Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 22 | iQiyi Vietnam
Lão Quý tin tức có đáng tin cậy không? Giám đốc Thiện. Hoàn toàn đáng tin. Họ cũng đã vì chuyện này mà tập luyện rất lâu rồi. Tốt, rất tốt. Cảm ơn đội của nước Mỹ đã mang đến cho chúng ta một tiết mục đặc sắc.
Tiếp theo xin mời thưởng thức tiết mục mà đội Trung Quốc mang đến. 《Hầu Vương》 Nhanh, nhanh đi mời Như Lai Phật Tổ đến. Hay! [Tôi tuyên bố] [cuộc thi giao lưu văn hóa quốc tế lần thứ tám] [kết thúc tốt đẹp.] [Đứng thứ nhất là đội đến từ nước Ý]
[với tiết mục 《Romeo và Juliet》.] [Đứng thứ hai là đội Trung Quốc] [với tiết mục 《Hầu Vương》.] [Đứng thứ ba là đội đến từ nước Pháp] [với tiết mục 《Nhà thờ đức bà Paris》.] [Cảm ơn các đội đã nhiệt tình tham gia.] [Chúng ta hẹn gặp nhau vào năm sau.] Đứng thứ mấy?
Thứ hai. Xin lỗi. Nếu không phải vì lỗi của tôi chúng ta sẽ không phải đứng thứ hai. Thật sự xin lỗi mọi người. Thi đấu đứng thứ hai tình hữu nghị mới đứng thứ nhất. Mọi người hãy vui vẻ lên chút được không? Được. Xin lỗi là được rồi sao?
Thế nào cậu cũng phải rơi vài giọt nước mắt khóc một trận chứ. Như thế mới chân thành. Cái gì? Chúc mừng sinh nhật. [Hôm nay] [lẽ nào không phải sinh nhật mình sao?] Thiện Cầu Tư. Bánh sinh nhật là do bố em đặt rồi gửi đến. Chúc mừng sinh nhật em.
[Trời ạ!] [Anh Đản và Hawkeye] [sinh cùng một ngày.] [Vậy món quà này của mình] [thôi không tặng nữa.] Thật vui quá, Thiện Cầu Tư. Chúng ta không phải vì có được giải thưởng mới tham gia tiết mục kịch nói này. Nhưng thật sự vẫn thấy không cam lòng. Haizz! Đúng thế.
Lúc Thiện Cầu Tư bị Côn đánh ngất đó tôi thật sự sợ chết đi! Còn cả kết thúc cuối cùng của Trần Triết nữa cũng không còn ai nữa. Không chỉ xem nhức mắt mà còn được nhiệt liệt cổ vũ có đúng không? Phải. Được rồi, được rồi. Có thể nói
Cuối cùng chúng ta có thể yên tâm chuẩn bị cho kỳ thi Đại học tuần sau rồi có đúng không? Ừm! Thiện Cầu Tư. Cảm ơn cậu. đã để lại cho mọi người những kỉ niệm tốt đẹp trong những năm tháng cấp ba. Cảm ơn. Cảm ơn anh. Thổi nến. Thiện Cầu Tư.
Thiện Cầu Tư. Nào, đứng dậy. Đứng dậy. Thiện Cầu Tư! Tuy lần này chúng ta không thể giành được giải thưởng nhưng không có nghĩa chúng ta chưa từng cố gắng. Thi Đại học đã như vậy, thanh xuân chẳng phải cũng như vậy sao? Đúng không? Anh! Đã lâu rồi không gặp.
Không ngờ anh vẫn còn sống. Giám đốc Thiện! Cẩn thận. Giám đốc Thiện, anh không sao chứ? Không sao, không sao. Đây là ân oán riêng giữa chúng tôi anh tránh xa ra một chút. Lão già sống dai hôm nay tôi không giết được anh thì anh sẽ giết tôi.
Tôi cũng sẽ quyết sống chết với anh. Nào lại đây. Giám đốc Thiện. đã một tiếng đồng hồ rồi. Anh. Nếu bây giờ anh nhận thua vẫn còn kịp đấy. Suy nghĩ của anh cũng hơi sớm rồi đó. Ai thế sao không nói gì? Giám đốc Thiện, là Giám đốc Đổng.
Tiêu rồi, tiêu rồi, tiêu rồi! Tôi quên mất không gọi điện về cho bà ấy. Không ngờ bao nhiêu năm như vậy anh vẫn luôn sống nhẫn nhục bị vợ quản chặt. Tôi coi thường anh. À Mai Mai, anh đang trong nhà vệ sinh. Anh không mang theo điện thoại
Vừa rồi lão Quý mang đến cho anh. Vậy sao? Đúng thế. Hay là… Lão Quý, nói vài tiếng đi. Giám đốc Đổng. Tôi là lão Quý đây. Giám đốc Thiện đang ở công ty. Đúng đúng. Mai Mai! Vậy tạm thời tin hai người. Bây giờ anh đã xong việc rồi. À đúng rồi!
Trong quyển nhật ký trên bàn làm việc của anh trang thứ 50 em có để lại một tờ tiền nhân dân tệ anh hãy đọc số serie trên đó cho em. Không tiện sao? Tiện chứ, tiện chứ. Mai Mai. Trong vòng ba phút anh sẽ trả lời lại cho em. Được.
Em đợi điện thoại của anh. Alo, xin chào. Phòng bảo vệ phải không? Phải, Giám đốc Thiện. À, tiểu Trương à! Tôi đã chuẩn bị một ít tiền trợ cấp tăng ca cho cậu. Ở trong quyển sổ ghi chép trên phòng làm việc của tôi.
Bây giờ cậu hãy lên đó xem ngay lập tức. Nhưng đừng để người khác lấy nhầm đấy. Cảm ơn ông, Giám đốc Thiện. Tiểu Trương. Sau khi lấy được rồi nhớ chụp ảnh cho tôi. Được, thưa Giám đốc Thiện. Tôi không ngờ anh lại là loại người đó. Loại người nào? Thế nào?
Một người bạn bị vợ quản chặt còn muốn lật lại phán quyết thế nào? Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện ở đây không tiện lắm. Gọi tôi đến đây làm gì? Nghe nói hôm nay cậu đã khóc? Đúng thế. Khóc đấy thì đã làm sao. Hai chúng ta
Vốn dĩ là những người khởi xướng hoạt động. Cậu chết rồi tôi sợ phải chịu liên lụy. Ăn bánh gato chưa? Ăn rồi. Sao nào? Tưởng một chiếc bánh gato có thể sai khiến được tôi? Chúc mừng sinh nhật. Sao cậu biết?
Chẳng phải trước đây tôi đã lén xem nhật ký của cậu sao? Hai chúng ta có cùng ngày sinh. Thật trùng hợp. Tôi muốn về nhà. Bà nội. Bố. Hai người đang ở đâu? Cảm ơn cậu cảm ơn món quà cậu đã tặng tôi. Anh em với nhau mà. Không có gì.
Thiện Cầu Tư. Cậu thích quà gì? Nói cho tôi biết tôi sẽ tặng cậu. Cái đó… Không được quá đắt. Nếu không tôi không mua nổi đâu. Không cần đâu. Nhất định phải nhận. Chỉ nhận mà không báo đáp là vô lễ. Được. Vậy hãy tặng tôi một chậu xương rồng đi.
To một chút. To bằng bao nhiêu? To hơn của cậu là được. Được. Vậy hôm khác tôi sẽ tặng cậu một cây. Tôi về trước đây. Được Không ngờ anh còn có sở thích này. Mua một căn nhà nhỏ bên cạnh bờ biển. Anh muốn giấu kiều ở trong căn gác vàng.
Anh đừng đùa vớ vẩn. Trong đó có một bà lão đang sống. Bà lão. Bà lão này lưu lạc đến chỗ của tôi. Tôi thấy bà ấy không có nhà để về thật tội nghiệp. Vì thế đã để bà ấy sống ở đây. À Thiên Tiếu. Anh có biết
Khi tôi vừa nhìn thấy anh tôi đã kích động thế nào không? Suýt chút nữa tôi đã hét lên. Không ngờ anh vẫn còn sống. Có phải anh mong tôi chết đi cho xong. Tôi chỉ là bị phá sản thôi số tiền của những cổ đông đó đã trả gần hết rồi.
Năm đó nếu không phải là anh đã mua lại chiếc xe đạp cho tôi thì tôi cũng sẽ không có ngày hôm nay. Số tiền đó của anh tôi đã tính vào cổ phần công ty cho anh rồi. Đại hội cổ đông cho đến hôm nay vẫn để dành chỗ cho anh.
Coi như anh vẫn còn có lương tâm. Tôi đã nghĩ kỹ rồi đợi con bé thi xong tôi sẽ làm lại từ đầu. Tôi không tin tôi sẽ thua kém anh. Có hứng rồi phải không? Nào, cạn ly. Cạn ly. Bà chủ, có cây nào to hơn một chút không?
Loại to thì không có. Đều là mang về nhà tự chăm cho lớn thôi. Thôi được. [Cầu Đản chết tiệt.] [cứ nhất định muốn to hơn mình] [làm mình tốn thời gian tìm cả buổi.] [Rõ ràng chỉ là làm ăn thất bại thôi mà]
[bố đâu cần phải mất tích nhiều năm như vậy.] [Bố.] [Rốt cuộc bố đã đi đâu?] Tránh ra. Chú Vương. Không ngờ chú lại là anh em với bố cháu. Chú cũng không ngờ cháu và Viện Nga nhà chú là bạn học. Bạn tốt nhất trên đời này
Chính là bạn học trong trường cùng nhau. Xem ra đây đều là duyên phận. Thiên Tiếu à. Tôi thật sự không ngờ Vô Song cô ấy… Anh! Chuyện đã qua rồi đều là hiểu nhầm thôi. Chúng ta không nhắc đến nữa. Không nhắc nữa. Được.
Hai đứa con có phải nên quay về trường rồi không? Mau chóng về ôn tập chuẩn bị thi đại học. Viện Nga. Về trường, chuẩn bị thi cho tốt đi. Trước đây bố đã hứa với con đợi con thi xong Đại học rồi sẽ đến cổng trường đón con. Bố ấy à,
Nhất định sẽ là được. Vâng. Bố. Được rồi. Bố hứa với con. Hai người nói gì đấy? Mà cười vui vẻ đến thế? Chuyện của tôi và con gái yêu của tôi anh quản được không? Các em học sinh ngày mai chính là ngày các em ra trận rồi
Tôi không gây áp lực cho các em nữa. Tôi đã nói, cánh cửa này đóng lại thì chúng ta chính là… Người một nhà. Đúng. Ba năm qua, nhà chúng ta đã đoàn kết, nhà chúng ta đã phấn đấu. Chúng ta… Thôi, không nói nữa. Tóm lại sau khi thi xong
Hãy quay về đây cho tôi. Trước khi kết thúc lễ tốt nghiệp không một ai được đi trước. Đã nghe thấy chưa? Nghe thấy rồi. Lát nữa hãy chuyển hết sách vở đi. Trường thi ở Tam Trung lúc đó sẽ phải di chuyển mất một tiếng đồng hồ.
Sáng sớm ngày mai tập trung ở cổng trường. Sẽ có xe chuyên dụng đưa các em đi. Đừng có ai để xảy ra vấn đề gì đấy. Đã nghe thấy chưa? Nghe thấy rồi. Tuy nói là ngày cuối cùng rồi nhưng cũng không thể làm loạn quy định.
Các em xem nền nhà bẩn như vậy các em coi đây là nhà mình thật à? Phiền cậu bốn năm sau hãy đưa lại bức thư này cho cậu ta. Tại sao phải đợi bốn năm sau? Bởi vì tôi không muốn làm phiền cậu ta trong bốn năm đại học.
Bốn năm sau chúng ta tốt nghiệp có thể sẽ trở nên tốt hơn. Nhưng cậu thắng rồi cậu đã thắng trong kì thi tốt nghiệp. Vì thế theo như quy ước đánh cược Thiện Cầu Tư chắc sẽ không liên lạc với tôi nữa. Nhưng tình hình bây giờ khác rồi. Không.
Cuộc sống chính là một cuộc đua chỉ cần bắt đầu thì nhất định không được bỏ cuộc. Nhưng cậu vẫn có thể liên lạc với cậu ta. 300 ngàn? Giám đố Đổng. Trong mắt cô, con trai cô chỉ đáng giá 300 ngàn thôi sao? Tôi nghĩ cháu đã hiểu nhầm rồi
Là cháu chỉ đáng giá 300 ngàn mà thôi. Tập đoàn Thiện Thị cũng được tập đoàn Đổng Sự cũng được. Tư Tư chỉ cần kế thừa gia nghiệp tôi không hy vọng cháu sẽ trở thành Tịnh Tịnh thứ hai. Giữa hai đứa cũng sẽ không có kết quả gì đâu. Trần Triết.
Cậu thấy bốn năm đại học có đủ để thay đổi vận mệnh một con người không? Có thể chứ. Ba năm cấp ba đã thay đổi vận mệnh của rất nhiều người. Sở dĩ tôi không liên lạc với cậu ta chỉ muốn sau này gặp lại nhau
Cậu ta sẽ thấy con người tôi xuất sắc hơn. Lỡ như trong bốn năm… Không thể nào. Tôi tin chỉ cần trái tim hai người có cùng cảm nhận sẽ có thể vượt qua được thời gian và tương lai. [Vương Viện Nga]
[sẽ không liên lạc với Thiện Cầu Tư trong suốt bốn năm.] [Vậy chứng tỏ mình vẫn còn cơ hội] [Đợi mà xem.] [Bốn năm sau.] [Tôi cũng sẽ để các người] [thấy được một Trần Triết xuất sắc hơn.] [Liên tiếp sau đó,]
[anh ta lại truyền đi hàng ngàn hàng vạn tín hiệu] [trên Đại Tây Dương.] [Người nối dây không chỉ là] [cắt bỏ một phần cáp quang hỏng] [sau đó còn kết nối lại hai đầu với nhau.] [Họ muốn sử dụng cáp quang ở trên tàu,]
[đồng nghĩa với việc lần nào tác nghiệp cũng phải làm hai lần.] [Ngày bảy tháng Bảy cũng là thứ sáu tuần này,] [kỳ thi tuyển sinh Đại học hàng năm lại đến.] [Không được rồi.] [Cảm giác sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.]
[Ngày mai nhất định mình phải đến trường xem Tiểu Nga.] Chúng ta bao giờ thì đến? Cậu chỉ giỏi lắm mồm. Đã đến đủ cả chưa? Đến đủ rồi. Ai chưa đến giơ tay lên. Cười. Kiểm tra lại lần nữa. Đường đến Tam Trung sẽ mất một tiếng đồng hồ.
Đừng để quên thứ gì. Nếu không đến kịp tự gánh hậu quả. Kiểm tra lại lần nữa. Ổn cả chưa? Ừm! Tốt! Đi thôi, bác tài. Xuất phát. Sao thế, bác tài? Có người ngã ngay phía trước. Là bà nội. Bà nội. Bà nội. Như vậy đi, Vương Viện Nga.
Em đi theo xe đi thi. Tôi đưa bà đến bệnh viện. Không được, để em đưa đi. Bà mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Không đến lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không đến tìm em đâu. Em không thể bỏ mặc bà được. Để tôi. Tôi cũng đi. Hawkeye. Cậu để tôi.
Thiện Cầu Tư. Em không thể đi. Bệnh viện nằm ở hướng ngược lại. Giờ lại là giờ cao điểm tắc đường. Em là thí sinh thi vào Đại học Thanh Hoa với đại học Bắc Kinh. Thầy chủ nhiệm. Mạng người quan trọng. Đứng trước tình bạn và tình thân,
Nếu em lựa chọn bỏ mặc thì thà rằng em em không vào học Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh. Thầy mau đưa mọi người cùng đi. Lát nữa em gọi xe đến. Được. Cẩn thận! Vậy em nhanh lên chút. Em chỉ còn thời gian một tiếng. Em biết rồi. Thanh Gỗ.
Cậu mau đi gọi xe. Bây giờ em đi đâu gọi xe đây? Bà ơi! 784533. Mau đi. Được rồi. Đừng nhìn nữa, các em. Mau lên xe đi thi đi. Mau, lên xe đi thi. Anh! Anh! Sao thế? Em xem hay là thôi đi vậy. Đừng phí lời. Ở yên đó đi.
Để tao nghiên cứu xem. Nghiên cứu cũng đâu cần đội cái tất giấy này lên. Sao nhiều lời thế. Đứng yên đó đi. Chìa… chìa khóa xe. Không phải cậu đi thi rồi sao? Sao vẫn ở đây? Sắp có người chết rồi. Mau lên! Anh Đản! Anh Đản! Anh Đản! Xe đến rồi.
Tốt quá. Lâm Côn đâu? Lâm Côn… Lâm Côn bị vứt lên xe để đi thi rồi. Hai người yên tâm đi. Hai người cũng đi đi. Ở đây có bọn em rồi. Đừng để lỡ việc trọng đại đời người. Cảm ơn các cậu. Nhưng tôi không thể đi được. Mau, giúp một tay.
Đỡ bà lên xe. Được. Từ từ thôi. Nào. Tránh ra. Mau tránh ra. Nhường đường. Mau tránh ra! Nào, nhanh nhanh lên. Được. Mau mau lên! Thiện Cầu Tư. Cậu mau về thi đi. Sắp không kịp thời gian rồi. Đã muộn rồi. Không sao. Thời khắc cuối của những năm tháng cấp ba
Tôi không hối hận. Thiện Cầu Tư. Cảm ơn cậu. Tôi rất sợ. Vừa nãy tôi đã rất sợ. Không sao. Không sao cả. Cậu đừng khóc. Tha lỗi cho tôi Thiện Cầu Tư. Tha lỗi vì tôi vẫn luôn hiểu nhầm cậu. Không sao. Không có gì. Thi đại học năm nào cũng có.
Nhưng mạng sống của bà chỉ có một lần mà thôi. Tôi rất sợ. Tôi sợ sẽ không bao giờ được gặp lại bà nữa. Không sao. Không sao. Cậu đừng khóc. Để bà trông thấy sẽ không hay đâu. Xin chào. Xin hỏi cậu là người nhà Tống Mỹ Văn sao? Là tôi.
Là như vậy. Lần trước các cô cậu đến bệnh viện chúng tôi kiểm tra mấy y tá mới không làm việc nghiêm túc, đánh nhầm hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Cái gì? Cái gì? Anh nói đánh nhầm bệnh án là có ý gì?
Khi đó có hai người cùng tên Tống Mỹ Văn đến, một bệnh nhân là nam, trung tuổi. Y tá mới đến đánh nhầm nam nữ rồi. Cũng tức là, bà nội tôi không mắc bệnh ung thư. Đúng đúng. Khi đó chúng tôi đã vội vã liên hệ với cô cậu
Kết quả phát hiện địa chỉ và điện thoại trên đó đều là giả. Nhất định là bà tôi cố ý làm vậy. Vậy bà tôi hiện giờ thế nào? Tại sao lại nôn ra máu? Chúng tôi mới làm kiểm tra toàn diện cho bệnh nhân.
Tình hình sức khỏe của bệnh nhân rất tốt. Nôn ra máu cũng là do viêm loét dạ dày cấp tính. Được rồi, không cần lo lắng nữa. Yên tâm về tham gia kì thi Đại học đi. Thiện Cầu Tư. Cậu có hận tôi không? Tôi hận chứ!
Tôi hận vì sao cậu không xuất hiện sớm một chút. Như vậy tôi sẽ không phải học lại năm năm vẫn chưa được tốt nghiệp. Tôi hận cậu quá trọng tình bạn. Quá xem trọng nghĩa khí. Đã khiến tôi thay đổi rất nhiều. Thậm chí,
Còn thay đổi được cả tình cảm của bố mẹ tôi. Tôi hận cậu, tôi hận cậu đến thấu xương. Còn 20 phút nữa đoàn xe có lẽ cũng đã đến Tam Trung rồi. Có lẽ là đến rồi. Cậu cười gì chứ. Thật chưa từng gặp người nào ngốc nghếch như cậu.
Lúc đó tôi không chỉ ngốc nghếch mà lúc đó tôi… mới học được cách bay lượn nữa. Cậu xem kìa. Lần thi Đại học này vô cùng quan trọng với các em. Nhất định phải cố gắng. Cố lên! Hiểu chưa? Cố gắng. Nào, kiểm tra xem. Còn quên thứ gì không?
Xem kìa, họ đến kịp rồi. Thật tốt quá. Tốt, tốt quá! Họ đến kịp rồi. Cuối cùng cũng đến kịp. Là một viện trưởng, bệnh viện tôi đã đem lại sự phiền phức và những tổn thương về tinh thần cho bà. Tôi vô cùng xin lỗi vì điều đó. Y tá đó,
Cô ấy là nhân viên mùa vụ. Đã bị bệnh viện chúng tôi đuổi việc rồi. Mong nhận được sự thông cảm của bà. Tôi cũng chỉ muốn biết, người mắc bệnh ung thư đó, cậu ấy hiện giờ thế nào rồi? Từ khi anh ấy biết bản thân không mắc bệnh ung thư,
Trong lòng cũng không còn áp lực gì nữa. Dạo trước, chúng tôi có liên lạc với anh ấy. Bảo anh ấy đến bệnh viện kiểm tra lại. Kết quả phát hiện, khối u của anh ấy đã bé lại một cách thần kì. Hiện giờ chúng tôi đang suy nghĩ phương pháp
Điều trị mới cho anh ấy. Trải qua mọi chuyện trước mắt tôi dường như được sống lại lần nữa. Tôi hi vọng cậu ấy cũng sẽ được sống lại. Phải đấy! Viện trưởng. Anh đi làm việc đi. Tôi muốn yên tĩnh chút. Được! Vậy bà hãy nghỉ ngơi đi! Nghỉ ngơi cho tốt.
Hỏng rồi. Quên đem tiền rồi. Không cần đâu bà. Vương Viện Nga có để tiền ở chỗ cháu. Đúng là chàng trai tốt. Không có, không có. Cảm ơn! Cảm ơn nhé! Được rồi, Hết thời gian rồi. Đặt bút xuống, đặt bài làm bên cạnh bàn. Thế nào, thế nào rồi?
Thi xong rồi. Vậy sao? Xong rồi. Nhiều câu không làm đúng rồi. Không sao, không sao. Đứa con bất hiếu này!