Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 35 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 35 Tập đoàn Tứ Hải chúng ta chỉ cần đưa ra kinh nghiệm quản lí, quảng bá được thương hiệu thì sẽ có thể cùng hưởng một sân chơi và các nguồn đầu tư của khách hàng.
Từ đó khiến cho các khu Homestay vốn lộn xộn hay là Hostel, … đều thuộc hệ thống của chúng ta. Đây chính là kế hoạch Phượng Hoàng. Phượng Hoàng trị lửa mà. Lần này Tứ Hải làm về Homestay chủ tịch Lưu, anh thấy sao? Mọi người thấy sao?
Nói thật, hôm nay tôi đến là định mắng cậu một trận ra hồn. Nhưng may mà cậu lại tránh được rồi. Hôm nay thể hiện tốt lắm. Khiến tôi phải nhìn với một con mắt khác đấy. Cảm ơn chủ tịch. Nhưng tôi phải nói cho cậu này,
Nếu còn khiến Na Na tức giận ấy. Phượng hoàng của cậu có thể trị hoả nhưng có thể trùng sinh hay không thì chưa chắc. Làm tốt lắm. Cháu để Chung Diệu đi. Như thế Trương Mẫn sẽ mất đi hậu viện ở tập đoàn Tứ Hải.
Cháu lại có được sự ủng hộ của chủ tịch Lưu. Làm tốt lắm. Bọn họ lấy được cái gì ở chỗ cháu rồi cháu sẽ lấy lại từng cái một. Chú ý phòng thủ. Giương đông kích tây, nói đánh trái lại đưa tay phải. Anh dạy mà. Nghỉ chút trước đã. Khá lắm.
Nếu anh đã đến rồi, hay là luyện chút đi. Đánh nào. Em muốn đi đâu? Thế giới lớn như vậy, bà đây muốn đi đâu thì đi đó. Không phải anh là thiên tài sao? Thế thì đi tìm đi.
Đây không phải là kế hoạch tân trang Hostel và liên kết kinh doanh của Trương Mẫn sao? Đây chính là bản kế hoạch được nâng cấp. Không thể không nói nó càng có độ chuẩn xác và giá trị hiệu quả hơn. Ý gì vậy?
Hôm nay hội động quản trị muốn nghiên cứu kế hoạch năm sau. Chủ tịch Đào Luân luân đột nhiên đưa ra bản kế hoạch này. Những người khác thấy sao? Đích thân chủ tịch Lưu bày tỏ thái độ đồng ý.
Lại thêm phần chủ tịch Ngô đương nhiên tất cả đều đồng ý rồi. Thế Chung Diệu thì sao? Ngọn nguồn kế hoạch này từ đâu ra lẽ nào ông ấy không rõ sao? Còn chưa bắt đầu thì ông ấy đã bị loại ra rồi.
[Xây dựng khu bảo vệ nguồn nước tại khu vực viện phúc lợi Hựu An] Theo quy định, nơi này phải ngừng kinh doanh. Cuối cùng con cũng có thể quang minh chính đại đến thăm mẹ rồi. Từ ngày còn bé phải rời khỏi căn phòng này,
Con chưa từng quay lại rồi ở đây bao giờ. Mỗi lần đến tìm mẹ đều chỉ có thể lén la lén lút, vội vội vàng vàng qua đây. Con chưa dọn dẹp phòng lần nào cho mẹ. Thậm chí còn chưa có cơ hội kiên nhẫn nghe mẹ nói hết lời. Con trai.
Mẹ hy vọng dùng cuộc đời mẹ để bù đắp mỗi một lỗ hổng của con. Con vốn không quan tâm tập đoàn Tứ Hải gì cả. Con vốn không muốn làm người thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Con điên rồi. Mẹ không muốn nghe những lời ngu ngốc của con.
Lần này thật sự là hết hi vọng rồi sao? Vậy chúng ta phải làm thế nào đây? Tiểu Khê. Hay là cậu đi tìm Trương tổng chút đi. Có thể là anh ấy sẽ có cách. Cô ngốc thế. Chuyện này phải đi hỏi chú ba. Dựa theo phân tích của con
Nhất định là chú ba bởi vì thấy cô con bất chấp tất cả vẫn ở cạnh chú Trương Trì nên mới cố ý làm vậy. Bây giờ mới chỉ là cảnh cáo chúng ta, không cho chúng ta mở cửa kinh doanh thôi. Nếu như cô đi tìm chú ấy xin giúp đỡ.
Đến lúc đó có thể là bị đuổi đi luôn đấy. Chúng ta đến chỗ ở cũng không có luôn. Thế Tiểu Khê hay là cậu đi cầu xin Đào Luân đi. Anh ấy không thể đối xử với chúng ta thế được. Đây là công văn, không phải của tập đoàn Tứ Hải gửi.
Tại sao lại cứ nói là Đào Luân làm chứ? Hơn thế nữa, nếu mà đúng thật đấy thì anh ấy cũng không thay đổi được gì. Những ngày tốt đẹp còn chưa bắt đầu lại kết thúc rồi. Hôm đó Trương tổng còn nói sẽ khởi động dự án tân trang lại Hostel,
Giúp chúng ta đưa Hostel lên thành Hostel hàng đầu. Còn nói sẽ lấy mô hình mẫu của chúng ta có thể liên kết, còn có thể tạo thành thương hiệu văn hoá. Lúc đó anh liền nghĩ đây đúng là cơ hội trời cho. Nếu như vậy còn không thể giúp Hostel
Thì không có cách nào có thể khiến các em sống hạnh phúc cùng anh rồi. Vậy thì anh chịu theo số phận vậy. Cứ coi như là cái mệnh này của anh không hợp để kinh doanh Hostel. Anh không thích hợp rồi. Đây không phải là vấn đề của anh.
Có phải là vấn đề của anh hay không thì cũng đã đến bước này rồi. Vẫn là do anh không có tài cán gì anh không muốn làm người anh trói buộc các em nữa. Anh cả. Anh là trụ cột gia đình mình. Sao đến anh cũng nói thế chứ.
Anh hai, anh nói gì đi. Ngủ thôi. Ngủ một giấc rồi đâu khác vào đó. Đi ngủ thôi, ngủ thôi. Nhà chúng ta cứ thế mà tan tác sao? Bố ơi. Khó khăn lắm chúng ta mới ở bên nhau. Con không muốn mọi người rời đi.
Hay là để con đi hỏi chú ba đi. Chú ba nhất định sẽ không lo cho chúng ta đâu. Không thể nào. Anh. Đừng lo lắng. Em tìm cơ hội rồi đi hỏi Đào Luân xem rốt cuộc là thật hay giả. Mẹ đưa nó đến công viên ven đường,
Sau đó mẹ liền hối hận. Nhưng khi mẹ quay lại tìm nó thì không thấy nó đâu rồi. Trương Mẫn là con trai tôi, Trương Kính Trung muốn hại chết tôi và con trai ông ta, đều là tại Trương Kính Trung, ông ta hại chết tôi và Trương Mẫn.
Rốt cuộc người này là ai? Tại sao cái gì ông ta cũng biết. Là mình lơ là quá rồi. Mẹ. Xin mẹ hãy tha lỗi cho con. Tha lỗi cho con sao lại để một mình mẹ đối diện với những việc này. [Danh sách đăng ký thăm bệnh] Xin chào.
Có thể cho tôi gặp y tá trực ban hôm đó chút được không? Với cả tôi muốn xem camera giám sát ở hành lang và bệnh viện. Được. Xin anh đợi một lát. Cảm ơn cô. Và tiếp theo đây
Chúng ta sẽ đến thời gian cho quý vị truyền thông có thể đặt câu hỏi. Vâng, xin mời. Sau khi BK và Tứ Hải hợp tác với nhau, kế hoạch mới có tên là Phượng Hoàng. Xin hỏi đằng sau đó có ẩn chứa ý nghĩa gì đặc biệt không? Câu hỏi này
Để tôi trả lời đi. Trong truyền thống của người Trung Quốc, phượng hoàng là sứ giả của hạnh phúc, đem hạnh phúc và may mắn đến nhân gian. Cứ mỗi 500 năm phượng hoàng bắt buộc phải chịu mọi đau khổ chốn trần gian. Tất cả những thù hận và cả nỗi buồn đau
Cũng sẽ được thiêu rụi trong lớp lớp lửa đỏ. Chỉ có xác thịt sau khi trải qua đau khổ cùng cực ấy mới có thể trở lên tốt đẹp hơn, quay trở lại trần gian. Điều này tượng trưng cho việc thay da đổi thịt, và cả niết bàn trùng sinh.
Đây chính là nguồn gốc tên của kế hoạch. Vậy kế hoạch thương nghiệp lần này tượng trưng cho phượng hoàng trị lửa. Mặc dù phải đối diện với quá trình thay đổi đau khổ nhưng tôi tin sau này sẽ càng có cơ hội lớn hơn nữa. Vì thế
Phượng hoàng có thể lấy danh nghĩa là trị hoả mà đi ăn trộm ý tưởng của người khác sao? Vì thế phượng hoàng vì để niết bàn trùng sinh mà đóng cửa Hostel đang khổ sở vì kinh doanh nhà chúng tôi sao? Đào Luân, Hostel cũng là nhà của anh đó.
Tại sao anh vì bản thân mình mà lại hy sinh người khác. Các vị, người hiểu được kế hoạch này đương nhiên cũng có thể hiểu. Còn người không hiểu thì giải thích cũng không có tác dụng. Tôi tin rằng, cùng với những biến động của thời gian
Cho dù bây giờ các Hostel nhỏ, các chủ doanh nghiệp thuê ngắn hạn không thể hiểu được, rồi đều sẽ có thể từ đây đạt được lợi ích. Đến ngày phượng hoàng sải cánh, tôi xin đảm bảo tất cả đều là xứng đáng. Tôi chỉ là bày tỏ quan điểm thôi.
Tập đoàn BK chúng tôi sẽ không tính toán hiềm khích trước đây dốc sức ủng hộ chủ tịch đương nhiệm tập đoàn Tứ Hải – anh Đào Luân đây. Sẽ ủng hộ trên mọi phương điện từ tiền bạc đến các dây chuyền sản xuất trong kế hoạch Phượng Hoàng. Chỗ này
Có thể phóng to hơn không? Cho dù người khác nói gì với em em cũng không thể tin nổi người muốn đóng cửa Hostel lại là anh. Các anh muốn mở rộng cơ nghiệp của mình thế nào cũng được. Đó là lý do của các anh. Nhưng mà Đào Luân
Nếu anh vì bị em từ chối, làm tổn thương anh, anh hận em nên anh mới làm vậy để báo thù Hostel. Em nói cho anh biết, anh hoàn toàn không phải làm thế. Anh có biết không? Khi em cùng với các anh em gửi há cảo cho hàng xóm cạnh nhà
Mỗi người bọn họ đều rất quan tâm anh, để ý đến anh. Khi em nói với cả viện trưởng Lý là anh đã tìm được bố mẹ ruột của mình rồi. Viện trưởng đã vui biết bao. Nếu như để họ biết được là anh muốn đóng cửa Hostel
Họ sẽ nghĩ thế nào đây? Đây không phải là anh đồng ý. Thế thì là ai đây? Đào Luân, có phải anh đã quên hết những ngày tháng còn nhỏ chúng mình ở viện phúc lợi không? Tiểu Khê. Em nghe anh nói đã. Anh thừa nhận là anh đã từng thích em.
Anh ghen tị với cậu ấy, anh cũng từng hận cậu ấy. Nhưng em còn nhớ không? Có một buổi tối ở chỗ đu quay dưới căn nhà trên cây của anh. Anh từng hỏi em có những người cảm thấy yêu là phải giành lấy, là phải có được. Là chết cũng phải yêu.
Anh nghĩ yêu có lẽ là bảo vệ, là đồng hành. Tiểu Khê. Anh thật sự không phải là loại người ti tiện như em nghĩ đâu. Em chỉ nhớ anh đã từng nói với em đừng ở trong thế giới tình cảm không thuộc về mình mà tự lừa mình. Em đợi chút.
Em không phải nhân viên của tập đoàn Tứ Hải anh cũng không phải chủ tịch của em. Em chỉ biết anh là Đào Luân, là chàng trai cùng em lớn lên từ nhỏ đến giờ. Đào Luân. Có thể thế giới này có chỗ thật sự có lỗi với anh. Nhưng là nợ anh
Không phải đều trả lại cho anh rồi sao? Nếu như ông trời để anh sống tiếp em hy vọng anh hãy sống tiếp cho thật tốt. Bởi vì hận cũng chỉ là một đời, tha thứ cũng chỉ là một đời. Yêu cũng là một đời. [Sở cảnh sát Khưu Bắc] Trương tổng.
Tôi vừa từ sở cảnh sát ra đây. Tên người với chứng minh thư người anh đưa cho tôi tôi đã điều tra cả rồi. Đều là giả cả. Chắc là điền bừa vào thôi. Anh thấy cô ta cố tình be bịt mặt vậy
Chắc chắn là không muốn để người khác nhận ra mình. Hay thế này đi. Tôi nghĩ cách tiếp xem. Ông chủ, cậu chủ đã về rồi. Kế hoạch Phượng Hoàng này bố phải giải thích với con chút. Con phải tin bố. Không phải là bố đưa kế hoạch này cho Đào Luân đâu.
Nó làm như vậy, bố không biết gì cả. Bây giờ bố chỉ muốn xin con đừng để mâu thuẫn ngày càng nhiều hơn nữa. Bây giờ Đào Luân nó cũng đang ôm bực tức đầy mình, không có chỗ phát tiết. Bố. Con đến tìm bố không phải vì cái này.
Có chuyện này con muốn hỏi bố. Có ai hận bố hơn cả mẹ con không? Con nói vậy là có ý gì? Có một người, lúc mẹ con nằm viện đã lấy tên con đến thăm mẹ. Hơn nữa con cũng đã gặp viện trưởng viện phúc lợi, nghe ngóng được rằng
Trương Mẫn ngày bé không phải là do đi lạc mà vào viện phúc lợi. Cậu ấy là được cấp cứu ở bệnh viện rồi mới được đưa đến viện phúc lợi. Mẹ con cũng từng nói với con. Mẹ con cũng từng nói với con. Mẹ đưa Trương Mẫn
Đến công viên vài phút sau đó thấy hối hận nên quay trở lại tìm cậu ấy phát hiện Trương Mẫn đã không ở đó rồi. Như vậy chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ còn có 1 người muốn Trương Mẫn phải chết. [Năm đó, con trai ruột của bà đi lạc.]
[Trương Kính Trung đã dùng Trương Mẫn để thay thế.] [Chồng của bà vì tài sản của bố bà mà vứt bỏ con ruột, tìm con riêng Trương Mẫn để thay thế] [Bà tưởng Trương Mẫn chỉ là một đứa trẻ bình thường sao?] [Nó cũng là con ruột của Trương Kính Trung.] [Không tin,]
[bà có thể làm giám định DNA cho hai người họ.] Hắn ta là ai? Hắn ta sẽ gân bất lợi cho Tiểu Trì của chúng ta. Hắn ta nói đúng. ban đầu tôi không nên mềm lòng. Ban đầu tôi phải diệt trừ nó. Bao giờ thì anh đi thế? Ngày mai.
Nơi đất khác quê người xa lạ nếu như anh thực sự không quen nổi thì về nhà đi. Anh quyết định đi thật à? Không cần chúng em nữa thật sao? Anh biết là em thích anh. Nhưng mà em cứ ở với anh cả đi. Đừng trông anh ấy xấu trai.
Chủ yếu là già rồi, lại còn từng ly hôn. Hơn nữa Tiểu Màn Thầu cũng cần phải có mẹ. Em đừng có nhớ anh quá. Em biết tại sao anh thích em không? Tại sao? Bởi vì anh cả cũng thích em.
Em nói cho anh này, anh đừng học thói hư tật xấu nhé. Cho dù anh nổi tiếng hay không nổi tiếng cũng không được quên bọn em đâu. Nào. [Hostel Hựu An] [Đóng cửa] Để tôi. Cảm ơn. Qua đây. Hết ngày hôm nay
Không biết đến bao giờ mới có thể cùng nhau ăn bữa cơm. Chúng ta cứ vui vẻ ăn xong bữa tối cuối cùng này. Nào. Cạn ly. Để anh đổi cho em nhé. Rượu của nông trang rượu Mộng Lũng đấy. Tầng lớp thượng lưu đó. Uống bao nhiêu cũng được.
Uống rượu gì cũng được. Nào. Cạn ly. Em đem chút quà qua cho mọi người đây. Bữa cơm hôm nay thịnh soạn thế ạ! Ghế của nhà mình tự nó động đấy à? Mau ăn cơm của em đi. Em… Em tự đi lấy đũa cho mình.
Cơm anh nấu là cơm có tình có nghĩa. Thứ người vong ân phụ nghĩa thứ lỗi anh không tiếp đãi được. Anh. Nếu như anh đang nói chuyện quy hoạnh Hostel vào trong dự án nguồn nước thì đó không phải là ý của em. Thôi bỏ đi.
Anh đang nói đến kế hoạch Phượng Hoàng của anh sao? Đó rõ ràng là chủ ý của Trương tổng mà. Đào Luân. Chúng ta không thể lấy đồ của người khác. Hồi nhỏ không được, lớn rồi cũng không được. Anh biết em hận Trương Mẫn lấy đi mọi thứ lúc nhỏ của em,
Lấy mất gia đình em. Nhưng ngày đó cậu ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Cậu ấy biết cái gì chứ? Đó không phải là trộm mà là bị người ta cố nhét vào tay mình cả đống đồ. Anh còn nhớ lúc nhỏ viện trưởng dạy đạo lý làm người cho chúng ta.
Chúng ta không thể lấy đồ của người khác. Không thể vì đổi tên là có thể coi như của mình. Anh cả nói đúng. Đào Luân. Nếu đổi lại lúc đó là anh đến nay nhìn thấy người làm chuyện này chắc chắn anh cũng sẽ cảm thấy không đúng. Còn nữa,
Đã nói rõ là bảo vệ Hostel là trách nhiệm chung của chúng ta. Lẽ nào không phải như vậy sao? Đúng thế. Vì thế nên sao mọi người lại cảm thấy em sẽ làm ra chuyện làm tổn hại đến Hostel sao? Mọi người cảm thấy là tất cả chuyện hôm này
Đều là do em sao? Như vậy thật sự là em không có cách nào chấp nhận được. Trẻ con mới phân biệt đúng sai. Người lớn không phải chỉ nói chuyện lợi với hại sao? Màn Thầu ăn cơm đi con. Hết ngày hôm nay chưa chắc có cơm mà ăn đâu.
Nếu như đến cuối cùng hợp đồng này có hiệu lực. Em đảm bảo với mọi người, em sẽ giúp mọi người sắp xếp ổn thoả. Em sẽ không để cho mọi người không có nhà để về. Đến sống ở khu nghỉ dưỡng của Tứ Hải ạ? Không đi.
Chúng ta có nhà của mình. Cho dù chỗ này không còn nữa. Bố cũng không để con đến ở nhà người khác. Nếu như em không được chào đón như vậy thì em đi đây. Quà này hy vọng mọi người sẽ thích. Chú ba. Từng người, từng người rời đi.
Chú ba cũng đi rồi. Còn nói cái gì mà bảo vệ gia đình này. Nói lời chẳng giữ lấy lời. [Mình vốn tưởng rằng tìm thấy một gia đình] [nhưng không ngờ lại mất đi một gia đình.] [Đến cuối cùng vẫn là phải ở lại khách sạn.] [Đời này] [có lẽ đúng là]
[số mệnh phiêu bạt rồi.] [Đi từ nơi này đến một nơi khác,] [đến cả một người để nói chuyện] [cũng không có.] Em sẽ giúp anh từ từ nhớ lại những kí ức vui vẻ đó. Vậy nên anh đừng cứ nghĩ về những chuyện không vui kia nữa.
Vì như vậy cho dù anh có tìm lại được những kí ức đó, anh sẽ chỉ càng thêm đau khổ, đúng không? Thực ra hồi nhỏ em rất ngưỡng mộ anh. Vì bố mẹ anh rất yêu thương anh. Bây giờ em cũng rất ngưỡng mộ anh.
Anh không những có các anh chị em ở Hostel luôn yêu quý anh. Bây giờ còn tìm được cả bố mẹ ruột của mình nữa. Rồi còn có cả biết bao nhiều chú dì tranh nhau làm bố mẹ giả của anh nữa. Anh hạnh phúc biết bao. [Na Na]
Giả dụ như người đầu tiên là người em yêu thật lòng [thì trái tim ấy đã đầy rồi,] [không còn khoảng trống để yêu người thứ hai nữa.] [Cho nên, đồ ngốc ạ.] [Người anh yêu là em đó.] [Còn người em yêu cũng là anh sao?] [Thu hồi] [Na Na]
[Lời tỏ tình có thể thu hồi lại, còn tình yêu cũng có thể thu hồi lại sao?] [Em đang ở đâu thế?] [Em không muốn lại phải khổ sở theo đuổi người khác nữa. Lần này đổi lại là anh theo đuổi em đi]
[Thiên tài, muốn tìm em thì anh sẽ tìm thấy em thôi] [Đến tận cùng của trời đất, anh cũng sẽ tìm thấy em] [Vậy mình gặp nhau tại nơi tận cùng của trời đất] [Ga quốc tế – xuất phát từ Hongkong, Macao, Đài Loan]
[Đến tận cùng của trời đất, anh cũng sẽ tìm thấy em] [Vậy mình gặp nhau tại nơi tận cùng của trời đất] Bác Vương, đến sân bay. Khóc đi. Tôi cũng khóc nữa. Tôi khóc không biết ngày đêm gì cả. Trước đây ấy, tôi đúng là ngốc quá mà.
Tôi tưởng rằng mình có thể không cần có được hạnh phúc. Bởi vì tôi muốn để tất cả hạnh phúc cho anh ấy. Nhưng sau này tôi phát hiện ra bản thân không kiên cường như mình tưởng. Tôi đã chạy đến tận nước Mỹ rồi
Sao vẫn không thể thoát khỏi móng vuốt cô chứ. Vì thế bây giờ người tôi muốn gặp nhất trên đời này chính là anh. Người anh muốn gặp nhất chắc là tôi chứ? Bắt đầu từ ngày hôm nay em không phải là hoa hướng dương gì cả,
Em là cả bầu trời sao của anh. Bên phải có bậc thang. Anh nhìn em này. Nhìn em. Đừng nghĩ gì cả. Đi đến cuối cùng rồi ấy, người chủ trì sẽ hỏi anh, anh có đồng ý không? Nói anh đồng ý. Nói đồng ý là được rồi.
Đến lúc đó cũng sẽ hỏi cô Lưu. Cô Lưu có đồng ý không? Tôi đồng ý không á? Vẫn luôn là em dũng cảm theo đuổi hạnh phúc.