Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 24 Đây là thông tin của Đào Luân mà ông bảo tôi tìm. Đào Luân này đích thực là một cô nhi. Lần này về nước mục đích chính là tìm lại bố mẹ ruột.

    Hồi nhỏ lúc cậu ta bị đưa vào viện phúc lợi đã mất đi ký ức, vì vậy không có bất kỳ manh mối nào về thân phận của chính mình. Có điều nghe nói, mấy ngày trước đăng ký đối chiếu DNA đã tìm được người tương thích,

    Giờ đã đi Mỹ nhận người thân. Đối chiếu DNA này, độ đáng tin lớn cỡ nào? Nếu báo cáo bệnh viện chuyên nghiệp đưa ra đăng ký đối chiếu ở cục công an thành công, có lẽ không có sai sót gì. Đúng rồi, hình như người ở Mỹ nhìn thấy bức ảnh này,

    Nhận ra chiếc hoa tai, nên mới đặc biệt cung cấp DNA đối chiếu. Vậy cậu ta với cô gái tên La Khê có quan hệ gì? Tại sao sau khi về nước còn giúp cô ta quản lý khách sạn? La Khê này với hai anh trai của cô ấy cũng là cô nhi.

    Nhưng hình như hai năm trước mới bắt đầu qua lại với Đào Luân. Cô gái này cũng khá biết lợi dụng người khác giúp cô ta đấy. Đúng rồi, bởi vì Đào Luân từ rất nhỏ đã được nhận nuôi đến Mỹ, nên thông tin trong nước chỉ có từng đó,

    Điều tra khá rắc rối. Vậy có cần điều tra người được coi là bố mẹ ruột ở Mỹ của cậu ta không? Không cần nữa. Cậu đi làm việc đi. Dạ. Khoan đã. Cầm đi tiêu hủy. Rõ. Đồ mà cậu cần, tôi chuẩn bị xong hết rồi. Cảm ơn chú Chung.

    Tiểu Mẫn này, nghe nói Thiên Vĩ ở trong và ngoài nước thu mua rất nhiều cổ phần riêng lẻ. Cậu? Theo tôi được biết, cổ phần không nhiều lắm, nhưng ông ấy kế thừa rất nhiều thứ trong tay Ngô lão gia.

    Thiên Vĩ là người thừa kế hàng thứ nhất của tập đoàn Tứ Hải. Chính vì có cậu, nên tập đoàn Tứ Hải mới rơi vào tay bố cậu. Bố cậu lấy danh nghĩa trải đường cho cậu, nhiều năm nay nắm quyền kinh doanh tập đoàn Tứ Hải. Về chuyện này

    Thiên Vĩ sẽ nghĩ như thế nào? Cháu biết rồi chú Chung. Cháu sẽ xử lý. Tổng giám đốc, cảm ơn món quà của anh. Nếu việc ở công ty quá phiền não, đừng quên em mãi là thuốc đau đầu của anh. Đi thôi. Đi. Cuối cùng vẫn chọn vị có tiền đó à.

    Cậu làm mình giật mình đấy biết không. Chí ít mình đã chọn rồi. Còn cậu thì sao? Khi nào cậu mới chọn một trong số hai anh của mình? Đợi đã. Cậu đến quá trình phủ nhận cũng bỏ qua luôn. Người ta chọn cậu rồi sao? Nói yêu đương với cậu rồi à?

    Xác nhận quan hệ, có dự định lâu dài, hướng tới kết hôn sao? Lúc cậu yêu có nhanh thế này không? Với lại, mình với tổng giám đốc, giữa hai bọn mình có sự ăn ý. Không phải người ta vẫn chưa tỏ tình với cậu,

    Cậu đã tự đồng ý trước rồi đấy chứ? Cậu làm gì thế hả? Có gì đáng xem. Chưa trả lời cậu. Hai vị chủ tịch, tôi nghĩ hai vị nên ở đây nghe ý kiến của tôi trước đã. Bằng không lát nữa trong cuộc họp hội đồng quản trị,

    Mọi người có thể sẽ có chút khó xử. Khó xử? Người trẻ tuổi, đừng quá ngông cuồng, cẩn thận nếm đau khổ. Mời hai vị chủ tịch xem. Miếng đất biểu thị trên tài liệu là miếng đất mới mà tập đoàn BK chuẩn bị thu mua,

    Dùng làm địa điểm tập đoàn Tứ Hải chọn làm khu resort. Chỗ này rất tốt. Khu vực đắc địa, thảm thực vật phong phú, quan hệ quyền tài sản rõ ràng. Chỉ cần vòng qua một khu vực công cộng, có thể gọi là hoàn hảo. Nói trọng điểm.

    Chuyện này, chúng ta từng bàn. Tại sao hạng mục này cứ chậm trễ không có tiến triển? Chính vì khu vực công cộng mấy mét vuông này, chúng ta không cách nào vượt qua. Có điều, tôi đã thay hai vị chủ tịch giải quyết vấn đề này. Vậy sao? Giải quyết thế nào?

    Chủ tịch Lưu không cần biết tôi làm thế nào giải quyết được. Chủ tịch Lưu chỉ cần biết rõ, khu vực công cộng rộng mấy mét vuông này, quyền sở hữu là của tôi. Chủ tịch Trương, anh có biết chuyện này không? Tôi hoàn toàn không biết gì.

    Chuyện con trai anh làm ra, anh không biết sao? Nếu hai vị chủ tịch khăng khăng muốn tôi từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn Tứ Hải, tôi không có ý kiến. Nhưng e là cửa hàng mới của khu resort tập đoàn Tứ Hải sẽ chung sống hòa thuận

    Với chủ nhân khu vực công cộng rộng mấy mét vuông là tôi đây. Nếu hai vị chủ tịch có thể để tôi tiếp tục giữ quyền thừa kế tập đoàn Tứ Hải, tiếp tục làm tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải, thì tôi đương nhiên rất vui lòng

    Nghĩ tới lợi ích của tập đoàn, mà dâng hiến khu công cộng mấy mét vuông của mình. Rõ ràng là chuyện cả ba đều có lợi, mọi người không cần thiết phải vứt bỏ thể diện. Lão Lưu, thế nào? Cuộc họp hội đồng quản trị hôm nay có họp nữa không?

    Họp cổ đông à? Anh nói xem. Nhóc con, được lắm. Chiêu của bố cậu, học được hết rồi. Lão Lưu, đi thong thả. Làm tốt lắm. Tổng giám đốc. Vẫn gọi anh là tổng giám đốc à. Có phải mấy hôm nay không đi làm, nên thấy không quen. Đọc gì thế?

    Sách kinh doanh khách sạn. Em biết bình thường anh rất bận. Nhưng dù chúng ta không có thời gian gặp nhau, tốt xấu gì anh cũng phải trả lời tin nhắn chứ. Tổng giám đốc nghĩ nhà em là khách sạn chắc, mà muốn đến là đến, muốn đi là đi. Nhà em…

    Chẳng lẽ không phải là khách sạn à? Anh biết em không có ý đó mà. Được rồi. Em cũng biết, sau khi anh đưa ra quyết định đó, sẽ có rất nhiều phiền phức mà. Mấy hôm nay đến cơm cũng không ăn tử tế. Nếu em muốn cãi nhau với anh,

    Có thể đợi anh nghỉ một lát đã được không? Ai muốn cãi nhau với anh. Anh có đói không? Anh ăn tạm cái này lót dạ đi. Em vào bếp tìm cái gì cho anh ăn. Em còn chưa so đo với anh

    Chuyện mấy hôm nay không liên lạc được với anh đâu đấy. Ăn bánh mì như thế này, sẽ ngọt hơn chút. Vậy anh ăn nhiều vào. Bây giờ anh đã biết có một kẻ ngốc sẽ lo lắng cho anh, vậy nên sau này anh sẽ chú ý hơn. Được không?

    Hạnh phúc thật đấy. Tới khi nào mới có một người đút mình ăn như vậy đây? Lên… Một chiếc không đủ. Hai chiếc. Ăn đi. Ngon lắm đấy. Anh làm gì thế? Vừa moi ra, à không, vừa chuẩn bị xong. Mang đi. Anh nữa, biến.

    Không phải. Lâm Lâm, em ăn cái này đi. Hai anh đều biến đi cho tôi. Khó khăn lắm mới nướng xong. Em xem. Có đi không? Có đi không? Ăn cái của anh đi. Biến. Bánh này ok lắm mà. Cái này cứng lắm. Tổng giám đốc Trương,

    Tôi đến công ty làm ngày nào cũng nhìn thấy anh, tối về nhà vẫn phải nhìn mặt anh. Chúng ta ngày ngày ở cùng nhau, người khác sẽ hiểu lầm đó. Với lại, tôi cũng cần có không gian riêng của mình chứ. Anh nói có phải không?

    Khách sạn chẳng phải có phòng thuê dài hạn của anh sao? Có thể ở khách sạn mà. Đúng không? Mấy ngày rồi tôi không tới công ty. Ở khách sạn có ổn không? Đúng là nhà địa chủ cũng không có đồ ăn thừa.

    Cả thế giới này chỉ có mỗi khách sạn Tứ Hải chắc. Anh có thể ở khách sạn khác mà. Cả thế giới không chỉ có mỗi khách sạn Tứ Hải, cậu cũng có thể đến khách sạn khác làm việc. Không, không. Tổng giám đốc Trương, tôi sai rồi, sai rồi, sai rồi.

    Chỉ cần anh ưng ý, anh muốn ở bao lâu thì ở, tôi không có ý kiến. Điện thoại kìa. [Việc ở công ty vẫn thuận lợi chứ? Cho dù thế nào em cũng sẽ luôn ở cạnh anh] Cái này uống vào phải bao nhiêu tiền chứ? Thư ký Tiêu này,

    Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu. Anh nói đi. Nếu cậu vô cùng thích một cô gái, nhưng cậu có một chuyện không thể không bắt buộc phải giấu cô ấy, cậu sẽ làm thế nào? Vậy… Vậy còn phải xem là chuyện gì. Với cả, anh muốn giấu bao lâu?

    Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng uống nữa, đừng uống nữa. Rượu này đắt lắm đấy. Đến giờ đi ngủ rồi. Anh vào phòng ngủ đi, đừng chiếm chỗ của tôi. Đi, đi, đi. Đi. Hôm nay tôi ngủ sofa. Cậu ngủ trong phòng. Tôi ngủ trong phòng, anh ngủ sofa? Thật à?

    Uống thêm với anh ly nữa. Uống ly nữa. Kết nối rồi. Đào Luân! Đào Luân! Đào Luân, em thế nào rồi? Có khỏe không? Gần một chút, gần một chút. Em vẫn ổn. Mọi người đừng lo. Em…em tìm được bố ruột rồi. Có vui không? Có lẽ vẫn chưa quen lắm. Không sao.

    Dù sao cũng lâu rồi không gặp nhau mà. Cho dù có huyết thống cũng cần một quá trình mà. Đúng không? Tiểu Khê không ở đó sao? Có đây, đây đây đây. Nào Màn Thầu, lại đây. Lại đây, lại đây. Lại gần một chút. Lại đây, lại đây.

    Anh đã đem hành lý của em bảo với công ty hàng không nhờ họ vận chuyển về rồi. Chắc mấy ngày nữa là tới. Dạo này em vẫn… Sao thế Dương Lâm? Đợi đã. Hello. Bên anh ấy mất kết nối rồi. Chắc chắn do tín hiệu không tốt.

    Đợi lát nữa em ấy gọi lại. Hay là mình gọi lại nhé. Bên phía anh ấy suôn sẻ là tốt rồi. Lưu Văn Na. Nhạc chờ của anh quê thật đấy. Anh ở đâu thế? Mau tới đón tôi đi. Sao cô lại gọi cho tôi? Tôi đang ở Mỹ. Tôi cũng ở Mỹ.

    Anh. Tôi ở trong nhà vệ sinh của sân bay Los Angeles. Bố tôi phái người đi theo tôi. Anh mau tới đón tôi đi. Sao cô lại tới đây? Thì… Chắc anh cũng xem tin tức rồi chứ. Tóm lại không muốn ở trong nước, rồi…tôi không biết tìm ai.

    Tôi chỉ có thể tìm anh. Anh mau tới đón tôi đi. Được thôi. Vậy tôi đến đón cô. Nhanh lên đấy. Mẹ! Sao mẹ lại ở đây? Cuối cùng con cũng về rồi. Hứa với mẹ, sau này bất luận xảy ra chuyện gì, cũng không được phép bỏ nhà ra đi.

    Con biết mẹ sợ nhất là con trai đi khỏi nhà xong, không quay về nữa. Mẹ, con xin lỗi, khiến mẹ lo lắng rồi. Con không bỏ nhà ra đi. Con chỉ đến nhà thư ký Tiêu ở mấy ngày thôi. Chuyện này mẹ sẽ không trách con. Mẹ biết,

    Con đã có quyết định, hơn nữa đã suy nghĩ kỹ rồi mới đưa ra. Mẹ chỉ tò mò, không biết cô gái này rốt cuộc là một cô gái tốt như thế nào có thể khiến con trai mẹ quay trở lại làm chính mình. Người làm mẹ này nói bao nhiêu

    Cũng vô ích. Khi nào dẫn về cho mẹ xem mặt đây? Mẹ, con nghĩ chuyện này phải tạm gác lại. Đến giờ chủ tịch vẫn chưa thể chấp nhận cô ấy. Thế này đi, đợi sức khỏe của mẹ tốt hơn, đợi cô ấy cũng chuẩn bị sẵn sàng,

    Con nhất định sẽ dẫn cô ấy đến thăm mẹ. Được không ạ. Thiếu gia! Chủ tịch biết cậu về, bảo cậu đến phòng sách của ông ấy một lát. Không sao đâu. Đi đi. Vậy con đi đây, mẹ. Được rồi. Tôi đang tìm, tôi đang tìm. Cô đừng sốt ruột.

    Là một người mặc đồ đen, mặc Âu phục đúng không? Tôi thấy hắn rồi, tôi thấy hắn rồi. Chào anh. Tôi muốn hỏi quầy soát vé đi lối nào. Anh có thể chỉ đường giúp tôi không? Đương nhiên rồi. Tôi không tìm thấy. Tôi vốn tưởng rằng nó ở đằng kia,

    Nhưng hình như không phải. Anh đi thẳng, rẽ trái lên cầu thang là nhìn thấy. Tầng 3 hay tầng 2? Không, tầng 2. Tầng 2 à? Sau đó thì sao? Đi như thế nào? Lên tầng đúng không? Đi thẳng rồi rẽ trái lên tầng, quầy soát vé ở đó. Được, tôi biết rồi.

    Chắc là tôi biết rồi. Cảm ơn nhé người anh em. Chúc anh một ngày tốt lành. Chủ tịch tìm tôi. Sao rồi? Chơi đủ chưa? Hồi tâm được rồi chứ? Con không biết chủ tịch có ý gì. Con tự chọn đi. Thiên kim vị hôn thê của các thế lực gia tộc lớn.

    Con là người thông minh. Lần này con đi nước cờ hiểm, ép Lưu Chí Cương bỏ đi trình tự bãi miễn con. Nhưng không có liên hôn bảo đảm, dù BK có thuận lợi thu được miếng đất đó, cũng chỉ có thể hợp tác với chúng ta dựa theo giá thị trường,

    Tương lai ủng hộ dành cho chúng ta cũng có hạn. Vì một nhân viên cấp thấp nhất, khiến sự việc đi đến bước đường ngày hôm nay, đủ rồi chứ? Lẽ nào còn muốn cưới cô ta về sao? Vì một người không hề giúp ích được gì cho cuộc đời của con,

    Có đáng không? Con tưởng rằng chủ tịch sẽ công nhận năng lực của con, không ngờ đi một vòng lại quay lại. Chủ tịch từng nhìn thấy con voi của đoàn xiếc chưa? Con voi trong màn biểu diễn của đoàn xiếc, một sợi dây thừng rất nhỏ đã có thể buộc chặt nó.

    Tại sao? Bởi vì khi nó còn nhỏ, chỉ cần chúng định chạy trốn, định vùng vẫy, sẽ bị trừng phạt, bị roi quất. Vì vậy sau khi lớn lên, chúng sợ hãi, chúng không dám giãy giụa thoát khỏi sợ dây thừng đó. Chúng không biết, chúng chỉ cần dũng cảm một lần,

    Thử một lần, là có thể thoát khỏi nơi đó. Con cũng tưởng rằng số mệnh của mình nằm trong tay người khác. Nhưng sau khi con lớn lên mới phát hiện ra, sợi dây nhỏ đó còn không chịu nổi một đòn. Chủ tịch nghĩ rằng con vẫn ở nguyên tại chỗ,

    Vẫn sẽ ở nguyên tại chỗ đợi, mặc cho người ta xâu xé sao? Mấy cô gái này giữ lại cho chủ tịch thì hơn. Không đúng, chủ tịch đã có hai người rồi, không thể nhiều hơn nữa. Nói đi. Cô đến Mỹ làm gì? Không nên đến Mỹ, tôi nên đến Anh.

    Bởi vì mặt phải của tôi không đẹp bằng mặt trái. Nếu tôi đến bên này, người đến bắt chuyện làm quen sẽ ít đi. Thực ra tôi luôn mơ đến một quốc gia lái xe bên phải. Như vậy tất cả mọi người có thể nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của tôi.

    Xem ra cô vẫn ổn đó, không tới mức buồn lắm. Tôi tưởng cô sẽ trốn trong nhà, khóc không biết ngày đêm là gì chứ. Khóc chứ. Tôi cũng khóc mà. Tôi cũng khóc tới không biết ngày đêm. Trước đây, tôi ngốc thật.

    Tôi tưởng rằng tôi có thể không cần có được hạnh phúc, bởi vì tôi muốn dành cho anh ấy tất mọi hạnh phúc. Nhưng sau đó tôi mới phát hiện ra, tôi không mạnh mẽ như mình tưởng, tôi cũng không muốn tranh cướp. Tóm lại, tôi chưa từng nghĩ tới,

    Dù là chia tay, chúng tôi lại ở trong hoàn cảnh đó, rồi tôi cứ vậy mà mất đi anh ấy. Quan trọng là sau đó tôi còn phải giả vờ không sao. Anh biết không? Nhưng chỉ có bản thân tôi biết, tôi không thực sự ổn. Tôi bảo này.

    Tôi đã trốn đến Mỹ rồi, sao vẫn không thoát nổi bàn tay quỷ dữ của cô vậy? Liều thuốc tốt nhất an ủi người đang đau khổ chính là biết nỗi đau của mình không hề cô đơn. Trên thế giới vẫn còn người

    Đang phải chịu đựng bất hạnh và đau khổ giống bạn. Vậy nên, bây giờ trên thế giới này, người tôi muốn gặp nhất chính là anh. Tôi đoán người anh muốn gặp nhất có lẽ cũng là tôi. Anh cười cái gì? Tôi cũng là người có học đấy được không.

    Không phải, không phải, không phải. Tôi không phải đang cười cô. Trong cuộc đời người khác, tôi diễn một vai diễn có cũng được, không có cũng được. Dường như sự tồn tại của tôi không đem đến bất cứ điểm khác biệt gì cho cuộc đời của bất kỳ ai.

    Đối với người nhà của tôi cũng vậy. Vì vậy vừa nãy tôi cười là vì, tôi không ngờ đến cuối người bám riết tôi, không từ bỏ lại là cô. Anh đang khen hay mắng tôi vậy? Có phải anh cũng giống như Trương Mẫn, chê tôi phiền, chê tôi dính người không?

    Đúng là cô rất phiền. Nhưng lại cảm thấy, tôi cũng có thể được một người nhung nhớ, không tính là nhung nhớ nhỉ. Bị một người bám riết, tôi cũng thấy hơi hơi cảm động. Cảm động à. Muộn rồi. Bây giờ anh có muốn liên minh với tôi cũng vô ích. Bởi vì,

    Nhiệm vụ đã kết thúc. Đúng rồi, anh đến Mỹ chẳng phải nói là tìm được bố mẹ ruột rồi sao? Thế nào? Họ lâu vậy rồi mới gặp được anh có phải rất vui, rất nhớ anh, không có anh không được không? Tôi cũng nghĩ nên như vậy,

    Nhưng hình như không giống như tôi tưởng tượng. Là ý gì? Thiên Hoa, em đang xem gì mà nhập tâm thế? Cái này, vốn định tặng cho Na Na. Thiên Hoa, trước đây em có từng đeo đôi hoa tai này không? Đương nhiên là không rồi. Đây không phải kiểu em thích.

    Vậy em có từng thấy người khác đeo nó không? Sao thế? Nhầm đồ của bạn gái à? Em nói gì thế. Anh nhặt được ở trong sân, tưởng em làm rơi. Nhà chúng ta ngoài thím Trần ra, bình thường không có phụ nữ khác ra vào. Liệu có phải của Tú Chi không?

    Đúng rồi, hoa thủy tiên là hoa Tú Chi thích nhất. Tú Chi? Không phải, Đào Luân này, chiếc hoa tai này bố anh đưa cho anh hình như là… hình như là giả. Sao có thể chứ. Hai chiếc giống hệt nhau mà. Không…Tai sao không thể là giả? Thật đấy. Đúng là giả.

    Nó đúng là giả. Anh tin tôi đi. Lưu Văn Na tôi chuyện khác có thể không ổn, nhưng nói đến mua sắm, tôi nhận thứ hai thì không ai dám xếp nhất. Biết không? Anh nhìn chỗ này đi. Rõ ràng là làm cũ.

    Vết tích kim loại bị ăn mòn căn bản không giống như thế này. Với lại anh nhìn đi, logo này. Anh xem, rồi xem cái này. Có phải không giống nhau không? Nhưng nếu chiếc khuyên tai này là giả, vậy kết quả DNA tương khớp phải giải thích như thế nào?

    Cô nói tại sao họ phải làm giả một chiếc khuyên tai chứ? Lúc được nhận nuôi anh mấy tuổi? Mấy chuyện về bố mẹ anh hồi anh còn nhỏ, anh không nhớ một chút nào sao? Tôi nghe người của viện phúc lợi nói, khi đó tôi còn nhỏ mà. Hình như tôi

    Được cứu ở bên hồ, rồi được đưa tới bệnh viện. Đến bệnh viện xong, tôi được đưa vào viện phúc lợi. Có lẽ lúc đó não bị úng nước, thế nên không nhớ được gì hết. Với lại tôi cũng không ở lâu trong viện phúc lợi, chỉ ở một thời gian ngắn

    Rồi được bố mẹ nuôi ở Mỹ nhận nuôi. Vì vậy thật sự không có ấn tượng gì. Não anh từng bị úng nước thật à. Lợi hại, lợi hại. Có điều nói vấn đề chính. Tôi thấy, hôm nào anh có thể nhân lúc bố anh không chú ý,

    Lấy một sợi tóc của ông ấy rồi đi giám định lại. Lỡ như thật sự có người bày kế hài anh thì sao? Đúng không? Chưa biết chừng là có âm mưu. Nếu không bọn họ đường xá xa xôi đưa anh tới Mỹ làm gì. Họ có ý đồ gì? Sắc đẹp sao?

    Anh đâu phải là tôi. Sao có thể chứ. Vậy là vì cái gì? Người có tiền không có việc gì làm, nhận một đứa con trai về nuôi chơi chơi chắc. Thế chắc tôi cũng nên nhận nuôi một đứa. Thiên Vĩ này, tôi không vòng vo với cậu nữa.

    Dù gì về công ty cậu cũng biết. Trương Mẫn trận này là có chuẩn bị. Bây giờ muốn loại bỏ cậu ta, là không thể. Ban đầu muốn loại bỏ là anh, giờ không cho loại bỏ vẫn là anh. Anh cứ thay đổi luôn xoành xoạch, tôi khó làm lắm.

    Phải, phải, phải. Tôi biết, khiến cậu rất khó giải quyết. Có điều, tôi nghĩ, Trương Mẫn nói cũng có lý. Chuyện nữ nhi tình trường, là nữ nhi tình trường, còn làm ăn là làm ăn, hai chuyện khác nhau. Đều do tôi quá sơ ý.

    Có điều cậu cũng giúp tôi một chuyện lớn. Món nợ này tôi xin nhớ. Đánh một gậy đi. Phương diện này tôi không phải đối thủ của cậu. Chúng ta uống một ly đi. Nào. Tiểu khê, khi nào chúng ta gặp nhau? Tối nay đi. Tối nay à? Tối nay không được.

    Tối nay không được. Anh phải cảm ơn mấy cổ đông trước đó đã giúp anh. Anh quyết định? Anh quyết định à. Chiều mai anh có thời gian mấy tiếng. Em không được à. Em có việc gì? Một tuần anh chỉ dành ra được thời gian mấy tiếng.

    Ngày mai em không thể nhờ anh trai em thay ca cho em sao? Nhưng các anh cũng có việc riêng của mình mà. Cuộc họp đó của anh thật sự rất quan trọng. Chỉ có công việc của tổng giám đốc mới quan trọng à? Em cũng có việc của mình chứ. Vậy được.

    Anh tìm người đi hoàn thành công việc thay em. Việc của em tại sao cần anh phái người làm giúp em chứ? Em không cần. Bởi vì anh nhớ em. I miss you. Vậy tổng giám đốc có lợi dụng thời gian của mình một cách hợp lý,

    Dành chút thời gian đến gặp em. Tóm lại chiều mai em không rảnh. Alo. La Khê. Chỉ có mấy tiếng thôi à? Thật đấy. Tự anh xem đi. Chỉ có chiều mai có thời gian. Tổng giám đốc Trương, vậy đi. Bây giờ tôi sẽ cử người đến homestay giúp cô ấy.

    Lập tức đi ngay. Lập tức. Alo. Tôi biết mùa đông 20 năm trước cô đã làm gì. Anh là ai? Nhìn điện thoại của cô là biết. Lúc tôi cần sẽ liên lạc với cô. Nếu cô không làm theo lời tôi nói, tôi sẽ đem bí mật của cô

    – nói với mọi người. – Alo. Tôi không có. Chị Trần! Chị Trần! Đến đây. Đây là gì thế? Không biết là gì. Sáng nay có một người mang tới, bảo là gửi cho bà. Được.

    [Chồng của bà vì tài sản của bố bà nên đã vứt bỏ con ruột, tìm con riêng của mình để thay thế Trương Mẫn]