Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 25 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 25 [Chồng của bà vì tài sản của bố bà nên đã vứt bỏ con ruột, tìm con riêng của mình để thay thế Trương Mẫn] Nhớ kỹ. Về trường phải nghe lời thầy cô giáo. Vâng ạ.

    Còn nữa, không được bắt nạt bạn học, cũng đừng để bạn học bắt nạt. Mẹ. Vậy con có thể cầm ngôi sao này đến cho các bạn học xem không? Đương nhiên là được. Ngôi sao đẹp như vậy, các bạn nhất định sẽ thích. Giữ cho chắc. Tuyệt đối đừng làm mất.

    Được rồi. Thơm mẹ nào. Ngoan thật. Được rồi, đi thôi. [Kết quả kiểu tra Giám định DNA cho thấy Đào Luân và Vương Hâm Sâm có 12 locus không phù hợp với quy luật di truyền. Khả năng di truyền gien là 0,00087%.] La Khê. La Khê. Có người tìm em này. Ai thế?

    Trương Mẫn. Cậu đã cho anh ấy uống thuốc gì thế. Chuyện gì vậy? Làm gì thế? Cô La. Tôi đã nói với anh ấy tôi có việc không thể đi gặp anh ấy mà. Cô La, cô yên tâm đi. Cô có việc gì liên quan đến công việc

    Cứ giao cho chúng tôi làm. Chúng tôi đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ đâu đánh đó. Vậy thì thoải mái rồi. Cậu nói cho rõ. Cậu chỉ phụ trách công việc của La Khê hay thầu luôn việc của chúng tôi? Không cần đâu.

    Vừa nhìn đã biết là ý tưởng rách của thư ký Tiêu. Em thấy hai bộ quần áo này rất thích hợp với hai anh đấy. Các anh mặc đi. Tiểu Khê. Tiểu Khê, em không cần quà cũng được, nhưng mấy cậu nhân viên này anh cần thiết mà.

    Không phải cậu nói làm vậy thì cô ấy sẽ vui sao? Đúng vậy. Không phải cậu nói làm vậy sẽ thể hiện được tâm ý của tôi sao? Đúng vậy. Đúng cái rắm. Tổng giám đốc Trương, mười mấy em gái nhỏ ngày trước của tôi đều giải quyết được bằng hoa mà.

    Em gái nhỏ? Cậu bảo La Khê là em gái nhỏ sao? Không phải. Bỏ xuống cho tôi. Cậu có biết nói chuyện không hả. Tôi không phải ý đó… Tôi nói cho cậu biết, nếu vẫn không giải quyết được thì đừng có làm nữa.

    Giờ ngay cả điện thoại của tôi cô ấy cũng không thèm nghe. Tổng giám đốc Trương, tôi nghĩ ra rồi. Những ý tưởng trước kia của tôi chưa đủ tinh tế. Bình thường mà nói, tặng một bó hoa chắc chắn là sẽ thành công. Nhưng đây không phải tình huống bình thường.

    Anh xem. Cô La không phải là một cô gái bình thường. Anh cũng không phải một chàng trai bình thường. Hoa như thế này anh có thể tặng một năm 365 ngày. Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền đối với anh không thành vấn đề. Cho nên,

    Tôi nghĩ anh nên tự tay làm cho cô La một cái gì đó. Tự tay? Thiên Hoa, ở Mỹ anh đã mời một bác sĩ là chuyên gia về bệnh sỏi tai cho em. Tim của em cũng không tốt, chuyện chữa trị váng đầu cũng phải cẩn thận chút.

    Hai ngày nữa anh sẽ mời bác sĩ tới khám cho em. Cứ để như thế cũng không phải cách. Thiên Hoa, em không ăn nữa à? Em thấy hơi khó chịu, em đi nghỉ trước đây. Đúng đúng đúng. Đừng xúc gãy cái rễ đó. Xúc cả đất nữa à?

    Không được xúc cả đất đó lên. Tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải như anh mà không biết nhổ rau nữa à? Trường kinh doanh của chúng tôi không dạy tôi nhổ rau. Trường không dạy thì anh không học à. Anh từng nghe câu

    Phải phát triển toàn diện đức, trí, thể, mỹ chưa? Cái này thể hiện khả năng động tay động chân của anh quá kém. Lúc rảnh tôi phải rèn đúc cho anh mới được. Vất vả thật. Ngay cả lá cũng mất rồi. Anh làm chậm một chút, nhẹ một chút được không hả.

    La Khê đến rồi. Tổng giám đốc Trương nhổ rau đúng là không tệ. Tổng giám đốc Trương, anh ở đó làm gì thế? Không thấy sao, anh ờm nhổ rau. Không phải trong game đều đến lúc thì phải đi nhổ rau sao? Nông trại vui vẻ? Hôm nay

    Anh đã hủy hết đơn đặt hàng của hostel này rồi. Như vậy thì em sẽ có cả ngày ở bên cạnh anh, hẹn hò với anh. Vui không? Cái gì? Em yên tâm. Anh đã bồi thường đầy đủ cho các khách hàng. Anh điên rồi. Sao thế? Sao lại giận rồi?

    Tổng giám đốc, sao anh lại bá đạo như vậy. Tại sao lúc nào cũng chỉ nghĩ cho mình anh thế? Anh nghĩ cho mình? Anh làm những chuyện này không phải đều là vì em sao? Em là vật nuôi của anh à? Ý nghĩa cuộc đời em là đợi anh rảnh rỗi

    Tới tìm em chơi sao? Lúc anh nhớ em em phải gọi là có mặt. Lúc anh không nhớ em, em chẳng tìm thấy anh đâu hết. Vậy em nói cho anh biết anh phải làm thế nào. Rồi anh sẽ đi làm, được không? Em chỉ muốn có một tình yêu đơn giản.

    Nếu ngay cả điều này tổng giám đốc cũng không hiểu, thì em không còn gì để nói nữa. Anh… Anh đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Tứ Hải, mới sáng sớm đã tới hái rau giúp em. Vẫn người cao người thấp, anh… vẫn chưa đủ bình đẳng sao?

    Em nói cho rõ đi. Anh chưa từng làm đeo loại giày này làm mấy chuyện vườn tước đâu. Sao cô ấy lại không thích thú chứ? Đúng, sao lại không thích thú nhỉ. Sao lại không vui chứ? Đúng, sao lại không vui nhỉ. Không hiểu. Tôi cũng không hiểu. Tổng giám đốc Trương,

    Làm xong rồi à? Đây. Sao lại có chút không vui thế? Đừng để trong lòng. Em gái tôi nóng nảy khó chịu là chuyện quá bình thường. Nhưng cậu để mọi chuyện phát triển đến mức này, khiến nó không có cảm giác an toàn cũng là chuyện rất bình thường.

    Người làm anh như tôi có thể hiến cho cậu hai chiêu. Đại ca. Cậu nghe tôi nói, có phải cậu thật sự thích La Khê không? Còn phải nói. Được. Vậy thì cưới con bé đi. Cưới cô ấy? Với dáng vẻ ban nãy của cô ấy cho dù tôi có cầu hôn

    Cô ấy cũng sẽ không đồng ý. Sao lại không đồng ý. Không không không. Tổng giám đốc Trương, tôi thấy cái này được đó. Người anh em nói đúng lắm. Tổng giám đốc Trương, cậu không hiểu La Khê nói gì, nhưng tôi là anh trai nó, tôi hiểu. Cậu nghĩ kỹ mà xem.

    Sự tôn trọng lớn nhất của một người đàn ông dành cho người phụ nữ là gì? Tiền. Tiền là sự tôn trọng lớn nhất với tôi. Chính là lời hứa. Chính là cưới cô ấy. Em rể. Chuyện này khi về cậu cứ suy nghĩ đi. Yên tâm, về phía Tiểu Khê

    Tôi sẽ khuyên giúp cậu. Em rể. Không phải. Anh bỏ cái này xuống. Nói trước, nói xong rồi cuối cùng… Được được. Được được. Nào, nói đi. Không sao. La Khê, chúng ta có thể chọn vợ chọn chồng, nhưng không thể chọn tình yêu. Yêu em không phải lựa chọn của anh

    Mà là bản năng của anh. Em đồng ý lấy anh không? Không lấy. Tại sao? Anh nói toàn những thứ gì thế. Hôm qua tôi đã nghĩ cả một buổi tối đấy. Nghĩ cả buổi tối mà chỉ nghĩ ra từng này? Anh nên nói một số chuyện hai người từng trải qua,

    Một số thứ xuất phát từ nội tâm. Tình huống kiểu như anh tra trên mạng cái là ra hết. Cố gắng nghĩ, làm lại làm lại. Được được. Phu nhân, đây là thứ bà muốn. Chị Trần, sau này không được nói chuyện này với bất cứ ai.

    – Được, phu nhân. – Đi thôi. [Bản mẫu giám định tóc của Trương Kính Trung và Trương Mẫn cho thấy chỉ số quan hệ cha con là 99,9999%] Bà Thẩm, lát nữa phu nhân sẽ xuống. Mời bà ngồi. Cảm ơn. Tôi vẫn còn chút chuyện chưa làm xong, tôi qua đó trước.

    Mời ngồi. Thiên Hoa. Thiên Hoa. Thiên Hoa, cô làm sao thế? Người đâu. Người đâu mau tới đây. [Giấy chứng tử của Trương Mẫn] Chủ tịch, Đào Luân đã làm lại giám định quan hệ ruột thịt ở Mỹ, kết quả là không phù hợp. Người mà cậu ấy tìm được

    Tuyệt đối không phải bố ruột. Ngoài ra, tôi còn một tài liệu quan trọng muốn đưa cho ông. Hiện giờ nó ở đâu? Đang trên máy bay về nước. Máy bay hạ cánh một cái lập tức dẫn nó đến gặp tôi. Được. Alo. Cái gì? Phu nhân bị ngất? [Trương Mẫn] Tiểu Khê,

    Em lên xem khách ở trên nhà cây có cần gì không. Nhà cây? Chúng ta cho khách ở nhà cây từ bao giờ thế? Người ta trả tiền để lên trên đó ngắm phong cảnh. Đương nhiên phải mở cửa rồi. Đi đi. Đi mau. Em biết rồi. Làm gì có ai.

    Thế này là sao? Tặng em. Từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau, anh đã biết em chính là người anh muốn gặp, em chính là người anh muốn ở bên cạnh tới cuối đời. Lấy anh nhé? Nhẫn kim cương to thật. Đương nhiên.

    Đời này tổng giám đốc Trương của chúng tôi chỉ cầu hôn lần này thôi đấy. Vậy lần với Lưu Văn Na… Nhẫn của La Khê to hay nhẫn của Lưu Văn Na to? Của ai to, của ai nhỏ, không quan trọng, không quan trọng. Thân hình của em gái miễn chê.

    Được rồi, đừng hát nữa. Sao anh không hối thúc em? Có thể hối thúc bừa bãi sao? Hối thúc mạnh hay hối thúc nhẹ. Sau đó, cái đó. Dù sao người tổng giám đốc Trương hối thúc cũng là em gái chúng ta, làm cho em ấy cười haha. Cười xong chưa?

    Anh rất nghiêm túc đấy. Nhưng mà là ai bảo anh cầu hôn em đấy? Chuyện cầu hôn sao có thể ai bảo anh làm thì anh làm được. Đương nhiên là tự anh muốn làm. Anh muốn cưới em. Vậy sao? Là anh cả đúng không? Ở đây. Anh cả.

    Nói cho cô ấy biết rồi à? Tiếng gì thế nhỉ. Chính là em. Chính là em, chính chính chính là em. Tổng giám đốc sát phạt quyết đoán của chúng ta sao lại nghe lời khuyên tình cảm của anh cả em chứ. Vậy nên đáp án của em là gì? Trương Mẫn,

    Anh thật sự thật sự thật sự rất dễ thương. Em cũng cảm ơn anh đã lôi kéo cả gia đình em để tạo cho em một bất ngờ lớn thế này. Sau đó thì sao? Đáp án của em là… “Không”? Vậy tức là đồng ý rồi. Hiện tại thì không. Để sau đi.

    Để sau rồi nói. Anh nghiêm túc đó. Em biết. Mặc dù tình cảm là chuyện của hai người, nhưng kết hôn thì không. Anh đã nhận được sự chúc phúc của người nhà em, nhưng em vẫn chưa được người nhà anh công nhận. Chiếc nhẫn này

    Xem như tín vật định tình của hai chúng ta. Được không? Em đã nói rồi. Alo. Em nhận lấy đi được không? Tín vật định tình. Không được. Tổng giám đốc Trương. Là tâm ý của anh. Tổng giám đốc Trương. Nhận lấy. Tổng giám đốc Trương. Xảy ra chuyện rồi.

    Dì bị ngất rồi. Cái gì? Em cầm lấy nhé. Nhẫn này. [Phòng cấp cứu] Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên phu nhân lại ngất? Tôi thật sự không biết. Mấy ngày nay sức khỏe phu nhân không tốt lắm. Nhưng lúc trưa vẫn ổn. Chiều nay

    Có người đột nhiên gửi một phong thư cho phu nhân. Phu nhân dặn dò… Sau này không được nói chuyện này với ai. Cô ấy dặn dò cái gì? Dặn không được nói với ông. Đã đến lúc nào rồi. Có gì mà không thể nói. [Giấy chứng tử của Trương Mẫn]

    Đây là cái gì? Ai gửi cho cô ấy? Tôi không biết. Phu nhân không nói với tôi. Có lẽ phu nhân đọc được cái này nên mới ngất. Phu nhân rất cẩn thận, sau khi thấy cái này thì quay về phòng. Nếu không phải bà Thẩm đến,

    Tôi còn không biết phu nhân bị ngất. Bà Thẩm? Phải. Chính là bà Thẩm – Thẩm Tú Chi bạn của phu nhân. Anh rể. Sao đột nhiên chị em lại bị bệnh thế? Tôi cũng không biết. Bác sĩ vẫn đang cấp cứu ở trong. Thím Trần, rốt cuộc chị tôi bị làm sao?

    Nói đi. Tôi… Tôi… Thím Trần, về nhà mang mấy bộ quần áo sạch của phu nhân đến đây. Đi đi. Vâng chủ tịch. Vậy tôi đi trước đây. Thím Trần thì biết cái gì, đợi bác sĩ ra rồi nói. [Toà khám tổng hợp] Bố. Mẹ con sao thế? Sao đột nhiên lại ngất?

    Ông Trương. Bác sĩ Trần, Thiên Hoa sao rồi? Mẹ tôi thế nào rồi? Bà Ngô không bị nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng tình hình không lạc quan lắm. Bà ấy mắc bệnh sỏi tai thường niên, lần này tái phát đã dẫn tới rối loạn chức năng não nghiêm trọng,

    Chính là chướng ngại ý thức lâm sàng. Là sao? Nói một cách đơn giản, hiện tại bệnh nhân đang rơi vào trạng thái hôn mê, mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lúc nào có thể tỉnh lại, có thể tỉnh lại hay không vẫn chưa biết được.

    Muốn đeo thì đeo đi. Bày vẽ làm gì. Đeo vào không tiện làm việc. Nếu mình là cậu, ban nãy mình sẽ chấp nhận. Nhân lúc đầu óc anh ta chưa tỉnh táo, mau chóng tóm lấy. Bằng không ngày nào đó anh ta hết cảm giác tươi mới với cậu.

    Chỉ có cậu khóc thôi. Dương Lâm, mình cực kỳ muốn biết một chuyện. Chuyện gì? Cậu nói xem, hai người anh trai ngốc nghếch của mình bao giờ mới tỉnh táo đây? Không nghe lời khuyên của người có lòng, khóc đừng trách. Lười nói với cậu. Mình đi tắm đây.

    Rốt cuộc là ai chứ. Ai thế? Cô nói đi. Rốt cuộc cô đã làm gì Thiên Hoa mà biến cô ấy trở nên như vậy? Tôi đã cảnh cáo cô không được tới nhà tôi, không được chạy quanh cạnh Thiên Hoa. Tại sao cô không nghe? Tôi đã làm gì.

    Hôm nay nếu không có tôi, cô ta đã chết trong phòng mà không ai biết rồi. Cô đừng giảo biện. Tôi hỏi cô. Tiểu Trì đã can dự vào bao nhiêu? Tiểu Trì không biết gì cả. Anh nhìn đi, Ngô Thiên Hoa mà anh tâm tâm niệm niệm

    Đã nghi ngờ anh từ lâu rồi, cô ta luôn lén điều tra sau lưng anh. Vương Kính Trung, tôi thề với trời [Chỉ số quan hệ cha con của Trương Mẫn và Trương Kính Trung là 99,9999%] hôm nay lúc tôi đến đó cô ta đã ngất rồi. Tôi thấy trong tay cô ta

    Là giám định quan hệ cha con của anh và Tiểu Mẫn. Tôi lo bí mật mà chúng ta vất vả giấu diếm bao năm nay bị cô ta biết nên mới đổi từ giấy chứng minh. Cho nên trên người cô luôn mang theo tờ giấy chứng minh con trai tôi chết?

    Tôi đã nói với cô từ lâu. Nếu cô nghĩ cho Tiểu Trì thì nên rời xa nó, cách xa nó một chút. Chuyện trở nên như bây giờ. Nếu để tôi phát hiện chuyện này có liên quan đến con trai cô, cho dù nó là con trai tôi

    Tôi cũng sẽ không tha cho nó. Tiểu Khê. Đào Luân? Sao anh lại về đây? Được. Tôi biết rồi. Chủ tịch, chuyến bay của Đào Luân đã hạ cánh xuống Trung Quốc từ hai tiếng trước rồi. Còn nữa, tôi phát hiện ra video này. Ngài xem nó đi.

    Hiện giờ Đào Luân đang ở đâu? Ở Hostel Hựu An. Có cần gọi cậu ấy đến gặp ngài ngay bây giờ không? Hiện tại tổng giám đốc đang ở đâu? Tổng giám đốc Trương sao? Tổng giám đốc Trương chắc vẫn đang ở bệnh viện trông phu nhân. Đưa tôi đến hostel đó đi.

    Chào mừng Đào Luân trở về. Mệt chết rồi. Nào, chúng ta lấy trà thay rượu. Uống một hớp. Cậu đã tìm được bố mẹ ruột, sao không ở lại đó lâu hơn? Đúng vậy. Thích không? Sao thế. Không… Không phải là tìm nhầm chứ? Đúng vậy. Anh cả,

    Đào Luân ngồi cả ngày trên máy bay chắc cũng mệt rồi. Có chuyện gì để ngày mai hẵng nói. Đúng, đúng. Ngồi máy bay rất mệt. Nghỉ ngơi sớm chút. Mới cả hôm nay tổng giám đốc Trương đến đây cầu hôn, mọi người cũng đủ mệt rồi.

    Anh ta cầu hôn em rồi sao? Đúng vậy. Sau này nhà chúng ta có thêm thành viên mới rồi. Đúng vậy. Giờ cháu chính thức tuyên bố cháu muốn làm couple fan của cô và chú Trương Mẫn, cháu còn nghĩ xong tên tiếp ứng rồi cơ, gọi là “Fighting couple”.

    Fight cái gì cơ? Fighting. Cố lên. Tổng giám đốc Trương. Tổng giám đốc Trương. Tổng giám đốc Trương. Cậu làm gì thế? Dọa tôi hết hồn, anh… Cậu nhỏ tiếng chút không được à. – Đang ở bệnh viện đấy. – Xin lỗi.

    Không phải tôi cố ý nói to làm ảnh hưởng bà Ngô đâu. Nếu mẹ tôi nghe thấy thì tốt rồi. Tổng giám đốc Trương, hơn 10 giờ rồi. Tôi mới mua chút đồ ăn ngoài. Hay là chúng ta ăn gì đó trước đi. Buổi tối anh chưa ăn gì đúng không?

    Sao thế? Lại đau đầu à? Không sao. Thuốc của tôi đâu? Lấy cho tôi ít thuốc. Thuốc cái gì, đúng lúc đang ở bệnh viện đi kiểm tra luôn. Đi. Không sao. Uống ít thuốc là được. Không sao cái gì. Không thể cứ uống thuốc mãi được. Xin lỗi ngài.

    Muộn vậy rồi, chúng tôi không cung cấp dịch vụ ngủ lại nữa. Chủ tịch? Cái này… Không tiếp đón từ xa, không tiếp đón từ xa. Nhất định là gặp mặt phụ huynh hai bên đúng không? Xin chào, xin chào. Tôi là anh trai Tiểu Khê. Tôi tên Châu Vũ.

    Đừng đứng ngây ở đó nữa, ngồi xuống đi. Nào, ngồi đây, ngồi đây. Tôi có vài lời muốn nói riêng với cậu, có thể dành chút thời gian nói chuyện không? Được. Mời đi bên này. Bên này. Thế này là sao? Đây không phải gặp mặt phụ huynh hai bên,

    Cũng không phải đến gặp con dâu tương lai. Em thấy có lẽ chủ tịch thật sự có chuyện đến tìm Đào Luân. Màn Thầu, viết xong rồi thì đi ngủ đi. Chưa…chưa viết xong ạ. Vậy viết nhanh lên. Ở đây được không? Vậy chủ tịch muộn thế này còn tới tìm tôi

    Là có chuyện gì? Con đã lớn thế này rồi. Ngày mai đến nhà một chuyến, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với con. Đây là danh thiếp của ta. [Trương Kính Trung] Ngày mai trước khi tới hãy gọi điện thoại cho ta trước. Tôi biết rồi. Cảm ơn. Được. Vậy được.

    Nhớ kỹ ngày mai gọi điện cho ta. Con đi ngủ sớm đi. Ông cũng vậy. [Toà khám tổng hợp] Hôm nay có tôi ở đây là được. Cậu về trước đi. Vâng. Đào Luân, tôi chuẩn bị đón nó về nhà. Làm sao? Không giả ngu,

    Giả vờ không biết thân phận của nó nữa à? Trước kia có người cố ý dẫn dắt nó tìm nhầm người nhà. Chắc chuyện này không liên quan đến cậu chứ?