Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 03 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Năm Thiên Sóc thứ bảy, Hoàng đế băng hà. Phiên vương nổi loạn, cấu kết với cấm quân, dễ dàng chiếm được kinh thành. Đi! Dưới tình thế nguy cấp, Tướng quân Mục Vân trấn thủ biên cương phía Bắc quay về triều cứu giá. [Kinh Thành]

    Đi! Công chúa đâu? Nô tì không biết. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 03] Tổng Giám đốc Lý, bộ phim sau phải nhớ đến tôi đó. Đạo diễn, chúng ta vào trong nói chuyện đi. Được, vậy chúng tôi qua đó trước đây. Được, được, tạm biệt. Đi thôi, qua bên kia. Được.

    Ông vất vả rồi. Dựa theo tình hình năm nay muốn làm tốt cũng khó. Cô Minh. Xin chào, xin chào. – Xin chào. – Xin chào. Xin chào. Vị này là cô Minh đóng vai nữ chính đúng không? Quả nhiên là tỏa sáng rực rỡ.

    Cô Minh đúng là có vẻ đẹp trời sinh. Không biết sau này có thể ký hợp đồng với công ty tôi không? Minh Vi. Lâu lắm rồi không gặp, em thật sự ngày càng xinh đẹp đó. Hóa ra hôm nay Tổng Giám đốc Trình cũng đến à.

    Đương nhiên anh phải ở đây rồi. Anh Trần. Chúng ta cũng đi uống một ly đi. Đúng, đi thôi, đi thôi. Vậy anh qua bên kia trước nhé. Được. Đi thôi, đi thôi. Nói đi. Rốt cuộc việc tôi vào đoàn phim có liên quan đến anh không?

    Chúng ta khó khăn lắm mới gặp nhau một lần, đừng nóng vội. Chúng ta nhập tiệc trước đi, vào đó rồi sẽ nói với em. Đi thôi. Đi thôi. Anh Mục. Anh Mục, xin chào. Tôi là Trình Diệu của Tập đoàn Chính Hoa. Chúng ta lại gặp mặt rồi. Xin chào.

    Anh Mục, sao anh lại đến đây? Tôi không được đến sao? Tôi không có ý đó. Anh Mục. Tôi nghe nói trước giờ anh không thích tham gia những buổi xã giao như này. Hôm nay anh có thể đến đây, chúng tôi thật sự rất vui. Vậy đi thôi. Đi thôi.

    Nào, uống một ly đi. Chúc chúng ta thành công trước nhé. Minh Vi, ăn món này đi. Đừng ăn nữa. Mập đến mức sắp không nhận được phim nữa rồi. À đúng rồi, bài tập tôi giao cho cô, hôm nay cô đã làm xong chưa? Nếu như vẫn chưa làm

    Thì mau về đi. Anh Mục, vậy chúng ta đi trước đi. Xin lỗi các vị nhé. Tôi còn có việc, tôi đi trước đây. Đạo diễn, tôi đi trước đây. Đạo diễn, xin lỗi ông. Tôi còn phải quay về làm bài tập. Anh Mục. Dù gì Minh Vi cũng là một cô gái,

    Anh nói cô ấy như vậy có hơi không tôn trọng người khác quá rồi đó. Đối với tôi mà nói, sự tôn trọng thật sự đối với các cô gái là đừng lừa gạt tình cảm của các cô ấy, quấy rầy cuộc sống của các cô ấy. Anh thấy sao? Đi thôi.

    Anh Mục, cảm ơn anh. Đúng là diễn viên nữ sẽ gặp phải một vài người và những chuyện khiến người ta phản cảm tại một số trường hợp. Cô phải học cách bảo vệ bản thân, biết cách từ chối. Được, tôi sẽ cẩn thận. Nhớ quay về ngẫm nghĩ lại các cảnh

    Ngày mai cần quay, chuẩn bị cho tốt. Đừng vì loại người này mà ảnh hưởng đến trạng thái của bản thân. Anh yên tâm đi. Vi Vi, anh đợi em ở dưới sảnh. Em muốn biết chuyện gì anh đều sẽ nói với em. Vi Vi. Trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi.

    Chuyện đó không gấp. Vi Vi, anh… Anh muốn nói với em, anh thật sự rất nhớ em, Vi Vi à. Chuyện đầu tư rốt cuộc là thế nào? Em khoan hãy tức giận. Anh vốn cũng không định nói với em. Anh chỉ muốn mượn cơ hội này để có thể đến gần em,

    Có thể níu kéo em. Hơn nữa anh cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ kiêu căng vênh váo trước mặt em của Vương Doanh Doanh. Vậy nên tôi có thể có được vai diễn này là vì sự đầu tư của anh? Anh đầu tư vào bộ phim này,

    Anh thừa nhận là có lòng riêng. Nhưng mọi người đều nhìn rõ được sự thể hiện của em. Vốn đầu tư kia của anh chỉ là dệt hoa trên gấm thôi. Tôi muốn suy nghĩ thật kỹ chuyện này. Tôi đi trước đây. Minh Vi. Buông ra. Sau khi suy nghĩ xong,

    Tôi sẽ nói kết quả với anh. Không ngờ ra ngoài chạy ban đêm còn có thể nhìn thấy một màn kịch như thế. Xem ra tối nay Minh Vi sẽ phải mất ngủ rồi. Nếu mình rút khỏi đoàn, không những sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn làm phim,

    Về mặt lương tâm thật sự cũng rất áy náy. Mình cũng không trả nổi khoản tiền vi phạm hợp đồng lớn kia. Nhưng nếu không rút khỏi đoàn, Trình Diệu sẽ lại đeo bám không buông. Rốt cuộc mình phải làm thế nào đây? Được rồi, xong rồi, quay thôi. Nào, bảng quay phim.

    Đánh dấu cảnh. Tập mười lần ba, cảnh thứ tám. Chuẩn bị, diễn. Thần tự hỏi, những chuyện nhỏ bé vụn vặt này bản thân có thể tự định đoạt. Đây là chuyện nhỏ bé vụn vặt? Cắt. Minh Vi à, trong cảnh này, công chúa tức giận là cảm xúc chính đó.

    Cô diễn nặng nề như thế làm gì? Cô phải làm rõ, công chúa lúc này chỉ mới 17 tuổi, tương đương với một cô bé học cấp ba bây giờ. Cảnh này quay ba lần rồi, cảm xúc của cô vẫn không đúng. Suy nghĩ thêm đi, lát nữa quay tiếp.

    Xin lỗi đạo diễn, để tôi suy nghĩ lại. Đạo diễn. Hay là, buổi chiều quay phần kia của tôi trước đi. Được thôi. Đúng lúc cho cô nghỉ nửa ngày, nghĩ cho rõ rồi quay tiếp. Cảm ơn đạo diễn. Xin lỗi nhé, anh Mục. Trình Diệu.

    Anh làm thế này là có ý gì? Vi Vi. Sau buổi tối qua anh vẫn luôn đợi em liên lạc với anh. Hôm nay em nói muốn gặp mặt, anh lập tức chuẩn bị những thứ này. Vi Vi, hãy tin anh. Từ nay về sau chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau,

    Anh sẽ dùng tình yêu bao bọc em, sẽ không để em chịu bất cứ tủi thân nào đâu. Trình Diệu, tôi nghĩ anh đã hiểu nhầm rồi. Tôi sẽ trả lại thù lao đóng phim cho anh không thiếu một đồng. Sau khi quay xong bộ phim này,

    Vĩnh viễn không bước chân vào giới giải trí nữa. Vi Vi. Anh không muốn lấy thù lao đóng phim của em. Anh chỉ muốn ở bên em. Anh không ngờ chuyện này lại tạo thành áp lực tâm lý lớn như thế cho em. Em thật sự không cần như thế này đâu.

    Người đi cửa sau trên đời này nhiều lắm. Em cần gì phải giằng co với bản thân chứ? Tôi không thể thuyết phục lương tâm của bản thân. Vậy nên, cũng không thể chấp nhận chuyện như thế này. Nhưng mà, chuyện này không trách anh. Tổng Giám đốc Trình,

    Đã uổng phí ý tốt của anh rồi. Lúc về gửi số tài khoản của anh cho tôi nhé. Tạm biệt. Xin chào cô. Xin hỏi, cô đi một mình à? Mời qua bên này. Được, cảm ơn. Mì Ý sốt nấm. – Được. – Cảm ơn. Minh Vi. Ăn cơm một mình à?

    Anh Tiêu, anh Mục. Tôi và Đình Châu đi rất lâu cũng chỉ có nhà hàng này ít người một chút, nên đã vào đây. Hay là, chúng ta ngồi cùng một bàn đi. Tôi vẫn luôn muốn cảm ơn anh Mục. Hôm nay hãy cho tôi cơ hội này,

    Để tôi mời hai anh ăn bữa cơm đi. Được thôi, tôi không có ý kiến. Đình Châu, cậu thì sao? Cảm ơn nhé. Cảm ơn. Một bánh hamburger bò. Một phần cơm rang hải sản. Cảm ơn nhé. Thứ lỗi cho tôi nhé, cô Minh.

    Hình như hôm nay tâm trạng của cô không được tốt lắm, có phải bị chuyện gì ảnh hưởng rồi không? Tôi vốn tưởng rằng bản thân có chút may mắn và một chút thực lực. Vậy nên, cho dù có bị nghi ngờ nhiều đến đâu, tôi cũng vẫn luôn kiên trì.

    Nhưng hôm qua mới biết, tôi lại là một người nhờ vào quan hệ. Vậy tôi có tư cách gì mà làm phiền mọi người giúp đỡ tôi, bao dung cho tôi mãi như thế chứ? Tôi có nghĩ đến việc rút khỏi đoàn. Nhưng mà, tôi sợ làm lỡ tiến độ của cả đoàn.

    Hơn nữa, tôi thật sự không trả nổi tiền vi phạm hợp đồng. Khoảng thời gian này đã gây rất nhiều phiền phức cho hai anh. Tôi xin lỗi. Ngồi xuống từ từ nói. Ngồi xuống đi. Vậy ân tình của Trình Diệu, cô định trả như thế nào?

    Cô thật sự định quay lại với anh ta à? Tuyệt đối không thể nào. Tuy tôi được Trình Diệu sắp xếp nên mới được vào đoàn. Nhưng chuyện đến nước này, tôi sẽ đóng phim cho tốt, sau đó trả lại thù lao đóng phim cho anh ta không thiếu một đồng.

    Sau khi quay xong, tôi sẽ rút khỏi giới giải trí. Có lẽ cô Minh vẫn chưa biết rồi. Vào ngày đoàn làm phim chọn nữ chính, thực ra đạo diễn muốn chọn diễn viên nữ có kinh nghiệm phong phú hơn. Là Đình Châu bác bỏ ý kiến của mọi người lựa chọn cô.

    Giám đốc Thẩm, thực sự xin lỗi nhé. Tôi biết người này là do cô tiến cử. Nhưng vai chính mà dùng người mới áp lực của tổ sản xuất cũng quá lớn rồi. Anh Mục, anh thấy có đúng không? [Minh Vi] [Minh Vi] Ý kiến của tôi là, không thì

    Cứ dùng người không có kinh nghiệm đi. Chỉ là tôi cảm thấy khí chất của cô phù hợp với vai diễn này hơn. Tùy việc mà xét thôi. Vậy nên tối qua sau khi nghe thấy những lời nói kia của Trình Diệu, Đình Châu đã bảo tôi nghe ngóng đầu đuôi sự việc

    Với Giám đốc Lục của Tập đoàn Đông Ảnh. Chuyện Trình Diệu đầu tư vào bộ phim này không hề có quan hệ gì với việc cô được chọn làm nữ chính. Anh Mục, em yêu anh. Anh yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng. Cậu không nên cảm ơn tôi à?

    Cảm ơn cậu cái gì? Cảm ơn cậu tranh công giúp tôi, khiến tôi bị một cô gái ôm giữa nơi đông người sao? Mặc dù cậu là ảnh đế, nhưng bây giờ cậu diễn không giống chút nào. Rõ ràng trong lòng rất vui vẻ, còn phải giả bộ bày ra biểu cảm

    “Đừng, đừng, tôi không cần!”. Đình Châu à. Bây giờ cậu thật sự rất “trà xanh” đó. Rất xin lỗi, tôi không hề giỏi trà đạo. Ngoài Từ Lâm có tình cảm từ nhỏ với hai chúng ta, bao nhiêu năm nay tôi chưa từng thấy cậu quan tâm đến cô gái nào

    Giống như quan tâm Minh Vi. Vì tốt cho cậu, tôi cũng phải để ý tìm hiểu nhân phẩm của cô ấy, không phải sao? Vậy tôi thật sự phải cảm ơn cậu cho tốt, vì đã tốn hết sức lực cho chuyện lớn cả đời của tôi. Nói thật đó.

    Cậu có thời gian rảnh làm chuyện này, còn không bằng nghiêm túc lo cho bản thân đi. Tôi không phiền cậu nhọc lòng đâu. Có người đẹp hẹn rồi. Bị cậu chiếm mất cả một ngày, bây giờ là thời gian hoạt động cá nhân của tôi.

    Không có chuyện gấp thì đừng tìm tôi nhé. Đây là con đường duy nhất bắt buộc phải đi qua khi tấn công Hung Nô. Ta muốn sắp xếp mai phục ở hai bên đường. Điều động hai ngàn người bắn cung. Dùng lửa tấn công. Con đường này là bảo vệ cho Đại Ninh…

    Đại nhân. Chuyện gì mà hốt hoảng thế? Hoàng thượng… Hoàng thượng băng hà rồi. Tin tức có chính xác không? Vô cùng chính xác. Thái tử vẫn còn non trẻ, các phiên vương có động tĩnh bất thường, đại nhân không thể không đề phòng được.

    Vậy hiện giờ công chúa và Thái tử thế nào rồi? Mau vào đi! Hoàng tỷ, muốn đi thì cùng nhau đi. Bệ hạ, người là thiên tử. Tính mạng của người không thuộc về bản thân, thuộc về cả Đại Ninh và các bách tính. Mau vào đi! Công chúa đâu?

    Nô tì không biết. Nói, tiểu Hoàng đế đang ở đâu? Đang ở đâu? Nói! Thái phó. Ta tưởng là mình mãi mãi không gặp được chàng nữa. Công chúa đừng sợ. Là thần đã đến muộn rồi. Này. Cảm ơn. Minh Vi. Thực ra em rất có thiên phú.

    Hơn nữa với tư cách là diễn viên mới, lần đầu tiên em đóng phim nắm bắt cảm xúc rất chính xác. Vừa nãy anh đứng ở một bên nhìn, ánh mắt của em vô cùng có cảm xúc, khiến anh hòa mình vào bộ phim. Thực ra em

    Coi bản thân mình là công chúa Minh Hoa, để dẫn dắt cảm xúc. Nhưng anh khuyên em nhé. Em vẫn nên cố gắng tách riêng cuộc sống cá nhân và vai diễn ra. Không thì tiếp theo có một đoạn phim đau khổ dài như thế,

    Nếu em vẫn luôn không điều chỉnh lại được, cảm xúc trầm buồn mãi, người chịu khổ vẫn là bản thân em đó. Em thấy đó, có rất nhiều diễn viên ưu tú chính vì không thoát ra khỏi vai diễn của bản thân được,

    Sau đó cả cơ thể và trái tim đều bị tổn thương. Anh không muốn em cũng trở nên như thế. Anh nói đúng. Anh biết gần đây có một quán bar. Hay là mấy hôm nay anh cùng em đi thư giãn nhé. Vừa hay em cũng có thể thay đổi tâm trạng.

    Không sao. Em thấy gần đây anh có rất nhiều cảnh quay, đã vất vả lắm rồi. Cứ quay phim cho tốt trước đi. Đợi phim của chúng ta quay xong rồi, cả đoàn phim cùng nhau đi tụ tập. Vậy thì náo nhiệt biết bao. Minh Vi.

    Có một chuyện anh vẫn luôn muốn hỏi em, nhưng em đừng tức giận nhé. Anh nói đi. Chính là em và Tổng Giám đốc Trình kia, hai người các em… Trách em không nói rõ với anh. Trước kia, em và anh ta từng qua lại một tháng.

    Sau đó vì một vài nguyên nhân nên chia tay rồi. Em nghe ngóng về anh ta với anh, chỉ là muốn biết quan hệ của anh ta với đoàn phim. Bây giờ sự việc đã được giải quyết rồi. Xin lỗi nhé, khiến anh lo lắng rồi. Không sao.

    Em đừng để bụng là được. Trần Chương. Cảm ơn anh. Ở nhà dựa vào bố mẹ, ra ngoài dựa vào bạn bè mà. Thế này nhé, sau này tại đoàn phim, nếu em có chuyện gì cần giúp đỡ, em cứ nói với anh bất cứ lúc nào.

    Cho dù anh không giúp được em, nhưng mà anh cũng có thể làm một người lắng nghe đủ tiêu chuẩn. Được. [Ngọa Lan Các] [Ngọa Lan Các] Công chúa. Thái phó. Bây giờ phải gọi ngài là Thủ phụ đại nhân rồi. Chỉ cần công chúa bằng lòng,

    Thần vĩnh viễn đều là Thái phó của người. Thái phó. Ngài tiều tụy đi rồi, cũng gầy rồi. Những ngày tháng ở biên cương phía Bắc, chắc chắn rất vất vả. Thần đây là lớn tuổi rồi. Không phải đâu. Mấy hôm nữa là lễ Thất Tịch rồi.

    Nghe nói trong thành có một cây cầu cổ rất thần kỳ. Chỉ cần gặp gỡ người trong lòng trên cầu vào lễ Thất Tịch, thì có thể kết thành phu thê. Năm nay Thái phó cùng ta đi xem được không? Xem thử

    Rốt cuộc có bao nhiêu đôi tình nhân gặp gỡ ở đó. Được. Thật sao? [Ngọa Lan Các] Đến rồi à? Nào, ngồi đi, ngồi đi. Vất vả rồi. Hai người có suy nghĩ gì về cảnh hôn ngày kia? Đình Châu, tôi biết từ khi cậu vào nghề diễn viên,

    Chưa từng quay cảnh hôn. Nhưng mà lần này, hình tượng của Minh Hoa hơi đặc biệt một chút. Nếu bỏ cảnh hôn đi, vậy thì tính cách lúc trước và hiện tại của công chúa sẽ nảy sinh điểm chênh lệch. Vậy nên nói từ góc độ gắn kết tình tiết,

    Không thể xóa cảnh phim này được. Được, không thành vấn đề. Đạo diễn, ông yên tâm đi. Đạo diễn, tôi cũng không có vấn đề gì. Được, vậy ngày kia chúng ta sẽ quay. Hai người quay về nghỉ ngơi sớm đi. – Được, ông vất vả rồi. – Được. Chúng tôi đi đây.

    Đạo diễn vất vả rồi. Ngày kia gặp. Ngày kia gặp. Kế hoạch lớn phía sau. Cho cậu đó. Đây là gì vậy? Không phải phần sau cậu phải quay cảnh hôn sao? Tôi không cần. Nếu đổi nữ chính khác, cậu cũng đồng ý quay cảnh hôn đó? Sao có thể đổi được chứ?

    Giả sử buộc phải đổi. Tại sao phải giả sử? Buôn chuyện chút thôi, cậu nghiêm túc như thế làm gì? Chắc chắn cậu đối xử với Minh Vi không bình thường. Tôi là lần đầu tiên thấy cậu đồng ý quay cảnh hôn đó. Hy vọng cậu dũng cảm bước một bước này,

    Sau này tôi nhận phim cho cậu, thể loại phim của chúng ta cũng có thể đa dạng hơn, đúng không? À đúng rồi. Cậu chưa từng yêu đương. Có cần tôi truyền dạy tuyệt kỹ của tôi cho cậu không? Không cần. Cái này… Cậu vẫn chưa lấy cái này kìa. Ai đó?

    Anh Mục. Anh Mục, chào buổi sáng. Anh đến đây có chuyện gì không? Hôm nay không có thông báo quay, đi cùng anh đến một nơi đi. Anh đợi em một chút. Xin chào, một ly sữa chua đậu đỏ. Xin lỗi, vị đậu đỏ hôm nay đã bán hết rồi.

    Anh có muốn đổi sang vị khác không? Thôi vậy. Đợi đã! Anh Mục. Chúng ta đến đây làm gì vậy? Cảm ơn nhé. Bồi dưỡng cảm xúc. Bồi dưỡng cảm xúc? Của em đâu? Ai cho anh đưa lưỡi ra thế? Xin chào. Xin chào.

    Xin hỏi một chút, Minh Vi ở phòng nào vậy? Xin lỗi nhé. Chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ thông tin của khách hàng. Cô có thể gọi điện thoại để cô ấy xuống đón cô. Là như này, tôi muốn cho chị ấy một niềm vui bất ngờ.

    Tôi là em gái ruột của chị ấy. Đợi đã, tôi cho cô xem chứng minh thư. Xin lỗi nhé. Cô là em gái của Minh Vi? Tiêu Chiếu. Cô quen tôi à? Tôi biết anh mà, người quản lý hàng đầu mà. Hơn nữa, anh là người nổi tiếng trên mạng. Không, không, không.

    Tôi không phải người nổi tiếng trên mạng gì đâu. Trên mạng nói tôi đào hoa phóng khoáng gì đó, những điều đó chỉ là phỏng đoán thôi. Thực ra con người tôi rất đứng đắn. Vâng, vâng, vâng. À đúng rồi. Chị cô và Đình Châu có việc ra ngoài rồi.

    Trước khi cô đến không liên lạc với cô ấy à? Tôi biết hôm nay chị tôi được nghỉ, tôi muốn đến cho chị ấy một niềm vui bất ngờ. Tôi cũng không biết chị ấy… Không sao. Không phải là còn có tôi sao? Nếu đã để tôi gặp được cô,

    Tôi không thể không quản được. Có làm phiền anh quá không? Không đâu. Quan hệ giữa tôi và chị cô rất tốt đó. Chăm sóc cô là điều nên làm mà. Cô tên là…? Xin chào, tôi là Minh Kiều. Minh Kiều? Tên hay quá. Vậy cô Minh Kiều,

    Cô muốn chụp ảnh chung cùng với ngôi sao nào, hay là muốn tham quan phim trường một chút? Hoặc là cô có muốn trải nghiệm cảm giác làm diễn viên không? Tôi có thể thử hết không? Cứ giao cho tôi. Tôi đi mang đồ chuyển phát nhanh lên trước đã.

    Anh đi đi, anh đi đi. Đợi tôi chút nhé. Được. Còn nói bản thân đứng đắn, nhìn cái là biết là một công tử đào hoa. Anh Mục. Chúng ta đến đây lại để làm gì vậy? Hôn anh. Anh… Anh Mục. Anh thế này là có ý gì? Không thì em tưởng là

    Chúng ta đến đây làm gì? Rừng núi hoang vắng. Một nam một nữ, lửa gần rơm sớm muộn cũng cháy. Cách ảnh đế theo đuổi người ta khác biệt thế sao? Đừng chần chừ nữa. Đánh nhanh thắng nhanh. Không phải, thế này đột ngột quá. Chúng ta vẫn chưa… Không tập luyện

    Quay cảnh hôn thế nào được? Cảnh hôn à? Sắp quay cảnh hôn giữa nam chính nữ chính rồi. Em là người mới, anh phải giúp em tập luyện, để tránh lúc quay em làm chậm tiến độ. Hóa… hóa ra bồi dưỡng tình cảm mà anh Mục nói chính là quay cảnh hôn à?

    Tập kiểu gì? Đồ đầu gỗ. Bây giờ xấu hổ cũng không sao. Khi quay phải có cảm xúc, phải nhập tâm. Có gì đáng xấu hổ đâu chứ? Không phải chỉ vì quay phim thôi sao? Được, em hiểu rồi. Hóa ra anh cũng không có kinh nghiệm gì cả, một chú hổ giấy.

    Nhìn có vẻ giỏi lắm, thực tế thì cũng sẽ xấu hổ. Tập xong rồi. Em không có vấn đề gì. Chúng ta đi thôi. Đặt tay dưới cằm. Cười đi, cười đi! Cười nữa đi! Hơi nghiêng một chút! Nghiêng một chút đi! Đẹp lắm. Ba, hai, một. Nào, xem thử đi. Ảnh xịn.

    Trời ơi! Trình độ của anh cao quá! Trình độ này của anh phải chụp cho bao nhiêu cô gái rồi thế? Gì cơ? Tôi đùa đó. Xin lỗi nhé. Không sao. Được rồi, ăn đi. Cũng rất biết chăm sóc người khác đó.