Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Các anh mau dừng tay. Làm gì thế hả? Ban ngày ban mặt các người dựa vào đâu mà đòi đánh người. Ai quy định ban ngày thì không được đánh người? Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Tao chỉ cần nhắm mắt lại là trời tối ngay. Mày là ai?

    Tôi là học sinh của thầy ấy. Dù thế nào các anh đánh người là không đúng rồi. Đừng nói nữa. Cho mày thời gian ba giây, mau cút đi. Nếu không bọn tao sẽ đánh cả lũ chúng mày đấy. Này, anh hai.

    Đều là người lăn lộn trong xã hội, nể mặt nhau chút đi. Ồ tao nhận ra rồi! Mày chính là chàng công tử lau giày cho người ta ở trung tâm thương mại đúng không? Chắc chắn là anh nhầm lẫn rồi. Nhầm lẫn.

    Chàng công tử, đây là chuyện riêng của đại ca bọn tao. Không đến lượt mày lên tiếng. Bố chị ấy là cao thủ võ lâm các anh tốt nhất nên ngoan ngoãn chút! Xin hỏi là vị cao thủ võ lâm nào thế?

    Đại Nga, hãy nói tên bố chị cho bọn họ biết. Cho chúng sợ chết. Nói ra nghe thử xem nào. Nói. Vương Thiên Tiếu. Vương Thiên Tiếu. Là ai cơ, tao sợ quá đi. Đại ca. Ai, ai đánh tao thế? Là kẻ nào, lên đây cho tao.

    Đừng để tao nhìn thấy bọn mày đấy. Gặp ở đâu tao đánh ở đấy. Đi. Này đừng bỏ chạy chứ các anh không phải muốn đánh tôi hay sao, đánh đi. Đánh đi, đánh đi! Thầy chủ nhiệm. Thầy không sao chứ? Có sao không thầy? Đi rồi. Bọn chúng đi rồi à?

    Đi rồi, đi hết rồi. Nào nào nào. Cười, còn cười nhăn nhở. Đứng yên đó cho tôi. Tối hôm qua các em đã đi đâu? Đã làm gì? Lẽ nào bọn chúng tự mình đánh mình, vô lý. Thầy chủ nhiệm, giống như đôi chân vô hình

    Không phải, mà là bàn tay vô hình. Dừng lại cho tôi. Ồ đúng rồi, các em nhân lúc tôi không có ở trường lén lút ra ngoài lên mạng. Các em làm phản đấy à? Ôi, vừa phải thôi, thầy chủ nhiệm nếu không có bọn em

    Thầy còn bị đánh nằm bò dưới đất. Đúng thế. Chuyện nào ra chuyện đấy. Thầy đã mời các em ăn sáng rồi mà. Quay về mỗi em viết một bài kiểm tra 1000 chữ nộp cho tôi. Ồ! Thầy chủ nhiệm, chúng em vào mạng là để tìm tài liệu. Ừm.

    Tra tài liệu học? Vâng. Được, tra được gì rồi đưa tôi xem thử. Làm thật sao? Ừm. Phân tích về “Quy khứ lai hề từ” Vương Viện Nga, tôi đúng là không nhìn nhầm em. Thầy chủ nhiệm những người đó là ai thế? Đúng thế, đúng thế.

    Cái gì, là học sinh của thầy tố cáo thầy. Còn là học sinh khóa đầu tiên của thầy nữa. Tại sao vậy? Chuyện này phải nói bắt đầu từ khi tôi mới đến Nhất Trung. [Năm đó mang trong mình lý tưởng giáo dục] [tôi đã đến Nhất Trung.]

    [Năm đó Lý Quảng Đông còn là học sinh đứng đầu lớp,] [đồng thời đảm nhiệm chức lớp trưởng.] [Lúc đó tôi cho rằng] [cách giáo dục truyền thống theo kiểu nhồi nhét của Trung Quốc] [quá cũ kỹ và cứng nhắc.]

    [Vì thế không để ý đến sự phản đối của hiệu trưởng Mao] [mà bắt đầu cải cách giáo trình dạy học.] Đọc theo tôi. Tốt, tốt hơn, tốt nhất. Tốt, tốt hơn, tốt nhất. Tốt, tốt hơn, tốt nhất. Tốt, tốt hơn, tốt nhất. Tất cả các em hãy nhìn vào tôi.

    Cảm xúc mạnh mẽ, đầy sức sống. Được chứ, có hiểu không? Ép tôi nói tiếng Trung đúng không? Chúng ta là mặt trời mới mọc phải có đam mê, có sức sống. Đem hết ra cho tôi. Nào, đọc theo tôi. Đọc to, rõ ràng vào. Tốt, tốt hơn, tốt nhất.

    [Ban đầu cách dạy học của tôi làm lố nhưng không làm màu.] [Trong tiết học mọi người đều rất thoải mái.] [Cũng giống như lần trước đó.] Tệ, tệ hơn, tệ nhất. Tệ, tệ hơn, tệ nhất. Tệ, tệ hơn, tệ nhất. Được rồi. Lúc đó việc cải cách của tôi

    Đã đạt được thành công rất lớn. Thành tích tiếng Anh của lớp từ đứng cuối cùng đã vươn lên đứng thứ nhất của khóa. Thầy chủ nhiệm, môn Ngữ Văn của bọn em lại do cô tiếng Anh dạy. Vậy thầy giáo thể dục trước đây có phải là dạy môn Toán không?

    Ai yo! Tôi đã từng nói với các em chưa? Hả? Chưa ạ. [Cũng giống như lần này] [cách dạy học của tôi quá cấp tiến] [không để ý đến cảm nhận của người khác.] [Rất nhiều thầy cô đã đưa ra ý kiến với tôi.] [Ồ đúng rồi.]

    [Lúc đó chủ nhiệm Hách vẫn là thầy giáo giảng dạy.] Thầy Lý. Thầy lên lớp có thể nói nhỏ một chút được không? Mỗi một người lớp thầy đọc tiếng Anh như con chó sói bị bỏ đói vậy. Lớp bên cạnh như chúng tôi có còn học được không?

    Đúng thế, thầy đã làm ảnh hưởng đến lớp chúng tôi. Lớp chúng tôi không thể nào học được. Dạy kiểu gì đây? Không bao giờ bỏ cuộc. Tránh ra. Nghe không hiểu sao? Đi hỏi cô Phùng xem. Thầy thật quá đáng, đi đi thôi! Thật chẳng ra gì.

    Sao có thể như vậy chứ. Lợi hại đấy. Không cho lên lớp là vì chuyện này của thầy à? Ai nói vậy? điều này cô giáo Phùng cũng dạy các em à? À, không phải không phải. Không phải. Tự em suy nghĩ linh tinh thôi. Sau đó thì sao? Sau đó

    Không biết ai đã viết một lá thư tố cáo nộp lên sở giáo dục. Sở giáo dục gọi điện xuống. Thầy vẫn không phục có phải không? Chẳng phải nhà trường lấy thành tích luận anh hùng sao? Lớp tôi dạy, từ đứng cuối đã vươn lên đứng thứ nhất.

    Tôi không cho rằng cách dạy học của tôi có vấn đề gì cả. Học sinh hiện giờ đang ở thời kỳ ngỗ nghịch. Cách dạy học phô trương của thầy thật sự quá khích. Rất dễ tiếp tay cho tâm lý nổi loạn của học sinh. Tôi không thấy như vậy.

    Tôi cho rằng cách dạy học nhồi nhét mới dễ dung túng cho tâm lí nổi loạn của học sinh. Thời đại đang vẫy gọi. Chúng ta cần phải điều chỉnh. Thái độ của thầy là sao? Lần trước thầy dẫn cả học sinh đến rạp chiếu phim xem phim.

    Đây là cách dạy học kiểu gì vậy? Hiệu trưởng Mao. Titanic là nội dung nên có trong sách giáo khoa. Tôi bỏ tiền của mình để bao cả rạp là cách dạy học trải nghiệm. Tôi chuyển lớp học đến rạp chiếu phim

    Mục đích của tôi là dạy tiếng Anh cho các em học sinh. Như vậy cũng không được. Thầy lôi tôi làm gì? Trường Nhất Trung xây dựng mấy chục năm rồi tôi chưa từng gặp thầy giáo nào như thầy. Kiểu hiệu trưởng như thầy, tôi gặp nhiều rồi. Thầy.. Thầy…

    Hiệu trưởng Mao. Thầy, thầy… Thôi nào, bớt giận đã. Hiệu trưởng Mao, thầy bớt giận, bớt giận. Thầy Lý vừa mới đến. Thầy ấy vẫn còn trẻ. Hừm! Bớt giận, bớt giận. Này, thầy thầy… Đấy thầy xem, như thế là thái độ gì. Thật quá đáng lắm rồi. Thầy chủ nhiệm cừ quá.

    Không ngờ năm đó thầy cũng ngầu đến vậy. Có ai là không có thời trẻ đâu. Sau đó hoạt động dạy học của tôi gặp phải sự ngăn cấm của nhà trường, đã điều chuyển vị trí công tác của tôi. Hả? Thầy chủ nhiệm quay lại rồi, vỗ tay.

    Thầy chủ nhiệm, cuối cùng thầy cũng về rồi. Vớ vẩn, em đang làm cái trò gì thế? Em làm trò gì thế? Thầy Hách không có chút năng lực nào. Thầy ấy chỉ là đọc theo sách giáo khoa. Em và các bạn đều hy vọng thầy có thể quay lại.

    Đúng thế, chúng em muốn thầy, muốn thầy dạy chúng em. Đây là quyết định của nhà trường. Chúng ta đều phải phục tùng. Như vậy không công bằng với thầy. Yên tâm lát nữa chúng em nhất định sẽ đòi lại công bằng cho thầy. Làm càn.

    Ai cần em lấy lại công bằng cho tôi. Học hành cho tốt đi. Sắp thi Đại học đến nơi rồi em có biết không? Tôi nói cho em biết, đừng có làm liều đấy. Về chỗ ngồi đi, về chỗ. Lý Quảng Đông, em là lớp trưởng

    Đừng có làm chuyện ngốc nghếch, về chỗ ngồi đi. Có nghe thấy không, về chỗ. Lên lớp đi. Tôi lúc đó cũng còn trẻ nếu tôi nhận lỗi với hiệu trưởng Mao đổi phương thức khác thì Lý Quảng Đông cũng không đến nỗi phải đi vào con đường chống đối đó.

    Là có ý gì? Không phải vì thế mà bỏ học đấy chứ? Là thế này. Từ đó về sau Lý Quảng Đông chuyên môn chống đối thầy cô. Cũng không nghiêm túc học hành. Đó cũng đâu phải lỗi của thầy. Đúng. Thật ra đó chính là lỗi của tôi.

    [Tôi đã quá khích, quá non nớt.] [Không ngờ] [cái quay lưng đi lúc đó] [lại là lời từ biệt của Lý Quảng Đông với trường lớp] Làm một người đàn ông thành thực. Nào lớp trưởng. Em đứng dậy đọc cho tôi một lần. Đọc bài văn.

    Thầy Hách, thầy là người đàn ông thành thực chứ? Đúng thế, tôi là người như thế. Tôi chắc chắn là người như thế. Được, vậy em hỏi thầy một câu. Viết thư tố cáo gửi cho hội đồng giáo dục thành phố là thầy viết có phải không?

    Tại sao người tiếp quản lớp em lại là thầy? Lý Quảng Đông em quá đáng quá rồi đấy. Em là lớp trưởng đấy. Sao em có thể nói ra những lời như vậy. Lý Quảng Đông, Lý… Quảng Đông, Lý Quảng Đông! em đừng qua đây Em em em…

    Lý Quảng Đông đánh chủ nhiệm Hách. Sau đó bị nhà trường đuổi học. Đây đều là lỗi của tôi. Từ đó em ấy ôm nỗi hận trong lòng với tôi. Em ấy cho rằng là tôi đã bỏ rơi lớp, bỏ rơi em ấy.

    Trước lúc đi, tôi bất ngờ gặp em ấy ở cổng trường. [Phòng giám thị thông báo, phòng giám thị thông báo] [em Lý Quảng Đông học sinh lớp 12/8] [không coi trọng thầy cô, nói năng hàm hồ] [đã vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của nhà trường.]

    [Nhà trường đã nghiên cứu quyết định] [hình thức phạt đuổi học.] [Làm răn đe cảnh cáo.] Quảng Đông, em ngốc à? Em không nên như thế. Sắp thi Đại học rồi sao em có thể từ bỏ bản thân mình như thế? Thầy chủ nhiệm, là thầy đã bỏ mặc chúng em.

    Đây là lỗi của thầy. Là lỗi của thầy. [Sau đó Hộ Cực Ngạnh kiêm nhiệm] [chức chủ nhiệm lớp 12/8.] [Tính cách của Hộ Cực Ngạnh trầm tĩnh hơn tôi] [hoạt bát hơn chủ nhiệm Hách.] [Mọi chuyện vì thế mà ổn định lại.] Sau khi kết nối lại sẽ được gì?

    Sau đó tôi nghe nói Lý Quảng Đông đã chuyển trường vài lần rồi tiếp sau đó tôi không còn nghe được tin tức gì về em ấy nữa. Vậy thư tố cáo rốt cuộc có phải là chủ nhiệm Hách viết không? Không biết. Người phạm lỗi là tôi.

    Đâu cần phải đi truy cứu trách nhiệm của người khác. Sau đó tôi đã lấy lại thư tố cáo từ trong thùng rác vẫn luôn đặt ở tủ kính phía sau lưng tôi đến giờ. Để nhắc nhở bản thân mình. Sau đó lại bắt đầu năm học mới.

    Tôi đã lựa chọn môn Ngữ Văn tôi muốn để hiệu trưởng Mao thấy cách dạy học của tôi là đúng đắn. Không liên quan đến kỹ thuật chuyên môn. Vậy đã nhiều năm qua như thế tại sao anh ta vẫn không buông tha cho thầy?

    Em ấy cho rằng mình đi đến bước đường hôm nay tất cả ngọn nguồn tội lỗi đều là do tôi. Quả thực tôi cũng có trách nhiệm không thể chối bỏ. Nhưng mà hoa tàn rồi lại nở, con người không thể trẻ lại.

    Vậy là đánh mất một học sinh tốt. Haizz! Oan oan tương báo biết đến bao giờ. Đây vốn không phải trách nhiệm của thầy. Con đường đi của mình vẫn là do mình tự lựa chọn. Tuy là nói như vậy nhưng đã nhiều năm trôi qua

    Trong lòng tôi vẫn luôn day dứt. [Không ngờ thầy chủ nhiệm cũng lại nghĩa khí như vậy.] [Có giây phút] [tôi thật sự muốn làm chút gì đó cho thầy ấy.] Nói như vậy người tố cáo thầy chắc chắn là anh ta. Ừ. Ảnh đều là do em ấy chụp.

    Tôi biết em ấy vẫn còn hận tôi. Cho dù tôi giải thích thế nào cho dù nhà trường tin tưởng tôi Sở giáo dục chưa chắc lần nào cũng tin. Vậy cũng không thể để thầy ngừng dạy mãi được. Như vậy chẳng phải đi lại vào vết xe đổ sao? Đúng.

    Không có cách nào khác. Phía Lý Quảng Đông không chịu ngừng công việc của phía tôi cũng sẽ khó mà triển khai. Vậy em đi tìm anh ta, bảo anh ta ngừng tố cáo lại. Đừng đừng đừng. Đừng làm như thế. Ra khỏi cổng trường

    Đã là người của hai thế giới khác nhau rồi. Đừng đi gây sự với họ. Còn em nữa đấy Vương Viện Nga bố em thật sự là cao thủ võ lâm à? Tôi thấy bọn họ đều bị em dọa cho chạy mất. Không phải, không phải.

    Bố em từ khi em biết nhận thức đã bỏ nhà ra đi rồi. Chỉ để lại một câu nói bảo em hãy học hành cho tốt. Đợi đến ngày em đỗ Đại học rồi, ông ấy sẽ trở về tìm em. Em đoán có lẽ là ông ấy có lẽ sớm đã…

    Biết được cậu không tập trung vào việc chính, đã dạy dỗ cậu từ lâu rồi. Được rồi, được rồi, không nói cái đó nữa. Thiện Cầu Tư, tính cách em hơi bộc trực. Em nhất định không được học theo Lý Quảng Đông. Vâng. Cảm ơn! Không sao chứ?

    Không sao, không sao Tôi thấy chúng ta phải báo cảnh sát thôi Không cần, không cần Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Học sinh tôi dạy tôi nên chịu trách nhiệm đến cùng. Thầy nói xem đã là lúc nào rồi, thầy vẫn cứng miệng. Thầy coi người ta là học sinh,

    Nhưng cậu ta có coi thầy là thầy giáo không? Được rồi, chúng ta không nói chuyện đó nữa. Này, lão Hộ. Hửm? Thầy có còn nhớ ngày lễ nhà giáo đầu tiên sau khi đến trường này của tôi, thầy và Doanh Doanh không? Tất nhiên là nhớ rồi.

    Hôm đó chúng ta đã uống rất vui vẻ. A! Nào, cạn cái nào! Nào nào nào! Không cạn nổi nữa rồi. Nào nào! Cạn! Tôi cảm thấy là một người thầy nên nhìn thiên hạ như chính nhiệm vụ của mình. Nên lo lắng cho nỗi lo của thiên hạ.

    Vui mừng cho sự mừng vui hậu thiên hạ. Nền giáo dục tốt, con người ai cũng cần phải học. Duy nhất có nền giáo dục và tình yêu là không được làm phụ lòng. Thầy hiểu không? Không hiểu, không hiểu câu nào hết. Khách sáo, khách sáo rồi.

    Nào nào, uống thôi. Không sao, để tôi rót cho thầy. Thêm cả tôi nữa. Nào! Đúng là tôi thấy rất buồn bực. Lượng Lượng. Thầy nói xem, tiếng Anh của thầy tốt như vậy. Nhất quyết đến trường cũ của chúng ta dạy Ngữ Văn. Còn cô nữa, Doanh Doanh.

    Trước đây là cô học Văn học tiếng Hán đúng không? Là chị cả của khoa văn rồi. Cô bỏ không làm chức vụ Đại sứ quán ở nước ngoài. Nhất quyết chạy đến nơi nhỏ bé này dạy tiếng Anh, tôi không thể hiểu nổi. Vậy còn anh? Hửm.

    Mái tóc dài đang yên lành như vậy lại cắt đi. Như này mới đẹp trai chứ. Không đánh ghi ta nữa. Mà làm thầy giáo thể dục. Hả! Tâm sự của tôi, các người không hiểu đâu. Sáng hôm sau khi tỉnh lại, tôi phát hiện tửu lượng của ba người chúng ta

    Đều một chai là gục. Lý Đức Lượng tôi đúng là phục thầy đấy. Đến lúc này rồi thầy vẫn còn cười được sao? Lỗ Tấn là bỏ ngành Y mà đến với Văn học. Tôi là bỏ ngành tiếng Anh mà đến với Hán ngữ.

    Đều là vì sự đổi mới vĩ đại của dân tộc Trung Hoa. Nhưng chỉ vì niềm đam mê cũng thấy đáng tiếc vì không thể thực hiện nó. Chủ tịch Mao cũng đã từng nói Con đường là thứ quanh co, nhưng tiền đồ nhất định là phải rộng lớn.

    Tôi nghĩ mãi không ra, Lý Quảng đó… Tùy duyên vậy! Học sinh tôi dạy, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Tôi tin rằng, rồi sẽ có một ngày em ấy sẽ hiểu ra. Chuyện này nhất định là Trần Cát Cát làm rồi. Con người cậu ta chỉ thích giở trò ngầm.

    Nhưng vừa nãy rõ ràng ông chủ tiệm nói không có ai dùng đến thang. Hả. Cao như vậy, chẳng lẽ là cậu ta bay lên sao. Tôi không cần biết cậu ta lên đó bằng cách nào, chuyện này, ngoài cậu ta ra không còn ai khác. Đỡ chắc lấy. Cẩn thận!

    Làm việc nhất định phải táo bạo nhưng vẫn cẩn trọng, đúng không? Nga tốt thì không nên cản đường. Lý Quảng Đông đang ở đâu? Đứa con gái như cậu hỏi cái đó làm gì? [Mình không nên có suy nghĩ đó.] [Mình nên chăm chỉ học hành.] [Ông ấy đã nói]

    [đến khi mình thi Đại học, sẽ đến thăm mình.] Hawkeye, cậu không sao đấy chứ? Trường Minh nói với em, chị đi tìm Lý Quảng Đông để đàm phán, làm bọn em sợ quá. Nếu chị ra muộn một phút nữa thôi, bọn em sẽ báo cảnh sát đó! Ừm. Tôi không sao.

    Hawkeye, cậu đi tìm Lý Quảng Đông thật sao? Cậu tìm được chưa? Đừng hỏi nữa, tôi đang phiền chết đây. Có phải đám côn đồ đã lừa cậu không? Tôi đã phải tốn 50 đồng mới có được tin tức của cậu đấy. Sao cậu không nói gì? Tôi đánh! Anh Đản. Anh Đản!

    Anh Đản! Anh Đản! Anh Đản! Không sao chứ? Anh Đản, ấn huyệt nhân trung xem nào. Anh Đản! Anh Đản! Sắp đến đại hội thể dục thể thao rồi, thầy chủ nhiệm các em có điều muốn nói với các em, nghe cho rõ đây.

    [Các em học sinh, trong thời gian tôi không có mặt ở đây,] [mọi người tuyệt đối không được gây chuyện gì.] [Đại hội thể thao cũng sắp đến,] [Cố lên, nỗ lực lên!] [Tôi mãi mãi luôn ở bên các em!] Xì!

    Gần đây tôi thấy thầy chủ nhiệm nỗi đau mới chồng chất nỗi đau cũ. Cứ để người khác bắt nạt mãi như này cũng không ổn. Không phải cậu sắp làm lớp trưởng rồi sao? Cậu đi giải quyết hết mọi chuyện đi,

    Tôi sẽ là người đầu tiên bỏ phiếu cho cậu. Cậu nói giọng điệu gì vậy? Này, Hawkeye. Cậu cho là tôi không dám chắc. Cậu dám sao? Tôi không dám thật. Vậy nếu như Lý Quảng Đông cứ luôn bám riết lấy,

    Chẳng phải thầy chủ nhiệm vẫn rất khó đi làm lại sao? Có thể nói như vậy. Hay là chúng ta ra tay từ phía Lý Quảng Đông đi. Hả? Ra tay thế nào? Bước thứ nhất. Hãy bắt đầu từ những hồ sơ học bạ năm đó. Chỗ thầy chủ nhiệm Hách

    Có chìa khóa phòng hồ sơ học bạ. Điểm mấu chốt để chiến thắng nằm ở Hách Giai Kỳ. Thiện Cầu Tư, chuyện này giao lại cho cậu đấy. Hả? Tại sao? Chẳng phải cậu ta thích cậu sao? Hai người cậu vốn cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu.

    Này, Hawkeye, cậu… Được rồi, anh Đản. Anh hãy dùng đến mỹ nam kế của anh đi. Kỳ Kỳ, có phải là anh em không? Đáng ghét, ai là anh em với cậu chứ? Có phải anh em hay không cậu vẫn phải giúp tôi việc này. Trời ạ!

    Thì ra anh ta đã từng bị lưu ban một năm. [Chuyện bé xé ra to, mới có một năm thôi mà.] Thật sao, đưa em xem. Em xem, em xem với. Thành tích học của mình kém như vậy mà còn chưa bị lưu ban lần nào. Haiz! Cậu sao thế?

    Không, không có gì. [Một đám dế nhũi!] [Nếu mình nói với bọn họ] [mình đã từng lưu ban năm năm,] [chẳng phải họ sẽ đi chết sao?] Trời ạ! Bộ hồ sơ này đúng là, con người ôm giải thưởng đến mỏi tay.

    Không ngờ Lý Quảng Đông năm đó lại xuất sắc đến vậy. Woa! Vậy bước tiếp theo thì sao đây? À, bước tiếp theo Bước tiếp… Bước tiếp theo, thư tố cáo. [Sau khi thư tố cáo bị thầy chủ nhiệm] [lôi từ thùng nước ra, vì chuyên tâm.]

    [Cá nhân tôi cho rằng nên giữ lại bằng chứng.] [May là quân tử báo thù mười năm chưa muộn.] [Vì từ sau đó,] [mỗi năm thầy chủ nhiệm đều chỉ dẫn dắt những lớp yếu kém.] [Nếu như thầy ấy hăng hái] [thì sớm đã được cất nhắc rồi.]

    [Chúng ta bắt buộc phải có được thư tố cáo.] [Đến khi đó,] [nó sẽ là manh mối rất quan trọng.] Làm gì thế? Đọc thuộc lòng. Không từ bỏ, không bỏ cuộc. [Để không xảy ra bất kì sơ suất gì,] [tôi cử Lâm Côn ra nghe ngóng ở lối vào tòa nhà.]

    [Gặp phải vấn đề, báo cáo kịp thời.] [Huýt sáo một tiếng] [chứng tỏ không có giáo viên nào dính dáng đến.] [Nhưng không ảnh hưởng đến thao tác.] Thình thịch, thình thịch. Chào cô Phùng. Ừm. Mie! [Dê kêu một tiếng] [chứng tỏ an toàn] [có thể hành động được rồi.]

    Thình thịch, thình thịch. Thình thịch, thình thịch. Xuỵt! Thình thịch, thình thịch. Này, cậu đã xong chưa vậy? Tôi đã nói là gọi thợ mở khóa về đây cậu không nghe. Cậu đừng lảm nhảm nữa, xong ngay đây. [Hai tầng kiểm soát rồi mà vẫn bị phá vỡ,] [không sao.]

    [Tôi trông chừng lối đi] [mà không chớp mắt một cái nào.] [Đến một con ruồi cũng không bỏ qua.] Chào hiệu trưởng, chào chủ nhiệm. Hiệu trưởng Mao. Thầy đi trước đi, lát nữa tôi sẽ đến sau. Ừm. Em đứng đây làm gì thế? Nơi này yên tĩnh, em đọc thuộc lòng chút.

    Ham học đến vậy sao? Vâng. Sao không đi tìm cô Phùng? Cô Phùng đang rất bận. Lý Đức Lượng không ở đây, em tuyệt đối đừng gây chuyện gì cho tôi đấy. Dạ dạ. Này. Tôi muốn hỏi thăm em chuyện này.

    Thầy có thể nói xong trong một lần không, chủ nhiệm Hách. Này! Hách Giai Kỳ con gái nhà tôi, dạo này học hành thế nào? Có qua lại với mấy người không ra gì đó không? Không có. Hách Gia Kỳ không phải vẫn như thường ngày sao?

    Chủ nhiệm Hách, thầy không cần phải lo lắng. Mời! Haizz, đã hơn mười phút rồi. Rốt cuộc có làm được không đây? Đừng sốt ruột. Cậu tưởng là phim Hollywood, chỉ cần vài cảnh quay là được chắc? Kiên nhẫn chút đi. Kiên nhẫn cái đầu cậu ý!

    Biết mở thì nãy giờ đã mở mười cái rồi. Cậu giả… Không đóng cửa. Hình như là vậy. Em ngó gì thế? Chào hiệu trưởng Mao. Mau đứng dậy, đứng dậy. Tôi… chân tôi tê rồi. Em không ngó gì hết. Không ngó gì. Dạ. Mie, mie. Ở đâu có tiếng dê kêu vậy?

    Là em kêu đấy hiệu trưởng Mao. Người khác thích huýt sáo. Em lại thích học tiếng dê kêu. Mie, mie. Chân tôi, chân tôi tê rồi. Mau lên, mau. Ngưu Ngốc chết tiệt, nãy giờ đi đâu mà giờ mới báo tín hiệu. Em Vương Viện Nga. Chào hiệu trưởng Mao.

    Học tiếng Anh à? Vâng. Không có tập kịch gì chứ? Không có, không có. Hiệu trưởng Mao đúng là biết đùa. [Đừng mở cửa.] [Đừng mở cửa.] [Đừng mở cửa.] [Đừng mở cửa.] [Đừng mở cửa.] Hiệu trưởng Mao! Hiệu trưởng Mao ở đâu? Hiệu trưởng Mao, sao thầy lại chạy đến đây?

    Tôi đi khắp các tầng tìm thầy, làm tôi lo chết đi được. Không sao, đi dạo một vòng thôi. Được rồi, chúng ta đi thôi. Được. Làm tôi sợ chết đi! Tôi nhất định phải bẻ gãy Thanh Gỗ ấy ra. Anh Đản đâu? Trong đó, cửa vốn không hề khóa.

    Cái gì, phòng làm việc không đóng cửa? Không đóng cửa. Đứng đó làm gì? Vào đây rồi nói. Không sao. Ngủ một giấc buổi trưa cũng không yên. Rì rầm gì thế? Thật là… Hiệu trưởng Mao sắp lên rồi. Biết rồi. Mau chạy đi. Sao thế? Nhanh nhanh lên. Anh Đản đâu?

    Lát nữa rồi nói. Làm gì thế? Tên trời đánh này, sao cậu không sớm huýt sáo? Em cũng muốn huýt, nhưng chủ nhiệm Hách lại đứng ngay bên cạnh. Em không huýt được. Xem như anh Đản chui vào hang sói rồi. Thầy chủ nhiệm đang ngủ trong phòng làm việc đó.

    Cái gì, thế chẳng phải rất thê thảm sao? Không sao. Đến giờ vẫn chưa trốn ra được chứng tỏ mọi chuyện vẫn còn có thể xoay chuyển. Không vào hang làm sao bắt được hổ chứ? Không được, không được. Em phải đi tìm Trường Minh.

    Cậu đi đi, tôi phải nằm một lát. Haizza! Không cho tôi dạy học, cũng không cho tôi dọn nhà vệ sinh. Chẳng thà bảo tôi chết đi cho xong. Chết luôn cho xong. Ai yo! [Cũng may không cởi giày.] [Nếu mà cởi giày,] [e là hôm nay phải chết ở đây thôi.]

    Nền giáo dục tốt, con người ai cũng cần phải học. Nói nghe hay lắm. Haizz, học sinh thi đỗ rồi một bước lên trời, ai cũng chạy theo tương lai người đó. Còn những người không thi đỗ, Haizz, đời người là như vậy.

    Không có giông bão, cũng không có nắng mai. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫

    ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫

    ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫

    ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫

    ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫

    ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫