… chỉ muốn chúc Tết công chúa thôi. Em… Thái… Thái phó. Vừa rồi em không biết là anh.

    Thần chúc Tết công chúa, chúc công chúa một năm mới an khang thuận lợi. Thái phó, em cũng chúc anh một năm mới mọi thứ đều tốt. Alô? Em đây. Em vẫn đang nghe đây. Khoảng thời gian này công chúa vẫn ổn chứ? Mọi thứ đều rất tốt.

    Chẳng phải vừa đúng dịp năm mới sao? Em về quê mấy ngày. Thái… Thái phó thì sao? Thái phó như thế nào rồi? Công chúa bình an, thần liền bình an. Bất luận công chúa và thần có ở bên nhau không, người khiến thần bận lòng chỉ có mình công chúa thôi.

    Thái phó. Anh nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình. Có chuyện gì thì nói với Tiêu Chiếu. Đừng một mình chịu đựng. [Minh Kiều] Alô? Em ăn xong rồi. Bố mẹ đang xem chương trình cuối năm. Chị đang ở trong phòng không ra ngoài.

    Em muốn gọi điện thoại cho anh để chúc Tết. Cảm ơn em nhé, Minh Kiều. Anh cũng chúc Tết em. Chúc em sự nghiệp thành công, tình cảm thuận lợi. Hy vọng em trong năm mới này có thể tìm được một người xứng đáng để em gửi gắm. Anh không xứng đáng sao?

    Em rất tốt, cho nên, em xứng đáng có được người tốt hơn. Tiêu Chiếu. có phải đây là lần đầu tiên anh thiếu tự tin như thế không? Có phải đây là lần đầu tiên bị một người làm cho bối rối, hoàn toàn không thể dứt khoát được đúng không? Anh biết không?

    Đây mới chính là sự yêu thích thật sự. Sao tim mình lại đập nhanh như thế? Dáng vẻ bây giờ của con thật sự khiến em rất đau lòng. Mấy ngày nay anh nghĩ, có phải anh sai rồi không? Nếu trước đây thường xuyên nói chuyện với con, đặc biệt là

    Lúc con còn nhỏ có thể ở bên cạnh nó nhiều hơn. Có lẽ sẽ không giống như bây giờ, bài xích chúng ta như thế. Anh đừng suy nghĩ nhiều như thế. Những chuyện này đều là quá khứ rồi. Bây giờ thằng bé chỉ bị mất đi trí nhớ,

    Nên mới không quen biết chúng ta. Đợi thằng bé phục hồi trí nhớ rồi, mọi thứ đều sẽ tốt lên thôi. Anh vẫn luôn thấy là anh sai rồi. Anh đã dạy Đình Châu biết được làm thế nào để khiến bản thân mình trở nên xuất sắc,

    Nhưng lại không dạy thằng bé làm sao để yêu thương bản thân mình. Lâm Lâm. Lâm Lâm. Bác trai, bác gái. Mau đến đây, nào. – Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi. – Đêm 30 Tết mà cháu không ở nhà đón năm mới, chạy đến đây làm gì chứ?

    Cháu đã ăn cơm cùng bố cháu rồi, cháu muốn đến đây thăm Đình Châu. Vừa hay chúc Tết hai bác luôn. Em xem đứa bé này hiểu chuyện biết bao. Thật là đứa bé ngoan. Cảm ơn. Đình Châu ở trên lầu, cháu lên đó đi.

    Nếu thằng bé có nói gì khó nghe với cháu, – cháu cũng đừng để trong lòng nhé. – Đúng. Cháu đừng để ý nhé. Yên tâm đi, bác trai, bác gái. Cháu lên lầu trước đây. Đi đi. Đi đi, đi đi. Đi đi, đi đi.

    Mục Đình Châu mà cô muốn tìm không có ở đây. Đối với em mà nói, trước giờ anh ấy chưa từng rời xa em. Đình… Thái phó, pháo hoa của triều nhà Ninh cũng đẹp như thế này sao? Đẹp, đẹp hơn nhiều so với cái này. Lúc đó cứ hễ đến giao thừa,

    Trong cung sẽ bắn pháo hoa. Lúc đó công chúa còn nhỏ, mỗi khi đến lúc bắn pháo hoa, nàng ấy đều là người cười vui vẻ nhất. Hôm nay em có thể ngồi đây xem pháo hoa cùng Thái phó, em cũng rất vui. Thái phó, anh biết không? Em rất hâm mộ,

    Thậm chí là đố kỵ với Minh Vi. Bởi vì bất kể tương lai có ra sao, cho dù Mục Đình Châu có quay lại hay không, cô ấy cũng đã có được một tình yêu thật sự. Không có người phụ nữ nào không hy vọng gặp được

    Một người đàn ông đối xử với mình thật lòng, thương cô ấy, yêu cô ấy. Em cũng là phụ nữ, em cũng hy vọng gặp được một người đàn ông như thế, có được một tình yêu như thế. Bố. Giờ phải làm sao đây? Có bố ở đây, sợ gì chứ?

    Chẳng lẽ vì họ, mà con gái bố ngay cả nhà cũng không thể về sao? Đi thôi. Bố bảo vệ con. Về rồi, về rồi. Cô Minh Vi, bệnh tình của Mục Đình Châu có chuyển biến tốt không? Xin hỏi sau khi cô rời đi có còn liên lạc với anh ấy không?

    Sắp phải bắt đầu tuyên truyền cho phim Nhất Đại Thủ Phụ rồi, xin hỏi cô có đồng ý đứng cùng khung ảnh với anh ấy không? Cô Minh. Tránh ra, có gì hay mà chụp chứ! Mục Đình Châu, Mục Đình Châu, chỉ biết nhắm vào Mục Đình Châu mà hỏi.

    Bố, bố ngồi xuống trước đi. Đừng tức giận nữa. Bố có thể không tức giận sao? Cái gì gọi là may mắn đến mức có cơ hội tiếp cận với ảnh đế? Cơ hội rách nát gì chứ? Con gái bố xinh đẹp, lại có tiếng tăm, thèm tiếp cận cậu ta sao? Bố,

    Bố đừng tức giận. Cứ kệ bọn họ, kệ bọn họ đi nhé. Vi Vi ráng quay phim cho tốt. Người ta càng muốn giẫm chết chúng ta, chúng ta càng phải vẻ vang hơn nữa. Ảnh đế thì tính là gì? Con gái cố gắng, lấy cái ảnh hậu về cho bố.

    Ảnh hậu mà dễ lấy được như thế thì tốt rồi. Con nói cái gì? Ảnh hậu của tất cả các giải lớn, được chứ? Bố, bố yên tâm đi, con không có yếu đuối như thế đâu. Khoảng thời gian trước đây đau lòng như thế,

    Đã khiến cho bố và mẹ lo lắng rồi. Bây giờ con đã nghĩ kĩ rồi. Có sức lực tính toán mấy thứ đó, còn không bằng tập trung chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo. Con đã suy nghĩ kĩ rồi. Đúng đó. Đây mới là con gái ngoan của bố.

    Bố có hai đứa con gái ngoan như thế này. Còn có, còn có con. Còn có con, còn có con. Đều là, đều là, đều là, đều là con gái ngoan của bố. Bố có hai đứa con gái ngoan thật là hạnh phúc quá. [Lễ Tình nhân] Cậu chủ. Cậu đói rồi sao?

    Cơm sắp nấu xong rồi. Triệu cô cô, phiền cô giúp tôi đi một chuyến, tận tay giao cái này đến tay công chúa. Được, được. Cậu yên tâm, tôi sẽ đi ngay lập tức, nhất định sẽ tận tay giao cho công chúa. Cậu chủ, mấy ngày nay cậu đều không nghỉ ngơi tốt,

    Chút nữa tôi làm mấy món đơn giản, sau khi ăn xong, cậu mau chóng đi ngủ một lát đi. Tôi sẽ đi ngay đây. Không cần đâu. Cám ơn Triệu cô cô. Gửi cho anh ấy thì có tác dụng gì chứ? [Thái phó] Dì Triệu. Cô Minh. Mau vào nhà ngồi đi.

    Không, không, không đâu, tôi không ngồi đâu. Cô Minh, cậu Mục nhờ tôi giao tận tay cô cái này. Cô Minh, từ sau khi cô rời khỏi, cậu Mục vẫn luôn nhốt mình trong phòng, ngày nào cũng đục gỗ. Mấy đêm rồi cậu ấy không hề ngủ,

    Không biết có thêm bao nhiêu vết thương trên tay. Tôi đã làm mười mấy năm ở nhà của cậu Mục, trước giờ chưa từng thấy cậu ấy quan tâm đến bất kì người nào như thế. Thật đấy! Những điều tôi nói đều là sự thật. Cô Minh.

    Nếu như cậu Mục khiến cô tức giận, tôi hy vọng cô cho cậu ấy thêm một cơ hội nữa. Được không? Vi thần, bái kiến công chúa. Người thần quan tâm chỉ có công chúa mà thôi. Hôm nay Mục Vân thần hứa với công chúa. Bất luận xảy ra bất cứ chuyện gì,

    Tấm lòng thần dành cho công chúa vĩnh viễn như thuở ban đầu. [Ngoạ Lan Các] Chàng tiều tuỵ quá, cũng gầy đi rồi. Thần đây là lớn tuổi rồi. Không phải đâu. Nghe nói trong thành có một cây cầu cổ rất thần kì, [Ngoạ Lan Các] chỉ cần vào lễ Thất Tịch

    Cùng với người mình thương gặp gỡ nhau trên cầu thì sẽ có thể kết thành phu thê. Năm nay Thái phó cùng ta đi xem được không? Huấn luyện viên Minh đúng không? Tôi có đặt hẹn buổi học hôm nay. Sao trùng hợp vậy? Đã thay đồ xong xuôi rồi đúng không?

    Giận dữ như vậy, xem tôi là tình địch sao? Bắt đầu học thôi. Lòng bàn tay đối xứng, đẩy võng lụa sang hai bên. Nâng chân phải lên trên. Bàn chân cong lại hướng xuống dưới, bước lên võng lụa. Hai tay nắm chặt lên phía trên. Cái đó. Huấn luyện viên, cô… cô…

    Tôi không làm được cái này, cô đỡ giúp tôi một chút. Cái đó… Huấn luyện viên. Tôi… tôi… tôi… Cô không sao chứ? – Tôi… Tôi… Tôi… – Được rồi chứ? Đợi một chút. Được chứ? Cô chậm lại, chậm thôi, chậm thôi. Được chưa? Được rồi. Sau đó thì sao? Không sao chứ?

    Lộ Lộ, em không sao chứ? Huấn luyện viên Minh, có đáng để cô lấy việc công báo thù việc tư không? Không phải chứ, cô đây là có ý gì… Anh nhìn cô ấy đi. – Tự cô… – Em im đi! Chúng ta đi thôi. Hai người bị điên sao hả?

    Chậm thôi, đau, đau. Đừng giả vờ nữa. Anh nhìn ra rồi sao? Hôm nay cảm ơn em đến đây giúp đỡ, anh nợ em một phần ân tình. Anh tỉnh rồi. Em quay về rồi. Em quay về rồi. Em quay về rồi. Em quay về rồi. Đừng quậy nữa,

    Vẫn chưa làm xong đâu. Công chúa, tại sao lại quay về tìm anh? So với việc từ bỏ vì một tương lai không biết trước, còn không bằng nắm chặt lấy hiện tại. Em liều một phen. Anh ngày đêm nhớ mong công chúa, nhìn thấy công chúa đứng trước mặt anh,

    Anh cứ ngỡ là mình nằm mơ. Nhưng nếu quả thật là mơ, anh thà rằng không tỉnh dậy. Đây không phải là mơ. Công chúa. Lúc trước em nói chia tay với anh chính ở chỗ này. Tại sao anh lại đưa em đến đây? Công chúa có thật lòng thích anh không?

    Đó là đương nhiên. Anh cũng vậy. Tấm lòng anh sắt đá, sẽ không bao giờ thay đổi. Cho nên anh phải đến Minh phủ để chính thức cầu thân, cưới hỏi công chúa đàng hoàng. Thái phó, hôn nhân không phải trò trẻ con. Em thấy

    Chúng ta vẫn nên suy nghĩ cẩn thận đã. Công chúa không muốn ở bên cạnh anh đến già sao? Em không phải có ý đó. Nếu đã như thế, hôn nhân đối với anh và công chúa mà nói chỉ là giai đoạn tất yếu cho việc nước chảy thành sông.

    Sao lại là trò trẻ con được chứ? Thứ lỗi cho anh nói thẳng, có phải công chúa vẫn không đủ tự tin với đoạn tình cảm này đúng không? Vẫn chưa yên tâm về anh sao? Em… Sao em có thể không yên tâm về anh chứ? Là anh vô dụng,

    Vẫn không tìm được phương pháp quay về Đại Ninh, cũng không có năng lực khiến công chúa quay về sống trong hoàng cung. Cho nên anh chỉ có thể ở tại nơi từng cùng công chúa chia tay, đem tấm chân tình duy nhất của anh hiến tặng cho công chúa.

    Sao anh lại quỳ xuống thế? Anh đứng lên trước đi. Công chúa, xin hãy để anh nói hết tất cả. Anh từng nằm mơ thấy công chúa nói hận anh. Lúc bắt đầu anh vẫn hơi mơ hồ, nhưng bây giờ cuối cùng anh đã hiểu.

    Lý do anh xuất hiện ở thế giới này, chắc có lẽ là để bù đắp lại những điều hối tiếc trước đây. Thần khẩn cầu công chúa gả cho thần. Được. Công chúa đồng ý với thần rồi? Em đồng ý với anh. Rõ ràng là cố ý,

    Tưởng rằng mình không phát hiện ra sao? Xin chào. Cô gái muốn gọi món gì? Rượu mạnh nhất. Cô chắc chứ? Có lòng tốt nhắc nhở cô, ở đây mà uống say thì không được an toàn đâu. Tôi muốn rượu mạnh nhất đó. Được. Cô gái, rượu của cô đây. Cảm ơn.

    Thật sự là chị sao? Tôi còn cho rằng mình nhìn nhầm rồi. Trước và sau khi trang điểm khác biệt quá lớn hả? Đúng là quá khác biệt. Nhưng có điều, mặt mộc của chị xinh đẹp hơn. Có trang điểm rồi. Cậu rất hay đến đây sao? Đúng vậy.

    Lúc bị áp lực lớn, tôi thường đến đây để thả lỏng. Những người ngâm mình ở đây thật sự sẽ thư giãn sao? Chị có muốn thử chút không? Chị yên tâm, có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ chị. [Đang gửi] [Tiêu Chiếu] [Cậu có đến không?] Được rồi, mẹ.

    Vài ngày nữa chúng con sẽ về. Mẹ với bố không cần phải chuẩn bị thứ gì đâu. Con chỉ dẫn anh ấy về nhà xem thế nào thôi. Vâng ạ, tạm biệt. Đã nói chuyện với người nhà rồi sao? Em sợ trực tiếp dẫn anh về gặp bố mẹ,

    Họ sẽ bị giật mình. Ngoại hình của anh đáng sợ lắm sao? Không phải ý này. Dù sao đi nữa đến lúc đó anh thể hiện cho thật tốt là được. Xin công chúa yên tâm, anh sẽ chuẩn bị thật cẩn thận. Nhất định sẽ không để họ thất vọng đâu. Thế nào?

    Chút nữa Tiêu Chiếu sẽ đến đây. Anh quen anh ấy? Bạn bè. – Rượu này ngấm vào rất mạnh, không thể uống như thế. – Đừng uống như thế. Rượu này ngấm vào rất mạnh, chị không thể uống như thế. Không thể uống như thế. Mau bỏ xuống đi! Chị sẽ say đấy.

    Mau bỏ xuống đi. Không thể uống như thế… Anh làm gì đấy, Tiêu Chiếu? Xảy ra chuyện gì thế? Nào, nhóc con, cậu qua đây cho tôi. Chuyện không liên quan đến cậu ấy. Chắc là tranh chấp tình cảm đó. Cậu cho cô ấy uống loại rượu này sao? Cô ấy gọi mà.

    Cậu cách xa cô ấy ra cho tôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. Nào, nào, nào. Anh đỡ em về… về phòng. Nào. Đừng động vào em! Vậy em muốn làm gì? Em nói đi. Đồ khốn! Em nói đúng rồi, vốn dĩ anh chính là như thế. Em nên sớm biết điều đó.

    Em nói cho anh biết, anh có thể qua lại với các cô gái khác, anh cũng có thể không thích em. Nhưng anh không thể cố tình chọc tức em. Anh không thể cố tình chọc tức em! Anh chọc tức em như thế mới là điều làm tổn thương em, anh biết chứ?

    Anh biết khuyên Mục Đình Châu quý trọng những gì trước mắt. Nhưng tại sao anh cứ nhất định không cho chúng ta một cơ hội? Tiêu Chiếu, có phải đây là lần đầu tiên anh thiếu tự tin như thế không?

    Có phải đây là lần đầu tiên bị một người làm cho bối rối, hoàn toàn không thể dứt khoát được đúng không? Anh biết không? Đây mới chính là sự yêu thích thật sự. Chuyện này… Những đồ đạc bên ngoài… Bác trai, bác thấy vẫn còn thiếu gì sao?