Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp em Tập 11 Tiểu Khê. Sao thế, Đào Luân. Hình như họ đã nhìn thấy video tuyên truyền của chúng ta rồi. Hình như có tác dụng đó. Anh đang thái rau này đẹp trai quá. Hoan nghênh.

    Khả năng sử dụng dao tuyệt thật. Anh đang làm gì thế? Carot thái sợi xào thịt. Rất ngon đó. Nào. -Nào, nào, nào. -Tuyệt thật. Đây là canh hồng đậu lúa mạch tôi nấu. Thơm thật đó. Giảm nóng trong. Con gái nên uống nhiều một chút.

    Anh này, anh có bạn gái chưa thế? Tôi không… Có chưa thế? Nào, nào, nào. Chúng ta chụp ảnh đi. Được thôi. Chụp ảnh nào. Cẩn thận, cẩn thận. Anh chơi ghita hay thật đó. Anh có bạn gái chưa? Trong mắt tôi chỉ có mắt kính thôi. Anh hài hước thật.

    Hoan nghênh các vị đã đến với Hostel Hựu An. Tiếp sau đây chúng tôi có chuẩn bị một trò chơi nhỏ cho mọi người. Mời các vị chuẩn bị chút. Làm gì thế? Đây là Hostel, không phải khu vui chơi. Cậu gọi đám nữ sinh này qua đây để làm loạn đó à?

    Cơ hội hiếm có đó. Cậu trưởng thành đi. Mời nhân viên nào đó quay lại cương vị của mình. Tiểu Trì. Sao con về mà không nói tiếng nào thế? Đi dép lê đã. Mẹ nấu món cá kho tàu con thích ăn nhất nhé. Con làm gì thế? Con tìm cái gì thế?

    Rốt cuộc là tìm gì thế? Chiếc còn lại đâu? Ý gì vậy? Tôi hỏi chiếc còn lại đâu? Mẹ không biết. Vốn nó chỉ có một chiếc. Bắt đầu từ khi nào bà quyết định vứt bỏ đứa trẻ đó để tôi thay thế cậu ấy? Trương Mẫn thật sự tìm thấy rồi?

    Sao con biết được vậy? Tất cả những gì bà làm đều bị người ta nhìn thấy hết rồi. Mẹ dẫn nó đến công viên ven đường. Sau đó mẹ liền hối hận. Nhưng mẹ quay lại tìm nó. Thì không thấy nó đâu. Bố con bây giờ đã biết chưa?

    Cho dù bà hận bố thế nào. Nhưng đứa bé và Ngô Thiên Hoa vô tội. Bà bỏ lại đứa bé nhỏ như vậy lại đó. Chính là mưu sát đó. Mưu sát đó. Bà có biết không? Thưa mẹ. Mẹ làm như thế đều là vì con. Mẹ.

    Vì con, mẹ càng không nên làm như vậy. Cho dù bố bỏ rơi mẹ con mình. Chúng ta vẫn có thể làm lại từ đâu. Vẫn có thể sống rất tốt. Mẹ, mẹ làm như vậy là không đúng đâu. Mẹ phải nỗ lực giành lấy

    Cho con trai mẹ một cơ hội cạnh tranh công bằng với người khác. Tiểu Trì. Với năng lực của con con có tư cách kế thừa tập đoàn Tứ Hải hơn ai khác. Sự khác biệt giữa con với Trương Mẫn chẳng qua chỉ là cơ hội danh chính ngôn thuận mà thôi.

    Đó là gì mà người làm mẹ này nợ con. Mẹ phải bù đắp cho con. Mẹ. Có tư cách đạt được Không nhất định phải đạt được. Mẹ làm như thế là phạm tội đó. Con không thể để mẹ ngày một sai lầm như này. Con có ý gì?

    Con có ý gì hả? Con muốn tố cáo mẹ sao? Ban đầu, mẹ nhất thời hồ đồ là mẹ sai. Bao nhiêu năm qua như vậy rồi. Những gì mẹ nợ Ngô Thiên Hoa mẹ đều trả đủ rồi. 20 năm qua, cô ta gọi người đàn ông của mẹ là chồng,

    Gọi con trai của mẹ là con. Có những lúc mẹ giống như một con cá bị chiên sống trên chảo, con biết không? Mẹ không biết lúc nào con trai mẹ mới thật sự có thể về bên mẹ. Con có biết mẹ đau lòng thế nào không? Trong cái nhà đó,

    Con không cần biết bố đối với con như nào, chỉ cần nghĩ đến mẹ con đều có thể chịu được. Nhưng mà mẹ ơi, mặc dù con không biết sự tình, nhưng mẹ lại khiến con trở thành đồng loã bao năm qua. Chúng ta không thể sai lầm tiếp nữa.

    Không thế ngày càng sai lầm nữa. Tiểu Trì. Nếu ngay cả con cũng rời bỏ mẹ thì mẹ chẳng còn gì nữa cả. Mẹ. Mẹ. Xin hỏi, anh là người nhà của cô Thẩm sao? Không phải. Có thể nhanh chóng liên hệ với người nhà cô ấy không?

    Bệnh nhân là bị chịu áp lực cuộc sống trong một thời gian dài sao? Bác sĩ, bà ấy rốt cuộc là bị làm sao? Bệnh do thần kinh suy nhược trong thời gian dài. Trước tiên phải kiểm tra đã. Vẫn là nhanh chóng liên lạc với người nhà bác ấy.

    Đợi bệnh nhân tỉnh lại, còn phải làm một loạt kiểm tra nữa. Vâng. Cảm ơn bác sĩ. Mẹ. Sao mẹ lại ngốc như thế? Mẹ có thể chú trọng đến sức khoẻ mình không? Ông ta sẽ đau lòng sao? Ông ta sẽ biết sao? Tổng giám đốc. Sao anh lại ở đây?

    Làm sao thế? Đừng nói nữa. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Ở cạnh tôi chút có được không? Mày là Trương Mẫn. Mày không phải Trương Mẫn. Hay là cô dùng trước đi. Tổng giám đốc. Tổng giám đốc. Tổng giám đốc. Rốt cuộc anh làm sao thế?

    Nếu như anh vẫn không muốn nói. Vậy tôi về nhà trước nhé. Nếu như tôi không phải là người thừa kế của tập đoàn Tứ Hải em vẫn sẽ ở bên tôi chứ? Thật ra tôi vốn không phải là người thừa kế của tập đoàn Tứ Hải gì cả.

    Tôi chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được chủ tịch nhận nuôi thôi. Nếu kiếp trước tổng giám đốc là một loại thực vật thì chắc chắn là một cây hoa hồng gai. Thân gỗ hoa hồng gai chắc cứng. Mà lại có ý thức bảo vệ mình vô cùng mạnh mẽ.

    Nhưng mà nó lại rất dễ bị côn trùng làm hại. Vì thế nên phải chăm sóc nó cẩn thận. Nếu kiếp trước cô là một loài thực vật thì nhất định cô sẽ là một cây bạc hà. Anh lại muốn nói tôi là dầu gió à, là thuốc đau đầu sao?

    Tôi không phải đâu nhé. Hôn nay ở lại đây cùng tôi, có được không? [Em đi đâu thế? Bao giờ thì về?] Tiểu Mẫn. Sao con lại đến đây thế? Mẹ. Mẹ đã nói với bố con rồi. Đừng có nói với con, mà ông ấy vẫn bảo con.

    Mẹ chỉ là làm xét nghiệm định kỳ thôi. Không sao đâu. Phải chạy qua chạy lại. Vất vả quá cho con. Con không sao. Y tá. Tình hình của mẹ tôi sao rồi? Kết quả xét nghiệm đều ở chỗ bác sĩ. Chốc nữa bác sĩ sẽ giải thích ạ. Được rồi.

    Con về công ty đi. Mẹ không sao. Mẹ, con đi cùng mẹ. [Thư ký tiêu sẽ qua đưa quần áo rồi đưa cô về nhà. Đói thì gọi nhân viên phục vụ nhé.] Đào Luân. Em đang ở đâu thế? Em… Em đang ở công ty.

    Tối hôm qua tổng giám đốc có chút việc. Vậy bây giờ em định về không? Em không về đâu. Chốc nữa em đi làm luôn. Anh đang làm gì thế? Có người kêu anh đi ship đồ. Tối gặp nhé. Sớm về nhà đi. Xét nghiệm bố con sắp xếp cho mẹ

    Nhiều thật đấy. Làm cũng làm không hết. Đúng thật là. Đúng rồi. Hôm nay ở viện mẹ gặp lại người bạn đã hơn 20 năm không liên lạc. Con nói có khéo không. Mẹ gọi cô ấy qua đây. Như thế chúng ta tiện nói chuyện, ôn lại chuyện xưa. Cô ấy cũng

    Đang bị bệnh. Tú Chi. Con trai tôi. Chào cô đi. Cháu chào cô. Trông giống bố nó lắm. Cô Tú Chi là bạn học cũ hơn 20 năm trước của mẹ. Thời đại lúc đó thông tin không phát triển, bọn mẹ mất liên lạc. Bây giờ có thể ở bệnh viện gặp lại

    Đúng là khéo thật. Đúng thế. Bà Ngô, chúng ta phải đi siêu âm rồi. Được rồi, được rồi. Vậy con… Con ở đây nói chuyện với cô nhé. Chốc nữa gặp. Con là đến thăm mẹ hay là đến thăm bà ấy. Nhìn thấy người từng bị mình làm tổn thương,

    Mẹ vẫn giống 20 năm trước vậy. Lý trí, khẳng khái. Xem ra con vẫn chưa nói sự thật cho bà ấy. Nhưng trông sức khoẻ của bà ấy không biết có chịu nổi đả kích như này không? Mẹ có biết nếu ba con biết những chuyện này

    Thì sẽ có kết quả như nào không? Từ trước đến giờ mẹ không lo kết quả gì cả. Mẹ chỉ sợ trước khi sự thật rõ ràng, con trai mẹ có thể thực hiện lý tưởng của nó không? Từ trước đền nay mẹ vốn không định cho con biết những điều này.

    Những tội nghiệt đó một mình mẹ gánh chịu là được. Nếu như con trai mẹ không được hạnh phúc, thì đó mới là trừng phạt lớn nhất cho mẹ. Mẹ. Rời khỏi nơi đây có được không? Cho dù là mẹ đi đâu, con đều sắp xếp ổn thoả hết. Mẹ đi rồi.

    Sau đó thì sao? Con sẽ đem hết tất cả trả lại cho Trương Mẫn thật sự sao? Con trai. Mẹ hiểu được con. Dù con có nói cái gì đau khổ, tự trách nhưng trong lòng con lại thật sự mong muốn có được tập đoàn Tứ Hải, được bố con thừa nhận.

    Không phải sao? Từ nhỏ con đã thế này. Con không bao giờ khuất phục. Con giống ông ấy hơn cái người Trương Mẫn kia nhiều. Con nhìn thấy mẹ ruột của con 20 năm nay ăn không ngon ngủ không yên thân thể yếu ớt. Con nhìn thấy một người mẹ khác của mình

    Cứ 2-3 ngày lại chạy đến bệnh viện. Mẹ. Mẹ có thể buông bỏ tất cả không? Đừng cứ tiếp tục sự việc như này nữa có được không? Con suy nghĩ về thế giới này đơn giản quá rồi. Mẹ tình nguyện chịu giày vò như này. Bây giờ mẹ chỉ cần con

    Có thể chuyên tâm làm việc. Nhanh chóng thay thế vị trí của bố con, trở thành chủ tịch của tập đoàn Tứ Hải. Còn nữa, một khi con có thông tin gì về đứa trẻ kia, ngay lập tức tìm cách nói cho mẹ. Mẹ sẽ giúp con giải quyết mọi việc.

    Con biết chưa? Thật không thể hiểu được. Nào, Na Na. Thiên Vỹ. Chủ tịch Lưu. Đợi lâu rồi. Anh xem tôi về thế này rồi, vẫn chưa chính thức qua thăm anh. Có lỗi quá. Nói gì thế? Đều là người nhà cả. Mau ngồi đi. Đây là sao thế?

    Lại nhăn nhó mặt mày thế? Cậu à, cậu bảo cháu phải lạt mềm buộc chặt, cháu cũng đã lạt mềm mấy hôm này rồi. Bao giờ cháu mới có thể đến gặp anh Tiểu Mẫn đây. Nhớ anh ấy. Cháu có thể tém tém lại chút không? Đúng thế.

    Hôm qua ấy, Tiểu Mẫn nó không về nhà. Vẫn cứ luôn ở phòng bao của nó ấy. Bây giờ cháu qua chắc nó vẫn ở đó. Thật ạ? Thế cháu đi trước đây. Hai người cứ nói chuyện nhé. Cứ thế là đi rồi. Cho hai người không gian riêng mà. Tạm biệt.

    Đừng nhớ con nhé. Nào, nào. Ngồi đi nào. Thiên Vỹ. Na Na gần đây có phải làm phiền cậu nhiều không? Thực ra con bé tìm cậu, muốn cậu giúp nó cái gì tôi gần như cũng biết hết. Con bé này, trong lòng nó chỉ có anh Tiểu Mẫn kia thôi.

    Chẳng hứng thú với gì cả. Giờ còn chưa gả đi mà đã chủ động thế rồi. Cái mặt già này của tôi bị nó làm mất hết rồi. Uống trà đi. Ly này nhỏ quá, uống một hợp còn chưa đến cổ đã ngấm hết ở lưỡi rồi. Tôi cầm cái này đi.

    Cậu từ nước ngoài về đây chắc thích uống cafe nhỉ? Sao lại uống trà giống người già thế? Bây giờ lớn nhỏ gì cũng là cán bộ tầng trung mà. Giả vờ tí thôi. Thiên Vỹ à. Tôi hỏi cậu này. Trương Mẫn gần đây có phải

    Mới tuyển một cô gái đến khách sạn. Có chuyện này nhỉ? Lần này cậu về đây tôi cũng nhìn ra được, là cậu muốn làm chút gì đó. Tôi sẽ ủng hộ cậu. Nhưng chuyện của Tiểu Mẫn cũng nhờ cậu giúp tôi một việc. Giúp tôi canh chừng Trương Mẫn. Có việc gì

    Thì có thể kịp thời báo lại cho tôi. Vậy là tốt nhất rồi. Chủ tịch Lưu à, Anh cũng biết đó tôi luôn bị anh rể tôi sắp xếp ở nước ngoài. Tiểu Mẫn ấy, nó nghĩ cái gì tôi thật sự cũng không biết. Tiểu Na tìm tôi giúp nó.

    Thực sự tôi cũng khó xử lắm. Nhưng mà hai đứa bé này là tôi nhìn nó trưởng thành đến này. Lòng bàn tay hay mu bàn tay thì cũng là thịt. Tổn thương ai tôi cũng khó chịu lắm. Nhưng tôi có thể đảm bảo với cậu nếu là Tiểu Mẫn sai

    Tôi tuyệt đối sẽ không nể tình. Được. Có câu này của cậu là đủ rồi. Tổng giám đốc hôm nay vẫn khoẻ chứ? Trương tổng sao? Trương tổng đến bệnh viện rồi. Đến bệnh viện? Tại sao? Lại bị đau đầu nữa sao? Không phải, không phải Là tôi không nói rõ.

    Không phải Trương tổng không khỏe mà là bà Ngô không khỏe. Mới sáng sớm Trương tổng đã đến bệnh viện rồi. La Khê. Tôi trông cô cũng quan tâm Trương tổng ghê ha! Tôi nói cho cô này, Trương tổng thường này cũng đặc biệt quan tâm tới cô.

    Nhưng tại sao hai người cứ gặp mặt là lại cứ phải cãi nhau thế? Anh Tiểu Mẫn. Ai thế? Đừng ăn nữa. Đừng ăn nữa. Ai thế? Qua đây, qua đây. Đừng nói gì cả. Ai thế? Ai thế? Ai thế? Anh Tiểu Mẫn. Cô Lưu. Thư ký Tiêu. Anh Tiểu Mẫn đâu rồi.

    Anh Tiểu Mẫn đến bệnh viện rồi. Cậu có thể gọi là anh Tiểu Mẫn sao? Cậu làm gì ở đây? Tôi? Tiêu Chính Nam, cậu đứng lại cho tôi. Tiêu Chính Nam. Cậu cắt như thế vẫn không được. Tôi cắt có vấn đề gì? Siêu mỏng rồi! Anh cả, anh hai.

    Chạy chậm thôi. Sao thế, nói đi. Nhìn này. Lễ hội ẩm thực. Đúng thế. Chúng ta có thể dùng tên Hostel Hựu An tham gia lễ hội ẩm thực này. Nói không chừng có thể thu hút nhiều khách hàng hơn. Được. Được. Lâm Lâm. Vậy em nghĩ anh làm gì thì được?

    Anh cả, anh làm gì cũng ngon cả. Thật sao? Thật. Được rồi, chuyện này quyết thế đi. Xem yêu cầu, người ta nói là phải có tư bộ máy ẩm thực chuyên nghiệp cơ. Anh thấy chúng mình giống bộ máy ẩm thực chuyên nghiệp sao?

    Không phải là có La Khê đang ở tập đoàn Tứ Hải sao? Có cô ấy ở đó còn không được sao? Nếu không được. Chúng ta có thể tìm Trương tổng. Thế không được. Đấy là đi cửa sau. Anh phải dựa vào thực lực để chứng minh. Đúng không? Đúng. Thực lực.

    Anh cả. Anh “men-lỳ” thật. Chậm thôi, đừng ngã nhé. Anh Tiểu Mẫn vất vả quá. Con trai mà. Vất vả chút sợ gì. Đúng, dáng vẻ anh ấy lúc làm việc cực đẹp trai. Cô ạ. Đào Luân. Sao cậu lại ở đây? Cháu, có phải là cậu đến thăm tôi không? Vâng ạ.

    Lúc nãy cháu qua nhà ship rau nghe thím Trần nói cô bị bệnh, cháu đem chút đồ qua thăm cô. Cháu để đây trước nhé. Cảm ơn nhé. Na Na. Na Na. Cô giới thiệu với cháu chút đây là bạn từ nhỏ của con trai cô, Na Na.

    Cậu ấy là bạn của con trai cô, Đào Luân. Chào anh. Hình như là tôi biết cô. Cô chính là người đến nhà chúng tôi hôm đó. Không phải tôi. Chính là cô. Không phải tôi. Nhất định là cô. Chắc chắn không phải tôi. Cô ạ. Cô ạ.

    Có phải là bọn cháu ồn quá không? Không đâu. Thế này, lần sau cháu lại cùng anh Tiểu Mẫn đến thăm cô. Chúng cháu đi trước đây. Không làm phiền cô nghỉ ngơi nữa. Không phải lần trước cô… Không phải tôi. Tối hôm đó không phải cô đến…

    -Thực sự không phải tôi. -Không phải cô? Anh nhận nhầm người rồi. Con người cậu kỳ quặc thật. Cô ạ, thật sự chúng cháu không quen nhau. Chào cô ạ. Cô ơi, lần sau cháu lại đến thăm cô nhé. Cô là người của tập đoàn Tứ Hải à?

    Hôm đó cô đến Hostel chúng tôi làm gì? Tôi không phải là người của tập đoàn Tứ Hải đâu. Tôi là người của anh Tiểu Mẫn. Đều là do bạn của anh, La Khê suốt ngày bám lấy anh Tiểu Mẫn. Nên tôi mới đến Hostel của các anh để điều tra xem.

    Cô đã làm rõ tình hình chưa? Rõ ràng là anh Tiểu Mẫn của cô cứ bám lấy La Khê bạn tôi. Tiểu Khê trốn anh ta. Từ Bordeaux trốn về đến đây. Là anh ta cứ bám theo về. La Khê nói với anh thế sao? Cô ta giả tạo quá rồi.

    Tôi biết hết rồi. Anh Tiểu Mẫn mua quần áo cho cô ấy cô ấy lại đổi thành tiền mặt mang đi hết. Không phải là vì công việc, vì tiền sao? Tôi đều có thể cho cô ấy. Anh nói với cô ta đừng có bám theo anh Tiểu Mẫn nữa.

    Tiểu Khê không phải là người như thế. Làm rõ chuyện đã rồi nói. Làm gì thế? Tôi biết rồi. Cậu thích La Khê đúng không? Đúng là cậu thích La Khê rồi. Vậy chúng ta đều cùng một giuộc với nhau rồi. Cậu tức giận với tôi gì chứ? Tôi thích cô ấy.

    Nhưng tôi với cô không cùng một giuộc với nhau. Cô thích một người, cô liền sẽ tin tưởng anh ấy. Sẽ không lén lút đi điều tra. Tôi trông cô lén lút như thế. Những việc cô làm này, chắc chắn không dám nói cho anh Tiểu Mẫn nhà cô, có đúng không?

    Thích một người, nếu cách giao tiếp cơ bản nhất cũng không làm được. Thì vấn đề tình cảm của hai người căn bản không do Tiểu Khê của chúng rôi. Không phải cô ta thì do ai. Còn có người khác sao? Sao tôi có thể biết được. Còn ai nữa?

    Thư ký Tiêu sao? Không phải, cậu biết có người khác nữa. Cậu phải nói với tôi chứ. Cậu đừng có đi. Chúng ta nói chuyện chút đi. Em nghĩ gì về tên Trương Mẫn kia. Chẳng có nghĩ như nào cả. Chỉ là có lúc nhìn thấy anh ta buồn bã, đau khổ.

    Nên mới muốn giúp đỡ anh ta. Vậy là… thích anh ta? Không đâu. Chỉ là em thương xót anh ta thôi. Nếu mà thích anh ấy ngoài việc thương xót, lo lắng còn cả đau lòng nữa. Nhưng tính đến trước mắt, em chưa bao giờ đau lòng vì anh ấy.

    Vì thế chỉ là em thương xót anh ấy. Cậu ta có vị hôn thê rồi, em biết không? Không đến lượt chúng ta thương xót anh ta đâu. Cậu ta có người nhà của mình. Cậu ta có cuộc sống của mình. Nếu em thương xót cậu ta

    Sẽ chỉ làm hại đến cuộc sống một người khác. Em vẫn sẽ tiếp tục làm vậy sao? Đó là sự sắp xếp của gia tộc anh ấy. Không liên quan tới anh ấy. Ít nhất bây giờ chúng em tự do mà. Bỏ đi. Đây là ước hẹn của em với anh ấy.

    Em đáp ứng với anh ấy. Chỉ cần anh ấy cần em sẽ ở bên cạnh anh ấy. Em và Hostel đều nợ anh ấy quá nhiều. Sau khi trả hết nợ thì sao? Tiểu Khê. Nếu giống như những gì mà em nói. Em không thích anh ta. Thì dừng lại đi.

    Đào Luân, rốt cuộc là anh muốn nói gì? Anh không muốn nhìn thấy em đau khổ.