Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 33 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 33 Tôi rút đơn kiện. Đến đây thôi. Xin mời thầy khâm liệm tiến vào phong quan. [Vô cùng thương tiếc bà Thẩm Tú Chi] Mẹ. Sao mẹ lại bỏ con một mình?

    Sao mẹ có thể ích kỷ như vậy? Bỏ lại con một mình. Mẹ. Mẹ còn chưa được hưởng phúc ngày nào. Mẹ đã đi rồi. Sao mẹ đối xử với con tàn nhẫn vậy? Tại sao chứ? Mẹ đừng bỏ lại con một mình, có được không? Mẹ. Phục vụ.

    Lấy tôi thêm ly nữa. Anh uống ít thôi. Đào Luân, anh… anh… Đến rồi, đến rồi. Đến rồi, đến rồi. Anh nặng quá đấy. Lùi lại một bước. Gắng lên. Đào Luân. Anh… anh đừng nôn nhé. Khăn mặt, khăn mặt. Đâu rồi? Đào Luân. Đào Luân. Đào Luân. Anh không hiểu nổi.

    Anh không hiểu nổi tập đoàn Tứ Hải này rốt cuộc có ma lực gì lại hại mẹ anh thành như thế này. Bây giờ anh có được nó rồi. Nhưng anh vẫn không hiểu nổi. Tại sao rõ ràng người làm sai là bọn họ.

    Tại sao anh hận người phụ nữ đó đến vậy. Nhưng bây giờ, sau khi họ phải chịu trừng phạt anh tưởng là đau khổ của anh sẽ biến mất. Nhưng nó vẫn cứ… Em… Em không hiểu được nhiều. Nhưng em cảm thấy… Đào Luân. Anh không nên vì lỗi lầm của người khác

    Mà trừng phạt mình. Em… em không có ý gì khác. Em chỉ là… Đào Luân. Anh biết em là ai không? Biển khổ vô biên, vạn vật chung quy đều biến mất. Trong lòng không vướng bận, không vướng bận mà rời đi, không còn sợ hãi nữa.

    Buông bỏ những giấc mộng viển vông. Mới có thể thoát khỏi đau khổ Mới có thể vào miền cực lạc. [Cổ Lâu] [Già Lam Điện] La Khê. Bây giờ cậu ấy rất cần cô. Trước đây cảm thấy cậu ấy như ngọn núi băng. Nhưng không ngờ

    Lộ trên mặt nước chỉ là một phần nhỏ, giấu kín dưới mặt nước còn là 90% khác. Cho anh ấy chút thời gian. Để anh ấy dần dần bước qua. Trước đây dù anh ấy có đau khổ nhưng ít ra còn biết mình là vì ai. Bây giờ

    Chỉ còn lại mình anh ấy. Bây giờ dì thì đã được giải thoát. Còn anh ấy ngày càng trở lên tự trách. Trong lòng anh ấy có quá nhiều việc không bỏ được. Cô nói xem sao anh ấy lại mất não thế chứ? Người chết không sống lại được.

    Hy vọng anh ấy có thể nhanh chóng khá lên. Anh có muốn ra ngoài đi dạo chút không? Cơm cũng không ăn, không cả thèm ngủ. Anh xem anh bây giờ thành cái dạng gì rồi chứ? Hôm nay em mặc kệ anh là Trương Mẫn hay Trương Trì

    Anh bắt buộc phải ra ngoài với em. Anh còn nhớ cái này không? Lần trước không phải anh nói với em là muốn em cho anh cơ hội bắt buộc phải ở bên cạnh em sao? Anh xem bộ dạng anh bây giờ thì em phải làm sao để tin tưởng anh đây?

    Anh có trách nhiệm với bản thân kiểu gì, có trách nhiệm với em kiểu gì? Bảo em tin tưởng anh kiểu gì đây? Lần trước thư ký Tiêu còn nói với em bây giờ anh chỉ còn có mình anh thôi. Nhưng em muốn nói với anh anh không chỉ có một mình

    Anh còn có em nữa. Chúng ta là người một nhà. Cậu ở đây đợi tôi. Vâng. Đã lâu không gặp không ngờ con lại tìm chỗ như này. Từ nhỏ đến lớn con toàn đối nghịch với bố. Chẳng qua là muốn được bố công nhận con. Con là một người rất mạnh mẽ.

    Điểm này giống bố. Và cũng giống mẹ con. Bố nghĩ ý của bố con đều hiểu rồi. Khiến ngài thất vọng rồi. Tôi không lạnh lùng giống như ngài, cũng không ngốc như bà ấy. Những chuyện mà hai người muốn tôi làm tôi đều chưa làm được. Mà tôi cũng không làm được.

    Ân ân oán oán giữa các người mấy chục năm qua nếu có thể buông bỏ thì buông bỏ đi. Ông không cần phải cầu xin tôi. Chỉ có con oán hận bố không đối đãi với con như con ruột. Vậy có lúc nào con coi bố như bố ruột không?

    Chủ tịch nói gì vậy? Tôi không còn là tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải nữa rồi. Đương nhiên cũng không cần sự quan tâm của Tứ Hải và ngài nữa đâu. Nuôi dưỡng mà không dạy dỗ là lỗi của người làm cha. Nếu như sinh ra con chỉ là ngoài ý muốn,

    Còn việc nuôi dạy con bố có thể nói một cách có trách nhiệm, bố không hề thất trách. Chuyện bố và mẹ con là ân oán đời trước. Không nên để con gánh vác. Nếu như bản thân con không thể hiểu được thân phận của con có vấn đề.

    Nhưng bố nói với con là năng lực của con không có vấn đề. Bây giờ bố cũng không phải là chủ tịch tập đoàn Tứ Hải nữa rồi. Con cũng không phải là tổng giám đốc của Tứ Hải. Hoặc có thể bây giờ con đã mất mẹ. Nhưng con phải nhớ rằng

    Bố mãi mãi luôn là bố con. Bố. Chú ý sức khoẻ nhé. Cô ơi, rốt cuộc cô muốn dẫn cháu đi đâu thế? Dẫn cháu đến công viên chơi đó. Vậy bao giờ thì tới công viên thế? Có xa không ạ? Sắp đến rồi đây. Đào Luân.

    Trên tai cô là cái gì thế? Là bảo vật sao? Cô đi mua kem mà cháu thích ăn nhất nhé. Có được không? Cháu ở yên đây đừng chạy lung tung nhé. Đợi cô về đã nhé. Cô nhớ đi nhanh về nhanh nhé. Thư ký Tiêu. Đũa của cậu đây. Thư ký Tiêu.

    Cứ đến giờ cơm là lại thấy mặt cậu. Câu biết ăn chực thật đấy. Anh cả à. Anh nói thế nào chứ. Tôi cũng là con người, cũng biết đói chứ. Thì tôi để thịt trước mặt cậu rồi đây. Nhìn thấy chưa hả, thấy chưa? Cảm ơn anh cả.

    Chúng ta họp chút nhé. Anh cảm thấy cậu Trương Mẫn này đúng là đã trải qua rất nhiều chuyện. Hơn nữa hôm nay cậu ấy qua ăn cơm có phải chúng ta cũng nên mượn cơ hội này khuyên bảo cậu ấy. Để cậu ấy tràn đầy hy vọng, vui tươi lên.

    Chúng ta có thể cùng nhau góp sức nghĩ cách xem. Tiền. Chúng ta không có tiền. Thảm thật. Còn có gì thảm hơn em sao? Thảm? Tôi cảm thấy như này được này. – Đáng tin. – Đáng tin. Cũng phải. Dùng những gì chúng ta từng trải nói với cậu ấy

    Thật ra cậu ấy chẳng thảm chút nào. Màn Thầu. Cháu tuyệt đối đừng để lộ nhé. Chúng ta đợi cậu ấy xem. Được. – Đến rồi, đến rồi. – Đến rồi, đến rồi. Đến rồi. Ăn cơm thôi. Ăn cơm, ăn cơm thôi. – Nhiệt liệt chào mừng. – Nhiệt liệt chào mừng.

    Anh ngồi xuống đi. Sao cậu lại đến đây? Tôi? Cậu ngồi đi đã, ngồi đi. Không phải tôi đến bầu bạn cùng anh sao? Đông đủ cả rồi. Lâm Lâm. Rót rượu đi, hôm nay phải vui lên. Được thôi. – Nào. – Nào, nào nào. Nào. Cảm ơn anh. Tự giác thật đó.

    Đúng thế. Màn Thầu uống nước ép nhé. Vậy em nói một câu nhé. Trương tổng. Hoan nghênh cậu đã chính thức gia nhập Hostel. Chúng ta cùng cụng ly. Tôi đã không còn là Trương tổng rồi. Anh Tiểu Mẫn. Tên thật của tôi cũng không phải là Trương Mẫn.

    Tên thật của anh ấy là Trương Trì. Trương Trì. Hoan nghênh cậu đã chính thức gia nhập Hostel. Chúng ta cùng nhau cụng ly nào. Nào, nào, nào. Nào, nào. Được. Anh uống ít thôi, ít thôi nhé. Nhưng mà anh cả nghĩ xem em nói câu này là có ý gì? Cảm thấy…

    Thảm quá mà. Thảm mà. Em thảm quá mà. Nói đến em ấy à khó khăn lắm mới tích được chút tiền muốn kiếm lớn một vố. Ai biết lại đi đền hết sạch. Một đồng cũng không còn. Còn liên luỵ mọi người chịu nợ cùng em.

    Có phải là em chẳng có gì không? Cái gì cũng không có. Em có thảm không? Em có thảm không? Thảm mà. Lâm Lâm. Nếu mà nói thảm ấy anh chưa nói thì không ai có tư cách so sánh với anh. Có biết không? Từ nhỏ anh đã không có bố mẹ.

    Em nói xem, khó khăn lắm mới lấy được cô vợ. Mà lại chạy theo người có tiền. Anh vừa phải làm bố, vừa làm mẹ. Nuôi lớn Tiểu Màn Thầu đến được bây giờ. Đúng là không dễ dàng gì. Lại nói đến anh. Anh chẳng là gì cả.

    Anh cũng không có năng lực gì. Anh vừa không chăm sóc tốt cho các em mà lại toàn khiến mấy đứa gặp phiền phức. Anh nói xem con tim anh, có lúc em còn đối với anh không nóng cũng chẳng lạnh. Tê tái cõi lòng tôi.

    Em nói xem anh có thảm hay không? Em sờ thử xem, có phải nó lạnh không? Nóng lắm mà. Ăn cơm đi. Chủ tịch. Chào buổi sáng. Anh vừa mơ thấy ác mộng sao? Quen rồi. Mơ thấy ác mộng mà còn quen sao? Mơ thấy ác mộng ấy

    Luôn là một phần ký ức đã mất của anh. Hồi còn ở Mỹ, anh có đi gặp bác sĩ tâm lý. Bọn họ cũng thông qua thôi miên để giúp anh tìm lại ký ức. Trải qua mấy năm rèn luyện, không giấu gì em hiệu quả cũng tốt lắm. Không chừng

    Anh thật sự có thể thông qua ác mộng tìm lại ký ức đã mất của mình. Bác sĩ gì chứ? Tìm lại ký ức bằng ác mộng sao? Thế không phải càng ngày càng xấu đi sao? Sao anh lại không nghĩ đến việc thông qua giấc mơ đẹp để tìm lại ký ức?

    Sau đó trong mơ lại có thêm em nữa. Giấc mộng đẹp của anh không có em. Có ai nói chuyện như anh không? Đau lòng đó nhé. Ý của anh là không phải bây giờ chẳng phải em vẫn sống sờ sờ trước mặt anh đây sao? Sao em lại đến đây? Em?

    Sao em lại đến sao? Chủ tịch như anh không có công việc gì đương nhiên anh cũng có thể không đi làm. Nhưng em là trợ lý đặc biệt. Em không thể mất việc được. Em… Em đến xem anh. Xem xem sao anh không đi làm.

    Nhưng vừa nãy không phải anh nói chuyện giấc mơ sao? Bây giờ đột nhiên em có một kế hoạch. Chủ tịch, xin anh phê chuẩn cho em nghỉ 1 ngày. Anh cũng phải nghỉ 1 ngày với em. Anh không muốn, tại sao chứ? Làm cái gì thế?

    Anh không có tâm trạng đi shopping cùng em đâu. Đào Luân, anh đã nói rồi anh không thể coi thường em nữa. Không phải vừa nãy anh nói rồi sao? Anh có thể thông qua giấc mơ để tìm lại ký ức. Vậy anh đã từng nghĩ đến việc

    Đến những nơi trong ký ức đó xem chút không? Nói không chừng, anh có thể tìm lại ký ức. Không đâu. Anh dậy đi. – Anh dậy đi. – Đừng mà, đừng mà. Anh xem xem trợ lý đặc biệt em đây có phải có trách nhiệm, tận tình không này.

    Em giúp anh tìm lại ký ức. Mau đi thôi, Đào Luân. Tôi là một sinh viên tài năng tốt nghiệp học viện Colombia nhưng người nào đó lại đối xử với tôi gọi đến là đến, đuổi đi là đi. Trong công việc có rất nhiều việc không phải chức trách của tôi

    Nhưng đều đổ lên đầu tôi. Đến nhà tôi ăn nhờ ở đậu, không có nước nóng tắm cũng mắng tôi. Có con gái theo đuổi cậu ta, câu ta lạnh lùng cự tuyệt còn tôi đây phải nịnh nọt người ta. Bây giờ thì hay rồi. Tôi đây còn chạy đến tận nhà.

    Lại còn tự chịu phí ship. Mọi người nói xem tôi có thảm không? – Thảm. – Thảm. Thảm. Đúng thảm thật. Có với được không? Với được. La Khê. Anh thật sự vô cùng may mắn gặp được em. Được quen với anh cả, anh hai, Dương Lâm, Tiểu Màn Thầu. Còn cả

    Thư ký Tiêu của tôi. Tâm ý của mọi người tôi đều hiểu. Cảm ơn mọi người. Anh uống ít thôi. Nào, chúng ta cùng uống một ly. Nào, nào. Đợi một lát. Cụng ly nào. Ăn thôi, ăn cơm thôi. Ăn đi. Ăn đi nào. Chú hai, đây là tài khoản của chú sao?

    Cháu không nhìn nhầm chứ? Chú có 18 vạn fans bao giờ thế? Lượng click còn tận hơn 2,8 triệu lượt. Mà nó còn không ngừng tăng thêm đây. Vẫn tăng thêm đấy. 3 triệu rồi. Chú hai, chú mau nhìn xem. Mau nhìn này. Phía dưới còn có nhiều bình luận lắm. Like nữa.

    Chú hai, có phải chú nổi tiếng rồi không? Anh hai tài giỏi quá. Vậy hôm nay em gái anh phải tranh thủ được đãi ngộ đặc biệt rồi. Hay là bây giờ anh hát bài đi. -Hát đi. -Hát một bài, hát một bài. -Hát một bài đi. -Mau lên, mau lên.

    Bây giờ anh nói là không hát đợi đến lúc anh nổi tiếng rồi, chúng em muốn nghe anh hát còn phải mua vé. Đúng thế. Hát một bài. Hát một bài. Anh. Đúng thế. Hát một bài đi. Thôi bỏ đi, bỏ đi. Đừng bỏ đi gì, cậu mau lên. -Hát đi mà.

    Anh hai. Thôi đi, thôi đi mà. Nào nào nào. Hát một bài. Thế nào? Là chỗ này sao? Anh không biết nữa. Vậy anh có thể nghĩ ra điều gì đặc biệt không? Kiểu như một vài chi tiết khác. Chỗ ở trong giấc mơ có một hàng kem.

    Nhưng là hàng kem của hơn 20 năm về trước. Chắc cũng đóng cửa rồi. Còn có gì đặc biệt khác không? Kiểu như rõ ràng hơn một chút. Các ký hiệu này, công trình kiến chúng này. Các phương diện khác. Ký hiệu hay công trình kiến trúc? Được rồi. Không sao.

    Lên xe đổi chỗ khác. Công viên mà, cũng chỉ có mấy cái. Em không tin là không tìm được. Đi thôi. Cũng không phải là ở đây sao? Anh nghĩ xem. Hồi bé em cũng từng đến chỗ này. Đông người với náo nhiệt lắm.

    Hơn nữa, em chắc chắn là ở đây có một quán kem. Không phải, không phải là quán kem mà là một xe kéo của ông cụ bán hàng rong. Anh nghĩ lại xem, nó là một cái xe kéo chứ không phải hàng quán đâu nhỉ. Có thể lắm.

    Nhưng nếu không phải chỗ này thì quanh đây 10 cây số không có công viên ven đường nào nữa rồi. Lẽ nào bà ấy dẫn anh đến một nơi rất xa sao? Hay là anh thử nhớ lại xem từ công viên ven đường đến viện phúc lợi còn việc gì khác không?

    Giữa chừng có việc gì không? Anh mệt quá. Cứ nghĩ đến đây lại thấy đau đầu. Vả lại ký ức của vừa hay dừng tại điểm này. Anh không nhớ sau đó xảy ra chuyện gì nữa. Vừa nghĩ tới lại thấy đau đầu. Xin lỗi nhé. Bắt em theo anh cả ngày.

    Chủ tịch nay lại khách sáo thế. Anh quên mất à, chúng ta là liên minh đó. Bỏ đi. Đừng tìm nữa. Thực ra anh thấy em nói rất đúng trong ác mộng tìm lại được ký ức cũng chỉ là ác mộng thôi. Anh không nên làm khó em như này,

    Cũng là làm khó chính mình. Em biết anh sẽ nghĩ thông thôi. Vậy vừa nãy em cứ tìm quán kem mãi, giờ hơi đói rồi á. Anh có đói không? Hay là chúng ta tìm chỗ nào view đẹp một chút ăn cơm đi. Chủ tịch. Đi ăn cơm thôi. Đi thôi. Ăn cơm.

    Anh mời em nhé. Em lái xe cho cẩn thận nhé. Tặng cho 180k fan của tôi. ♫ Tất cả những câu chuyện liên quan đến em đều dài như vậy ♫ ♫ Anh luôn cảm thán rằng anh rất để ý những lãng mạn ngày đó ♫ ♫ Những ký ức đó ♫

    ♫ Thời gian luôn xoà nhoà đi những thương đau ngày niên thiếu ♫ ♫ Thừa nhận ngày niên đã nông nổi nhưng lại phủ định mọi luyến tiếc ♫ ♫ Thực ra trog lòng anh ♫ Người anh có lỗi nhất chính là thằng hai. Năm 20 tuổi

    Cậu ấy nói muốn mang theo ghita đi phiêu du. Anh đã mắng cậu ấy. Năm 22 tuổi, đài truyền hình tổ chức cuộc thi cậu ấy muốn đi đăng ký. Anh nói cậu đăng ký sao? Cậu biết hát sao? Anh không cho cậu ấy đi. Năm 24 tuổi

    Anh vẫn không để cậu ấy đi. Em nói xem nếu anh không ích kỷ như thế, cứ để cậu ấy đi. Thì bây giờ có phải có thể sống cuộc sống cậu ấy muốn rồi không? Đây là chỗ quái quỷ nào vậy? Anh trông chỗ này khá là xa,

    Nhưng trước đây em từng đến đây ăn. Phía trước có quán cơm ngon lắm. Bởi vì cá của họ toàn là cá bắt từ cái hồ này đấy. Tươi ngon lắm. Tiếng gì thế? Đào Luân. Anh ổn chứ? Anh nhớ ra cái gì sao? Có phải hồi còn bé

    Anh từng bị đuối nước ở đây? Anh như này này. Đào Luân, Đào Luân. Anh đừng nghĩ nữa, đừng nhớ nữa. Anh nhìn em. Nhìn em. Đừng nghĩ gì cả. Không nghe thấy gì cả. Em đưa anh về. Nào, từ từ đứng dậy thôi. Đừng nghĩ nữa, nhìn em này. Nhìn em.

    Nhìn em. Nhìn em đi. Nào, anh đứng dậy. Đi. Đi nào. Đi. Em hát cho anh nghe. Đào Luân. Mũi của anh có hai chiếc lỗ. Lúc anh bị cảm nước mũi chảy dòng dòng. Được rồi, mau lên Đào Luân. Năm đó nếu như dì Thẩm Tú Chi dẫn anh đến công viên

    Sau đó dì ấy nói đi mua kem đúng không? Rồi bỏ anh ở lại đó? Vậy sau đó sao anh lại chạy đến cái hồ kia mà bị đuối nước ở đó chứ? Anh nghĩ xem, chúng ta đi ra ngoại ô xa thế.

    Gần đây chắc chắn không có công viên ven đường nào. Nhưng nếu như anh đi từ trung tâm thành phố thì năm đó anh nhỏ vậy, sao anh có thể chạy đến chỗ xa như này chứ. Đúng không? Đúng là kỳ lạ thật. Anh nói xem có phải

    Ở giữa đó còn thiếu gì chăng? Anh vẫn chưa nhớ ra, hoặc là nó còn kinh khủng hơn. Còn thiếu ai nữa đó. Đào Luân. Rất có khả năng là như thế. Vô cùng kinh khủng. Anh nghĩ lại mà xem. Ở giữa đó, ngoài dì Thẩm Tú Chi

    Còn có người muốn hại anh. Phu nhân. Chủ tịch. Mau nhìn xem. Phu nhân động đậy rồi. Chủ tịch. Phu nhân. Thiên Hoa. Thiên Hoa. Mau gọi bác sĩ. Vâng. Thiên Hoa. Thiên Hoa. Thiên Hoa, em tỉnh rồi. Bác sĩ. Có chuyện gì vậy? Vợ tôi có phản ứng rồi. Mau.

    Tay phu nhân động đậy rồi. [Đào Luân] [Trương Mẫn] Tay phu nhân động đậy rồi.