Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Báo cáo. Vào đi. Mọi người mau ghi vào. Nếu không tôi sẽ lau đi đấy. Ngưu Phúc Ngưu Phúc. Sau này thường xuyên liên lạc. Có nghe thấy không? Ngưu Phúc. Có nghe thấy không? Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc.
Ngưu Phúc. Ngưu Phúc. Ngưu Phúc, tạm biệt. Hiệu trưởng Mao, đây là thư mời. Lần này nếu không đi, e là không ổn đâu. Có gì không ổn chứ? Tôi không đi cũng là thể hiện rõ thái độ của mình. Tôi muốn để họ biết, thứ gì mới là quan trọng nhất.
Còn một tháng nữa là đến kì thi Đại học Không một ai nghiêm túc làm việc sao? Hay là sắp xếp cho một lớp kém nhất đi. Như vậy cũng không được. Về vấn đề giáo dục tôi có từng làm sai điều gì không? Không đi. Alô. Khẩu hiệu của chúng ta là…
Không bỏ cuộc, không từ bỏ. Được. Bắt đầu từ giây phút này, bất kì chuyện gì đều không được làm dao động quyết tâm thi Đại học của chúng ta. Cố gắng. Phấn đấu. Cố gắng. Phấn đấu. Cái gì? Tôi không nghe nhầm chứ, hiệu trưởng Mao. Thầy không nghe nhầm.
Nhà trường quyết định để lớp thầy tham dự hoạt động giao lưu văn hóa quốc tế, mỗi năm một lần Hiệu trưởng Mao. Thầy không đùa với tôi đó chứ? Tôi rất nghiêm túc. Không phải, thầy Mao. Có phải trong phòng thầy có lắp camera không?
Thầy không có quay show thực tế đó chứ? Không có, không có camera. Phòng này chỉ có tôi và thầy thôi. Hiệu trưởng Mao. Còn một tháng nữa là đến kì thi rồi, như vậy không có ổn đâu Thầy đùa hơi quá rồi. Hơn nữa, thầy cũng không phải người như vậy.
Lý Đức Lượng. Xin lỗi thầy. Chuyện đó, hiệu trưởng Mao… Sao thầy lại xin lỗi tôi? Không phải tiếp theo đây thầy sẽ làm chuyện gì có lỗi với tôi chứ? Thực ra, bao nhiêu năm nay tôi luôn thấy áy náy. Tôi vẫn luôn khoe khoang rằng
Mình là người dẫn đầu trong thực hiện cải cách giáo dục. Nhưng mà, tôi chỉ càng ngày càng đi xa hơn trên con đường cố chấp của mình. Hiệu trưởng Mao, tôi vẫn không hiểu cho lắm. Thầy đi xa sao lại phải… phải xin lỗi tôi.
[Chết thật, lời đã đến miệng rồi mà không dám nói ra.] [Dũng khí của tôi đâu rồi.] Thầy Lý. Lúc đầu có người viết thư tố cáo tố cáo thầy cải cách giảng dạy quá mức. Tôi đã phê bình thầy. Nên làm, nên làm thôi. Bây giờ nghĩ lại,
Đúng là đã tạo nên ảnh hưởng không tốt. Thầy không hận người đó sao? Hận, tôi hận đến nghiến chặt răng. Hận không thể phanh thây hắn ra. Nhưng… giờ tôi nghĩ lại nếu không có sự phản đối năm đó cũng sẽ không có tôi của hôm nay.
Bây giờ tôi không những không hận, ngược lại càng cảm thấy biết ơn người đó. [Không ngờ Lý Đức Lượng lại ghi nhớ trong lòng như vậy.] Cảm ơn thì thôi đi vậy, thầy có thể hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi là được rồi.
Thư tố cáo đó là do tôi viết. Thầy Lý, xin lỗi thầy. Nghe được câu này tôi cũng đã thấy nhẹ lòng. Những thành tích giáo dục tôi theo đuổi bấy lâu nay, đến giờ mới hiểu ra ý nghĩa cái cách giáo dục của thầy năm đó.
Cũng như con sư tử, con hổ trong vườn thú con người có thể huấn luyện nó bằng roi, Dạy nó kĩ năng, nhưng đó không phải là dạy dỗ. Mục đích dạy dỗ thực sự là phải dạy cho bọn trẻ có một trái tim lương thiện và chính trực.
Hiệu trưởng Mao, những lời thầy nói tôi đều hiểu. Nhưng thực sự tôi không làm được. Nói như vậy đi. Cải cách giáo dục của thầy lúc đầu không chỉ riêng tôi không vừa mắt, cả môi trường xã hội này cũng không vừa mắt. Vì giáo dục mang tính thời đại.
Giờ thì hay rồi. Tổ quốc đang phát triển, xã hội đang tiến bộ. Ngành giáo dục của chúng ta cũng cần đi theo thời đại. Thế nên, tôi mong thầy hãy tiếp tục làm cải cách giáo dục theo thời đại. Hiệu trưởng Mao. Choi dù thầy khen tôi thế nào
Tôi cũng sẽ không đi. Tôi không cho phép học sinh của tôi đi mạo hiểm vào đúng thời điểm này. Thầy Lý, bây giờ đóng cửa vào thì chúng ta chính là người một nhà. Tôi hỏi thầy một câu, thầy có biết ban đầu Doanh Doanh tại sao lại đến Nhất Trung không?
Cô ấy… chẳng phải cô ấy không thi được ra nước ngoài nên đi cửa sau để vào Nhất Trung sao? Ây, nói nhảm. Con gái tôi mà cần phải đi cửa sau sao? Thầy đợi đó, tôi cho thầy xem thứ này. Thầy xem lúc đầu
Sau khi tốt nghiệp, thầy không nói không rằng mà đến Nhất Trung. Nhưng Doanh Doanh lại không hề biết trong lòng vẫn còn đầy khúc mắc con bé mới lựa chọn ra nước ngoài. Nhưng ở trên máy bay, con bé đọc được tin tức
Nói về phương pháp cải cách giảng dạy của thầy nên mới từ bỏ việc ra nước ngoài. Xin được đến Nhất Trung. Doanh Doanh. Sao con lại quay về rồi? Chuyến bay bị hoãn sao? Tại sao lại lừa con? Con nhờ bố nghe ngóng tin tức về Lý Đức Lượng
Bố luôn nói không biết. Đây là gì? Doanh Doanh. Con nghe bố giải thích. Không có gì để giải thích hết. Môi trường học nước ngoài khác với ở đây. Ra nước ngoài học cũng không có gì hơn. Con quyết định ở lại trong nước.
Sau này con cũng sẽ làm những việc có ý nghĩa giống như Lý Đức Lượng. Mao Doanh, bố cảnh cáo con đấy. Đừng làm càn. Hiệu trưởng Mao, thầy nghe cho rõ đây. Bắt đầu từ hôm nay tôi theo họ mẹ tôi. Sau này hãy gọi tôi là Phùng Doanh. Con…
Con bé luôn miệng nói là vì giáo dục. Nhưng ai cũng biết con bé là vì thầy. Không hối hận với con tim ban đầu. Mỗi lần tôi cố chấp đi trên con đường của mình, càng đi càng xa. Mấy chữ đó mỗi giây phút lại nhắc nhở tôi,
Tôi mong thầy cũng có thể giữ được con tim ban đầu. Tuy thi Đại học rất quan trọng, nhưng nó không phải là tất cả. Mỗi ngày chúng ta vẫn cần ăn cơm, uống nước. Cũng như vậy, cũng có thể để tiết thể dục tham gia thi đấu. Thầy nói xem?
Lão Hộ. Đây là ngôi trường rất kém cỏi. Đúng đó. Tôi hối hận lúc đầu không học hành cho tốt. Nếu không sẽ có thể được phân đến chỗ nào tốt hơn. Không, ngôi trường như vậy mới là sân khấu để chúng ta thực hiện ý tưởng cải cách. Lão Hộ,
Chúng ta hãy làm một trận lớn đi. Để kèn hiệu cải cách của chúng ta thổi đến từng ngóc ngách trong trường. Từng ngóc ngách. Đi! Em làm những việc đó để trả lại sự trong sạch cho thầy, chẳng lẽ sai sao? Không đúng, không đúng!
Con bé luôn miệng nói là vì giáo dục. Nhưng ai cũng biết con bé là vì thầy. Thế nào, hai thầy cô. Là anh muốn nói đốt cháy bản thân để thắp sáng cho người khác? Đúng vậy. Chúng ta thân là những kĩ sư tâm hồn cũng nên giống như những ngọn nến.
Đốt cháy bản thân để thắp sáng cho người khác. Tôi thì lại cảm thấy, là anh ta đang muốn chơi với lửa. Lão Hộ, lão Hộ. Vẫn là anh hiểu tôi. Chúng ta thân là những nhà cải cách và tiên phong trong ngành giáo dục.
Thì cũng nên dũng cảm phá bỏ tư tưởng cũ. Nên đi tìm tòi những khái niệm và mô hình giáo dục mới, có đúng không? Như vậy chúng ta mới có thể đẩy sự nghiệp giáo dục chúng ta ra thế giới bên ngoài. Nhưng… Nhưng tôi ngũ hành thiếu hỏa, thiếu hỏa.
Nhưng điều đó không quan trọng, có thấy cái này chưa. Đây là nhân chứng sống cho bước tiến ra thế giới của tôi. Tiết học này chúng ta cùng nghiêm túc thảo luận về chủ đề “con tim ban đầu” [Có vẻ như đang muốn làm gì đó.]
[Đây đâu có giống phong cách của thầy chủ nhiệm.] Tôi muốn biết mơ ước của các em là gì? Trần Triết, em hãy nói xem. Mơ ước của em chính là thi đỗ Đại học. Tham gia kì thi Đại học, thi đỗ Đại học. Đó mới là việc trước mắt.
Vậy xa xôi hơn thì sao? Nếu vậy thì là làm kẻ mạnh trong xã hội. Có sự thành công trong sự nghiệp. Được, ngồi xuống đi. Tiểu Hạ, còn em? Em… Em ngại nói ra. Dũng cảm nói ra xem nào. Mơ ước của em là tìm được một người chồng tốt.
Ở nhà chăm chồng dạy con. Được rồi, đừng cười nữa. Có gì để cười chứ. Đợi sau này các em sẽ hiểu. Gia đình cũng là một loại sự nghiệp. Tôi còn muốn nói với các em. Thủ khoa thi Đại học khóa trước đều là xuất thân từ một gia đình đầy đủ
Và rất hạnh phúc. Ngồi xuống đi. Vương Viện Nga, em thử nói xem. Mơ ước của em chính là trở thành một nhà văn Ngài Lỗ Tấn năm đó cũng là từ bỏ Y học mà rẽ hướng sang Văn học. Em muốn thông qua những lời văn
Động viên nhiều người hơn nữa hãy dũng cảm theo đuổi giấc mơ của mình. Rất tốt, mời ngồi. Thiện Cầu Tư. Mơ ước khi em đến ngôi trường này, chính là được mau chóng rời khỏi. Càng nhanh càng tốt. Nhưng sau đó em lại cảm thấy, em phải làm thầy giáo.
Đến khi đó chỉ chuyên tâm vào dạy dỗ con trẻ của mấy thầy cô. Năm đó em bị phạt đứng, chép bài tập. Em trả đủ không thiếu một chữ. Nhưng giờ em mới hiểu ra em là con cháu Diêm Hoàng. Em là truyền nhân của rồng.
Em muốn làm chuyện gì đó cho Tổ quốc. Để đất nước chúng ta trở nên giàu mạnh hơn. Tốt. Học hành vì sự trỗi dậy của đất nước Trung Hoa. Vô cùng tốt, mời ngồi. Các em.
Hôm nay tôi không thể chúc các em có thể đạt được mong ước của mình. Đó là vì thực hiện ước mơ thì cần phải có sự hi sinh. Nhưng tôi muốn các em hãy nhớ thật kĩ ước mơ trong lòng mình. Thầy chủ nhiệm. Mơ ước của thầy là gì?
Đúng đó. Mơ ước của thầy là gì? Mơ ước của tôi, các em muốn biết mơ ước của tôi. Được. Mơ ước của tôi chính là trở thành giáo viên chủ chốt của Nhất Trung. Nhưng sau đó, tôi phát hiện tôi đã sai. Giáo dục cũng nên hướng về mặt xã hội.
Hướng về cả đất nước này thậm chí là tương lai. Với sức nhỏ bé của mình tôi rất khó để thay đổi thực tế hiện nay. Thế nên mơ ước của tôi chính là đưa những học sinh xuất sắc nhất trong khóa đưa ra thế giới bên ngoài.
Để nhân dân cả nước thấy rằng học sinh của chúng ta là xuất sắc nhất. Hay! Bởi vậy các em! Tôi… Tôi… Để tôi nói đi. Các em! Mỗi năm thành phố sẽ có cuộc tuyển chọn học sinh cấp ba đi tham gia cuộc thi giao lưu văn hóa Quốc tế.
Nội dung thi đấu chính là thể hiện tài năng. Không giới hạn đề tài. Danh sách năm nay là rất có hạn. Nhà trường dành cơ hội đó cho lớp chúng ta. Hi vọng mọi người hăng hái tham gia. Cô Phùng, là khi nào vậy? Sau kì thi Đại học sao? Không phải.
Là ngay bây giờ, một tuần trước kì thi đại học. Cái gì? Điên rồi sao? Thành tích em không tốt nên cũng không dám nhận. Sao có thể chứ? Chúng ta chỉ cần chọn ra một nhóm để tham gia là được. Dựa theo nguyên tắc tự nguyện.
Bạn nào muốn tham gia, hãy đứng lên. Thiện Cầu Tư, bỏ xuống đi. Tôi rất hiểu hiện giờ mọi người đang nghĩ gì. Tôi không ép buộc. Em nào muốn tham gia, sau khi tan học đến chỗ tôi đăng kí. Các em! Doanh Doanh. Cảm ơn cô. Cảm ơn tôi vì điều gì?
Không có gì, chỉ là muốn cảm ơn! Vô duyên vô cớ. Thực ra anh cũng có thể ra lệnh. Tôi không muốn để chúng giữ lai những kỉ niệm không vui trong khoảng thời gian cuối cùng của thanh xuân. Vậy anh có từng nghĩ, nếu bọn chúng không ai đến
Thì anh sẽ phải làm sao? Tôi không biết, xem ý trời vậy. Lớp trưởng. Chuyện của thầy chủ nhiệm, tôi thấy không thể cứ khoanh tay đứng yên được. Nếu không thì cậu định làm gì? Kì thi đại học cũng sắp đến, lấy đâu ra thời gian đi thi đấu nữa.
Cậu là chàng công tử, nhưng chúng tôi không phải. Ai dám đem tương lai mình ra đùa cợt chứ? Tương lai. Cậu còn dám nói tương lai với tôi. Cậu muốn đi thì đi đi! Tôi không cản cậu. Không có sự tạm bợ của hiện tại, thì lấy đâu ra tương lai?
Đừng cãi nhau nữa. Các bạn. Khẩu hiệu của chúng ta là gì? Không từ bỏ, không bỏ cuộc. Chẳng lẽ thầy chủ nhiệm không thuộc một phần của lớp chúng ta sao? Ba năm cấp ba, lớp chúng ta từ xếp thứ nhất từ dưới lên đến thứ nhất từ trên xuống.
Là dựa vào đâu? Chỉ là sự tự giác của mỗi người thôi sao? Trần Triết. Cậu cho rằng lý do gì mà thầy chọn cậu làm lớp trưởng? Là vì thành tích học cậu tốt sao? Tôi… Năm lớp Mười đúng là thành tích cậu đứng hạng nhất lớp.
Nhưng lại nằm ngoài top 100 toàn trường. Thầy chủ nhiệm chọn cậu vì cậu thể hiện ra được trách nhiệm với cả tập thể trong kì đại hội thể dục thể thao. Tiểu Hạ. Cậu có còn nhớ, năm đó cậu bị ốm,
Thầy chủ nhiệm dầm mưa cõng cậu đến bệnh viện không? Lão Sa. Chẳng lẽ cậu đã quên, cậu ăn trộm tiền trong nhà, người nhà cậu tìm đến tận trường, thầy che giấu cho như thế nào à? Đóng cánh cửa này vào, thì chúng ta chính là người một nhà.
Nếu như ba năm cấp ba dạy cho chúng ta vào thời khắc quan trọng nhất mà bỏ rơi người nhà mình thì tôi thà rằng chưa từng trải qua những năm cấp ba đó. Các bạn! Trước khi chúng ta xông lên chiến trường,
Xin mọi người hãy chạm vào chính lương tâm mình. Làm việc cuối cùng vì thầy chủ nhiệm mình. Viết nên cái kết viên mãn cho những năm tháng cấp ba của chúng ta. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫
♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫
♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫
♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫
♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫