Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Toang rồi, là thầy chủ nhiệm. [Toi rồi, toi rồi,] [chọc phải ổ kiến lửa rồi.] Ai làm vậy? Ai làm thì đứng ra cho tôi. [Chết rồi, chết rồi.] [Lần này mình chết thật rồi.] Tôi chỉ cho mười giây thôi, mau ra nhận cho tôi. [Bị bắt chắc rồi.]
[Sao bây giờ? Sao bây giờ đây?] Ba, hai, một. Chị Nga, sợ rồi đúng không? Không dám nói hả? Có cần tôi giúp cậu không? Thiện Cầu Tư, đứng lên cho tôi. Đứng lên. Em? Em cười cái gì? Em… Em đâu có cười. Cười đùa cợt nhả, mồm mép láu lỉnh.
Nói, ai làm hả? Thầy chủ nhiệm, nếu em nói thầy sẽ không giậu đổ bìm leo chứ? Tôi là loại người này sao? Vâng. Thật thà sẽ được khoan hồng, nói ai làm đi. [Toi rồi, toi rồi.] [Người mới này không hiểu chiêu trò của thầy chủ nhiệm,]
[thầy ấy chính là loại người đó.] [Cầu Đản chết tiệt này chắc chắn sẽ nói mình ra.] [Tự thú trước vậy.] Là em. Cái gì? Không sai, chính là em là em dán đó. Tôi biết ngay là em mà. Thiên đường có đường em không đi,
Địa ngục không có cửa mà em cứ xông vào đúng không? Được. Được lắm. Truyền từng đứa xem đi. Đây là hình tháng trước tôi chụp. Tôi cố tình phóng to. để xem thử ai không tập trung học hành.
Tôi dùng nghệ thuật chụp ảnh để bắt học sinh vi phạm kỷ luật, là muốn cho người nào đó thời gian chủ động nhận lỗi. Nhưng người nào đó không thấy xấu hổ, mà còn thấy vẻ vang nữa. Em xem thử Trần Triết đi, giỏi hơn em nhiều như vậy,
Mà còn cố gắng vậy nữa. Em có lý do gì mà không cố gắng chứ? Người giỏi hơn em đều cố gắng đến vậy, vậy em cố gắng được gì đâu chứ? Thiện Cầu Tư, em hết thuốc chữa rồi. Em hết thuốc chữa rồi. À, đúng rồi.
Cả ngày của em không ngủ thì là chơi bóng rổ, em đưa đây cho tôi. Đưa đây. Đưa đây. Đưa ra đây. Tôi nói em biết, cái này tôi tịch thu. Khi nào thành tích của em tiến bộ thì khi đó em chơi tiếp. Thành tích?
Cả ngày thầy chỉ có thành tích thành tích thôi. Thành tích thì được gì chứ? Em chơi bóng rổ là vì em thích nó. Thành tích sẽ không theo em cả đời. Nhưng sở thích của em sẽ đi cùng em cả đời. Nền học vấn quốc gia sâu rộng như vậy,
Cách dạy của thầy không hề đặc sắc. Em không hề ham học hỏi. Đặc sắc? Em nói đặc sắc với tôi đúng không? 《Thục Đạo Nan》 đã học không dưới năm, sáu lần, em thuộc chưa? Đọc còn đọc không thuận nữa đúng không? [Học năm, sáu lần rồi?] [Đâu có đâu nhỉ?]
Vậy thì sao chứ? Vậy thì sao ư? Thiện Cầu Tư, tôi nói em biết. Nếu em đọc ngược nó thì Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa do em chọn. Đây mới gọi là đặc sắc. Cố lên, cố lên nào. Vừa bắt đầu là hiểu rồi học thuộc lòng cả bài,
Chúng em không hề hiểu. Lúc thi cứ kêu chúng em phải đoán tâm trạng của tác giả, tâm trạng lúc đó của tác giả như thế nào có quan trọng không? Có ai quan tâm tâm trạng của chúng em khi học không? Nào. Em lên giảng đi,
Để tôi hiểu tâm trạng của em. Nào, em lên đi. Nào. Mọi người đều biết thuyết tiến hóa của Darwin. Nhưng có ai biết sự khác biệt của chúng ta và khỉ không? Khỉ có lông. Không liên quan đến lông.
Lúc chúng ta căng thẳng thì lòng bàn tay sẽ đổ mồ hôi. Vì ở trong xã hội xa xưa gặp được kẻ địch cần phòng thủ, thì lòng bàn tay sẽ đổ mồ hôi có thể khiến chúng ta nắm chắc cành cây hơn. Trẻ con thích ngủ nôi.
Vì tổ tiên của chúng ta ngủ ở trên cây, gió thổi đung đưa cành cây. Đủ rồi. Thiện Cầu Tư, em phổ biến cho các bạn thứ này sao? Thi cái này sao? Thầy thích trắc nghiệm mà đúng không? Vậy chúng ta đổi câu trắc nghiệm nhé. Xin hỏi,
Lúc thầy đi vệ sinh thầy lau mông thì dùng tay trái hay tay phải? Tôi chọn tay trái. Nếu là em thì em chọn giấy vệ sinh. Không được cười, yên lặng. Đây chính là kiến thức em dạy cho các bạn à? Thầy chủ nhiệm,
Em đâu có dạy kiến thức cho các bạn đâu. Mà là đang dạy thầy cách dạy học thế nào. Mấu chốt của giáo dục không phải là lý thuyết khô khan, mà là phải tiến bộ theo thời gian. Những thứ cổ hủ đó không hợp với chúng em nữa,
Càng không hợp với thời đại này. Yên lặng, không được vỗ tay. Để tôi xem ai vỗ tay cho em ấy. Lão đại này tôi theo chắc rồi. Tôi cũng vậy, có khí phách. Thiện Cầu Tư, tôi rất ít khi gặp kiểu học sinh như em. Thầy chủ nhiệm,
Giáo viên như thầy thì em thấy nhiều rồi. Bây giờ em không cố gắng thì lớn lên có thể làm gì chứ? Làm giáo viên ạ. Không được cười, yên lặng. Thiện Cầu Tư, trong tự điển của em có hai chữ “tôn trọng” không hả? Thầy chủ nhiệm.
Xưa nay em không hề có tự điển. [Đây gọi là] [không đánh không quen biết.] [Lúc này] [tôi đã nhìn Thiện Cầu Tư với cặp mắt khác rồi.] [Hình như cậu ta cũng không đáng ghét đến vậy.] [Phòng giám thị thông báo! Phòng giám thị thông báo!]
[Bạn Thiện Cầu Tư lớp 11/8 coi thường kỷ luật,] [không tôn trọng giáo viên.] [Lần thứ hai ghi lỗi xử lý,] [phạt quét sạch phòng dụng cụ thể dục một học kỳ.] [Đặc biệt cảnh cáo! Đặc biệt cảnh cáo!] – Cảm ơn nhé. – Cầm lấy đi. Cảm ơn.
Cảm ơn. [Nga Ngố giờ chắc cảm kích lắm nhỉ?] [Cậu ta sao có thể biết] [bị cảnh cáo thêm hai lần nữa là mình được giải thoát chứ.] Tư Tư à, mới có một ngày mà con đã kết được bạn chân thành rồi à? Đâu chỉ thật lòng, mà còn là
Có thể dùng mạng để chơi luôn đó, đúng không? Đúng vậy. Được, ba đứa đều là bạn tốt của Thiện Cầu Tư thật à? – Vâng. – Quá đúng luôn ạ. Vậy mấy đứa có biết người bạn thật sự thì có thể làm bất cứ chuyện gì cho đối phương không?
Đương nhiên ạ. Bạn bè mà, lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ chối. Quyết tâm của cháu được đấy. Aiya, chỉ có một chuyện này thôi. Mấy đứa có biết rằng nếu lừa chú, thì hậu quả rất nghiêm trọng không? Lão Quý, đóng cửa lại. Được. Giám đốc Thiện.
Tôi đã kiểm tra rồi, gần đây không có cảnh sát, phòng làm việc cũng cách âm. Đến lúc đó ai nói dối, cho dù bắn chết thì cũng không ai biết. Vậy thi thể thì… Tôi đã chuẩn bị axit sulfuric rồi. Đến lúc đó ngay cả cặn cũng chẳng còn.
Được, anh đi lấy máy phát hiện nói dối đi, tôi đi vệ sinh đã. Được. Đi chung nào. Không đâu, không đâu ạ. Không làm nổi đâu. Các cậu sợ gì vậy? Đây là súng đồ chơi mà. Đồ chơi thôi. Để dọa các cậu chơi thôi.
Nhìn bộ dạng sợ sệt của các cậu kìa. Tôi… Tôi tăng gấp đôi tiền thù lao. Tôi nói nè, cậu bỏ súng xuống trước đi. Bỏ súng xuống trước đi. Bỏ xuống, bỏ xuống đi. Bỏ xuống nào. Chúng ta vẫn là học sinh mà. Chúng tôi chọn không làm,
Tiền đặt cọc cũng không trả nữa. Chúng tôi về trường làm đây. Cậu không cần sợ, đây là súng đồ chơi mà. Đừng chạy mà. Chết nhát. Tư Tư à, con biết chữ bạn của bạn bè viết thế nào không? Muốn nói cái gì thì nói thẳng đi.
Hai chữ nguyệt thành bạn. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải nghiêm túc thật thà, đừng có muốn đi đường tắt. Kiểu tâm lý gặp may của con đáng sợ lắm. Lão Quý, tiễn khách. Tư Tư, mời. Nan Đạo Thục, Bạch Lý. Than thở, tây phía sang trông mình nghiêng,
Xanh trời lên hơn khó. Cái gì vậy chứ? Anh Đản, không lẽ anh định thi Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa thật hả? Kiểu nói dối của thầy chủ nhiệm mà anh cũng tin à? Đúng đó. [Dù gì thì trong thời gian ngắn cũng không đi được,]
[nếu đã giỏi như vậy] [thì chi bằng chơi đùa với cậu ta một phen đi.] Các cậu biết nhà Vương Viện Nga ở đâu không? Bác tài, đến thôn Đoàn Kết chưa? Vẫn chưa. Nhưng xe chỉ có thể dừng ở đây thôi. Tại sao vậy? Đến giờ giao ca rồi,
Xe cũng hết xăng rồi. Tôi cũng phải nhanh chóng về, nếu còn lái tiếp thì tôi không về được nữa. Vậy còn bao xa nữa? Tôi cũng không biết nữa. Dù gì thì đi hướng kia là không sai đâu. Hay là các cậu hỏi người khác đi. Nhanh lên. Đi thôi. Một, hai.
Một, hai, một. Một, hai, một, hai, một. Còn bao xa nữa? Đi thôi. Nhanh lên đi. Em không đi nữa. Em không đi nữa đâu. Cậu mau lên đi. Đánh chết em thì em cũng không đi nữa đâu. Nhanh lên nào. Thắng lợi ở trước mắt rồi, cố lên nào. Cố lên!
Mau đi thôi. Đói chết đi được. Nhanh đi. Đợi chút đi. Tôi không đi nữa. Đánh chết tôi thì tôi cũng không đi nữa đâu. Anh Đản, em thật sự chịu không nổi nữa. Anh xem con đường này đừng nói là xe, dưới đất ngay cả vết xe cũng không có. Phải đó.
Ngay cả một con lừa em cũng không nhìn thấy nữa. Đúng vậy đó anh Đản, em không ổn thật rồi. Tôi cảm thấy Vương Viện Nga chắc chắn đang lừa chúng ta. Bố của cậu ta sao có thể ở đây chứ? Em sợ ngồi xe ba bánh lắm.
Hai người trói em lại rồi cố định em ở trong thùng xe. Em nhất định phải lên xe, nếu không em thề không làm người. Anh Đản, là Đại Nga. Đại Nga. Đại Nga ơi. Hawkeye. Hawkeye. Đại Nga. Đại Nga. Hawkeye. Mấy cậu ở đây làm gì vậy?
Chúng ta tìm được Đại Nga rồi. Trùng hợp thật đó. Bị tên tài xế đó lừa, đi cả một buổi trưa đằng trước không có thôn, đằng sau không có một quán nào. Nếu không gặp cậu thì có lẽ tối nay chết đói ở bên đường rồi.
Người xấu thường hay ác lắm. Nói đi, có âm mưu gì? Chị Nga, tình nghĩa bạn cùng bàn tựa biển sâu. Tôi đến thăm cậu thôi mà? Tiểu Nga, mau bỏ xuống. Sao lại vô lễ với bạn học như vậy? Bà nội, bà đừng lo, cậu ta không phải người tốt gì đâu.
Người đến là khách, không được vô lễ. Đúng vậy, đúng vậy. Bà nội à. Được rồi, được rồi mà. Này, cậu đó. Sao vậy? Nhà hết muối rồi, cậu đến tạp hóa đối diện xem có muối không. Được. Tôi đi xem rồi, trong siêu thị có muối. Cút.
Đi lấy muối về cho tôi. Tức chết đi được. Ngưu Ngốc, cậu đến kho lấy gạo cho tôi đi. Được, để em đi. Nào, bà nội ăn nhiều vào. Nữa này, nữa này bà. Mấy đứa đều là bạn học của Tiểu Nga à? Đúng vậy, cùng lớp ạ. Bạn học ạ.
Cùng một tổ nữa ạ. Cháu còn là bạn cùng bàn của Vương Viện Nga nữa. Tốt thật. Tiểu Nga, xem bạn học của cháu tốt chưa kìa, đi đường xa từ thành phố xuống đây tìm cháu chơi. Chút nữa ăn xong thì dắt bạn đi vòng vòng đi.
Việc nông thì để đó đợi chú cháu về làm. Xe vào thành phố mỗi sáng sẽ chỉ có một chuyến. Mấy đứa tối nay cứ ở đây đi, ngày mai rồi đi chung luôn. Cảm ơn bà nội. Ăn nhiều vào. Nào, nào. Ăn nhiều vào. Ngây ra đó làm gì? Mau ăn đi.
Đồ ăn ngon thật. Ngon thì ăn nhiều vào nhé. Vương Viện Nga, bằng khen sau cấp hai của cậu đâu? Ném rồi. Bà nội ơi, đây là ai vậy? Đây là Tiểu Nga đó. Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt một cái đã mười mấy năm trôi qua rồi. Đưa cho tôi.
Ai cho cậu tùy tiện đụng vào đồ của tôi vậy? Thanh cay cũng không bịt được mồm cậu đúng không? Con bé này. Hết rồi kìa, cậu đi nấu thêm đi. Tôi chưa ăn no. Đúng vậy, em cũng chưa ăn no. Em no rồi. Tôi thật sự không ngờ
Trần Triết và cậu là bạn thuở nhỏ. Từ cấp một đến cấp hai thì bọn tôi đều học chung. Tại sao lại chuyển đi? Có tiền rồi. Trong nhà làm ăn nên kiếm được tiền, rồi vào thành phố sống. Vậy cậu ấy xưa nay đều vậy sao?
Đúng vậy, cậu ấy vẫn luôn học rất giỏi mà. Em không phải nói cái này, ý em là nhân phẩm ấy. Sau khi vào thành phố đã thay đổi một chút rồi. Nhưng mà cũng tốt mà. Cũng muộn rồi, ngày mai còn phải dậy sớm để kịp chuyến xe buổi sáng nữa.
Ba người các cậu chắc chắn ngủ ở ngoài sân à? Vô cùng chắc luôn. Tôi phải ngắm cảnh đêm đầy sao, và phải cảm nhận cảm giác của Vincent van Gogh năm đó. Thanh Gỗ, cậu làm gì vậy? Cậu chưa từng nghe thần chú tình yêu sao? Thần chú tình yêu gì?
Chính là dùng tay của cậu nối liền ngôi sao thành tên người mình thích, thì người đó sẽ thích cậu. Thật à? Để tôi thử, để tôi thử xem. Trẻ con, quá trẻ con. Là Vương à? Không đúng, nét sổ dài ra ngoài mà, là Phong. Là Vương mà. Suỵt.
Hai cậu nhỏ tiếng thôi, đừng để Hawkeye nghe thấy rồi đi mách lẻo. Aiya. Cái gì? Vương Viện Nga, hành vi của em đã vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Em phải có trách nhiệm với những gì vừa nói, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Thật lắm luôn ạ.
Vương Viện Nga, hành vi của em là hối lộ đó. Thầy chủ nhiệm, một hộp bắp rang thôi mà, đâu tính là hối lộ đâu. Cũng không phải là hành vi vi phạm kỷ luật nghiêm trọng gì cả. Thầy vất vả như vậy, ăn hộp bắp rang là cũng nên mà.
Có cần phải căng thẳng vậy không ạ? Thật sự là tự em rang à? Em không nói dối đâu. Nguyên liệu điều chế bí mật, cách rang độc quyền. Em đã cho các bạn trong lớp hết rồi, hộp này em cố tình giữ cho thầy đó. [Thơm ghê nhỉ.]
[Cảm giác bay lên tận mây luôn.] Vương Viện Nga, tôi quả thật không nhìn lầm em mà. Hiểu được cảm ơn, hiểu được cảm ơn rồi. Thầy chủ nhiệm, thầy công việc bận rộn, lo lắng vất vả vì chúng em. Đây là điều nên làm ạ. Vương Viện Nga,
Hiếm khi em có thể hiểu nổi khổ của thầy. Đúng rồi. Thiện Cầu Tư mới đến là tên ba gai, em ấy không bắt nạt em chứ? Không ạ. Với lại, bạn ấy làm gì dám chứ? Thầy chủ nhiệm. Vậy thầy từ từ ăn, em đi trước đây. Đi đi. Vâng. Đợi đã.
[Toi rồi, toi rồi.] [Mình biết ngay Thiện Cầu Tư kêu mình đến là không có chuyện gì tốt cả] Thầy chủ nhiệm, còn chuyện gì ạ? Sao tôi lại nếm ra một mùi vị rất đặc biệt nhỉ? Sao lại vậy ạ? Mùi gì vậy ạ?
Cảm giác như đã ăn ở đâu rồi. Đừng đè tôi. Nhìn gì vậy? Vương Viện Nga, mau đi đi. Chào thầy. Mau chạy, mau chạy thôi. Đừng nhúc nhích. Không có gì đâu. Đưa đây. Đây là cái gì? Không… Các cậu nghĩ xem, liệu thầy chủ nhiệm có đuổi theo không?
Đuổi gì chứ? Thầy ấy chắc chắn không nếm ra đâu. Tôi thấy ghê lắm, cậu xem biểu cảm của thầy ấy cứ như ăn chuột chết vậy. Đúng vậy, đúng vậy đó. Nói chuyện quan trọng đi. Thầy với Phùng Doanh sao rồi? Nói đi chứ. Lòng của phụ nữ khó dò.
Một câu không hợp ý là giận luôn. Đây là kim loại Magie. Có rất nhiều kim loại hợp chất của chúng lúc cháy sẽ khiến ngọn lửa thành màu đặc thù của chúng. Chúng ta gọi đây là… Phản ứng đốt cháy. Tốt lắm. [Giỏi quá đi.] [Hừ!]
[Chỉ là chuẩn bị bài trước mà thôi,] [có gì ghê đâu chứ.] Anh Đản, cống nạp cho anh nè. Đây là gì vậy? Natri. [Trẻ con.] Kì thật, sao mắt phải của mình giật mãi vậy nhỉ? Này thì giật lung tung này. Ngưu Phúc, Lâm Côn. Đứng dậy. Hai đứa em…
Hai đứa em có liêm sỉ không? Có mặt mũi không hả? Trước khi thi đã hứa với tôi thế nào? Bảm đảm sẽ vào top mười của lớp, kết quả thì sao? Kết quả thì sao hả? Kết quả hai em lật lọng, không giữ lời. Tôi đã cảnh cáo trước rồi đấy nhé.
Các em bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa. Ngày mai, ngày mai gọi phụ huynh của các em đến. Cách này của hai cậu được không đấy? Được mà. Từ tiểu học đến bây giờ, mỗi lần họp phụ huynh đều bỏ tiền thuê người đi.
Chỉ đi nói vài câu với thầy chủ nhiệm mà thôi, đứng đó là kiếm được tiền rồi, chuyện đơn giản biết mấy. Đơn giản? Đây là đi tặng quà mà. Cần có diễn xuất và nhập tâm. Cậu tưởng là ai cũng có thể diễn được à? Diễn viên là trời sinh đó.
Trai đẹp à, các cậu cảm thấy tôi thế nào? Bà nội ơi. Chút nữa bà là bà nội ruột của cháu rồi, bà phải diễn cho tốt đó. Nếu không tiền tiêu vặt mà cháu cực khổ tích góp sẽ công toi đó. Thanh Gỗ à, bà nói nè
Cháu cứ yên tâm là được. Chỉ là tặng quà cho thầy thôi sao. Được người khác nhờ mà. Bà đã phân tích vai diễn này rồi. Nó phải được phân thành ba tầng, bốn giai đoạn, và năm cách diễn dịch khác nhau. Bà nội ơi, bà chuyên nghiệp thật. Đương nhiên.
Đập tay nào. Chính mắt cậu nhìn thấy à? Chính mắt em nhìn thấy mà. Chính mắt cậu nhìn thấy thầy chủ nhiệm lớp chúng ta bị đánh à? Chính mắt em nhìn thấy mà. Chính mắt cậu nhìn thấy thầy chủ nhiệm bị cô đánh ở văn phòng à?
Chính mắt em nhìn thấy mà. Giỏi đấy. Gừng quả nhiên già mới cay. Ra tay ác độc dẫn đến chết người. Cậu nghĩ xem liệu có gây chuyện không? Chúng ta đã cố gắng làm rồi, có thành hay không phải do trời thôi. Dù gì em cũng làm rồi.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bố mẹ em cũng làm giáo viên mà. Quả thật nghề nào cũng khó khăn cả. Không phải chỉ thi vào top mười lớp thôi sao? Hai cậu cố gắng lên là được rồi mà. Chị nói nghe đơn giản nhỉ. Giỏi thì chị đọc thuộc ngược
Bài 《Thục Đạo Nan》 cho em đi, vậy thì em cũng có thể đậu Đại học Thanh Hoa với Đại học Bắc Kinh rồi. Nói cũng phải. Thầy chủ nhiệm chỉ nói lung tung thôi, ai tin thì người đó ngu thật. Ừ. Em nào từng đi Trùng Khánh, Tứ Xuyên
Thì giơ tay cho tôi xem. Được rồi, bỏ xuống đi. Các em lật sách đến trang 36 [Có dự cảm không may chút nào.] Sau tiết học sẽ nghiên cứu, thảo luận và luyện tập. Câu đầu tiên, đọc rồi học thuộc lòng bài thơ này. Câu thứ hai,
Nói thử xem tại sao cả bài thơ ngâm đi ngâm lại nhiều lần câu “Thục Đạo khó, khó hơn lên trời xanh”? Các em à. Nói thật thì thầy cũng như các em, cũng chưa từng đi Thục Địa. [Nên là thầy cũng không cảm nhận được.] Cậu nói xem,
Thầy ấy chắc không say đâu nhỉ? [Có tâm trạng như thế nào.] [Lần trước bạn Thiện Cầu Tư…] Sao tôi biết được? Hình như hơi bất thường thật. Hình như có vài vấn đề cần phải cải cách. Bài thơ này
Cũng là bài rất khó học thuộc lòng của học sinh khóa trước. Thiện Cầu Tư, em là một thiên tài. Hơn nữa em cũng từng đi Thục Địa. Vậy được. Em về chuẩn bị đi, tiết sau em giảng cho các bạn. Thầy… thầy ơi, em… Em ư? Đúng vậy, em đó.
Nhưng mà em không cần lo, giảng không hay cũng không sao cả. Ngồi xuống đi. Lộ diện một cái là bị đánh ngay. Đây rõ ràng là trả thù công khai mà. Tôi cảm thấy thầy nói đúng mà. Cậu muốn có tâm trạng như tác giả thì phải có hoàn cảnh
Giống như tác giả mới được. Vậy ý của cậu là bảo tôi ngồi máy bay đến Thục Đạo, cầm cuốn sách vừa uống rượu vừa leo núi để lĩnh hội tâm trạng của Lý Bạch à? Muốn đoán đúng thì phải suy nghĩ hoàn cảnh lúc tác giả sáng tác.
[Cách này thú vị thật đấy.] Ôi. Học hành khó, khó hơn lên trời xanh. Từ lớp mười đến lớp mười hai học mà mơ màng. Học 1100 ngày không thông suốt với thế giới bên ngoài. Chim tiếng Anh đến từ phương Tây, có thể khiến người học đến điên.
Để tay lên ngực tự hỏi tại sao lại khó? Đành chịu điểm thấp trả về nhà. – Hay, hay. – Hay lắm. – Hay. – Hay lắm, hay lắm. Thầy chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm. Thầy chủ nhiệm, thầy chủ nhiệm.
Những cảnh đẹp hoa xuân, trăng thu bao giờ mới hết? Dĩ vãng đã qua bao nhiêu chuyện. Một, hai, ba, bốn. Những cảnh đẹp hoa xuân, trăng thu bao giờ mới hết? Dĩ vãng đã qua bao nhiêu chuyện. Ngoài gác nhỏ đêm qua gió đông lại thổi,
Chẳng kham ngoảnh đầu nhìn lại cố quốc dưới ánh trăng sáng. Thềm son bệ ngọc có lẽ vẫn còn y nguyên đó, chỉ có mặt người là đã thay đổi. Hỏi lòng chàng có thể có được bao nhiêu sầu? Đầy như một dòng sông xuân chảy hướng về đông.
Chảy hướng về đông. [Đám nhóc tốt như vậy,] [làm mình nhớ lại] [năm đó khi tốt nghiệp sư phạm.] [Mỗi một giây phút của thế giới này đều là mới mẻ,] [nhưng mình không thể cổ vũ tụi nhỏ làm như vậy.] ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫
♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫
♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫
♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫
♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫