Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 32 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 32 La Khê mau tới đây giúp. Dì ơi, chúng ta lên xe về nhà rồi nói chuyện nhé. Dì ơi. Là cô đúng không? Có phải là cô không? Có phải cô quyến rũ con trai tôi không?

    Dì ơi, chắc dì hiểu nhầm rồi. Cậu im mồm. Tôi nói cho cô biết cô hại con trai tôi thảm rồi. Cô có biết không? Nếu không phải vì cô nó đã kết hôn với Lưu Văn Na rồi. Kể cả bây giờ con trai của Ngô Thiên Hoa

    Có trở về đi nữa thì cũng không thể đánh bật được vị trí của nó trong gia đình. Nhưng nó bây giờ nó bây giờ đã bị cô hại đến mức không còn gì trong tay nữa rồi. Không còn gì nữa rồi, cô biết không? Được rồi dì ơi.

    Chúng ta lên xe trước đã nhé. Không còn gì hết. Y tá đã tiêm cho dì ấy rồi. Mong là có thể ngủ một giấc an lành tới sáng. Vậy tôi đi trước đây. Một mình cô đi, không vấn đề gì chứ? Không sao. Tìm được Trương tổng

    Thì nhớ nói với tôi 1 tiếng. La Khê chuyện chia tay cô không thể suy nghĩ lại ư? Cô nói xem, 2 người không dễ gì mới tới được với nhau. Cô đừng để tâm mấy lời dì nói. Dì ấy chỗ này có vấn đề. Không sao. Vẫn còn nhớ Trương tổng

    Lúc đó đồng ý với tôi có cơ hội thích hợp sẽ dẫn tôi về ra mắt mẹ anh ấy. Bây giờ nghĩ lại người mẹ mà anh ấy nhắc tới chắc có lẽ là dì Thẩm trong kia rồi. Đúng rồi. Anh phải đồng ý với tôi 1 chuyện. Gì đó? Cô nói đi.

    Chuyện tối nay tôi bị dì Thẩm tát 1 bạt tai anh đừng nói với Trương tổng nhé. Được. Tôi đồng ý. Vậy phiền anh chăm sóc dì rồi. Được, cô yên tâm đi. Vậy cô đi đường cẩn thận nhé. Cuối cùng anh cũng xuất hiện. Anh đi đâu đó? Mẹ tôi đâu?

    Dì trong phòng đó. Tôi với La Khê khó khăn lắm mới đưa được dì về đây. Anh còn không biết anh làm 2 chúng tôi lo lắng đến mức nào. La Khê đi đâu rồi? Xảy ra nhiều chuyện như vậy. Tôi tôi không giữ cô ấy lại được. Sao vậy?

    Có phải tinh thần mẹ không ổn định đã làm chuyện gì quá đáng với La Khê rồi không? Cậu nói đi. Tôi đã đồng ý với cô ấy tôi không thể nói. Rốt cuộc cậu có nói không? Dì tát La Khê 1 bạt tai

    Nhưng La Khê đi không phải là vì chuyện này. Thật đó. Tôi đi xem mẹ thế nào đã. Mình đã nói không thể nói rồi mà vẫn nói. Cái mồm này. Tiểu Trì. Tiểu Trì. Tiểu Trì. Mẹ sao mẹ phải làm vậy? Tại sao?

    Trước đây, nơi này tên viện phúc lợi Hựu An chuyên nhận nuôi những người không có nhà để về như cậu. Cũng xem như cậu may mắn dù cậu không còn có gì hết nhưng vẫn có bọn anh. Đúng không? Cậu làm gì vậy, dọa chết anh rồi. Viện phúc lợi

    Vẫn còn thu nhận người to xác như em ư? Mới mẻ biết bao. Em đã lớn thế này rồi vẫn nhận. Có là gì đâu. Không phải rất tốt ư, cảm giác thật hài hước mà. Tiểu Khê Trương Mẫn về rồi. Đi đâu đó? 2 đứa nói chuyện với nhau đi.

    Em không biết nên nói gì cả. Nào, anh dạy em nên nói gì. Em phải dũng cảm nói ra. Nói chuyện đi. Anh đi tìm cái thang. Anh nghỉ 1 lát đi đã. Lát nữa em mang đồ qua cho anh thay. Anh xin lỗi còn đau không? Không sao.

    Không phải anh vẫn luôn muốn dắt em ra mắt mẹ ư? Cũng chỉ là thay đổi cách khác thôi mà. Thực tình mà nói người nói câu xin lỗi phải là em mới đúng. Là em không hoàn toàn tin tưởng anh. Là em đã làm anh mất đi quá nhiều thứ.

    Cũng là em khiến dì trở nên đau khổ như vậy. Vì vậy em rất hiểu cho dì. Anh xin lỗi. Vẫn luôn để em vì anh mà bị tổn thương. Lỗi lầm anh gây ra anh sẽ chịu hết. Những gì nợ Đào Luân anh cũng sẽ trả lại hết cho cậu ấy.

    Chỉ cần cậu ấy có thể buông bỏ mọi thứ là tốt rồi. Được rồi. Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là nghỉ ngơi đi không có ai có thể làm tổn thương chúng ta ngoại trừ chính bản thân chúng ta.

    Còn nữa, sau này anh có thể nghe điện thoại của em không? Bọn em thực sự rất lo lắng cho anh Có thể bỏ chữ “bọn” đi không? Chỉ nói em rất lo lắng cho anh. Được. Em rất lo lắng cho anh. Anh đi nghỉ đi. Có chuyện gì để mai nói.

    Có thể đợi anh ngủ rồi mới rời đi không? Đang xem gì đó? Trước đây em thấy rất kì lạ tên của anh không phải là Trương Mẫn ư? Trương Mẫn (Zhang Min) không phải Z thì cũng là M. Sao lại là chữ C chứ? Để em mặc đồ giúp anh. Nào

    Vì vậy, Trương Trì rất vui được gặp anh. Trương Trì cũng rất vui khi được gặp em một La Khê hậu đậu vụng về. Không phải giờ em đã nhớ rồi đó à? 2 ngày trước còn quan tâm anh, gọi điện cho anh gửi tin nhắn wechat

    Mà anh chỉ trả lời em vẻn vẹn 4 chữ “Để sau hẵng nói”. Qua loa. Chỉ cần em không thấy phiền anh xin thề sau này có bất kì chuyện gì em cũng sẽ là người đầu tiên được biết. Được rồi. Dù gì 2 hôm trước em cũng biết tin

    Vì mẹ anh bị bệnh nên anh lo lắng. Vì vậy em sẽ tha thứ cho anh 60% thêm nữa ban nãy thái độ cũng tương đối tốt nên tha thứ anh thêm 20%. Quan niệm về thời gian kém ghê nhưng lấy thước đo 100% thì cũng chuẩn đó. Anh nhớ rồi.

    Nói đi, tìm em có chuyện gì? Trước đây em nói muốn liên minh bây giờ còn tính không? Liên minh gì chứ? Liên minh chiến tuyến thất tình ư? Trước đây có phải em từng làm trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc ở tập đoàn Tứ Hải không? Đúng vậy.

    Sau đó không phải là bị người ta đuổi đi à? Vậy em có bằng lòng quay lại giúp đỡ anh không? Đừng có đùa với em em sẽ nghĩ là thật đấy. Tiêu Chính Nam từ chức rồi. Giờ anh ở tập đoàn Tứ Hải thân cô thế cô

    Anh cần 1 người có thể tin tưởng. Vì vậy nghĩ đi nghĩ lại hình như cũng chỉ có em. Anh không thể tin tưởng được ai khác. Nếu em bằng lòng cái này tặng cho em. Nhân viên nữ của cả tập đoàn Tứ Hải anh chỉ cho phép 1 mình em

    Có thể thêm ảnh trên thẻ nhân viên. [Lưu Văn Na] Xấu chết đi được. Anh thực sự muốn cho em sao? Đương nhiên. Chỉ cần em bằng lòng. Vậy chúng ta liên minh làm gì? Đánh bại anh Tiểu Mẫn? Mặn quá đi. Cái này… Đại ca, canh này…

    Không phải bỏ nhầm xì dầu thành giấm đó chứ? Có chuyện gì vậy? Không sao. Bố bố có tâm sự gì thì thành thật khai ra đi. Không có, không có đâu. Chẳng phải đều là tại… Mẹ con. Mẹ con? Mẹ con đã tới đây? Sao bố không nói với con? Bố.

    Cái này… Đang tính nói với con đây. Đúng rồi. Mẹ mua quà sinh nhật cho con đó. Mẹ nói, sinh nhật của con mẹ bận không tới được. Nhưng chuyện này, mẹ vẫn luôn để trong lòng.. vì vậy đã đem đồ qua đây. Quà đâu bố? Đây này. Này, Lâm Lâm.

    Đưa cho Màn Thầu. Con xem xem có thích không. Người ta lớn thế này rồi còn tặng mấy đồ ấu trĩ vậy. Giờ con đang thay răng cô giáo cũng không cho bọn con ăn socola. Thôi có còn hơn không. Đừng buồn nha. Con thích gì nói cô Dương Lâm nghe,

    Cô mua cho con. Màn Thầu à người lớn cần họp một chút con bịt tai lại một lúc nhé. Nghe lời bố đi. Lần này Tiểu Đồng tới thực ra là muốn thương lượng với anh để đem Màn Thầu đi. Vẫn còn kêu Tiểu Đồng

    Người đàn bà này có ý đồ gì đây? 2 người li hôn đã lâu vậy rồi. Những ngày tháng khó khăn nhất cũng đã vượt qua được. Bây giờ thấy anh nuôi Màn Thầu lớn rồi lại muốn đưa con bé đi.

    Đây không phải là ăn cướp thành quả lao động thì là gì. Em đã gặp những người vô liêm sỉ nhưng em chưa từng gặp người nào lại vô liêm sỉ đến vậy. Lúc cô ấy mới kết hôn với người đàn ông đó sợ người ta không đồng ý mình đem theo con

    Nên mới không cần Màn Thầu. Nhưng đã bao năm trôi qua 2 người vẫn chưa có em bé nên sau đó người đàn ông ấy cũng đồng ý nói là có thể đem Tiểu Màn Thầu về. Vì vậy cô ấy tới đây tìm anh thương lượng. Hỏi anh có đồng ý không.

    Cô ấy còn nói anh không có một gia đình bình thường như bao người. không có lợi cho sự phát triển và trưởng thành của con. Còn nói điều kiện của người đàn ông đó tốt lắm. Rồi bla bla một đống thứ nhưng nói tóm lại

    Là con về ở với cô ấy tốt hơn là ở với anh. Vậy… Bố. Bố nói xong chưa? Vẫn chưa con bịt tai thêm 1 lát nữa đi, ngoan nào. Chắc anh không vì vậy mà thoả hiệp rồi đó chứ? Cô ta tới lúc nào vậy? Anh.

    Tại sao mấy năm nay anh mãi vẫn chưa kết hôn người khác có thể không biết nhưng cô ta có thể không biết ư? Còn 2 người nữa thấy người như cô ta tại sao không ngăn lại? Món này mặn. Được rồi, Khê, em đừng tức giận nữa.

    Đây là chuyện của anh cả anh tự mình có thể hiểu. Được thôi. Mọi người yên tâm anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng để Màn Thầu theo người khác đâu. Bố, chuyện lớn như vậy sao bố không hỏi con, hỏi con cảm thấy thế nào?

    Con bỏ tay xuống từ lúc nào vậy? Con mới không thèm làm con cái của nhà giàu đó. Nếu mọi người có ai không cần con nữa con sẽ bỏ nhà ra đi. Đấy em xem xem. Anh đã nghe rõ chưa? Làm con nhà giàu có gì mà tốt chứ? Nhưng mà

    Chú ba bây giờ làm con nhà giàu rồi. Chú ấy phải làm sao? Mỗi khi nhớ đến chú ấy, con… thấy rất buồn. Đúng rồi Màn Thầu nhớ kĩ bố vẫn mãi luôn là bố của con. Cậu của con mãi luôn là cậu của con. Chị dâu em có tới đây à?

    Chuyện lúc nào rồi chứ? Em ăn mau đi. Mặn lắm. Ngô Thiên Vỹ. Ngô Thiên Vỹ 1 phiếu. Ngô Thiên Vỹ. Ngô Thiên Vỹ 1 phiếu. Đào Luân. Đào Luân 1 phiếu. Tôi có thể bầu cho chủ tịch Lưu Chí Cương 1 phiếu không? Chú Chung à,

    Phiếu này của chú chẳng khác gì bỏ đi. Chủ tịch Lưu 1 phiếu. Đào Luân tiên sinh, giờ trong tay anh nắm giữ cổ phần của chính mình và quyền thụ lý cổ phiếu của bà Ngô Thiên Hoa. Vì vậy anh có thể bầu 2 phiếu. Vậy 1 phiếu của tôi

    Tôi bầu cho chính mình. Phiếu còn lại tôi bầu cho mẹ ruột của tôi bà Ngô Thiên Hoa. Đào Luân 1 phiếu. Bà Ngô Thiên Hoa 1 phiếu. Chủ tịch Lưu lá phiếu của anh là lá phiếu cuối cùng rồi đó. Tôi bầu cho Đào Luân. Đào Luân 1 phiếu. Đã xong.

    Theo kết quả bầu phiếu Đào Luân sẽ là chủ tịch tập đoàn Tứ Hải nhiệm kỳ mới. Xin cảm ơn, cảm ơn các vị cổ đông đã ủng hộ tôi, tín nhiệm tôi. Vậy…. Trong ngành này, tôi vẫn được xem như là người mới, vẫn còn rất nhiều chỗ

    Cần học hỏi mọi người. Cảm ơn. Chủ tịch Lưu. Thiên Vỹ à sao vậy, có chuyện gì à? Cảm ơn anh. Anh đã đem lá phiếu mang tính quyết định ấy bầu cho Đào Luân. Anh mà bầu cho tôi nửa đời sau của tôi sẽ mệt chết mất. Người anh em

    Vẫn là tôi hiểu cậu. Tôi biết Cậu nhàn rỗi quen rồi vậy cứ nhàn rỗi tiếp thôi. Mấy loại chuyện phiền phức này để chúng nó đi làm. Hơn nữa, Đào Luân là cháu của cậu, cũng là người của Ngô gia. Người của Ngô gia tiếp quản sản nghiệp của Ngô gia

    Giống nhau cả mà. Được rồi. Không có chuyện gì thì tôi đi đây. Vâng. Hôm khác mời cậu ăn cơm. Vâng. Thiên Vỹ, chắc không phải cậu trách tôi đó chứ? Sao lại trách anh chứ? Kiên trì theo nguyên tắc mà. Cậu nói không sai kiên trì theo nguyên tắc.

    Tôi là người có kiên trì theo nguyên tắc. Nguyên tắc của tôi là ai phù hợp thì tôi chọn người ấy. Vụ việc thu hút được đông đảo sự quan tâm của người được nghi ngờ là con trai ruột tập đoàn Tứ Hải đã có một bước tiến mới.

    Sau khi Trương Kính Trung từ chức chủ tịch tập đoàn Tứ Hải đồng thời tuyên bố nhường lại quyền thừa kế cổ phần, ngày hôm nay ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Người được mệnh danh là người thừa kế chính thức

    Bị thất lạc từ bé của tập đoàn Tứ Hải – anh Đào Luân đã vượt qua Ngô Thiên Vỹ trở thành chủ tịch tập đoàn Tứ Hải nhiệm kì mới. Đối với con riêng của Trương Kính Trung vụ cáo buộc nguyên tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải – Trương Mẫn

    Đã được tiến hành thụ lý. [Trì] [Tiểu Trì.] [Mẹ có lỗi với con.] [Con đừng trách mẹ nhé.] ♫ Chúc mày sinh nhật vui vẻ ♫ ♫ Chúc mày sinh nhật vui vẻ ♫ ♫ Chúc mày sinh nhật ♫ [Trì] ♫ vui vẻ ♫ ♫ Chúc mày sinh nhật ♫

    ♫ vui vẻ ♫ Tiểu Trì. Người được mệnh danh là người thừa kế chính thức bị thất lạc từ bé của tập đoàn Tứ Hải – anh Đào Luân đã vượt qua Ngô Thiên Vỹ trở thành chủ tịch tập đoàn Tứ Hải nhiệm kì mới. Đối với con riêng của Trương Kính Trung.

    -Vụ cáo buộc nguyên tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải -Chủ tịch? -đã được tiến hành thụ lý. -Chủ tịch là gì vậy? Trước kia Trương Mẫn là tổng giám đốc. Đào Luân há chẳng phải một bước lên mây ư? Chủ tịch.

    Vậy Đào Luân chẳng phải là Trương Kính Trung của trước kia sao? Dưới 1 người mà trên vạn người à? Không đúng, không đúng. Không nên nói như vậy nên nói, cậu ấy là người đứng đầu tập đoàn Tứ Hải. Có phải cái ý này không? Không quan tâm cậu ấy làm gì

    Dù gì cũng là chủ tịch nghĩa là rất giỏi. Đúng. Bọn em về rồi đây. Về rồi đó à? Để anh đi nấu cơm. Sao thế? Vừa nãy không phải bàn luận rất sôi nổi sao? Sao bọn em về cái là không nói nữa rồi? Hai người chúng tôi thấy vô vị quá

    Nên là xem linh tinh thôi mà. Đúng không? -Xem linh tinh thôi. -Đúng, đúng. Kì lạ ghê. Có kì đâu? Tiểu Màn Thầu đi học về rồi đó à. Tiểu Màn Thầu có chuyện gì vậy nè? -Có chuyện gì vậy? Không vui à? Mẹ đã đến cổng trường đợi con.

    Mẹ con nói gì với con? Cô ấy định cứ vậy mà đưa con đi à. Thật là. Mẹ còn dẫn theo người đàn ông đó cùng đến. Rồi người đàn ông đó lái một xe BMW đến. Còn hỏi con có muốn ăn pizza không.

    Trẻ con chắc ai cũng đều thích ăn pizza nhỉ? Chú cũng thích ăn. Chắc con không vì thế mà bị thuyết phục rồi đó chứ? Đúng vậy. Yên tâm đi. Con là người rất có nguyên tắc nha. Lúc đó con đã nói cơm bố nấu ngon nhất trên đời.

    Con mới không thèm ăn pizza đó. Sau đó thì con đi về luôn. Nhưng mà người ta thực lòng cũng rất muốn ăn pizza đó. Chú cũng muốn ăn. Tiểu Màn Thầu xét thấy biểu hiện vô cùng xuất sắc của con chú đảm bảo trong vòng 20 phút

    Con sẽ được ăn pizza nóng hổi. Giờ chú sẽ đặt cho con. Thật ạ? Chẳng trách cô lại thích chú như vậy. Tới rồi đây. Pizza đến rồi! Pizza ngon líu lưỡi. Hôm nay cứ ăn thoải mái. Hôm nay chú mời. Màn Thầu, có thể được ăn pizza ngon như vậy

    Con nên cảm ơn ai? Mau cảm ơn đi. Con cảm ơn chú ba. -Cảm ơn chú ba. Phô mai nguyên chất vị hải sản đó. Hôm nay chúng ta phải ăn cho đã. Được không? Nào. Trương tổng, Trương tổng. Cậu làm gì mà vội vội vàng vàng thế?

    Không phải đã nói với cậu rồi ư? -Đừng gọi Trương tổng nữa -Được, được,được. tôi đã không còn là tổng giám đốc của cậu nữa rồi. Được, được, được. Cậu nghe tôi nói. Thư kí Tiêu à tới ăn chực à? Không phải, không phải. Cậu ăn cơm chưa?

    Nếu chưa ăn thì cũng đừng có ăn, không ngon tẹo nào. Đây… Cậu xem cậu kìa, được rồi đó. Nếu không phải đến để ăn chực sao lần nào cũng tới vào giờ cơm vậy? Không phải. Không phải cậu cũng từ chức rồi ư? Cậu ngồi xuống cùng ăn đi.

    Ngồi xuống mau đi. Cậu ăn đi. Đừng ai nói gì nữa. Trương tổng không thấy dì đâu nữa rồi. Gì cơ? Tôi tìm mấy chỗ rồi bệnh viện, phòng trọ tôi cũng đã tìm cả rồi. Có đi xe không? Có. Đi. Đi, đi, đi, đi mau. Em, em cũng đi. Em còn…

    Thư ký Tiêu cậu nói xem, tôi phải nói sao với cậu đây? Có mỗi 1 người mà cũng không trông nổi. Trương tổng, tôi cũng đâu có muốn. Có chuyện gì vậy? [Thẩm Tú Chi] Mẹ. Sao thế? Bà ấy là mẹ tôi.

    Xin hỏi đây là gia quyến của bà Thẩm Tú Chi phải không? Là thế này. lúc bà Thẩm được đưa tới đây đã bỏ lỡ thời gian cứu chữa thích hợp nhất. Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được mạng sống của bà.

    Bà đã mất vào lúc 8 giờ 56 phút. Mong gia đình bớt đau buồn. Tôi đi xử lý việc đây. Chúng tôi đã phát hiện bà ấy tại công viên bên đường và một bức di thư. Phía ngoài viết gửi cho Tiểu Trì.

    Vì vậy chúng tôi đã lấy điện thoại của bà Thẩm gọi cho anh. Anh với Thẩm Tú Chi là quan hệ gì? Mẹ con. Trong hộ khẩu của Thẩm Tú Chi không có con cái. Hơn nữa bà ấy cũng không có lịch sử ghi chép là đã nhận con nuôi.

    Anh là con trai nuôi của bà ấy? Bà ấy là mẹ ruột tôi. Anh có thể chứng minh không? Nếu không phải gia quyến tôi không thể để cậu nhận thi thể được. Thật xin lỗi đồng chí cảnh sát. [Gửi Tiểu Trì] Chuyện này nói ra thì dài

    Nhưng anh ấy đích thực là gia quyến của người đã mất. Có vấn đề gì một lát nữa cô hỏi tôi là được. Ít nhất bây giờ để anh ấy vào thăm mẹ mình 1 lát. [Lúc mẹ còn trẻ] [mẹ đã trải qua một cuộc tình thất bại]

    [vì vậy đã làm mẹ mất đi khả năng yêu một người khác.] [Tiểu Trì] [mẹ cũng rất tủi thân.] [Lúc đó mẹ chẳng có gì trong tay cả.] [Thế nên mẹ đã dùng cả mạng sống của mình để yêu bố con.] [Nhưng cuối cùng vẫn bị bố con vứt bỏ.]

    [Con có thể nói mẹ cố chấp] [nói mẹ điên cuồng.] [Nhưng mẹ nghĩ] [đây có lẽ là cách duy nhất] [có thể buộc được trái tim người đàn ông mẹ yêu.] [Nhưng mà] [mẹ sai rồi. ] [Mẹ sai thật rồi.] Chủ tịch. Bà Thẩm Tú Chi đã mất rồi. Biết rồi.

    Cậu ra ngoài đi. [Nhưng mà Tiểu Trì à] [mẹ chưa bao giờ thấy hối hận vì đã sinh ra con.] [Tuy rằng ai cũng nói với mẹ] [mẹ không nên sinh con ra.] [Nhưng vì con] [vì sự ra đời của con] [đã giúp mẹ tìm lại được ý nghĩa sống trên đời này.]

    [Mẹ đem tất cả tình yêu của mẹ ] [tất cả hy vọng] [đều đặt vào con.] [Mẹ mong con giàu có] [mạnh khỏe] [hạnh phúc.] [Tiểu Trì.] [Mẹ] [mẹ có lỗi với con.] Dì Thẩm Tú Chi mất rồi. Lạy. [Vô cùng thương tiếc bà Thẩm Tú Chi] Lạy thêm 1 lạy. [Điện] Dậy.

    3 lạy. Lễ thành. Xin hãy chiêm ngưỡng dung mạo người quá cố. Và an ủi gia quyến. Nếu con muốn trách thì hãy trách bố. Đừng tự dày vò bản thân. Lạy. Dậy. Lạy thêm 1 lạy. Dậy. 3 lạy. Lễ thành. Xin hãy chiêm ngưỡng dung mạo người quá cố.

    Và an ủi gia quyến.