Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 29 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 29 Lẽ ra lúc đó không nên mềm lòng. Lẽ ra lúc đó nên trừ khử thằng bé đó luôn. Trừ khử nó rồi sẽ có thể yên tâm luôn.
Trừ khử nó rồi, con trai của tôi mới không phải lo nghĩ gì. Trương Kính Trung. Có phải lúc trước ông luôn mong con trai tôi chết luôn trong bụng mẹ không? Có phải ông luôn mong con của chúng ta chết đi không?
Bây giờ thành ra thế này ông đã thỏa mãn chưa? Ông hãy trả lại con trai cho tôi. Trả lại con trai cho tôi. -Bà làm gì thế hả? -Trả con trai cho tôi. -Bệnh nhân cần nghỉ ngơi. -Trả con trai cho tôi. Bệnh nhân cần nghỉ ngơi.
Ông ra ngoài trước đi đã. Chính ông đã hủy hoại con trai tôi. Trả lại con trai cho tôi. Chính ông đã hủy hoại nó. Chính ông đã hủy hoại con trai tôi. Bà ấy đã ngủ rồi. Cảm ơn. Đây là khuyên tai của bà ta phải không?
Chủ tịch đã hứa với tôi, chỉ cần tôi chủ động rút khỏi tập đoàn, mọi việc mẹ tôi đã làm, ông đều sẽ bỏ qua hết mà. Đó là trước khi tôi biết những chuyện bà ta đã làm trước đây. Lẽ nào chủ tịch thì có thể đường hoàng đối diện với
Những lỗi lầm năm xưa hay sao? Chủ tịch đúng là vô tình với mẹ con tôi quá đấy. Bây giờ mẹ tôi thế này rồi, có tốt hơn phu nhân chút nào đâu. Tự tạo nghiệp, tự chuốc lấy cái chết. Nếu tôi là cậu, tôi sẽ khiến bà ta biến mất nhanh nhất.
Nếu tôi là ông, tôi sẽ không để mọi chuyện tiến triển đến bước đường này. Anh cả. Khê, em có uống nữa không? Đào Luân này. Em đó, đúng là sinh ra đã giỏi giang may mắn. Mặc dù các anh không được may mắn như em,
Nhưng các anh may mắn vì được gặp em. Anh cả. Em đã nói với chủ tịch rồi. Hostel này, và cả mọi người, đều là ân nhân của em. Vì vậy sau này dù thế nào, dù là mua lại, hay là tiếp tục kinh doanh, ông ấy cũng phải
Ủng hộ em vô điều kiện. Vậy nên, mọi người cần gì, cứ nói với em nhé. Có câu này của em, là đủ rồi. Nhưng hãy nhớ, bất cứ khi nào muốn về đây, thì cứ về. Mọi người luôn chào đón em. Em mãi mãi là người thân của bọn anh.
Người anh thấy có lỗi nhất, chính là thằng hai. Anh còn nhớ. Năm 20 tuổi, nó nói nó muốn vác ghi-ta đi khắp nơi. Lúc đó anh đã mắng nó. Anh nói, sao mày chẳng lo lắng gì cho cái nhà này thế? Mày để lại hostel cho một mình anh lo,
Như thế mà được à? Anh đã không cho nó đi. Năm 22 tuổi, trên tivi người ta tổ chức cuộc thi gì đó, nó muốn đăng kí tham gia. Anh nói, mày đăng ký làm gì, mày biết hát không? Anh lại không cho nó đi. Hay thật đấy. Nếu lúc đó,
Anh không ích kỉ như vậy, anh để nó đi, có khi nào bây giờ nó đã được sống một cuộc sống tốt đẹp rồi không? Có khi nào nó sẽ không suốt ngày nói mơ như bây giờ không? Anh cả, anh đừng uống nữa. Không sao. Khê. Nào, lại đây. Lại đây.
Em là đứa nhỏ tuổi nhất nhà mình. Nhưng em lại chín chắn nhất nhà. Anh, anh đừng nói vậy. Bảo vệ cô nhi viện, bảo vệ hostel Hựu An, là ước mơ chung của tất cả chúng ta. Năm xưa lúc em đi nước ngoài, để các anh một mình quản lý hostel,
Đó cũng là sự thiếu trách nhiệm của em. Ổn mà, ổn mà, ổn mà. Đừng khóc, đừng khóc. Năm xưa, nhìn anh kiên trì như vậy, em cũng rất muốn giúp. Nhưng em lại chẳng giúp được gì. Vì em không có năng lực. Nhưng bây giờ em cóthì khác rồi.
Vì vậy mong mọi người hãy tin tưởng em. Anh tin tưởng em mà, em trai tốt. Mọi người đều về đây rồi, tốt quá. Tốt lắm, rất tốt, rất tốt. Khê. Sao thế anh? Nói chuyện chút đi. Đừng giận anh lắm chuyện nhé. Em định không cân nhắc về Đào Luân thật à?
Anh. Em xem, người ta thích em bao nhiêu năm rồi. Người ta vì em mà đi Mỹ, đi Pháp, rồi lại về đây. Phải không? Nhân phẩm lại càng không cần bàn. Vừa đẹp trai, vừa dịu dàng ân cần. Anh chẳng hiểu nổi. Rốt cuộc em thích Trương Mẫn ở điểm nào chứ?
Anh thấy cậu ta suốt ngày lạnh như băng ấy, khó gần chết đi được. Trước đây, bọn anh cũng từng nghĩ xem Trương Mẫn có ưu điểm gì. Kết luận ưu điểm duy nhất của cậu ta là, giàu. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Tiền đó, đều là của Đào Luân mà. Anh.
Trước đây tổng giám đốc Trương giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Chúng ta không được vong ân phụ nghĩa. Không thể nói vậy được. Em đừng quên nha. Người đem hết tiền học bổng để cứu Hostel là Đào Luân đấy.
Lúc đó cậu ấy còn chưa có khả năng tài chính như bây giờ mà. Đúng chưa? Anh ví dụ cho em xem nhé. Một người có 1000 tệ. Người ta lấy ra 100 tệ để giúp em. Và một người chỉ có 10 tệ,
Nhưng lại đem hết cả 10 tệ đó ra giúp em. Em nghĩ mà xem. Hai bên làm sao mà giống nhau được? Anh, anh nhìn cái này đi. Đây là cây thông. Vỏ cây rất thô ráp. Bề mặt bao phủ đầy gai. Nhưng ai mà biết được,
Từ loài thực vật trông có vẻ chẳng có tác dụng gì này, lại có thể chiết xuất ra nhiều tinh dầu thế chứ? Em định làm cái này cho tổng giám đốc Trương đó. Em muốn giúp anh ấy cải thiện giấc ngủ. Nhưng anh biết không?
Nó còn có một công dụng tuyệt vời nữa đó. Đó chính là, khử độc diệt khuẩn. Anh, đầu óc anh bây giờ rất cần khử độc đó. Anh. Hay anh thử dùng cái này đi. Khê. Đừng để anh lo. Bắt được em rồi nhé. Mùi gì thơm thế?
Hương thơm của rừng cây đó. Cũng là hương thơm của anh. Chúng ta cùng về Pháp đi. Sao tự nhiên anh lại muốn về Pháp? Bố anh nói với anh. Ông ấy muốn anh tiếp quản nông trang rượu ở Pháp. Vừa hay, chúng ta có thể cùng về Pháp với nhau.
Em làm cô vợ trồng nho. Còn anh, làm ông chồng ngâm rượu nho. Em thấy thế nào? Thật tuyệt. Nằm đây với anh thêm lúc nữa đi. Cảm giác chưa được đâu. Tốt. Đấm đi. Đánh trả. Mạnh lên. Tốt, đá chân. Tốt, lại lần nữa. Tốt. Lần cuối cùng. Rất tốt.
Tiếp tục tập đi nhé. Vâng. Cảm ơn huấn luyện viên. Mới sáng sớm đã tập sung sức vậy sao? Anh có muốn tập một chút không? Dù sao cũng đến đây rồi. Lâu lắm không tập rồi. Còn chưa khởi động nữa. Sợ bị cô đánh cho sưng mặt lắm.
Vậy thôi, lần sau sẽ cho anh ăn đập sau. Cô tập đấm bốc từ bao giờ vậy? Anh bắt đầu ngắm sao từ bao giờ? Không nói với anh nữa. Tôi phải đi thay đồ đây. Na Na, em sao thế? Anh Tiểu Mẫn. Sau này nếu có ai bắt nạt em,
Anh nhất định phải bảo vệ em. Vậy nhỡ lúc đó anh không ở cạnh em thì sao? Bố em đã thuê huấn luyện viên dạy đấm bốc cho em rồi. Anh có muốn tập cùng em không? Được chứ, được chứ.
Sao từ lúc ở trong phòng tập ra đến giờ anh lại im lặng thế? Anh đang nghĩ gì? Chờ đã. Chờ đã, hình như có gì đó bay vào mắt tôi rồi. Sao thế? -Không sao, không sao, để tôi tự làm. -Để tôi xem nào.
Để tôi xem nào, mở to mắt ra đi. Có không? Đâu có đâu. Chắc là lông my đó. Không sao. Để tôi tự làm, để tôi tự làm. Để tôi xem xem. Đâu có đâu. Có. Làm gì thế hả? Ai đây? Không phải chứ. Bố làm gì thế? Sao bố lại…
Bố, bố lại theo dõi con hả? Bố có theo dõi con đâu. Bố đi có việc, đúng lúc đi ngang qua đây. Bố còn tưởng cái thằng Trương Mẫn kia bắt nạt con chứ. Bố. Bố nên đi kiểm tra mắt đi được rồi đấy.
Một người có tóc, một người không có tóc mà. Đây là mà Trương Mẫn sao? Cậu ta là ai? Anh ấy… Nhưng mà anh ấy cũng là Trương Mẫn mà. Thì là… mặc dù anh ấy không phải Trương Mẫn mà chúng ta đang nói đến. Nhưng anh ấy là Trương Mẫn.
Nhưng lại không phải Trương Mẫn kia… Cái gì mà loạn xì ngầu thế? Con nói gì thế hả? Chào chủ tịch Lưu. Cháu thường nghe Na Na nhắc đến chủ tịch. Cháu là Đào Luân. Bố làm gì thế? Lịch sự tí đi, mau lên. Đúng.
Anh ấy chính là anh Tiểu Mẫn nhà chú Trương, hồi nhỏ bị lạc mất đó. Bố, không còn chuyện gì nữa phải không? Vậy thì bố đi làm đi. Chào bố nhé. Đi. Đi theo bố. Không phải chứ. Bố làm gì thế? Con làm sao thế hả? Con làm sao?
Vừa đi Mỹ về đã chạy nhảy lung tung. Không phải, con có hẹn với Đào Luân rồi. -Lên xe, lên xe, bố đưa con về. -Đào Luân. Gọi điện cho tôi nhé. Alo. Bệnh viện sao? Được, tôi sẽ đến ngay. Na Na. Bố đã nói với con bao nhiêu lần rồi.
Con phải cắt đứt quan hệ với nhà họ Trương, đừng đi với họ nữa. Vậy mà con không nghe. Cái ông Trương đó, lúc thì con thật, lúc thì con giả. Ngay cả bố còn không biết ông ta đang giở trò gì nữa. Con phải biết cẩn thận là trên hết. Nghe chưa?
Không phải. Con biết Đào Luân từ lâu rồi. Anh ấy không phải loại người như bố nghĩ đâu, thật đấy. Bố Lưu, bố phải tin Đào Luân. Trước đây con cũng không biết anh ấy là anh Tiểu Mẫn trước đây. Hơn nữa, bố nghĩ xem, nếu
Anh Tiểu Mẫn mà từ nhỏ tới giờ con luôn muốn cưới, chính là Đào Luân, nếu lúc trước anh ấy không bị lạc mất, anh Tiểu Mẫn bây giờ cũng không được nhận nuôi, vậy thì buổi đính hôn mấy ngày trước chẳng phải sẽ là con và Đào Luân sao?
Nếu cái gì chứ? Con nghĩ nhiều quá đấy. Bố thấy, có mà lão hồ ly Trương Kính Trung thấy hôn ước giữa con và Tiểu Mẫn bị hủy rồi, sốt sắng quá nên tìm một người thế thân để đối phó thì có. Cái nhà đó, lập dị từ già tới trẻ.
Bây giờ niềm tin của bố với cả cái nhà đó chỉ là con số 0 thôi. Nói số 0 đã là khách sáo rồi đấy. Phải là số âm mới đúng. Không được. Trước đây bố đã hứa với con, để con tự do kết bạn rồi mà. Đó là trước đây.
Bây giờ khác rồi. Trước đây chuyện gì bố cũng chiều ý con, nhường nhịn con. Con xem con đi. Con gái con đứa, lại để chuyện hôn nhân đại sự rối tung rối mù hết cả lên. Bố nói con nghe. Bố tuyệt đối không cho phép con,
Đâm đầu vào cái nhà họ Trương đó một lần nữa đâu. Con nghe rõ chưa? Hai người họ không giống nhau. Sao lại không giống nhau? Trước đây thích Trương Mẫn con cũng nói vậy. Nhà họ không giống nhau. Có gì mà không giống chứ? Bố thấy đều giống nhau cả.
Đều nhắm vào tiền của nhà mình. Na Na. Con, con, con… Con nghe lời chút đi. Để tim của bố có thể yên tâm chút đi. Bây giờ tim bố đập loạn hết cả lên đây này. Vâng vâng vâng, tim bố loạn hết rồi phải không? Không sao, bố yên tâm đi nhé.
Lần này nhất định con sẽ không bị lừa nữa đâu. Ông ấy là bác sĩ trị liệu khoa phẫu thuật não kĩ thuật cao nhất Boston. Ông ấy đến Trung Quốc tham gia hội nghị thượng đỉnh y học. Hôm nay ông ấy đặc biệt tới đây
Để xem xét tình hình của mẹ con. Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi? Sao bà ấy vẫn chưa tỉnh? Các chỉ số sau trị liệu bảo vệ tế bào đều bình thường. Nhưng bà ấy đang ở trạng thái hôn mê sâu.
Đa số bệnh nhân đều sẽ tỉnh lại ở giai đoạn này. Tốt quá rồi. Mẹ. Bác sĩ nói mọi chỉ số sức khỏe của mẹ đều bình thường. Mẹ sẽ tỉnh lại ngay thôi. Bác sĩ, có cách nào để bà ấy sớm tỉnh lại không?
Hiện giờ sức khỏe của bệnh nhân đã ổn định. Chúng ta có thể xem xét làm phẫu thuật hẹp hộp sọ. Tuy nhiên, cân nhắc đến tình hình sức khỏe trước đây của bệnh nhân, bà ấy bị các bệnh tim mạch và thận,
Vậy nên tỷ lệ rủi ro khi phẫu thuật sẽ tăng cao. Anh rể. Vậy là theo như chuyên gia nói, dù chị em có trị liệu bảo vệ tế bào vẫn có khả năng mất máu nhiều. Chẳng phải lúc đó vẫn phải phẫu thuật sao? Cảm ơn bác sĩ.
Còn điều gì chúng tôi cần biết không ạ? Thiên Hoa. Bà bảo tôi phải làm sao đây? Nên phẫu thuật hay không đây? Bà cho tôi chút phản ứng gì đó đi. Các chuyên gia lớn nhỏ trong nước đều đã khám qua rồi. Dù chưa khám,
Cũng đều được gửi bệnh lý đến tay, để họ chẩn đoán. Các kết luận được đưa ra đều gần như giống nhau. Thế nào là gần như giống nhau? Mặc dù người nằm trên giường bệnh kia đã không còn là mẹ ruột của cậu nữa,
Nhưng cậu vẫn phải nghiêm túc trong chuyện này chứ. Cậu. Sao cậu có thể nói như vậy chứ? Có lần nào cháu không đưa mẹ đến viện không? Hơn nữa phẫu thuật hay trị liệu bảo vệ tế bào đều có rủi ro. Cậu nói xem phải làm sao? Được rồi, được rồi.
Đừng tranh cãi nữa. Bác sĩ còn dặn gì nữa không? Không có gì nữa. Hay là, tìm thêm các bác sĩ khác đến khám xem sao. Con nghĩ, bây giờ mọi chỉ số của mẹ con đều bình thường, bệnh tình cũng đã ổn định, con tin chỉ cần chúng ta tiếp tục chờ,
Tiếp tục ở bên mẹ, tác động tâm lý nhiều hơn đến mẹ, mẹ nhất định sẽ tỉnh lại thôi. Vậy mọi người ra ngoài hết đi. Để ta và Thiên Hoa yên tĩnh một lát. Thiên Hoa. Có phải bà không muốn đối diện với sự thật, nên mới không chịu tỉnh lại không?
Thiên Hoa. Chỉ cần bà tỉnh lại, bà muốn trừng phạt tôi thế nào, tôi đều chấp nhận. Được không? Đào Luân. Lên xe cậu đưa về đi. Vậy hai người cứ… Tôi chờ thư ký Tiêu… Tức chết đi được. Xin lỗi nhé, Tiểu Luân. Lúc nãy cậu hơi mất bình tĩnh.
Không sao ạ. Phải rồi. Kế hoạch tổ chức lễ kỷ niệm thành lập công ty thế nào rồi? Có cần cậu giúp cháu không? Thực ra cháu cũng không hiểu lắm. Tổng giám đốc Trương đã giúp cháu rất nhiều. Cháu nghĩ cứ làm theo lời anh ấy nói là sẽ ổn thôi.
Sao cháu chẳng hiểu gì thế? Kế hoạch cho lễ kỷ niệm lần này rất quan trọng. Nó trực tiếp quyết định, địa vị của cháu và Trương Mẫn ở công ty sau này. Cháu nghĩ là người ta đang giúp cháu. Cậu thấy chưa chắc đâu.
Nói thật, lần đầu tiên đi họp ở công ty, những điều mọi người nói, cháu chẳng hiểu gì cả. Cậu cũng biết đấy, cháu không học ngành này mà. Liên quan gì đâu chứ? Cháu có biết bố cháu học ngành gì không? Triết học. Cậu.
Cháu nghĩ, nếu năm xưa cháu không bị lạc, nhất định cháu vẫn sẽ chọn học thiên văn học. Vì thứ cháu yêu thích, chỉ là những ngôi sao trên trời thôi. Cháu nói cái này với cậu thôi nhé. Đừng có nói với bố cháu đấy. Bố cháu là người rất hiếu thắng.
Năm đó cháu bị lạc, bố cháu có thể tìm một người hoàn toàn xa lạ không chút thân thích về thế chỗ của cháu đấy. Cháu nghĩ xem. Cháu mà nói thế với bố cháu, bố cháu sẽ thất vọng lắm đấy. Nhưng cháu thấy nhận nuôi Trương Mẫn,
Chỉ vì muốn ông ngoại và mẹ cháu không tổn thương thôi mà. Lý do này, nghe có vẻ rất thuyết phục. Nhưng cháu có từng nghĩ, sau khi cháu bị lạc, tại sao ông ấy không báo cảnh sát luôn không? Tại sao? Với thế lực và tài sản của nhà mình,
Tìm một người thì có gì khó chứ? Phải rồi. Cháu không còn nhớ gì về chuyện hồi nhỏ nữa phải không? Thỉnh thoảng cũng nhớ được những kí ức rời rạc. Nhưng cụ thể khuôn mặt ra sao, chuyện xảy ra thế nào, thì cháu không thể nhớ nổi.
Nhưng chuyện này chắc không liên quan đến chuyện cháu đi lạc đâu. Người bình thường cũng không thể nhớ được chuyện xảy ra lúc năm sáu tuổi đâu mà. Cháu à, vất vả cho cháu rồi. Kế hoạch của cháu, chú đã bàn với mấy nhà đầu tư khác rồi.
Mọi người đều rất có hứng thú. Cảm ơn chú Chung. Chuyện quan trọng bây giờ đó là, cháu phải nâng cấp hostel thật tốt. Điều này rất có giá trị tham khảo đối với nhà đầu tư. Chú yên tâm. Cháu nhất định sẽ làm tốt. Cháu định không cạnh tranh thật sao?
Đại hội cổ đông sẽ bắt đầu sau khi tổ chức xong lễ kỷ niệm thành lập công ty. Cháu thật sự không cần phiếu bầu của chú sao? Đào Luân đã về rồi. Cháu vốn dĩ nên trả lại anh ấy những thứ này. Chú Chung. Chú biết đấy.
Tập đoàn Tứ Hải là tập đoàn lớn. Cho dù cháu điều hành tốt đến đâu, cháu cũng chỉ là người giữ nó thay người khác thôi. Nhân lúc cháu còn trẻ, cháu muốn làm những chuyện mà cháu thích. Cháu sống trong vỏ bọc của người khác lâu quá rồi.
Đã đến lúc cháu nên cởi bỏ lớp ngụy trang này rồi. Vả lại, cũng không bi thương như chú Chung nói đâu mà. Ngược lại, bây giờ cháu thấy rất nhẹ nhõm. Vẫn còn à? Phải rồi, tôi sẽ nói với anh lịch trình hôm nay nhé. 10 giờ sáng hôm nay,
Chúng ta phải đối chiếu phương án kinh doanh với phòng kế hoạch. 11 giờ, chúng ta phải bàn bạc vấn đề điều chỉnh nhân viên với phòng nhân sự. Còn nữa, 1 giờ chiều nay, chúng ta phải đến địa điểm tổ chức hoạt động để khảo sát.
Khi nào tổng giám đốc Trương mới về? Tổng giám đốc Trương đã nói với tôi rồi. Không cần chờ anh ấy. Anh ấy bảo tôi cứ báo cáo trực tiếp cho anh. Chẳng phải anh ấy nói chúng tôi sẽ cùng làm việc sao? Tổng giám đốc Trương,
Sẽ rút khỏi cuộc cạnh tranh lần này, chuyên tâm giúp đỡ anh tiếp quản công việc. Anh xem tôi vừa tìm được cái gì này. Ôi trời ơi! Hồi nhỏ tôi đáng yêu quá đi. Phóng viên Lưu. Xin chào. Tặng cô một tin tức nóng hổi đây. [Bàn y tá trực]
Cháu chào cô. Tổng giám đốc Trương Mẫn bảo cháu tới đây thăm cô. Đây là hoa anh ấy tặng cô. Sao thằng bé không tự đến thăm tôi? Là thế này cô ạ. Chắc là cô vẫn chưa biết. Năm xưa, cô và chủ tịch Trương cấu kết với nhau,
Bỏ lại người thừa kế thực sự của nhà họ Ngô, sau đó đưa con riêng của hai người, cũng chính là Trương Mẫn bây giờ về nhà họ Ngô, âm mưu độc chiếm mọi tài sản nhà họ Ngô. Hiện giờ những chuyện này đều bị bại lộ rồi.
Vì vậy e là Trương Mẫn cũng khó thoát, nên không có thời gian đến thăm cô đó. Ai đã nói cho cô? Là kẻ nào ngậm máu phun người vậy? Tôi không tin, tôi phải đi hỏi Trương Mẫn. Cô à. Kết quả xét nghiệm DNA
Của Trương Mẫn và chủ tịch đã có rồi. Hơn nữa họ còn tìm được sổ sách ghi chép của sở cảnh sát năm đó nữa. Mọi thứ đều có thể chứng minh năm đó chính cô đã đưa Trương Mẫn thật đi. Cô à.
Cô không nghĩ cô nợ mọi người một lời giải thích sao? Nếu cô còn không giải thích, e là không ai cứu được cô và con trai cô đâu. Là hắn đã ép tôi. Thật đấy, chính hắn đã ép tôi. Chủ tịch Trương Kính Trung ép cô làm vậy sao?
Hắn biết hết mọi chuyện. Hắn muốn hại chết tôi và con trai tôi. Hắn biết hết mọi chuyện. Hắn muốn hại chết tôi và con trai tôi. Vậy là chủ tịch Trương đã ép cô làm vậy, phải không? Tôi không biết. Tôi không biết. Đừng hỏi tôi. Y tá. Y tá. Y tá.
Bảo cô ta ra ngoài đi. -Cô à, cháu muốn giúp cô mà. -Cô ta muốn hại tôi chết. Mau bảo cô ta ra ngoài đi. Cô ta muốn hại chết tôi và con trai tôi. Cô đừng ngăn tôi, bắt cô ta đi. Cô bảo trọng nhé. Bắt cô ta đi.
Cô ta muốn hại chết tôi và con trai tôi. Cô ta muốn hại chết tôi và con trai tôi. Cô ta muốn hại chết con trai tôi. Tôi không thể tha cho cô ta được. Hoàn hảo! Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Tổng giám đốc Trương. Đây đều là cậu làm sao?
Lần đầu tôi nấu đồ ăn sáng. Mọi người nếm thử xem thế nào. Có điều, chắc không đủ dinh dưỡng đâu. Bố ơi. Con có thể xin phép từ giờ bữa sáng nào cũng để chú làm cho được không? Tiểu Màn Thầu. Tiểu Màn Thầu.
Cháu cứ gọi chú này chú kia nghe thân quá đấy. Hai người yêu nhau rồi phải không? Lần trước Tiểu Màn Thầu còn nói ngày tháng sau này của cô khổ rồi mà. Bây giờ mới ăn được một bữa cơm, mà đã thay đổi lập trường rồi à? Em không có à?
Sao em lại không có được chứ? Ngon đấy. Ngon lắm. Phải không? Cao cấp. Thế này để sau này em đỡ nói em không tìm được lý do để thích anh. Mọi người ăn đi nhé. Tạm biệt. Tạm biệt. Alo. Tổng giám đốc Trương. Anh mau đến hội trường tổ chức tiệc đi.
Nhà thiết kế chính của buổi trình diễn thời trang không vừa ý với cách bày trí hoa của chúng ta. Hơn nữa anh ta còn nói nếu không đạt được yêu cầu của anh ta, anh ta sẽ hủy buổi trình diễn. Anh mau đến đây đi. Nhanh nhé, nhanh nhé.
Tôi chờ anh đó. Đúng là một đống hỗn độn, chỗ này sao lại thế này? Sao thế? Nhà thiết kế không hài lòng với cách bày trí hoa của chúng ta. Nói là muốn hủy buổi trình diễn. Hủy buổi trình diễn? Đúng vậy. Đã là lúc nào rồi.
Cậu hỏi nhà thiết kế đó xem anh ta cần trang trí như thế nào, cần hoa gì, bảo anh ta liệt kê danh sách để chúng ta bảo phòng kĩ thuật nông nghiệp đi mua là được. Anh nhìn xem, nhìn xem. Chúng ta đã bày hết
Mọi loại hoa nổi tiếng đắt tiền được nhập khẩu về đây rồi. Nhưng dù bày biện thế nào, anh ta cũng không vừa ý. Tôi cũng không biết anh ta muốn gì nữa. Bây giờ thế nào rồi? Tổng giám đốc Trương. Anh mau nói chuyện với anh ta đi.
Ai là tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải vậy? Tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải là ai? Anh có thể quyết định không? Tôi muốn nói chuyện với người có quyền quyết định. Là ai trong số các anh vậy? Aslen.
Nếu bây giờ chỉ vì một vài vấn đề tiểu tiết nhỏ nhặt mà anh muốn hủy bỏ buổi trình diễn, điều này, đối với anh và tập đoàn Tứ Hải chúng tôi, đều gây tổn thất rất lớn. Tôi khuyên anh nên nghĩ thật kĩ.
Tập đoàn Tứ Hải chúng tôi sẽ truy tố quyền lợi với anh đến cùng. Anh đừng uy hiếp tôi. Tôi tôn trọng công việc của tôi. Tôi có thương hiệu riêng của tôi. Anh cũng có việc kinh doanh của anh mà. Nếu tôi không thể hoàn thành thật tốt công việc của mình,
Thì ngay từ đầu tôi đã không làm rồi. Anh muốn kiện thì cứ kiện đi. Chúng ta gặp nhau trên tòa. Thưa anh. Chúng tôi tôn trọng công việc của anh, cũng tôn trọng sự tỉ mỉ đến từng chi tiết của anh. Nhưng anh xem, sân khấu đã chuẩn bị xong rồi.
Buổi trình diễn bắt buộc phải diễn ra. Vì vậy, hãy cho chúng tôi chút niềm tin. Hãy nói cho chúng tôi biết anh chưa hài lòng ở điểm nào, chúng ta có thể thương lượng mà. Chúng tôi có thể đưa ra kế hoạch mới. Anh thấy sao?
Mọi thứ đều khác với thiết kế ban đầu của tôi. Những thứ này lẽ ra phải được làm từ giấy tái chế. Nhưng bây giờ họ đều đem đến mấy lẵng hoa nhập khẩu để bày trí sân khấu. Như vậy không hợp với khung cảnh sân khấu. Hơn nữa nó quá đắt đỏ.
Tôi hiểu rồi. Vậy anh nghĩ nên dùng nguyên liệu gì để thay thế? Giống như kế hoạch ban đầu, giấy tái chế, đồ cũ… Anh có thể làm được không? Có thể sửa lại không? Tôi nghĩ đến một người.