Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 07 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Nào. Để tôi dạy cậu cách dùng máy tính bảng. Thử đi. Cậu chẳng phải chơi cái này rất mướt sao? Không cần tôi dạy. Thái phó, cậu quả là không thầy cũng tự hiểu được. Rõ ràng là còn có trí nhớ của Mục Đình Châu,

    Điều này cậu tính nói sao đây? Thân làm một vị trạng nguyên không thầy cũng tự hiểu, tự học thành tài là tố chất cơ bản, không cần ngươi phải trầm trồ thán phục. So với sự tự tin của Mục Đình Châu ấy à,

    Tôi thấy cậu chỉ có hơn chứ không có kém. Đây là ý gì? [2333 Cười bay nóc.] Ám hiệu. Ám hiệu? Thú vị đấy. Chiếc ghế này sao lại có trục bánh xe? Vì để… tiện cho việc di chuyển. Ngồi trước án thư tại sao còn phải di chuyển. Cái này…

    Đây, đây, đây, tôi giới thiệu một cô nương tốt cho cậu. Tên của cô ấy là [Baidu] Baidu. Có cô ấy rồi, mười vạn câu hỏi vì sao của cậu đều có thể giải quyết ở mọi lúc, mọi nơi. Mọi lúc mọi nơi? Cô nương này làm việc ở đây?

    Cô ấy không cần nghỉ phép? Cái này không phiền cậu phải bận tâm. Hỏi cô ấy đi, hỏi cô ấy. Người đọc sách ở đây cũng xốc nổi quá rồi. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 07] Hay là thế này. Tôi để dì Triệu, bảo mẫu của Đình Châu

    Tới chăm sóc cho việc ăn ở, đi lại của công chúa. Cậu thấy thế nào? Không cần đâu. Theo thần thấy hay là để đích thân thần hầu hạ công chúa thì hơn. Anh Mục, cảm ơn ý tốt của anh. Thật sự không phải phiền tới anh đâu. Em một mình rất tốt.

    Công chúa lá ngọc cành vàng có sự phân biệt nam nữ với Thái phó cậu. Vì vậy tôi nghĩ vẫn nên để dì Triệu tới chăm sóc công chúa sẽ càng thích hợp hơn. Công chúa à. Thần biết, người và thần giống nhau, đều bị kẻ gian hãm hại.

    Vì thế đã quên đi mọi thứ trước đây. Trong mắt công chúa thần là Mục Đình Châu. Nhưng thân phận thật sự của thần là Mục Vân, Mục Thái phó. Vâng, em biết rồi. Cảm ơn anh. Thái phó. Thái… Thái phó. Một tiếng “Thái phó” này của công chúa

    Trong lòng thần cảm thấy vô cùng cảm kích, trăm ngàn cảm xúc đan xen. Thần biết, thần ở trong thế giới kỳ lạ này sẽ không còn cô đơn nữa. Hai căn phòng cho khách mà mới vừa đi ngang qua, một phòng là của tôi,

    Một phòng thỉnh thoảng Từ Lâm sẽ tới ở. Từ Lâm là người nào? Có nói cậu cũng không nhớ ra. Tôi sẽ nói với cậu sau. Cả tầng bên này đều là của cậu. Bên này là phòng ngủ của cậu. Bên này là phòng sách. Bên đó là nhà vệ sinh.

    Có hệ thống phòng tắm, phòng vệ sinh hoàn chỉnh. Tiếp tục đi về phía này, chính là phòng tập thể hình của cậu. Phòng tập thể hình là gì? Phòng tập thể hình chính là để cậu rèn luyện cơ thể, luyện tập cơ bắp, luyện tập cơ thể.

    Hoá ra là nơi luyện võ. Nếu như cậu hiểu như vậy, cũng được thôi. Bác trai, bác gái. Thằng bé… Thằng bé… – Thế nào rồi? – có khoẻ không? Vẫn đang trong giai đoạn thích ứng. Bác có thể cảm nhận được khi bác và bố thằng bé

    Ở cùng một chỗ với nó, thằng bé rất đề phòng. Tinh thần cũng càng căng thẳng hơn. Như vậy ngược lại sẽ làm bệnh tình của nó trầm trọng thêm. Vì thế, bác chỉ có thể giao nó cho cháu. Tiêu Chiếu, có chuyện gì cứ liên lạc với hai bác. Vâng.

    Bác trai, bác gái, hai người yên tâm đi. Dù sao đây cũng là nơi thân thuộc nhất của Đình Châu. Biết đâu, qua vài ngày nữa trí nhớ của cậu ấy có thể khôi phục thì sao? [Để thay thế RM-2 “Beagle”… ] [R] [RM-2] Thái phó. Muộn quá rồi, nên đi ngủ rồi.

    Nhưng mà đây là miếng nghiên đá được Cảnh Linh đại sư khắc. Đây là tác phẩm nghệ thuật. Miếng này có giá trị không nhỏ đâu. Sao cậu lại đem ra mài mực thế? Nghiên này không để mài mực, lẽ nào muốn đem ra làm đồ chặn giấy à. Cái…

    Bộ mực nai sừng tấm cổ này của Càn Long đời nhà Thanh sao cậu lại bóc ra dùng rồi? Cậu có biết lúc đầu cậu đã bỏ ra biết bao tâm tư mới đấu giá được không? Đây là đồ cổ, không phải là loại mực phổ thông mua ba tặng một,

    Đánh giá hay, hoàn tiền ngay như trên Taobao đâu. Tuy nói chiếc nghiên và mực này là hàng cao cấp, nhưng cũng không tới nỗi khó có được như thế. Ở chỗ ta có một nghiên thiên thanh thời Đường, ta quay về… Quay về cái gì chứ?

    Cậu quay về cho tôi xem nào. Chuyện này bàn bạc sau. Bỏ đi, bỏ đi, dùng thì dùng đi. Thái phó, thật sự muộn quá rồi. Chẳng phải người cổ đại các cậu đều nói mặt trời lên thì làm, mặt trời xuống thì nghỉ đó sao?

    Đó là người ở quê ban đêm không có việc gì để làm, lại không muốn lãng phí đèn dầu. Sau khi ta vào triều làm quan thường thường phải bận tới tận giờ Tý mới có thể nghỉ ngơi. Nếu như ngày đó có được đèn chong sáng chói và tiện lợi như vậy,

    Không biết sẽ tạo phúc cho biết bao nhiêu người đọc sách. Nếu như cậu còn tiếp tục nhìn chăm chăm vào máy tính bảng, cậu sẽ phải tạo phúc cho ông chủ cửa hàng kính mắt đấy. Nghỉ ngơi sớm đi. Tiêu tổng quản. Mục Đình Châu có điện thoại không?

    Ta muốn vấn an công chúa trước khi đi nằm. Tai nạn xe làm bể rồi. Nhưng mà tôi đã mua cho cậu cái mới rồi. [Diễn viên phim truyền hình nổi tiếng Mục Đình Châu nhập viện vì tai nạn xe, tới trưa nay đã khỏi bệnh và xuất hiện] Chị.

    Bây giờ chị lấy thân phận công chúa ở bên cạnh Mục Đình Châu, có phải chính là chị sẽ sớm tối bên anh ấy không? Đây là mong muốn trong lòng của biết bao cô gái chứ. Giờ chị chỉ hy vọng bệnh của anh Mục sớm tốt lên. Tiêu Chiếu nói rất đúng.

    Tuy rằng việc chị giả làm công chúa không thể khiến trí nhớ của anh Mục được khôi phục, nhưng mà, ít nhất có thể khiến anh ấy phối hợp trị liệu, có thể giúp anh ấy tiếp tục sống trước đã. Lúc then chốt quả nhiên vẫn phải dựa vào Tiêu Chiếu.

    Đối mặt với nguy hiểm mà không hoảng loạn. [Mục Đình Châu] Anh Mục… Thái phó. Vi thần Mục Vân, bái kiến công chúa từ xa. Ôi mẹ ơi, hành lễ lớn như vậy sao? Suỵt! Qua bên kia. Em đã nói rồi, em không phải công chúa.

    Thần cũng đã nói qua rất nhiều lần, người là công chúa của Đại Ninh. Muộn vậy rồi, tìm em có việc gì sao? Thần muốn biết công chúa tới đây bao lâu rồi? Em sinh vào ngày 18 tháng 10 năm 1998,

    Một công dân Trung Quốc được sinh ra và lớn lên tại Trung Quốc. Quê ở Tô Thành, năm nay 23 tuổi. Công chúa vẫn có diện mạo lúc năm 15 tuổi, tuyệt đối không phải là 23 tuổi. Bởi vì công chúa 15 tuổi được em của tuổi 23 diễn. Công chúa.

    Thần thấy người không có cách nào khôi phục được trí nhớ, thương xót khôn nguôi. Thật hận không thể lập tức tìm ra kẻ đã mưu hại thần và công chúa, ép hắn giao ra thuốc giải, tống vào đại lao, dùng trọng hình tra khảo. Đừng buồn rầu như vậy. Thái phó.

    Anh không sao chứ? Thần không sao. Công chúa. Người ở nơi này, lấy gì để sống? Trước đây em là phiên dịch, bây giờ mới bắt đầu đóng phim. “Nhất Đại Thủ Phụ” là bộ phim đầu tiên của em quay với anh Mục. Thần còn có chút việc, xin cáo lui trước.

    Thái phó, gọi điện thoại xong rồi? Mục Đình Châu, cậu lại phát bệnh gì nữa thế? Tại sao để công chúa làm kẻ hát kịch? Kẻ hát kịch? Tôi… Ngươi nói trước đi. Ở thời đại này diễn viên là nghề nghiệp được người ta tôn kính. Minh Vi thích diễn xuất,

    Đây là lựa chọn của cô ấy tôi không thể nào can thiệp. Người khác có thể, nhưng công chúa thì không được. Phàm phu tục tử nhìn thấy công chúa đều phải quỳ xuống. Bọn họ có tư cách gì mà tuỳ tiện gặp công chúa?

    Nói, công chúa đã quay mấy bộ phim rồi? Thì quay “Nhất Đại Thủ Phụ” cùng với cậu, hiện giờ đang chế tác hậu kỳ, năm sau phát sóng. Không được phát sóng. Công chúa kim tôn ngọc quý, không cho phép các ngươi coi khinh. Xin lỗi nhé, ở chỗ chúng tôi đây

    Cậu không phải là Thái phó, cậu không thể quản bất cứ ai. Tôi đúng thật là kiếp trước đã nợ cậu mà. Cậu và Minh Vi ấy à, đều đã ký hợp đồng quay phim. Cứ cho là cậu có thể thuyết phục được Minh Vi để cô ấy rời khỏi giới giải trí,

    Vậy “Nhất Đại Thủ Phụ” cũng sẽ phát sóng như thường. Lại nói, đây là một bộ chính kịch. Chủ yếu nói về những biến động chốn triều đình. Minh Vi diễn vai công chúa, trang phục kín kẽ. Ngoại trừ cậu và cô ấy có cảnh… Ngậm miệng! Công chúa băng thanh ngọc khiết,

    Sao có thể để ngươi không tôn trọng được? Rốt cuộc là ai không tôn trọng công chúa hả? Cậu làm gì vậy hả? Cậu bình tĩnh chút đi. Tôi sai rồi, tôi sai rồi được chưa? Cậu đừng kích động, đừng kích động. Tội mà thần phạm phải

    Thần xin lấy cái chết để tạ tội. Cậu đã dán băng dính! Cậu đã dán băng dính. Ngoan, ngoan nào. Cho dù không có tiếp xúc thân mật, cũng là đại bất kính. Sau này công chúa không được quay những thứ này.

    Vậy cậu phải đi trao đổi với quản lý của người ta chứ. Vẫn là câu nói đó, hai chúng ta là bạn bè, tôi có thể thông cảm mọi điều cho cậu. Minh Vi, Thẩm Tố, hai người họ không nợ gì cậu. Tôi khuyên cậu nghĩ kỹ rồi hẵng đến sau,

    Để tránh bị từ chối ngay ở ngoài cửa. Cho dù không có tiếp xúc thân mật, cũng là đại bất kính. Sau này công chúa không được quay những thứ này. Phim, quả thật cần có tính kịch tính. Đoạn phim có cảnh tình cảm này,

    Cũng là biên kịch cố ý làm tăng tỉ lệ lên. Thái phó! Thái phó! Thái phó! Ta gọi chàng, tại sao chàng không thèm để ý? Công chúa có gì căn dặn? Hôm qua Bình Tây Hầu thế tử đi gặp thái hậu, nói với người rằng muốn lấy ta.

    Chuyện này chàng có biết không? Chúc mừng công chúa. Thế tử không chỉ là một người nổi bật, lại còn có tài năng hơn người. Chàng im miệng! Quả là một đôi giai ngẫu châu liền bích hợp với công chúa. Ta bảo chàng im miệng chàng có nghe thấy không? Vì thế,

    Chàng vốn dĩ không quan tâm, có đúng không? Không biết công chúa nói vậy là có ý gì? Chàng vốn dĩ không quan tâm. Nếu như ta thành hôn với thế tử, ta gả cho hắn rồi, chàng sẽ bớt đi một hòn đá vướng chân, chàng mới có thể thuận lợi

    Thành hôn với cái người bệnh tật đó, có đúng không? Hướng mắt vào trong triều, thế gia công thần quyền quý. Không ai thắng được Từ thế tử về cả nhân phẩm và tướng mạo. Thần trộm nghĩ đây quả thực là một mối hôn sự tốt. Vẫn mong công chúa cân nhắc thêm,

    Đừng tùy tiện từ chối. Được. Chàng được lắm. Nếu như công chúa không căn dặn điều gì khác. thứ lỗi cho thần xin phép cáo lui. Ta hận chàng! Cả đời này ta đều sẽ hận chàng! Cả đời này ta sẽ không tha thứ cho chàng, chàng đã nghe thấy chưa?

    Ta hận chàng! Tại sao cảnh này lại chân thực như vậy? [Quản lý – Tiền vi phạm hợp đồng] Ai thế? Cô ấy nói cô ấy là dì Triệu. Hai cô gái xinh đẹp mau qua đây ăn sáng đi. Chào dì Triệu. Chào dì Triệu. Xin chào. Qua đây đi.

    Dì Triệu, bọn cháu… bọn cháu chỉ có hai người. Bữa sáng này nhiều món quá rồi, bọn cháu không ăn hết được. Hay là, chúng ta cùng ăn nhé. Dì ăn sáng rồi. Bởi vì không biết khẩu vị và thói quen của các cháu, vậy nên dì đã làm mỗi loại một chút.

    Nào, nào, nào, mau lên, ngồi xuống ăn sáng đi nào. Nào. Ngồi xuống. Nào. Ngồi đi chứ. Dì Triệu, thật là làm phiền dì quá. Xin lỗi dì. Cháu không cần phải khách sáo với dì. Cô gái xinh đẹp dịu dàng như vậy, lại còn tốt bụng. Cậu Mục đúng là may mắn.

    Dì Triệu, không phải như dì nghĩ đâu. Anh Mục là đàn anh của cháu, chúng cháu chỉ là hợp tác chung một bộ phim với nhau mà thôi. Dì Triệu là người từng trải, làm cho nhà cậu Mục nhiều năm như vậy, trong lòng dì hiểu rõ mà. Cái đó… cháu…

    Được rồi, được rồi, mau ăn đi. Vâng, cảm ơn dì. Ăn của em đi. Nhiều món ăn như vậy. Mẹ còn chưa từng làm nhiều món như vậy cho chúng ta. Mẹ biết nấu ăn sao? Sao em không biết nhỉ? Uống ngụm cà phê trước đã.

    Nhìn này, ánh nắng mặt trời rực rỡ biết bao. Dì ôm chăn của hai đứa ra ngoài khử trùng, phơi một lát. Dì Triệu, cái đó. Dì để bọn cháu tự làm ạ, không cần phiền tới dì đâu. Cháu xem mới sáng sớm dì đã làm nhiều món như vậy,

    Chính là muốn để cháu ăn nhiều chút. Còn không ăn là sẽ nguội mất. Đừng phụ tấm lòng của dì chứ. Mau đi đi. Cảm ơn dì Triệu. Đi đi. Thái phó à… Là tôi, là tôi. Chuyện gì? Dì Triệu về rồi, không phải là cậu có chuyện muốn hỏi dì ấy sao?

    Cậu chủ. Triệu cô cô. Chuyến này qua đó, công chúa có hài lòng không? Đương nhiên là hài lòng rồi. Tôi đã làm theo những gì cậu chủ căn dặn, chọn những việc nặng nhọc nhất để làm. Mới sáng ngày ra ấy à,

    Nụ cười trên gương mặt của hai cô bé không ngưng lại chút nào. Phiền Triệu cô cô rồi. Thái phó, đừng quên thời đại bây giờ ai ai cũng đều bình đẳng cả, không có ai sinh ra là để làm việc nhà cả. Không có gì. Cậu chủ biết yêu thương người khác,

    Dì vui mừng còn không kịp nữa kìa. Cậu chủ. Cô gái đó không chỉ đẹp về diện mạo, tính cách cũng ôn hoà, lại hiểu lễ độ. Cậu chủ thật có mắt nhìn. Ta là Thái phó Mục Vân chứ không phải vị tiên sinh kia. Vâng, Thái phó. Tiêu tổng quản.

    Chút nữa ngươi lên đây một chuyến. Dì Triệu, dì đừng để bụng nhé. Bệnh này của Đình Châu ấy à, đến cháu và bố mẹ cậu ấy mà cậu ấy cũng không nhận ra. Có điều cậu ấy nhất định không phải là cố ý.

    Dì đã làm cho cậu chủ nhiều năm như vậy, tính khí cậu ấy tôi còn không biết sao. Mọi người nói cậu ấy có bệnh tâm lý, nhưng mà tôi thấy lần này cậu ấy chính là nhập vai hơi quá chút. Nói đi nói lại

    Chính là cậu ấy đã rung động với cô công chúa đó rồi. Người ngoài đều tôn sùng cậu chủ như nam thần, nhưng những ngày tháng thần tiên của cậu ấy trôi qua không chút dư vị, không tình cảm, không mong cầu. Có ý nghĩa gì chứ?

    Cậu ấy không dễ gì mới động lòng phàm, dì Triệu đây đương nhiên là vui mừng khi nhìn thấy thành quả rồi. Chỉ đợi cậu ấy… chinh phục được công chúa thôi. Vâng. Dì Triệu không hổ là bề trên. Gừng càng già càng cay. Thái phó, cậu tìm tôi à?

    Tối qua ta đã xem không ít các bộ phim của các ngươi. Cử chỉ bại hoại thuần phong mỹ tục có ở khắp nơi. Ta muốn biết có phải phim của các ngươi đều là loại… nóng mắt như vậy không? Học cũng nhanh đấy, biết cả từ “nóng mắt” rồi.

    Thân phận công chúa tôn quý, ta tuyệt đối không cho phép bất cứ nam nhân nào lấy cớ đóng phim để cợt nhả công chúa. Nhưng mà người đầu tiên cợt nhả với cô ấy chẳng phải là cậu sao? Cũng không phải là tất cả các phim

    Đều có những cảnh thân mật này. Ví dụ như cậu. À không, là Mục Đình Châu trước đây. Trước nay cậu ấy không nhận những bộ phim như vậy. Vì vậy giữa nghệ sĩ và quản lý phải đạt tới mức cùng thấu hiểu nhau.

    Như vậy quản lý có thể nắm bắt được cốt truyện trước khi nhận phim. Có điều, Minh Vi là người mới, kén chọn như vậy không tốt cho cô ấy lắm. Vì vậy theo những lời ngươi nói, chỉ cần làm quản lý của công chúa thì có thể bảo vệ công chúa rồi?

    Tối qua ta đã tìm hiểu đầy đủ quản lý là gì. Ý ta đã quyết. Từ nay về sau sẽ để ta làm quản lý của công chúa. Tôi đã từng nói với cậu, cô ấy có quản lý rồi. Thẩm Tố. Quản lý có tiếng của công ty quản lý lớn.

    Bọn họ đã ký hợp đồng quản lý rồi, nếu như vi phạm hợp đồng thì sẽ phải đền tiền vi phạm. Tiền vi phạm hợp đồng là bao nhiêu? Bất kể là bao nhiêu đều do ta trả thay cho công chúa. Bề ngoài, Đình Châu là do em thuê.

    Nhưng thực chất sắp xếp như vậy là vì để cho Đình Châu phối hợp trị liệu hơn. Vì vậy em không cần phải trả bất kỳ khoản thù lao nào. Ngược lại nhà họ Mục sẽ cho em một khoản tiền biểu thị sự cảm ơn. Không, không, không, em không cần thù lao.

    Đây vốn dĩ không phải là chuyện thù lao. Anh thứ lỗi cho tôi nói thẳng nhé. Tôi cảm thấy yêu cầu của hai người có chút không hợp lẽ quá rồi. Không nói cái khác. Nếu như để mọi người nhìn thấy ảnh đế cao quý Mục Đình Châu và nữ diễn viên mới

    Thành cặp ra ra vào vào, dính lấy nhau như hình với bóng, thậm chí khom lưng uốn gối. Điều này sẽ gây ra ảnh hưởng lớn thế nào tới Minh Vi, tôi tin hai người nhất định đã nghĩ tới. Phải. Những điều này chúng tôi đều đã nghĩ tới cả rồi.

    Vì thế sau khi tôi nhận được sự đồng ý của hai người, tôi và bố mẹ của Đình Châu sẽ tổ chức một cuộc họp báo. Chúng tôi sẽ nói rõ với mọi người chuyện bệnh tình của Đình Châu. Hai người thấy sắp xếp như vậy thế nào? Nhưng mà… em nghĩ

    Anh Mục nhất định sẽ không đồng ý yêu cầu như vậy. Tuy rằng hiện giờ anh ấy là Thái phó nhưng đợi sau khi anh ấy khôi phục trí nhớ, anh ấy nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Suy cho cùng, đây là ý nguyện của Thái phó,

    Không phải là của anh Mục. Tuy rằng tính cách Đình Châu cố chấp, nhưng cũng không phải là người không phân định rõ trắng đen. Chúng ta có thể đánh dấu rõ ràng điểm này ở trong hợp đồng. Cố gắng hết sức không để cho chuyện này

    Gây nên ảnh hưởng tiêu cực tới em. Tiến hành bảo vệ cho em cả về mặt pháp luật lẫn đạo đức. Nếu em không chê, anh có thể tới làm người trợ lý thứ hai của em. Vừa có thể cho em sự phục vụ chuyên nghiệp,

    Vừa có thể ở bên giám sát Đình Châu, bảo đảm em có thể làm việc và sinh sống bình thường. Vi thần bái kiến công chúa. Sau này hãy miễn lễ này đi. Bị người khác nhìn thấy cũng không hay lắm. Vâng. Chúng ta lên xe thôi. Vâng. Công chúa, mời. Vâng.

    Công chúa, bên này. Cảm ơn. Công chúa, mời uống nước. Cảm ơn. Công chúa khách khí rồi. Công chúa, để thần. Công chúa ngồi xe mỏi mệt có thể đặt gối ở phần lưng. Cảm ơn. Như vậy cũng được. Tiêu tổng quản, lái xe chậm một chút. Thái phó. Anh vất vả rồi.

    Nhưng anh hà tất phải làm vậy? Làm trợ lý cho nghệ sĩ rất vất vả. Không chỉ khi em khát rồi anh phải đưa nước cho em, em đói rồi anh còn phải đem đồ ăn cho em. Có đôi khi tâm trạng em không tốt,

    Có khả năng sẽ còn trút tâm trạng không tốt lên anh. Đây là chuyện nằm trong phận sự của thần. Thần không muốn nhờ người khác làm hộ. Nhưng mà… anh như vậy em sẽ bị chiều hư mất. Công chúa kim tôn ngọc quý, nên được toàn thiên hạ yêu chiều.

    Chiều hư thì có sao chứ? Anh ấy đang tán tỉnh mình sao? Cái đó… Thái phó. Anh không phải đã đồng ý đi khám bác sĩ tâm lý hay sao? Anh biết tư vấn tâm lý là gì không? Thần đã lên mạng tìm hiểu rồi. Trong lòng đại khái hiểu rồi. Thần hiểu,

    Trong mắt mọi người thần là bệnh của Mục Đình Châu. Bọn họ đều muốn thần thoát ra khỏi người của Mục Đình Châu. Trừ khử thần, chính là mục đích của vị đại phu trị bệnh. Thái phó, anh sẽ không bị tiêu trừ.

    Chỉ là anh sẽ khôi phục lại trí nhớ của Đình Châu. Bất luận có phải là để trừ khử thần hay không, chỉ cần là yêu cầu mà công chúa đề ra, dù là bảo thần lập tức đi chết thần cũng phục tùng tới cùng. Không oán trách cũng không hối hận.

    Công chúa. Người uống trà đi. Mục Thái phó. Hôm nay chúng ta sẽ cùng trò chuyện, tìm hiểu một chút về đôi bên. Không cần phải ép buộc quá đâu. Ta hiểu. Được. Vậy thì, đầu tiên, Thái phó cậu có thể nói về bản thân không?

    Đặc biệt là chuyện công việc của cậu, tôi rất có hứng thú tìm hiểu. Lý đại phu, Tuy rằng ông gọi ta là Thái phó, nhưng ta hiểu trong lòng ông ấy à, vẫn coi ta là Mục Đình Châu. Nếu đã như vậy, ông cần gì phải hao tâm tổn trí

    Để đi tìm hiểu một nhân vật trong phim. Trước nay tôi chưa từng phủ định hoặc cố thử tư vấn để xoay chuyển sự thực chủ quan mà đối phương nhận định. Tôi chỉ muốn biết nguyên nhân cậu ấy vì sao lại nhận định như vậy. Dù cho mọi người

    Đều coi cậu là Mục Đình Châu, nhưng mà cậu vẫn kiên quyết tin bản thân là Mục thái phó. Nguyên nhân phía sau mới là điều tôi quan tâm. Lý đại phu nói chuyện không chút vòng vo, như thế rất tốt. Vậy chi bằng chúng ta hãy nói chuyện Mục Đình Châu trước.

    Tại sao Thái phó lại muốn nói về Mục Đình Châu thế? Chỉ là ta vẫn luôn rất tò mò, vì sao một người hát kịch cứ hễ vào vai lại quên đi bản thân là ai. Điều này ở trong thế giới của ta quả thực chưa từng nghe qua.

    Ta muốn nghe cách nghĩ của Lý đại phu. Mục Đình Châu là một diễn viên có sức cảm nhận vô cùng mạnh mẽ. Mỗi một nhân vật cậu ấy diễn thì tận tâm cậu ấy đều tuyệt đối tin rằng bản thân chính là nhân vật đó. Vì vậy

    Khi cậu ấy đang thành công trong việc tạo hình vai diễn rất có khả năng cũng sẽ huỷ hoại đi chính mình. Vậy… nếu muốn thoát ra khỏi nhân vật thì có cách nào không? Thông thường mà nói phương pháp hiệu quả nhất để diễn viên thoát ra khỏi vai diễn

    Chính là tìm thấy được “bến đỗ” của bản thân trong cuộc sống hiện thực. Trước đây đã có diễn viên từng ba lần đạt giải Oscar, Daniel Day-Lewis. Mỗi khi anh ấy hoàn thành một vai diễn, thì sẽ để bản thân trở về với cuộc sống gia đình,

    Bắt tay vào làm nghề mộc mà anh ấy yêu thích nhất. Đây, chính là “bến đỗ” của anh ấy. Nhưng Mục Đình Châu lại không có “bến đỗ” như vậy. Ngoài đóng phim ra, cậu ấy hầu như không có cuộc sống của riêng mình. Nghe ra thật khiến người khác kính phục.

    Hắn ta chắc hẳn rất yêu công việc này. Mà đây chính là nút thắt trong căn bệnh của cậu ấy. Diễn xuất chính là toàn bộ cuộc sống của cậu ấy. Ngoài trừ điều này ra, không còn gì khác nữa. Cậu ấy đã đem sinh mạng của bản thân

    Cống hiến cho sự nghiệp. Vì vậy, cậu ấy rất khó thoát ra khỏi nhân vật. Hôm nay em mới biết hoá ra anh Mục vì để đóng phim mà đã cống hiến nhiều như vậy. Thật sự là khiến em vừa kính phục, vừa thương xót. Công chúa không cần phải thương xót.

    Mỗi người đều đã lựa chọn con đường đi của riêng mình, thì nên kiên định mà bước tiếp. Đây là bổn phận của hắn. Đại trượng phu lập nên trời đất, lấy sự nghiệp làm trọng. Nhưng mà, nếu như một người chỉ còn lại sự nghiệp, từ bỏ đi tất cả niềm vui.

    Vậy không phải là rất đáng thương sao? Nếu như công chúa thương xót Mục Đình Châu thì càng không nên mong hắn trở lại. Tại sao? Theo thần thấy, Mục Đình Châu có lẽ cũng chán ngán cuộc sống của mình,

    Chán ngán việc bản thân không ngừng trải qua vui buồn lẫn lộn ở trong câu chuyện của người khác. Hắn mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi mới có thể ngủ một giấc dài. Mà thần… mới có thể tỉnh lại ở trong thế giới kỳ lạ. Nếu đã như thế,

    Nếu như Lý đại phu thật sự tìm hắn về, chắc hẳn hắn cũng sẽ không vui. Công chúa. Mời. Chị. Nói thật lòng, ban đầu em nghĩ chị có thể đi chăm sóc ảnh đế, có thể đến gần với các ngôi sao lớn cũng rất thú vị.

    Nhưng mà với tình hình bây giờ chị xem, một khi buổi họp báo của ngày kia được bắt đầu, chị sẽ nổi tiếng trong giới giải trí. Chị có thể chịu đựng được không? “Công chúa của ảnh đế”. Chị có được thân phận này đồng nghĩa với việc sau này đều phải sống

    Trong tầm mắt của công chúng. Chị tính sao đây? Nếu chị đã quyết định giúp đỡ anh Mục thì đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Thực ra, điều chị lo lắng hơn là, một khi bên truyền thông quan tâm chị, cuộc sống của em và bố mẹ

    Liệu có bị liên luỵ không. Điều em lo lắng cũng là bố mẹ. Vì vậy chị vẫn nên giải thích với họ trước thì sẽ tốt hơn. Chị cũng không biết làm như vậy có đúng hay không nữa. Chị là chị của em, chúng ta là người một nhà.

    Dù sao ở trong lòng em, chị làm chuyện gì cũng đều đúng cả. Đừng đặt áp lực cho bản thân lớn như thế, được không? Ôm cái nào. Yên tâm đi. Không ngờ Tiểu Nhã lại chi tiền hào phóng như vậy. Mình mới nghe ngóng được

    Một chiếc váy mà mấy nghìn tệ đó. Đó là đương nhiên rồi. Giờ cậu ta đã là quý phu nhân nhà giàu rồi. Nếu như những chiếc lá xanh làm nền cho cậu ta như chúng ta mà ăn mặc khó coi, vậy thật là làm bản thân cậu ta rớt giá rồi.

    Nói cũng phải. Chiếc váy này trông đẹp ghê. Phải đó. Nào, chúng ta chụp tấm ảnh. Được, được. Đã lâu quá không chụp ảnh rồi. Nào. Quy tắc cũ, chụp liền bốn tấm dễ thương. [Bách khoa toàn thư về vũ trụ – Bách khoa toàn thư về Trái Đất] Tiêu tổng quản.

    Không phải ngươi nói buổi họp báo là nơi tương đối quan trọng sao? Sao ngươi còn không đi chuẩn bị phục trang thì sao tới kịp? Buổi họp báo diễn ra vào ngày mai, đâu phải là hôm nay. Tại sao lại là ngày mai?

    Bởi vì hôm nay công chúa phải đi tới khách sạn Hồng Viễn làm phù dâu cho bạn học của cô ấy. Hôm qua cô ấy chưa nói với cậu sao? Phù dâu là gì? Sao nghe có vẻ giống như đi cùng để tiễn nha hoàn được gả đi nhỉ?

    Không phải bây giờ cậu lên mạng rất giỏi hay sao? Hỏi Baidu đi. [Phù dâu] Bại hoại thuần phong mỹ tục, thật khiến người khác khó coi.