Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 04 | iQiyi Vietnam

    [Thiện Cầu Tư, gọi điện cho em không được,] [tôi vội liên lạc với giám đốc Quý.] [Được biết em vẫn chưa về,] [nên chúng tôi lập tức đến ngay.] Tư Tư. Cháu ăn chậm thôi, đừng để bị nghẹn. Mau đi rót cho em ấy cốc nước.

    Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn, ngấy lắm. Dẹp đi! Cả đời này em cũng muốn ngủ cùng nó. Thầy chủ nhiệm. Nhà trường dạy chúng em cách đánh lửa nó không thực tế. Tay em đã hằn hết vết chai vẫn không cách nào đánh ra lửa được.

    Những điều nhà trường dạy chỉ là trên lí thuyết, chủ yếu vẫn phụ thuộc vào thực hành. Nhưng cái này… đúng là có hơi khó để thực hành rồi. Chúng em đều tưởng là anh đã về nhà ăn tiệc hải sản từ lâu rồi chứ. Dừng lại!

    Cả đời này tôi không muốn nghe hai chữ “hải sản” đó nữa. Ai nhắc đến tôi nổi nóng với người đó. Được, được rồi. Nước nước nước. Sao lại là bình đựng nước? Máy lọc nước đâu? À, Tư Tư. Máy lọc nước trên tàu hỏng rồi. Đang đem đi sửa. Thế nên…

    Thế còn phòng tắm thì sao ạ? Lấy thêm con gà nữa. Ăn no rồi. Ăn no rồi. Em không được ăn nhiều như vậy. Hay là em móc ra cho em ấy? Được. Không móc. Có đánh chết em cũng không móc ra. Thôi được rồi. Alô. Cái gì?

    Có khách bị ngã ở trung tâm thương mại. Làm ăn kiểu gì thế? Ai phụ trách vậy? [Hè năm nay vừa tuyển được] [vài học sinh đến làm thêm.] [Hình như đều là học sinh của trường Tư Tư.] Điều tra kĩ rồi báo lại với tôi. [Dạ được.] Cái gì?

    Là học sinh trường chúng tôi? Giờ cô hãy điều tra rõ cho tôi rốt cuộc là khu vực nào nảy sinh vấn đề. Nghe thấy chưa? Điều tra ngay bây giờ. [Đã tra ra rồi.] [Là do một học sinh tên Vương Viện Nga lười biếng]

    [nên gây tích tụ rác ở khu vực giữa đại sảnh.] Tư Tư. Là Vương Viện Nga. Cậu làm việc kiểu gì đấy? Đến rồi ngủ một giấc ở đây. Cậu tưởng công ty là nhà cậu chắc? Cậu hung dữ gì chứ? Việc tôi làm tự tôi chịu. Muốn chém muốn giết tùy cậu.

    Cậu giả bộ ra dáng sếp gì chứ? Đừng tưởng cậu như vậy tôi sẽ phải cảm kích cậu. Tôi giả bộ làm sếp? Cậu có biết, cậu làm vậy sẽ ảnh hưởng thế nào đến hình tượng của công ty tôi không? Mức độ nghiêm trọng cậu không thể nghĩ được đâu.

    Cậu dọa ai chứ? Cậu tưởng tôi sẽ run sợ chắc. Cậu cho rằng chuyện này chỉ là chuyện nhỏ thôi, đúng không? Nếu không phải hôm nay tôi đến cứu kịp thời, hành vi của cậu sẽ bị đưa lên mạng, gây biến động lớn cho giá cổ phiếu của công ty.

    Giá trị thị trường bốc hơi chỉ sau một đêm mà thôi. Này… Tôi còn chưa nổi nóng cậu ngang ngạnh gì chứ? Này, thái độ cậu như vậy là sao? Tôi trừ lương cậu. Có lòng tốt lại bị xem như lòng lang dạ thú. Thứ Hawkeye gì đây. Cuộc thi sắc đẹp.

    Cuộc thi sắc đẹp. Cả ngày chỉ chọn chọn. Bụng dạ xấu xa có xinh đẹp cũng chẳng tác dụng gì. [Sự khác biệt giữa người với nhau,] [sao lại lớn đến vậy chứ?] [Không được một ai tốt.] [Mày nói xem tao lên mặt gì chứ?] [Nhẫn nhịn thêm mấy câu]

    [lấy được lương có phải tốt hơn không?] [Uổng công vất vả bấy lâu nay] [khiến cho mình đêm nay không còn chỗ nào để đi.] Tên khốn kiếp Thiện Cầu Tư tôi hận cậu chết đi được! Bố. Con gái! Bố pha cho con cốc sữa ấm. Đừng nói với mẹ con. Ừm!

    Bố. Bố có biết, lớp chúng con có một bạn mới đến tên Thiện Cầu Tư không? Cậu ta thì sao? Con nghe nói cậu ấy còn sắp ra nước ngoài. Ra nước ngoài? Cậu ta đừng có mơ. Phí đăng kí thi Đại học bố cậu ta đã nộp trước cho cả rồi.

    [Quên khóa rồi.] Khai… khai. Đùa gì thế? Này, kẻ nào? Xuống đây cho tôi. Tôi đảm bảo không đánh chết cậu. Cậu là ai, xuống đây ngay cho tôi. Sắp muộn rồi! Khai giảng rồi. Khai giảng rồi, khai giảng rồi. [Chính thức kết thúc kì nghỉ hè.]

    [Công cuộc cải cách giảng dạy mạnh mẽ của các giáo viên chủ nhiệm] [cũng bị ép ngừng tại đây.] Được rồi, được rồi. Được. Chúng tôi nhất định sẽ nắm vững thước đo tiêu chuẩn cải cách giảng dạy. Được, tạm biệt. Hiệu trưởng Mao, chỗ tôi.. Đây là nước, không phải rượu.

    Thôi, bỏ đi. Thầy Lý. Thầy như này là… À! Là tiết học đầu tiên sau lễ khai giảng. Là “Lâm Giáo Đầu Phong Tuyết Sơn Thần Miếu” của Thi Nại Am. Màn thiêu cháy trong đống rơm sao? Đúng. Lâm Xung uống say định ngủ lại bên cạnh đống rơm,

    Không ngờ bị người ta hãm hại. Thầy Lý. Chuyện là đừng hỏi tôi tại sao. Cải cách phương pháp giảng dạy ở lớp thực nghiệm kết thúc ở đây. Bắt đầu từ tiết học “Lâm Giáo Đầu Phong Tuyết Sơn Thần Miếu” trở lại như bình thường. Vì sao chứ? [Đúng vậy.]

    [Những bạn học sinh lớp khác] [sau khi xem xong phương pháp cải cách giảng dạy của chúng tôi] [liên tiếp thi nhau bỏ học.] [Yêu cầu các thầy cô đưa ra sự thay đổi tương ứng.] [Đúng.] [Như này gọi là cây cao đón gió.] Anh bạn. Cậu đổi chỗ với tôi đi.

    Không được. Hai chúng ta thi hai nơi khác nhau nếu bị bắt sẽ bị chấm không điểm đấy. Cậu không nói tôi không nói sao thầy giám thị lại biết được chứ? Nhưng thành tích của tôi thì phải làm sao đây? Thành tích, thành tích…

    Nằm trong top Mười toàn trường từ dưới lên còn nói với tôi về thành tích sao? Chỗ ngồi đó của tôi tốt lại tiện chép bài. Sắp vào thi rồi. Mau lên, mau lên. Đi. [Tên khốn.] [Dám chơi trò trộm long tráo phụng.] [Mình phải cẩn thận chút.]

    [Hawkeye nhất định cho rằng mình sẽ giở trò,] [nhưng] [trên thực tế] [chỉ là mình muốn chép bài cậu ta chút thôi.] [Dù gì cậu ta cũng đứng nhất lớp.] [Nếu không] [kết quả mình không qua được Trần Triết thì rắc rối to.] [Còn muốn chép của mình.] [Đợi đấy mà mơ đi.]

    [Thứ Hawkeye gì đây?] [Thật chẳng thú vị chút nào.] Anh Đản. Sao buồn bã vậy? Chẳng phải chỉ là kì thi hàng tháng thôi sao. Đúng đó. Đằng nào anh cũng không chép được, cũng chẳng thể nào mà tự nhiên thi được hạng nhất. Các cậu thấy thời tiết này

    Tôi khoác áo lông vũ kiểu nào thì đẹp hơn đây? Tôi nhớ tuần lễ thời trang Paris có một tiết mục như vậy. Mùa đông vẫn mặc áo phông, chẳng phải sao? Các cậu có còn nhớ hồi nhỏ bị mất điện.

    Mấy tiệm tạp hóa hay lấy cái chăn ủ lên trên cây kem. Phải thì đã sao? Tôi đã nghiên cứu rồi. Chăn bông có thể ngăn chặn tuyệt đối hơi nóng. Mùa hè nóng như vậy, nếu có thể mượn phương pháp đó hạ nhiệt bằng áo lông

    Có phải rất phong cách không? Điên rồ chứ phong cách gì? Nóng đến cánh còn không kéo ra được. Anh Đản. Anh không bị sốt đấy chứ? Cậu hiểu gì chứ? Có hiểu trào lưu là gì không? Trào lưu. Ừm. Có vẻ là đầu óc bị ngấm nước nên ẩm đầu đó.

    Không thể nào nói chuyện với các cậu Tư tưởng nhận thức không chỉ cách có một tầng đâu. [Nhìn tôi làm gì?] [Nhìn cậu đấy thì sao nào?] Anh Đản. Anh định làm gì đây? Biểu diễn nghệ thuật, có hiểu không? Cậu xem. Tôi đi từ tiệm tạp hóa trường đến phòng học

    Hết 685 giây. Chỉ mất có 10 phút 32 giây. Thế nhưng, cây kem không hề biến dạng chút nào. Đây chính là nguyên lí cách nhiệt bằng áo lông đấy. Thông minh! Này! anh Đản, Côn. Em có chuyện muốn nói với hai người. Chuyện gì?

    Có chuyện gì để sau tiết thể dục hãy nói. Được. Thầy chủ nhiệm. Không cần căng thẳng. Đang đọc sách thì tiếp tục đọc đi. Các em! Thực sự xin lỗi. Thầy thể dục thân thương của các em, hôm nay lại đổi tiết rồi. Chúng ta đổi sang tiết Ngữ văn.

    Đừng than thở nữa. Không phải tôi nói em, em đang đi biểu diễn đấy à? Lớp 11/8 các cậu sao vậy? Tiết thể dục còn không tích cực. Tôi đợi suốt bao lâu rồi. Mau, mau lên. Lão Hộ. Lão Hộ. Làm gì thế? Lý Đức Lượng. Có phải thầy đổi tiết với tôi

    Nhiều quá thành nghiện không? Tôi cũng là muốn tốt cho thầy thôi. Lên lớp thay thầy để thầy được tự do. Bớt giở trò đó với tôi đi. Tôi đã giữ thể diện cho thầy ngay trước mặt các học sinh thầy rồi. Mới đổi có mấy tiết thôi mà. Mấy tiết!

    Một tuần tôi chỉ có bốn tiết… Phùng Doanh. Phùng Doanh cô ấy bị ốm. Đang trong bệnh viện. Học sinh đang chăm sóc cô ấy. Thầy còn không mau đi thăm đi. Sao thầy không nói sớm? Cảm ơn! Em nói xem, Em mạo hiểm như vậy để ra đây

    Cũng là vì muốn học tiết thể dục của tôi sao? Thầy Hộ, em thật lòng thích tiết của thầy. Không chỉ riêng em, các bạn trong lớp đều rất thích. Thật sao? Vâng. Lão Lý này đúng là lừa tôi đây mà. Thầy ấy lừa gì thầy? Không… không có gì.

    Em còn tưởng thầy đau bụng thật. Sao thầy lại bỏ rơi chúng em? Không phải tôi có điểm yếu bị người ta nắm được sao? Không phải. Thầy bị thầy ấy nắm điều gì, thầy chủ nhiệm chúng em luôn… Rất keo kiệt. Đừng nói linh tinh.

    Tuần trước tôi còn được ăn bắp rang bơ của thầy ấy nữa. Là thầy mượn việc công làm việc tư sao? Thầy có được hạnh phúc là nhờ giẫm đạp lên nỗi đau của chúng em. Thầy có biết mạng sống nằm ở sự vận động. Áp lực học hành vốn đã lớn.

    Một tuần không học tiết thể dục không phải bức bối muốn chết sao? Em nói xem mùa hè nóng như này, lại mặc áo lông. Em không bức bối chết mới lạ đấy. Là em đang tạo sự khác biệt. Tạo sự khác biệt? Muốn tìm được bạn đời phải tạo sự khác biệt.

    Tất nhiên là… Thầy Hộ, em vẫn nằm trong phạm vi nghệ thuật. Chuyện đó… Anh Đản, đi đâu thế? Em định mời mấy anh em ăn cơm. Chị nhất định phải đến đấy. Thiện Cầu Tư cũng đến. Vậy sao? Ừm. Tôi đi trước đây. Ừm. Nói gì thế? Cậu sao thế? Anh Đản.

    Côn. Tôi nói hai người biết chuyện này. Nói đi! Đừng vòng vo nữa. Nói đi! Em… định chuyển trường. Cái gì? Vì sao thế? Bố mẹ em sắp chuyển đến nơi khác làm việc. Họ định chuyển em đến nhà cậu em tiếp tục theo học ở một thành phố khác. Không phải.

    Đi đâu thế, là trường nào? Là một tỉnh khác. Rất xa. Cái gì? Tỉnh khác? Vậy sau này chẳng phải chúng ta sẽ không được gặp nhau nữa sao? Làm gì đến mức vậy. Muốn gặp đến kì nghỉ hè là có thể gặp được mà. Cậu dẹp đi.

    Mỗi lần tôi làm quen được với một người bạn mới lúc ra đi đều nói như vậy. Nhưng sau đó cũng chẳng bao giờ còn gặp được nữa. [Toi rồi!] [Khó khăn lắm mới kết bạn được với hai người.] [Nếu Ngưu Phúc đi rồi]

    [mình biết ăn nói thế nào với bố đây?] [Mình ra nước ngoài thế nào đây?] Ngưu Ngốc. Cậu định khi nào sẽ đi? Dạo gần đây bố mẹ em vẫn đang làm thủ tục giúp em. Nói thật lòng cậu đi như vậy đúng là tôi có hơi luyến tiếc.

    Hay là nói với bố mẹ cậu hoãn lại vài ngày hãy đi. Ừm. Trước khi em đi, định mời mấy anh em ăn một bữa. Khi đó hai người nhất định phải đến đấy. Để tôi mời. Anh Đản. Em đã nói với anh rồi. Bữa cơm này nhất định phải để em mời.

    Ừm, được. Tư Tư. Cậu thật đáng ghét! Mới có mấy ngày đã muốn dẫn người ta về nhà cậu rồi. Kỳ Kỳ. Cậu tuyệt đối đừng suy nghĩ lung tung. Tôi chỉ muốn nhờ cậu giúp đỡ thôi. Đáng ghét. Mình biết,

    Bài kiểm tra cuối cùng của ba người bạn tốt các cậu. Cậu không biết, Ngưu Phúc sắp chuyển trường rồi. Khó khăn lắm tôi mới khiến họ tin tôi, còn không đến nhà tôi thì xem như bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển hết rồi. Mình không vấn đề gì.

    Dù gì mình cũng sắp ra nước ngoài rồi. Mình nhất định sẽ giúp cậu. Chỉ có điều.. cậu không sợ hai người họ làm cho lộ tẩy sao? Hai đứa nó ngốc đến như vậy lộ tẩy gì chứ? Chỉ cần, cậu không tiết lộ là được. Tư Tư.

    Trần Triết cũng đã nói với mình. Cậu thể hiện thế là được rồi. Sao nhất định phải mặc suốt ba ngày liền? Chuyện nào ra chuyện đó. Đã chơi thì phải chịu thua. Này, tên Trần Triết đó cũng nói với cậu cả chuyện này? Ừm. Tôi nói cho cậu biết,

    Lúc đầu tôi đánh cược với cậu ta. Chính là vì tôi thấy chướng mắt với cái kiểu, ra vẻ ta đây thanh cao của cậu ta. Ồ! Không liên quan gì đến Vương Viện Nga. Thôi được. Bố! Chào các bạn! Giới thiệu với mọi người. Đây là hoa khôi lớp con.

    Hách Giai Kỳ. Đã xinh đẹp lại còn học rất giỏi. Đúng rồi. Bố bạn ấy còn là chủ nhiệm cấp bộ. Chào bạn Hách Giai Kỳ. Cháu chào chú! Hai người này là anh em của con. Lâm Côn, Ngưu Phúc. Biệt danh Ngưu Ngốc, Thanh Gỗ. – Chào chú! – Chào chú.

    Chào hai cậu. Chúng con ở chung một kí túc xá. Tư Tư. Có thể thấy rằng hiện giờ con có tiến bộ vượt bậc đấy! Nhưng bố vẫn cần nói chuyện một lát với hai cậu bạn con. Được! Lần này cứ nói chuyện tự nhiên. Được. Bạn Ngưu, bạn Lâm.

    Mời đi theo tôi. Ừm. Mời! Bộ vest này được đấy chứ. Tôi muốn thử xem. Đúng rồi. Vừa nãy mình thấy dáng vẻ bố cậu rất nghiêm túc. Hai người họ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Có chuyện gì được chứ? Tôi đã huấn luyện cho hai người họ rồi. Huấn luyện?

    Mỗi người đều có một thứ gây nghiện. Tuy bố tôi là Giám đốc của tập đoàn Thiện Thị. Nhưng ông ấy cũng là một người hâm mộ phim ảnh. Rất thích xem phim. Ông ấy cực kì mê những kiểu phim bắt gian đạo như trong “Vô Gian Đạo”

    Hay “Nhiệm vụ bất khả thi”. Thế nên hôm nay tôi gọi các cậu đến làm diễn viên quần chúng. Anh Đản. Hai chúng em đâu có biết đóng phim. Diễn viên quần chúng yêu cầu không cao. Về cơ bản không có lời thoại gì mấy.

    Chỉ cần các cậu gật đầu, lắc đầu là được. Hộp cơm sẽ là tiêu chuẩn như này. Chi phí sẽ tính theo giá thị trường. Không có lời thoại, mỗi ngày một trăm tệ. Có lời thoại, thêm một trăm nữa. Ừm. Này, các cậu đã làm những gì, mà lâu như vậy?

    Không lộ sơ hở đấy chứ? Diễn kịch với ông già, mệt chết đi! À, đúng rồi. Anh Đản. Bố anh vẫn đang đợi anh ở phòng làm việc. Mau vào đi! Nhìn hai cậu căng thẳng kìa. Đợi tôi lát. Tôi sẽ quay lại ngay. Bộ vest cũng vừa người đấy chứ. Bố.

    Bố đừng vòng vo nữa. Mau thực hiện lời hứa của mình đi. Tư Tư. Có được những người bạn thực sự chính là tài sản lớn nhất đời người. Nhất là tình bạn ở thời cấp ba, mới đáng quý nhất. Nó không có sự ngây ngô của thời cấp hai

    Càng không có tính vật chất như thời Đại học. Trong khoảng thời gian đó, các con cùng nhau trải qua thanh xuân. Học cách trưởng thành nhưng lại không mất đi sự trong sáng. Con nên trân trọng nó mới đúng. Bố nói con biết, là ai xảy ra vấn đề?

    Thế nào rồi, anh Đản? Mọi chuyện êm đẹp chứ? Tư Tư. Xảy ra chuyện gì sao? Không có gì. Về thôi! Anh Đản. [Theo như hiểu biết của tôi về bố tôi] [là ông ấy đang nói dối tôi.] [Có lần tôi đã nghi ngờ trong nhóm xuất hiện nội gián.]

    Em về trước đây. [Sau khi cân nhắc loại trừ] [tôi dám chắc Ngưu Phúc] [chính là mục tiêu đáng ngờ nhất.] Là nơi nào thế này? Mùi khét sặc sụa lên như này. Đi! Chúng ta qua đó hỏi xem. Tôi đã nói Ngưu Phúc dạo này có gì đó bất thường mà.

    Trong đó nhất định có bài viết gì đó. Đi! Hai bạn học sinh. Các cậu có chuyện gì sao? Chúng cháu đến tìm bạn học. Chính là người vừa mới đi vào đó. Người mập mập đó. À, Ngưu Phúc sao? Đúng đúng đúng. Chính là cậu ấy. Xin hỏi cậu ấy ở đây…

    À, cậu ta xin được công việc làm thêm, vào trong đó làm việc rồi. Cần tôi gọi cậu ta ra giúp không? Không cần. Chúng cháu đợi lát là được. Cậu ấy làm việc gì trong đó chứ? Cũng đã lâu rồi, ống khói dính đầy bụi và dầu mỡ,

    Ngưu Phúc lên đó vệ sinh ống khói. Cao như vậy cậu ấy lên đó kiểu gì? Kéo một cái dây từ trên cao, lau chùi từ trên xuống dưới. Các cậu tìm cậu ta có việc gấp gì không? Tôi gọi cậu ta ra. Không cần đâu. Không cần.

    Vậy tôi đi làm việc đã. Anh Đản. Ống khói cao như vậy, trong đó lại toàn là bụi và dầu. Em nghĩ đến mà nổi hết da gà lên. Sao Ngưu Ngốc lại có dũng khí xuống đó? Anh Đản. Anh vẫn cho rằng là do Ngưu Ngốc báo tin sao?

    Vậy chúng ta có cần tiếp tục điều tra không? Anh Đản. Không còn ai nữa rồi, mau tháo nó ra đi. Khó thở lắm đấy! [Từ nhỏ tôi sống trong một gia đình giàu có,] [tôi tự nhận tôi có bạn bè,] [có tiền bạc,] [có mọi thứ mà tôi muốn.]

    [Tôi có thể thay đổi mọi thứ,] [thậm chí là thay đổi thế giới.] [Đến hôm nay tôi mới phát hiện ra,] [có những chuyện] [nói cho cùng chúng ta vẫn phải đành bất lực.] Đợi đã. Giơ hai tay lên. Mau lên. Đứng dậy. Đứng dậy, mau mau. Em muốn nhìn xem

    Rốt cuộc mấy người có làm theo như lời em nói không? Không ai đem theo tiền. Vậy thì tốt. Cuối cùng cũng để em thoải mái mời mọi người một bữa rồi. Ngồi đi. Ngưu Phúc. Sao cậu nhất quyết phải đi? Bố mẹ em cảm thấy em học kém,

    Muốn chuyển em đến ngôi trường khác có điều kiện tốt hơn. Điều này cũng dễ hiểu mà. Em sắp được hưởng phúc đến trường cấp ba trọng điểm của tỉnh rồi. Ăn ăn đi. Hôm nay, em mời. Ngưu Phúc. Cậu cũng không dễ dàng gì. Bữa này để tôi mời vậy.

    Suốt mấy năm cấp ba đều là các cậu mời tôi. Hôm nay bữa này có nói thế nào cũng phải do tôi mời. Ngưu Ngốc… Em nói là em sẽ mời. Em có tiền. Kì nghỉ hè vừa rồi cả gần đây em cũng đi làm thêm Mấy người đừng lo.

    Em đi lấy đồ ăn. Ông chủ, đồ ăn đã xong chưa? Này, Hawkeye. Cậu đừng chỉ biết ăn chứ. Cảm giác ngồi vị trí giữa ở lớp thế nào? Tầm nhìn rõ ràng. Không còn gì thoải mái hơn. Mới lạ đấy! Bụi phấn rơi nhiều như vậy

    Không khí nhất định không tốt bằng phía sau của bọn em rồi. Còn nữa, cũng chẳng cách nào được đọc tiểu thuyết nữa. Nhưng cũng vẫn hơn ai đó thua rồi phải mặc áo lông chứ. Này, anh Đản là muốn trình diễn thời trang tìm sự khác biệt. Đủ rồi đấy.

    Đánh cược với Trần Triết nói sẽ thi đứng đầu lớp. Không ngờ là lại thi đứng nhất từ dưới lên. Kẻ nào tin kẻ đó đúng là ngốc. Anh Đản mặc áo lông là do… Này này này. Làm gì có chuyện đó. Cậu nghe ai nói vậy? Dám làm thì dám nhận đi.

    Đó cũng là vì tôi nể mặt cậu ta là lớp trưởng nên mới nhường cậu ta thôi. Nếu không… Nếu không cậu làm lớp trưởng đi. Này, Hawkeye cậu… Tôi sao nào? Người ta được làm lớp trưởng là nhờ thành tích học. Dựa vào chính bản lĩnh của mình.

    Đâu có giống như ai đó. Hawkeye à! Cậu nói câu đó là có ý gì? Ai đó làm sao? Không như ai đó nhờ cậy cha mẹ, suốt ngày ăn không ngồi rồi. Việc đó tôi không nói rõ với cậu trong một hai câu được. Tôi không so đo với cậu. Nào nào.

    Đây là lần đầu tiên em chiêu đãi mọi người từ hồi cấp ba đến nay, có thể ngừng tranh cãi được không? Là quà. Mỗi người một phần. Là một cái hộp nhạc, cũng không đáng giá bao nhiêu. Xem như quà kỉ niệm. Ông chủ. Bao nhiêu tiền vậy?

    Tổng cộng là 250 tệ. [Nhiều vậy sao?] [Chết rồi!] [Mình đâu mang nhiều tiền vậy đâu.] Ông chủ, chút nữa em ăn xong rồi quay lại trả được không? Được. Cảm ơn ông chủ.