Điền Canh Kỷ Tập 04 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 4] Nhị bá nương, nhị bá nương. Nhị bá nương ơi nhị bá nương. Nhị bá nương. Ăn gà kìa. Đâu cơ? Ở đâu, ở đâu? Nhị bá nương, ông nội sắp đi vay tiền rồi, bá nương không đi xem à?

    Có gì mà xem? Tiền vay về cũng chẳng đưa cho ta. Nhị bá nương, nghe cháu nói này. Tối qua sau khi ông đồng ý tìm Lão Kim thúc để vay tiền, cháu cứ trằn trọc cả đêm. Cháu nghĩ thế này, nếu Liên Hoa Nhi gả cho nhà họ Tống

    Thì có phải là người nhà họ Tống không? Chắc chắn là thế rồi. Nhưng trên giấy ghi nợ có dấu tay của ông nội. Người nhà họ Tống vay tiền, người nhà họ Liên ấn dấu tay. Nhị bá nương thấy có yên tâm không? Yên tâm… hay… hay là không yên tâm nhỉ?

    Ơ cái con bé này rốt cuộc có ý gì hả? Ý cháu là, trên giấy ghi nợ này là dấu tay của người nhà họ Liên mình. Nếu sau này Hoa Nhi nói mình là người nhà họ Tống, mắc mớ gì phải thay người nhà họ Liên chúng ta trả tiền,

    Vậy chẳng phải tiền đó chúng ta phải trả sao? Nếu Lão Kim thúc đến đòi nợ, nhà chúng ta ở đây, đất cũng ở đây, có chạy cũng không thoát được. Ông cụ, đọc xem không có vấn đề gì thì có thể ký tên ấn dấu vân tay được rồi đấy.

    Xong ta với tú tài tướng công đi đổi bạc luôn. Không có vấn đề gì. Nhân phẩm của ông thế nào cha ta biết mà. Phải đấy. Cháu đi nhắc ông ngay đây, Bá nương có muốn giúp cháu không? Còn chờ vào cháu chắc? Khoan đã. Cha à,

    Dấu tay trên giấy ghi nợ này nhất định phải để Hoa Nhi ấn. Hoa Nhi vẫn là cô nương chưa xuất giá mà, làm sao làm chuyện này được. Đáng lý ra phải để cha làm chứ. Cha mới là chủ nhà mà. Lý thì đúng là thế thật, nhưng lời thì

    Không thể nói như vậy được. Chị dâu à, chuyện gì cũng có cái gọi là ngộ nhỡ. Hoa Nhi nói nghe thì hay lắm nhưng nhỡ sau này nó không lấy được tiền ra, thì phải lấy cả nhà lẫn đất của nhà họ Liên ra trả đấy. Đến lúc đó chúng ta

    Phải sống thế nào đây? Sống thế nào được đây? Tuy cha mẹ chăm lo cho con là chuyện thường tình, nhưng nhà họ Liên đâu phải chỉ có một cô con gái là Hoa Nhi. Ta còn Diệp Nhi với Kế Tổ nữa mà. Còn cả Kế Tổ đệ đệ nữa.

    Nói gì thì Liên Hoa Nhi cũng chỉ là con gái thôi. Kế Tổ của bọn ta là cháu trai đấy. Sau này còn phải dựa vào phần gia sản này để học hành, cưới vợ chứ. Hôm nay dấu tay này nhất định phải để Hoa Nhi ấn. Nhị thẩm,

    Tiền này vay cho cháu mà, tất nhiên cháu sẽ trả rồi. Được được được, tỷ trả, tỷ trả. Nào, ấn đi. Liên Man Nhi, có người lớn ở đây, đến lượt cháu nói leo à? Tam đệ, đệ còn không dạy lại Man Nhi nhà đệ đi à?

    Càng ngày càng không coi bề trên ra gì. Man Nhi, để ông con quyết định đi. Chắc chắn Hoa Nhi nhà ta sẽ không quỵt nợ đâu. Hơn nữa, làm gì có chuyện ông nội còn đó mà lại để cháu gái ra mặt tự đi vay tiền bao giờ.

    Nếu chuyện này truyền ra bị người ngoài biết thì sau này họ sẽ nghĩ gì về nhà chúng ta? Lão Kim thúc cũng không phải người nhiều chuyện, người nhà họ Liên không nói ai mà biết được? Cháu vẫn dám nói leo à? Cậu cả nhà họ Liên oai phong quá nhỉ?

    Xem ra chủ nhà họ Liên các cụ là con trai lớn của cụ nhỉ? Ta vẫn chưa chết đâu. Cha, con không có ý đó. Cha, hay là… chúng ta bàn bạc thêm đã? Tú tài tướng công, chúng ta đã bàn xong từ trước rồi mà.

    Ông bảo ta viết sẵn giấy ghi nợ mang đến đây. Giờ… giờ ông xem, nhà họ Liên các ông lại bảo bàn bạc thêm. Lão Kim ta đây không nói khoác. Người tìm tiền trang bọn ta vay tiền xếp hàng từ đầu thôn đến cuối trấn. Năm trăm lượng bạc,

    Lợi tức hàng ngày cũng không ít. Các ông đã không có lòng thì đừng cản đường tài lộc của ta. Cha, ông. Ta ấn. Coi như giải quyết xong vụ ép hôn rồi, chắc sẽ không có ai đến làm phiền ta nữa đâu, đúng không? Phải mau nghĩ cách kiếm tiền mới được.

    Nơi này tốt thật nhưng cũng không thể ở lâu. Đại Hoàng, mày thấy liệu tao có kiếm được một nghìn lượng vàng không? Được. Được, được. Có câu này của mày là tao yên tâm rồi. Đi. Ta biết bán táo gai kiếm tiền tốc độ chậm thật.

    Nhưng đây chỉ là kế tạm thời thôi. Ta điều tra rồi, son môi, phấn má, lòng lợn các thứ đều có người bán cả rồi. Để huynh đi làm việc nặng thì quá giết gà bằng dao mổ trâu. Vì vậy huynh đi viết thư thuê đi.

    Nghề viết thư thuê hợp với huynh đó. Huống hố ở chợ đang thiếu người như… Không cần cô phí công lo nghĩ. Huynh đừng từ chối vội thế. Ta nghĩ rồi, công việc này không cần vốn, cũng không cần kỹ thuật gì. Huynh ấy, chỉ cần ngồi đó thôi,

    Dựa vào khuôn mặt đẹp trai này của huynh, các cô nương lại chẳng vội đến tiêu tiền cho huynh quá ấy. Ta không có ý nói huynh mặt trai tơ đâu. Ý ta là ông trời đã dâng cơm lên tận miệng huynh rồi, huynh còn không ăn thì hơi bất lịch sự đó.

    Vả lại huynh vẫn nợ ta một trăm lượng mà. Có nợ có trả là chuyện đương nhiên. Ngoài viết thư thuê ra thì việc gì ta cũng có thể cân nhắc được. Được, vậy huynh nói xem huynh làm được gì? Não thì không muốn động, mặt thì không muốn bán,

    Nhặt táo gai thì lề mà lề mề. Tiểu Thất còn được việc hơn huynh. Mặt trời sắp xuống núi rồi, không nhặt hết giỏ này thì đừng về nữa. Tiểu Thất. Cừ quá. Thẩm Nặc ca ca cừ quá đi. Nhanh thế mà đã đầy rồi. Chúng ta về nhà thôi. ♫Chẳng thua gì♫

    ♫Dáng vẻ này♫ ♫Ngày hay nhớ, mơ hay gặp♫ ♫Lẽ nào năm trăm năm trước đã định sẵn♫ ♫Tấm thân này thuộc về người ta♫ ♫Có người gọi cửa♫ ♫Có người gọi cửa♫ ♫Là một cô gái♫ ♫Thì ra không phải kẻ cướp♫ ♫Chờ bọn ta ra mở cửa♫ Hay, hay. Hay, hay, hay.

    ♫Chẳng thua gì♫ ♫Dáng vẻ này♫ ♫Ngày hay nhớ, mơ hay gặp♫ Thập Tam. Thập Tam. Vào lấy đồ rồi ra mau. Thập Tam. Lang quân? Cậu… Lang quân. Sao cậu lại ăn mặc thế này? Ta đang chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn. Biểu diễn? Chẳng phải cậu bị bắt cóc,

    Đang ở trong hiểm cảnh sao? Đúng là ta bị bắt cóc, ta bị bắt cóc thật. Hôm nay người trong gánh kịch bắt ta lên cho đủ người. Gánh kịch dưới lầu có lai lịch thế nào cậu biết không? Nhìn bề ngoài bọn họ là một đám người chuyên đi

    Diễn kịch dọc đường, nhưng công phu thì thực sự ghê gớm. Hôm đó sau khi hẹn gặp huynh xong, ta đến điểm hẹn trước, tình cờ đụng phải bọn họ chiếm trạm nghỉ chân này dựng một sân khấu kịch tạm thời. Trong lúc chờ huynh đến ta bị chủ gánh kịch này

    Vô cớ bắt lại. Mà sao mãi huynh không đến? Ta bị trúng mũi tên có độc, lại bị người của quan phủ nhìn thấy mặt. Lúc đó bọn chúng đang cử thêm người tìm ta khắp nơi. Ta đành phải tạm thời lánh vào một hộ nhà nông.

    Vậy huynh ở đó có an toàn không? Được rồi, được rồi. Yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn. Ta nói chuyện với gia đình đó rồi. Hiện giờ ta là cháu ngoại xa của nhà họ, thường ngày làm việc vặt cho họ. Kể cả có người tra đến gia đình đó

    Cũng sẽ che giấu giúp ta. Lần trước ta đến thăm cậu, thấy những kẻ canh gác cậu đều là người luyện võ. Lúc đó vết thương trên người ta vẫn chưa lành hẳn, nên đành phải tạm thời rời đi. Nhưng với thân thủ của cậu, vì sao không tìm cơ hội bỏ trốn?

    Vì ta phát hiện ra… Hay cho màn kịch huynh đệ tình thâm, không rời bỏ nhau. Vị tiểu ca này khôi ngô quá, chi bằng ở lại gánh hát Thịnh Đức của bọn ta đi. Trạng nguyên lang, xin hãy nhận roi tơ. Vậy thì xem các ngươi có giữ được ta không. Lên.

    Bản vương không kén phò mã. Hay, hay, hay. Bảo Niệm Tử giã liên tục cho ta. (Bảo đám khách mồi không được dừng lại.) Hay, hay, hay. Chính là hắn. Chính mắt ta nhìn thấy kẻ này giết Tôn công tử. [Bạn Tôn Ly – Phạm Lâm] Hay. Hay.

    Không được chạy, vẫn chưa trả tiền mà. Trả tiền đây. Trả tiền đây. Muốn người thì nói thẳng, việc gì phải lạt mềm buộc chặt chứ. Tên cầm đầu hơi bị khó nhằn. (Thủ lĩnh cô đây khó đối phó quá.) Giấy cắt xanh lét. (Thương đâm đao chém.)

    Tiểu đệ bày trò cũng chỉ là mơ tưởng. (Tiểu đệ muốn chạy thoát chỉ là mơ tưởng.) Thở ra là văn. (Câu nào cũng dùng tiếng lóng.) Không phải là dân đầu đường xó chợ đấy chứ? (Không phải là người giang hồ đấy chứ?)

    Bằng hữu một bè thôi. (Bằng hữu trong ngành thôi.) Nếu đã gặp đúng mâm, (Nếu đã gặp nhau) chi bằng kê cái bậc cửa? (chi bằng cho xin cái tên?) Cửa liễu bao chày gỗ. (Gánh kịch đến phố chợ này) kiếm chút nước uống thôi. (kinh doanh nhỏ lẻ thôi.)

    Bỉ nhân hổ đầu vạn, (Tại hạ có chữ Vương) thêm một chấm, họ Ngọc. [Ngọc Tương Kim] Nhìn dáng vẻ của ngươi không ngờ cũng là người trong ngành. Nếu tiểu huynh đệ này của ta bị chủ gánh Ngọc bắt giữ thì hẳn là đã đắc tội chủ gánh.

    Tại hạ xin được tạ lỗi. Xin hỏi cớ gì chủ gánh lại bắt giữ người? Tiểu huynh đệ của ngươi không hiểu quy củ, ngồi lên hòm đồ nghề của ta. Thân đàn ông mà ngồi lên đồ đạc kiếm ăn của người ta thì rất là xui xẻo. Đúng là vậy thật.

    Hay là chủ gánh Ngọc đưa ra một con số, cho ta cơ hội tạo mối quan hệ đi. Chúng ta đều biết có thả tiểu huynh đệ của ta hay không chẳng qua chỉ là một câu của cô thôi mà. Được. Tổn thất buổi diễn hôm nay

    Cộng thêm việc huynh đệ của ngươi đắc tội ta. Hai trăm lượng. Cái đồ sư tử ngoạm này, này chẳng phải là hủy hoại hết cả quy tắc trong ngành à? Câm miệng. Quy tắc? Ta chính là quy tắc đây này. Hai trăm lượng? Thế thì thực sự làm khó tại hạ rồi.

    Xem ra chỉ có thể để tiểu huynh đệ của ta lại đây thôi. Cáo từ. Một trăm lượng. Năm mươi lượng. Hai trăm lượng thì hai trăm lượng. Trong vòng một tháng ta nhất định sẽ kiếm đủ tiền chuộc người. Ngươi dám giỡn mặt với ta? Chẳng phải chủ gánh Ngọc

    Thích trò trêu ngươi này à? Vậy tiểu huynh đệ này của ta giao cho chủ gánh Ngọc chăm sóc cẩn thận nhé. Trước khi đi ta có vài câu muốn dặn dò cậu ấy. Chẳng hay… Đa tạ. Cậu không sao chứ? Không sao. Ta hỏi cậu, sao đột nhiên

    Cái tên nhà giàu chúng ta theo dõi hồi trước lại xuất hiện ở trạm nghỉ chân? Ban nãy chưa kịp nói rõ. Ta bắt gặp tay ấy uống rượu, xem kịch ở đây, vậy nên ta mới nhân cơ hội ở lại nghe ngóng tin tức.

    Từng nghe người trong gánh kịch vô tình nhắc đến, nói tay ấy là ông chủ của quán rượu Duyệt Lai. Quán rượu Duyệt Lai? Được. Ta đến quán rượu này một chuyến, cậu cứ ở lại đây tiếp tục thám thính. Được. Lần sau lại đến nhé. Đi thong thả. Ông chủ về rồi.

    Thưa hai vị, thực sự xin lỗi. Quán rượu của bọn ta khó đặt chỗ quá. Hôm nay đã được đặt hết rồi. Lần sau lại đến nhé. Nhận viết thư, khế ước, đơn kiện thuê. Mười chữ một văn. Nào, nhường đường, nào. Nào, nhường đường chút. Một sọt táo gai

    Mới đổi được vài đồng. Muốn kiếm đủ một nghìn lượng vàng chẳng phải mất cả tám đời sao? Rồi, cảm ơn ngài. [Nhận viết thư hộ, mười chữ một lượng] Mười chữ một lượng? Có người đến mới lạ đấy. Tiên sinh, ta muốn nhờ ngài viết hộ ta một bức thư.

    Cô nương, viết xong rồi. Tiên sinh, ngài đừng chỉ viết không, đọc lên giúp ta đi mà, để xem có sai không. Đúng đấy, đọc đi mà. Đọc đi mà, đọc đi mà. Đọc thì phải lấy giá khác đấy. Giờ thì phải đọc rồi chứ? Có đọc không? Có đọc không? Vẫn chưa…

    Giờ thì đủ rồi chứ? Đọc được rồi chứ hả? Mau đọc đi, đọc đi mà. Phải đó, tiên sinh đọc đi. Mau đọc đi. Mau đọc đi mà, đọc đi. Đúng đó, đọc đi mà. Tiên sinh đọc đi. Mây nhỏ khoe màu. Sao bay truyền hận.

    Sông Ngân vời vợi, người thầm vượt qua. Không nỡ nhìn lối về là cây cầu Ô Thước. Tình này nếu đã mãi lâu dài, há cứ phải gặp nhau sớm sớm chiều chiều. Thẩm Nặc. Tiên sinh đọc hay quá. Tiên sinh có tài ghê. Huynh ấy đọc hay quá. Đúng đó. Đến ta.

    Đến ta. Đến bọn ta. Đừng chen. Tiên sinh. – Tiên sinh. – Ai vậy? Ai mà đeo giỏ vậy? Ta nói một câu, nói một câu. Chẳng phải huynh không kiếm tiền bằng nhan sắc sao? Ta không muốn làm cùng cô thôi, đâu có nói bản thân ta không làm.

    Nhưng huynh lấy ý tưởng của ta mà. Tiền huynh kiếm được phải có một nửa là của ta. Đây, đây, đây là ai vậy? Cô nương này cô muốn viết gì thế? Ta ta ta… Ta biết rồi. Cô muốn viết, ta muốn sát cánh bên chàng cùng nhau bay lượn.

    Bay khỏi nhân gian, mãi mãi bên nhau. Đoạn này hay. Đoạn này hay hơn. Đoạn này hay hơn đoạn ta viết nhiều. Viết đi. Đúng vậy, lát nữa cô cũng viết cái này. Vậy cô sắp xếp cho họ đi, đừng để họ chắn trước mặt ta. Các tỷ muội, nghe ta nói,

    Chúng ta xếp hàng từng người một. Ta đảm bảo ai cũng có phần. Thật đó, thật đó, thật đó. Nào nào, mọi người xếp hàng đi. – Ta trước. – Ta tới trước. [Quán rượu Duyệt Lai] Từng người một. Lùi về sau chút. Lùi về sau đi, lùi về sau đi.

    Lùi về sau chút đi các tỷ muội. Cẩn thận, cẩn thận va vào nhau. Khoan đã. Chưa chia xong đâu. Cái này là tiền ở trọ hằng ngày của huynh. Cái này là tiền ăn hằng ngày của huynh. Bà của cô đâu có đòi tiền cơm của ta. Được.

    Biết nịnh bợ đúng là ghê gớm. Đây là tiền cây trâm hồi môn của mẹ ta và tiền thuốc men mà Hằng ca xem bệnh cho huynh. Đúng rồi, không phải huynh coi thường việc kiếm tiền à? Sao đột nhiên bày gian hàng thế? Hai hôm trước ta gặp được đồng hương,

    Huynh ấy bị người ta bắt giữ, cần 200 lượng để chuộc thân. Ta phải gom tiền thay huynh ấy nên mới bày hàng viết hộ cho người ta trên trấn. Thật không vậy? Vậy cô nghĩ tại sao ta phải làm thế? Con người huynh cũng có khí phách đấy.

    Được rồi, tiền cũng chia rõ ràng rồi. Nể tình người đồng hương của huynh. Man Nhi. Cây trâm từ đâu ra thế? Con lấy tiền bán táo gai mua cho mẹ. Man Nhi tháo vát thật. Nhưng mà trên núi nhiều sâu bọ, lần sau con đừng đi nữa.

    Mẹ đã đưa cây trâm hồi môn của mình cho bà rồi. Nhưng mà không sao. Sau này con sẽ kiếm tiền mua trâm vàng trâm bạc, trâm khảm mã não cho mẹ. Tuy cây trâm này hơi giản dị nhưng mẹ cài lên chắc chắn sẽ rất đẹp. Khoan cài đã.

    Mẹ sợ bà trông lấy lại có chuyện. Mẹ sẽ cất vào, sau này cài. Mẹ thích lắm. Táo mẹ mới rửa đấy, nào. Con ăn đi. Ngọt không? Ngon ạ. Mẹ cũng ăn đi. Ừ. Con ăn đi, con ăn đi. Sao thế? Mặt mày bí xị ra thế.

    Con vừa nhìn thấy Liên Man Nhi, trong tay nó còn cầm một túi tiền. Bên trong còn đầy ắp bạc cơ. Mẹ. Mẹ nghĩ nó lấy đâu ra số tiền đó? Con còn nhìn thấy nó tặng cho tam thẩm một cây trâm mới nữa. Nhìn kiểu dáng cây trâm đó,

    Ít cũng phải một lượng bạc. Có chuyện này thật sao? Mẹ. Mỗi năm bà tích góp tổng cộng cũng chỉ được chút đỉnh tiền. Nếu để nhà nhị thúc, tam thúc cướp được, vậy thì chúng ta sẽ thiệt đó. Để sau mẹ đi thăm dò ý tứ của tam thẩm con.

    Xem xem Liên Man Nhi rốt cuộc đã giở trò gì. Đúng rồi mẹ. Mẹ đã uống thuốc chưa? Mẹ nhất định phải sinh cho con một đệ đệ. Để nhị thẩm im cái mồm thối của mình lại. Chào, Nặc ca. Con chim dậy sớm thì có sâu ăn. Đi bày hàng thôi.

    Ta và chàng gắn bó keo sơn, như chim liền cánh bay, bay khỏi chốn nhân gian, mãi mãi bên nhau. Mới đó mà hình thành chuỗi cung ứng rồi sao? Ai bảo con chim dậy sớm thì có sâu ăn? Ta thấy, con chim dậy sớm bị sâu ăn mất.

    Mấy cô nương này trèo tường tốc độ nhanh quá. Hiểu thì hiểu đó. Nhưng tốt xấu gì cũng phải lựa chọn chứ. Mấy người kia mặt mũi có ra sao đâu. Việc làm ăn tốt quá cũng là rắc rối. Ngươi có ý gì? Cho họ hai đồng, cho ta có một đồng.

    [Quán rượu Duyệt Lai] Cô ăn mày, có muốn đến quán rượu Duyệt Lai không? Huynh có tiền à? Đi theo ta là được. Đi. Hai vị, mời bên này. Mời ngồi. Hai vị muốn ăn gì? Cô xem đi ạ. Có gì ngon thì cứ gọi hết. Đừng khách sáo.

    Ta đi rồi quay lại. Lương tâm trỗi dậy hả? Thế ta không khách sáo nhé. Cô nương, ta giới thiệu món ăn cho cô. Món tủ của quán ta gồm có thịt cừu hấp, chân gấu hấp, đuôi hươu hấp, vịt quay, gà quay, ngỗng quay,

    Heo kho, vịt om, gà sốt, thịt ba chỉ, ba chỉ hột vịt muối, lạp xưởng phơi khô, mâm thịt các loại, thịt gà hun khói, lợn Bát Bảo hấp, vịt nhồi gạo nếp. Tống công tử. Mai là Trung thu, tiểu nhân đã cố tình chuẩn bị một món quà nhỏ cho công tử.

    Vậy lô hàng này, Tống công tử có thể [Con trai trưởng nhà họ Tống – Tống Hải Côn] cho tiểu nhân thêm một phần hoa hồng không? Ngài vận chuyển một lô hàng cũng không dễ dàng gì mà. Ý ngươi là trước đây ta bạc đãi ngươi? Tống… Tống công tử.

    Ngài nói đi đâu vậy chứ. Tiểu nhân không dám. Tiểu nhân bảo người thay ấm trà mới cho ngài ngay. Tiểu nhân đã đến đây trước để dò la xung quanh. Họ đều là khách đến ăn bình thường. Ông chủ Phạm vẫn cần phải dựa vào ngài để kiếm cơm mà.

    Dù cho hắn 10 lá gan thì hắn cũng không dám ở sau lưng nghe ngóng tin tức của ngài. Tên đần này. Tối qua ta nghe tin phong thanh, ông chủ Tiền này nói sau lưng rằng ta giao hàng không công bằng. Thêm việc ngày hôm nay

    Lại mang thêm rắc rối đến cho ta. Đen đủi. Ta thấy tháng bảy, tháng tám đã chia hơn một nửa cho bọn ông chủ Tiền rồi. Chúng ta chỉ có thể ăn đồ thừa thôi. Đám người này đúng là đã được hời mà còn làm bộ oan ức.

    Kẻ nào được nhiều, kẻ nào được ít trong lòng bọn họ biết rõ. Chuyện này không thể cứ cho qua như vậy được. Ngài yên tâm. Thời gian và số lượng mỗi lần giao hàng đều được ghi vào sổ này. Được viết rất rõ ràng. Các ông chủ đó cũng đã ký tên

    Và đóng dấu vào quyển sổ này. Một khi bên trên hỏi đến, ai cũng không chối được. Tốt. Chuyến hàng tiếp theo sắp xếp thế nào rồi? Công tử yên tâm. Mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa. Gọi chung đi, gọi chung đi. Liên Hoa Nhi kia

    Muốn gả vào nhà họ Tống nào? Nhà họ Tống đó đó. Đó nào? Đó đó. Người mở rất nhiều quán rượu và tiền trang ở trên trấn? Đúng đúng đúng. Huynh cũng biết rõ mà. Hộ nhà giàu sụ như thế còn có nhà thứ hai hay sao? Vậy cô ấy

    Muốn gả cho đứa con trai nào của nhà họ Tống? Không biết, ta cũng đâu có quan tâm. Huynh hỏi nhiều thế làm gì? Rảnh rỗi không có gì làm, hỏi cho biết. Nhiều chuyện gớm. Đi thôi. Ta còn chưa ăn mà. Cô có tiền à? Không phải huynh mời à?

    Ta nói ta sẽ mời khi nào chứ? Ta chỉ đưa cô đến xem quán rượu kiếm được nhiều tiền nhất, cho cô mở mang tầm mắt. Mau đi thôi. Lát nữa món ăn mà dọn lên là cô phải chìa tiền ra đấy. Ta bị chơi rồi. Cái này mang qua cho người đó.

    Ông, bà. Man Nhi, cháu về đúng lúc. Mai là Trung Thu rồi, lát nữa cháu mang bánh Trung thu qua cho Lão Kim thúc. Tiện thể chuyển lời, cháu cứ nói tiền vay ông ấy, cứ bảo người ta yên tâm, nhà họ Liên sẽ không quỵt nợ đâu. Chuyện này

    Để đại bá đi sẽ hay hơn ạ. Đại bá cháu mà đi tặng quà ngược lại sẽ thấy cứ như là có chuyện quan trọng gì đó. Thế lại không hay. Để con cháu đi sẽ thích hợp hơn. Cháu đi đi. – Đi đi. – Vâng ạ. Đủ rồi.

    Muốn ăn gì cháu cứ lấy. Đừng khách sáo với Lão Kim thúc. Cứ coi như ở nhà của mình. Nếu coi như ở nhà mình thật thì không phải muốn ăn gì thì cứ lấy cái đó được đâu ạ. Sao cháu không thấy Ấu Hằng ca đâu vậy ạ?

    Nó đến thôn phía tây đòi nợ lão Ngô rồi. Lát nữa sẽ về. Huynh ấy đi đòi nợ? Đúng vậy. Thế thì cháu phải đi xem. Đi đi. Này, lấy thêm mấy cái đi. Man Nhi à! Man Nhi! Ở đây. Quét cho sạch. Dọn dẹp đống củi đó đi. Bàn cũng lau luôn.

    Cuộc sống của ta khổ sở lắm. Số nợ này trong nhất thời ta không trả được đâu. Cuộc sống sau này ta phải sống sao đây? Vâng. Cuộc sống của thúc quả thực vất vả. Hằng ca. Man Nhi. Sao muội lại đến đây? Khoan đã. Nước rửa gà bẩn rồi,

    Ta đi thay nước đã. Ta giúp huynh, nên lấy nhiêu đây. Không quá đáng chứ? Cái này… Nhớ rõ, huynh đi đòi nợ chứ không phải trả nợ. Sao mà mềm lòng thế không biết. Còn nữa, nếu như sau này huynh còn gặp người nào không xử được thì nhớ gọi ta theo.

    Đối phó với kiểu người này ta có đầy cách. Man Nhi. Có câu này, ta không biết có nên nói hay không. Không cần cảm ơn. Không phải. Được rồi, cũng nên cảm ơn muội. Nhưng mà, thật ra nhà này cũng có nỗi khổ. Bà cụ nhà thúc ấy

    Không còn sống được bao lâu nữa. Không phải như muội thấy, vừa giết gà rồi vừa giết ngỗng đâu. Đều là vì sắp đến Trung thu, ông ấy muốn để lại kỷ niệm cho bà cụ thôi. Với cả dê bò trong sân cũng là mượn về thôi. Làm vậy là để

    Khi bà cụ đi được an lòng. Tiền nợ muội đòi được, ta đoán là tiền mua quan tài của bà cụ đấy. Được rồi, được rồi. Lúc đòi nợ sao không thấy huynh biết ăn nói như thế. Nợ không đòi được, còn bù vào đó 10 văn tiền.

    Man Nhi, muội lương thiện thật đấy. Sau này huynh đi đòi nợ thì tránh xa ta ra. Ngày mai ta mời muội đi Đạp Ca, chúng ta đi chung đi. Ta không thèm đâu. Ta còn phải tranh thủ kiếm thêm tiền. Nghỉ một ngày thôi mà. Mưa thuận gió hòa,

    Vụ mùa bội thu. Mưa thuận gió hòa, vụ mùa bội thu. Ấu Hằng ca, huynh đợi lâu rồi à? Ta cũng mới đến được một lúc. Không ngờ Thẩm huynh cũng có hứng thú với trò này. Điệu múa thôn quê cũng chỉ có vậy. Ấu Hằng ca,

    Vì sao Đạp Ca ngày Trung thu đều là những chàng trai cô gái trẻ tuổi tham gia vậy? Rất nhiều đôi phu thê trong thôn đều tìm hiểu và kết thân khi tham gia Đạp Ca. Thì ra là vậy. Tuy là nhìn giống nhảy quảng trường nhưng cũng thú vị đấy.

    Nhảy quảng trường? Đó là kiểu nhảy được biểu diễn trên đập nước. Nào, đã sẵn sàng cả rồi. Man Nhi. Vậy ta phải thể hiện tài năng thôi. Lên chung không? Chắc là Thẩm huynh không giỏi về nhảy múa đâu, đừng làm khó huynh ấy nữa. Chúng ta lên đi.

    Huynh không lên mà. Còn hơn là đứng không. Cho dù huynh ở bên cạnh Man Nhi có mục đích gì đi nữa, làm xong việc hãy mau chóng rời đi. Ấu Hằng huynh quan tâm đến Liên Man Nhi ghê nhỉ. Nhớ lời ta nói là được. Nếu ta không đi thì sao?

    [Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng] [Thu: Bán táo gai, viết thư hộ 23 lượng 66 văn tiền] [Chi: Mua trâm cho mẹ Cho tiền con nợ 1 lượng 10 văn tiền]