Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 28 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 28 Bố. Cảm ơn bố. Nào, ăn cơm đi. Đây, ăn món này đi. Ăn đi con. Cảm ơn bố. Phải rồi. Mẹ còn một chiếc khuyên tai như này nữa phải không ạ?

    Bố vẫn luôn muốn hỏi con đấy. Bố từng hỏi mẹ con rồi. Mẹ con nói, mẹ con không có trang sức nào như này cả. Không phải của mẹ? Lạ thật. Nhưng mấy năm nay, con vẫn luôn mơ màng nhớ về hình bóng một người phụ nữ đeo chiếc khuyên tai này.

    Người đó bế con đi, đi mãi, đi mãi. Vậy nên con mới nghĩ đó chắc là mẹ của con. Con có chắc, là vào cái ngày con bị lạc không? Lúc con được cứu đến bệnh viện, họ đã thấy chiếc khuyên tai này trên người con. Vậy nên chiếc khuyên tai này,

    Đã trở thành mối liên hệ duy nhất về những chuyện con đã quên trước đây. Nếu đó không phải mẹ, vậy thì là của ai được chứ? Bây giờ chuyện quan trọng nhất là con đã bình an trở về nhà. Những chuyện trước đây, con nhớ được thì càng tốt.

    Cứ từ từ thôi. Sau này vẫn còn nhiều việc chờ con làm đấy. Con nên chú tâm hơn đến những việc đó thì hơn. Nào, ăn cơm đi. Anh làm gì thế? Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Tối qua ngủ ở đó có quen không?

    Cứ nghĩ đến việc em ở rất gần anh, đúng là không quen lắm. Anh. Hai người coi tôi chết rồi phải không? Anh cả, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Điều 1 quy định của Hostel, cấm nam nữ ở cùng nhau. Anh. Bọn em có ở cùng nhau đâu?

    Mỗi người một phòng mà. Vậy thì sửa lại một chút. Cấm công khai ân ái với nhau. Thế anh với Dương Lâm ngày thường thì thế nào? Giao lưu. Vậy, bọn em cũng giao lưu chút thôi mà. Anh cả ở đây kìa. Sáng nay muốn ăn gì? Anh cả.

    Ở đây có phòng tập gym không? Em có thói quen tập thể dục trước khi ăn sáng. Xin lỗi nha. Hostel này không có phòng tập gym. Thiên nhiên chính là phòng tập gym tốt nhất của chúng ta. Cái tay. Anh. Giao lưu chút thôi. Thôi. Mệt rồi phải không? Anh.

    Em không mệt. Chỉ hơi buồn ngủ thôi. Trương tổng à, thể lực cậu không tốt đâu. Anh. Anh đùa sao? Em chỉ vừa mới bắt đầu khởi động thôi mà anh đã bảo về là sao? Vừa bắt đầu chặt thôi mà. Lúc nãy cậu hăng hái lắm mà. Làm lại đi. Mời vào.

    Cậu chủ. Thím Trần. Chủ tịch bảo tôi lấy mấy bộ đồ để cậu chọn. Khi cậu tan làm sẽ có người cắt may quần áo riêng cho cậu. Cậu xem xem hôm nay mặc bộ nào. Không sao đâu. Cháu mặc thế này là được rồi. Chủ tịch yêu cầu mà.

    Đi làm cần đến đó. Thím cứ để ở đây giúp cháu là được ạ. Vâng. Cảm ơn thím. Cậu chủ. Để tôi giúp cậu nhé. Vâng. Trước đây, cậu Trương Mẫn cũng không biết thắt. Tôi dạy cậu ấy dần dần mới biết đó. Lát nữa mặc áo sơ-mi vào,

    Rồi kéo nó lên chút là được. Cậu hãy thay đồ vest đi. Chủ tịch đang chờ cậu xuống ăn sáng đó. Cảm ơn thím Trần. Chào buổi sáng. Nữa đi. Thêm bát nữa. Trương tổng. Tay anh run ghê quá đấy. Như vậy là sáng nay đi chặt trúc rồi ư?

    Người ta muốn tập thể dục mà. Hơn nữa, anh bảo cậu ấy chặt, cậu ấy cũng phải biết chặt chứ, đúng không? Sao thế? Em, em tưởng mấy bó trúc đó là một mình cậu ấy chặt thật sao? Thật sự luôn. Chặt một phát. Trúc không đổ. Dao gãy đôi.

    Anh cả, anh làm gì vậy chứ? Trông body Trương tổng thế kia mà anh bắt đi chặt trúc. Đúng là phí phạm của giời. Ăn cơm đi. Bình thường ở nhà anh hay ăn gì? Ăn mấy món này liệu có quen không? Bình thường ở nhà anh hay ăn

    Bánh mì nướng thịt xông khói, thêm nước ép trái cây tươi gì đó… Không sao. Ăn nhiều rồi cũng quen thôi mà. Chào buổi sáng. Sáng nay bố đã chọn đồ cho con rồi mà. Không vừa sao? Không phải ạ. Để lát nữa, khi nào đi làm con mới thay ạ. Cậu chủ.

    Bữa sáng của cậu. Cảm ơn thím. Không có gì. Đột nhiên nhớ ra chuyện này. Em muốn hỏi. Sáng nay ai đi vệ sinh xong quên không nhấn nút dội nước thế? Sao lại nhìn anh? Không phải anh nha, anh có dội rồi. Sáng nay anh “giải quyết” ở ngoài trời nha.

    Cũng phải bón chút phân bón cho rau củ chứ. Không phải con. Đừng nhìn con. OK. Vậy thì chỉ còn một trong hai người thôi. Không phải chứ. Nhà vệ sinh của bọn cô không phải tự động hả? Thì đó. Tự tay nhấn nút. Ừm… tôi, tôi, tôi… Thôi thôi thôi, Trương tổng.

    Tôi, đã nhấn nút, giúp anh rồi. Cảm ơn nhé. Điều 2 trong quy định của Hostel, đi vệ sinh xong, phải nhấn nút dội nước. Nhất định chú ý… Mọi người đừng nhắc chuyện đó lúc ăn cơm được không? – Ăn đi, ăn đi. – Ăn đi, ăn đi. Con,

    Nhất định phải làm người thừa kế công ty sao? Con không muốn làm sao? Vậy con muốn làm gì? Vẫn còn rất nhiều việc khác mà. Thực ra con rất muốn giúp Tiểu Khê và các anh trai kinh doanh Hostel thật tốt. Chuyện này chắc bố chưa biết.

    Trước khi chỗ đó trở thành Hostel, nó đã từng là cô nhi viện nơi con được nhận nuôi. Vì vậy họ có ơn rất lớn đối với con. Con nhất định phải báo đáp họ. Còn nữa, chờ khi nào mẹ tỉnh lại, con muốn tiếp tục thực hiện ước mơ của con.

    Đó chính là đến Nam Cực để khảo sát. Chờ đại hội cổ đông lần này xong xuôi, thân phận và địa vị của con được củng cố, rồi lúc đó hãy dành hẳn mấy tháng để đi Nam Cực khảo sát. Mấy chuyện này đều không thành vấn đề. Nhung mà

    Con vẫn phải thực hiện nghĩa vụ của người thừa kế. Nhưng con không thích làm người thừa kế gì cả. Thật đấy ạ. Con thấy Trương Mẫn bây giờ làm rất tốt. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là chờ mẹ con tỉnh lại.

    Cho dù Trương Mẫn không rời khỏi tập đoàn Tứ Hải, nó cũng chỉ trợ giúp con được thôi. Vì dẫu sao, nó cũng không phải người thừa kế thật sự. Dù con có lòng nhường vị trí đó cho Trương Mẫn, Thiên Hoa, và Thiên Vỹ,

    Thậm chí là theo di chúc của ông ngoại con, không ai đồng ý để con làm vậy đâu. Bố hứa với con. Chuyện này, chúng ta cứ từ từ thôi. Phải rồi, anh cả. Nhà mình có bàn ủi không? Bàn ủi? Không có. Cũng có khách hàng nào hỏi cái đó đâu.

    Vậy phải làm sao? Là thế này. Vì cái áo đó của anh, xếp vào va-li xong bây giờ lấy ra, nó hơi bị nhăn. Vậy nên anh muốn ủi cho thẳng. Nhăn một chút vẫn mặc được mà. Mặc tạm đi. Bình thường mọi người toàn mặc vậy thôi. Phải đó. Không phải.

    Là vì em chưa bao giờ mặc đồ nhăn đi làm cả. Em có cách rồi. La Khê. Chính cậu nói sẽ ủi quần áo giúp Trương tổng mà. Sao bây giờ mình lại phải làm thế? Hai người làm nhanh hơn mà. Giúp đi mà. – Đây này, đây này. – Không phải.

    Làm thế này có được không đó? Được mà, anh xem nó thẳng rồi này. Anh sắp muộn giờ làm rồi. Trương tổng. Chúng tôi làm thủ công mà. Không phải đồ dùng cao cấp mà gọi là… gọi là cái gì đó… Anh biết đó. Chờ lát đi, sắp xong rồi, sắp xong rồi.

    Anh sắp muộn thật rồi mà. Anh ấy nói sắp muộn thật rồi. Trương tổng. Lễ kỉ niệm thành lập công ty năm nay, chúng ta tổ chức thế nào đây? Lần này chúng ta chỉ cần phối hợp giúp đỡ Đào Luân thôi.

    Lát nữa cậu dọn dẹp văn phòng của tôi lại một chút. Tôi sẽ bảo Đào Luân tới đây cùng làm việc. Trương tổng. Chẳng phải mọi người đã nói, mỗi người quản lý một đội, hai bên cạnh tranh công bằng, ai thắng sẽ được làm tổng giám đốc sao?

    Với năng lực và kinh nghiệm của anh, cái này anh hoàn toàn có thể làm tổng giám đốc mà. Sao anh lại muốn bỏ cuộc chứ? Ngày nào tôi còn là tổng giám đốc, thì đừng nghi ngờ quyết định của tôi. Không phải. Cậu bảo Sammy,

    Lấy cho tôi cái áo sơ-mi dự phòng của tôi qua đây. Tôi… Mau đi đi. Anh chờ tôi một lát. Trước khi phu nhân ngã bệnh, phu nhân không hề liên lạc với người nào đáng ngờ cả. Nhưng mấy ngày trước khi ngã bệnh,

    Phu nhân đã không dùng tài khoản ngân hàng đứng tên cùng chủ tịch, mà tự đến ngân hàng đăng ký dịch vụ két bảo hiểm cá nhân. Với tình hình hiện giờ của Thiên Hoa, tôi có thể thay mặt bà ấy lấy đồ bên trong két ra không?

    Theo quy định thì không được. Nghiệp vụ két bảo hiểm cá nhân này ngoài chủ nhân ra, người khác nếu muốn sử dụng nó, cách duy nhất là thông qua hình thức thừa kế tài sản. Tuy nhiên, nếu chủ tịch có thể tìm được

    Chìa khóa và mật khẩu két bảo hiểm của phu nhân, tôi có thể nhờ người trong ngành giúp đỡ mở két bảo hiểm. Vậy được. Để tôi tìm thử xem. Còn về người đã sắp xếp bố mẹ giả cho Đào Luân, điều tra thế nào rồi? Người bố giả đó

    Nhận tiền của người khác, rồi cầm tài liệu để diễn kịch. Tài liệu DNA và chiếc khuyên tai giả, đều là người khác gửi cho ông ta. Nghe chừng có vẻ không có kế hoạch lâu dài. Chỉ là biện pháp đối phó. Lừa được bao lâu hay bấy lâu thôi.

    Người bố giả đó, chưa từng gặp người đã liên lạc với ông ta. Trương tổng, đã bắt đầu được chưa ạ? Chờ mọi người đến đủ rồi hãy bắt đầu. Xin lỗi mọi người. Đào Luân. Lần đầu tiên đi họp đã đến muộn rồi. Lần sau hãy chú ý nhé. Xin lỗi.

    Ngồi đi. Đây là Đào Luân. Anh ấy cũng là một trong những người thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Lễ kỉ niệm thành lập công ty năm nay, sẽ do hai chúng tôi cùng phụ trách. Đây cũng được coi là thời kì quá độ của Đào Luân sau khi nhậm chức.

    Mong mọi người hãy chiếu cố. Mọi người vỗ tay chào mừng nào. Bắt đầu được rồi đó. Mời mọi người nhìn lên màn hình máy chiếu. Chủ đề của lễ kỉ niệm lần này của chúng ta là bảo vệ môi trường. [Kế hoạch lễ kỹ niệm 20 năm thành lập công ty]

    [Tập đoàn Tứ Hải] Ngoài các hoạt động khuyến mãi như năm ngoái, chúng ta sẽ tổ chức thêm một loạt các hoạt động giảm giá ở các quầy ăn uống. Trong bữa tiệc kỉ niệm, chúng tôi còn đặc biệt mời đến nhà thiết kế thời trang nổi tiếng của Thụy Điển,

    Để tổ chức một buổi trình diễn thời trang quy mô nhỏ, với trang phục được thiết kế bằng các chất liệu tái chế. Cụm từ “bảo vệ môi trường” này, liệu có rộng quá không, có hơi phù phiếm không? Hoạt động khuyến mãi kỉ niệm thành lập công ty,

    Năm nào chúng ta cũng tổ chức. Năm nay có thể sáng tạo hơn chút không? Buổi trình diễn thời trang với chất liệu là đồ tái chế, mà cô vừa nói lúc nãy, nghe có vẻ khá thú vị. Tuy nhiên nguồn tài chính thì sao?

    Khi nào tôi có thể nhận được báo cáo tài chính cho việc đó? Còn nữa… Đào Luân. Anh có muốn bổ sung ý kiến gì không? Không. Tôi thấy Trương tổng nói rất đúng. Vậy tôi sẽ nói tiếp. Còn cả kế hoạch quảng cáo, kế hoạch bảo an,

    Danh sách các khách mời dự kiến của các phòng ban, cùng lịch trình cụ thể trong buổi tiệc, khi nào mới báo cáo cho tôi biết? Ngân sách quảng cáo bắt buộc phải điều chỉnh. Chúng ta phải ưu tiên ngân sách cho các dự án đa phương tiện và truyền thông. Hiểu chưa?

    [Tổng giám đốc] Văn phòng làm việc của anh vẫn chưa được chuẩn bị xong. Mấy ngày này anh chịu khó ngồi chỗ tôi làm việc. Không cần đâu. Tôi chỉ muốn học hỏi kinh nghiệm ở anh, rồi xem xem bình thường anh hay làm thế nào thôi. Không sao. Cứ ngồi đi.

    Thật đấy. Phải rồi. Có phải trong số các cổ đông có một người tên là Chung Diệu không? Chú Chung? Sao tự nhiên anh lại hỏi về chú ấy? À không. Trước đây khi tôi còn ở Hostel, tôi từng nghe đến tên của người này.

    Chính ông ấy đã bắt đầu trào lưu kinh doanh Hostel. Vì vậy tôi muốn nhờ ông ấy chỉ bảo thêm. Chưa biết chừng có thể giúp ích cho Hostel Hựu An. Cảm ơn anh đã luôn nhớ đến Hostel. Có dịp tôi sẽ giới thiệu hai người với nhau.

    Vậy tôi cảm ơn trước nhé. Ông Lưu. Nào. Tôi kính ông. Ông Lưu. Hai nhà chúng ta, đã kết giao bạn bè biết bao năm rồi. Thôi thôi thôi. Đừng giở cái giọng điệu cũ rích ấy nữa. Kết giao bạn bè cái gì chứ? Tập đoàn Tứ Hải các người được đấy.

    Dạo này toàn lên báo suốt thôi. Lại còn lấn sân cả vào giới giải trí. Ngày nào cũng chễm trệ trên hot search. Cái cậu con trai nổi tiếng của ông, Trương Mẫn đó, trước đây nó tên là gì nhỉ? Trương Mẫn là con nuôi của Trương Kính Trung.

    Ông Trương, ông được đấy. Lắm trò thật đấy. Bao nhiêu năm nay, ông không nghĩ sẽ giải thích gì với tôi sao? May mà Na Na không kết hôn với cậu ta. Nếu không, đứa con gái rượu của tôi, bị ông hại thê thảm rồi đó. Ông Lưu.

    Chính vì có liên quan đến Na Na, nên hôm nay tôi mới cất công đến đây, chuộc lỗi với ông đây. Cố gắng hóa giải hiểu lầm giữa hai chúng ta. Dạo này sức khỏe vợ ông thế nào rồi? Ông đừng buồn quá. Chị dâu là người tốt.

    Người tốt sẽ được báo đáp. Ông Trương, tôi nói ông nghe. Công ty dù thế nào cũng chỉ là chuyện kinh doanh. Không thể quan trọng bằng người thân được. Chúng ta làm việc cả đời, suy cho cùng cũng đều là vì người thân, đúng không? Bây giờ tôi rất hối hận.

    Hối hận, vì trước đây khi mẹ Na Na còn bị bệnh, nhà rất nghèo, không có điều kiện, nên chỉ chăm lo kiếm thật nhiều tiền, để bà ấy có điều kiện chữa trị tốt hơn. Thế là ngày nào cũng bận rộn kiếm tiền. Rồi từ đó, mỗi người một phương trời.

    Ông Trương. Hãy nghe tôi. Đừng để mất đi rồi mới hối hận. Cũng không kịp đâu. Biết chưa? Vốn dĩ tôi cũng đã hứa với Thiên Hoa, chờ khi nào chuyện liên hôn giữa hai nhà chúng ta xong xuôi, tôi sẽ tuyên bố từ chức,

    Yên tâm cùng du ngoạn bốn phương với bà ấy. Nào. Cậu. Tiểu Mẫn. Mau ngồi đi. Cậu tìm Đào Luân. Cháu xem, cháu về nhà được một thời gian rồi, mà cậu vẫn chưa trò chuyện hẳn hoi được với cháu. Hay là chúng ta tìm dịp nào đó,

    Cùng ăn cơm trò chuyện với nhau đi. Tối nay sao ạ? Tối nay cháu phải về Hostel. Cháu đã hẹn trước với họ rồi. Hay là hôm khác đi. Được. Đã quen với công việc chưa? Cũng tạm ổn ạ. Thằng bé Tiểu Mẫn ấy mà,

    Trước giờ nó luôn làm việc ở vị trí lãnh đạo. Bây giờ từ người quyết sách trở thành người trợ giúp, có thể nói năng, làm việc có hơi… Cháu biết đó. Cháu khoan dung với nó chút nhé. Thực ra cháu đã biết Trương tổng được một thời gian rồi.

    Cháu cũng khá hiểu, phong cách làm việc của anh ấy. Vậy thì tốt. Tiểu Mẫn. Cậu nghe nói, anh rể cậu đuổi cháu ra khỏi nhà rồi. Cháu có cần cậu nói giúp cháu vài câu không? Cậu. Không cần đâu. Bây giờ là giờ làm việc.

    Có chuyện gì về nhà rồi hãy nói. Cậu làm phiền hai cháu làm việc à? Vậy cậu đi trước nhé. Để cháu tiễn cậu. Có dịp hai cậu cháu phải trò chuyện nhiều hơn nha. Vậy cháu hẹn cậu dịp khác ạ. Cậu và mẹ có hòa hợp không? Với tính cách của mẹ,

    Mẹ sẽ không bất hòa với ai đâu. Nếu anh muốn biết điều gì khác nữa, tôi nghĩ tốt nhất anh nên hỏi chủ tịch. Trước đây tôi và Tiểu Khê rất hay nói đùa với nhau rằng, sống ở gia đình anh áp lực chết đi được,

    Hoàn toàn khác với thế giới của chúng tôi. Thần kì thật. Không ngờ đó lại cũng là gia đình của tôi. Chào mừng quý khách. Xin hỏi hai vị đã đặt phòng trước chưa ạ? Đặt trước rồi. Tên đăng kí chắc là tên con gái tôi. Tên là Trương Gia Linh.

    Hai vị chờ một lát. Để tôi xem lại ạ. Mùi gì thế nhỉ? Hôi quá đi mất. Rất xin lỗi. Tôi vừa sơn móng chân xong nên hơi có mùi một chút ạ. Mùi cá ươn mà. Giường dưới phòng 4 người. Mời hai vị xuất trình giấy tờ. Phòng 4 người? Đùa à?

    Chúng tôi đặt phòng có giường lớn cơ mà. Chỗ chúng tôi chỉ có phòng 4 người và phòng 8 người thôi. Không có phòng có giường lớn. Nếu quý khách không thích ở ghép với người khác, thì có thể thuê trọn cả phòng 4 người luôn.

    Như vậy là có thể ngủ giường lớn rồi. Chủ của cô đâu hả? Anh cả. Có người cần gặp. Đây ạ. Xin chào. Tôi là chủ Hostel. Sao vậy ạ? Lúc nãy cậu có nghe thấy nhân viên của cậu nói năng thế nào không? Thái độ phục vụ kiểu gì thế hả?

    Mong chú bớt giận. Có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng. Giường lớn còn không có. Hostel của các người là lừa đảo à? Rõ ràng là chú tự đặt phòng 4 người ở trên mạng mà. Liên quan gì đến tôi chứ? Không ở nữa, không ở nữa. Thưa chú, thưa chú.

    Có gì chúng ta từ từ thương lượng mà. Vẫn thương lượng được mà. Sao thế anh? Họ đặt phòng 4 người. Còn muốn giường lớn nữa. Chúng ta hết phòng có giường lớn rồi mà. Dương Lâm, mau đi dọn dẹp phòng của Trương tổng đi. Mau lên. Chúng ta thương lượng lại đi.

    Thưa chú, nào, đây ạ. Con gái cũng có lòng mà. Nó vừa mới đi làm. Để tôi gọi điện bảo nó hủy đặt phòng. Xin lỗi, xin lỗi. Chúng tôi đã sắp xếp phòng cho hai vị rồi ạ. Vẫn còn một phòng có giường lớn ạ. Có. Đúng vậy.

    Nếu hai vị không chê, chúng tôi sẽ xếp phòng ạ. Quý khách đừng chê phòng chúng tôi hơi giản dị nhé… Đúng thế, đúng thế. Được rồi, được rồi. Ông xem, người ta xếp phòng cho chúng ta rồi mà. Cứ coi như vì con gái mình. [Lối ra] Chủ tịch.

    Đây chính là đồ trong két bảo hiểm cá nhân của phu nhân. Đã lấy ra hết rồi. Trong vòng nửa tiếng, tôi phải đem trả lại về chỗ cũ.

    [Chồng của bà vì tài sản của bố bà nên đã vứt bỏ con ruột, tìm con riêng của mình là Trương Mẫn để thay thế] Thẩm Tú Chi đâu? Thẩm Tú Chi được Trương tổng đưa vào viện điều dưỡng rồi ạ. Nghe nói là do tinh thần không ổn định,

    Đang tiếp nhận điều trị ạ. Em về rồi đây. Bộ đồ ghê chưa… Anh cả. Lịch lãm quá. Có đúng là Đào Luân nhà mình không thế? Sao? Không quen em nữa hả? Gặp trên đường anh còn không dám bắt chuyện với cậu nữa đó. Bộ đồ này chắc đắt lắm.

    Đừng vậy mà. Không hợp với em đúng không? Thôi đi. Về rồi tối nay không được đi đấy nhé. Ở lại đây ăn cơm. Cảm ơn anh cả. Chú ba. Màn Thầu. Chờ chút, cháu nhìn gì thế? Quà đâu? Quà gì thế? Chú về đây tay không sao?

    Chú vừa tan làm xong về đây luôn. Trong phim người ta có diễn thế đâu. Con trai nhà giàu bị lạc mất bao nhiêu năm, lần đầu tiên về lại gia đình đã nhận nuôi mình, đều chở cả một xe quà về đó. Vậy sao? Anh hai. Em về rồi này.

    Anh bị cảm cúm rồi. Tối nay không cần gọi anh ăn cơm đâu. Đồ ăn đạm bạc quá. Đi thôi. Đào Luân, anh về rồi à? Tiểu Khê. Trương tổng không về cùng anh sao? Không. Cô. Cô đúng là chỉ biết yêu đương thôi. Vấn đề quan trọng bây giờ là,

    Chú ba đi tay không về đây đấy. Cứ tưởng về đây mọi người sẽ vui lắm. Không ngờ, đứa nhỏ thì chỉ cần quà, người lớn thì chỉ cần… đàn ông. Lần sau nhất định chú sẽ mang quà về cho cháu. Được không? Em thì… Kể bọn anh nghe đi.

    Được làm người thừa kế tập đoàn Tứ Hải, cảm giác thế nào? Mọi chuyện đường đột quá. Đến giờ em vẫn mông lung đây. Vậy anh hãy chia sẻ với bọn em xem, trong vô số những suy nghĩ mông lung đó, anh đã từng nghĩ đến, kết quả cuối cùng

    Là thế này chưa? Thật sự là chưa. Anh nghĩ, nếu chúng ta biết trước được tương lai chúng ta sẽ thế nào, vậy thì cuộc sống còn có ý nghĩa gì đâu chứ. Những người, vừa không nhớ được quá khứ, vừa mơ hồ về tương lai của mình như em,

    Chắc cũng được coi là hiếm rồi đó. Bây giờ anh là cá chép vàng rồi. Vậy mà cứ làm như mình bị thiệt thòi không bằng. Theo em thấy, Tiểu Khê nhà chúng ta, có phúc mà không biết hưởng, có mắt mà không thấy Thái Sơn. Em đã nói với Tiểu Khê rồi.

    Đào Luân, từ giờ trở đi, em bỏ phiếu cho anh. Thu lại! Vậy em ở lại đây một đêm đi. Dù sao anh cũng muốn nghe xem, mấy ngày này em đã sống thế nào. Được thôi. Được. Anh cả. Làm gì có chỗ cho Đào Luân ở. Chẳng phải nhà cây đã có…

    Anh cả. Nhà cây đã cho thuê rồi sao? Anh cả, chúng ta đã nói căn phòng ở nhà cây sẽ để cho em ở mà? Chú em đừng lo. Tối nay anh sẽ làm mấy món ngon. Chúng ta uống vài ly. Đúng. Đào Luân. Tiểu Khê. Anh nhìn gì thế?

    Nhìn nhà cây của anh à? Lạ thật đấy. Vốn dĩ anh tưởng, tìm được bố mẹ ruột của mình, anh sẽ có được cảm giác ấm áp của gia đình. Nhưng hiện giờ, anh lại cảm thấy anh càng giống cô nhi hơn. Nơi này không phải nhà của anh.

    Nơi đó cũng không phải nhà của anh. Cảm giác chẳng có chỗ nào là nhà của anh. Đào Luân. Dù bố mẹ ruột của anh là ai, nơi này cũng luôn là nhà của anh. Vậy sao? Đúng vậy. Nhưng anh nghe nói, hôm nay mọi người đã cho thuê nhà cây rồi.

    Anh nghĩ nhiều rồi. Đó là vì sáng nay, có vị khách nhất quyết muốn ở phòng có giường lớn. Vậy nên bọn em mới cho thuê. Anh đùa đó. Mấy ngày nay anh phải làm việc cùng Trương Mẫn. Anh mới biết những năm nay anh ta phải làm rất nhiều việc.

    Những việc này anh đều không có hứng thú. Nhưng anh vừa về, lại cướp đi tất cả, tất cả mọi thứ, từ tay của anh ta. Tự nhiên anh cảm thấy anh giống như một cái hố đen, hút hết sạch mọi may mắn của những người xung quanh. Anh lại thế rồi.

    Cuộc đời mỗi người như thế nào, là chuyện riêng của họ. Mỗi người đều có những may mắn mà anh không thấy được, và những bất hạnh mà anh thấy được. Vì vậy, những chuyện này không hề liên quan đến anh. Cảm ơn em. Sao lại cảm ơn em? Sao?

    Ngô Thiên Hoa chưa tỉnh lại, nên ông cần một bà vợ để thay thế à? Chuyện này là bà làm phải không? Là hắn. Hắn biết hết rồi. Hắn là ai? Hắn sẽ gây bất lợi cho Tiểu Trì của chúng ta. Trương Kính Trung. Hổ dữ không ăn thịt con.

    Mọi lỗi lầm đều là của tôi. Nó cũng là con ruột của ông. Ông không được bỏ mặc nó. Ông không được bỏ mặc nó. Rốt cuộc bà đang nói cái gì? Trương Kính Trung. Hắn nói đúng. Hắn nói đúng. Lẽ ra lúc đó không nên mềm lòng.

    Lẽ ra lúc đó nên trừ khử thằng bé đó luôn. Trừ khử nó rồi sẽ có thể yên tâm luôn. Trừ khử nó rồi, con trai của tôi mới không phải lo nghĩ gì. Trương Kính Trung. Có phải lúc trước ông luôn mong con trai tôi chết luôn trong bụng mẹ không?

    Có phải ông luôn mong con của chúng ta chết đi không? Bây giờ thành ra thế này ông đã thỏa mãn chưa? Ông hãy trả lại con trai cho tôi. Trả lại con trai cho tôi. Bà làm gì thế hả? Trả lại con trai cho tôi.