Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Ông chủ, bao nhiêu tiền vậy? Tổng cộng là 250 tệ. [Nhiều vậy.] [Chết rồi,] [mình đâu mang nhiều tiền vậy đâu.] Ông chủ, chút nữa em ăn xong rồi quay lại trả được không? Được chứ. Cảm ơn ông chủ. Ăn no chưa? Ăn no rồi, no rồi.

    Vậy… Vậy mọi người đi trước đi. Chút nữa em đi theo. Đi chung đi. Ngưu Ngốc, không lẽ cậu tính ăn quỵt? Sao có thể vậy được? Em không phải loại người đó đâu. Ây, mọi người đi trước đi. Biết vậy thì tôi mang tiền rồi. Cậu nói gì vậy?

    Tôi nói tôi mời là tôi mời, mấy người mau cút cho tôi đi. Tôi không có ý đó. Cút đi, mau cút đi. Cút. Này. Đi thôi. Nhanh lên. Nhanh lên. Sắp chết luôn rồi. Em chạy không nổi nữa rồi. Sắp chết rồi, sắp chết luôn rồi. Được rồi đấy nhỉ.

    Chắc sẽ không đuổi đến đây đâu. Lần này Ngưu Ngốc chơi lớn thật. Đứng lại. Anh đừng đuổi theo em nữa. Đứng lại. Đến rồi, đến rồi kìa. Mau trốn đi. Không phải chỉ một bữa cơm thôi sao? Nói với ông chủ chút nữa lấy tiền trả là được rồi mà?

    Có cần phải vậy không? Cậu không hiểu đâu. Đàn ông vì thể diện thậm chí có thể trả giá bằng tính mạng đó. Nếu bị bắt thì sao đây? Liệu có bị đánh chết, bán thân hay làm việc chui không? Không sao đâu, chỉ là một bữa cơm thôi mà. Anh lo được.

    Không được, tôi phải đi giúp Ngưu Phúc. Cứ như vậy thì sẽ lớn chuyện đó. Để tôi. Chết rồi, chết rồi. Toi rồi. Cậu chạy gì vậy? Anh đuổi theo gì chứ? Cậu chạy thì tôi đuổi theo thôi. Anh đuổi theo thì em chạy thôi. Ông chủ, có gì từ từ nói.

    Không đủ tiền thì chúng em về lấy rồi đưa cho anh. Cô nói gì vậy? Ông chủ, hãy nể tình mà nương tay đi. Nể tình gì chứ? Ông chủ. Đừng nói nữa. Lúc nãy tôi tính tiền tôi tính nhầm bàn rồi. Bàn của cô cậu là số sáu

    Mà tôi tính bàn số chín, Đây là số tiền trả còn thiếu. Mà bạn học à, cậu cũng thật là. Cậu đi thì đi đi, không phải tôi kêu cậu đợi sao? Cậu còn phá bàn của tôi nữa, tôi chọc gì cậu sao? Tiền bàn trừ cậu 50 tệ,

    Đây là tiền còn dư đó. Ủa sao vậy? Vừa nãy cậu tự té một cái, đừng có ăn vạ tôi đó. Cầm đi, cầm đi. Cậu cầm đi, tôi còn phải về nữa. Ngưu Ngốc, cậu sao vậy? Không sao chứ? Đứng dậy trước đi. Nào. [Lúc đó] [chắc chỉ có tôi mới hiểu]

    [tại sao Ngưu Phúc lại khóc thôi.] [Dù gì đi làm ở nhà tang lễ,] [không phải ai] [cũng có dũng khí để làm.] [Dù gì] [cậu ấy muốn trước khi chuyển học] [lấy lại thể diện của đàn ông.] [Dù gì] [cậu ấy cũng không phải mình.] Yên lặng. Các bạn à,

    Tôi tuyên bố một chuyện nhé. Thầy thế dục hôm nay đã nói với tôi bây giờ chúng ta học lớp 12 để không ảnh hưởng đến thành tích của mọi người, nên bắt đầu từ hôm nay các tiết thể dục sẽ đổi thành tiết ngữ văn.

    – Hả? – Tại sao chứ? Được rồi, được rồi. Mọi người đừng bất mãn nữa, tôi cũng biết trong lòng mọi người đang nghĩ cái gì. Thầy thể dục làm như vậy là vì thành tích của chúng ta mà thôi. Thành tích, thành tích. Ngoài thành tích ra,

    Thì cậu còn có cái gì? Sao? Không phục à? Không phục thì lúc thi hết sức đi. Không phục thì lấy thành tích ra nói chuyện, đừng có khoe khoang ở đây. Thầy thể dục sẽ không vô duyên vô cớ mà từ bỏ chúng ta. Cậu để tay lên ngực tự hỏi

    Vừa nãy có lừa mọi người không? Đúng vậy. Thật không vậy? Giáo viên sẽ không từ bỏ bất kì học sinh nào. Thầy thế dục không như vậy, thầy chủ nhiệm cũng sẽ không như vậy. Họ làm như vậy đều vì thành tích của chúng ta.

    Cậu cứ luôn miệng thành tích, thành tích, mà công khai lừa gạt mọi người. Cậu có tư cách gì làm lớp trưởng chứ? Tôi thấy lý do chúng ta không học thể dục chắc là vì cậu đó. Thiện Cầu Tư, cậu bớt ở đây nói những lời mê hoặc lòng người đi.

    Cậu có tư cách gì nói những lời không chịu trách nhiệm vậy chứ? Phải, tôi rất thích học. Nhưng tôi sai sao? Không có thành tích thì có thể có tương lai sao? Thành tích rất quan trọng, nhưng không phải là tất cả của thời cấp ba của chúng ta.

    Mục đích của học hành không phải là thành tích, mà vì đạo đức, thông minh, sức khỏe và thẩm mỹ. Phát triển toàn diện. Cậu ngay cả một công thức toán đơn giản cũng không biết, mà nói đạo đức, thông minh, sức khỏe và thẩm mỹ gì chứ?

    Tôi nói thẳng cho cậu luôn. Tiết thể dục là tôi đề nghị thầy chủ nhiệm đừng học. Cậu có thể làm gì hả? [Không phải chứ?] [Anh Cát Cát sao lại lừa mọi người chứ?] [Sao cậu ấy có thể như vậy chứ?]

    Cậu học thể dục chỉ là muốn chơi bóng rổ thôi mà. Tôi nói thật với cậu nhé. Cậu học thể dục cũng chưa chắc chơi bóng rổ giỏi bằng tôi. Hừ. Họ Trần kia, tôi dám cược với cậu rằng mười năm sau tôi không nhớ một công thức nào cả.

    Nhưng tôi vẫn sống rất tốt, ít nhất là sống tốt hơn cậu. – Hay. – Hay. Nói hay lắm. – Hay. – Hay. Nói hay lắm. Được thôi, tôi cược với cậu. Mười năm sau chúng ta trở về Nhất Trung xem ai sống tốt hơn. Thiện Cầu Tư,

    Cậu đừng tự làm bản thân khó xử nữa. Muốn thắng tôi thì phải bắt đầu từ thành tích. Này. Trần Cát Cát, tôi muốn tuyên chiến với cậu. [Tuyên chiến?] [Điên rồi hả?] [Thua một lần rồi mà vẫn chưa thấy mất mặt sao?] Tuyên chiến gì? Thi giữa kỳ.

    Nếu tôi thi hơn điểm cậu thì cậu tự động từ chức lớp trưởng, để tôi làm. Dám không? Dám không? – Dám không? – Dám không? Được, cậu thua chắc rồi. Đợi đã. Cậu nói cậu chơi bóng rổ rất giỏi mà, chúng ta thêm một trận đấu bóng rổ được chứ? Được.

    Được chứ. Vậy tôi sẽ khiến cậu thua tâm phục khẩu phục. Các bạn à, thầy thể dục vừa gửi tin nhắn cho tôi. Tiết thể dục vẫn học đúng giờ. Mau xem, mau xem nè. Tấm hình tuyên chiến của anh Đản và Trần Triết đã đăng lên mạng rồi. Để tôi xem với.

    Trời ơi, đã hơn 8000 lượt like rồi. Ghê thật, ghê thật. Lần này thì học sinh cả trường đều biết rồi. Anh Đản lần này đấu xong là nổi tiếng luôn rồi. Được rồi đấy. Cậu cảm thấy anh ấy thắng nổi sao? Còn đấu xong là nổi tiếng nữa.

    Vậy cũng chưa chắc đâu. Gì mà chưa chắc? Lần trước anh ấy mặc khoác áo lông là vì thua khi so thành tích với Trần Triết đó. Hại tôi còn tưởng anh ấy đi tuần lễ thời trang ở Pháp thật. Nếu không phải trời quá nóng

    Thì tôi còn định mặc áo khoác lông đến trường thật đó. Lần trước là lần trước. Lần này học sinh cả trường đều biết rồi, anh ấy chắc chắn sẽ liều chết một lần. Vậy cậu cứ đợi mà xem đi.

    Hè này anh ấy chắc chắn sẽ phải mặc áo khoác lông rồi. Đúng rồi, Côn à. Anh Đản sao lại biết Trần Triết lừa gạt vậy? À, là vậy nè. [Anh Đản đến văn phòng] [muốn xin thầy chủ nhiệm về nhà,] [kết quả gặp Trần Triết đang mách lẻo.]

    Thầy thì muốn rồi. Trần Triết, chỉ sợ các bạn học có ý kiến thôi. Em cũng nghĩ tới vấn đề này rồi. Thật ra đa số các bạn đều sẽ hiểu, chỉ có một số ít là ham chơi thôi. Tôi thì không sao, em đi hỏi thầy thể dục đi.

    Thầy Hộ đồng ý thì đổi thành tiết tự học. Được thầy chủ nhiệm, em đi hỏi đây. [Thấy Trần Triết xấu xa như vậy] [nên anh Đản đi theo xem có chuyện gì.] [Kết quả phát hiện] [Trần Triết không hề đi hỏi.] [Làm gì vậy?] [Chẳng lẽ anh Hộ không ở đây?]

    Ủa Thiện Cầu Tư, em ở đây làm gì vậy? À thầy Hộ ơi, tiết thể dục hôm nay bọn em có học không ạ? Phải học chứ. Chút nữa là học. Mau về chuẩn bị đi. Dạ. Thế nên anh Đản mới có cớ để cãi với Trần Triết. Thì ra là vậy.

    Quả nhiên biết người biết mặt không biết lòng mà. Đúng vậy. Đúng vậy. Cậu không đi học thể dục mà về đây làm gì vậy? Anh Cát Cát, sao cậu lại lừa mọi người chứ? Lừa? Tiểu Nga, cậu phải hiểu rõ là mỗi tuần tiết học này

    Thì thầy chủ nhiệm đều muốn lấy tiết. Nhưng lần này không đến mà. Cậu hỏi thầy ấy chưa? Nếu thầy chủ nhiệm ở đây chắc chắn sẽ học ngữ văn. Vậy cậu cũng không thể lừa mọi người chứ? Không lẽ cậu cũng cho rằng Thiện Cầu Tư là đúng đấy chứ?

    Lớp chúng ta vốn là hạng một từ dưới đếm lên toàn khối. Khó khăn lắm chúng ta mới vươn lên mức trung bình, thân là lớp trưởng, tớ có lý do để từ bỏ sao? Đó cũng là cải cách dạy học của Thiện Cầu Tư có tác dụng. Được,

    Tôi không tính toán với cậu. Mười năm sau tôi sẽ chứng minh bản thân. Anh Cát Cát, không lẽ cậu xem là thật sao? Tôi xem là thật. Cậu ta tuyên chiến với tôi trước mặt cả lớp, tôi có thể không xem là thật sao?

    Bây giờ QQzone của bạn học đã được chia sẻ rất nhiều rồi, cậu cứ đợi mà xem đi. Cậu đâu cần phải gây khó dễ với Thiện Cầu Tư đâu. Tránh ra. Anh Đản, xin anh đó. Anh rửa chân đi. Cho dù học cũng đâu cần phải vậy đâu.

    Quốc vương Cát Cát, tôi cũng xin cậu đó. Cậu cũng rửa chân đi. Muỗi của cả kí túc xá đều do hai người gọi đến đó. Xin đó, xin luôn đó. Tôi chịu hết nổi rồi. [Không sai,] [một cuộc chiến không có khói lửa] [chính là bắt đầu như vậy đó.]

    [Từ lúc học tiểu học] [tôi đã ngứa mặt kiểu người học giỏi rồi.] [Lần này] [tôi nhất định khiến Trần Triết biết sự lợi hại của tôi.] Anh Đản, anh xem chưa? Chưa xem. Chưa xem mà đã mặc rồi à? Tôi lạnh. Xin lỗi.

    – Xin lỗi. – Nhường một chút đi. – Nhường chút đi. – Nhường đi. Trần Triết không hổ là người học giỏi. Anh Đản đâu? Không cần tìm nữa, hạng Mười từ dưới đếm lên. [Thi thử lần một] Hạng nhất vẫn là Trần Triết. Cảm ơn thầy chủ nhiệm.

    Hạng thứ hai, Vương Viện Nga. Vương Viện Nga, tôi từng nói những chỗ ngồi trong lớp em có thể chọn sao cũng được. Thầy chủ nhiệm, em chỉ muốn ngồi ở đây. Nhưng đó là… chỗ của học sinh yếu. Thầy chủ nhiệm, chẳng lẽ học sinh giỏi phải ngồi ở giữa

    Còn học sinh yếu phải ngồi ở trong góc sao? Em ngồi ở đây là muốn nói với mọi người rằng bất cứ ai cũng phải được dạy dỗ. [Có lẽ là bất mãn với Trần Triết.] [Cũng có lẽ là bất mãn với thầy chủ nhiệm.]

    [Tôi không biết tại sao Hawkeye lại ngồi chỗ cũ.] [Nhưng tôi có thể chắc chắn là] [lúc này] [tôi rất kính nể cậu ta.] Có tiến bộ rồi. Nhưng vẫn cách rất xa như cũ. Nhìn gì mà nhìn? Có người mà, không thấy sao? Sao cậu không khóa cửa?

    Cậu khoái như vậy lắm à. Tìm tìm kiếm kiếm, lạnh lạnh lùng lùng, thê thê thảm thảm sầu sầu. [Thi thử lần hai] [Thời tiết chợt ấm lại chợt lạnh, rất khó nghỉ ngơi.] [Đôi ba chén rượu nhạt.] Làm sao chống lại được lúc gió mạnh về đêm. Các em à,

    Đã xong kỳ thi thử lần ba rồi. Sắp thi giữa kỳ rồi, các em về nhà nhất định phải chuẩn bị thật tốt cho tôi. Được rồi, tan học. Thầy chủ nhiệm, thầy vẫn chưa cho bài tập mà. Cút đi. Đã. Có lạnh dữ vậy không? Trời mưa nên hạ nhiệt độ rồi.

    Cậu nghĩ xem, tại sao tôi cố gắng học như vậy mà vẫn không có kết quả nhỉ? Cũng đâu phải đâu. Lần này không phải anh hạng 20 từ dưới lên sao? Từ dưới lên. Cho dù theo đúng hạng thì cũng là hạng mười mấy mà.

    Nhưng rõ ràng tôi cố gắng như vậy. Siêng năng chăm chỉ học hành, không rửa chân một tháng luôn, sao vẫn không có kết quả vậy? Tuy em chưa bao giờ hạng nhất, nhưng em cảm thấy chắc là vấn đề chênh lệch thời gian. Gì mà vấn đề chênh lệch thời gian?

    Bố em là giáo viên. Em nhớ ông ấy từng nói Khoảng thời gian anh cố gắng sẽ không có được phản ứng nhanh trong thi cử. Sau khi kiên trì bền bỉ trong một thời gian sau đó sẽ đột phá. Đúng vậy, đúng vậy. Có lúc em thi không tốt,

    Nên em lập tức không học nữa. Nhưng lần sau thi thì thi rất tốt. Có lẽ như Lâm Côn nói vấn đề chênh lệch thời gian đó. Ừ, hình như cũng có lý đó. Anh Đản. Trận đấu bóng rổ sắp đến rồi, anh định thế nào? Sắp thi giữa kỳ rồi

    Còn nhớ nhung trận đấu bóng rổ gì vậy. Sao cậu ham vậy? Không phải chứ. Anh Đản, anh quên rồi sao? Anh cược với Trần Triết đó. Ngoài thi ra còn có trận đấu bóng rổ nữa. Đúng vậy. Trần Triết đã rủ các cao thủ trong lớp thành một đội để luyện rồi.

    Chết rồi, chết rồi. Chết rồi, chết rồi. Tôi đã quên sạch chuyện này rồi. Hả? Hả? Em tưởng anh đã chuẩn bị xong hết rồi. Đúng vậy. Anh Đản à, rốt cuộc anh kêu ai vậy? Sao vẫn chưa đến nữa? Đúng vậy. Không đến nổi sẽ không đến đâu nhỉ?

    Không đâu, không đâu. Mọi người thường hay gặp mặt mà, các cậu kiên nhẫn chờ đợi là được rồi. Này, các cậu đừng ngây ra đó chứ. Mau đi luyện tập đi. Trên người mình có gì sao? Không có. – À thì… – Được rồi. Đến đủ rồi

    Thì chúng ta bắt đầu thôi. Anh Đản à, không phải anh nói có hai người sao? Đúng vậy, bốn người sao chơi được? Đâu ra mà nói nhảm dữ vậy. Luyện bóng của cậu đi. [Thật ra tôi không có nói dối.] [Năm người đến thật,] [chỉ là…] Tôi hỏi cậu nhé,

    Ai kêu cậu đến nhà tôi sửa phòng vậy hả? Cậu đừng tưởng là cậu đưa tiền tôi đi làm cho bà nội tôi thì tôi sẽ mang ơn cậu. Tôi thề, tôi thật sự chưa từng nghĩ như vậy. Vả lại, đó là cậu đáng nhận được mà.

    Kỹ thuật chơi bóng của Trần Triết đứng nhất nhì trong lớp đó. Cậu ấy tìm toàn là cao thủ chơi bóng, tôi chưa từng chơi bóng rổ, sao tôi giúp cậu được? Không sao. Cậu có thể học, tôi dạy cậu. Vậy chẳng phải sẽ gây thù với Cát Cát của tôi sao?

    Tình bạn là trên hết, thi đấu không quan trọng. Nói cũng phải, dù gì cậu cũng không thắng nổi. Nể tình cậu nịnh bà nội tôi nên tôi giúp cậu một lần. Ây, đây mới là anh em tốt. Ngoài Thanh Gỗ và Ngưu Ngốc thì còn ai nữa? Cậu đoán đi.

    Cậu bớt giả vờ rụt rè với tôi đi. Mau lên. Vậy nếu như tôi nói là Hách Giai… Mẹ nó. Vậy rốt cuộc cậu có đi không? [Vậy là] [đã biến thành bốn người rồi.] [Nhưng mà tôi sẽ nghĩ cách] [kéo thêm một người nữa.] Có lòng tin đi được không? Đúng vậy,

    Chúng ta chỉ có bốn người. Nhưng chúng ta vẫn sẽ dùng thực lực và cảm xúc mãnh liệt của chúng ta. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ truyền bóng cơ bản nhất. Đón lấy nè. Kỳ Kỳ, cậu sợ gì vậy? Đây là bóng rổ chứ có phải bom gì đâu.

    Dùng sức đi. Nào. Đón lấy nè. Kỳ Kỳ à, tôi nói cậu nghe nè. Đột nhiên tôi cảm thấy bóng rổ không hợp với cậu lắm. [Truyền cho tôi.] [Nhảy thẳng lên đi.] [Đi.] Lại nào. [Vào một trái nào.] [Chú ý phòng thủ.] [Chơi hay lắm.] [Hay.] [Không sao, không sao đâu.]

    Anh Đản, anh cười gì vậy? [Chú ý phối hợp.] Trong binh pháp nói, muốn có được thắng lợi ngoài củng cố bản thân, thì còn một chiêu nữa. Chiêu gì vậy? Làm tan rã hàng ngũ địch. [Truyền, truyền đi.] Thông qua sự quan sát của tôi

    Lão Chu, lão Bạch, lão Sa và Hầu Tử của đội Trần Triết, trừ Hầu Tử có khí phách nhất, thì ba người khác lần lượt kéo từng người vào đội chúng ta. Anh Đản, chỉ một bữa thịt xiên nướng như vậy được không? Trên thế giới này

    Không có vấn đề nào một bữa thịt xiên không giải quyết được. Nếu như có, thì hai bữa. Anh Đản, em cảm thấy không phải vấn đề một hay hai bữa. Cho dù họ đồng ý không giúp Trần Triết thi đấu, nhưng kêu họ vào đội chúng ta là không thể đâu.

    Trên thế giới làm gì có chuyện tuyệt đối chứ? Bàn bạc thử xem. Kìa kìa. Thiện Cầu Tư, nói thật thì tôi rất thích cậu. Nhưng Tiểu Hạ vì cậu mà không nói chuyện với tôi nữa. Đương nhiên đây không phải là vấn đề có tiền hay không có tiền.

    Chúng ta không thể thương lượng được. Thiện Cầu Tư à. Trần Triết người ta tìm tôi là coi trọng tôi, tôi tuyệt đối không làm chuyện như vậy đâu. Không phải chứ. Cảm ơn nhé. Thiện Cầu Tư. Tôi nhìn lầm cậu rồi, không ngờ cậu là loại người này. Sớm biết như vậy

    Thì ban đầu cần gì phải vậy chứ? Cậu không cần lãng phí lời nói nữa đâu, bao nhiêu tiền thì tôi cũng không đồng ý đâu. Trừ phi cậu giết tôi, nếu không chuyện này không có cửa. Tôi có nhắc đến tiền chưa? Không ngờ họ cũng thú vị thật.

    Chúng ta về thôi. Ủa, không phải hẹn Hầu Tử rồi sao? Ba người họ đều như vậy rồi, Hầu Tử không thể nào đâu. Lãng phí thịt xiên. Nhân lúc cậu ta chưa đến, chúng ta đổi chỗ ăn đi. Đúng vậy, đúng vậy. Không ngờ người của đội Trần Triết

    Lại kiên định như vậy. Đi, đi thôi. Ể, mọi người ở đây à? Làm tôi tìm cả nửa ngày. Nói đi. Hả? Nói cái gì? Thiện Cầu Tư, sao hôm nay cậu ưỡn ẹo giống đàn bà vậy? Này, cậu nói rõ ràng cho tôi đó.

    Cậu đừng tưởng cậu là người của đội Trần Triết, thì cậu ghê lắm. Đúng vậy. Đừng cố ra vẻ nữa. Nói đi, hôm nay kêu tôi đến làm gì? Cậu không cần nói nữa, hôm nay không có chuyên gì cả. Ăn xong rồi nên làm gì thì làm đi.

    Đừng có người nào người nấy ăn hời của tôi rồi ra vẻ. Đúng vậy. Tôi là người có nguyên tắc mà. Đã chiếm được lợi của người ta thì phải giúp người ta chứ. Họ nói rồi. Mọi người muốn kéo tôi nhập hội mà đúng không? Phải thì sao chứ?

    Tôi đồng ý mà. Hả? Hả? Mọi người cảm thấy tôi khó giải quyết lắm đúng không? Tôi cũng không phải là người không nói lý lẽ. Dù gì tôi nhìn việc không nhìn người mà. Vậy tôi có thể hỏi cậu tại sao phản bội tổ chức không? Phản bội?

    Là Trần Triệt phản bội tôi. Tôi thích chơi bóng rổ như vậy, mà cậu ấy cướp đi tiết thể dục thì không thể nhịn được nữa rồi. Vậy tại sao cậu lại gia nhập đội Trần Triết? Thì cậu ấy kêu tôi vào trước.

    Tôi lấy thân phận đồng đội để tham gia đội họ đó. Lão Sa, lão Bạch và lão Chu đều là cao thủ trong lớp. Này Hầu Tử à, tôi còn chưa nói mà cậu đã phản rồi. Đến lúc đó cậu sẽ không phản bội lại chứ? Sao vậy chứ?

    Tôi nhìn việc không nhìn người. [Muốn thông suốt tư tưởng người khác] [phải bắt đầu từ người không thể xảy ra vấn đề nhất] [Anh Đản được mọi người cổ vũ rất nhiều,] [định nhân lúc hăng hái làm một lần cho xong,] [thuyết phục lão Sa.] Tiểu Hạ, cậu có biết

    Lão Sa là anh em tốt nhất của tôi không? Nhưng mình chưa từng thấy hai người nói với nhau câu nào. Tôi là người hướng nội, tôi không muốn ở trước mặt cậu để cậu nhìn thấy cậu ấy khó xử. Nhưng lão Sa vẫn đi giúp Trần Triết mà. Không,

    Cậu không hiểu đâu. Thật ra cậu ấy là gián điệp của tôi. Hả? Thì ra là vậy à? Chỉ là tôi vẫn không xác định rằng cậu ấy còn trung thành với tổ chức không? Sao cậu ấy có thể như vậy chứ? Cậu ấy không nên đi giúp Trần Triết. Không,

    Cậu đừng nghĩ cậu ấy như vậy. Cậu ấy thật ra là muốn giúp tôi, chỉ là… Chỉ là gì vậy? Chỉ là tôi muốn kêu cậu xác nhận lại tấm lòng của cậu ấy. Thiện Cầu Tư, cậu yên tâm đi. Tan học mình sẽ hỏi cậu ấy. Ừ.

    Lão Sa là một người mềm lòng, đừng nói với cậu ấy là tôi từng tìm cậu nhé. Được. Còn nữa. Hả? Cậu phải tốt với lão Sa nhé. Thiện Cầu Tư, cậu được đấy. Tôi không ngờ cậu lại bỉ ổi đến giành người của tôi. Này, lớp trưởng à.

    Không được nói vậy đâu nhé, tôi đâu có cưỡng ép gì họ đâu. Tôi chỉ vì mục đích chung mà thôi. Được, cậu đợi đó cho tôi. [Nếu như] [dùng chiêu mỹ nhân kế để hạ lão Sa,] [thì Trần Triết sẽ là mượn dao giết người.] Hiểu lầm?

    Hiểu lầm thêm lần nữa cho tôi đi. Kêu phụ huynh lên đón em về đi, tôi dạy không nổi học sinh như các em. Bạn học Sa, sau này hãy chú tâm vào chuyện quan trọng đi. Đừng chơi với đám người không đàng hoàng đó nữa. Chủ nhiệm, em biết rồi.

    Về học đi. Mọi người yên tâm. Lão Sa là bất đắc dĩ thôi, tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó. Là tôi đã xem thường thủ đoạn của Trần Triết rồi. Lão Sa đã động lòng nên bị Trần Triết nắm thóp. Mọi người yên tâm, tôi không sao.

    Con người tôi nhìn việc không nhìn người. Vậy tôi yên tâm rồi. Nhẹ thôi, nhẹ thôi. [Mình quả thật xem thường Trần Triết rồi.] [Nếu như Hầu Tử là đánh lén,] [vậy thì Trần Triết sẽ là có ý đồ vạch trần người khác.] Ai là Thiện Cầu Tư vậy? Thiện Cầu Tư?

    Là tôi đây. Nước mà cậu gọi. Tôi đâu có gọi? Thiện Cầu Tư lớp 12/8 đúng không? Đúng vậy. Vậy thì đúng rồi, cậu nhận đi. Phiền hãy đánh giá tôi năm sao nhé. Dạ. Cảm ơn nhé. [Chơi nữa nào.] [Đưa tôi, đưa cho tôi.] Ủa, mọi người gọi nước hả? Không có.

    Chắc là người khác tặng đó. Mau cho em một ly đi, em sắp khát chết rồi. Bố, sao bố đến đây? Con đã nói với bố là không cho bố đến trường nữa mà. Bố thấy tiền tip của họ rất cao nên bố đến đây. Ây, không ngờ là bạn con đặt.

    Được rồi, bố mau đi đi. Sau này đừng đến nữa. Thiện Cầu Tư. Sao cậu có thể như vậy chứ? Sao vậy? Cậu tố cáo bố tôi, rồi cho ông ấy đánh giá kém đúng không? Gì mà tố cáo? Gì mà đánh giá kém chứ? Chính là nước mà sáng nay cậu gọi,

    Cậu có biết như vậy sẽ trừ tiền lương bố tôi không? Tôi chọc gì cậu hả? Không phải đâu Hầu Tử, tôi không biết thật mà. Tôi đâu có gọi nước đâu. Tôi thề đó. [Thì ra nước uống là Trần Triết gọi.] [Hầu Tử là người sĩ diện,]

    [cậu ta làm như vậy] [là vì để Hầu Tử rút khỏi đội của tôi.] Anh Đản, tôi phải rút khỏi đội rồi. Hầu Tử. Được rồi, cậu không cần nói nữa đâu. Là tôi có lỗi với cậu. Hầu Tử, tôi không có ý đó. Cậu yên tâm đi, tôi qua bên Trần Triết

    Cũng sẽ không đối đầu với cậu. Hầu Tử, không phải đâu. Tôi cũng muốn nói với cậu như vậy. Là do tôi sai trước, nên Trần Triết mới như vậy. Tôi nghĩ thông rồi, tôi muốn đấu một trận công bằng với Trần Triết Nhưng cậu ấy… Cậu từng nói

    Nhìn việc không nhìn người mà. Nếu là quá khứ rồi, thì lấy trình độ của cậu để phụ trách đến cùng đi. Thiện Cầu Tư. Tôi nghiêm túc đó. Được, tôi hứa. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫

    ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫

    ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫

    ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫

    ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫

    ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫