Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Bố. Mẹ con hay chạy về lúc tan làm đó. Bà ấy sợ bị người khác nhìn thấy. Vì thế mới lén lút giấu ở đây. Mẹ con, sao có thể như thế được. Người như bà ấy sẽ không làm chuyện này đâu. Con đừng lừa bố. Lúc đầu con cũng không tin.

    Sau đó con phát hiện trong lòng bà ấy vẫn có bố. Bà ấy quay lại chính là để báo thù bố. Trên đời này không có tình yêu nào vô duyên vô cớ. Càng không có mối hận nào vô duyên vô cớ.

    Chỉ có yêu sâu đậm mới càng hận thù sâu sắc. Giám đốc Thiện à. Dù sao tập đoàn Thiện Thị không thể thiếu anh. Đúng thế Giám đốc Thiện. Anh tuyệt đối không được từ bỏ. Giám đốc Đổng đến rồi, Giám đốc Đổng đến rồi. Các bộ phận chuẩn bị.

    Phim, quay lại, cảnh cuối cùng, bắt đầu. Tốt. Lão Quý, bạn học Ngưu Phúc. 784533 Mai Mai, 784533 Mai Mai, 784533 Mở khăn trùm đầu, mở khăn trùm đầu. Tốt. Tốt. [Coi như tôi đã hoàn thành giấc mơ biên kịch của mình.] [Từ nơi bắt đầu trở lại đúng nơi bắt đầu.]

    [Tôi nghĩ] [tình yêu đáng trân trọng nhất] [hoặc là] [khi tôi ngẩng đầu lên bạn đã ở bên tay phải của tôi rồi.] [Kế hoạch bôi nhọ Giám đốc tập đoàn của Di Tịnh vẫn chưa thành.] [Cuộc sống chính là như vậy.] [Rất nhiều người chấp nhận khóc trong xe BMW.]

    [Chứ cũng không muốn cười sau xe đạp.] [Nhưng cuộc sống vốn dĩ đã là như thế,] [nó công bằng với tất cả mọi người.] Đi, Mai Mai. Ừ. Chị Văn Ôi, A Tín à. Làm xong rồi à? Làm xong rồi.

    Người này chính là người mà lần trước tôi đã nhắc đến với chị. Cô Đổng. Ồ Xin chào chị Văn. Xin chào. Hai chúng tôi đã âm thầm đăng ký kết hôn lại rồi. Định chờ bọn trẻ thi đại học xong chúng tôi sẽ làm hôn lễ bù lại.

    Ôi chiếc xe này của cậu cũng đã cũ lắm rồi. Vốn dĩ nhà tôi cũng có một chiếc nữa. Đã mấy chục năm rồi. Đây là của bọn trẻ tìm lại cho chúng tôi đấy. À mà không nói nữa, vào nhà đi. Lát nữa

    Để Giám đốc Đổng thưởng thức tài nghệ của tôi. Vậy vất vả cho chị rồi chị Văn. Sự thay thế chuỗi ADN sẽ dẫn đến sự thay đổi về gen. Từ đó dẫn đến sự thay đổi về protein đã được mã hóa. Vậy thì nếu protein đã mã hóa khử oxy

    Của chuỗi kiềm axit ribonucleic xảy ra thêm vào hoặc bớt đi chuỗi ADN. Có thể dẫn đến sự thay đổi về kết cấu protein. Từ đó dẫn đến sự thay đổi về tính chất trạng thái. Câu trả lời là chắc chắn. Được rồi các em, bây giờ hết giờ rồi.

    Nghỉ giải lao 10 phút. À Trần Triết. Đem những chiếc cốc chịu nhiệt này qua phòng thí nghiệm đi. Được ạ. Nào. Cốc chịu nhiệt ở đâu, ở đâu? Cốc chịu nhiệt ở đâu, ở đâu? [Bà ơi] [chẳng phải bà đã bị ung thư qua đời rồi sao?] Ôi là ma.

    Thầy ơi, thầy ơi. Phòng, phòng thí nghiệm phòng thí nghiệm có ma. Có ma. Có ma. Trật tự. Trần Triết, có phải em hoa mắt rồi không? Không phải. Trên đời này không có ma đâu. Không phải đâu thầy. Không tin thầy đi với em xem. Đúng là có ma đấy, ma.

    Nào mấy bạn nam dũng cảm đi theo thầy. Đi đi đi. Cùng nhau đi. Đi, đi xem thử. Đi đi đi. Chuyện gì vậy? Cùng nhau đi, cùng nhau đi. Đi đi đi. Trần Triết, ở đâu? Ở ở chỗ tủ kia kìa. Ôi, bạn nào dám qua đây xem thử?

    Thưa thầy để em. Chỉ cần không làm chuyện gì xấu không có gì đáng sợ cả. Tốt Thầy ơi không có gì. Trần Triết, không có gì. À có phải dạo này áp lực quá lớn nên sinh ra ảo giác không. Không vui tẹo nào. Không thể nào, vừa rồi rõ ràng còn…

    À, Trần Triết! Em không phải là người thích đùa đâu. Không phải, em… Thầy ơi em không có. Được rồi không sao. Áp lực lớn có thể hiểu được. Các em, hãy quay về lớp học đi. Được rồi được rồi, đi thôi đi thôi. Đi thôi Đi thôi Chuyện này

    Cậu mua đồ ăn vặt cho tôi à? Tôi bị điên sao mà mua đồ ăn vặt cho cậu. Nếu cậu bị bệnh thì tôi đã có thuốc. Phí biên kịch của tôi không đáng mua chỗ đồ ăn vặt này sao? Cân đo tác phẩm nghệ thuật bằng tiền

    Chính là đã bôi nhọ nghệ thuật. Được rồi đấy. Thật sự xem mình là nhà nghệ thuật sao? [Đều là những thứ mình thích ăn] [nếu không phải là Thiện Cầu Tư] [thì còn là ai nữa.] Đến đây ngao du. Này cậu nói xem. Chẳng lẽ nào thật sự là bà nội

    Trở về thăm tôi chứ? Có thể nghiêm túc một chút không? Chẳng phải bà nội cậu đã được chôn cất yên nghỉ ở quê nhà rồi sao? Đó gọi là mộ phần. Tôi vẫn luôn cảm thấy bà nội vẫn còn sống. Không, chắc chắn vẫn còn sống.

    Có ma, có ma, có ma, có ma. Này, Trần Triết. Cậu hét lên gì thế? Hôm nay bị thần kinh à? Không làm chuyện gì xấu. Giữa ban ngày ban mặt làm gì có ma đến gõ cửa. Tôi nhìn thấy rồi, tôi nhìn thấy rồi.

    Cậu nhìn thấy gì, cậu hãy nói thử xem nào. Tôi nhìn thấy bà nội rồi. Ây ây ây, đó đó đó không phải… [Cuộc sống luôn là một biên kịch tốt nhất.] [Nhìn khuôn mặt cô giáo tiếng Anh đang ngơ ngẩn trước mặt kia.]

    [Bỗng nhiên tôi cảm thấy có sự đồng cảm.] Nếu tình yêu hoặc là khiến con người ta trưởng thành hoặc là khiến con người ta chìm xuống. Tình yêu hoặc là khiến con người ta trưởng thành hoặc là khiến con người ta chìm xuống. Chìm xuống, chìm xuống.

    Hãy ghi lại đi. Đàn ông đều như thế à? Là ý gì? Phụ nữ cũng như vậy đó thôi. Chuyện này không thể lo được rồi. Lo được không? Không lo được cũng phải lo. Hạnh phúc của chúng ta là hạnh phúc.

    Hạnh phúc của thầy cô không phải là hạnh phúc à? Nhà biên kịch. Dừng lại. Sắp thi Đại học rồi đấy. Hãy thực tế lại đi. [Doanh Doanh đừng đi nhanh như thế.] Nhanh lên, trốn đi, trốn đi. Doanh Doanh, cô đừng đi nhanh như thế.

    Cô nghe tôi nói hết đã được không? Doanh Doanh, Doanh Doanh. Ít ra cô phải cho tôi một cơ hội, tôi vất vả theo đuổi cô lâu như vậy. Cho dù là hòn đá cũng phải tan chảy rồi. Thầy Hộ, hai chúng ta không hợp nhau. Sao lại không hợp chứ, Doanh Doanh.

    Tôi cảm thấy hai chúng ta rất hợp nhau. Anh là một người tốt, nhưng… Tôi không muốn làm người tốt. Tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô. [Trời ơi, thật nguy hiểm.] Phùng Doanh Có phải cô vẫn luôn đợi Lý Đức Lượng không? Thật ra cô mới là người

    Luôn ở sân bay đợi thuyền. Bóng dáng của Tiêu Lộ. Cả đời này anh ta sẽ không bỏ qua được. Tiêu Lộ chẳng phải là nhân viên cao cấp ở công ty cậu hay sao? Là người đã trừ lương của tôi đấy. Đúng rồi. Em, em quen Tiêu Lộ à? Đúng.

    Vậy em không nói với người khác chứ? À, đừng nói với Phùng Doanh nhé. Bây giờ vẫn chưa nói. Nhưng không đảm bảo một ngày nào đó không cẩn thận lại nói ra. Chuyện này hơi phức tạp Tôi từ từ sắp xếp lại cho em được không? Ừm. Năm đó,

    Tôi và thầy chủ nhiệm của các em, cả Phùng Doanh nữa [ba chúng tôi là bạn hồi đại học.] Sao giờ này mới đến? Không dễ tìm được nhạc cụ. Chạy đến mượn của ông già trước cổng. Dùng xong rồi phải trả lại nhé. Chính… chính… chính là ở đây Bắt đầu đi.

    Cái này của anh có hợp của tôi không vậy? Đông Tây hợp bích, không sao cả. Anh đọc đi tôi dịch. Được. Nhanh, nhanh, nhanh. Tình yêu hoặc là làm người ta trưởng thành hoặc là làm người ta chìm đắm. Tình yêu, hoặc là làm người ta trưởng thành

    Hoặc là làm người ta chìm đắm. Phùng Doanh, mau đến đây xem. Có người tỏ tình với cậu kìa. Sao cậu biết là tỏ tình với tôi? Chưa biết chừng tỏ tình với cậu. Sao có thể chứ? Hộ Cực Ngạnh thích cậu cả lớp ai cũng biết. Đúng không?

    Tôi giả vờ như mọi thứ không có gì. Tuy tôi đã sức cùng lực kiệt. Tôi giả vờ như mọi thứ không có gì. Tuy tôi đã sức cùng lực kiệt. Có lúc tôi rất nhớ em. Nhớ đến mức tôi không thể chịu đựng nổi. Có lúc tôi rất nhớ em.

    Nhớ đến mức tôi không thể chịu đựng nổi. Này cậu nói xem hai người họ, một người hát, một người bè theo. Rốt cuộc là ai đang tỏ tình. Vô vị. Này Doanh Doanh. Doanh Doanh cậu làm gì thế? Khi em thật sự yêu một thứ gì đó

    Em sẽ phát hiện ra ngôn ngữ thật sự tốt. Cái này là tốt đây, đọc như nào? Mềm yếu, mềm yếu. Ngôn ngữ mềm yếu và bất lực thế nào. Chữ viết và cảm giác mãi mãi có… Cái này lại tốt gì nữa? Ngăn cách, ngăn cách. Ồ mãi mãi bị ngăn cách.

    Khi em thật sự yêu một thứ gì đó. Em sẽ phát hiện ra ngôn ngữ mềm yếu và bất lực như thế. Chữ viết và cảm giác luôn luôn có khoảng cách. Khi thời gian chúng ta ở bên nhau đều tĩnh lặng

    Khi thời gian chúng ta ở bên nhau đều tĩnh lặng. Nếu em không buông tay anh nhất định sẽ ở bên em đến cùng. Doanh Doanh nếu em không buông tay anh nhất định sẽ ở bên em đến cùng. Ở đâu mát mẻ thì đến đó ở.

    Vậy rốt cuộc hai người ai là người thích cô Phùng? Lúc mới đầu tưởng rằng chỉ có tôi thích cô ấy Sau đó mới phát hiện ra Sinh viên trong trường đều thích cô ấy Vì sao chứ? Hoa khôi trường mà. Phùng Doanh, anh thích em. Phùng Doanh, anh thích em.

    Phùng Doanh, em ra đây đi. Lượng Tử, Lượng Tử, anh nhanh lên. Đến thư viện cũng không thấy anh tích cực như vậy. Mệt đến chảy cả mồ hôi. Chảy mồ hôi vậy mới khỏe. Phùng Doanh, anh thích em. Phùng Doanh, anh thích em. Phùng Doanh, anh thích em.

    Phùng Doanh, em ra đây đi. Sau đó, tôi nhận được mảnh giấy Phùng Doanh gửi cho tôi. Bảo tôi đến hội trường bên biển tham gia đêm lửa trại. Tôi sợ Lý Đức Lượng phá hỏng chuyện tốt của tôi nên không nói với anh ta.

    Nhưng không ngờ, anh ta cũng nhận được mẩu giấy. Chỉ là, chỉ bảo anh ta ra biển. Cũng thật không ngờ, Lý Đức Lượng đó cũng ngốc nghếch ra biển thật, còn bố trí một màn. Hoàn hảo. Cùng em ngắm…

    Nếu Doanh Doanh thấy được, nhất định sẽ rất bất ngờ. Cùng em ngắm… Cùng em ngắm mưa sao băng rơi xuống trái đất. Lão Hộ. Hả? Sao Lượng Lượng không đến? Không phải tôi bảo anh gọi anh ta cùng đến sao? Anh ta bận việc. Đúng, là anh ta bận việc.

    Anh xem, bên đó sao có cái lều trắng vậy? Anh nói xem, liệu có phải có ma không? Không không, cô đừng sợ. Cô hãy tin vào khoa học. Hơn nữa là, động vật không thể thành tinh được. Yêu ma quỷ quái, cũng đâu có tồn tại. Đi, đi xem nào.

    Đợi, đợi đã. Chúng ta hãy quan sát trước đã. Lát nữa hãy đến đó, được không? Này, Doanh Doanh. Doanh Doanh, cô quay lại đi. Lượng Lượng. Hỏng rồi! Doanh Doanh, tôi… Tôi đợi cô cả một đêm rồi. Sao giờ cô mới đến? Anh… Đừng nói, đừng nói gì hết.

    ♫ Cùng em đi ngắm mưa sao băng ♫ ♫ Trên trái đất này ♫ ♫ Hãy để nước mắt em rớt xuống bờ vai anh ♫ ♫ Muốn để em tin rằng tình yêu của anh ♫ ♫ Chỉ vì em mà trở nên dũng cảm ♫

    ♫ Em sẽ nhìn thấy nơi hạnh phúc tồn tại ♫ ♫ Em sẽ nhìn thấy nơi hạnh phúc tồn tại ♫ Hay! Hay! Sao lại nhiều người như vậy? Doanh Doanh. Cô gọi Lý Đức Lượng đến, sao không nói sớm? Từ sau đó Lý Đức Lượng như biến thành một người khác.

    Trầm lặng ít nói cho đến khi tốt nghiệp. Sau đó được phân công về Nhất Trung. Không ngờ là khi dạy học lại ồn ào trở lại. Khác xa với những cải cách giáo dục trước rất nhiều. Nếu anh ta đã làm không ai ngăn được hết.

    Vậy cô Phùng sao lại viết mảnh giấy đó cho thầy chủ nhiệm? Chuyện này tôi cũng thấy khó hiểu. Tôi cũng không tiếp tục hỏi nữa. Vậy hôm qua thầy và Tiêu Lộ là sao? Tiêu Lộ cũng thích Lý Đức Lượng. Sau này tôi mới biết, hôm đó bên bờ biển,

    Là cô ấy muốn nhờ tôi đem quà đến cho Lý Đức Lượng. Tôi không đồng ý. Vậy sao cô ấy không tự đem tặng? Có lẽ là do có lời khó nói. [Lý Đức Lượng đó] [Bị chọc ghẹo trước mặt mọi người] [Nghĩ không thông nên một mình đi uống rượu.]

    [Tôi sợ anh ta xảy ra chuyện,] [nên đã đi theo.] Xin lỗi, tránh đường. Xin lỗi, nhường đường. Lượng Lượng. Anh đã uống bao nhiêu rồi? Anh có tiền thanh toán không? Ông chủ, anh ta đã uống mấy chai rồi? Cả đêm cũng mới chỉ một chai thôi. Một tá sao?

    Mới có một chai. Một chai. Đúng. Có phải anh lại đi ăn thịt xiên uống bia dưới chân cầu vượt không? Sao anh không gọi tôi theo? Anh quản được chắc? Cái gì? Anh quản được chắc? Tại sao lại đi ăn thịt xiên dưới chân cầu vượt, rồi mới đến quán bar?

    Rượu ở quán bar đắt lắm. Uống rồi mới đến đó tiết kiệm tiền biết bao. Anh xuống đây cho tôi! Tôi, tôi buồn ngủ rồi, tôi đi ngủ. Xuống đây, ngủ gì chứ, xuống ngay. Có phải anh em không hả? Hai chúng ta có phải anh em không hả?

    Lượng Lượng, không phải như anh nghĩ đâu. Anh đừng nghĩ nhiều. Anh xuống đây, ngủ gì chứ? Hai chúng ta có phải anh em không? Rõ ràng anh biết có cái hố mà không nói với tôi? Tôi thật sự không biết anh sẽ đến đó.

    Hôm nay tôi không cãi nhau với anh. Anh nói tôi nghe Phùng Doanh có viết mảnh giấy đó hay không? Có viết. Tôi hỏi anh lần nữa. Rốt cuộc Phùng Doanh có bảo tôi đến đó không? Có bảo anh đến, không… không. Tôi… tôi không biết.

    Tôi không biết nên giải thích thế nào với anh, tôi đi ngủ. Anh nói rõ ràng cho tôi biết. Mảnh giấy là do tôi viết cho anh. Là tôi bảo anh đến. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫

    ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫

    ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫

    ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫

    ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫

    ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫