Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Mau lên, anh Đản đang ở bên trong đó. Đây là toàn bộ tài sản của tôi rồi, chắc chắn các cậu phải cứu được anh ấy ra đó, nghe rõ chưa? Người anh em, yên tâm đi. Cuộc đời không thể trôi nổi trên hai dòng sông,
Tôi tuyệt đối không để khách hàng của mình phải mắc phải lỗi như lần trước. Cởi giày đi. Lấy độc trị độc à? Đáng tin cậy đấy, nhanh nào. Anh à, thôi đừng cởi nữa, anh đã làm mất hai đôi giày của em rồi. Tao mua cho mày đôi khác.
Lần nào anh cũng nói sẽ mua, nhưng chẳng bao giờ mua cả. Giày thể thao không phải mày cứ muốn mua là mua được đâu. Chắc chắn sẽ mua cho mày mà, nhanh lên. Này, tiền của tôi mà, nhất định tôi sẽ đưa cho cậu ấy. Thế này không phải được rồi sao?
Cởi đi, nhanh lên. Nhanh lên coi nào, nhanh. [Là ai đó hả?] [Ai đó hả?] Lên lầu. Đứng lại cho tôi. Lầy ghê hồn. Thanh Gỗ, tôi công nhận trong lúc quan trọng, cậu lại hy sinh vì đại nghiệp một lần nữa. Hai người cười cái gì?
Hai lần hành động đều do tôi làm, tại sao cơ chứ? – Vì anh muốn làm lớp trưởng. – Vì cậu muốn làm lớp trưởng. Được rồi. Mặc dù lần này bị sưng bầm mắt nhưng vẫn rất thành công. Ngưu Ngốc, cậu mang nó đến tiệm photo, photo ra một phần,
Tôi sợ mình không cẩn thận làm mất, đây là kí ức của thầy chủ nhiệm đấy. Vâng ạ. Này, nhớ phải cẩn thận đó, còn phải mang trả lại nữa. Được. Ấy da, không ngờ thầy chủ nhiệm Hách là người như vậy. Con người bất chấp thủ đoạn,
Nếu thầy ấy không làm vậy sao có thể trở thành chủ nhiệm chứ? Đúng. Trước khi có chứng cứ đầy đủ, các cậu tuyệt đối không được nói bậy. Thật ra thì thầy chủ nhiệm Hách cũng không quá xấu. Vậy bước tiếp theo phải làm sao đây? Bước tiếp theo,
Lấy được nét chữ của thầy chủ nhiệm Hách. Hứ, làm sao lấy được chứ? Cậu bảo thầy chủ nhiệm Hách viết ba chữ “thư tố cáo” sao? Hứ. Dùng binh đánh giặc là hành động dối trá. Tôi sẽ viết một bài thơ chữ đầu, lúc đó cậu đưa cho Hách Giai Kỳ,
Để cậu ta kêu thầy chủ nhiệm Hách viết lại là được rồi. Nếu như thế, nhân chứng vật chứng có đủ, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Này, tại sao lần nào cũng là tôi thế? – Bởi vì cậu muốn làm lớp trưởng. – Bởi vì anh muốn làm lớp trưởng.
Lại bắt tôi đi bán sắc, lỡ như Hách Giai Kỳ tưởng thật thì sao? Làm lớp trưởng thôi mà tự gán ghép bản thân vào, tôi không làm, không làm. Đây chắc chắn không phải là Trần Triết làm đâu. Đúng. Sao lớp trưởng làm chuyện này được chứ?
Chắc chắn không phải Trần Triết. Các cậu đợi đó cho tôi, ngày mai tôi sẽ lấy được nét chữ cho xem, hứ! Ối chà, mặt trời mọc đằng Tây rồi à? Ối chà, con bắt đầu luyện chữ đó à? Nào, để bố xem thử, viết thế nào rồi. Ừ, thơ hay đó.
Ai viết thế? Một người bạn trong lớp con viết đó, thế nào, ổn chứ ạ? Cũng được, nhưng còn thiếu chút gì đó. Nào, để bố trổ tài cho con xem nhé, hầu bút và mực đi. Ối chà, cũng lâu lắm rồi không viết. Cái này gọi là gì ấy nhỉ? Úi chà,
Nhấc bút là quên cách viết. Cái chữ này… Thôi, không viết nữa, không viết nữa, không viết nữa. Thôi, bố không tự làm xấu mặt mình nữa. Cái này mà xấu gì, xấu quá đi ấy chứ. Đó là bởi vì lâu rồi bố con không luyện chữ. Ồ. Con biết mà
Chữ viết bằng bút máy của bố đẹp hơn chữ viết bằng bút lông nhiều. Ai mà tin chứ? Ôi đứa con gái này, bố không tin mình viết xấu đâu. Con đợi đó cho bố. Tén tén tén tèn. Ấy chà, con xem đi, thế nào? Ồ wow.
Được đấy anh Đản, sao làm được vậy? Hách Giai Kỳ vì anh mà gạt luôn cả bố ruột luôn. Anh Đản, anh dùng cách gì đó? Không phải lại phải chịu thiệt thòi đó chứ? Ôi trời ăn nói kiểu gì vậy?
Tôi nói là tôi hâm mộ nét chữ của thầy chủ nhiệm Hách, nên mới nhờ Hách Giai Kỳ xin chữ đó. Đơn giản vậy thôi à? Đương nhiên là không rồi. Tôi còn đặc biệt chuẩn bị cho Hách Giai Kỳ… Được rồi, đừng tự đắc nữa, mau làm việc chính đi. Này,
Rốt cuộc có phải là thầy chủ nhiệm Hách viết không? Còn phải hỏi nữa à? Đây rõ ràng là hai nét chữ khác nhau. Chữ của thầy chủ nhiệm Hách không đẹp bằng chữ này. Chữ của người viết thư tố cáo đẹp đẽ rõ ràng, còn chữ của thầy chủ nhiệm Hách…
Tôi không nói nữa. Thế tức là người viết thư tố cáo không phải thầy chủ nhiệm Hách? Dựa vào những bằng chứng hiện có, có thể phán đoán như vậy. Ôi. Nhưng trong trường có nhiều thầy cô như vậy, chúng ta làm sao tra ra? Đúng đó. Tôi biết rồi.
[Tôi hiểu tại sao đã qua bao nhiêu năm rồi] [mà Lý Quảng Đông vẫn chưa thể thoát ra được.] [Tôi cũng biết vì sao nhiều năm qua] [thầy chủ nhiệm vẫn luôn áy náy trong lòng.] [Lần này nhất định tôi phải giúp thầy ấy] [điều tra cho rõ ràng.]
Xin chào, xin hỏi đi mấy người ạ? Bốn người. Không cần đâu, tôi cần tìm Lý Quảng Đông. Xin lỗi cô, anh Đông là khách vip của chúng tôi, hôm nay anh ấy không ở đây. Nếu như cô muốn tìm anh ấy, tôi nghĩ cô nên đến quán để tìm. Quán?
Không ngờ Lý Quảng Đông là chủ quán thịt nước. Còn đặt tên quán khá có học thức nữa, đúng là làm người ta bất ngờ mà. Kệ đi, đi tìm anh ta trước đã. Đây là cái nơi thế nào vậy? Sao ai cũng cầm súng thế kia? Này,
Hay là đi báo cảnh sát đi? Sao mà báo cảnh sát được, còn không biết họ cầm súng thật hay giả mà. Hai người đứng chờ ở cổng trước đi, bọn tôi đi tìm anh ta trước. Này, đồ nhát gan. Đi thôi! Quảng Đông, đem tiền đến chưa? Đương nhiên rồi.
Hàng tôi cần đã đem tới chưa? Quả nhiên là hàng cao cấp, rất được. Lý Quảng Đông không phải là người tốt đẹp gì, dám buôn bán hàng cấm. Vậy giờ làm sao đây? Không thể nhìn họ làm việc xấu xong xuôi được. Xem thời cơ hành động,
Tôi giữ chân bọn họ, cậu đi báo cảnh sát. Được. Anh Ưng, thứ tôi cần là phương thức chế biến. Tôi biết chứ. Người anh em, nếu không vì tôi thiếu tiền, tôi tuyệt đối sẽ không đưa phương thức chế biến cho cậu đâu. Đều có trong đó hết rồi. Được. Chờ đã.
Anh Ưng, chắc anh không định thừa cơ tăng giá chứ? [Từ lâu đã nghe nói] [anh ta là một tay lão luyện chuyên ăn chặn của người khác,] [không ngờ hôm nay lại chơi trò này với mình.] Được, tăng thêm năm cái cho anh.
Quảng Đông, có được phương thức chế biến thì có thể sản xuất số lượng lớn rồi. Tôi đã suy nghĩ, nếu tôi muốn con số này, không quá đáng đâu. Ý anh là gì vậy? Hả? 50 cái à? Gì cơ? Phương thức chế biến? Lý Quảng Đông lấy được nó
Sẽ hại biết bao nhiêu người nữa chứ? Thiện Cầu Tư, cậu mau đi báo cảnh sát đi. Ui da. Ai đó? Quảng Đông, tôi vẫn luôn nhấn mạnh, làm kinh doanh phải có nguyên tắc. Xem ra cậu không tin tưởng tôi nhỉ? Anh Ưng, tôi không hề quen hai đứa này.
Lý Quảng Đông, anh làm chuyện phạm pháp, làm chuyện xấu tôi đã báo cảnh sát rồi. Bây giờ thì sao? Chắc là phải quen biết rồi chứ nhỉ? Anh Ưng, anh nghe tôi giải thích đã. Tôi không cần nghe cậu giải thích. Được lắm, cậu dám chơi lén sau lưng tôi,
Chúng ta cứ chờ mà xem. [Tiêu rồi, tiêu rồi,] [sắp có án mạng rồi.] Tại sao chứ? Tại sao lại làm chuyện phạm pháp? Không phải như cô nghĩ đâu, cô đi đi. Nếu anh không làm chuyện phạm pháp, tại sao phải chạy trốn chứ? Anh giải thích rõ ràng cho tôi.
Tôi cảnh cáo cô, tránh xa tôi một chút. Cô đi đi, tôi không muốn so đo với cô. So đo? Anh đang so đo với bản thân mới đúng. Chuyện anh đã làm anh có dám nhận hay không? Tôi đường đường là một thằng con trai, có gì mà không dám nhận chứ?
Thầy Lý Đức Lượng. Ồ, không phải đâu, cậu nhận nhầm người rồi. Ấy, em đến tặng giỏ trái cây cho thầy. Tôi… tôi không có đặt giỏ trái cây, cậu nhận nhầm người rồi. Thầy chủ nhiệm, xin lỗi. Quảng… Quảng Đông, em… em đừng như thế được không?
Tôi thừa nhận năm đó tôi làm chưa tốt, nhưng lúc đó cũng không phải ý của tôi. Này, hôm nay em đến chỉ để xin lỗi thầy thôi. Nhưng… nhưng mà Quảng Đông, Quảng Đông, em sao em phải thế chứ? Nói thật thì, trước đây em rất hận thầy.
Em hận thầy đã bỏ rơi lớp mình, hận thầy bỏ rơi em, hận thầy không đủ dũng cảm đối mặt với hiện thực. Không bỏ cuộc, không từ bỏ, đó là điều thầy đã dạy chúng em mà. Nhưng từ việc đó, mỗi khi có chuyện gì xảy ra,
Thầy chỉ biết lùi bước trốn chạy, nhẫn nhịn cho qua chuyện. Đúng. Dịp khai giảng và tốt nghiệp mỗi năm, cũng là lúc em sẽ đến gây phiền phức cho thầy. Nhưng em chưa từng thấy cho dù chỉ là một học sinh thôi, đứng ra giúp đỡ cho thầy.
Chuyện này cho thấy điều gì? Nói rõ ràng từ sau việc đó, cách giáo dục của thầy là thất bại. Thầy chỉ dạy cho họ cách học hành, chứ không dạy cho họ đạo lý làm người. Vào hôm qua khi một mối làm ăn của em bị hủy hoại vì mấy người trẻ,
Nhưng khi chúng nói chúng là học trò của thầy, chúng tới đây là vì thầy, thầy có biết không, em đã bị cảm động. Sao cơ? Tại sao năm đó anh lại viết thư tố cáo giả? Thư tố cáo gì chứ? Tôi không biết cô đang nói gì?
Anh cho rằng thầy Lý Đức Lượng là một thầy giáo tốt đúng chứ? Tôi tin là anh cũng rất tôn trọng thầy ấy. Nếu anh đã muốn thầy ấy được trở lại làm chủ nhiệm. Cứ nói thẳng không phải là được rồi sao? Tại sao phải viết thư tố cáo giả
Để vu oan cho thầy chủ nhiệm Hách chứ? Tôi không vu oan thầy ấy, chính thầy ấy là người đã viết. Nếu không thầy ấy không thể thay thầy Lý Đức Lượng trở thành giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Nếu không thì sau này
Thầy ấy cũng không thể trở thành giáo viên chủ nhiệm của toàn khối. Vậy thì anh có chứng cứ đúng chứ? Sao cứ phải day dứt trong lòng với chuyện của thầy Lý Đức Lượng mãi thế? Tôi hận thầy ấy. Tôi hận thầy ấy đã vứt bỏ chúng tôi,
Tôi hận thầy ấy đã vứt bỏ cả lớp chúng tôi. Đó cũng chỉ vì bất đắc dĩ thôi! Giống như bố của tôi vậy, nếu như không vì bất đắc dĩ, ai lại nỡ rời bỏ con cái của mình chứ? Anh không phải người xấu, nhưng tại sao anh lại khiến bản thân
Rơi vào vòng tội ác thị phi này chứ? Bao nhiêu năm qua anh vẫn chưa buông bỏ được chuyện này, vậy tại sao không thử nói chuyện và thấu hiểu nhau chứ? Muộn rồi, tất cả đã quá muộn rồi. Đây là bức thư tố cáo năm đó. Thầy Lý vẫn luôn treo nó
Trong phòng làm việc của mình. Thầy ấy vốn đã biết là do anh viết, nhưng không hề lật tẩy anh. Là tại vì sao anh có hiểu không? Không sai, mặc dù em đã mất đơn hàng này, nhưng học sinh của thầy đã thắng cả cuộc đời. Thế nên từ khoảnh khắc đó,
Thầy đã thành công rồi. Ba năm cấp ba, tất cả mọi người chỉ quan tâm đến bảng xếp hạng thành tích của chúng em, cứ nói “Em đã thay đổi rồi”. Nhưng chưa có ai thật sự hỏi rằng trong ba năm đó, rốt cuộc chúng em sống có tốt không,
Có mệt mỏi lắm không? Mặc dù thầy đã từng mắng từng đánh em, nhưng trong lòng em thầy vẫn luôn là người thầy tốt. Thầy chủ nhiệm, thư tố cáo là do em làm giả, chẳng qua chỉ muốn thầy quay lại với lớp thôi.
Hãy chấp nhận lời xin lỗi đến muộn của em. Em xin lỗi! Sáng nay cấp trên gọi điện thoại tới, bảo rằng người tố cáo đã thu hồi đơn tố của thầy, còn nói tất cả chỉ là hiểu nhầm, thầy có thể tiếp tục quay về dạy học rồi. Vâng.
Thư tố cáo của tôi đâu? Mau lấy ra đây ngay, đó là chỗ dựa tinh thành của tôi đấy. Mấy năm qua, tất cả tủi thân tôi phải chịu đều nhờ vào nó mà qua được. Ai dám đụng vào một góc của nó, tôi xử cho tơi bời. Ồ vâng. Ôi trời!
Tiêu rồi, nó bị hư mất rồi. Cái này… cái này… không phải chứ? Nó… Sao… sao có thể? Sao… sao nó lại? Thầy chủ nhiệm, tìm được rồi nè, ten ten ten tèn. Bảo vật của tôi, thượng đế của tôi. Các em có biết không,
Đây chính là bản in đầu tiên trong cuộc cải cách dạy học của tôi đó. Sau này khi nghỉ hưu, vẫn còn phải viết truyện kí nữa. Chuyện tối hôm qua nếu tôi không nhắc các em cũng không định thành thật khai báo phải không?
Cái tiệm này của tôi mới giao cho cậu chưa tới một tháng, thịt cậu nướng đã nức tiếng rồi. Tôi nghĩ tôi già thật rồi, vô tích sự rồi. Dù thế nào, tôi cũng không nướng được như tay nghề của anh Ưng. Anh có bí quyết nướng thịt nào đúng chứ?
Tôi kinh doanh đàng hoàng, không có bí quyết gì cả. Tôi ra giá gấp đôi, bán phương thức chế biến cho tôi đi. Bao nhiêu năm rồi cậu vẫn nhanh nhẹn như vậy nhỉ? Kiếm miếng ăn cho anh em, sau này vẫn phải nhờ anh Ưng giúp đỡ.
Dùng loại súng nướng như thế này, sẽ khiến những phần thịt dính nhau mà chưa chín được nướng nóng lại, thế sẽ gia tăng vị của thịt nướng. Có muốn ăn thử một miếng không? [Nấu ăn cũng phải có bí quyết.] [Lý Quảng Đông cũng ra giá cao]
[để mua bí quyết của anh Phi rồi.] [Hóa ra bí quyết ở tiệm thịt nướng của anh Ưng] [nằm ở muối.] [Anh Ưng dùng loại muối mỏ cao cấp,] [nên thịt có mùi vị ngon và lạ.] [Vì lý do cơ mật,] [hai người mới quyết định giao dịch trên sân thượng.]
Thầy chủ nhiệm ơi, trách nhiệm mọi chuyện cứ đổ lên em, em chịu tất. Em không cần bày đặt vậy đâu, không đứa nào thoát được hết. Chuyện này tôi đã biết hết rồi. Đám con nít, ngốc nghếch. Các em có biết không? Có biết không hả?
Tôi rất là cảm động luôn đó, cảm động dễ sợ luôn. Nói cho các em biết, giáo dục luôn lấy người làm gốc. Lý Quảng Đông luôn là một nút thắt trong tim tôi. Tôi vô cùng cảm ơn các em, cảm ơn các em đã giúp tôi gỡ nút thắt đó ra.
Cảm ơn! Cảm ơn các em! Nào, đập tay thôi. Nào! Biển Bắc có cá, kỳ danh là Côn. Côn to lớn, thân của nó không biết dài mấy nghìn dặm. Hóa thành điểu, tên gọi là Bằng. Thầy Lý, thầy về rồi à? Đúng.
Bằng to lớn, thân nó dài không biết mấy nghìn dặm. Vùng dậy mà bay, cánh rộng như đám mây rủ ngang trời. Các em, đại hội thể thao sắp bắt đầu rồi. Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Chuẩn bị sẵn sàng rồi. Tôi không nghe rõ. Không từ bỏ, không đầu hàng.
Cố lên, cố lên, cố lên! Thưa các vị thầy cô và các bạn học thân mến, tấm huy chương vàng đầu tiên của đại hội thể thao lần này đã xuất hiện. Người giành được nó chính là bạn Thiện Cầu Tư của lớp 12/8. Cố lên nào, các vận động viên!
Nỗ lực là quá trình đầy tuyệt vời, anh hùng không ai khác ngoài tôi. Này, các em đi đâu đó? Thầy chủ nhiệm, Vương Viện Nga ngất xỉu rồi. Bây giờ em ấy đâu rồi? Thiện Cầu Tư đưa cậu ấy đến phòng y tế rồi ạ. Có nghiêm trọng không?
Em cũng không rõ nữa. [Tin tốt, tin tốt đây,] [lớp 12/8 lại có thêm một huy chương vàng nữa.] [Đặt chân lên đường chạy là một lựa chọn,] vượt qua vạch xuất phát là sự dũng cảm, chạy như bay đến vạch đích là thắng lợi, các vận động viên, cố lên nhé!
Hai tấm huy chương vàng, có chút bất ngờ đấy. Bác sĩ, chú chắc là bạn ấy không phải đang giả vờ đó chứ? Ngủ rồi mà lực tay vẫn mạnh như vậy. Em học sinh này bị co thắt cơ bắp, cho dù đã ngủ
Lực tay vẫn mạnh hơn em là chuyện bình thường. Thế chắc là bạn ấy không có vấn đề gì nữa phải không? Không có chuyện gì đâu, chỉ là huyết áp hơi thấp, ngủ một giấc là khỏe thôi. Cháu cảm ơn ạ. Ừ. [Tôi nghiêm túc nhìn bạn cùng bàn ở trước mặt,]
[dường như cô ấy thay đổi hoàn toàn.] [Mặc dù chỉ mới trôi qua một năm,] [nhưng cô ấy đã chẳng còn là] [con vịt xấu xí lúc tôi mới quen nữa rồi.] [Nhìn cô ấy giống như một em bé] [nằm trên giường ngủ,] [trong đầu tôi bỗng nảy lên một ý định.]
[Mặc dù nó có thể hơi thất lễ,] [nhưng mà] [tôi vẫn muốn tiến sâu vào trái tim của cô ấy,] [dù cho có thể chỉ bước ngang qua thế giới của cô ấy mà thôi.] Tôi nhất định phải thắng. Nhất định phải thắng, nhất định. [Ôi trời,]
[thắng thua có quan trọng vậy không?] Bà nội, nào, uống cái này đi ạ. Tiểu Nga à, sau này bớt mua những thứ như trái cây lại đi. Cháu đang trong tuổi phát triển, cứ để dành tiền mà chăm sóc cho bản thân. Bà nội, không sao đâu,
Số tiền này do cháu kiếm được đó. Cháu tham gia thế vận hội, giành được giải nhất hai môn, chạy đường dài và ném lao, giải thưởng tới 400 tệ lận đó. Thế sao? Vậy thì tốt rồi. Này, Tiểu Nga, hay là cháu về trường đi?
Bà bảo chú đến chăm là được rồi, cháu đừng làm lỡ việc học. Bà nội cứ yên tâm, cháu không sao đâu. Không phải cháu đã mang sách vở tới rồi à? Cháu cứ ở đây với bà thôi, không đi đâu hết. Cô nhóc ngốc này, bà ổn mà.
Bà đừng cố gượng nữa. Nếu như bà nghe lời cháu đi kiểm tra sức khỏe từ sớm, làm gì có chuyện đau bụng nhiều ngày liên tiếp như vậy? Ôi trời, bà chỉ bị viêm dạ dày thôi. Chú của cháu cũng thật là, cứ phải nói cho cháu làm gì không biết.
Bây giờ cháu đã lên lớp 12 rồi, việc học quan trọng. Bà già rồi, không có gì phải dằn vặt nữa. Cháu vẫn còn trẻ, mỗi chuyện cháu làm đều có thể thay đổi cả đời của cháu. Thế nên… Thế nên cháu phải cố gắng học hành, bởi vì chỉ có kiến thức
Mới có thể thay đổi số mệnh bản thân. Bà nội, bà đã nói câu này mấy trăm lần rồi. Biết là tốt. Anh Đản à, cũng được rồi đấy, sắp tắt đèn luôn rồi. Chờ chút nữa đi, tôi vẫn chưa làm xong bài này. [Cả buổi chiều rồi vẫn chưa về nữa,]
[không lẽ trong nhà có chuyện gì thật sao?] Này, hai cậu làm gì đấy? Anh Đản, Thanh Gỗ thích bạn nào sẽ đóng chặt nắp chai của bạn đó lại. Như vậy khi bạn nữ đó không mở được sẽ đến tìm cậu ấy nhờ giúp. Trẻ con quá đi,
Đây là mánh khóe con gái hay dùng, hai cậu đừng có tưởng là thật nhé. Mỗi lần có bạn nữ đến tìm tôi mượn chai ớt Lao Gan Ma cho thêm vào đồ ăn, dù cho tôi có vặn chặt nắp đến cỡ nào, họ cũng đều có thể dễ dàng mở được.
Anh nói cũng có vẻ đúng nhỉ? Ý của anh là ngày mai kêu em đi mua chai Lao Gan Ma chứ gì? Khỏi ngày mai nữa, bây giờ đi mua liền đi. Nếu như cậu thật sự thích một cô gái, thì cứ thẳng thắn viết thư tình là được.
Người ngoài cuộc thì không hiểu được đâu. Ngưu Ngốc, chúng ta đi thôi, để anh ấy ngồi đây chờ một mình. Tạm biệt. Bác Tống! Suỵt. Đây là lần tiêm thứ nhất trong buổi sáng, nếu bác thấy có chỗ này khó chịu, hãy báo với cháu bất cứ lúc nào.
Kết quả hóa nghiệm có lẽ sẽ có trong sáng nay. Được, cảm ơn cháu nhé. Bà nội, bà nội đừng đi! Hóa ra là một giấc mơ à? Tiểu Nga, cháu lại gặp ác mộng sao? Tiêu rồi, tiêu rồi, cháu trễ mất rồi. Sao chuông báo thức của cháu không kêu chứ?
Kêu rồi, kêu cả buổi sáng luôn đấy. Bà thấy cháu ngủ ngon quá nên tắt nó đi. Ôi trời bà nội ơi, bà đúng thật là. Cháu phải mau chóng quay lại trường đây. Mau đi đi, học hành cho tốt đấy. Đừng chỉ nghĩ đến chuyện đến thăm bà, bà không sao đâu.
Vâng, cháu biết rồi. Chào buổi sáng thầy chủ nhiệm. Em đừng có lên tiếng chứ. Ôi, nguy hiểm thay, cao thay! Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh. Các vua Tàm Tùng và Ngư Phù ở chốn xa xôi biết bao! Từ đó đến nay, đã bốn vạn tám nghìn năm
Mới thông suốt với chỗ có khói người ở ải Tần. Phía tây là núi Thái Bạch có đường chim bay. [Cầu xin tôi đi nào.] Có thể vắt ngang đến tận đỉnh núi Nga Mi. Đất lở, núi sập, tráng sĩ chết… [Gì vậy, không phải chứ?]
Rồi mới có thang trời, đường đá móc nối liền nhau. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫
♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫
♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫
♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫
♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫
♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫