Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 17 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Dạo này có người báo cáo rằng lúc cô dạy thì tính tình rất nỏng nảy, có thể nói với tôi không? Hiệu trưởng Mao, tôi không biết cái thầy gọi là báo cáo là phương diện nào? Cũng không biết thầy kêu tôi nói cái gì.
Vậy chúng ta đi thẳng vào vấn đề vậy. Trong thư có nói giữa cô và thầy Lý Đức Lượng nảy sinh tình cảm có không? Hiệu trưởng Mao, người khác nói có là có sao? Tôi chưa bao giờ mang vấn đề tình cảm cá nhân vào trong công việc.
Còn nữa, với quan hệ cấp trên cấp dưới tôi có quyền từ chối trả lời. Doanh Doanh, bây giờ đóng cửa thì chúng ta là người nhà rồi. Vậy thôi là thành người nhà rồi à? Bố, bố có thể đừng có như vậy được không? Đây là chuyện riêng của con,
Bố không có quyền can thiệp. Không phải chứ? Thành người nhà là phải kêu bố à? Cái gì? Hiệu trưởng Mao là bố của cô Phùng ư? Lúc chúng ta ở nhà bố chưa bao giờ càm ràm với con như mẹ, đúng không nào? Bây giờ tuổi con không còn nhỏ nữa,
Cũng nên suy nghĩ rồi. Chuyện của con thì trong lòng con tự có tính toán. Tính toán gì chứ? Con đã 30 tuổi hơn rồi đấy. Con xem ông Vương nhà hàng xóm đi, người ta ôm cháu nội luôn rồi. Hiệu trưởng Mao, bây giờ là thời gian làm việc
Tôi có quyền từ chối trả lời chuyện ngoài công việc. Bố nói con biết, tư tưởng của Lý Đức Lượng không ổn định, tốt nhất là hai đứa… Không có việc gì thì tôi đi dạy đây. [Sau khi đã có điều tra sơ bộ]
[thì tôi đã có quyền phát ngôn trước mặt Tiêu Lộ rồi.] [Tôi luôn cảm thấy] [trước khi thi xong Đại học] [có lẽ tôi có thể giúp thầy chủ nhiệm] [chữa khỏi tâm bệnh.] Cậu Thiện, cậu tìm tôi à? Có chút chuyện. Qua đây đi. Chủ nhiệm Tiêu,
Cô cảm thấy năng lực của tôi thế nào? Rất giỏi. Sau khi tập đoàn Thiện Thị trải qua sóng gió lại trở về quỹ đạo của nó. Vậy cô cảm thấy sau này tôi có thể thuận lợi tiếp quản tập đoàn Thiện Thị không? Có thể, chắc chắn có thể.
Trong lòng tôi vẫn luôn xem cậu là người lãnh đạo tương lai. Vậy cô cảm thấy một người nói dối có thể giao phó trọng trách được không? Vậy… Vậy chắc chắn không được rồi. Được. Vậy tôi chỉ hỏi cô một câu thôi, cô suy nghĩ cho kỹ đi nhé.
Cậu… Cậu muốn hỏi cái gì? Tại sao cô lại giả bút tích của Phùng Doanh viết giấy cho Lý Đức Lượng rồi lừa thầy ấy đi dã ngoại? Chị Văn, bệnh viện thành phố là tôi và A Tín cùng đầu tư, chị đi kiểm tra lại đi.
Có lẽ sẽ giúp được việc trị liệu sau này của chị. Không có gì phải kiểm tra cả, tôi cảm thấy bây giờ tôi khỏe lắm. Tôi cảm thấy… Mai Mai à, cô cảm thấy tại sao con người lại chết? Chỉ cần là sinh mạng thì sẽ có ngày kết thúc,
Đây là chuyện chúng ta phải đành chịu. Đúng vậy, là sinh mạng thì sẽ có ngày kết thúc, ai ai cũng biết cả. Khi con người lấy đủ loại lý do đi đến ngày này, thì không mấy ai có thể thản nhiên đối mặt cả. Thậm chí đến ngày đó
Còn đấu tranh với cái chết. Không hề nghĩ rằng ra đi là lẽ đương nhiên, những thứ khác chỉ là hình thức và quá trình mà thôi. Tuy nói thì nói vậy, nhưng tích cực chữa trị cũng không thể thiếu được. Bồ Tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả.
Những gì nên đến thì sẽ đến, thản nhiên đối mặt là được rồi. Ngộ dĩ vãng chi bất gián, tri lai giả chi khả truy. [Sao vẫn chưa tới nữa?] Có nghĩa là gì? [Lại nữa rồi.] Vương Viện Nga, em dịch cho mọi người đi. Cuối cùng ta đã hiểu rõ rồi,
Chuyện và người đã bỏ lỡ thì sẽ bỏ lỡ cả đời, mãi mãi cũng không thể bù đắp được. Ta cũng hiểu rằng tương lai vẫn còn nhiều bất ngờ chúng ta phải tiếp tục theo đuổi. Hay, thầy đúng là không nhìn lầm em. Dịch hay lắm. Nào, cả lớp vỗ tay nào.
Được rồi, em ngồi xuống đi. Gián ở đây có nghĩa là khuyên can, khuyên ngăn. Ở đây là chỉ từ chức quan lui về ở ẩn. Được, chúng ta xem câu tiếp theo nào. Thực mê đồ kỳ vị viễn, giác kim thị nhi tạc phi. Trần Triết, em muốn bổ sung gì sao?
Thầy chủ nhiệm truy là cứu vãn, sửa chữa, còn Vương Viện Nga dịch là theo đuổi. Em cảm thấy rất có thể sẽ thi chỗ này, để không ảnh hưởng mọi người nên là em bổ sung thêm. Bạn Trần Triết nói rất hợp lý. Phiên dịch
Chủ yếu là để truyền đạt đầy đủ ý nghĩa về mặt tình cảm. Những gì Vương Viện Nga vừa nói cho các em cũng không tính là sai. Thầy chủ nhiệm, sao có thể không tính là sai chứ? Trong ABCD chỉ có một đáp án thôi,
Em cảm thấy học hành thì nên chặt chẽ cẩn thận. Chú thích trang 26 trong sách, hàng thứ ba điều thứ năm đã viết rõ ràng truy chính là cứu vãn, sửa chữa. Hăng ghê nhờ. Được, bạn Trần Triết nói rất có lý. Các em lấy bút ghi lại đi.
Đây quả thật là kiến thức hằng năm thường thi, lấy bút ra ghi lại hết đi. [Chắc sắp tới rồi.] Tiếp tục câu tiếp theo. Thực mê đồ kỳ vị viễn, giác kim thị nhi tạc phi. Bạn nào có thể dịch được? Thiện Cầu Tư, em dịch đi.
May mà ta chưa đi sâu vào con đường lầm lạc, ta thấy rõ ngày hôm nay ta đúng mà ngày hôm qua là sai. Hay, rất có cảm xúc. Ngồi xuống đi, dịch rất hay. Câu tiếp theo. Không ngờ bao nhiêu năm nay chúng ta vẫn luôn ở chung một thành phố.
Thế giới này nhỏ bé thật. Thế giới này quả thật rất nhỏ, nhưng thành phố này lại quá lớn. Lượng Lượng, quan hệ của anh với Phùng Doanh sao rồi? Đó đều là chuyện cũ rồi, bây giờ cô ấy đang hẹn hò với Hộ Cực Ngạnh rồi.
Lượng Lượng, thật ra hôm nay tôi tìm anh là muốn nói với anh một chuyện. Chuyện gì vậy? Anh quay lại với Phùng Doanh đi, cô ấy vẫn thích anh. Đã bao nhiêu năm rồi còn nói chuyện này. Hai chúng tôi không thể nào nữa rồi.
Ta đã hiểu rõ rồi, những việc đã qua không thể sửa chữa được, nhưng những việc sau này còn có thể đổi thay. Bây giờ tất cả vẫn còn kịp mà. Ánh ban mai mờ nhạt, đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, tôi sẽ không nghĩ tới chuyện này nữa.
Lộ Lộ, không lẽ cô đến đây để nói với tôi chuyện này đấy chứ? Cô thì sao? Cô sao rồi? Lý Đức Lượng. Doanh Doanh, Doanh Doanh à cô đồng ý với tôi đi mà. Tôi chỉ muốn… Lão Hộ. Tôi đến là muốn nói cho anh biết năm đó
Tờ giấy hẹn anh ra là do tôi viết. Lượng Lượng. Xin lỗi. Lộ Lộ. Hai người nói chuyện đi. Lão Hộ. À Doanh Doanh, hay là cô đi dạy đi, tôi còn có việc. Biết tại sao bầu trời màu xanh không? Tán xạ ánh sáng trong khí quyển. Không, là vì tôi.
Tôi bảo nó là màu xanh thì nó là màu xanh. Biết tại sao lửa lại nóng không? Cũng vì tôi, tôi bảo nó nóng thì nó phải nóng. Biết tại sao lại có bốn mùa thay đổi không? Vì cô. Đúng vậy, Biết tại sao thầy lại sinh ra không? Cũng vì tôi.
Doanh Doanh, đợi đã. Nếu tôi nhớ không lầm thì hình như tôi lớn hơn cô ba tuổi. Biết từ nghênh đón không? Thánh Phero đã phái Chúa Jesus xuống nhân gian nghênh đón Người. Khoan đã Doanh Doanh, cô muốn làm gì? Lý Đức Lượng, ân oán thời đại học
Nên giải quyết rồi đúng không? Doanh Doanh, đừng mà. Vương Viện Nga, có người tìm. Giám đốc Đổng, thư viện ở phía trước ạ. Tôi biết. Cô biết ư? Lúc trước Tư Tư học ở đây thì tôi thường đến đây. [Chết rồi, trúng mưu kế của bà yêu tinh này rồi.]
Bạn Vương Viện Nga, người ngay thẳng không nói vòng vo. Tôi biết cháu và Thiện Cầu Tư là bạn cùng bạn, hơn một năm nay, tình cảm của hai đứa chắc chắn rất sâu đậm. Giám đốc Đổng, không như cô nghĩ đâu, lần trước là cô hiểu lầm rồi.
Đừng ngắt lời, nghe tôi nói hết đã. Tôi thừa nhận ban đầu là do tôi phán đoán sai lầm dẫn đến việc Tư Tư nổi loạn. Nhưng nếu thằng bé có thể tích cực đối mặt Tịnh Tịnh cũng sẽ không thể hết lần này đến lần khác
Trở thành ác mộng của thằng bé. Nhưng Tịnh Tịnh đã đi rồi, cô có thể yên tâm rồi. Tịnh Tịnh trong mơ quả thật đã rời đi rồi, nhưng Tịnh Tịnh trước mặt lại xuất hiện rồi. Giám đốc Đổng, cháu nghĩ là cô hiểu lầm rồi,
Cháu và Thiện Cầu Tư không thể nào đâu. Bạn Vương Viện Nga, tôi hiểu con trai tôi hơn cháu. Tôi nhìn ra được thằng bé thích cháu. Sao có thể vậy được? Tuy nhà cháu nghèo hèn không nơi nương tựa, nhưng nhờ sự cố gắng của bản thân
Sau này chắc chắn sẽ gả một người tốt. Trong thẻ có 300 ngàn tệ, đủ để cháu dùng đến khi tốt nghiệp đại học. Tôi hy vọng bắt đầu từ bây giờ cháu sẽ đoạn tuyệt với Tư Tư. 300 ngàn tệ? Giám đốc Đổng,
Con trai cô trong mắt cô chỉ đáng giá 300 ngàn tệ thôi sao? Quả nhiên là một cô gái thông minh. Muốn bao nhiêu thì cháu cứ nói một con số đi. Giám đốc Đổng, Thiện Cầu Tư từng nói với cháu rằng cậu ta từng đến nhà Di Tịnh.
Cháu đoán cô đã đến đó trước một bước rồi. Đúng vậy, bất cứ ai cũng không thể trở thành hòn đá cản chân trên con đường trưởng thành của Tư Tư. Rất xin lỗi đã làm một bài báo giả như vậy. Nhưng tôi chỉ đưa cho người nhà của tôi,
Không hề nói ra bên ngoài. Giám đốc Đổng, ý bà là? Quan hệ của Tư Tư và Tịnh Tịnh rất tốt, thân là một người mẹ tôi không muốn Tư Tư vì lợi nhỏ mà mất lợi lớn. Lần này tôi cố tình về nước
Là muốn để Tư Tư cắt đứt tư tưởng đó, hy vọng hai người có thể hiểu. Nhưng chuyện giữa hai đứa nhỏ chúng tôi cũng không thể quyết định được. Đúng vậy. Thời gian Tịnh Tịnh ở nước ngoài, tôi sẽ để con bé đến công ty của tôi thực tập
Để chỉ dạy và chăm sóc con bé. Tôi chỉ hy vọng nếu Tư Tư tìm hai người thì hai người có thể phối hợp với tôi. Đây chỉ là một chút thành ý nhỏ. Xin hỏi, cô chú là người nhà của Di Tịnh đúng không ạ? Đúng vậy, cháu là?
Cháu là bạn học của Di Tịnh, cháu tên là Thiện Cầu Tư. Di Tịnh đã không còn rồi, cháu đến có chuyện gì không? Cháu đến hỏi thăm cô chú, mong cô chú có thể nén bi thương. Cảm ơn, cháu về đi. Sau này cháu cũng không cần đến nữa.
Tập đoàn Thiện Thị cũng được hay tập đoàn Đổng Thị cũng thế, Tư Tư phải kế thừa gia nghiệp. Tôi không hy vọng cháu trở thành Tịnh Tịnh thứ hai, giữa hai đứa cũng không thể có kết quả đâu. Giám đốc Đổng, cháu nghĩ là cô hiểu lầm rồi.
Tuy cháu xuất thân nghèo hèn, nhưng trái tim cháu không mù. Cháu thừa nhận cháu không ghét Thiện Cầu Tư, nhưng người cháu thích chỉ là người cố gắng vì ước mơ mà thôi. Này. Mẹ tôi có lòng tốt mời mọi người ăn, mọi người không đến vì ăn cái này à?
Anh Đản, cái này cũng ngon lắm. Đúng vậy, lâu rồi chưa ăn. Cậu có lộn không vậy? Cậu chẳng nể mặt chút nào. Ống hút làm gì vậy? Húp nước mì đó, anh xem nè. Húp nước như vậy thì thanh nhã hơn. Con nhà nghèo
Làm gì có tư cách ăn chung với cậu Thiện chứ. Cậu có ý gì hả? Cậu lỡ hẹn mà còn thấy mình đúng nữa à? Thì đúng là vậy mà, còn nữa. Mẹ cậu mua cho tôi đống đồ ăn vặt này, tôi không cần, tự cậu ăn đi.
Cậu lên cơn gì vậy? Mẹ tôi có lòng tốt mua cho cậu cậu không cảm kích thì thôi đi, còn kỳ lạ quái gở. Quái gở? Người quái gở là cậu và mẹ cậu thì có. Ngưu Ngốc, bỏ Lao Gan Ma vào cho tôi.
[Chú thích: Thương hiệu nước sốt ớt ở Trung Quốc] Bỏ nhiều chút, không đủ cay. Thêm chút nữa đi. Chẳng lẽ? Tôi hỏi cậu, mẹ tôi nói gì với cậu đúng không? Không nói gì cả. Tôi đang ăn mì, đừng làm phiền. Cậu làm gì vậy?
Con nhà nghèo ăn mì mà cậu cũng giành hả? Ừ. Muốn ăn thì tự nấu đi. Không giành nữa đúng không? Vậy tôi không khách sáo nữa. Tại sao chứ? Tại sao người nghèo ăn mì cũng muốn giành chứ? Tại sao? Khoan đã, chuyện gì vậy?
Không phải chỉ là mì thôi sao? Cậu khóc gì chứ? Đến mức vậy không? Tôi chỉ muốn ăn mì thôi mà, tại sao mấy người lại bắt nạt tôi chứ? Sao vậy? Bạn học à, đây là món mì thịt bò xa hoa nhất của quán. Tôi dùng gà mái để nấu nước lèo,
Chỉ nước lèo này mà đã dùng 15 loại dược liệu quý giá. Bột mì cao nguyên cao cấp rất mềm dẻo. Bốn loại trên trời, bốn loại dưới đất, lại có thêm bốn loại dưới nước. Có thể nói tô mì này là phiên bản xa hoa nhất tôi từng nấu,
Không có những loại khác. Bao nhiêu tiền vậy? Không cần 3000 tệ cũng không 1000 – 2000 tệ, chỉ cần 198 tệ thôi. Hả? Mắc vậy à? Không mắc, không mắc, cũng đúng giá mà. Mời ăn thong thả. Cậu ăn từ từ thôi, đâu ai giành với cậu đâu.
Coi như cậu có lương tâm. Ớt, cho tôi chút ớt đi. Nè. Vương Viện Nga, cậu thích mì này không? Thích chứ. Thích thật hả? Thật mà. Đã. [May quá, may quá.] Ông chủ. Ra đây. Mì này thế nào? Quả thật là quá ngon luôn. Thêm một tô nữa. Được.
Vương Viện Nga, cậu thích tôi không? Thích thật hả? Nếu thích vậy ngày mai cậu cột tóc đuôi ngựa đi. [Vương Viện Nga, cậu thích tôi không?] [Thích thật hả?] [Nếu thích] [vậy ngày mai cậu cột tóc đuôi ngựa đi.] [Vương Viện Nga, cậu thích tôi không?] [Thích chứ.] [Thích thật hả?]
[Thật mà.] [Nếu thích] [vậy ngày mai cậu cột tóc đuôi ngựa đi.] Băng gốc môn nghe tiếng Anh mới nhất, tặng cậu để cậu ôn bài đó. Giả vờ giả vịt. Ngày mai thi cho tốt đó. Chết rồi, chết rồi, tôi để quên USB ở nhà rồi. Trưa nay sao phát thanh được?
Sao bây giờ? Sao bây giờ? [Thảo mai à, cậu cũng có ngày hôm nay à?] Hay là đừng đi nữa. Sao vậy được? Lớp chúng ta sẽ bị trừ điểm rèn luyện đó. Cậu dùng điện thoại không được sao? Không được, Hệ thống phát thanh chỉ dùng được USB thôi.
Lúc trước có một bạn dùng điện thoại làm hư máy luôn. Sao bây giờ? Lần này thảm rồi. Cho cậu mượn dùng nè. Cảm ơn nhé. Còn mười phút nữa là tan học, may mà có Vương Viện Nga nên vẫn kịp. Lắng nghe âm thanh hoa nở
Cảm nhận sức sống của tuổi trẻ, đây là đài phát thanh của trường. Hawkeye, USB tôi tặng cậu đã nghe chưa? Chưa, sao vậy? Rảnh thì nghe đi. Được. Cậu nghiêm túc nghe nhé, ngày mai thi có thể sẽ thi cái này đó. Biết rồi mà.
Có một chuyện mà cứ nói hoài, thật là… Anh Đản, không lẽ ngày mai thi rồi anh chơi lớn luôn? Tôi nhàm chán như vậy à? Nếu như có thì nhớ gửi đáp án cho em nhé. Chúng em mới đúng. Tốt lắm. [Vương Viện Nga,] [cậu thích tôi không?] [Thích chứ.]
[Thích thật hả?] [Thật mà.] Bạn Thiện Cầu Tư, em đến Nhất Trung hai năm thi từ hạng bét đến hạng nhất lớp, em đã luôn cố gắng. Nhưng trước mắt còn cỡ một tháng nữa là thi tốt nghiệp, hai tháng nữa là thi đại học,
Em không được đi theo vết xe đổ nữa. Hiệu trưởng Mao, em chỉ là… Em chỉ là đùa chơi thôi. Đùa chơi cũng không được, đã tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng rồi. Viết một bản kiểm điểm, lúc sinh hoạt dưới sân sẽ kiểm điểm trước toàn trường. Lý Đức Lượng,
Tôi nhấn mạnh một lần nữa. Phải chú ý tình hình suy nghĩ của học sinh, đừng mãi nghĩ tới cải cách sáng tạo, phải ổn định xong rồi hãy phát triển tiếp. Được, hiệu trưởng Mao tôi biết rồi. Ông chủ, cắt ngắn cho tôi đi.
Tôi nói gọi tôi là Tony thì tôi sẽ giảm 20% mà. Không cần biết anh là Kevin hay là Tony, cắt ngắn cho tôi. Tại sao chứ? Không có tại sao, tôi không muốn để tóc dài nữa. Không có được thì luôn rối bời,
Còn có được thì không bao giờ rối bời cả. Tôi không có ý này đâu. Bạn học à, tôi hiểu hết. Ai cũng bảo cắt tóc là cắt bỏ kỉ niệm, vậy thì cắt đầu trọc là có thể mất trí đúng không? ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫
♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫
♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫
♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫
♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫