Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Không khuất phục, không bỏ cuộc. Không khuất phục, không bỏ cuộc. Cố lên! Cố lên! Thiện Cầu Tư cố lên! ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ Trận đấu tiếp tục. ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn ♫

    ♫ Mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫ Chạy nào, lên nào. ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ Cố lên, cố lên, cố lên! ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫

    Tiến lên, chạy đi nào. Cố lên, chuyền bóng! ♫ Có quá nhiều giấc mơ ♫ Đại Nga. ♫ Chưa kịp thực hiện ♫ Bóng tốt lắm. Cố lên, cố lên, cố lên! ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ Cố lên, cố lên, cố lên! ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ Còn một phút nữa! Cố lên, cố lên, cố lên!

    ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫ ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ Hawkeye, ném đi! ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫

    ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫ ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫

    ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫ Còn 30 giây nữa. ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ Các anh em, chiến đấu hết sức với bọn họ đi! Liều mạng thôi!

    Cố lên, cố lên, cố lên! ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ Bất chấp thôi. ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn ♫ ♫ Mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    Trận đấu kết thúc, đội Quét Phân giành chiến thắng. ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ Chúng ta thắng rồi! ♫ Có quá nhiều giấc mơ ♫ ♫ Chưa kịp thực hiện ♫

    Chúng ta thắng rồi! ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫ [Chúng tôi chiến thắng rồi!] ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ [Trong khoảnh khắc này,] [tôi hiểu được thế nào là tinh thần đồng đội,]

    ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ [thế nào là cảm giác vinh dự của tập thể.] ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ Em Ngưu Phúc,

    Phiền em đóng cửa lại giúp tôi. ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ Các em, ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ tôi đã từng nói, đóng cánh cửa này lại chúng ta chính là

    ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ người một nhà. Đúng vậy. Tôi đề nghị, ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ chúng ta hãy dùng tiếng vỗ tay nồng nhiệt nhất để chào đón bạn Ngưu Phúc về nhà.

    ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫ Cảm ơn, xin cảm ơn. ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫

    ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ Em Ngưu Phúc, đây là tiền hỗ trợ học tập của trường mình.

    Hy vọng em có thể trân trọng cơ hội này tiếp tục phấn đấu. Em sẽ cố gắng ạ. Còn nữa, từ hôm nay cho đến khi kì thi Đại học của em kết thúc, trường mình sẽ giảm bớt tất cả học phí của em. Cảm ơn thầy chủ nhiệm. Về lớp đi.

    Thầy chủ nhiệm, cảm ơn thầy nhé! Ngưu Phúc mà biết đây là tiền em cho cậu ấy, đánh chết cũng sẽ không nhận đâu. Thiện Cầu Tư ơi là Thiện Cầu Tư, em kêu thầy nói gì với em bây giờ? Về lớp học đi. Vâng. [Tôi tin rằng Ngưu Phúc lúc này]

    [chắc chắn không phải là cậu ấy khi xưa nữa rồi.] [Sau khi trải qua] [công việc lao động thể lực nặng nhọc,] [cậu ấy sẽ càng trân trọng] [cuộc sống học đường khó có được này.] [Và tôi] [cũng như vậy.] [Tôi đã vô cùng mong đợi,]

    [muốn chiến thắng cuộc thi cuối kì rồi.] Hôm nay ai trực vệ sinh vậy? Thầy chủ nhiệm, là em ạ. Dưới đất có nhiều rác thế này, sao vẫn chưa quét dọn nữa? Cứ tưởng đây là nhà của mình thật à? Người đâu rồi? Không phải lừa mình chứ? Tư Tư,

    Rốt cuộc cậu đã xem tờ giấy mình viết cho cậu chưa vậy? Tôi chưa xem thật đó. Kỳ Kỳ, có chuyện gì muốn nói thì cứ nói thẳng ra đi, sao phải kéo tôi lên đây chứ? [Tiêu rồi,] [lẽ nào đang nói đến] [tờ giấy Hách Giai Kỳ viết cho Thiện Cầu Tư?]

    Đã thắng trận đấu rồi, có phải cậu cũng nên thực hiện lời hứa không? Lời hứa gì cơ? Ghét ghê, cậu quên rồi à? Không phải cậu nói muốn cùng mình đi du học sao? Không gấp, không gấp. Không phải tôi vẫn còn chưa tìm được ba người bạn thật lòng sao?

    Tôi không qua nổi ải đó của bố. Ngưu Phúc, Lâm Côn và mình, chẳng phải đủ rồi sao? Hứ, cậu ư? Thôi bỏ đi, cậu có thể vượt qua máy kiểm tra nói dối của bố tôi, có chết tôi cũng không tin. [Cặp nam nữ đáng chết này,]

    [quả nhiên đang vụng trộm.] Vậy cậu có thể đi tìm Vương Viện Nga đấy. Mình thấy lần này cậu ta giúp cậu rất nhiều, với cả mình có thể cảm nhận lờ mờ được, cậu ta có ý với cậu đấy. Con khỉ ấy!

    Cho dù tất cả đàn ông trên thế giới này chết hết thì cậu ta, Hawkeye đó cũng không thích tôi đâu. Có đến mức lố vậy không? Cũng gần vậy rồi. Không lệch phát nào đâu. Mình thì lại cảm thấy cậu ta không có phản cảm với cậu lắm đâu.

    Nếu cậu ta biết chuyện tôi đánh cược với bố tôi, mà không đi nói với Ngưu Phúc và Lâm Côn thì tôi đã đốt nhang cảm tạ rồi. Tư Tư, thế cậu cũng không thể cứ kéo dài mãi được. Lỡ như ngày nào đó Vương Viện Nga nói cho bọn họ biết

    Chẳng phải cậu phải ở lại trong nước thi Đại học sao? Không đâu, cậu cứ yên tâm, tôi có thể lo được hai người họ. [Quá đáng thật đấy,] [quả nhiên ngụy quân tử đáng ghét hơn kẻ tiểu nhân.] Tư Tư, cậu đừng tưởng rằng cậu dùng tiền tiêu vặt của mình

    Làm học bổng hỗ trợ cho Ngưu Phúc thì cậu ta sẽ cảm ơn cậu. Có đôi khi người nghèo sẽ làm ra một số chuyện ngoài dự đoán đấy. Chuyện mất tiền trong lớp lần trước mọi người đều nói là do Ngưu Phúc trộm đó.

    Này Kỳ Kỳ, không phải như cậu nghĩ đâu. Này, cậu đừng có… Người nghèo thì sao chứ? Người nghèo chọc giận gì đến cậu? Người nghèo thì phải làm mấy chuyện lén lút trộm cắp đó sao? Mặc dù cậu ăn mặc tử tế nhưng tôi lại nhìn thấy

    Tư tưởng nghèo nàn và rẻ rúng của cậu. Để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, cậu cũng chẳng hay ho được hơn ai đâu. Lợi dụng Ngưu Phúc và Lâm Côn, cậu không hề có tư cách có được tình bạn. Còn cạnh tranh chức lớp trưởng nữa,

    Cậu căn bản không có tư cách lãnh đạo lớp. Không phải như cậu nghĩ đâu mà. Hai chú ong nhỏ, bay ra từ bụi hoa, bay sang trái, bay sang phải. [Nhìn thấy ánh mắt điềm nhiên như không] [của Ngưu Ngốc và Thanh Gỗ] [tôi biết Hawkeye]

    [vẫn chưa nói chuyện tôi sẽ đi nước ngoài] [cho hai người bọn họ.] Này Ngưu Phúc. Anh muốn chơi không? Anh Đản! Nhìn thấy thùng thuốc nổ sắp cháy trước mắt, tôi cảm thấy đây là lúc để thử vận may rồi. Vào đi. Tư Tư à, bố cứ bảo tại sao gần đây

    Không nghe thấy tin tức gì của con ở trường học nữa, hóa ra là đã hòa nhập vào tập thể rồi à? Đúng đấy ạ. Không chỉ như thế, Thiện Cầu Tư còn đánh cược với lớp trưởng, để giành chức nữa đó ạ. Đúng đúng đúng.

    Vì thế mà bọn cháu còn thi đấu một trận nữa. Đội của bọn cháu tên là TF4. Quét Phân 4 ư? Cái tên này hơi kì lạ nhỉ? Bố ơi, cái đó gọi là Team Fighting 4 đó, bố đừng có nói bậy chứ. Xin lỗi, xin lỗi. Team Fighting 4 nhỉ? Vâng ạ.

    Rất tốt, chúc mừng mấy đứa nhé! Tư Tư, bây giờ con hối hận vẫn còn kịp đấy. Không có gì để hối hận cả, tới đi. Vậy bạn Ngưu Phúc đó chính là người con muốn trợ giúp đúng chứ? Vâng. Ý gì đây ạ?

    Thầy Lý của các con đã nói cho bố hết rồi. Cậu ta đã trả lại hết số tiền con đưa rồi. Cậu ta nói cậu ta là giáo viên chủ nhiệm của lớp con, chuyện này cậu ta có trách nhiệm trực tiếp. Cái gì? Vậy…

    Tiền hỗ trợ việc học cho Ngưu Phúc là… Đúng thế. Thầy Lý vẫn luôn kiên trì. Nhưng bố thấy giữa hai bố con chúng ta vẫn cần sự thành thật. [Có câu “Người không vụ lợi là vĩ đại nhất”.] [Chính tại khoảnh khắc đó,]

    [tôi bỗng có cái nhìn khác về thầy chủ nhiệm.] Được rồi, chúng ta bắt đầu đi. Tư Tư, nếu như trong lòng con vẫn chưa có quyết tâm, tại sao phải miễn cưỡng chứ? Thử thách lần này, con vẫn chưa thông qua. Nhưng ba người bọn họ

    Vẫn còn chưa bắt đầu thử thách mà. Không cần thử thách nữa, chuyện của các con bố đã biết hết rồi. [Tôi biết chắc chắn] [Vương Viện Nga sẽ nhanh hơn tôi một bước.] [Tại sao chứ?] [Tại sao hả?] [Tôi chỉ muốn đi nước ngoài thôi mà,]

    [tại sao lại phá hỏng kế hoạch của tôi?] Để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, cậu cũng chẳng hay ho được hơn ai đâu. Lợi dụng Ngưu Phúc và Lâm Côn, cậu không hề có tư cách có được tình bạn. Còn cạnh tranh chức lớp trưởng nữa,

    Cậu căn bản không có tư cách lãnh đạo lớp. Nước sông không phạm nước giếng. Vương Viện Nga, tôi quyết không đội trời chung với cậu. Đánh nhau kìa, sắp đánh nhau rồi. Cậu làm gì vậy hả? Cậu nói xem? Thiện Cầu Tư, cậu nói rõ cho tôi ngay.

    Tôi chọc giận gì cậu hả? Chuyện bản thân cậu làm trong lòng cậu tự rõ. Cậu làm sai mà không chịu nhận, còn dám đổ ngược lỗi lại cho tôi à? Tức chết đi thôi. Ra đây! Đi nào. Đánh tay đôi! Này, này, cậu thả tôi ra.

    Đừng có tưởng lực tay cậu mạnh là tôi… tôi không dám… dám làm gì nhé. Thả ra! Nói đi. Nói cái gì chứ? Nói xem lý do cậu tuyên chiến với tôi là gì? Là cái gì tự cậu rõ. Cậu! Tôi rõ? Tôi hiểu rõ còn phải hỏi cậu làm gì? Hawkeye,

    Cậu ngoan ngoãn một chút đi. Dám đá anh đây, cậu còn muốn sống không? Không sống nổi nữa rồi, thì làm sao? Hawkeye, cậu đừng làm bậy nha. Tôi làm bậy? Cậu dám lật lọng, bán đứng anh em, nếu như là trước đây tôi đã xử đẹp cậu rồi.

    Cho cậu sống yên ổn đến bây giờ, là do cậu giúp cho Ngưu Phúc. Tên họ Thiện kia, tôi chưa đánh chết cậu tính ra mạng cậu còn lớn đấy. Tôi có bán đứng bạn bè đâu, tôi chỉ muốn đi nước ngoài thôi mà. Tôi chọc giận gì cậu chứ?

    Đúng là không chọc giận gì tôi, nhưng Ngưu Ngốc và cả Thanh Gỗ, cũng là bạn của tôi. Tôi không thể giương mắt nhìn bọn họ bị loại người tiểu nhân như cậu lợi dụng. Vậy là cậu gọi điện thoại cho bố tôi mách lẻo đấy à?

    Hại tôi đứng trước mặt bố không có đường lui. Cái gì? Cậu lừa bọn họ thì thôi đi, còn dám miệt thị chị đây à? Tôi… tôi đánh chết cậu. Hawkeye, cậu đừng làm bậy, đừng làm bậy. Tôi làm bậy ư? Cậu có biết cây xương rồng đó

    Là do Quốc vương Cát Cát tặng cho tôi không? Cậu cứ bóc gai nó hết lần này đến lần khác, hôm nay tôi phải bóc sạch hết gai trên người của cậu. Dừng tay! Tôi… Hiểu nhầm? Đúng, là hiểu nhầm ạ. Nhìn ở ngoài thì bọn em giống như đang cãi nhau.

    Còn sự thật thì sao? Sự thật là… Sự thật là… Hiệu trưởng Mao, sự thật là hai đứa chúng em đang luyện tập cho vở kịch nói. Ồ, đúng đúng đúng. Cua cũng gắt đấy, nói tiếp đi. Trong Tây Du Kí có một cảnh Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung.

    Lúc nãy bọn em đã diễn cảnh sau khi Tôn Ngộ Không thoát ra khỏi lò luyện đơn, đi tìm Ngọc Đế tính sổ. Ồ. Vậy lời thoại tiếp theo của Thiện Cầu Tư là… Thiện Cầu Tư nên nói Mau đi mời Như Lai Phật Tổ. Sao tôi lại nhớ Thiện Cầu Tư nói,

    Hawkeye, cậu đừng làm bậy? Hiệu trưởng Mao, hai đứa em đã sáng tạo thêm đó ạ, thật ra lời thoại là… Thật ra lời thoại là Bát Hầu, ngươi đừng làm bậy, sau đó Vương Viện Nga sẽ đánh em. Lúc này, em nằm ra đất lớn tiếng kêu cứu,

    Mau đến mời Như Lai Phật Tổ. Làm như vậy có thể gia tăng sự miêu tả về cá tính của nhân vật. Đúng là như vậy. Dựa theo lời hai em, có phải tôi xuất hiện hơi sớm không? [Phòng giám thị thông báo!] [Học sinh Thiện Cầu Tư và Vương Viện Nga]

    [của lớp 12/8,] [dùng lời nói và hành động quá kích] [để tập luyện kịch nói…] Này, tôi cũng phục cậu rồi đó Hawkeye. Mới nãy quá trời người vây quanh, mặt tôi cũng đỏ lên rồi, vậy mà mặt cậu vẫn đơ, tim không đập à? Trong lòng tôi không có gì sợ.

    Làm chuyện có lỗi, đương nhiên sợ người khác rồi. Nếu không tôi cũng sợ cái người lật lọng, bán đứng anh em. Sướng nhỉ? Lần này tôi không thèm so đo với cậu, dù gì tôi cũng không có chứng cứ. Đợi đến khi tìm được tang chứng vật chứng,

    Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Hứ! Tôi muốn ra nước ngoài, hít thở bầu không khí khác lạ, tìm tòi học hỏi thôi, tôi làm vậy là sai sao? Nếu cậu thật sự muốn tìm tòi học hỏi thì ở đâu chẳng làm được.

    Cậu nhìn tôi này, muốn đọc tiểu thuyết thì đọc ở đâu lúc nào cũng được. Cậu chỉ viện cớ thôi. Mặc dù đã thắng trận bóng rổ, nhưng thành tích phải xuất sắc mới có thể làm lớp trưởng. Có một số người… Việc học không phải là tất cả cuộc sống,

    Thắng bại là chuyện thường tình. Ồ, học được cách khiêm tốn rồi à? Mặc dù học tập không phải là toàn bộ cuộc sống, nhưng ngay cả một phần của cuộc sống cậu cũng không chinh phục được, thế mà còn đòi ra nước ngoài, đi đâu cũng không được đâu.

    Dũng sĩ thật sự phải dũng cảm đối diện với cuộc sống tăm tối, dũng cảm đối diện với máu đào ròng ròng. Mùa hè này chắc cậu chưa kịp mặc áo thun đâu nhỉ? Chỉ toàn mặc áo lông thôi. Này Hawkeye, được nước lấn tới đúng không?

    Cậu đừng tưởng cậu là con gái thì tôi không dám đánh nhé. Hai em, lại đang diễn vở kịch nào nữa đây? Lẽ nào là Ba lần đánh Bạch Cốt Tinh? Đúng chứ? Mở sách đến trang 17 cho tôi, bài ba, cuộc sống tương lai. Tiết trước tôi đã giao

    Mỗi người chép bài khóa ba lần, để lên bàn để tôi đi kiểm tra. Tiêu rồi, tiêu rồi. Tôi quên làm bài tập rồi, làm sao đây? Ấy chà Hawkeye, sao đấy? Quên làm bài tập rồi à? Không ngờ cậu cũng có ngày này. Vở bài tập đâu? Cô ơi,

    Hôm qua hai đứa em bị phạt đứng nên không kịp làm. Sau tiết này bọn em bù được chứ ạ? Trong tiết của tôi không có ngoại lệ. Chạy quanh sân ba vòng! Còn ai chưa làm nữa cũng ra ngoài ngay cho tôi. Mau lên!

    Mau chạy đi, vẫn còn hai vòng nữa đấy. Cô Phùng kêu tôi giám sát hai em, mau chạy cho xong để còn về học tiếp. Vâng! Này Hawkeye, bị phạt trong lúc học có cảm giác gì? Là nữ sinh, có phải cảm thấy xấu hổ lắm không?

    Đúng là mất mặt chết đi được, không ngờ chỉ có mỗi hai chúng ta không làm bài tập. Cậu còn cười, cậu còn cười được ư? Không làm thì không làm thôi, có gì đâu chứ. Quen là thấy thường thôi. Nhưng tôi không phải cố ý mà.

    Ấy, chẳng lẽ ý cậu là tôi cố ý sao? Không sao đâu, đừng để trong lòng. Chẳng phải có tôi đồng hành cùng cậu rồi sao? Cậu không để ý, nhưng tôi thì có đó. Tôi cũng đứng top đầu trong lớp, thầy cô sẽ đánh giá tôi thế nào?

    Mọi người sẽ nhìn tôi ra sao? Có gì khó khăn đâu, quen là được rồi. Tôi không hiểu nổi cậu luôn. Bị cảnh cáo trước toàn trường còn không ngại ngùng xấu hổ gì, chỉ vì không làm bài tập đã khóc như vậy rồi. Tại cậu hết đó. Cái đồ sao chổi,

    Tự cậu không làm, hại tôi cũng quên theo. Này! Làm gì đó? Đừng có chắn đường tôi. Tôi làm rồi. Vậy tại sao cậu… Kiểu người đi học không bao giờ nghe giảng như tôi, nếu như đột nhiên ngước đầu lên, nhất định là vì cậu đang trả lời câu hỏi.

    Này, nghĩ gì đó? Không chịu thua, không đầu hàng. Ai bảo tôi là đội trưởng cơ chứ? Duy trì đội hình, chạy theo nào. [Mặc dù tôi biết tên Thiện Cầu Tư đang đứng trước mặt này] [là một tên khốn nạn bán đứng tình bạn,] [nhưng không hiểu tại sao,] [tôi không thể]

    [thù ghét cậu ta được.] Đây. Vâng ạ. Dùng xong đừng quên đem trả nhé. Vâng ạ! Ấy chà. Chuyển thể dục thành môn học bắt buộc. Hứ, dùng đá hình trái tim chỉ để viết cái này à? Chán òm. Úi chà, giờ thì chắc chẳng có ai cao hơn mình nữa rồi.

    Mười năm sau Trần Triết sẽ đánh bại Thiện Cầu Tư, trở thành vua của Nhất Trung. Này hình như hơi lố nhỉ? Có điều ở trên cao như vậy làm sao cậu ta viết được nhỉ? Hứ. Mấy bộ đề thi thử kia cậu cố gắng làm lại. Làm sao đây?

    Đi thi không có vấn đề gì đâu. Ồ. Cứ thi thật tốt. Thật đó, liệu có khả năng… Được rồi. Cậu cũng khá thật đó chứ. Mỗi học kì đều viết một điều ước lên tường ước nguyện, thảo nào luôn thi được hạng nhất. Có liên quan gì đến cậu không?

    Cậu có quản được không chứ? Hứ. Các em, tôi đã nói rồi, đóng cánh cửa này lại, chúng ta chính là người một nhà. Các em đừng có ỉu xìu như vậy chứ. Không phải các em rất thích học thể dục sao? Đại hội thể thao sắp bắt đầu rồi,

    Các em nhớ hăng hái đăng kí nhé! Vâng. Này lão Lý, sắp đến đại hội thể thao rồi đó. Xét thành tích học tập, lớp của thầy đã loại bỏ hạng bét rồi. Nhưng thành tích thể dục, thì học sinh lớp thầy luôn là những người về cuối đấy.

    Tôi cũng muốn xóa tan nhục nhã, nở mày nở mặt, nhưng thể chất của các em ấy không ổn. Vậy thì dùng tất cả mọi cách kích thích sự tích cực của các em ấy. Này, khát vọng đấy. Khát vọng mới chính là sức mạnh, thầy có hiểu không?

    Các em, để hưởng ứng lời kêu gọi, hôm nay thầy xin trịnh trọng hứa với các em, chỉ cần chúng ta được hạng nhất, những tiết thể dục sau này, thầy thể dục sẽ không bao giờ bị bệnh nữa. Ôi trời. Vốn là phải được học tiết thể dục đấy.

    Đúng đó, thế mà gọi là kêu gọi gì chứ? Đúng vậy. Thiện Cầu Tư, em tập thể dục cũng có dáng lắm, đăng ký thi chạy 5000m đi. Em không có thời gian. Lúc tập thể dục là được thả lỏng bản thân, còn bây giờ em đang bận học rồi.

    Hầu Tử, em đăng ký nhảy xa đi. Nhảy thì cũng không thắng được đâu thầy, chi phải hành mình vậy? Trần Triết, em là lớp trưởng, em phải đứng ra làm gương. Thầy chủ nhiệm, thật ra em cũng muốn tham gia lắm,

    Nhưng thầy cũng biết là tứ chi em không phát triển tốt, hơn nữa cũng sắp đến kì thi cuối kì rồi. Em còn nhiệm vụ trên người, vẫn phải cố gắng học tập. Các em à, đây là vinh dự của tập thể, là chuyện của nhà chúng ta đó,

    Các em phải để tâm vào. Chúng ta không những phải tham gia, mà còn phải giành được giải nhất nữa. [Muốn ngựa chạy] [mà lại không cho ngựa ăn cỏ,] [giả vờ làm người tốt cái gì chứ?] Nào! Chạy đường dài, ai đăng ký? Được lắm. Xem ra tôi phải sử dụng

    Chiêu cuối của mình rồi. Rồi. Em nào đăng ký tham gia đều có thể giành được phần quà lưu niệm trị giá 50 tệ, 50 tệ nhé. Nếu giành được giải nhất. cá nhân tôi sẽ tự trích ra 200 tệ làm phần thưởng. Wow, hạng nhất được nhiều vậy à? [Chiêu trò cả,]

    [toàn là chiêu trò.] [Cơ hàn không tha hóa, giàu có không mê muội,] [gặp quyền thế không lùi bước,] [thủ đoạn thô bạo thế này quá thấp kém rồi.] Chạy tiếp sức nam bốn người, bắt đầu từ 200 tệ, ai trước đây? Để em. Thiện Cầu Tư. Đồ con trai bần tiện.

    Thiện Cầu Tư một lần. Thiện Cầu Tư hai lần. Anh Đản, anh… Còn ai nữa, còn ai nữa? Em. 200 tệ thì em nữa. Em lấy 180. 180 tệ nhé, 180 tệ lần một. Em lấy 170 tệ. 170 tệ rồi. Em, 160 tệ. 160. Em 150 thôi. 150, 150 tệ lần một. 140.

    140 tệ. Em 80 tệ. 80, 80 lần đầu tiên. Em không cần tiền. Học sinh ngoan đây rồi, các em mau nhìn đi. Không cần tiền luôn đó, mọi người vỗ tay nào. [Đúng ngay lúc thầy chủ nhiệm đắc ý] [với kế hoạch của mình,]

    [thầy không hề biết rằng với những ân oán ngày trước] [đã có một bàn tay đen lặng lẽ giơ về phía thầy ấy.] Đi cẩn thận nhé. Được rồi. Này người anh em, đừng quên đánh giá năm sao nhé! Được, không thành vấn đề. Đi cẩn thận. Anh Đông, đây ạ!

    Giao cho ủy viên giáo dục và ủy viên kỉ luật. Vâng ạ. Alo? Xin chào, xin chào. Lý Đức Lượng à? Có đấy, đó là thầy giáo của trường chúng tôi. Ta đã hiểu rõ rồi, những việc đã qua không thể sửa chữa được,

    Nhưng những việc sau này còn có thể đổi thay. Bởi vì ta chưa đi sâu vào con đường lầm lạc, ta thấy rõ ngày hôm nay ta đúng mà ngày hôm qua là sai. Các em, mấy câu này thể hiện kiến thức của Đào Uyên Minh đối với quan trường,

    Và suy nghĩ của ông với cuộc đời. Thể hiện tinh thần gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn của ông. Hai câu cuối của đoạn này viết là… Thuyền nhè nhẹ lướt đi, gió mát thổi bay tà áo.

    Hỏi thăm khách con đường phía trước, giận thay, ánh dương buổi mai lờ mờ không rõ. Tốt, rất tốt. Hiệu trưởng Mao, thầy chủ nhiệm Hách. Thầy Lý, thầy ra đây gặp tôi một chút. À vâng. Sao thế? Hiệu trưởng Mao. Thầy Lý à, có người báo

    Nói rằng thầy lái xe đêm làm thêm, chuyện này là thật sao? Thưa thầy hiệu trưởng Mao, đúng là có. Nhưng đó là tôi sử dụng cuối tuần, ngày nghỉ và thời gian rảnh, tiện mà làm thôi. Vậy chuyện làm thêm ở cơ quan tập huấn thì sao?

    Làm thêm? Tuyệt đối không có chuyện đó. Tôi chỉ cung cấp ý tưởng cải cách dạy học của tôi cho bọn họ để thực hiện thôi, tôi không nhận bất kì đồng nào. Những điều thầy nói tôi sẽ phái người đi điều tra. Nhưng cấp trên đã gọi điện tới rồi,

    Trong thời gian điều tra, tạm ngưng việc dạy học, cô Phùng Doanh sẽ thay thế thầy. Hiệu trưởng Mao. Không cần nói nữa. Thầy chủ nhiệm của các em có chút chuyện, tiết này đổi thành tiết tiếng Anh. Là một nhà giáo nhân dân thì nên biết rằng

    Ý chí và quyết tâm chống tham nhũng của nhà nước. Tôi nói vậy thầy có thể hiểu chứ? Tôi hiểu ạ. Hiểu là tốt, hiểu là tốt rồi. Cậu không tò mò ai là người đã tố cáo cậu sao? Tôi biết chứ. Ôi, phải về đi thôi!

    Ruộng vườn sắp trở thành hoang vu, cớ sao chưa về? Hiệu trưởng Mao, thầy nói xem có phải tôi nên nghỉ ngơi rồi không? Thầy Lý à, tôi tin tất cả chuyện này đều là hiểu lầm. Mặc dù bây giờ phải tạm ngưng công việc để điều tra,

    Nhưng thầy cũng không cần quá để tâm. Thầy cứ yên tâm, dù lãnh đạo có chèn ép đến đâu, Nhất Trung sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của thầy. Nghe nói nhà thầy chủ nhiệm có chuyện rồi, thế nên mới để cô tiếng Anh đến dạy. Kì này

    Chắc mấy ngày nữa thầy chủ nhiệm mới quay lại được. Ố yeah! Sao đây nhỉ? Trông điệu bộ các cậu có vẻ tối nay làm chuyện lớn đấy nhỉ? Đi thôi, tối nay tôi đãi. Mời bữa tối à? Ừ. Ăn gì đấy? Này, Thiện Cầu Tư. Làm gì vậy?

    Tôi hỏi một chút, nút mở máy ở đâu thế? Đã bận cả một buổi tối rồi, thế mà cậu vẫn chưa mở được máy. Người ta mới tới quán net lần đầu mà, nút mở máy tính ở đây không giống trong phòng thực hành. Chị Nga à,

    Chị không cần giải thích nữa đâu. Tôi biết cậu là học sinh ngoan, chưa đi net bao giờ. Mở giúp cậu rồi đó. Tôi đi vệ sinh cái đã. Có đánh chết tôi cũng không đi net nữa đâu. Buồn ngủ chết đi được. Không sai, đúng là rất mệt,

    Có điều học được nhiều thứ đấy chứ. [Ôi đừng đánh nữa.] Đây không phải tiếng của thầy chủ nhiệm sao? Đúng rồi đó. [Đừng đánh mặt, đừng đánh vào mặt mà.] [Ấy da.] Đừng đánh nữa. Đánh đi! [Đừng đừng đừng.] Không ngờ thầy chủ nhiệm cũng có ngày này. Mau đi giúp đi.

    Này, giúp gì mà giúp chứ? Bốn năm người bọn họ là đủ rồi. Này, rốt cuộc hai cậu có tí cảm giác vinh dự tập thể nào không thế? Tiền đi net lúc nãy là ai cho hả? Còn không phải là tiền thưởng của thầy chủ nhiệm sao? Không phải thế đâu nhé.

    Đó là tiền thưởng của đại hội thể thao, dựa vào năng lực của tôi để kiếm đó. Đại hội thể thao còn chưa bắt đầu nữa, cậu dựa vào cái tài năng gì chứ? Các anh mau dừng tay lại. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫

    ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫

    ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫

    ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫

    ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫

    ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫