Full | Phim Tình Yêu Lãng Mạn Đô Thị | Trái Đất Đỏ Mặt Rồi Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Đột nhiên không hiểu được ♫ ♫ Mọi thứ đều đến quấy phá ♫ ♫ Một kế hoạch thần bí đột nhiên xảy ra ♫ ♫ Khiến tâm trạng của em và anh quá tải ♫ ♫ Chiếc đuôi của Sao Chổi thật hư hỏng ♫

    ♫ Tuỳ dịp lại gửi những lời tỏ tình màu hồng ♫ ♫ Bất giác câu chuyện trở nên đặc sắc ♫ ♫ Làm phiền một chút, đừng tiến triển quá nhanh ♫ ♫ Banh lông thả móng vuốt của em ra ♫ ♫ Lần này tuyệt đối không nhả xương đâu ♫

    ♫ Hơi thở đặc biệt của anh in đậm trong tâm trí em ♫ ♫ Vũ trụ này còn bao kế hoạch với em nữa hả ♫ ♫ Chờ đợi ra tay nhanh như chớp ♫ ♫ Nắm tay cho đến khi đầu bạc ♫

    ♫ Dùng thời gian một giây để hét lên chữ L ♫ ♫ OVE thì lại ở trong miệng anh ♫ ♫ Chờ đợi ra tay nhanh như chớp ♫ ♫ Nắm tay cho đến khi đầu bạc ♫ ♫ Dùng thời gian một giây đã hét lên chữ L ♫

    ♫ OVE thì lại trong miệng của anh ♫ ♫ Anh cũng biết em yêu anh mà ♫ TRÁI ĐẤT ĐỎ MẶT RỒI [Tập 5] Mẹ đòi gặp người ta, nhưng tại sao lại đến muộn? Muộn cũng không nói tiếng nào. Cô gái này không được. Xin lỗi.

    Tôi phá hỏng màn cầu hôn của anh rồi. Thôi bỏ đi. Dù sao tôi cũng có linh cảm rồi. Mấy hôm trước tôi nằm mơ, thấy Chỉ Chỉ nắm tay tôi đi về trước không hề quay đầu lại. Đi được một lúc thì bắt đầu chạy, chạy một lúc rồi bay lên.

    Tôi ở phía sau không cách nào đuổi kịp, rồi tôi cúi đầu nhìn, dưới đất chỉ để lại một đôi giày cao gót khảm đầy kim cương. Giày cao gót khảm đầy kim cương xấu lắm. Lại nữa. Xin lỗi, xin lỗi.

    Cô với mẹ chồng tương lai của cô thế nào rồi? Cũng bị tôi phá hỏng rồi. Cô phá kiểu gì vậy? Mỗi lần tôi thành Coffee, phản ứng đầu tiên là đi tìm anh. Nhưng lúc đó anh đang cầu hôn, nên tôi mới nghĩ phải làm sao mới không đi tìm anh,

    Nên đã gắng sức… Ngu ngốc. Tôi biết mỗi lần có kết nối với Coffee, đều sẽ gây ra nhiều phiền phức cho anh, nhưng đây không phải điều tôi muốn đâu. Tôi thật sự không kiểm soát được bản thân. Xin lỗi. Tôi biết bây giờ anh không muốn gặp tôi,

    Tôi đi ngay đây. Chườm lạnh trước rồi chườm nóng, đừng làm sai thứ tự đó. Cảm ơn. Đây là cái gì? Đây là một căn nhà. Không. Đây là căn nhà sau này anh mua cho em. Sau này anh sẽ đọc sách ở trong đây. Coffee thì lăn lộn bên cạnh anh.

    Được không? Còn em thì sao? Anh nghĩ sao? [Em chỉ cần hưởng thụ từng ngày một,] [còn anh thì phụ trách kiém tiền nuôi gia đình,] [biến ngôi nhà này thành nhà của chúng ta.] Không sao đâu Coffee. [Có phải mẹ anh không thích em không?] [Hôm nay mẹ anh giận à?]

    [Chúng ta còn có thể không?] Alo. Là anh đây. Muộn thế rồi, không quấy rầy em nghỉ ngơi chứ? Đâu có, em đang nhớ anh mà. Sao mình lại nói ra rồi? Xin lỗi. Hôm nay ra ngoài lâu quá. Không sao. Có phải mẹ anh không thích em không?

    Em lại làm hỏng việc rồi. Đừng lo lắng. Bà ấy là bà ấy, anh là anh. Nghỉ ngơi sớm đi. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Anh ấy đang nói thích mình sao? Cũng đúng. Hẹn hò là chuyện của hai người, anh ấy thích mình là đủ rồi. Mọi người khẩn trương lên nào!

    Sếp Miêu sắp về rồi. Trước khi sếp Miêu về phải trang trí cho xong. Được. Vũ Kiệt, lấy cái thang ra đó đi, lát nữa thả bóng cần dùng. Tư Hiểu. Sao mỗi lần làm việc là không thấy mặt cậu vậy? Em bị đau bụng. Cầm lấy.

    Lát sếp Miêu về nhắm đúng thời cơ rồi thả. Được. Khẩn trương lên nào! Nhanh lên. Sếp Miêu cầu hôn thành công rồi à? Tối qua chơi hết mình quá nên hôm nay đến công ty muộn. Mọi người thấy có phải sếp Miêu sắp nghỉ cưới rồi không? Đúng vậy.

    Nên chúng ta phải chúc mừng cho thỏa thích. Vậy uống một ly đi. Uống chứ! Đừng nói nhảm nữa, làm việc đi! Alo, xin chào. Được được, tôi biết rồi. Cảm ơn. Mọi người im lặng, im lặng đã. Lúc nãy bên nhà hàng gọi điện thoại cho tôi,

    Nói đêm qua sếp Miêu cầu hôn… hình như không thành công. Không thành công? Không thành công? Vây làm sao đây? Đúng, chuyện gì vậy? Không thể nào. Sếp Miêu ăn xài tiết kiệm mua này mua nọ cho bạn gái anh ấy, sao có chuyện không đồng ý chứ? Họ nói

    Hình như có một cô gái khác xuất hiện. Chắc chắn là do người đó. Vậy có phải chúng ta phải dẹp ngay không? Mau dẹp đi! Đúng đúng, dẹp mau dẹp mau. Dẹp! Mau lên mau lên mau lên! Sếp Miêu, mừng anh cầu hôn thành công! Ai nói với cậu tôi cầu hôn?

    Tôi… Tôi… Ý tôi là… sếp Miêu có một người bạn muốn cầu hôn. Các cậu nghe hiểu kiểu gì vậy hả? Được rồi được rồi. Làm việc nghiêm túc đi. Cũ không đi thì mới chẳng đến. Đây là tấm lòng của anh đó sao? [Anh yêu, làm việc chưa?] [Đang làm việc.]

    [Đêm qua anh xin lỗi.] [Anh yêu, chúng ta đừng vội kết hôn được không?] [Muốn cùng anh hưởng thụ] [nhiều ngày tháng tự do hơn.] [Vả lại anh cũng cần thời gian] [để xử lý những người khác, đúng chứ?] Ken, Loli! Sếp Miêu. Sếp Miêu.

    Hôm nay tôi không cố ý tuyên… tuyên truyền anh trước mặt các đồng nghiệp đâu. Rồi rồi rồi, khoan nhắc chuyện đó. Tôi đến để hỏi các cậu hai câu. Sếp Miêu, vẫn là chuyện của bạn anh à? Đúng đúng đúng. Bạn tôi cầu hôn bạn gái cậu ta,

    Nhưng trong quá trình cầu hôn lại vì một vài lý do cá nhân nên xuất hiện ít vấn đề. Bạn gái cậu ta nói với cậu ta là muốn cùng cậu ta hưởng thụ nhiều ngày tháng tự do của hai người hơn. Câu này có ý gì?

    Bạn gái của người bạn của anh tốt thật đó. Đồng ý. Nói cụ thể. Anh nghĩ xem, bây giờ có nhiều cô gái lấy việc gả cho người khác làm sự nghiệp. Tìm người giàu sang hoặc có tiềm năng rồi bám riết không buông, ước gì vừa nắm tay đã ép cưới ngay.

    Bảo là yêu đương nhưng thật ra là vì chén cơm dài hạn thôi. Nếu bên nam đòi chia tay còn bị mắng ngược là đồ cặn bã nữa. Nhưng người của anh lại khác, không kết hôn mà muốn hưởng thụ những tháng ngày tự do với bạn của anh trước.

    Đây là tình yêu đích thực đó! Điều quan trọng nhất là với mấy lý do cá nhân năm lần bảy lượt của bạn anh, nếu là cô gái khác thì đã làm lớn chuyện từ lâu rồi. Người ta lại khác, người ta còn cho cơ hội, tốt biết bao.

    Có thể nói cô ấy cũng yêu bạn của anh lắm. Tôi thấy hai người nói rất đúng. Nên người bạn kia của anh phải thật quý trọng cô gái này đó. Chắc chắn rồi! Được rồi, ăn cơm nghỉ ngơi đi. Xem ra người bạn này của tôi phải giữ khoảng cách

    Với lý do cá nhân của cậu ta. Uông Uông. Mình đề nghị cậu uống ly sữa trước cho đỡ giật mình. Chuyện gì vậy? Cậu cứ nói đi. Dù sao gần đây mình cũng chịu nhiều cú sốc lắm rồi. Lúc nãy lướt weibo thấy, diễn xuất giỏi âm thầm quan sát.

    Tấm hình này là hôm đó mình đến nhà hàng của Ray, bếp trưởng ở đó chụp cho mình. Thì ra mẹ của anh ấy đến muộn là vì ở đối diện nhìn. Như vậy là nhìn lén! Không đúng. Bộ đồ này là lần trước trước

    Mình mặc lúc đến nhà hàng của Ray mà. Mẹ ơi, da gà của mình nổi lên hết rồi đây. Độc lập tài chính sớm quá cũng không tốt, rảnh rỗi không việc làm bám theo người nhà mình gây sự. Bây giờ hai cậu có người như vậy chen vào giữa

    Phải làm sao đây? Không sao, dù sao anh ấy thích mình là đủ. Vậy mà cũng không sao à? Cậu đã thành con chó nhà Miêu Vũ rồi đó. À mà cái vẻ như con cún của cậu vẫn đáng yêu lắm đó. Thôi xong, mình lại muốn gặp Miêu Vũ rồi.

    Không được không được không được! Nhịn xuống nhịn xuống nhịn xuống! Đừng nói là cả đời này cậu và Miêu Vũ đều sẽ như vậy nhé? 666 này cũng hay thật đấy. Kỳ diệu. Hôm qua mình lướt thấy một bài viết, còn là của một Tiến sĩ viết nữa, cậu xem.

    Cậu nghĩ xem sao lại có người tên là Tất Quan nhỉ? [Tất Quan đọc giống “đóng cửa”] Chắc hẳn trông cô đơn lắm. Cậu và Miêu Vũ có muốn tìm anh ta nói chuyện không? Đúng vậy, bọn mình có thể tìm chuyên gia xem thử.

    Không được, hôm nay muộn quá rồi, mình đã hứa với anh ta là muộn vậy rồi không được quấy rầy. Ngủ thôi. Xin lỗi. Trước đó đã hứa với con trai là hôm nay đưa nó đến nhà hàng Con Ruột, nên chỉ có thể hẹn anh ở đây. Không sao.

    Luật sư Triệu, có chuyện gì cứ nói thẳng. Là vầy, tôi đã nghiên cứu kỹ về hiệp ước hai vòng đầu tư của Walnut, với tỷ lệ vốn cổ đông đang có của công ty hơn nữa bây giờ anh cũng không có quyền phủ quyết nào,

    Còn cả thỏa thuận điều chỉnh giá trị nữa, tôi xin nói thẳng, địa vị của anh ở Walnut vô cùng nguy hiểm. Tuy anh là người sáng lập ra công ty, nhưng trước đây cũng có nhiều trường hợp người sáng lập bị đá khỏi công ty. Tôi biết rồi.

    Sao cô lại đến nữa? Tôi đang bàn công việc. Tôi cũng bàn công việc. Sếp Miêu, đây là bạn gái của anh à? – Cô ta không phải bạn gái của tôi. – Tôi không phải bạn gái của anh ta! Vậy… Vậy sếp Miêu cứ làm việc tiếp,

    Tôi có việc đi trước đây. Sau này anh có bất kỳ vấn đề gì cứ tìm tôi tư vấn. Nhé. Rốt cuộc cô muốn làm gì? Bóng. Xin cô nói mau lên được không? Anh hung dữ vậy làm gì? Nhìn một chút có sao đâu chứ?

    Bọn tôi đi trước đây, tạm biệt. Con muốn chơi với bé cún. Đi thôi đi thôi. Con muốn chơi với bé cún. Không được, không đi. Tại sao? Sao cô biết Tiến sĩ Tất này không phải kẻ lừa đảo? Sao anh biết là Tiến sĩ Tất vậy? Lúc trước từng tìm ông ấy.

    Vậy sao anh không nói với tôi? Hiệp ước bảo mật. Nếu cô vi phạm thì bán Nhật Thần với giá 100 nghìn cho tôi. Vây nhỡ Tiến sĩ Tất chữa hết bệnh cho chúng ta thì sao? Vậy nhỡ người này lan truyền tin tức CEO bị bệnh thì sao?

    Ảnh hưởng đến hình tượng công ty tôi. Sao lại là công việc công việc công việc nữa? Công việc là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời anh à? Chẳng lẽ anh không có trái tim à? Cô làm vậy đã nhắc nhở tôi, sau này chúng ta phải giữ khoảng cách.

    Khoảng cách? Sao tôi nhớ là trong hiệp ước bảo mật rõ ràng đã nói… Những thương tổn cô gây ra cho tôi vượt quá sức tưởng tượng, tôi không thể khiến Chỉ Chỉ thất vọng nữa. Anh là người muốn ký hiệp ước bảo mật, bây giờ người hối hận cũng là anh.

    Sao tôi biết anh còn đưa ra yêu cầu vô lý gì nữa chứ? Hiệp ước bảo mật vẫn như trước. Sau này nếu có chuyện cần trao đổi, thì nói qua wechat, đừng gọi điện. Và cũng đừng gặp mặt nữa! Xin lỗi anh, chỗ này dành cho con nít chơi,

    Hai người không được chơi ở đây. Thưa anh chị. Thưa anh! Không được không được. Như vậy không thể nào ngồi yên làm việc được. Bình thường Coffee hoạt bát đến vậy sao? Mình có nên hỏi Miêu Vũ bình thường làm sao để Coffee ngồi yên không?

    [Số máy quý khách đang gọi hiện không liên lạc được,] [xin…] Lại gì đây? Tôi lặp lại lần nữa. Có chuyện gì nhắn qua wechat. Chờ chút! Bây giờ tôi là Coffee, không thể nào tập trung tinh thần được.

    Anh mau nói với tôi phải làm sao mới khiến nó chịu yên lặng? Không có cách nào tập trung tinh thần hết. Cô tự cột mình lại đi. Cột lại? Được rồi, Uông Thần. Tập trung làm việc! Tập trung! [Đang bận à?] [Đang làm việc ở nhà.] [Ăn cơm chưa?]

    [Có cần anh qua không?] Anh ấy muốn đến nhà mình. Mình phải mau dọn dẹp mới được. Không. Thôi rồi, thành nút chết rồi. Em sao vậy? Nhà có trộm à? Không. Em tự cột đó. Em muốn tập trung làm việc thôi, nào ngờ lại không gỡ được.

    Đúng là siêng năng chăm chỉ. Nhà thiết kế tài ba đúng là giỏi giang thật, sáng tạo ra cách mới. Để anh giúp em. Cẩn thận. Đau không? Không. Hôm nay anh đến là để thay mặt mẹ anh xin lỗi em. Hôm đó bà ấy không nên đến muộn.

    Bọn anh đi để lại một mình em ở đó, khó xử lắm đúng không? Thật ra em vẫn ổn. [May mà anh đi rồi,] [chứ nếu để anh thấy em phát điên] [thì còn xấu hổ hơn nữa.] Thôi, chúng ta đừng nhắc đến bà ấy nữa,

    Kẻo lỡ thời gian làm việc của em. Anh có mua thức ăn cho em, may mà là thức ăn ngoài, nếu không thì chẳng biết em sẽ tự cột mình bao lâu nữa. Chúng ta ăn thôi. À… Hay anh ra ngoài chờ em ba phút. Sao, sao vậy?

    Nhà em lộn xộn quá, em muốn dọn dẹp. Đâu có, anh thấy chỗ này tốt lắm mà. Em… Đúng. Không sao, chúng ta bắt đầu thôi. Được. Được. Vậy cứ đi công tác đi, tối nay em ăn cơm với bạn. Được, em có việc tắt máy trước nhé. Tạm biệt. Chỉ Chỉ.

    Sao anh đến đây? Anh đến đón em tan làm. Vậy, hôm nay vẫn gặp cô gái đó nữa à? Chỉ Chỉ, em yên tâm. Anh sẽ không để cô ta xuất hiện trước mặt em nữa. Anh xin thề, trong lòng anh chỉ có… Được rồi.

    Em đói rồi, chúng ta đi ăn gì? Nghe em hết. Đi thôi. Tại sao là ba phần? Trước đây anh đến trước cửa nhà em đưa thức ăn, thấy em có muôi mèo, nên anh đi tra thử cách làm bento cho mèo. Khiến em chê cười rồi. Miêu-chan.

    Con mau qua đây cảm ơn chú Ray đã mang đồ ngon đến cho con nè. Mau cảm ơn chú Ray đi. Xin lỗi, nó hơi sợ người lạ. Không sao. Chẳng lẽ nó muốn trèo lên bàn để ăn chung à? Không đâu, em dẫn nó qua kia ăn.

    Miêu-chan, chú Ray mang thức ăn ngon đến cho con nè. Chúng ta ăn thôi. Dạo này em ở trong nhà à? Chú và dì có nói gì không? Không có. Chắc chắn chú và dì đã đoán được em đang tức giận rồi. Lỗi tại anh,

    Hay hôm nào anh đến thăm chú và dì, tự mình tỏ ý để họ yên tâm. Chẳng phải em đã nói rồi sao, chúng ta đừng gấp. Được không? Được. Dạo này anh bận quá, không có thời gian ở bên em. Ngày mai là Chủ nhật,

    Anh sẽ đưa Coffee đến bệnh viện thú cưng kiểm tra, sau đó ở bên em vào ngày cuối tuần, được chứ? Được. Đi thôi. Anh mở cửa xe cho em. Được. Nào. Anh có ngửi thấy mùi gì không? Mùi nhựa đường. Bên kia đang sửa đường. Lên xe trước nhé.

    Lên đi Coffee. Alo. Sếp Miêu, xin lỗi. Cuối tuần rồi còn quấy rầy anh, có bản hợp đồng cần anh ký tên gấp, bây giờ anh có thể đến công ty một lát không? Được, tôi biết rồi. Chỉ Chỉ, công ty có việc đột xuất, em thấy có thể…

    Anh cứ làm việc đi. Em đưa Coffee đi kiểm tra, sau đó đưa nó về nhà anh. Tối em sẽ đi ăn cơm với bạn. Được. Chỉ Chỉ, có em ở bên cạnh thật tốt quá. Vậy anh lái xe đưa em đến bệnh viện thú cưng trước.

    Đi thôi đi thôi, mau lên. Mày đó, kiểm tra lâu như vậy. Đi. Mày ở đây chờ một lát nhé. Lát nữa tao sẽ ra đón mày. Chỉ Chỉ. Xin lỗi. Lúc nãy em bị đau cổ họng nên vào tiệm thuốc mua thuốc.

    Nào ngờ vừa quay lại thì Coffee đã biến mất rồi. Em xin lỗi, là lỗi của em. Được rồi được rồi, đừng khóc nữa. Bây giờ chúng ta đi tìm nhé. Có lẽ Coffee vẫn đang ở gần đây. Nhưng… Nhưng anh nói anh phải tăng ca

    Nên em đã hẹn bạn cùng ăn cơm rồi. Bây giờ đã sắp đến giờ… Không sao, anh tự đi tìm. Em đi trước đi. Em xin lỗi, là do em không trông kỹ Coffee. Không sao. Chẳng phải em còn việc à? Đi trước đi. Vậy em đi trước nhé. Coffee. Coffee. Coffee. Coffee.

    Coffee. Coffee, Coffee! Coffee! Coffee! Coff… Làm gì vậy làm gì vậy? Đây là Mao Mao nhà tôi, Coffee cái gì? Xin lỗi ạ. Mao Mao, chúng ta về nhà nhé? Đi thôi, về nhà với mẹ nào. Đồ điên! [Alo.] [Tôi bất cẩn để lạc Coffee rồi,] [bây giờ cô có rảnh không?]

    [Có thể giúp tôi cùng đi tìm Coffee không?] Cảm ơn. Bây giờ tôi vẫn là tôi, không cảm nhận được Coffee. Nhưng có những tờ thông báo này chắc tỷ lệ tìm thấy sẽ cao hơn. Làm phiền cô rồi. Đi thôi, chúng ta đi tìm Coffee. Tôi biết,

    Nhưng bây giờ tôi không muốn nhúc nhích. Lúc Miêu-chan không vui cũng ngồi thừ cả ngày như vậy. Nhưng anh phải phấn chấn lên, vì anh phải đi tìm Coffee mà. Có cách nào khiến Miêu-chan phấn chấn lên không? Bây giờ anh là Miêu-chan,

    Nên tôi sẽ xem anh làm mèo nhà tôi đó. Anh đừng bao giờ hiểu lầm. Ý gì? Thông thường chỉ cần gãi Miêu-chan như vậy là nó sẽ vui ngay. Hình như tôi thấy tốt hơn rồi. Cảm ơn. Vậy thì đừng ngồi thừ ra nữa, chúng ta đi tìm Coffee thôi.

    Uông Thần. Cô có nghĩ là có lẽ tôi sẽ không bao giờ được gặp Coffee nữa không? Đối với tôi, Coffee thật sự rất quan trọng. Hôm nay rất vui được gặp anh. Đây là danh thiếp của tôi, sau này xin giúp đỡ nhiều hơn. Tôi và Coffee

    Cũng quen biết nhau vì một tấm danh thiếp. Sếp Lâm, rất vui được gặp chú, sau này mong chú giúp đỡ nhiều hơn, cháu xin cạn một ly trước. Xem ra thành ý của Tổng giám đốc Miêu chỉ như vậy mà thôi. Mời chú. Được.

    Người trẻ tuổi có nhiệt huyết, tôi thích cậu rồi đấy. Sếp Lâm, chú có tiện để lại số điện thoại cho cháu không? Cháu sẽ gửi bản kế hoạch thương nghiệp của Walnut cho chú. Chú rảnh rỗi thì giúp cháu xem một chút nhé. Tiểu Châu. Chú Lâm.

    Nào, chú mời cậu một ly. Chú Lâm, xin lỗi. Con dị ứng rượu, không uống được thứ này. Không sao, sức khỏe quan trọng. Vậy thì lấy trà thay rượu thôi. Vậy thì ngại lắm chú Lâm, chú là bậc trưởng bối mà. Không sao không sao. Nào.

    Về thay chú hỏi thăm bố cậu nhé. Nghe nói bây giờ cậu cũng đang lập nghiệp, có gì khó khăn cứ nói với chú. Được. Chú Lâm, nào, mời chú. Cậu Miêu Vũ hôm nay thật thà quá, bảo uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu.

    Vậy sao ông không đưa số điện thoại cho cậu ta? Mỗi ngày tôi có biết bao nhiêu buổi xã giao như vậy, gặp nhiều loại người như cậu ta rồi. Nếu ai cũng đầu tư thì có đầu tư nổi không? Tôi đâu phải nhà từ thiện.

    Thật thà à, thật thà không có ích gì cả. Tôi tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện của hai nhà đầu tư đó, đầu óc trống rỗng, không biết phải làm sao. Sau đó… Tôi lại cảm thấy thật thà rất tốt, gọi điện thoại cho tôi.

    Tôi không trở lại buổi tiệc rượu đó nữa, mà cầm danh thiếp của Tổng giám đốc Hà đi thẳng ra ngoài. Lúc ấy vẫn chưa tỉnh rượu, nhưng tôi biết rõ rằng tấm danh thiếp này có thể sẽ là bước ngoặt cho số phận của Walnut.

    Cả đời tôi chưa từng gặp phải chuyện phiền muộn như vậy, tôi không cho phép mình gây ra sai lầm ngớ ngẩn như vậy. Làm sao có thể để vụt mất cơ hội sống của sự nghiệp chứ? Khoảnh khắc đó, tôi thật sự không biết phải đi đâu làm gì.

    Nhưng lúc này… Chính mày đã giúp tao tìm lại tấm danh thiếp. Mày đúng là thiên thần của tao. Cảm ơn nhé. Chủ của mày đâu? Sao lại không đến tìm mày? Ngồi chờ với mày thêm một lát nhé. Tôi ôm Coffee ngồi bên đường chờ rất lâu,

    Nhưng chủ của nó vẫn không đến tìm nó. Tôi đành ôm Coffee về nhà. Tấm danh thiếp đó đã mang đến khoản đầu tư lớn cho Walnut, có thể nói không có Coffee thì không có Walnut, cũng không có tôi của ngày hôm nay.

    Đối với tôi, Coffee giống người nhà hơn. Đối với tôi, Miêu-chan cũng như vậy. Tóm lại, phải cảm ơn ông trời đã mang chúng đến bên chúng ta. Cũng phải cảm ơn Coffee đã đưa nhà đầu tư lớn đến trước mắt anh. Đôi khi tôi cảm thấy nếu giữa người và người

    Có thể mãi mãi giống như lần đầu gặp gỡ thì tốt biết bao. Nếu đời người luôn chỉ như lần gặp đầu tiên. Đúng vậy, thế thì sẽ không có lừa lọc, cũng không có thất vọng. Tốt biết mấy. Hình như tôi biến thành Coffee rồi. Cảm giác bàn chân…

    Như đang giẫm trên đụn lá khô. Không khí hơi ẩm ướt, nhưng không có mưa. Rừng cây. Tôi có thể nghe thấy tiếng xe hơi. Có rất nhiều rất nhiều xe. Tôi tìm được một con đường tôi thường đưa Coffee đi dạo, rất đông xe. Mùi hương này giống như là

    Mùi nhựa đường. Nhựa đường? Dưới lầu nhà tôi đang sửa đường. Uông Thần, cô giỏi quá! Về nhà! Coffee đang ở đó! Coffee! Coffee! Ai cho phép con tự mình chạy xa như vậy hả? Ai cho phép con tự mình chạy xa như vậy hả?

    Ai cho phép con tự mình chạy xa như vậy hả? Ai cho phép con tự mình chạy xa như vậy hả? Coffee. Xa như vậy, sao con tự về được? Chắc chắn nó nhớ anh đó nên mới tự chạy về nhà. Xem ra không thể giữ khoảng cách quá xa với cô,

    Nếu không thì ai giúp tôi tìm Coffee đây. Tất nhiên rồi. Anh xem tôi là chó dẫn đường à? Con phải ngoan đó, không được chạy đó. Nếu mất đi con, mẹ sẽ đau lòng lắm. [Ngày mai cùng đi dạo nhà sách không?] [Được.]

    [Nhưng em phải đến cửa hiệu của em trước đã.] [Chiều anh đến cửa hiệu tìm em.] Miêu-chan, con nói xem sao anh ấy hiểu mẹ đến thế chứ? Sao lại có chàng trai hoàn hảo đến vậy chứ? Chào anh. Mời vào trong. Đến rồi à? Nào nào nào.

    Tôi giới thiệu cho nhau nhé. Đây là Tổng giám đốc Hách Phong của tập đoàn An Thông. Đây là Tổng giám đốc Miêu Vũ, người sáng lập của Walnut chúng ta. Chào Tổng giám đốc Miêu. Đừng đứng đó nữa. Nào nào nào, mời ngồi. Mời hai vị ngồi. Mời, mời, mời.

    Tổng giám đốc Hách, cậu không biết đấy thôi, năm xưa tôi cũng gặp Tổng giám đốc Miêu lần đầu tiên trong nhà hàng này đó. Miêu Vũ lúc đó tuổi trẻ nhiệt huyết, khí thế hừng hực, chính vì xem trọng điểm này của cậu ấy

    Nên tôi mới mạnh dạn quyết định tin tưởng cậu ấy. Phục vụ, cho cốc nước. ♫ Nên hình dung những rung động ♫ ♫ Như thế nào? ♫ ♫ Giống như Sao Chổi gặp cầu vồng ♫ ♫ Mất đi khống chế của số phận đã định ♫

    ♫ Kích động muốn hôn em ♫ ♫ Nên đối mặt với nhịp đập con tim ♫ ♫ Như thế nào? ♫ ♫ Thản nhiên nói không sao đâu ♫ ♫ Mùi vị của tương lai ♫ ♫ Mới trở nên quý giá hơn ♫ ♫ Làm cho trái tim mất đi trọng lượng ♫

    ♫ Trong số mệnh của tình yêu ♫ ♫ Chấp nhận sự khác nhau của giấc mơ và hiện thực ♫ ♫ Làm cho trái tim mất đi trọng lượng ♫ ♫ Dẫn dắt em và anh có nhau ♫ ♫ Đắm chìm trong vũ trụ màu hồng ♫

    ♫ Làm cho trái tim mất đi trọng lượng ♫ ♫ Không hỏi đi đâu về đâu ♫ ♫ Ôm chặt lấy em, phá vỡ đi không gian cô đơn ♫ ♫ Để tình yêu buông thả ♫ ♫ Vẽ lên giấc mơ tươi đẹp ♫

    ♫ Yêu em cũng giống như Sao Chổi gặp cầu vồng ♫