Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 14 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Thầy chủ nhiệm, thầy có thể nói lại lần nữa không? Em hăng hái ghê nhỉ. Tôi tin em. Tôi tin em, tôi tin em được chưa? Em làm gì vậy? Không phải, em làm gì vậy? Em làm gì thế, Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư. Em… em khóc gì thế?

    Được được rồi, đừng khóc nữa. Giám đốc Đổng. Chuyện cô bảo cháu điều tra làm đến đâu rồi? Chúng cháu vẫn luôn tìm kiếm nhưng vẫn chưa phát hiện được tung tích của Giám đốc Thiện. Nhưng… cháu nhất định sẽ cố hết sức hoàn thành nhiệm vụ.

    Còn lai lịch của cô gái tóc vàng đó thì sao? Đã điều tra rõ ràng rồi. Mẹ mất sớm, bố làm kinh doanh. Sau đó công ty phá sản rồi sau đó nữa không gượng dậy nổi, bốc hơi khỏi xã hội. Nhà còn những sản nghiệp gì?

    Chỉ còn một bà nội đã 80 tuổi. Sống nương tựa vào nhau. Ngoài mấy nông trại không còn sản nghiệp nào khác. Chỉ đơn giản là một con bé nhà nông có bản lĩnh gì khiến Tư Tư đến mức như vậy. Có lẽ là…

    Mỗi người có một cái nhìn và sở thích riêng. Cái nhìn và sở thích riêng sao? Tịnh Tịnh. Bên Mỹ có một đạo diễn tên Quentin Tarantino. Phim của ông ta có lẽ cháu biết chứ? Giám đốc Đổng, cô đang muốn nói đến bộ phim nào? 《Kill Bill》. Giám đốc Đổng.

    Bill và cháu chỉ là bạn bè bình thường, cô đừng hiểu nhầm. Trước giờ cô chưa từng hiểu nhầm ai. Cô nhớ cô đã từng nói với cháu, có khao khát trở thành người lớn làm việc lớn thì phải biết từ bỏ tình thân, tình bạn và tình yêu.

    Giờ trong đầu cháu chỉ toàn là những lời anh anh em em thì thầm bên tai sao có thể gánh được trọng trách lớn chứ? Cháu sai rồi, Giám đốc Đổng. Cháu sẽ vạch rõ ranh giới với Bill ngay. Nếu không phải có mấy lần cô kịp thời nhắc nhở cháu

    Hãy kìm cương ngựa trước bờ vực thẳm e là cháu đã trở thành một bà nội trợ chỉ biết nấu cơm giặt giũ từ lâu rồi. Nhớ lấy, nhịn nhục mới gánh được trọng trách. Cháu biết rồi, Giám đốc Đổng. [Đợi đó mà xem.] [Rồi sẽ có một ngày]

    [bà sẽ phải trả giá vì những điều đó.] Thiện Cầu Tư. Đàn ông không được rơi nước mắt có chuyện gì em hãy nói với tôi. Em đừng để trong lòng. Em đừng khóc nữa. Mau đứng dậy. Đã khóc hai tiếng đồng hồ rồi.

    Chân tôi bị em làm cho tê hết cả rồi. Thiện Cầu Tư. Có kết quả thi rồi. Nhưng tôi vẫn chưa điều chỉnh đổi chỗ ngồi. Là tôi có chuyện muốn hỏi em. Chuyện em đánh cược với Trần Triết làm lớp trưởng là sao? Em có suy nghĩ như nào? Thầy chủ nhiệm.

    Thầy vẫn tiếp tục để Trần Triết làm lớp trưởng đi. Em thấy bản thân mình vẫn chưa đủ vững vàng. Cũng chưa đủ năng lực để làm lãnh đạo lớp. Em thực sự cam tâm sao? Không cam tâm. Nhưng điều em càng biết rõ hơn là

    Chỉ dựa vào nghĩa khí và sự nông nổi thì chưa thể quản lý được mọi người. Trận đấu bóng rổ lần trước em đã nhìn thấy rất rõ, tuy mọi người đều hận Trần Triết. Nhưng mọi người, vẫn không chịu lựa chọn giúp đỡ em. Như thế chứng tỏ

    Trần Triết làm lớp trưởng bao lâu nay cũng có được uy tín nhất định. Không. Điều đó càng chứng tỏ, uy tín của em, là chưa đủ để làm lớp trưởng. Được. Tôi tôn trọng lựa chọn của em. [Họ luôn miệng nói muốn tôi tiếp quản sự nghiệp của gia tộc.]

    [Tôi cũng cho rằng, tôi sẽ làm người lãnh đạo tập đoàn.] [Nhưng đến hôm nay,] [đến làm lãnh đạo một lớp học tôi cũng không làm nổi.] [Thật nực cười.] Thật quá đáng. Từ khi tôi bắt đầu công tác trong ngành giáo dục thì đây là lần đầu tiên

    Gặp phải học sinh như này. Thiện Cầu Tư. Em đứng lên. Em có biết, em lại làm trỗi dậy ngọn lửa trong tôi. Cải cách giáo dục. Đó chính là con người luôn cần phải học, nền giáo dục luôn đặt lên hàng đầu. Hôm nay em lại đứng hạng nhất.

    Em chính là chứng nhân cho phẩm chất giáo dục nước nhà. Từ học sinh yếu kém thành học sinh giỏi. Từ góc nhỏ đến vị trí giữa. Đó không chỉ là sự trưởng thành của cá nhân em, cũng là niềm tự hào của tôi. Vỗ tay. Quy tắc cũ.

    Ra ngoài chọn chỗ ngồi. Các em! Hãy trân trọng những tiết học thể dục. Nhận được thông báo của nhà trường chưa. Lớp 12 sẽ phải ngừng học. Đến khi đó các em muốn ra ngoài giương oai, cũng không còn cơ hội nữa. Hạng nhất trong kì thi thử lần này

    Thiện Cầu Tư. Này, Thiện Cầu Tư. Em sao vậy? Thầy chủ nhiệm. Vừa nãy không phải thầy nói con người luôn cần phải học, nền giáo dục luôn đặt lên hàng đầu. Thị lực của em khá tốt. Sợ ngồi ở đó sẽ gây hại cho mắt.

    Em chỉ gây rắc rối cho tôi thôi. Hạng hai, Vương Viện Nga. [Ngồi ngồi ngồi đi.] [Đừng ngồi, đừng ngồi.] [Hay lắm.] 1 2 3 4 2 2 3, đổi. 3 2 3 4, làm mạnh lên. Mạnh lên. Các em! Nhận được thông báo từ giám đốc sở,

    Vì kì thi Đại học sắp đến, tiết thể dục của học sinh lớp 12 sẽ hủy bỏ toàn bộ. Đổi sang tiết Văn hóa. Tiết sau chúng ta sẽ học Ngữ Văn. Thầy chủ nhiệm. Nhất định phải hủy bỏ sao? Thi Đại học phải tranh thủ từng phút từng giây.

    Chúng em vốn đã gặp áp lực rất lớn. Nếu hủy tiết thể dục, chẳng phải áp lực sẽ càng lớn hơn sao? Đúng đó! Các em! Thi Đại học là cuộc cạnh tranh công bằng cuối cùng của cuộc đời các em. Vì để đánh thắng trận chiến này,

    Chúng ta nhất định phải không quản ngại tất cả. Cố gắng, hiểu không? Nào. Vỗ tay thể hiện tình yêu nào. Nào. Phấn đấu. Cố gắng. Mua gì thế, Hawkeye? Có cần tôi trả tiền cho cậu không? Không cần. Khách sáo gì thế. Người một nhà ấy mà!

    Ai là người một nhà với cậu chứ? Xem trường học là nhà mình á? Ây! Trả cùng nhau. Được. Tổng cộng là 53 tệ. Đây. Được, đợi chút đã. Anh bạn. Số dư không đủ. Không thể nào. Chú thử lại xem. Được. Cậu xem. Đúng là số dư không đủ mà.

    Hay là lấy cái khác thử xem. Có vấn đề gì rồi sao? Mau gọi máy bay trực thăng đến giải quyết đi. Không thể nào. Sao có thể… Ông chủ. Trả chung. Bao nhiêu tiền? 53 tệ. Được. [Thẻ tín dụng của mình bị ngưng rồi.] [Chẳng lẽ là bố mình]

    [đã khó khăn đến mức như vậy.] 53 tệ. Nào. Ây! Làm thế nào đây, nghĩ cách đi. Giám đốc Quý đến rồi. Giám đốc Quý, giám đốc Quý. Giám đốc Quý. Giám đốc Quý, hãy cứu chúng tôi với. Giám đốc Quý. Được rồi. Giám đốc Quý, mau ngồi xuống, ngồi xuống.

    Nào nào nào. Nào nào. Anh ngồi đi. Giám đốc Quý. Giám đốc Quý. Anh không biết Giám đốc Đổng đó bà ta là nhân vật rất ghê gớm. Bà ta không hiền lành chút nào. Từ sau khi mua lại tập đoàn Thiện Thị liền ra tay tàn nhẫn với chúng tôi.

    Anh hãy cứu lấy chúng tôi với. Trách chúng ta cả thôi. Bị lợi ích trước mắt làm mê muội đầu óc. Anh nói xem. Ban đầu lúc mới kí hợp đồng ai mà biết được cổ phần bị chia nhỏ như này. Đúng đó, đúng đó.

    Anh nói xem Giám đốc Đổng và Giám đốc Thiện tuy nói trước đây là vợ chồng. Nhưng bà ta nếu để so sánh với Giám đốc Thiện thì còn kém quá xa. Đúng đó. Lòng dạ đàn bà vẫn là thứ độc ác nhất.

    Nuôi ai chứ đừng nuôi phụ nữ và hạng tiểu nhân. Đúng đó. Được, được rồi. Giám đốc Quý. Bây giờ mới nhớ đến điểm tốt của Giám đốc Thiện à? Trước đó thì đã làm những gì? Không phải, không… Khi hội đồng quản trị biểu quyết, nhìn các người ai cũng

    Tỏ vẻ kênh kiệu. Tiếp tục đắc ý đi. Giám đốc Quý. Chúng tôi sai rồi. Giờ chỉ cầu mong Giám đốc Thiện ra mặt. Cứu vãn tình thế. Đúng đó, anh hãy mời Giám đốc Thiện ra mặt đi. Tôi lúc nào cũng muốn đi tìm Giám đốc Thiện. Vậy hiện giờ…

    Nhưng Giám đốc Thiện giống như đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Đi đâu rồi chứ? Giờ tôi cũng không tìm được. Vậy phải làm sao đây? Giờ phải làm sao đây? Giám đốc Quý. Anh phải giúp chúng tôi với. Điện thoại. Giúp chúng tôi với. Alô, xin chào, ai vậy?

    Tư Tư. Chú Quý. Sao thế? Chuyện gì thế này? Cháu cũng không biết. Hôm qua đọc xong báo liền ngất đi. Mãi cho đến giờ vẫn nhắm mắt không ăn không uống. Không nói chuyện với bất cứ ai. Báo, là báo gì? Chú Quý. Là đây.

    Bảo sao mà bọn cổ đông này lại nóng vội đến vậy. Cũng thật là. Tư Tư. Hôm nay bố cháu gửi tin nhắn cho chú rồi. Nói ông ấy vẫn ổn. Bảo chú đừng lo lắng. Này, Tư Tư. Bố cháu còn căn dặn chú, bảo là nhất định

    Không được kể chuyện trong nhà cho cháu biết. Sợ cháu phân tâm. Tư Tư. Cháu yên tâm. Có chú Quý đây chúng ta không sợ cô Đổng đó. Chú Quý. Được rồi, không sao, không sao. Không sao hết. Không khóc, không khóc. Được rồi, đừng khóc nữa.

    Tịnh Tịnh lừa cháu thì thôi, giờ đến cả mẹ cháu cũng lừa cháu. Tại sao chứ? Tư Tư. Haizz! Có những lúc, người lớn nói dối cũng là bất đắc dĩ mà thôi. Dù sao mọi người ai cũng có cái khó của riêng mình. Chú nói xem, tại sao mẹ cháu

    Nhất định phải ép bố cháu đến chết? Tại sao chứ? Bọn họ là vợ chồng mà. Tại sao? Người đã từng thương yêu nhau như vậy, mà lại trở mặt thành kẻ thù chứ. Vì sao? Tại sao lại ra nông nổi này kia chứ? Chú Quý, tại sao chứ? Haizz! Tư Tư.

    Trên thế giới này không có tình yêu nào là vô duyên vô cớ. Càng không có nỗi hận vô duyên vô cớ. Mẹ cháu sở dĩ đẩy bố cháu đến chỗ chết đó nhất định là vì trong lòng vẫn còn yêu đối phương. [Vì tập đoàn Thiện Thị]

    [bố cháu đã phải liều mạng.] [Năm đó công ty,] [đang trong giai đoạn phát triển quan trọng.] Lão Quý. Giám đốc Thiện. Anh lại cả đêm không ngủ sao? Lão Quý. Lần đầu tư tài chính này rất quan trọng. Chúng ta nhất định phải chuẩn bị cho tốt

    Không được để xảy ra sơ suất gì. Mời những bô lão đó đến đúng là không dễ dàng gì. Phải đấy. Anh đừng động vào, để đó. Để tôi, để tôi. Lão Quý. Chỗ này để tôi, anh mau đến phòng họp kiểm tra các thiết bị xem.

    Bảo đảm không có sơ suất gì. Tôi đã kiểm tra rồi. Đi kiểm tra thêm lần nữa đi. Chỗ này giao lại cho tôi, mau đi. Được được, tôi đi, tôi đi. Nghe tôi, mau đi đi. Chú ý kĩ vào nhé, lão Quý. Được rồi. [Nhưng mà…] [ông trời rất thích trêu ngươi.]

    [Khi cuộc họp bắt đầu,] [bệnh viện báo tin] [bà nội cháu đang trong cơn nguy kịch.] Bác sĩ, thế nào rồi? Giám đốc Thiện. Người đầu tư đã đến dưới công ty rồi. Vậy sao? Lão Quý, anh hãy chuẩn bị ngay. Chúng ta nhất định phải loại bỏ mọi khó khăn

    Đánh thắng trận này. Dạ được. Giám đốc Thiện. Là điện thoại của Đổng Mai. Tắt đi, tắt đi đã. Giám đốc Thiện. Tôi thấy mối quan hệ gần đây giữa anh và Đổng Mai khá căng thẳng. Nếu cô ấy đã gọi điện đến thì nhất định là có chuyện quan trọng rồi.

    Tôi cho rằng, vẫn nên nghe thì hơn. Anh mau đi chuẩn bị. Để tôi nghe. Đi đây. [Bố cháu biết] [không có chuyện lớn xảy ra] [mẹ cháu sẽ không gọi điện đến đâu.] [Nhưng cuộc họp] [quả thực quá quan trọng.] [Cuộc họp hôm đó rất thành công.]

    [Công ty nhận được sự ủng hộ của cổ đông.] [Đồng thời cũng nhận được một khoản vốn đầu tư cứu mạng.] [Công ty phát triển lớn mạnh rồi,] [bố mẹ cháu cũng đã li hôn.] [Thiện Cầu Tư bị mối tình đầu và chính mẹ ruột lừa dối]

    [con tim như đã nguội lạnh.] [Nằm đó suốt một tuần liền.] [Nhìn anh ấy im lặng, sa sút như vậy.] [Tôi quyết định phải làm gì đó cho anh ấy.] Chị Nga. Lỡ như là Tịnh Tịnh lừa chúng ta thì sao? Đúng đó. Hay là chúng ta trèo tường, trốn đi cũng được.

    Vì Cầu Đản chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Còn năm phút nữa là tan làm rồi. Đợi thêm lát nữa. Trời ạ. Thì ra thùng rác chỉ là thứ đồ trang trí để che mắt người khác. Em đã nói mà. Chỗ này thơm lắm. Hơn nữa còn rất sạch sẽ.

    Người ta còn không muốn ra ngoài nữa. Thì ra điêm yếu của Giám đốc Đổng mà Tịnh Tịnh nói chính là thùng rác. Là xe đạp. [Theo quy tắc,] [anh vẫn còn một quyền cuối cùng] [chính là đưa ra câu hỏi cuối cùng dành cho họ.]

    [Thực ra vấn đề rất đơn giản.] [Chính là sau này…] [có bằng lòng thường xuyên cùng anh đạp xe không?] [Tôi ngồi trên BMW khóc vẫn hơn.] Cái thể loại gì đây? Thấp kém. Tôi biết rồi. Sở dĩ cô Đổng có sở thích đạp xe đạp

    Chính là vì hoài niệm những ngày cô Đổng ngồi phía sau xe đạp của Giám đốc Thiện mỉm cười lúc hai người còn khó khăn. Các cậu nói rất đúng. Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ ngày kỉ niệm kết hôn của bố mẹ tôi

    Họ cũng đã từng nhắc đến chiếc xe đạp đó. Mai Mai. Sự nghiệp của chúng ta mới có những bước tiến ban đầu. Cảm ơn em đã chăm sóc cho căn nhà này. Để anh chuyên tâm vào sự nghiệp. Hôm nay, là kỉ niệm ngày cưới của chúng ta.

    Anh đã mua cho em một chiếc ô tô. Từ nay về sau, sẽ không còn sợ phải dầm mưa nữa. Anh vất vả rồi. Thực ra, em không cần vinh hoa phú quý em chỉ hi vọng anh có thể an tâm vững bước làm tốt sự nghiệp.

    Chăm sóc cho hai mẹ con em tốt hơn. So với chiếc xe này em càng nhớ những ngày tháng hai chúng ta cùng ngồi trên chiếc xe đạp cũ hơn. Nào, vì thành công của anh cạn ly! Này này. Vừa nãy vẫn nằm trên giường như kẻ sắp chết, lúc này đây

    Lại như người không sao gì hết. Đúng đó. Anh nói sớm là anh không sao ngồi dậy sớm chút khiến cho mấy đứa bọn em lo lắng muốn chết Vấn đề là bao nhiêu năm đã trôi qua, sao tìm lại được chiếc xe đạp cũ năm đó nhà cậu ta. Đúng đó.

    Tìm được rồi. Chính là chiếc xe đạp này. Không ngờ mẹ cậu khi còn trẻ cũng đẹp lắm. Bố tôi cũng đâu có kém, được không. Mấu chốt không phải ở đó. Tóm lại, chiếc xe đạp năm đó, là một xe một số, là thứ độc nhất vô nhị.

    Thế nên chỉ cần chúng ta tìm được nó là sẽ có hi vọng. Nhưng em cảm thấy cũng khó khăn lắm. Như mò kim đáy bể vậy. Cho dù có mò được kim hay không chúng ta cũng có thể bắt chước mà. Điều quan trọng nhất là khiến cho cô Đổng

    Nhớ về quá khứ, đúng không? Đúng vậy. 20 năm cũng đã qua tìm một chiếc xe đạp qua tay đã bán đi còn khó hơn cả lên trời. Đến lúc đó xem thử chúng ta phục chế nó như nào. Cái thứ này dùng như nào? Để tôi. Các cậu hãy ghi lại.

    Số hiệu là 784533 784533 784 784533 Đây là chiếc xe mười mấy năm trước của bố tôi. Khi đó trong thôn chỉ có một chiếc mà thôi. Lợi hại, lợi hại. Đừng động vào. Cái khóa này xịn đó, không còn chìa nữa đâu khóa rồi là không mở được đâu.

    Đi quét nhà đi. Nếu đây đúng là chiếc xe đạp năm đó chú đoán là Giám đốc Đổng, Giám đốc Thiện đều sẽ phải rơi nước mắt. Dù gì nó cũng đã chở những kỉ niệm đẹp của họ năm đó. Hawkeye. Tôi dùng xong sẽ trả lại cho cậu.

    Cậu đừng đắc ý quá sớm. Bố cậu giờ đang ở đâu còn không ai biết. Chị ơi. Chị là đi du lịch một mình thôi sao? Cũng xem là vậy. Vốn cũng chỉ có một mình. Sau đó, gặp được chú chó lang thang này. Tôi đã nhận nó về nuôi. Đi đi.

    Tự mình đi chơi đi! Đời người cũng như chuyến du lịch. Tôi chỉ còn lại một đoạn nữa thôi. Muốn yên tĩnh chút. Chàng trai trẻ. Cậu định đi đâu đây? Haizz! Tôi cũng không biết nữa. Trước đây đi cũng rất tốt, nhưng cứ đi mãi đến bây giờ.

    Tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì, khiến cho cuộc đời rối như tơ vò. Lúc đắc ý thì làm việc, lúc không được như ý thì lại lo lắng. Lúc đầu, chúng tôi khởi nghiệp bằng 200 đồng. Lúc khó khăn nhất đến chiếc xe đạp duy nhất trong nhà

    Cũng phải đem đi bán. Đó là của hồi môn nhà cô ấy cho. Sau đó, mua được ô tô, công ty cũng lớn mạnh hơn, nhưng chúng tôi lại trở thành kẻ thù. Đói rồi phải không? Ăn chút gì đi. Cảm ơn. Chàng trai, cậu trải lòng về hoàn cảnh của mình.

    Còn tôi là người bị tuyên án tử hình. Tôi bị bệnh ung thư. Thời gian cũng không còn nhiều nữa. Có những người chỉ luôn oán trách những gian khổ trước mắt nhưng lại có rất ít người thấy được hạnh phúc ngay trước mắt. Tôi đi rồi dừng lại

    Rồi cũng đến được nơi này. Tôi phát hiện, bình minh ở nơi này vô cùng đẹp. Mọi chuyện đều tràn đầy hi vọng. Vậy nơi tiếp theo chị định đi đâu? Nơi cần đến tôi cũng đã đến cả rồi. Có hơi mệt rồi. Tôi thích tòa lâu đài này.

    Như trong chuyện cổ tích vậy. Tôi vốn định chết ở đây cho xong. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại như vậy thì quá bất công với chủ của nơi đây. Chị à! Nơi này là nơi nghỉ dưỡng mà tôi và vợ cũ vẫn hay thường đến đây. Sau đó công viêc quá bận,

    Nên không còn ghé đến nữa. Nếu chị thích nơi này thì chị đừng đi đâu nữa. Ở lại đây đi. Giám đốc Đổng. Chuyện không ổn rồi. Tất cả những cán bộ lãnh đạo công ty hôm nay đều không đến làm. Chuyện gì thế? Vì trước đây cô đã chia nhỏ

    Tất cả cổ phần của các cổ đông thế nên các cổ đông liên kết lại muốn thay đổi toàn bộ cấp quản lý. Gọi điện cho họ chưa? Gọi rồi. Thái độ của họ đều rất cương quyết. Nói chính sách làm việc tăng ca của công ty không có tính người.

    Hơn nữa còn nói… Nói gì? Hơn nữa còn nói người đến chồng mình còn ra tay không đáng để đi theo. Hoang đường. Gọi điện cho từng người một để thông báo chiều nay nếu còn không đến thì sau này đừng có đến nữa. Dạ vâng, Giám đốc Đổng.

    ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫

    ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫

    ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫

    ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫

    ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫

    ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫

    ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫