Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 31 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 31 [Sở cảnh sát Khưu Bắc] [Đơn xin từ chức] Thế này là sao? Tổng giám đốc Đào. Hôm nay tôi đến để từ chức. Thư ký Tiêu. Đã là thời đại nào rồi, mà cậu còn chơi trò
Cùng tiến cùng lùi, cái gì mà sếp của tôi đi thì tôi cũng đi chứ? Cậu nghĩ tôi nhỏ nhen quá rồi đấy. Tôi là một người trọng người tài. Cậu là một người có năng lực. Tôi thấy cậu nên ở lại thì hơn. Tổng giám đốc Đào.
Cảm ơn anh đã coi trọng tôi như vậy. Thế nhưng, phòng thư ký tập đoàn còn rất nhiều thư ký có nhiều kinh nghiệm làm việc hơn tôi. Thực ra anh có thể bảo giám đốc Ngô tuyển giúp anh một thư ký tổng giám đốc mới. Hoặc là,
Anh cũng có thể tuyển dụng công khai. Nếu anh tin tưởng ai đó, anh cũng có thể tuyển luôn người đó. Tôi nghĩ, thư ký mới chắc chắn sẽ không kém tôi đâu. Xem ra đối với cậu, anh ta không đơn thuần chỉ là sếp của cậu. Tôi và Trương Mẫn, vốn dĩ
Đã không chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới rồi. Thực ra, công việc thư ký tổng giám đốc này rất đặc biệt. Không những phải am hiểu tác phong làm việc của sếp, mà còn phải hiểu cả cuộc sống của sếp nữa. Có nhiều lúc,
Cấp trên và cấp dưới tin tưởng lẫn nhau, còn quan trọng hơn năng lực làm việc nữa. Nói rất hay. Vậy thì, nếu tôi hỏi cậu Thẩm Tú Chi đang ở đâu, chắc cậu cũng sẽ không cho tôi biết đâu nhỉ? Tôi đi trước đây.
Có người báo cảnh sát kiện anh tội mạo danh thân phận. Mọi tài sản anh có được nhờ thân phận Trương Mẫn đều là tài sản phi pháp. Mong anh phối hợp điều tra. Chủ tịch. Tôi sẽ giúp đỡ tổng giám đốc Trương giảm thiểu mọi tổn hại trong chuyện này
Đến mức thấp nhất. Là anh báo cảnh sát bắt tôi phải không? Là ai có quan trọng không? Chuyện anh nên quan tâm bây giờ là những chuyện trước mắt anh đây này. Lẽ nào đây không phải sự thật sao? Thẩm Tú Chi là mẹ ruột của anh phải không?
Tôi không muốn các người có cơ hội chạy thoát nữa. Tôi cũng không muốn tôi phải hối hận nữa. Thẩm Tú Chi là mẹ ruột của tôi. Nhưng mọi lỗi lầm, đều là do tôi gây ra. Mọi trách nhiệm, đều do một mình tôi gánh chịu. Anh có thù hận gì,
Thì cứ nhắm vào tôi. Có vẻ anh vẫn nghĩ anh không cần sám hối với tôi. Tôi chỉ có thể dùng cách của mình, để ấy lại từng thứ từng thứ một, mà anh đã lấy cắp từ tôi. Lẽ nào không đúng sao? Anh lấy cắp tên của tôi.
Anh ấy cắp bố mẹ của tôi. Anh lấy cắp gia đình của tôi. Anh lấy cắp mọi thứ của tôi. Bây giờ nếu như tôi muốn, tôi có thể khiến anh biến mất mãi mãi khỏi thế giới này, biến mất như chưa từng tồn tại. Chẳng phải đây chính là
Việc mà Thẩm Tú Chi đã muốn làm với tôi sao? Anh của trước đây, vẫn còn một lớp vỏ bọc. Nhưng sau khi trút bỏ lớp vỏ bọc đó, anh chỉ là một cái bóng mà ngay cả tên cũng không có. Việc anh sinh ra, đã là một sai lầm rồi. Bố.
Chủ tịch, để tôi vào xem tổng giám đốc Trương thế nào. Được. Bố. Từ lúc mới tìm được con, bố đã gấp gáp muốn xác nhận quan hệ bố con về mặt pháp luật và y học với con. Bây giờ, con không những tìm được gia đình của mình,
Còn tìm lại được thân phận thuộc về con, chắc bố rất vui phải không? Nếu phải chịu trách nhiệm về chuyện này, thì đó chính là sự hồ đồ và tham lam của bố, khiến cuộc đời của hai con đi sai đường. Sai đường? Con không hiểu bố đang nói gì cả.
Hai đứa đều là con của bố. Cho dù con không thể tha thứ cho nó, người làm bố này cũn không thể nhìn hai anh em con tương tàn được. Vậy còn mẹ con thì sao? Xin hỏi mẹ con đã làm sai điều gì?
Sao lại có thể vì sự tham lam nhất thời, sự hồ đồ nhất thời của bố, biến mẹ con thành vật hy sinh chứ? Bố làm vậy, không chỉ là vì Tiểu Trì, mà còn là để bảo vệ con và mẹ con. Tính con vốn lương thiện.
Nhưng bất cứ ai muốn báo thù, trước khi đâm một nhát dao vào tim của đối phương, sẽ phải đâm mười nhát kiếm, vào tim của mình trước. Nếu muốn để lại đau thương trong tim của đối phương, trước tiên phải tàn phá trái tim mình trước. Báo thù rồi,
Hai bên đều sẽ đau thương mà thôi. Con vốn dĩ không phải người như vậy. Bố mẹ vất vả tìm con quay về, không phải để con báo thù. Nếu cứ để con bước đi trên con đường sai trái đó, bố sợ, con sẽ ngày càng đau khổ hơn. Con tin,
Đợi khi những kẻ có tội, phải chịu hình phạt thích đáng, nỗi đau của con, sẽ được an ủi. Tiểu Mẫn. Đừng gọi con là Tiểu Mẫn. Tiểu Mẫn đã chết từ 20 năm trước rồi. Chủ tịch Trương. Thủ tục bảo lãnh không phức tạp. Ăn cắp thân phận,
Chỉ việc mạo danh thân phận của người khác, để thực hiện các tội danh liên quan đến tài chính, rửa tiền, lừa đảo qua mạng, vân vân. Lúc đó tổng giám đốc Trương vẫn còn trẻ. Sau khi biết thân phận thật sự của mình,
Đã chủ động trả lại toàn bộ tài sản cho Đào Luân. Còn về việc tổng giám đốc Trương muốn khôi phục lại thân phận thật sự của mình, tôi sẽ phối hợp với cậu ấy để giải quyết các thủ tục liên quan. Khả năng thoát tội hoàn toàn,
Thì không thể chắc chắn một trăm phần trăm được. Nhưng khả năng thành công vẫn khá cao. Vậy thì tốt. Mọi việc, nhờ cả vào anh. Đừng khách sáo, chuyện nên làm mà. Vậy tôi đi trước nhé. Chờ khi thông tin về thân phận thật của con được xử lý xong,
Bố sẽ sắp xếp cho con và mẹ con đi nước ngoài tạm lánh một thời gian. Tôi sẽ không đi đâu cả. Trước đây con không nghe lời bố thì thôi. Bây giờ ngay cả chuyện này, con cũng muốn đối đầu với bố sao?
Bố không muốn nhìn một đứa con trai của bố đưa một đứa con trai khác của bố vào tù. Con hiểu không? Trốn được bây giờ, có trốn được cả đời không? Lỗi lầm của đời trước phạm phải, đến đời chúng tôi, không thể thoát được đâu.
Ân oán thị phi giữa bố và mẹ con, e là không thể nói rõ, không thể giải thích rõ được. Bố đã hứa với bà ấy. Lần này dù thế nào, cũng phải bảo đảm an toàn cho con. Đây là việc duy nhất mà bây giờ bố có thể làm cho bà ấy.
Vì vậy lần này, con nhất định phải nghe bố, được không? Chủ tịch vẫn nên nghĩ xem, phải chăm sóc phu nhân sao cho tốt đi. Năm xưa khi bố quyết định, để con làm Trương Mẫn, bố đã không nghĩ đến việc, cả đời này sẽ được mẹ con con tha thứ.
Nghĩ còn chưa nghĩ tới, đương nhiên là không xứng để được tha thứ rồi. Chủ tịch vẫn nên nghĩ xem, phải làm sao để có được sự tha thứ của Đào Luân thì hơn. Dù sao anh ta mới chính là đứa con mà ngài mong muốn. Tiểu Trì. Tiểu Trì. [Trương Kính Trung]
Từ nay trở đi, ông Trương Kính Trung chính thức chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần của ông ấy cho con trai của mình. Đồng thời tuyên bố, chính thức từ chức chủ tịch tập đoàn Tứ Hải. Chuyện cổ phần, Thiên Vỹ đã thuyết phục con phải không?
Nếu đã chuyển nhượng cổ phần cho con rồi, bố không cần lo nữa đâu. Tập đoàn Tứ Hải, là tâm huyết cả đời của ông ngoại con, cũng là sản nghiệp mà bố và mẹ con, luôn dốc sức để gìn giữ. Nó cũng là miếng cơm manh áo,
Của các nhân viên của Tứ Hải. Con có thể hận bố. Nhưng không được đem ân oán đó, trút lên đầu những người vô tội. Ngô Thiên Vỹ là cậu của con. Nhưng con phải nhớ những điều bố nói. Cậu ta tuyệt đối không thích hợp thừa kế tập đoàn Tứ Hải.
Năm đó ông ngoại con không phải vô duyên vô cớ giao tập đoàn Tứ Hải cho bố đâu. Mấy tháng cậu ta về đây, lại bắt đầu cấu kết với phòng kinh doanh, ăn cháo đá bát đấy. Ăn cháo đá bát… Cách hai người đánh giá nhau, cũng rất thống nhất đó.
Bố tin, con tự có phán đoán riêng của mình. Được rồi. Mọi chuyện sau này, con cứ tự quyết định đi. Những quyết định sau này, đều là việc của con. Bố, cứ yên tâm nghỉ ngơi đi. Chào người đẹp. Xin hỏi chị đã đặt phòng trước chưa?
Lâu lắm rồi không đến, các người kinh doanh khá đấy nhỉ? Châu Vũ đâu? Châu Vũ? Châu Vũ đi… Tiện nhân! Châu Vũ ra ngoài rồi. Anh ấy đưa con gái đi học rồi. Hay là chị ngồi đây chờ anh ấy một lát. Tôi rót cho chị cốc nước nhé.
Cô là lễ tân mới đến hả? Xem chừng cũng kiếm được nhiều tiền đấy. Trông cũng khá xinh đẹp. Tiện nhân. Không sao. Mọi người cứ kệ tôi. Tôi đi xung quanh xem xem. Ai thế? Chậm thôi. Bên phải có bậc thang đó. Xuống bậc thang. Cẩn thận nhé.
Em đang làm gì thế? Sắp tới rồi. 3 2 1 Được rồi. Đây rồi. Gì thế? Chào mừng anh quay lại ngày 1 tháng 9 năm 2001. Ở đâu ra vậy? Đã nói là sẽ giúp anh nhớ lại kí ức mà. Chuyện gia đình anh, em thật sự không giúp được gì.
Những gì em có thể nhìn thấy chỉ có nhiêu đây thôi. Mặc dù có hơi kì lạ, nhưng em cũng đang cố gắng thích ứng đó. Anh mới là anh Tiểu Mẫn thật sự. Vậy em nói xem, hồi bé trông anh thế nào? Anh không nhớ nơi này sao?
Ngày 1 tháng 9 năm 2001, là ngày đầu tiên em đi học tiểu học đó. Ngày đầu tiên đi học, các bạn khác đều có bố mẹ đưa đến trường, chỉ có mình em, là được tài xế đưa đến. Vì bố em thực sự quá bận. Sau đó lúc vừa vào lớp,
Em lại gặp mấy đứa đáng ghét trước đây đó. Bọn nó lại gọi em là đồ lông vàng. Anh còn nhớ không? Hồi nhỏ tóc em rất vàng. Thế nên mấy đứa nó toàn chạy theo sau em gọi em là Lưu Văn Na lông vàng. Chẳng trách mày không có mẹ.
Ngay cả bố mày cũng không cần mày. Em cứ nghĩ em sắp thành cô nhi rồi. Thế là em rất buồn, nên em cứ khóc mãi, khóc mãi. Em khóc hả? Văn Na hay khóc. Anh sẽ nhớ điều này. Còn chưa vào thân bài mà. Chú ý nghe.
Sau đó lần đầu tiên trong cuộc đời anh trốn học đi chơi chính là vì em đó. Bình thường anh ngoan lắm. Căn bản không có chuyện bỏ học trốn học gì đâu. Nhưng hôm đó chắc anh thấy em tội quá, nên đã dẫn em chạy đi. Thế là chạy đến đây.
Chính là cái này. Anh còn nhớ không? Anh nói với em cái này là thiên thể của chòm sao Song Ngư. Nó được tạo nên từ 75 ngôi sao hay chòm sao gì đó đó. Nhìn bên đó kìa. Anh làm gì thế? Anh còn nhớ lúc đó anh nói gì không?
Lúc đó anh nói, sau này nếu lại có chuyện gì buồn, hãy đến đây ngắm sao. Vì các ngôi sao sẽ đem hết những chuyện buồn đi. Sau đó anh nói gì nữa, em quên mất rồi. Vì em ngủ mất rồi. Sau đó anh đã cõng em về nhà.
Còn bị bố em mắng cho một trận nữa. May mà lúc đó anh không giận em. Hồi nhỏ anh tốt vậy sao? Đúng vậy. Thực ra chúng ta còn có rất nhiều kỉ niệm đẹp thời thơ ấu. Em sẽ giúp anh từ từ nhớ lại những kí ức vui vẻ đó.
Vậy nên anh đừng cứ nghĩ về những chuyện không vui kia nữa. Vì như vậy cho dù anh có tìm lại được những kí ức đó, anh sẽ chỉ càng đau khổ, đúng không? Cứ từ từ thôi. Anh cần nhiều thời gian hơn. Được rồi. Nhưng, Đào Luân, anh biết không?
Thực ra hồi nhỏ em rất ngưỡng mộ anh. Vì bố mẹ anh rất yêu thương anh. Bây giờ cũng vậy. Bây giờ em cũng rất ngưỡng mộ anh. Anh có bạn bè, có người thân. Anh xem. Anh không những có các anh chị em ở Hostel luôn yêu quý anh,
Anh còn có rất nhiều bố mẹ nữa. Anh xem. Anh không chỉ có bố mẹ nuôi ở Mỹ, bây giờ còn tìm được cả bố mẹ ruột của mình nữa. Rồi còn có cả biết bao nhiêu người chú, người dì tranh nhau làm bố mẹ giả của anh nữa.
Anh hạnh phúc biết bao. Không như em. Em chỉ có một mình. Cô đơn lắm. Đúng vậy. Anh thật sự rất may mắn. Đúng vậy. Anh rất may mắn đó. Tiện nhân. Cô ta rốt cuộc đến đây làm gì chứ? Tiện nhân. Ừm. Tôi thấy chắc Châu Vũ cũng chưa về ngay được.
Nếu cô có chuyện gì có thể nói với chúng tôi. Chúng tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy. Lần này tôi đến không có việc gì cả. Tôi đến thăm Ái Đồng thôi. Với lại cho con bé chút quà, và tiền. Chị dâu. Bao nhiêu năm rồi.
Em nhớ chị chết đi được chị dâu ạ. Uống trà đi, uống trà đi. Ừm. Chị dâu phải không? Chị dâu đó. Ái Đồng là ai thế? Ái Đồng chính là Tiểu Màn Thầu. Chẳng hiểu anh ta nghĩ gì nữa. Cái tên Ái Đồng hay như thế,
Mà cứ muốn đổi thành Màn Thầu gì đó. Đúng đó. Anh đã nói rồi mà. Hai vợ chồng nhà này đều… có cái mái tóc xoăn xoăn. Sao lại gọi là Màn Thầu chứ? Phải gọi là… Hoa Xoăn… Nói gì thế? Mau ngồi đi, chị dâu đến này. Cuối cùng anh cũng về.
Tôi chờ anh lâu lắm rồi đấy. Tiểu Đồng, sao em lại đến đây? Tôi đến thăm Ái Đồng. Ai biết được con bé không có nhà chứ. Có điều, nó không có nhà cũng tốt. Hai chúng ta nói chuyện đi. Được, vào trong kia nói chuyện. Ái Đồng. Tiểu Đồng.
Ly hôn rồi còn yêu với đương gì nữa chứ? Nhìn gì mà nhìn? Chị dâu. Chị dâu chứ gì? Chị ấy là Ái Đồng. Còn chúng ta là vợ chồng. Biến đi. Đây. Tại đây cháu chọn đi. Chọn được ai, thì nói với cậu.
Cháu nghĩ cháu đã có ứng cử viên thích hợp rồi. Chính là Lưu Văn Na. Vậy cũng tốt. Cậu thấy ở buổi tiệc kỷ niệm thành lập công ty, hai đứa có vẻ rất thân thiết. Có phải cháu thích người ta rồi không? Không không, cậu nghĩ quá rồi.
Cháu chỉ nghĩ vị trí này, thật sự không có ai thích hợp hơn cô ấy rồi. Vậy rồi sao? Có cần cậu đi nói với con bé không? Nếu đã là trợ lý cho cháu, thì để cháu đích thân hỏi thì hơn. Còn chuyện này cậu phải nói với cháu.
Trong đại hội cổ đông, có mấy cổ đông ủng hộ cậu lên nhậm chức chủ tịch tập đoàn Tứ Hải, nhưng cậu không đồng ý. Tính cậu lang bạt tự do quen rồi. Cậu không muốn nhận đâu. Cậu đã đề cử cháu với họ rồi.
Nhưng họ cứ nói là cháu còn quá trẻ, ít kinh nghiệm, chưa quen với việc điều hành công việc của khách sạn. Vì vậy, nếu kết quả bầu cử là cậu thắng, bầu cậu làm chủ tịch tập đoàn Tứ Hải, vậy thì cậu sẽ tạm thay cháu quản lý hai năm,
Đưa tập đoàn Tứ Hải của chúng ta đi vào đúng quỹ đạo, rồi sau đó trả lại cho cháu. Còn về việc, tại sao cậu lại nói trước với cháu, là vì cậu sợ tình cảm của hai cậu cháu sẽ bị ảnh hưởng. Cậu nói vậy cháu hiểu chứ? Cảm ơn cậu.
Chuyện sau này để sau hãy nói đi ạ. Chờ khi nào mẹ cháu tỉnh lại, mọi việc cứ nghe theo lời mẹ cháu. Chị của cậu mà có thể tỉnh lại thì tốt biết mấy. Ông Trương. Hai chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi nhỉ? 20 năm rồi. 20 năm rồi.
Nhanh thật đấy. Mới vậy mà đã 20 năm rồi. Hôm nay chúng ta gác lại chuyện công việc. Chúng ta mở lòng với nhau, tâm sự thật lòng, được chứ? Ông có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc ông đang nghĩ gì không? Ông thông minh cả đời.
Đến khi về già lại không giữ được danh dự. Bí mật lớn như thế, ông tưởng sẽ giữ kín cả đời được sao? Đùa chắc? Ai mà biết được chứ? Con người ai cũng phải chết. Chết rồi chẳng mang theo được gì. Nhưng ai cũng vẫn nỗ lực sống,
Nỗ lực phấn đấu đó thôi. Chôn vùi bí mật lúc đó vẫn gấp gáp hơn cái ngày xa xôi khi bị bại lộ, hay những nhu cầu cần thiết lúc bấy giờ. Tôi không sợ báo ứng. Tôi đã chuẩn bị tâm lý xuống địa ngục lâu rồi. Nhưng điều tôi không ngờ,
Cũng là điều tôi day dứt nhất, chính là mọi báo ứng, đều đổ lên đầu Thiên Hoa, và hai đứa con trai của tôi. Thì ra, đây mới chính là sự trừng phạt của ông trời đối với tôi. Ông cũng đừng nghĩ vậy nữa. Nghĩ như vậy, chẳng có ích gì đâu.
Nhưng lần này ông đến đây, tôi cũng lực bất tòng tâm. Tôi muốn giúp nhưng không thể. Thật sự không thể giúp được ông. Tôi đã nhượng hết cổ phần rồi. Đã nói từ chức, không thể ở mãi đó không đi được. Nhưng Đào Luân thì khác với Tiểu Mẫn .
Trước khi mọi chuyện xảy ra, nó chỉ đơn thuần là một nhà thiên văn học. Thương trường là chốn lừa dối lẫn nhau. Bây giờ nó chỉ dựa vào sự phẫn nộ trong lòng để đối diện. Tôi đã phạm phải sai lầm lớn. Đương nhiên tôi không mong nó tha thứ cho tôi.
Nhưng tôi chỉ có thể bảo vệ nó trong khả năng của mình thôi. Vẫn còn có Thiên Vỹ mà. Ở đại hội cổ đông, chúng tôi định, nhất trí bầu Thiên Vỹ làm chủ tịch. Đào Luân vẫn làm tổng giám đốc. Có Thiên Vỹ ở đó, nó cũng không thiệt đâu.
Đều là người nhà cả mà. Đây cũng chính là mục đích tôi đến gặp ông. Ông Lưu. Tôi muốn nhờ ông, bỏ phiếu cho Đào Luân. Tại sao? Mấy năm nay, tôi quản lý tập đoàn Tứ Hải mà không hổ thẹn với lòng. Tôi phản đối Thiên Vỹ tiếp quản tập đoàn,
Không phải vì tôi muốn tranh giành với cậu ta, mà là vì, tôi hiểu Thiên Vỹ. Chuyện này cũng đã lâu lắm rồi. Vốn dĩ đây cũng là chuyện riêng của nhà họ Ngô. Nhưng ai là cổ đông của Tứ Hải,
Ắt cũng đều mong tập đoàn được giao cho một người đáng tin cậy. Ông đã biết chuyện này từ lâu rồi. Tại sao không nói sớm với tôi? Hôm nay mới nói, ông định chơi tôi à? Ông Lưu, ông đừng giận. Thiên Vỹ vẫn khá e dè ông,
Không dám đối đầu với ông. Dù sao cậu ta cũng là em trai của Thiên Hoa. Tôi cũng không muốn để người ta hiểu lầm, rằng tôi muốn tranh tài sản với cậu ta. Hai nhà chúng ta hợp tác. Lúc tôi còn ở đây, tôi có thể bảo đảm,
BK sẽ không gặp tổn thất gì. Nhưng nếu tôi không còn… Được rồi, được rồi, được rồi. Ông đừng nói nữa, đừng nói nữa. Tôi biết rồi. Tôi sẽ suy nghĩ thêm. Tôi biết. Tôi biết lần trước mẹ anh còn cầm dao nữa. Nhưng chuyện đó qua rồi mà,
Cũng chưa xảy ra chuyện gì mà, đúng không? Đương nhiên là bà ấy cần người chăm sóc rồi. Nếu không thì tôi thuê người chăm sóc làm gì? Đúng không? Dì ơi. Vâng, tôi biết rồi. Dì ơi. Không phải. Anh chờ một lát nhé. Lát nữa tôi sẽ gọi lại cho. Dì ơi.
Dì ơi. Dì ơi. Dì ơi. Dì ơi. Nghe điện thoại đi, nghe điện thoại đi. Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy… Đang lúc quan trọng thì lại tắt máy thế. Tổng giám đốc Trương. Tôi gửi tin nhắn thoại này xong tôi sẽ từ chức ngay.
Là thế này. Tôi xin bà ấy. Hãy tha cho Tiểu Trì. Bà muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được. Tiểu Trì? Thì ra nó tên là Tiểu Trì à? Tôi nuôi nó suốt 20 năm. Để tôi nghĩ xem, tôi nên tha cho nó thế nào. Để tôi thử xem, làm thế này,
Có bớt hận hay không. Không sao. Thế nào cũng được. Chỉ cần bà tha cho Tiểu Trì. Muốn chém muốn giết tùy bà. Dù bà có làm thế nào, tôi cũng không tha cho các người đâu. Đáng đời nó. Nó đang trả nợ thay cho nghiệp chướng bà gây ra đó.
Mọi nỗi khổ nó phải chịu những năm nay đều do một tay bà gây ra. Bà có hiểu không? Chỉ cần bà còn sống trên đời này, thì đó chính là nỗi giày vò lớn nhất đối với nó. Thiên Hoa. Tôi là người yêu Kính Trung trước mà. Nếu không có bà,
Kính Trung đã là của tôi rồi. Hôm tôi kết hôn với Kính Trung, lúc tôi xuống xe hoa, váy cưới của tôi bị kẹp ở cửa xe, lúc đó bà cũng đã quỳ ở đó giống như bây giờ, chỉnh sửa lại váy cưới giúp tôi. Cũng bắt đầu từ lúc đó,
Bà đã hận tôi. Thế là bà mưu tính kế, huy hoại cuộc sống của tôi. Đúng không? Không. Tôi không hề. Chính là lúc tôi và Kính Trung cãi nhau, bà đã quyến rũ ông ấy. Bà lợi dụng tình bạn giữa hai chúng ta, dụ dỗ con trai ruột của tôi đi mất.
Rồi bà còn ngang nhiên đưa con riêng của bà và ông ấy đến nhà của tôi, để tôi cứ ngốc nghếch nuôi nấng nó khôn lớn. Bà bảo tôi tha thứ cho bà. Tôi tha thứ cho bà được sao? Thiên Hoa. Tôi sai rồi. Tôi có lỗi với bà.
Tôi là kẻ có tội. Nhưng bà không biết đâu, sau khi tôi sinh Tiểu Trì ra, cuộc sống của chúng tôi cũng đau khổ cùng cực. Mọi người xung quanh đều kì thị chúng tôi, xa lánh chúng tôi. Tôi sợ tôi sẽ hủy hoại thằng bé.
Tôi sợ tôi sẽ hủy hoại cuộc đời thằng bé. Bà muốn tôi tha thứ cho bà, thì tôi không thể tha thứ cho bản thân tôi được. Không. Không phải. Không phải đâu. Không phải đâu. Không phải đâu, không phải đâu. Không phải đâu. Không phải đâu.
Tôi sai rồi, tôi biết sai rồi. Tôi cầu xin các người. Hãy tha cho con trai tôi. Hãy tha cho con trai tôi. Dì ơi. Cháu biết ngay dì ở đây mà. La Khê. Lại đây giúp tôi với, nhanh lên. Dì ơi, chúng ta lên xe về nhà đã nhé. Dì à.
Là cô phải không? Chính cô phải không? Chính cô đã quyến rũ con trai tôi phải không? Dì à, có phải dì hiểu lầm rồi không? Cậu im đi! Tôi nói cho cô biết. Cô hại con trai tôi thê thảm rồi đấy. Cô biết không? Nếu không có cô,
Thằng bé đã kết hôn với Lưu Văn Na rồi. Cho dù bây giờ con trai của Ngô Thiên Hoa có trở về đây cũng không thể cướp đi địa vị của thằng bé được.